Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

6 Pages«<23456>
Options
View
Go to last post Go to first unread
havi  
#61 Posted : Sunday, June 20, 2010 10:38:07 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage




UserPostedImage




UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage
nhat-tam  
#62 Posted : Sunday, July 11, 2010 3:55:22 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage Saigon, Vietnam - Các em gái nhỏ nhảy dây

UserPostedImage

UserPostedImage Hàng thuốc lá

UserPostedImage


UserPostedImage

nhat-tam  
#63 Posted : Monday, July 12, 2010 3:41:21 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Vòng quanh các rạp ciné Sài Gòn ngày xưa

UserPostedImage Mục Giải Trí trên một nhật báo ở Sải Gòn trước 1975

Nhắc đến các thú vui của dân tộc ta trong 3 ngày Tết mà không có mục xem ciné thì quả là một điều thiếu sót, cũng giống như cầu thủ bóng tròn ra sân cỏ mà trái banh bị bà xã ôm ở nhà vậy đó. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, tiền lì- xì Tết được bao nhiêu là tôi cúng hết cho mấy ông chủ rạp hát bóng và mấy cha bầu cua cá cọp ráo trơn. Thú thật là tôi mê ciné từ lâu lắm rồi, khoảng một ngàn chín trăm hồi đó. Mấy công thức toán học, vật lý thì tôi ù ù cạc cạc chứ còn phim ảnh thì tôi rành 6 câu. Phim gì? Hãng nào? Ai đóng? Ai đạo diễn sản xuất? là tôi thuộc vanh vách. Thậm chí đến cả ngày giờ sanh của tài tử điện ảnh tôi cũng nằm lòng luôn, mặc dù đôi lúc tôi quên sinh nhật của ba má tôi và của cả... chính tôi nữa. Mấy tấm vách ở nhà tôi dán đầy những posters của Gary Cooper, John Wayne, Burt Lancaster, Robert Mitchum, Kirk Douglasà, Ava Gardner, Yvonne de Carlo, Susan Hayward, Jane Russell, Rita Hayworth...

Thỉnh thoảng tôi “dợt le” với đám con nít lối xóm:

- Liz Taylor mới ly dị với Mike Todd.
- Nathalie Wood vừa làm đám cưới với Robert Wagner .
- Tuần rồi, James Dean bị tử nạn xe hơi.
- Phim Quo Vadis tổn phí tới 5 triệu Mỹ kim.

Nghe tôi thuyết trình, tụi nhỏ chỉ có há mồm trố mắt thán phục. Tụi nó cứ tưởng như tôi vừa đi Mỹ... Tho mới về (mà thực sự tôi là người Mỹ Tho chứ bộ). Dần dà, tôi được coi như là kim chỉ nam “hát bóng” của cả xóm. Hễ có tranh cãi nhau về điện ảnh là mọi người kéo đến gặp tôi để nhờ phân xử. Lẽ dĩ nhiên tôi tuyên bố vung vít (nghề của chàng mà lị) còn nếu có chỗ nào bí, tôi tự động phịa luôn thì cũng chẳng chết thằng Tây nào và cũng chẳng ma nào mà biết được. Tụi nhỏ có lúc mượn tên tôi để bảo đảm cho câu chuyện của chúng: “Anh Lộc, anh ấy nói dzậy đó”. Giá mà có cuộc thi kiến thức điện ảnh lúc bấy giờ thì “chưa chắc thằng này hơn thằng nào, đó nghe”.

Ấy chết, từ nãy giờ tôi đã đi lạc đề hơi xa, xin mời các bạn trở lại câu chuyện đầu năm rạp hát. Hôm nay nhân ngày Xuân nơi xứ lạnh quê người, chúng ta hồi tưởng lại “nước thanh bình hơn 30 năm cũ” vào khoảng thập niên 5, 60, lúc mà lũ con cháu Hồ tặc chưa lê “đôi dép râu giẫm nát đời son trẻ” vào thủ đô Sài Gòn để chúng ta cùng du xuân một vòng quanh các rạp của Hòn Ngọc Viễn Ðông. Cũng xin thưa trước cùng các bạn là những sự việc được ghi ra đây theo trí nhớ có hơi hẹp bề khổ của tôi nên nếu có gì sai sót thì xin các bạn đánh cho hai chữ đại xá. Thiện tai! Thiện tai!

Sài Gòn thân yêu của chúng ta lúc bấy giờ có 2 hệ thống rạp trình chiếu khác nhau:

1- Rạp thường lệ: có giờ xuất hẳn hoi, giống như các rạp ở Canada.

2- Rạp thường trực: chiếu liên tu bất tận, ai vô ra bất cứ lúc nào cũng được

Rạp thường trực có cái dở là có khi ta vừa vào rạp thì thấy thằng kép chính bị bắn gục rồi một lúc sau lại thấy nó hung hăng đấm đá tưng bừng, thật là mất sướng. Nhưng nó có ưu điểm là khán giả không phải sắp hàng chờ đợi giờ, xuất lôi thôi.

Ðể bắt đầu cho chuyến du xuân tưởng tượng, mời các bạn đi từ Chợ Lớn trước nhé.
Rạp hát đầu tiên chúng ta ghé thăm là rạp Hồng Liên, ở đường Minh Phụng (dưới dốc cầu Bình Tiên). Rạp này chuyên chiếu phim Tàu chuyển âm tiếng Việt và đặc biệt là con nít ở đâu mà tàu chở hổng hết. Lớp khóc đòi bú, lớp khóc vì nóng nực, lại có đám la hét cười giỡn om sòm khiến ta có cảm tưởng đi lạc vào nhà trẻ. Thôi thì phải “dĩ đào vi thượng” để tới rạp Victory Lê Ngọc ở đường Tổng Ðốc Phương (góc Nguyễn Trãi). Rạp này cũng thường chiếu phim Tàu (ngay trung tâm Chinatown mà lị) nhưng được cái tương đối sạch sẽ và có chút trật tự.

UserPostedImage
Quẹo xuống đường Ðồng Khánh về hướng Sài Gòn có một lô rạp Lido, Oscar, Hào Huê cũng thuộc loại khá. Vì ở lằn ranh giới giữa Sài Gòn Chợ Lớn, những rạp này chiếu phim Tây Tàu lẫn lộn.
Rẽ qua Xóm Củi, có rạp Huỳnh Long thuộc loại bình dân học vụ. Tuy nhiên tôi thích nhất cái màn xe ngựa uýnh trống tùng sình quảng cáo, 2 bên thành xe gắn 2 tấm paneau bành ky vẽ những cảnh action của phim đang trình chiếu. Xe chạy khắp phố phường, ngựa phi nhịp nhàng theo tiếng trống, trong khi đám con nít rượt theo 2 bên xe hò hét vang trời, xin cho được tờ giò-ram (programme) đủ màu xanh đỏ trắng vàng.

Ðến vùng chợ Thái Bình thì có 3 rạp:
- Rạp Quốc Thanh ở đường Nguyễn Trãi, bên hông Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia. Rạp khá khang trang, sau trở thành sân khấu cải lương mà đoàn Dạ Lý Hương đóng đô thường trực.
- Rạp Khải Hoàn ngay góc Cống Quỳnh và Phạm Ngũ Lão, thường chiếu phim Tây. Coi được nhưng kẹt cái thiếu máy lạnh, ai vào xem cũng cứ muốn “yêu nhau cởi áo cho nhau” hết.
- Trên đường Phạm Ngũ Lão cạnh chợ Thái Bình có rạp Thanh Bình sau này sửa sang lại thật lịch sự thì giặc đến.
- Rẽ ra đường Trần Hưng Ðạo có rạp Ðại Nam của ông Ưng Thi nổi tiếng sang trọng. Vào coi rạp này nên ăn mặc cho đàng hoàng một chút. Chứ áo thun quần cụt, còn chơi thêm đôi dép Nhật lủng la lủng lẳng như “Phánh ký Hủ tiếu” thì người ta cười cha mẹ mình.
Ðầu đường Nguyễn Thái Học (ngã ba Phạm Ngũ Lão) đổ xuống tận Cầu Ông Lãnh là nơi tọa lạc 2 rạp: Ðình Tân KiểngNam Tiến, dành cho những khán giả dễ tính, sau này chỉ để cho các đoàn cải lương, hát bộ, hồ quảng.
Xuống ngay downtown Sài Gòn, có rạp Vĩnh Lợi ở đường Lê Lợi gần bệnh viện đô thành. Vào xem phim ở đây có cái tiện lợi là nếu “thả dê” bậy bạ mà lỡ bị ăn guốc “phun máu đầu” thì chỉ cần mấy bước là tới nhà thương ngay. Rạp này thuộc loại trung bình. Coi phim xong rồi tạt vô quán Thanh Bạch đá một dĩa cơm rang “bổn tiệm” hay một ổ bánh mì gà thì thiệt là mát trời ông địa.

UserPostedImage
Xích lại đường Nguyễn Huệ, các bạn sẽ thấy ngay rạp Rex, rạp hát đầu tiên có thang cuốn (escalator) cũng của ông Ưng Thi (Ðại Nam). Ðây là rạp 'de luxe' nhất của thủ đô. Khán giả rất thanh lịch, ai lạng quạng thì ngài đô trưởng ở kế bên sẽ bước qua hỏi thăm sức khỏe liền. Giá vé mắc hơn các rạp khác nhưng money's worth. Nghe tụi bạn nói trong ngày khai trương (chiếu phim Ben Hur với Charton Heston), có một người đẹp nọ đi thang cuốn lúc lên gần tới tầng lầu không hiểu quýnh quáng thế nào mà để cái thang “mắc dịch” nó cuốn luôn cái quần, chỉ còn độc cái quần lót nhỏ xíu. Thế là nhiều khán giả may mắn hôm đó được no con mắt với màn striptease 50%. Tôi chắc kiếp trước vụng đường tu, không có diễm phúc địa được hình ảnh “kêu gọi” này. Mà thèm thì nói vậy chứ nếu tôi có mặt ở đó trong giờ phút nghiêm trọng như vậy thì chắc bị tẩu hỏa nhập ma đến chết mất thôi!

UserPostedImage
Ðối điện rạp Rex là rạp Eden mà cho tới bây giờ nhắc đến là tôi vẫn còn “Ô Mê ly đời ta”. Số là trên lầu 3 của rạp này có chia từng ô riêng rẽ, rất ư là riêng biệt kín đáo để “bàn tay đưa anh vào cuộc đời” thả giàn. Kế tiếp, ta đi trên con đường Tự Do xuống tận bến Bạch Ðằng để vào xem phim ở rạp Majestic mà tây đầm coi cũng rất nhiều.

UserPostedImage

Tưởng cũng nói thêm là hầu hết các phim chiếu tại Sài Gòn lúc bấy giờ đều nói tiếng Pháp hoặc chuyển âm tiếng Pháp, phụ đề Việt ngữ. Phim nói tiếng Anh thì chỉ Xuân Thu nhị kỳ. Có lẽ các hãng phim nghĩ rằng Việt Nam là cựu thuộc địa của Pháp, nên cứ phạng cho cái Francophonie là tiện việc sổ sách.

UserPostedImage
Hướng về chợ cũ, đi ngang qua các hàng bánh mì nổi tiếng để đến đường Tôn Thất Ðạm, bạn có thể vào xem phim bình dân ở rạp Nam Việt. Rạp nhỏ và nóng nực lắm. Cách đó không xa là rạp Kim Châu trên đường Nguyễn Văn Sâm, (góc Hàm Nghi) tương đối còn mới và chiếu phim cũng “xịn” lắm.
Băng qua đường Pasteur gần ngã tư Lê Lợi, có rạp casino Sài Gòn thuộc loại trung bình. Tuy nhiên sau khi xem phim xong, dẫn đào tấp qua bên kia đường làm một dĩa bò bía đính kèm ly nước mía Viễn Ðông thì cũng có điểm với em lắm chứ bộ. Ði một đoạn ngắn tới đường Công Lý (cũng góc Lê Lợi), ta thấy rạp Asam mà dân Sài Gòn thường gọi là “Á sẩm”. Sau đó có lẽ chủ rạp thấy tên “Á sẩm” mất gốc quá, nên đổi lại là Hồng Bàng cho nó đúng điệu Giao Chỉ. Ném về phương diện phim ảnh và cơ sở thì rạp này “ngang cơ” với casino Sài Gòn. Còn về tiết mục phụ diễn ăn uống, nếu Casino Saigon có nước mía Viễn Ðông thì Hồng Bàng có tuyệt chiêu suông Thanh Thế rất nổi tiếng trong giới có tâm hồn ăn uống.

UserPostedImage
Nếu muốn thưởng thức văn hóa càri, mời bạn bước chân tới rạp Long Phụng ở đường Gia Long, nơi chuyên chiếu phim của hậu duệ ông Gandhi như Công Chúa Thủy Tề, Sữa Rừng Thay Sữa Mẹ với các than hầm minh tinh: Ganeshan, Savitri...
Ðể xem nữ sinh Sài Gòn hấp dẫn cỡ nào, mời các bạn đến rạp Lê Lợi đường Lê Thánh Tôn. Ở đó bạn sẽ thấy rất nhiều nữ sinh với chiếc áo dài hoa xuân thướt tha, thân liễu dịu dàng trông bắt con mắt lắm. Chính vì thế mà dê thả vào rạp đông nghẹt đến đỗi không còn chỗ ngồi.
Tôi cá với các bạn vào coi phim ở rạp Long Thuận (ngang ga xe lửa Saigon phía đường Lê Lai) mà dám ngồi ghế đàng hoàng. Tại sao lọa vậy? Thưa vì đó là mật khu của rệp. Hổng biết chúng theo con đường nào mà tràn ngập rạp. Từ chân ghế, mặt ghế, thành ghế đến lưng ghế, chỗ nào tụi nó cũng đóng chốt hết. Muốn an toàn thì phải ngồi chồm hổm kiểu cán ngố vào restaurant, mà bố ai ngồi chồm hổm trong suốt 2 tiếng đồng hồ cho nổi. Thôi thì tránh rệp không xấu mặt nào!
Ði dài theo đường Cao Thắng, bạn có thể vào coi rạp Việt Long (ngay ngã ba Trần Quý Cáp) cũng thuộc loại khá. Vào đầu thập niên 70, rạp được tân trang và đổi tên là Thăng Long. Tôi còn nhớ (vì chính tôi đi coi chứ ai) phim cuối cùng được chiếu trước khi bọn cướp ngày từ rừng rú về thành là phim “The French Connection” do tài tử Michael Caines đóng vai chính.
Gần cuối đường Cao Thắng (ngã tư Phan thanh Giản xéo chợ 20), có rạp Ðại Ðồng Sài Gòn rất ư là bình dân, chiếu toàn phim cũ, giá vé chỉ bằng giá một tô phở xe lửa. Nhưng được cái xe bò viên ngay ngay trước rạp thì tuyệt cú mèo. Quẹo qua đường Phan Thanh Giản về hướng ngã bảy, nơi tọa lạc rạp Long Vân thuộc loại kha khá. Rạp lúc nào cũng đông khán giả, chắc nhờ ở ngay trung tâm nhân mãn của Saigon: cư xá Bàn Cờ, cư xá Ðô Thành, chung cư Minh Mạng...

UserPostedImage
Phía bên kia ngã bảy, đường Vĩnh Viễn là rạp Thành Chung (Vườn Lài) mà khán giả vào xem có cái “thú đau thương” là nếu trời nóng thì tắm hơi, còn trời mưa thì tắm nước từ nóc rạp dột xuống.
Chiều Mồng Một Tết, ta kéo vài người bạn cùng tới đường Hồng Thập Tự (ngang tiệm bàn ghế Phan Văn Nhị) để đón Xuân bằng tô cháo vịt nóng hổi thơm lừng hành hương nước mắm gừng đậm đà rồi đưa cay một ly nước mắt quê hương. Sau đó ta băng qua đường vô rạp Olympic xem phim “Le Mirage de la Vie” do Sandra Dee đóng thì thấy 'đời còn dễ thương' lắm chứ. Rạp Olympic sau đó được đoàn Kim Chung từ Aristo, đường Lê Lai, tới bao rạp làm sân khấu thường trực.
Rời đường Hồng Thập Tự, bạn thừa thắng xông lên tới rạp Kinh Ðô đường Lê Văn Duyệt (ngã ba Huyền Trân Công chúa) ngang Tổng Liên Ðoàn Lao Công của bố già Trần Quốc Bửu. Có lẽ mang tên là Kinh Ðô, rạp rất sạch sẽ thanh lịch. Tiếc là rạp chỉ hoạt động có 4, 5 năm gì đó rồi đi chỗ khác chơi, nhường địa điểm lại cho cơ quan USAID của Mỹ.
Bây giờ mời bạn đàng trước - bước - tới ngã tư Trần Quý Cáp-Lê Văn Duyệt để vào xem rạp Nam Quang (chợ Ðũi), thuộc loại bình dân học vụ. Cũng nằm trên đường Lê Văn Duyệt, qua khỏi trung tâm nghỉ mát dài hạn tức là khám Chí Hòa thì có rạp Thanh Vân, cũng đại loại như rạp Nam Quang. Có điều cần lưu ý các bạn là các rạp này có nhiều Bê-Ðê lắm đó. Ðang ngồi xem phim mà bạn bỗng “giác ngộ” là có bàn tay năm ngón của thằng ngồi bên cạnh vượt biên vào vùng cấm địa của bạn để bấm nốt nhạc thì chính là nó đó. Nó định biểu diễn altosax. đó. Bạn chỉ còn có đi chỗ khác xem cho khỏi ngất ngư con tàu đi.
Ði một chút, tới đường Thoại Ngọc Hầu, rẽ vô chợ Ông Tạ bạn sẽ gặp ngay rạp Ðại Lợi, chiếu đủ thứ phim Âu Á. Sau ngày đứt phim 30-4, bọn VC sử dụng rạp Ðại Lợi (cũng như nhiều cơ sở khác) làm nhà tù. Quẹo xuống đường Trương Minh Giảng, có rạp Văn Lang không gì đặc biệt. Và bây giờ mời bạn ghé vào Ðakao, xem rạp casino Ðakao (ngã ba Hiền Vương-Ðinh Tiên Hoàng). Rạp này chung một chain với rạp casino Sài Gòn nhưng kém thanh lịch, sạch sẽ hơn. Tuy nhiên, bạn có thể tự yên ủi bằng tô mì Cây Nhãn danh tiếng gần bên rạp. Ði trên đường Hai Bà Trưng qua khỏi Cầu Kiệu tới chợ Phú Nhuận bạn sẽ gặp rạp Văn Cầm Phú Nhuận chung một chủ với rạp Văn Cầm Chợ Quán (Nguyễn Biểu-Bến Hàm Tử). Theo tôi, đây là rạp nhỏ nhất Sài Gòn và giá vé rẻ nhất. Tiền nào của nấy đó các bạn ạ. Nếu không muốn vào xem rạp Văn Cầm, mời bạn quay trở về Tân Ðịnh để tới rạp Kinh Thành, bên hông chợ Tân Ðịnh. Rạp này rất xưa, dưới mức trung bình trên mọi phương diện.

UserPostedImage
Cách đó không xa, trên đường Trần Quang Khải có rạp Văn Hoa. Ðây là rạp mới nhất của thủ đô Sài Gòn nên màn ảnh, âm thanh tuyệt hảo, ambiance lại rất khang trang lịch sự, chiếu toàn phim mới. Sau đó, ta cùng hướng về Gia Ðịnh qua đường Bạch Ðằng (bên hông chợ Bà Chiểu) có rạp Cao Ðồng Hưng, còn đường Nguyễn Văn Học (ngã tư Bình Hòa) có rạp Ðại Ðồng Gia Ðịnh. Cả hai rạp dưới xa mức trung bình, nạn đứt phim rất thường xảy ra. Có điều là cạnh rạp Ðại Ðồng, quán cơm tấm bì ăn cũng phê lắm. Giờ thì bạn hãy đi dọc theo đường Lê Quang Ðịnh (Gia Ðịnh) để đến trạm cuối của cuộc du xuân là rạp Lạc Xuân nằm trên đường Gia Long (cạnh chợ Gò Vấp). Rạp này chiếu toàn phim cũ và cái projecteur chắc của Tây để lại, phim cứ sọc rằn làm nhức mắt người xem.

Thưa các bạn, sau khi đi một vòng các rạp chiếu bóng Sài Gòn, các bạn có thấy bồi hồi nhớ thương quê hương thân yêu của chúng ta hay không? Chắc hẳn là có vì không ai trong chúng ta không giữ trong tâm tư những hình ảnh, những kỉ niệm êm đềm của một thời hoa mộng. Có thể đó là một buổi tối đi bên người yêu giữa trời lất phất mưa dưới hàng me lá xanh rơi nhè nhẹ trên mái tóc em. Hay có thể cũng là một ngày về thăm quê Ngoại, ăn bữa cơm tép kho canh rau dền trong mái tranh nghèo bàng bạc khói lam chiều, bên dòng sông nước lững lờ đẩy đưa đám lục bình tim tím trôi giạt đến một phương trời vô định.

Nhưng cảm động nhất có lẽ là chuyến tháp tùng đoàn học sinh ngày đầu xuân đi thăm tiền đồn Dakto, Ben-Het. Ðến thăm để mà cảm thương cho cuộc đời chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa nơi rừng núi âm u, áo bạc màu chiến trận, thân dãi dầu phong sương, tay ghì chặt súng để sẵn sàng chiến đấu. Tất cả đã bỏ lại thành phố những người thân yêu mòn mỏi đợi chờ, những cuộc vui tuổi trẻ, những ước vọng thanh xuân.

Ðối với lính, Xuân chỉ là:
“Ðón giao thừa một phiên gác đêm
Chào Xuân đến súng xa vang rền” (Phiên Gác Ðêm Xuân, Nguyễn Văn Ðông)


hoặc:
“Ðồn anh đóng ven rừng mai
Nếu mai không nở, anh đâu biết Xuân về hay chưa?” (Ðồn Vắng Chiều Xuân - Trần Thiện Thanh)


hay chua xót hơn:
“Quà Xuân anh chẳng có, gác giặc từng giờ,
Ðời lính chiến lấy gì về tặng em” (Phút Giao Mùa, Trần Thiện Thanh)


Trở lại chuyện coi phim Tết, ta không thể không nói đến bói tuồng đầu năm, một tập tục rất thú vị của dân tộc. Này nhé! Bạn đừng xem trước quảng cáo phim mà cứ đi thẳng tới một rạp nào đó rồi xem phim mà đoán vận mạng trong năm. Nếu gặp phim cao bồi đấm đá chẳng hạn như Gunfight at the O.K.Corral thì bảo đảm trong năm có chuyện thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Còn nếu xem nhằm phim bài bạc như Casino thì quanh năm sẽ ngồi sòng hơi nhiều. Nếu coi trúng phim travel như “Around the world in 80 days” thì cứ chuẩn bị mà đi du lịch. Nếu không đi Mỹ Tho thì cũng đi Tây Ninh hoặc Ðức Hòa vậy, còn như ai mà lỡ coi phải phim cấm trẻ em như Nam Nữ Y Học Bửu Giám “thì cầm chắc là phải tới nhà thuốc Võ Văn Vân mua một lô 'Tam tinh hải cẩu bổ thận hoàn” nếu là quý ông, còn quý bà thì sao? Mắc cỡ gì mà hổng chịu xài “Dưỡng thai nhành mai”.

UserPostedImage

Cũng trong mục bói tuồng đầu năm, có một điều mà cho tới bây giờ tôi vẫn còn thắc mắc là hồi Tết Ất Mão (1975), không hiểu có rạp nào chiếu phim “Chúng tôi muốn sống” (Lê Quỳnh, Mai Trâm, Thu Trang) hay “Ánh sáng miền Nam” (Lê Quỳnh, Khánh Ngọc) hay không và đa số đồng bào ta có xem không mà suốt năm phe ta ùn ùn xuống tàu, xuống ghe, xuống bè, xuống cả cần xé để vượt biên quá chừng chừng. Dĩ nhiên trong số những người “chân bước xuống thuyền nước mắt như mưa” có cả bần bút nên mới có được ngày hôm nay ngồi viết lếu láo góp vui cùng các bạn trong ngày đầu Xuân Kỉ Mẹo và nhất là để chúng ta cùng hoài niệm về một “Sài Gòn đẹp lắm! Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi!”
Nguyên Trần
havi  
#64 Posted : Sunday, September 5, 2010 9:24:24 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)


UserPostedImage

Sài Gòn ngày ấy
Hoàng Lan Chi



Năm 54 – 60

UserPostedImage

Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tầu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy nguời Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có nguời này nguời kia. Nguời hèn nhát, kẻ can đảm.Nguời qúa khích, kẻ trung dung. Nguời Pháp trên tầu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. À mà tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa nguời di cư vào Nam ? Nếu họ cứ mặc kệ thì số dân Bắc có đến đuợc miền Nam dễ dàng không ?

Đầu tiên chúng tôi cặp bến Vũng Tầu. Rồi xe đưa vào Saigon. Chúng tôi ở tạm tại Nhà Hát sau này được sửa thành Toà Quốc Hội. Mấy hôm sau thì phân tứ tán. Chính phủ trợ cấp cho mỗi đầu nguời là bao nhiêu đó, tôi không nhớ vì quá bé..

Rồi nơi tôi ở đầu tiên là Cây Quéo. Đuờng Ngô Tùng Châu. Gia đình tôi là người Bắc đầu tiên đến đây. Sau này đọc truyện và biết con trai bắc hay bị con trai nam uýnh và xỏ xiên “ Bắc kỳ ăn cá rô cây “.. Nhưng gia đình tôi hên. Nơi xóm nhỏ, người nam thật thà đôn hậu. Họ cư xử tử tế với chúng tôi. Đôi khi tôi lẩn thẩn nghĩ, hay vì gia đình tôi là nhà giáo ? Tinh thần tôn sư trọng đạo đã ăn sâu trong giòng máu dân Việt ? Họ rất tôn trọng và lễ phép đối với cha mẹ tôi. Một điều thưa ông giáo, hai điều thưa bà giáo..

Con đuờng đến trường tiểu học thật dễ thương. Ngày ấy chúng tôi đi bộ nhiều, chẳng vù vù xe máy như bây giờ. Đi bộ đến trường thật vui. Cứ tung tăng chân sáo, vừa đi vừa hái hoa bắt buớm.

Ôi sao ngày đó Saigon nhiều hoa bướm thế. Hai bên đuờng những hàng rào hoa dâm bụt đo đỏ xinh xinh. Nhìn vào trong, nhà nào cũng có vườn, cây cối xum xuê.. Buớm bay la đà. Những con buớm đủ mầu sắc nhưng buớm vàng nhiều nhất. Nếu nhìn riêng thì buớm vàng không đẹp nhưng khi bay lượn giữa rừng lá xanh thì đàn buớm vàng thật duyên dáng. Chúng như một nét điểm xuyết cho bức họa hoa lá. Tôi thích nhìn buớm bay.Tôi thích ngắm hoa nở.

Truờng học to vừa phải. Lớp học đủ ánh sáng. Mỗi sáng thứ hai chào cờ. Đứng nghiêm và hát quốc ca. Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi.. Ừ thì thanh niên luôn được dạy dỗ là đáp lời sông núi.. Chúng tôi được học những bài công dân giáo dục đầu tiên và …đã ăn sâu mãi vào tiềm thức. Đủ biết các cụ nói uốn cây khi chúng còn non là đúng. Tuổi ngây thơ coi những lời thầy cô là khuôn vàng thuớc ngọc.
Không phá của công
Không xả rác ngoài đuờng
Phải nhuờng ghế cho người lớn tuổi, phụ nữ có thai trên xe buýt
Phải dắt em bé hay cụ già qua đuờng
Phải ngả nón chào khi xe tang đi qua.. Không gian lận. Nói dối là xấu xa..


Chúng tôi đã được dạy như thế đó và chúng tôi đã làm theo như thế đó. Ôi Saigon của tôi ơi, bây giờ tôi đi giũa phố phuờng mà lạc lõng vô cùng khi chỉ mình tôi ngả nón chào nguời chết hay chạy nép vào lề nhuờng cho xe cấp cứu đi qua!

Rồi những bài học thuộc lòng. Rất giản dị dễ nhớ.
Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra

Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu. Trên non sông làng mạc ruộng đồng quê.Chúng tôi ngồi im lặng lắng tai nghe. Tiếng thầy giảng súôt trong giờ quốc sử. Sung suớng quá, giờ cuối cùng đã điểm. Đàn chim non hớn hở dắt tay về. Chín mươi ngày vui suớng ở đồng quê..


UserPostedImage


Cuộc sống sao êm đềm và thanh bình quá. Không có những cuớp bóc lớn lao. Ăn cắp vặt cũng không ghê gớm.Tôi còn nhớ phơi quần áo trước nhà rất an toàn chẳng phải trông chừng..

Tôi còn nhớ ruộng miền nam nhiều nơi không chia bờ rõ rệt. Tôi còn nhớ cây trái Lái Thiêu không vạch lối ngăn rào. Tình hàng xóm là tất cả. Khi chia rào, ngăn lối là xúc phạm. Tự nguời dân quê biết đâu là đất là vùơn của mình. Vào vuờn Lái Thiêu cứ tha hồ ăn.Chỉ khi mua về mới phải trả tiền. Ôi sao ngày ấy nguời ta hiếu khách và cuộc sống thanh bình đẹp đẽ quá ?? Có phải là một phần nhỏ thiên đuờng nơi hạ giới chăng ?

Tôi nhớ nhiều về lễ quốc khánh đầu tiên năm 56 thì phải. Đúng là lễ hội. Pháo hoa tưng bừng và nguời nguời ra đuờng trong hớn hở reo vui. Không chửi bới, không chà đạp, không giành đuờng xem lễ.. Saigon bấy giờ còn thênh thang lắm. Saigon bấy giờ chưa đông đúc bon chen..



UserPostedImage


Ngày ấy các bà Bắc hay Trung đi chợ còn mặc áo dài. Lề thói xưa còn ăn trong nếp ấy. Ra đuờng là phải lịch sự. Khi lễ lạc thì phải mặc quần đen với áo dài chứ không được quần trắng vì như thế là thiếu lễ..

Tôi còn nhớ một gia đình trung lưu là đã có thể thuê nguời làm. Đa phần người làm là các cô gái miền Trung. Đúng là quê hương em nghèo lắm ai ơi. Đât khô cằn sỏi đá đã khiến bao cô gái quê vào miền Nam giúp việc. Thưở ấy người miền Nam hay dùng từ “ở đợ” còn người Bắc gọi là người làm... Các chị giúp việc thuờng rất trung thành và lễ phép với chủ nhà. Các cô cậu con chủ nhà cũng được tôn trọng. Bà chủ thuờng ở nhà và chị phụ giúp vì nhà nào cũng khá đông con. Ban đầu thì ba, bốn và sau thành sáu..

Tôi còn nhớ lương giáo sư đệ nhị cấp tức dạy từ lớp đệ thất đến đệ nhất của cha tôi là 5200 đ, vợ được 1200 và mỗi con là 800 (không khống chế số con). Tô phở khá ngon là 5 đồng. Coi như luơng Giáo sư là 1040 tô phở. Lương người giúp việc là 300 đ. Luơng Bộ trưởng gấp 5 lần lương giáo sư vào khoảng 25.000 đ. Còn lương Đại uý thì bằng lương Giáo sư. Nếu bây giờ 7000 đ tô phở bình dân thì lương của giáo viên cấp ba phải là 7.000.000 đ.

Hồi đó chúng tôi thi một năm hai kỳ gọi là đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt. Đề thi hoàn toàn do Giáo viên (cấp tiểu học)hay Giáo sư phụ trách ra đề. Hồi đó không có nạn các Giáo sư hay giáo viên kéo trò về nhà dậy kèm hay bán đề thi. Đơn giản có lẽ vì đồng lương đã đủ sống nên họ không phải bán rẻ lương tâm..

Cuối năm lớp nhất thì chúng tôi phải thi bằng Tiểu Học. Sau đó thi vào đệ thất các lớp truờng công. Ai rớt thì học truờng tư. Tất nhiên phải học giỏi mới thi vào được những truờng công danh tiếng như Gia Long,Trưng Vương,Petrus Ký, Chu Văn An..

Những tháng ngày tiểu học với tôi là tung tăng chân sáo, là chơi nhiều hơn học là hái hoa bắt bướm, là nhảy lò cò, là chơi giải ranh, chơi ô quan. Đúng ba tháng hè là chơi thoả thích..Ôi chơi chơi..sao mà thú vị thế. Nhớ đến tiểu học của con gái lại xót xa. Học quá nhiều để có thành tích cho Thầy cô, cho truờng lớp.. và con gái tôi không bao giờ biết đến. Chín mươi ngày vui suớng ở đồng quê.

Năm 60 – 67

UserPostedImage

Đậu tiểu học xong tôi thi hai truờng Marie Curie và Gia Long. Lẽ ra phải thi Trưng Vương mới đúng nhưng không biết sao cha tôi quyêt định vậy. Những ngày đầu đi học Gia Long súng sính đầm. Lý do cha định cho học Marie Curie nhưng phút chót lại chuyển sang Gia Long.

Số tôi lại hên. Cô Bắc kỳ lạc lõng giữa rừng nữ sinh Nam kỳ mà không hề bị chia rẽ hay kỳ thị. Như ngày xưa, nguời dân Saigon đã cưu mang gia đình tôi ở Cây Quéo. Từ Thầy cô đến bạn bè, chẳng ai thắc mắc vì sao tôi mặc đầm. Tôi học sinh ngữ Pháp Văn. Trường có bảy lớp Anh và bảy lớp Pháp. Tôi học đệ thất 14, lớp chót. Những năm đầu Trung học tôi đi xe đưa ruớc của truờng.

Thế là hết những ngày chân sáo, hết những ngày đuổi buớm bắt hoa. Chỉ còn ngồi trong xe hiệu đoàn ngăm phố phường qua khung cửa sổ …

Xe truờng đưa các nữ sinh lớp sáng về nhà và trên đường đi ruớc các nữ sinh lớp chiều. Trong khi chờ đợi xe đến đón, tôi thuờng cột áo dài và trèo lên cây trứng cá trước nhà để hái trái nhâm nhi ăn chơi hay đem vào lớp cho bạn. Nghe tiếng còi xe ngoài đuờng thì tụt xúông xách cặp chạy ào ra. Nhà xa nên tôi bị đón sớm và về muộn. Bây giờ nhớ lại thuở cột áo leo cây thấy vui vui..Hay khi vào truờng cũng cột tà áo để nhảy lò cò !

Trường Gia Long rất đẹp. Cơ ngơi thật đồ sộ, bốn phía là bốn con đuờng. Ngày ấy chính phủ đặt tên đuờng có chủ đích rõ ràng. Đặt theo từng vùng các danh nhân văn võ. Không đặt lộn xôn lung tung...


UserPostedImage


UserPostedImage




Gia Long của tôi đã đuợc bao quanh bởi danh nhân văn chương như Bà Huyện Thanh Quan, Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm và Ngô Thời Nhiệm. Chính giữa truờng là con đuờng tráng nhựa thật đẹp và chúng tôi hay gọi đùa là đuờng Bonard. Giờ ra chơi các nữ sinh dắt tay nhau thơ thẩn trên con đuờng ấy trông thật dễ thương.

Rồi gia đình tôi chuyển sang Vạn Kiếp. Trước nhà có một bụi tre và đối diện là khoảng vuờn mênh mông của chủ đất với những cây cau thẳng tắp.

Năm 60 có nghe tin về Măt trận giải phóng gì đó nhưng tôi chẳng quan tâm. Thứ nhất còn bé phải lo học, thứ hai.. mọi cái lúc bấy giờ đã được chính phủ đưa dần vào nền nếp và chiến tranh..còn xa lắm.. Đó là thời điểm cực thịnh của nền Đệ nhất Cộng Hoà

Ngày đó chưa có truyền hình. Mới chỉ là truyền thanh. Chương trình khá phong phú. Tôi thích vừa làm toán vừa nghe nhạc. Cũng có chương trình Tuyển lựa ca sỹ hàng tuần nhưng phải nói.. đa số hát dở chứ không như các cuộc thi bây giờ, thí sinh hát khá vững.



UserPostedImage


Báo chí nở rộ. Ai có tiền thì ra báo. Không cần phải là nguời của cơ quan chinh quyền như bây giờ. Tôi mê xem báo. Tôi đói tin tức. Ngày đó có vụ thuê báo. Các em bán báo lẻ hay quầy bán báo nếu bán không hết thì cuối ngày trả lại toà soạn. Vì thế một số quầy báo có sáng kiến cho..thuê báo. Nguời đọc thuê và trả tiền chỉ chừng phân nửa. Tất nhiên tiền đó chui vô túi chủ quầy báo và nguời bị thiệt hại là chủ nhân tờ báo. Gia đình tôi chỉ mua một tờ và trao đổi với cậu tôi ở gần nhà tờ khác. Coi như tốn tiền một mà được xem hai báo.

Báo thiếu nhi hơi ít. Báo chí đối lập được tự do hoạt động. Do đó có gì xấu xa của chế độ hay chính quyền thì những tờ báo đó vạch ra ngay. Còn những tờ thân chính phủ..thì bị báo chí đối lập gọi là nâng bi …

Sách thì rất nhiều. Đủ các loại. Mỗi nhà xuất bản có nét đặc thù riêng. Như nói đến Lá Bối là biết ngay các loại sách về Thiền, Phật …Văn thi sỹ nở rộ. Tất nhiên cũng chia làm nhiều loại. Có những văn sỹ chuyên viết tiểu thuyết tâm lý xã hội và được các bà nội trợ bình dân hay các tiểu thương ái mộ như bà Tùng Long. Có những nữ văn sỹ viết khá bạo như Nguyễn Thị Hoàng với cuốn truyện nổi đình đám Vòng tay học trò. Nội dung truyện kể về chuyện tình của một cô giáo với học trò bằng một giọng văn … khó hiểu. (theo thiển ý cá nhân tôi !) Có những văn sỹ miền Bắc viết chuyện trong thời gian họ đi kháng chiến chống Pháp rất hay như Doãn Quốc Sỹ. Thời ấy thi sỹ cũng nhiều. Nào Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Du Tử Lê, Nguyên Sa,Hà Huyền Chi, Hoàng Anh Tuấn,Mường Mán....

Thơ văn Saigon hồi ấy như trăm hoa đua nở. Đủ loại và tự do sáng tác theo cảm hứng, không phải viết theo một khuôn mẫu nào. Do đó rất phong phú. Nhưng tôi lại thích đọc sách phóng tác hay dịch !( vì chưa đủ trình độ đọc nguyên tác ) Mỗi lần hè về là tôi mê mẩn ngốn hàng tá truyện..

Vật giá có lên nhưng chỉ chút đỉnh.. Cũng chỉ mình cha đi làm còn mẹ ở nhà chăm lo con cái. Thuở tiểu học thì mẹ tôi kèm tất cả các môn. Lên Trung học thì bà không dạy được các môn khoa học nhưng Pháp văn thì vẫn tiếp tục cho đến tú tài vì ngày xưa mẹ tôi có bằng Certificat gì đó.

Cuộc sống vẫn êm đềm và khá thanh bình. Nhưng từ năm 61 thì …không còn nữa. Đuờng đi thuờng xuyên bị đắp mô. Quốc lộ thì ít và tỉnh lộ thì nhiều hơn. Địa phương quân mỗi sáng sớm phải đi phá mô. Xong xuôi thì dân chúng mới dám đi lại. Đã có những mô nổ tung và cả chuyến xe đò tan tác.. Rồi những năm sau là những lần nổ ỡ vũ truờng nơi quân Mỹ thuờng lui tới. Tất nhiên dân thường cũng vạ lây

Tôi vẫn ngoan ngoãn với sách đèn. Chẳng hề giao du bạn trai vì cha mẹ cấm. Ngày ấy Gia Long và Trưng Vương là hai trường nữ nổi tiếng nhất. Hàng năm chỉ có một kỳ thi chọn học sinh giỏi là Trung Học Toàn Quốc. Lẽ đĩ nhiên số đậu rơi vào bốn truờng lớn. Còn Lễ Hai Bà Trưng hàng năm được tổ chức khá lớn và hai nguời đẹp của Gia Long, Trưng Vương được đóng vai Hai Bà ngồi voi diễn hành..(bây giờ ở VN dùng từ diễu hành ??? Tôi không hiểu vì sao lại diễu hành thay cho diễn hành ???)

Đề thi của mỗi môn cũng vẫn do Giáo sư môn đó phụ trách. Tôi thấy như vậy mà hay. Chẳng có gì lộn xôn xảy ra vì thời ấy không có nạn cha mẹ hối lộ Thầy cô. Mãi năm tôi học đệ nhất thì thi chung toàn khối và đã có rắc rối xảy ra. Chẳng hạn đề thi triết đệ nhất lục cá nguyệt là của cô Lan dạy chúng tôi thì lớp chúng tôi làm được còn các lớp khác thì không..

Hồi đó bậc Trung Học chúng tôi phải thi tổng cộng : Trung Học ( hết lớp đệ tứ ) Tú tài 1 (hết lớp đệ nhị) và Tú tài 2 ( hết lớp đệ nhất ). Nhiều bạn sau khi có bằng Trung Học thì đi làm. Có thể chọn nghề thư ký. Sau Tú tài 1, rụng bớt một số bạn. Sau Tú 2 rụng một số. Số học giỏi và có điều kiện thì tiếp tục con đường đại học

Đề thi đại học do các trường tự phụ trách. Ngày thi lệch nhau. Truờng nào cũng công bố danh sách thi đậu chính thức và dự bị. Do đó tôi cảm thấy rất trật tự nề nếp chứ không lộn xộn như bây giờ. Nếu gọi danh sách chinh thức mà thiếu thì truờng gọi đến dự bị. Đơn giản vậy thôi. Nhưng có lẽ hồi đó vấn đề hối lộ, bán đề thi không kinh khủng để đến nỗi Bộ Giáo Dục phải xen vào ra đề chung như bây giờ.. Lại cũng do vấn đề tiền lương. Khi đồng lương không đủ sống thì..tư cách con người suy giảm..


UserPostedImage



UserPostedImage


Đuờng phố Saigon của những năm 63 vẫn còn xe Mobylette và dễ thương ngộ nghĩnh là Velo solex. Chiếc xe xinh xắn nhưng có cái bầu to phía trước. Nữ sinh thường đi xe này. Khi chạy xe, tà áo dài phía sau phồng lên trông rất vui. Nhưng đa số học sinh vẫn đi xe đạp. Số xe máy rất ít. Và vì thế đuờng phố Saigon vẫn khá thênh thang. Năm đệ tam thì tôi không đi xe đưa rước nữa mà chuyển qua xe đạp. Cũng khá xa mà sao hồi đó chúng tôi không thấy gì. Chả như bây giờ sân trường cứ tràn ngập xe máy mà lại còn xe phân khối lớn.. Đợt vừa qua Saigon có chấn chỉnh cấm học sinh chạy xe phân khối cao. Thì..các cô cậu quý tử đối phó bằng cách ….không gửi xe trong truờng mà gửi xa xa ! !!

Năm tôi học đệ tứ thì xẩy ra vụ Phật Giáo. Sau đó nền Đệ nhất Cộng Hoà sụp đổ. Tôi không ghét ông Diệm nhưng tôi ghét bà Nhu. Vì tính tình xấc xuợc của bà. Nhưng phải nói hồi đó với tôi, xã hội tương đối ổn định, trật tự nề nếp. Dù ông Nhu có lập Đảng Cần Lao nhưng …không ép buộc lộ liễu. Họ cũng gợi ý nhưng không vào thì thôi. Cũng chẳng vì thế mà bị đì sói trán. Hay trong ngành giáo dục của cha tôi, người ta không trắng trợn ????? Tôi chỉ biết nếu học giỏi là được học bổng, không bị phân chia lý lịch gì cả..

Sau 63, các trường có Ban Đại diện. Ngày đó tôi không chú ý lắm các thành phần ứng cử. Nhưng sau này, các anh chị lớn nói rằng, học sinh sinh viên giỏi thường bù đầu với việc học, ít tham gia các hoạt động trên. Do đó CS cài nguời vào nằm vùng ở hầu hết Ban đại diện các trường. Họ được huấn luyện kỹ nên ăn nói hoạt bát.Còn học sinh giỏi thì không có thời gian luyện khoa ăn nói …

Saigon của tôi sau những ngày đấu tranh sôi nổi, sau những biểu tình, sau vụ tự thiêu của Hoà Thượng Thích Quảng Đức..lại êm ả trở lại. Nhưng không như xưa vì liên tiếp các đột biến về chính trị. Cuộc chỉnh lý của tuớng Nguyễn Khánh rồi chẳng bao lâu đến phiên của Tuớng Thiệu và Tuớng Kỳ

Tôi chỉ biết học và không chú ý đến những việc khác. Liên tiếp hai năm thi tú tài 1 và 2 đã ngốn tất cả quỹ thời gian.Nhưng tôi chỉ nhớ Tú tài 1 chuơng trình đã bị cắt giảm vì chiến tranh..

Cũng từ 65, quân Mỹ đổ vào đông và đã gây xáo trộn. Lính Mỹ lấy vợ Việt. Đa số là các cô gái nhảy, thời đó gọi là cave hay cả các cô xuất thân là nguời giúp việc. Me Mỹ là tên dân chúng gọi cho những cô này. Nội cái tên gọi đã nói lên sự khinh rẻ của dân chúng dành cho những cô gái ấy. Nghĩ cũng đáng thương.. Nhưng cũng chính những đồng đô la xanh mà các cô me Mỹ tiêu vô tội vạ đã làm vật giá Saigon tăng cao. Gọi là đô la xanh vì lúc ấy chính quyền Mỹ in riêng một loại đô la cho quân Mỹ dùng ở VN.. Người làm của chúng tôi lấy Mỹ và.. đổi đời..

Cuộc sống của giới trung lưu như giáo sư bắt đầu lao đao.. Giáo sư nào dạy tư thêm thì còn đỡ.. Gia đình tôi hạn chế mọi chi tiêu vì cha không dạy tư và yêu cầu mẹ phải ở nhà chăm sóc việc học của các con.

Ai có thời gian để gửi thư tình tự. Ai có lúc lang thang quán ăn hàng. Còn tôi thì không. Cắm đầu cắm cổ học. Đi học là về nhà ngay. Ngày đó chúng tôi, gồm chị tôi và tôi đều học Gia Long nên không có vụ bạn trai nào dám đến nhà. Chúng tôi cũng chẳng học tư nhiều. Mà học tư vào những năm thi thì cũng né con trai tối đa. Lệnh cha mẹ phải chấp hành nghiêm chỉnh. Thậm chí sau này chị tôi học duợc cũng vẫn không hề có một tên “ masculin” nào dám đến nhà !

Tôi thích con gái đi học bằng xe đạp và nón lá nghiêng nghiêng. Từng vòng xe quay chầm chậm nhỏ bé. Áo dài ngày đó mặc rất kín đáo. Chúng tôi bắt buộc phải có áo lá bên trong. Và các bà giám thị luôn coi chừng nhắc nhở những nàng mặc áo quá chít eo, những nàng khua giày cao lộp cộp.. Chúng tôi đi sandalh.Rất dễ thuơng. Tôi không thích học trò quá điệu. Áo thật eo hay guốc cao. Mà thật kỳ. Đa số mấy cô điệu thuờng học kém và có bồ sớm. Các cô giỏi thì nguợc lại !

Nhưng cũng có cá biệt. Tôi còn nhớ ngày đó cô bạn ban B Kim Dung rất xinh học giỏi được chọn làm Tây Thi trong vở kịch cuối năm..chẳng điệu gì cả. Riêng lớp tôi thì chỉ có vài chị điệu và tất nhiên..học dở, có bồ sớm..

Năm tôi thi Tú tài, chỉ còn viết và bỏ vấn đáp. Chứ truớc kia, một số môn phải thi viết và vấn đáp (còn gọi là oral)

Tôi đậu Tú tài cao và đuợc truờng thưởng hai chữ Gia Long quyện vào nhau bằng vàng 18. Những năm sau, truờng đổi lại là hoa mai vàng. Đó cũng là phù hiệu của Gia Long

Tôi mê Y khoa và.. ghét duợc. ! Tôi thích là bác sỹ để chữa bịnh cho trẻ em và tự nhủ sẽ chữa miễn phí cho em nào mắc bệnh sài uốn ván. Tất cả …chỉ vì tôi mất một đứa em trai vì bệnh này..

Còn Duợc Khoa ? chẳng hiểu sao tôi ghét nữa ? Tôi nói rằng học Duợc, ra bán thuốc ngồi đếm từng đồng xu leng keng ! Chính vì thế sau này có một duợc sỹ đại uý theo, tôi đặt tên anh ta là đại uý leng keng !

Nhưng nghề chọn nguời chứ nguời không chọn đuợc nghề. Tôi thi rớt dù học giỏi. Năm đó đề thi y khoa bắt đầu có câu hỏi tổng quát, hỏi về những kiến thức xã hội chung quanh. Tôi học chăm quá nên vào phòng thi bị đuối sức, quỵ ngã..

Năm 67-71

Tôi ghi danh Khoa Học, Chứng chỉ Lý hoá vạn vật tức SPCN (Science-Physic-Chimie-Naturel). Nơi đây quy tụ nhiều nguời đẹp nhất Khoa Học vì sinh viên xuất thân ban A. Còn chứng chỉ MGB hay MGP thì ít con gái hơn..

Chương trình học khá nặng. Buổi sáng thực tập đủ năm môn và chiều học lý thuyết. Tôi thích thưc tập thực vật hơn các môn kia. Cắt ngang hoa dâm bụt hay lá gì đó xem đuợc cấu trúc của nó duới kinh hiển vi rất đẹp. Tôi không thích thực tập địa chất. Toàn những mẩu đá vô tri giác. Tôi cũng không thích lý với những bài dây điện loằng ngoằng. Thực tâp động vật tuy sợ nhưng cũng thích mổ con vật ra và xem cơ thể bên trong rất thú vị


UserPostedImage


Chính ở đây là những mảnh tình trong sân truờng đai học. Vì có cơ hội tiếp xúc bạn trai.Chứ những ngày Gia Long hết đi xe hiệu đoàn đến xe đạp và mê học quá chừng đâu chú ý ai..

Năm đầu tiên đại học tôi chứng kiến Tết Mậu Thân. Sáng sớm nghe nổ mà ngỡ tiếng pháo. Khi nghe tin Saigon bị tấn công, tôi bàng hoàng. Trời ? thủ đô ?

Mấy ngày sau từ nhà nhin về phía Gò Vấp thấy trực thăng thả rocket từng chùm.. Lần đâu tiên cô bé nữ sinh chứng kiến tận mắt chiến tranh dù chỉ là một phần nhỏ. Thực ra truớc đó những lần các quán bar bị đặt mìn nổ, xác nguời tung toé..

Sau những ngày kinh hoàng, Saigon của tôi lại như cũ.

Ngày đó chúng tôi đi học mặc áo dài. Thi thoảng có cô mặc đầm và không ai mặc tây cả.. Nên sân truờng đại học tung bay bao tà áo muôn mầu sắc. Cha mẹ khó nên tôi vẫn đơn giản áo trắng và ôm cặp như thuở Gia Long. Thỉnh thoảng mới áo mầu. Vì vậy khi tôi măc áo dài mầu, các bạn thấy lạ..


UserPostedImage



UserPostedImage



Chiều thứ bẩy, tôi thuờng cùng cô bạn lang thang Saigon để ăn hàng và ngắm..phố phuờng. Hồi đó có lẽ không khí chưa ô nhiễm nên con gái Saigon tuổi muời bốn, hai mươi trông rất đẹp. Đẹp tự nhiên ở đôi mắt đen láy, nuớc da đỏ hồng. Có cô má đỏ au như con gái Đà lạt.Tôi thích nguời đẹp nên hay ngắm con gái Saigon trên hè phố. Tuổi học trò thích nhất là lang thang phố phuờng và ăn hàng. Đi học cũng thích …thầy bịnh để đuợc nghỉ rồi rủ nhau ra quán tán dóc. Thât ra bọn con gái chúng tôi siêng năng đi học nên thích vậy chứ môt số ông con trai..rất ít đến giảng đường. Mấy ông đó chỉ đi thực tập vì có điểm danh. Vả lại không đi thì sẽ không biết làm ? Còn lý thuyết thì lâu lâu đáo vô một chút. Cuối năm băt đầu ngồi tụng.Tất nhiên cour đâu bằng bài giảng của Thầy. Thế là các ông tướng này đi theo năn nỉ mấy cô như tôi cho mượn tập !

Đời sống đắt đỏ, vật giá leo thang hoài. Chiến tranh cũng vậy. Quay trái, quay phải, sau lưng, truớc mặt, đâu cũng có nguời đi lính và chết. Có năm sinh viên phản đối chính quyền, đã vô xé bài không cho chúng tôi thi. Sau này, điểm danh lại thì trời ơi... mấy tay kích động, phá hoại đó... toàn là dân nằm vùng !

Tôi bắt đầu gửi bài đăng báo năm đệ tứ. Đăng và dấu nhẹm, không dám cho gia đình biết. Hai năm sau thì bận thi tú tài 1 và 2 nên ngưng. Khi lên năm thứ hai đại học thì tôi lai rai viết lại. Thuở đó báo có số phát hành nhiều nhât là tờ Chính Luận. Thiên hạ đổ xô đăng quảng cáo ở đây rất nhiều. Báo có mục Nói hay đừng. Nội dung là viết linh tinh đủ vấn đề nhưng khuynh huớng là chỉ trích những việc …đáng bị chỉ trích. Tôi lấy bút hiệu Quỳnh Couteau. Tôi còn nhớ có mấy cây bút sinh viên của mục này : Quỳnh Couteau của Khoa học, Thảo gàn của Nha khoa, Thu hippy duờng như văn khoa..

Tôi viết truyện tình cho báo Tiếng Vang. Tôi có thói quen mua từng ram giấy pelure đủ mầu và viết bài trên đó. Tương đối tôi viết khá dễ dàng. Đặt bút là viết. Hiếm khi sửa lại hay bôi xoá. Để bài mình đuợc.. đăng nhiều và liên tiếp, tôi lấy khá nhiều bút hiệu. Nhưng tôi biết nhà văn Thanh Nam, nguời phụ trách trang đó biết là cùng một nguời.Vì cùng một nét chữ, cùng cách sử dụng giấy pelure hồng, vàng.. Tiếng Vang gửi nhuận bút 500/bài, Chinh Luân thì cao hơn 800/bài. Sau này tôi lai rai nhảy qua Sóng thần của Chu Tử..

Tôi nhớ duờng như sau một năm tôi có bật mí trong một truyện, các bút hiệu 1,2,3,4 …đều chỉ là một nguời! Có điều vui là ….các độc giả cũng ái mộ, gửi thư đến toà soạn..xin làm quen. Vui hơn nữa là khi tôi đến toàn soạn lãnh nhuận bút gặp cô con gái chủ nhiệm Quốc Phong. Cô này lúc đó thay thế nhà văn Thanh Nam phụ trách trang Truyện tình của bạn.Không biết sao chỉ gặp lần đầu, nhìn xa xa mà cô rất thích tôi. Hôm sau xuất hiện trên báo giòng nhắn tin của cô “ PQ, hôm qua PQ đến mà chị không dám ra nói chuyện vì đang đau mắt.Nhưng thấy PQ xinh quá, giọng bắc thật dễ thưong.. “ Giời ạ, sau dòng nhắn của cô thì …thơ của độc giả ái mộ gửi đến quá xá luôn. Tất nhiên tôi vẫn dấu nhẹm mọi nguời trong gia đình. Nếu không, bố tôi cho ăn chổi chà về tội không học, lo viết chuyện đăng báo ! Thực ra tôi vẫn chăm học. Viết truyện tình ngắn với tôi..dễ ẹt ! Chỉ mất chừng một giờ. Mà lại có 500 hay 800 để đãi bạn bè ăn hàng thì cũng thú vị. Tiếc là sau này Tiếng Vang tự đình bản và tôi quay qua viết cho Sóng Thần hay Dân Luận.

Hồi đó sinh viên chúng tôi hay ra thư viện để học. Thư viện Khoa Học thì nhỏ, múôn có chỗ phải đi sớm. Chỉ có tiện là ngay trong truờng thì sau đó vô giảng đường, không mất thời gian di chuyển. Còn thư viện đẹp là của ĐH Vạn Hạnh nhưng tôi ít đến vì xa nhà. Hai thư viện gần là TV Văn hoá Đức và Hội Việt Mỹ

Thư viện Văn hoá Đức nằm trên đường Phan Đình Phùng. Nhỏ thôi. Có máy lạnh. Nhưng..tệ hại là không có nguời giữ xe. Xe cứ khoá để trong sân. Thư viện lại ở trên lầu. Và tại đây, tôi có những kỷ niệm vừa vui vừa buồn. Những kỷ niệm nho nhỏ..

Thư viện bé nên chỉ một thời gian, những sinh viên hay lui tới đều biết mặt nhau. Tôi còn nhớ có một sinh viên già nhất, rất lập dị. Anh để hàm râu dài và xôm xoàm. Nghe nói anh đang học Luật. Gặp tôi vài lần ở cầu thang, mỉm cuời với nhau và thế là quen.

Có lần tôi ngồi học và có cảm tuởng..Tôi nhìn sang thấy anh ở bên kia và.. đang vẽ ký hoạ tôi.Khi ra về, anh đưa và hỏi “ Hôm nay anh thấy em dễ thưong lắm. Em đã lấy mất một buổi học của anh. Vì.. vẽ em.. “ Có khi anh bảo tôi “ khi nào em lấy chồng, nhớ báo anh nhé “ “Anh sẽ mừng gì ?” “ một tạ muối “ “ Kỳ vậy “ “ Cho tình nghĩa vợ chồng của em đậm đà như muối..”

T, bạn cùng Khoa học cũng hay đến đây.T đến vì tôi chứ không vì thư viện vì nhà T xa. Lắm lúc cũng chẳng học, vẽ lăng quăng hay viết lăng quăng mấy câu nho nhỏ gì đó cho tôi

Rồi tôi bị mất xe ở đây. Hôm đó tự nhiên thấy nguời rất khoẻ và sáng suốt. Tôi say mê học. Thư viện về hết, chỉ còn mình tôi. Khi xuống thì chẳng thấy Honda, chiếc Honda mới toanh do gia đinh mới mua, giá 72. 000 đồng ( luơng giáo sư lúc đó 23.000 ). Tôi hoảng hốt xuống phòng duới của bảo vệ, hỏi rất ngây thơ :

-Bác thấy xe cháu đâu không ?

Bác cuời :
- Không ? chắc lại bị ăn cắp rồi ?

Tôi tái mặt. Bác nói tôi đi khai báo. Tôi đi bộ đến bót cảnh sát trên đường Mạc Đĩnh Chi gần đó. Lão cảnh sát thấy ghét. Lão ghi chép xong lời khai rồi cuời cuời:
-Thế cô có biết ai lấy xe cô không?!!!

Tôi đi bộ từ đó về nhà ở Gia Định. Thấy con đi về, không có xe, cha mẹ hỏi. Mếu máo. Bố mắng tơi bời. Mẹ thì không.

Tôi nằm trên gác khóc súôt. Sao.. nguời ta ác thế ? sao ăn cắp xe của tôi ? Khoá rồi mà ?? ngày đó tôi ngây thơ và gà tồ kinh khủng..

Không thấy tôi đi học hay đến thư viện VH Đức, T tìm đến nhà. Thấy mắt sưng, T hỏi. Rồi thì T “ Tôi sẽ đi hỏi cho LC.Tôi quen tên đầu đảng, trùm ăn cắp xe ở vùng..” Tôi tròn mắt ??? T, anh chàng đẹp giai, thông minh, đàn hay, vẽ gỉoi..quen trùm du đãng ????!!!!!!! Thấy tôi tròn mắt, T chỉ cuời.

Hôm sau T quay lại “ Bạn tôi không tìm đuợc vì không phải vùng nó kiểm soát. tụi nó rã xe nhanh lắm “

Tôi nghỉ học mấy bữa. T lại tìm đến :

- LC à, LC lấy xe PC của tôi đi học đi ? Tôi còn cái Mini Vespa mà ?

Tôi đỏ mặt. T là vậy. Muốn nói gì là nói. Chẳng ngán ai ?

Còn Hội Việt Mỹ thì thư viện to, đẹp. Đa phần tôi viết truyện tình đăng báo ở đây ! Nhớ lại cũng vui. Khi báo đăng, tôi cắt và đem vào truờng cho bạn xem. Bạn gái xem thì ít (nhỏ Mai không có tâm hồn văn chuơng ) nhưng T xem thì nhiều. Có khi..ngang đến độ …bỏ giờ học, ngồi ở thềm của lớp để xem truyện cuả tôi ! Bởi thế mấy chục năm sau, có nguời nghi ngờ, đoán rằng T, bạn ông ấy cũng chính là T ngày xưa của Khoa học, đã mét T. T tìm đọc và đã nhận ra văn phong của tôi. “ Văn LC lúc nào cũng vậy. Vẫn rất nhẹ nhàng, thơ mộng “

Văn vẫn vậy nhưng cuộc đời thì không vậy ?? Bao nổi trôi sóng gió cho cô nhỏ đuợc một số ông ở Khoa Học gọi là “nguời có đôi mắt đẹp nhất phòng Hoá “ !!


Vật giá ngày leo thang luôn. Thì như đã nói, quân Mỹ xài phung phí, me Mỹ xài vung vít. Chỉ còn giới trung lưu như giáo chức là khốn đốn.
Tôi vẫn sống trong tháp ngà. Chiến tranh có làm suy tư thì chỉ trong phút chốc. Việc học cuốn hút. Và những ngày thứ bảy cuối tuần vẫn vi vút dạo phố Saigon ăn quà. Tuổi học trò thích nhất là ăn hàng. Tiền bố phát hàng tuần eo hẹp lắm vì nhà giáo mà. Nên tôi đã bổ sung ngân quỹ ăn hàng bằng các bài viết cho Tiếng Vang, Sống,Chính luận..

Thời tiết Saigon ngày ấy không như bây giờ. Vì tôi nhớ đi học phải mặc áo dài suốt ngày. Nhà xa, sáng học thực tập, trưa ở lại và chiều học lý thuyết. Có lẽ ảnh hưởng thời tiết chung toàn thế giới và cũng vì Saigon.. không qúa đông như bây giờ ?

Mấy cô bạn Gia Long cũ, bỏ đi làm từ khi đậu Tú tài thì có cô vô ngân hàng, lương rất cao. Cô thì làm cho hãng Pháp, luơng coi như khoảng một lượng vàng/ một tháng. Lưong chuẩn uý gần một lượng.

Quân nhân đuợc mua hàng rẻ gọi là quân tiếp vụ. Đa số mua xong, đem ra ngoài bán lại cho con buôn. Hồi đó có phong trào làm cho sở Mỹ vì lương rất cao..

Thanh niên sinh viên lai rai biểu tình. Cứ biểu, cảnh sát biết hết ai là ham vui, ai là Cs nằm vùng..Tôi chưa bao giờ tham gia hay đi xem. Vì chăm học quá mà ? Nhưng đừng nghĩ rằng không nghe tiếng đại bác trong tháp ngà ! vẫn nghe đấy chứ. Cũng có những niềm riêng khắc khoải. Nhưng mục tiêu phía truớc phải đạt cho xong..

Tôi ra truờng năm 71. Thân cư Mệnh nên suốt đời tự lo. Họ hàng, cha mẹ không giúp. Dù quen biết nhiều. Tôi viết bài Ba lần văn bằng cử nhân đi xin việc làm đăng trên Chính Luận. Nhà báo noi láo ăn tiền.Bi thảm hoá thêm. Chàng Giám Đốc Nha Viện Trợ trực thuộc Tổng Nha Kế Hoạch viết thư mới cô cử đến cộng tác

Thế là hết những ngày lang thang sân truờng đại học. Hết những ngày khúc khích với anh trên đường Khắc Khoan, nghe lá me xanh reo trên tầng cao, hết những chiều thứ bẩy cùng cô bạn thân ăn hàng chợ Saigon, hết những ngày trong giảng đường nhỏ giờ Thầy Thới, nghe đuợc cả tiếng muỗi vo ve, hết cả những giờ xem hai phe chống và thích ruợt nhau trong sân truờng khoa học

Tôi bắt đầu vào đời.Từ ấy..


Saigon của tôi …có những nét khác hơn của thuở học trò.Nhưng vẫn là Saigon của mưa nắng hai mùa, của áo lụa Hà Đông giữa trưa hè nóng bỏng, của tiếng chuông chùa Xá Lợi ngân nga. Của giáo đường nhà Thờ Đức Bà tung bay muôn mầu áo chiều chủ nhật.


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


Saigon với áo dài tha thuớt. Áo Saigon không biết ngồi sau lưng Honda hai bên như bây giờ. Áo Saigon không biết phóng xe ào ào như bây giờ.. Áo Saigon không cuời hô hố trên đường phố như bây giờ. Áo Saigon không cong cớn như bây giờ..
Và tôi, bao năm tháng trôi qua, vẫn một niềm hoài vọng về.. Saigon ngày ấy..

Xin trả cho tôi nắng Saigon
Thênh thang đường phố lụa Hà Đông
Xin trả cho tôi mưa ngày ấy Và trả cho tôi cả cuộc tình..



UserPostedImage




UserPostedImage
jennykim_tran  
#65 Posted : Thursday, September 9, 2010 5:55:32 PM(UTC)
jennykim_tran

Rank: Newbie

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 563
Location: California - Los Angeles

thanks friends for sharing these precious documentations (:

http://www.myspace.com/hailytran
UserPostedImage
I love Bang Tam, Thien Kim, Nguyen Hong Nhung and Doan Phi.
havi  
#66 Posted : Friday, October 8, 2010 12:12:30 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Hình ảnh Sài Gòn xưa - Old photos of Saigon



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage




UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage

(còn tiếp)

UserPostedImage
havi  
#67 Posted : Tuesday, October 12, 2010 9:48:11 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage




UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage

(còn tiếp)


UserPostedImage
havi  
#68 Posted : Wednesday, October 13, 2010 11:15:43 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Sài Gòn -Hòn Ngọc Viễn Đông

Hồi còn nhỏ khi còn học tiểu học, tôi vẫn còn nhớ những lời kể của ngoại tôi về Sài Gòn - Hòn Ngọc Viễn Đông, đó là lần đầu tiên trong đời nghe tên thành phố này mặc dù không hiểu chữ Hòn Ngọc Viễn Đông là gì. Hôm nay sống và học tập tại Sài Gòn tôi dần hiểu hơn về một Sài Gòn – Hòn Ngọc Viễn Đông.

Thành phố Sài Gòn trong trí óc của cậu học trò bé nhỏ là nơi đúng nghĩa của chữ thành phố với nhà cửa to lớn, với đèn điện sáng choang, với xe cộ dập dìu, với những cửa hiệu đầy những hàng hóa sản xuất tại đây hoặc nhập cảng từ ngoại quốc. Sài Gòn có nhiều cái mới lạ, người đông đúc và đi hoài không hết. Lớn lên vào học ở Sài Gòn, tôi đã hiểu thêm một chút về thành phố hơn 300 tuổi, từng là thủ đô của Miền Nam khi đất nước chia cắt.

Nhà thơ Chế Lan Viên viết về Sài Gòn trong nhưng năm thập niên 40, ông có nhắc đến những bài ca vọng cổ văng vẳng khắp phố, nghe rất lạ đối với dân miền Trung như ông, và đó là nét đặc biệt nhất mà tác giả ghi nhận.

Có lẽ thời cách đây mấy chục năm và trước đó, đa số dân cư Sài Gòn nói giọng gần giống dân miền Tây, VietNam. Có hai chữ của người con gái Sài Gòn nói làm tôi nhớ nhất là “chời ơi” (trời ơi) và “phải hôn” (phải không), nghe rất ngộ, dễ thương. Cái chữ “ hôn” lại càng hấp dẫn được thốt ra từ miệng người đẹp.

Khi nền tân nhạc du nhập và phát triển vào Việt Nam, sau thời kỳ đất nước chia cắt năm 1954 thành hai miền Nam - Bắc thì Sài Gòn trở thành nơi quy tụ của biết bao nhân tài từ nhiều nơi. Sài Gòn là niềm cảm hứng cho biết bao nhạc sĩ viết nên các ca khúc về Sài Gòn. Sau này tôi chỉ nghe lại các ca khúc này qua băng, đĩa nhưng tôi rất ấn tượng với các ca khúc.
Đầu tiên phải nói tới bản Sài Gòn Đẹp Lắm Sài Gòn Ơi của nhạc sĩ Y Vân, gọi tắt là Sài Gòn có câu kết: “Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi”. Điệu Chacha nhún nhẩy, âm thể trưởng vui tươi, âm điệu dễ nghe dễ hát dễ nhớ làm trở thành bài hát biểu tượng của thành phố. Nó đã ăn sâu vào tiềm thức của bao thế hệ người Sài Gòn. Ngày nay tôi rất thích khiêu vũ Chachacha với bài này.
Nhạc sĩ Anh Bằng cũng có bài Sài Gòn Thứ Bảy diễn tả nỗi buồn của một người lính trẻ về thăm kinh đô nhưng sao “Sài Gòn thứ bảy mà nghe cô đơn”.
Rất nhiều ca khúc tuy không có tựa đề Sài Gòn nhưng người nghe cảm thấy chất thành phố này bàng bạc trong đó. Chẳng hạn như bản Nhớ Thành Đô của Hoàng Thi Thơ : “ Tôi xa đô thành một đêm không trăng sao. Thành đô còn nhớ mãi, nhớ mãi, chiều mưa trên công viên, giờ chia ly sân ga và khi gặp nhau trên lề đường hẹn hò”.
Một bản mà thập niên 60 rất phổ biến là Bước Chân Chiều Chủ Nhật của Đỗ Kim Bảng với câu hát: “tôi thích lang thang trong chiều chủ nhật, mây tím giăng ngang trên trời Sài Gòn”. Riêng cái âm điệu của câu đầu: si đố si si sol mi sì sì để lại ấn tượng mà sau này bài hát Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn cũng có câu mở đầu giống 90% và lấy câu này làm nét nhạc chủ yếu của ca khúc.

Tại sao bước chân chiều chủ nhật lại được ưa thích? Chợt nghĩ là thời đó ở Việt Nam làm việc 6 ngày chỉ nghĩ ngày chủ nhật, có chỗ nghỉ chiều thứ bảy. Vì thế ngày chủ nhật bà con đi dạo phố Sài Gòn ăn kem, uống cà phê, mua sắm và ngắm phố phường. Không khí rất thanh bình, không có đông đúc chen chúc hỗn lọan, bụi đường khói xe dày đặc như thành phố bây giờ.
Sài Gòn cũng là nơi tập trung các đại học nổi tiếng của miền Nam từ xưa cho đến nay và bài hát Trả Lại Em Yêu của Phạm Duy đã đưa những nét của khung trời đại học với trường Luật thơ mộng : “ Trả lại em yêu khung trời đại học , con đường Duy Tân cây dài bóng mát”.
Nhưng cũng có những bài hát tả những cảnh phố phường Sài Gòn hoa lệ hay những xóm lao động nghèo khổ như bản Xóm Đêm của Phạm Đình Chương, bản Kiếp Nghèo của Lam Phương sáng tác trong một đêm mưa bước về ngang con hẻm nhỏ nghe tiếng ru con. Hay bản Nữa Đêm Ngòai Phố của Trúc Phương, khi cất tiếng hát lên là biết tác giả tả cảnh lang thang ở Sài Gòn lúc về khuya. Sau này những người đi hát dạo, khảy cây đàn guitar thùng, ngân nga những bài hát điệu Bolero tương tự như bản Phố Đêm của Tâm Anh, là cả một bầu trời Sài Gòn hiện ra.

Sài Gòn là chủ đề lớn, là nguồn cảm hứng phong phú cho nhiều bài hát. Cái tên Sài Gòn, đã gắn liền với cái tên Việt Nam. Hòn Ngọc Viễn Đông.

nguồn = sưu tầm



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage




UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage
Ngày 14/04/1974 phát hành bộ tem Thư viện Quốc gia với hai loại tem mang giá 10đ và 15đ; lần thứ hai năm 1975 với loại tem mang giá 5đ, nhưng chưa kịp phát hành rộng rãi thì xảy ra biến cố 30/04/1975.


UserPostedImage
Tem Thư Viện Quốc Gia đã được phát hành vào ngày 14/04/1974, nhưng chỉ có hai loại ghi giá tiền là 10 đ do họa sĩ HIỆP.NG trình bày và 15 đ do họa sĩ VÕ HÙNG KIỆT trình bày; riêng con tem sau cùng phát hành năm 1975 ghi giá tiền là 5 đ do họa sĩ NGUYỄN VĂN RI - De La Rue C. trình bày.

UserPostedImage
havi  
#69 Posted : Thursday, October 21, 2010 2:22:47 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#70 Posted : Thursday, October 21, 2010 6:44:05 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage
havi  
#71 Posted : Saturday, November 6, 2010 6:23:00 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage

Trường Xưa Thầy Cũ


UserPostedImage

Năm Đệ Thất

Năm 60 thì phải tôi lò dò vô Gia Long. Những ngày truớc cũng đến truờng xem lớp nằm ở đâu để còn dành chỗ bàn trên. Vì nhà xa lại ngốc nên mẹ tôi phải cho đi xe đưa ruớc của truờng. Ngày đầu tiên mình phải tự đi, lúc về xe truờng mới đưa về vì tài xế hoàn toàn chưa biết học sinh ở đâu để sắp xếp lộ trình.

Tôi thích ngồi bàn nhì chứ không thích bàn nhất. Ban nhì vừa phải để đọc chữ trên bảng và cũng có thể hoãn binh đôi chút khi thầy cô đang xem bàn nhất. Tôi cũng đã dành đuợc bàn nhì. Nhưng than ôi, giờ đầu tiên của chúng tôi là giờ Toán của cô Hoa Lâu. Cô hơi lớn tuổi, mập mạp nhưng khuôn măt đẹp. Tuy vậy cô dữ quá trời, đứa nào cũng run khi đứng trước măït cô. Cô bắt chúng tôi lên bảng đứng rồi cô xếp lại. Tôi khá cao nên phải ngồi bàn bốn bên trong. Tức chưa! Cô đi lòng vòng xem chữ từng đứa. Cuối cùngcô dừng truớc nhỏ Loan và chỉ định nhỏ coi sổ đầu bài. May phuớc mình viết chữ tàm tạm chứ không đẹp.

Cô Hoa Lâu dạy thì cũng đuợc nhưng cô dữ hay la. Tôi nhớ có lần cô kêu tôi lên bảng, khoảng tuần lễ thứ hai của niên học. Tôi làm cái gì đó. Cô la. Tôi ấp úng “ em tuởng là ..” . Cô quát “tuởng tuởng cái gì? à tại sao đi học mặc đầm, áo dài đâu?” Tôi rơm rớm nuớc mắt, im re. Các giáo sư khác và cả giám thị chẳng hạch hỏi gì mì nh cả. Chắc họ biết mình may áo dài chưa kịp chứ ai khùng mà mặc đầm đi học GL ??? (không phải may không kịp mà đã chẩn bị học Mari cú )

Cô Nữ dạy Việt văn thì cao, gầy. Cô cũng khá hiền nhưng dạy không hấp dẫn như nguời đẹp Phạm thị Nhung của tôi năm đệ nhị.

Còn cô Sáu dậy Pháp văn thì trời ui, cô tròn như búp bê và diện dễ sợ luôn. Áo dài nhiều đến không xuể. Có cả áo hở cổ kiểu Lệ Xuân ..Cùng dạy Pháp Văn với cô là cô Lệ Hạnh nhưng cô Hạnh không mâp như cô Sáu. Coi như hai cô Sáu và Lệ Hạnh hồi đó nổi tiếng vì ..diện!

Hồi đó đệ thất có đến 14 lớp chia làm 7 lớp Anh và 7 lớp Pháp. Tôi học lớp Pháp chót hết: đệ thất 14. Lớp ở dãy trệt nhìn ra đuờng Phan Thanh Giản. Tan học, tôi cũng rất ngố chẳng biết xe đưa ruớc ở đâu? mà mẹ tôi cũng kỳ. Lẽ ra phải đi hỏi ở truờng rồi cho con biết đằng này mặc kệ tôi. Trong khi con bé mới 11 tuổi. Mà ngày xưa nhát và khờ thấy mồ! Thế nên tôi đã đi lạc ra ngoài đuờng trên đuờng Truơng Định bây giờ. Tôi leo lên đại một xe đưa ruớc sau khi ngó tới lui không biết xe nào. Kể cũng ngộ, ssau đó chủ xe cũng tử tế đưa tôi về tận nhà dù biết tôi lộn. Họ dặn tôi ngày mai phải vào truờng lên phòng (quên tên ??? ) hỏi xe đưa ruớc đậu ở đâu?

Hôm sau tôi lên văn phòng đưa biên lai và hỏi. Té ra xe đưa ruớc của truờng đậu ngay truớc sân chính (vì truớng có 4 cổng nhìn ra 4 đuờng) là sân nhìn ra đuờng Phan Thanh Giản. Xe tư nhân có tài xế và phụ xế giúp các em bé như tôi lên xuống. Xe truờng không có. Cách đưa đón thì như sau: đưa nguời ở gần về truớc và đón nguời ở xa truớc. Nên ở xa như tôi thì luôn luôn đi sớm về trễ. Sau này buổi trưa xe đưa các chị buổi sáng về thì ghé đón các nuờng buổi chiều luôn. Nên tôi phải đi sớm, chẳng bao giờ đuợc ngủ trưa miếng nào. Ngồi trên xe giữa trưa nắng toàn ngủ gục không, mắc cỡ ghê đi. Hồi đó cũng ngộ ghê chứ. Ngủ gục trên xe cũng xấu hổ nữa chứ!


UserPostedImage

Năm Đệ Lục

Lớp tôi có đến 3 Nguyễn Thị Bạch Tuyết và cô Hoa Lâu đã “chua” thêm nơi sinh thành ra BT Saigon, BT Gò Công và BT Long An. Ngoài ra còn hai Cúc Hoa nên đuợc gọi là Cúc Hoa Gia Định và Cúc Hoa Chợ Lớn. Tất cả đều là tác phẩm của cô Hoa Lâu!

Lên đệ lục chúng tôi phải chui xuống gần bệnh thất rất tối tăm. Năm này không có gì để nói. Văn cô Thu, Pháp cô Thái Oanh Oanh. Năm này có bà đầm Tâm dạy tiếng Pháp. Bà dạy chúng tôi nhiều bài hát tiếng Pháp như Alouette, Aupre de la blond … Cô Thu này duờng như bà con gì với nhóm Nhất Linh. Tôi chẳng thích cô Thu vì tính lạnh lùng và gọi học trò là Chị nghe rất xa cách, chẳng có tình cảm gì cả.

Cuối năm có văn nghê toàn truờng. Duờng như có bài (quên tên ) “Ngồi nhìn trăng xế..Trăng khói mờ ..” các chị múa đẹp lắm. Chị chính giữa múa ngả nguời tận đất làm tôi phục dễ sợ!

Phải nói lớp tôi rất ngoan chứ không phá gì cả!


UserPostedImage

Đệ Ngũ

Năm đệ ngũ lại đuợc về lớp ngon cùng với đệ thất là dãy nhìn ra đuờng Phan thanh Giản. Năm này chúng tôi có 2 giáo sư mới ra truờng còn trẻ măng: cô Ngọc Lan dạy toán và cô Minh dạy Vạn vật. Cô Lan dạy bình thuờng còn cô Minh khá hay! Cô Minh Nhựt dạy vẽ rất hiền.

Cô Mai dạy Nhạc thì dễ thuơng. Cuối năm chúng tôi yêu cầu hát thì cô bắt cả lới úp mặt xuống bàn, không đuợc xem thì cô mới hát. Cả lớp tuân răm rắp. Đến bây giờ tôi hơi tiếc là sao mình không lén thử coi cô hát kiểu gì mà không muôn học trò nhìn? Cô Bạch Thu Hà rất xinh dạy nữ công. Chúng tôi hay trêu cô “Võ Đông Sơ đâu rồi hả cô?” Cô Lệ Mai dạy văn thì trời ơi là điệu. Ngồi trong lớp mà cô thuờng xuyên mở bóp, nhìn mình trong gương ngắm qua lại thật tức cười.

Năm này có lần quên học bài, tôi cũng giả vờ bịnh để trốn xuống bệnh thất. Nhưng bình thuờng tôi vốn ngoan nên hôm đó có giả đò cũng không ai biết. Hồi đó hay có màn giả bộ bịnh để ..trốn trả bài . Khu bệnh thất được xem là to nhât trong các truờng trung học thời đó. Nhưng …âm u và lạnh lẽo thấy mồ. Nghe đồn có ma nên ….đưa nào cũng ớn nếu phải xuống bệnh thất lúc chạng vạng. Sau này, đặc biệt Gia Long có phòng khám nha khoa. Có nha sỹ hẵn hòi. Các truờng bạn qua khám ké.

Năm này thường ở lại truờng chờ các lớp học thêm giờ nên hay lang thang sang chùa Xá lợi (đi xe đưa ruớc). Có lẽ vì thế mà tôi ảnh huởng đạo Phât khá nặng. Thích đấy nhưng chỉ thuộc vài kinh ngắn ngủi. Sau này tôi tiếc là vừa làm chồng vợ mẹ cha nên không có thời gian đưa con gái đi chùa khiến tôi có cảm tuởng con nhóc vô thần quá. Truớc khi nó đi Úc, tôi bắt nhóc phải quy y. Sợ mẹ nó cũng quy y. Nhưng khi Thầy giảng không đuợc sát sinh .., nó quay sang nói nhỏ “ vậy chứ con muỗi đốt mình, mình đập nó là cũng sát sinh sao ??” Tức quá, tôi ..đập cho nó một cái!
Đệ Tứ

Hè đệ ngũ, chuẩn bị cho thi trung học tôi đã đi học thêm toán với cô ruột tôi cùng mấy đưa em và vài nguời bạn. Vì vậy vào lớp GL là khá vững! Tự nhiên năm nay tôi học hăng lắm. Coi như tôi và Ngọc Dung học giỏi nhất nhóm. Có bao nhiêu sách bài giải toán, tôi làm hết. Đến nỗi khi vô lớp ở GL, thầy vừa đọc đề tôi đã biết đề đó nằm ở sách nào!
Cô Thái Vân dạy Văn khá hay. Cô rất thuơng tôi nên hay kêu tôi đọc. Tuy vậy năm đó tôi còn nhát lắm. Đọc lí nhí cả lớp nghe không rõ.

Năm này có vụ Phât Giáo. Khi lên cao trào thì lính dù cũng vô sân truờng dàn chào và chúng tôi đuợc nghỉ học. Đứng trên lầu cao nhìn xuống, tôi ..thấy ghét đám lính đó. Chả là vì lúc đó mình cũng tư xem như là một phật tử mà. <:)> Hầu như cả lớp tôi ghét vì đa số là theo Phật giáo! Bọn nằm vùng trong truờng có cơ hội hoạt động tưng bừng. Sau này nhiều cô biến mất vì đi vô bưng. Sau 75 thì về, xuât hiện và năm các chức vụ khá. Con nhỏ ..học ..khá dốt lớp tôi hiện nay là Giám đốc một khách sạn lớn năm ngay trung tâm Saigon. Duờng như các vị năm vùng, lo học chính trị, lo họp tổ, lo biểu tình nên đa số, đa số chứ không phải tất cả nhe học dốt thì phải?

Sau khi cách mạng (63) thành công thì có vụ bầu cử Ban Đại diện truờng. Có hai liên danh ra ứng cử, một của Mai Hương học lớp đệ nhất và một của X(??) học đệ nhị. Các liên danh đi từng lớp để tranh cử

Chúng tôi chẳng để ý mấy nhưng thấy Mai Hương xinh xắn còn chị kia mập quá (!!) nên ..bỏ phiếu cho MH. Hì hì xem ra con gái đẹp lúc nào cũng lơi thế! Cuối cùng Mai Hương đắc cử. Tôi lo học thi Trung học bù đầu, không chú ý đến chính trị. Nhưng lúc đó cũng thấy ghét chế đô độc tài gia đình trị của NĐD. Ghét nhất là giọng điệu hỗn xuợc của Bà Ngô Đình Nhu khi các vị sư tự thiêu. Ai đời cương vị là đệ nhất phu nhân, chủ tịch Hôi liên đới phụ nữ mà bà lên đài phát thanh phát như sau “ lũ đầu trọc ..Tôi cung cấp thêm xăng cho mà đốt ..”
Đệ Tam

Năm đệ tam chúng tôi học ở dãy trên lầu cũng nhìn ra đuờng Phan Thanh Giản. Năm này có thêm một số bạn từ truờng khác vào và cũng có một số bạn nghỉ học đi làm. Năm này tôi nhất quyết phải bạo dạn và nói to !Khi cô kêu tôi cố gắng hét lớn !Nhưng khi tôi hỏi nhỏ bạn kề bên, nó cuời “có thấy hét gì đâu? coi như khá lớn đủ cả lớp nghe “. Bà Nghiêm Phú Phi dạy Pháp văn, Thiên địa ơi , cô dữ không thua gì cô Hoa Lâu. Hay chửi học trò lắm. Mà suốt ngày khạc nhổ trong khăn mouchoir. Cô hay kêu tôi lên bảng viết bài vì tôi viết chữ to rõ ràng và không leo núi xuống đồi. Phần khác tôi học Pháp văn khá! Sau này tôi đuợc biết về hoàn cảnh riêng của cô. Hèn chi tâm lý cô không bình thuờng.


Cô Thu Ba dạy vạn vật, Cô có đôi mắt sâu khá đẹp nhưng tính nết thì ..kỳ cục quá. Cô rất lạnh. Chỉ lo dạy, không tâm tình, cởi mở mà cũng không chửi rủa như bà Phi, không chú ý đến ai. Ngay tôi hạng nhất vạn vật cô cũng không quan tâm. Sau này cô có làm Hiệu Truởng. Năm đệ tam học tà tà vì cũng chẳng phải thi cử gì. Năm này chúng tôi đã theo chuyên ngành nên cũng phân tán khá nhiều. Môt số ban qua ban B hay C. Đa số học ban A và cũng lớp tôi cũng là lớp chót hết: đệ tam A9.


UserPostedImage


Đệ Nhị

Năm đệ nhị là năm nhớ đời của tôi.
Chúng tôi ban A mà may mắn đuợc học Văn với cô Phạm Thị Nhung. Cô rất đẹp và dậy rất hay. Tôi mê cô và mối tình này làm kinh động đến cả bà Giám Học lẫn vài thầy cô giáo khác. Ngoài ra chúng tôi đuợc học Toán với cô Dung. Cô dạy tận tâm. Pháp là cô Lê thị Kim. Tôi mê cô Nhung nhưng thích thì là cô Kim. Hồi tôi mê cô Phạm Thị Nhung là giữa đệ nhất lục cá nguyệt năm đệ nhị. Lỗi do trời nắng đẹp, gió hây hây và ai biểu cô đẹp quá chừng để con nhỏ rớt tim! Tôi có tính đàn ông là ..mê nguời đẹp. Kỳ cục? đến bây giờ cũng vậy. Ra đường, thây con gái đẹp là ngắm!


UserPostedImage


Nhưng nếu nói thích thì tôi thích cô Lê Thị Kim, dạy môn Pháp văn từ đầu năm. Cô Kim không đẹp nhưng rất hiền, có mái tóc cúp vô như búp bê. Cô dạy cũng khá hay. Không biết vì sao tôi và Ngọc Dung, con nhỏ học gỉoi nhất trong lớp hay ghẹo cô lắm. Giờ ra chơi chúng tôi đi theo sau cô trêu làm cô cứ đỏ măt giống con gái 15 vậy đó. Nhỏ Dung còn ít chứ tôi thì khỏi nói, chọc cô tưng bừng. Thỉnh thoảng hai đứa lại kéo nhau đến nhà riêng cô ở Tân Định. Thật tình mà nói chưa thấy giáo sư nào chiều học sinh như cô Kim. Chúng tôi đến chơi, cô sai nguời làm mua phở cho hai đứa ăn. Cô dắt chúng tôi đi chơi lăng quăng. Ấy thế mà tôi “bạc tình“ ghê. Chưa bao giờ mua hoa cho cô Kim cả. Chả bù cho cô Nhung. Tối ngày ôm hoa đứng truớc cửa lớp đệ nhị C để tăng hoa. Hí hí có lẽ cái máu tặng hoa lậm vô tôi từ hồi đó nên sau này tôi hay ngoại giao bằng tặng hoa!
Cô Kim đang ở VN.

Lý Hoá do cô Bạch Hạc phụ trách. Cô Bạch Hạc mới đổi từ Huế vào. Cô Hạc dạy không hay và không soạn bài. Cô chuyên môn vừa giảng vừa xem sách. Do đó năm 2000 du lịch Mỹ, đến dự buổi họp măt liên truờng ở San Jose, gặp cô Bạch Hạc, tôi không cảm động lắm. Có lẽ vì cô dạy không tận tâm lắm. Chúng tôi học không hiểu và chẳng hấp dẫn chúng tôi. Haha, tôi dám bảo đảm bây giờ mà cho học sinh cũ gặp lại tôi, chắc chúng mừng lắm vì ngày đó tôi dạy cực kỳ tân tâm luôn.

Vạn vật cô Lan Phuơng, con gái nhà văn Hoàng Đạo. Cô đẹp nhưng thân hình như con trai. Cô dạy rất hay. Cô nổi tiếng vì dạy hay và hoạt động văn nghệ rất sôi nổi cũng như mê ..học trò đẹp. Chính cô là đạo diễn cho vở Tây Thi Phạm Lãi trong buổi văn nghệ lớn cuối năm. Cô chọn hai nguời đẹp của lớp bên cạnh tôi làm Tây Thi và Phạm Lãi. Tây Thi sau này học duợc còn Phạm Lãi học Y.

Tôi có khiếu học bài nên mấy môn bài học không ai qua đuợc. Vạn vật hạng nhất. Cô Lan Phuơng nói: câu số X em làm rất đẹp hơn trong sách nhưng tôi đã lỡ cho môt em khác điểm tối đa rồi nên cũng cho em điểm đó nhưng tôi cho thêm nửa điểm ở câu khác. Đến bây giờ tôi còn nhớ như thế. Nhưng cô Lan Phuơng viết cho tôi trong lưu bút “Em là môt học sinh hơi quá lãng mạn ..!!” Chèn đét ơi, đã hơi còn quá ? ý cô nói vu tôi mê cô Nhung! Sau này qua Mỹ cô Lan Phuơng giải phẫu thành đàn ông và lấy vợ đàng hoàng, đổi tên là Tường Lân.

Năm nay, Gia Long bắt đầu thưởng cho các nữ sinh đâu từ hạng Binh trở lên huy hiệu là hai chữ G và L quyên vào nhau bằng vàng 18. Mấy năm sau thì đổi thành hoa mai vàng, tức huy hiệu truờngGia Long. Nhắc lại, hạng Ưu là tất cả các môn phải 18/20, Bình là 16/20. Hồi đó chúng tôi ..thi hầu hết các môn học trong lớp chứ không như bây giờ ..

Tôi cũng lụm đuợc một huy hiệu Gia Long chớ sao không. Dân chăm chỉ quá mà! Học gì mà ngủ từ 12 giờ thì ..4 giờ đã dậy tụng kinh rồi! Siêng kinh khủng?? Môn Sử Địa, Vạn vật .. tôi có thể đôc thuộc lòng từ đâu đến cuối trang! Bởi vậy bây giờ có …cớ nẹt con cái ! Nhưng ngẫm nghĩ lại, lối học đó của Vn xưa không hay. Nó làm con nguời kiêt quệ sớm. Lụm xong đại học là có khi đuối sức. Khác Mỹ. Trung học tà tà. Đại học mới căng.. Tôi đậu tú 1 Hạng Bình. Tiếc là đã đánh mất cái huy hiệu đó. Ngày xưa đông con, cha mẹ ít quan tâm đến việc lưu trữ cho con. Chả bù sau này, tôi ..cất hết thành tích con gái vào cặp táp. Không thiếu cái gì từ lớp 1 đến lớp 10, cho đến khi chị ta đi nuớc ngoài.

Năm Đệ Nhất

Năm nay, số học sinh giảm xuống, vì sau khi có tú tài 1, có thể đi làm. Do đó chỉ còn 7 lớp đệ nhất. Lớp tôi là lớp chót và bị xé lẻ. Đi tứ tán sang ba lớp khác.
Tôi lại học lớp chót: đệ nhất A7

Năm nay găng. Sau khi thi tú tài, phải thi đại học. Ngày đó Y, Duợc ,Nha, phải thi. Còn ghi danh là Luât, Văn khoa, Khoa học. Tôi đã quên nguời đẹp Nhung của tôi rồi. Lo học bù đầu. Cũng đi học thêm Toán Lý Hoá. Mấy năm truớc, giáo sư tư ra đề hco mỗi lớp. Năm nay, ra đề chung cho cấp lớp. Kỳ thi đâu, gọi là đệ nhất lục cá nguyệt, cô Lan day triết lớp tôi ra đề. Lớp chung tôi làm bài đuợc, các lớp khác..khóc! Trong các môn năm đệ nhất, tôi ghét nhất triết. Tư nhiên năm thi, cho thêm vô chuơng trình môn triết. Giơi ạ? môn Tâm Lý hay Đạo Đức còn nhá nổi. Chứ cái môn Luân lý Học thì thiệt là ..chịu không thấu? toàn nhưng từ mới, trúc trắc, cóc hiểu gì cả? cứ nắm mắt học thuộc lòng.

Thầy Loan dạy Lý Hoá. Vì khá trẻ nên dù có vợ nhưng Thầy cũng làm măt nghiêm vì sợ các cô phá. Thầy hay gọi học trò là mấy nguời , xưng tôi. Gần hai tháng, tư nhiên có hôm thày hỏi tôi “có phải có cô chị là QM không? “ý da, thế là thầy dậy cả hai chi em tôi. Bà chi tôi học truớc tôi 4 năm. Nhưng bả học Lý Hoá cũng giỏi nên Thầy nhớ kỹ. Tôi hạng nhất Lý Hoá. Hồi đó chúng tôi làm bài thi binh thuờng trên giấy học trò. Ai trình bầy kiểu gì cũng đuợc.Tôi hay viết tên môn thi băng kiêu chữ Gothique. Rất cầu kỳ. Cả lớp chỉ có tôi thôi. Nên khi trả bài thi, thường các giáo sư thời đó hay để bài cao điểm nhất lên trên nên tôi chỉ việc ..nhón nhón nguời là biết minh có hạng nhất không?


UserPostedImage


Bao năm trôi qua, giờ tôi vẫn còn thấy thú vị khi nhớ lại thời gian ấy. Cái hồi hộp khi thầy cô trả bài thi. Khi hạng nhất thì chao ôi, sướng rên mé đìu hiu! Oai lăm nhé? mình sẽ là nguời đi thu bài cả lớp và về xếp hạng! (các giáo sư để bài cao điểm nhất lên trên nhưng thuờng chưa xếp hạng. Người hạng nhất hay có nghĩa vụ .. ôm về nhà xếp hạng). Năm đệ nhất, chúng tôi thuờng tham dự thi Trung Học Toàn Quốc. Hao hao các cuộc thi học sinh giỏi cấp Thành phố bây giờ. Tôi giỏi Lý Hoá nhưng không giỏi Toán nên thầy Loan đề nghi tôi nhuờng cho Ngọc Yến, giỏi toán và hạng nhì Lý Hoá đi thi Lý Hoá toàn quốc. Tôi OK ngay.

Ngày kỷ niêm Hai Bà Trưng, ngoài việc tổ chức diễn hành với Hai Bà của hai truờng nữ oai nhất là Trưng Vương và Gia Long (chọn hai cô đẹp nhất ), còn thi Văn chương. Ối chao, lúc nghe kết quả thì cả truờng hồi hộp! Ganh đua mà? Nhưng đa số thành tích học ..rơi vào Gia Long nhiều hơn Trưng Vương. Có lẽ Gia Long bị kềm kẹp bởi những nhân vật …” rùng rợn “như bà Hiệu trửơng Huỳnh Hữu Hội, Nguyễn thị Tỵ ??? Cứ hỏi giới giáo chức, họ sẽ nói cho nghe về cái “khó” của các cô trên! Năm nào “ thắng “Trưng Vương ở môn thi Văn chuơng là mừng lắm.

Tôi cũng vác bị gậy đi thi Văn chương toàn quốc đấy chứ. Đại diện cho lớp tôi mà? nhưng ..chèn ui, đệ nhị A hay nhất A làm sao giỏi băng lớp C? (A là chuyên ngành khoa học, ban C là văn chuơng). Coi như chưa bao giờ tôi lụm đuợc thanh tích gì về văn của truờng cả? Ấy nhưng truờng cũng như nhà, hoàn toàn không biết tôi đã viết báo từ đệ tứ. Với cái tên cải lương dài ngoằng là Giang Kiều Việt Giao Tiên! Tôi lý giải, là con sông Viêt kiều diễm tên là Giao Tiên! híc! Bài đầu tiên là “Cuộc bầu cử ban đại diên truờng tôi“

Năm đệ tam lai rai. Hai năm sau không viết vì bận thi. Lên đại học thì viết lại. Có thơi gian khá rum beng với cái nick Quỳnh Couteau ở Nói hay đừng của Chính Luận vì là môt trong ba cây bút sinh viên thuờng xuyên ở đây. Tôi còn lấy cả chục bút hiêu đê viết truyện tình. Ra truờng khoa học, viết ít đi nhưng cũng còn chút chút. Một lần, bài báo của tôi ở Sóng thần của Chu Tử đã gây rúng đông Bộ Kế Hoạch và Phát triển quốc gia! Bộ Truởng đích thân gọi phone hỏi cô đó là cô nào ? hàhà, xem ra cái gan của tôi ..nó ..chả bé tị nào từ thuở che chẻ cưa đấy?

Trở lại lớp. Cô Quỳnh Hoa dạy Anh văn. Cô đẹp quá trời. Tánh tôi lúc đó rất dạn dĩ. Nên khi cô nào hỏi, “ai giúp cô làm bản đồ lớp“ thì con nhỏ tôi luôn xung phong dơ tay. Cô Hoa thích cái dạn của tôi. Vả lại tôi học Anh văn giỏi. Chẳng qua nhờ bố tôi kèm thêm ở nhà.Tôi không hiểu sao tôi thuộc lòng tuần và tháng kinh khủng. Có mẹo gì đó, tôi quên rồi? khi cô Hoa kêu, tôi đọc nhanh kinh khủng, hơn xe lửa chạy. Cả lớp thán phục. Đến bấy giờ còn thuộc. Veo veo từ January đến December như gió!

Tuy vây tôi..học Tóan tệ. Không giỏi như năm đệ tứ. Nhiều khi làm kiểm tra, phải hỏi bạn, tức anh ách. Đã thế cô Thảo, em ruột cô Nhung dạy Toán ..lại chăng hấp dẫn gì ráo? sao chị dạy thì hay, em thì không nhỉ ??? Vạn vật do cô gì đó dạy cũng khá. Không hay như cô Lan Phuơng nhưng cũng khá. Đương nhiên tôi lụm hạng nhất Vạn vât rồi. Ai mà qua đuợc tôi các môn học bài? có lẽ vì vậy, bây giờ …tôi hay quên quá? vì thuở trẻ sử dụng trí nhớ quá nhiều?

Cuối năm thi Tú tài hai. Học chăm quá, vô phòng thi bị quỵ.Tôi làm bài Pháp văn quá tệ. Kết quả là thiếu môt điểm đậu Bình. Nên năm này không lụm đuợc phần thuởng của truờng là hoa mai vàng. Buồn năm phút!


UserPostedImage


Ai cũng luyến lưu thời trung học. Không còn quá nhỏ để không biết gì như tiểu học mà đã biết làm dáng chút đỉnh từ năm 15. Nhưng chúng tôi hồi đó, nữ sinh Gia Long bị kỷ luât quá nghiêm khắc của truờng nên rất ngoan. Lo học. Ít lộn xộn. Năm tôi học đệ tam, có nghe đồn vài chị lớp lớn theo phong trào CTY (tức Cho Tình Yêu, Cuớp Tình Yêu gì đó) nhưng nhà truờng đã điều tra và đuổi học ngay tức khắc. Cứ nhìn vô thành tích số nữ sinh đậu Ưu, Bình so với các truờng khác là biết!

Gia Long ngày đó còn nổi tiếng với lò Nguyễn Đức. Nơi đây sản xuất ra khá nhiều ca sỹ: Hoàng Oanh, Phuơng Hoài Tâm, Phuơng Hồng Quế ,Phuơng Hồng Hạnh, Thanh Lan, Kim Loan ..
Thời gian. Mới ngày nào còn cột áo dài nhảy lò cò trong sân truờng mà bây giờ...tóc đã pha sương. Ôi truờng xưa yêu dấu ơi!

Hoàng Lan Chi

UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#72 Posted : Thursday, November 11, 2010 9:53:06 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

Anh Thunder thân mến,

...thật là hay quá khi có những posts của anh thêm về những trường học ở Sàigòn pre 75, đây là những ấp ủ, dự định, planning của Hạ Vi, mong muốn post lên những trường học nổi tiếng ở SàiGòn trước 1975 thân yêu của chúng ta ... (topic ni về Sàigòn yêu dấu xa xưa, trước 1975, với LỊCH SỬ, VĂN HOÁ, và KỶ NIỆM )... mà Vi không có nhiều thời giờ để search, tìm được story về những mái trường xưa.

Cảm ơn anh Thunder thật là nhiều lắm lắm, và mong sẽ nhận thêm posts của anh, của các anh chị, các bạn ở đây. Vi cảm ơn nhé, & very sorry for the late reply !

UserPostedImage
TUS  
#73 Posted : Saturday, November 13, 2010 1:06:10 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
SAIGON - THƠ THÁNG 4 ST
Ngoài trời mưa còn rơi
Trong tim nước mắt trôi
Nhớ nhung về phương ấy
Sài Gòn non nước ơi!

Bạn bè không còn ai
Người đi theo chân mây
Người về nơi gió cát
Để ai buồn thơ cay!

Sài Gòn thức dậy chưa ?
Hay còn ngủ đêm mưa ?
Trời vẫn chưa về sáng
Đường về hun hút ...xưa!

Sài gòn khó dễ quên
Tháng tư về lênh đênh
Biển nhớ gào sóng vỗ
Cố hương ngày buồn tênh!

Sài Gòn phượng hồng bay
Hay tím màu bi ai
Cách ngăn trời ly biệt
Tự Do đường chim bay!

Sài Gòn trôi về đâu ?
Cay nghiệt đời bể dâu
Mất nhau ngần năm ấy
Còn câu kinh nguyện cầu Sài Gòn Tự Do mau! ...


UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#74 Posted : Saturday, November 13, 2010 6:57:36 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
MƯA SAIGON ST
Nghe nói Sài Gòn chiều qua mưa...
Chắc áo người thương chỉ ướt vừa?
Bởi mưa Sài Gòn nhanh tạnh nhỉ?
Đâu như mưa Huế - cứ dây dưa!

Sài Gòn phố đông, người chia mưa
Mỗi một bờ vai, hạt lưa thưa
Chẳng cần mái hiên làm chỗ trú
Nắm tay nhau, như thế cũng đủ thừa!

Sài Gòn, cứ nắng - mưa đỏng đảnh
Như chút duyên con gái hai mùa
Đất trời kết giao nhau một thuở
Đến chừ đâu biết hết hay chưa!

Chiều mai Sài Gòn liệu có mưa?
Ai đó tình cờ ngang lối xưa
Đôi giọt long lanh trên bờ lá Chợt rơi xuống lòng khi gió khua...


UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#75 Posted : Sunday, November 14, 2010 9:18:36 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage


Vài Nét Về Mái Trường Xưa


Ai đã có thời sinh sống và lớn lên ở miền Nam nước Việt, qua các thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà, hẳn chẳng thể nói là không biết hay không nghe danh tiếng về Trường Nữ Trung Học Trưng Vương.
Đó là một ngôi trường ở cuối đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Con đường có những hàng cây cao tỏa bóng mát. Cùng một bên đường, cách Nha Trung Tiểu Học là Trường Nam Võ Trường Toản và xeo xéo cổng trường là cổng Sở Thú Sài Gòn. Đó cũng là một đặc điểm và tạo ra nhiều điều đáng nhớ sau này cho các nữ sinh.

Cơ sở chính của trường là một dãy nhà dài ba tầng, thêm một dãy lầu ngang ngắn hơn, tạo thành hình chữ L và tận cùng là một thính đường. Phòng này lớn hơn các phòng học thường có các dãy bàn kê dọc theo các bậc thang cao dần. Phòng chỉ dành cho học sinh các buổi học về âm nhạc hoặc những buổi hội họp.

Sân trước rộng, dài theo khuôn viên các phòng học. Có trụ cờ cho những buổi sáng thứ hai, học sinh trong đồng phục aó dài xanh xếp hàng theo lớp làm lễ chào cờ. Cổng trước dài theo bề ngang sân, với những cánh cửa cao, rộng, thường mở vào lúc đầu giờ học hay lúc học sinh ra về, dành cho các nữ sinh đi xe gia đình tự chở, xe đưa rước, xe buýt hoặc đi bộ. Cổng sau với hai cánh sắt song thưa, cao, và rộng tiếp nối sân xi măng nhỏ dẫn đến nhà để xe, dành cho các nữ sinh đi xe đạp, xe solex, honda hay gắn máy, v.v…



UserPostedImage



UserPostedImage




So với các trường công lập khác, Trưng Vương có thể xem là trường khiêm nhường về cơ sở vật chất, nhưng danh tiếng dạy và học thì có thể là bậc nhất, nhì thời đó.

1954-1957: Thời kỳ đầu, Trưng Vương từ Hà Nội, di cư vào Nam theo đoàn người tị nạn Cộng Sản, chưa có trường sở riêng, phải học nhờ trường nữ trung học Gia Long, một trường lớn có sẵn. Đội ngũ Thầy Cô và học sinh còn từng bước hoàn chỉnh.

1958-1965: Thời kỳ tương đối trường đã hoàn chỉnh mọi mặt và là những năm học của đệ chúng tôi. Muốn được nhận vào lớp đệ thất phải qua kỳ thi tuyển khá gay go! Những đơn nộp dự thi của học sinh vừa học xong bậc tiểu học quá nhiều so với số lượng học sinh được phép nhận vào chỉ có sáu lớp!

1966-1975: Trường tiếp tục nâng cao uy thế của trường nữ trung học danh tiếng ở Sài Gòn.

1975 - Hiện tại: Trường xưa đã đổi chủ và đổi lập trường vì miền Nam đã bị rơi vào tay chính quyền Cộng Sản! Trưng Vương chỉ còn là một trường trung học công lập ở ngoại ô, tuyển chọn học sinh cũng tùy tiện theo địa bàn cư ngụ. Cơ sở vật chất có ít nhiều thay đổi. Từ đây niềm hãnh diện Trưng Vương lùi vào năm tháng theo bước chân người tha phương trên khắp các nẻo đường thế giới.


UserPostedImage


Chúng tôi, những cô bé tuổi trên mười được nhận vào trường nữ trung học Trưng Vương năm 1958. Đó là thời hưng thịnh của trường. Năm từng năm, trường đào tạo ra biết bao cô tú, xông pha vào các đại học, các ngành nghề, nắm chức vị trong xã hội, làm vẻ vang cho trường, xứng danh con cháu Hai Bà.

Thầy Cô thời ấy nổi bật với các vị:

- Hiệu Trưởng: Bà Tăng Xuân An, với dáng người đẫy đà, phúc hậu. Với phong cách uy nghi, cương trực, khiến các phụ huynh và học sinh đều kính nể. Những năm Bà làm hiệu trưởng, trường tiến đều về mọi mặt do sự điều hành vững vàng và tài đức của Bà. Giờ đây ngồi viết những dòng này, tôi vẫn như thấy trước mắt dáng hình Bà với sự khoan dung, nhân ái, hiền hòa, cùng sự kính yêu Bà mà tôi nhận biết đang từ vùng tâm thức sâu thẳm trong tôi sống dậy.

- Giám Học: Bà Nguyễn Thị Phú, dáng nhanh nhẹn, tóc ngắn, cặp kính trắng trên khuôn mặt gọn, làm tăng vẻ mặt Bà thêm nghiêm nghị. Bà ôn tồn trong cách cư xử với học sinh, không lớn tiếng khi học sinh lầm lỗi, nhưng học sinh thì rất ư nể sợ.

- Tổng Giám Thị: Cô Nguyệt Minh, học sinh thường yêu mến gọi là Cô Tổng Nguyệt Minh. Cô có dáng người thanh thanh, măc dù đã có gia đình mà dáng còn thon thả, nét mặt nhu mì, tóc uốn ngắn. Cô thường hay đứng bắt tay sau lưng nơi chân cầu thang gần cổng trước nhìn học sinh vào đầu giờ hay lúc ra về. Đến bây giờ tôi cũng không hiểu sao, dáng Cô hiền hòa, nét mặt nhu mì mà tại sao học sinh rất sợ Cô. Nhóm nào to họng la hét, phá phách mà thấy Cô từ xa là đã im phắt! Kính yêu và tôn trọng Cô là tâm trạng của chúng tôi, những người từng có những tháng ngày học dưới mái trường thân yêu, êm ấm, một thời tuổi trẻ xa xưa.


UserPostedImage



UserPostedImage


Hình ảnh về các Thầy Cô trong Ban Giảng Huấn, các Thầy Cô trong Ban Giám Thị của trường thì đầy trong ký ức chúng tôi. Mỗi Thầy, Cô, trong mỗi từng khung trời nhớ là hành trang cho chúng tôi mang vào đời, như những bông hồng nhung êm ái để chúng tôi vững bước trên từng ngõ ngách sống, dù là sau này với những chức vị, bằng cấp chiếm được trong xã hội xưa cũng như nay…

- Học sinh: Tất cả các nữ sinh Trưng Vương thời trước 1975 đều đã được tuyển chọn qua kỳ thi tuyển vào đệ thất. Sự tuyển chọn càng khó, những người lọt vào vòng thi càng nhiều năng lực, sự học càng có sự ganh đua hứng khởi. Học đã giỏi thì hạnh kiểm cũng thời tương xứng. Có phá nghịch thì cũng chỉ là trong vòng kỷ luật, không làm các Thầy Cô phải bận tâm nhiều nên Thầy Cô càng thêm tận tụy.

Ngày nay: Trên khắp toàn cầu từ Châu Âu sang Châu Mỹ, hay tận quê nhà, đâu đâu cũng có bước chân của các nữ sinh Trưng Vương xưa.

Qua các kỳ Đại Hội ở hải ngoại, tôi mới thấy rõ ràng hơn sức mạnh tiềm tàng dạy và học của trường xưa. Sự đào tạo các thế hệ đã qua cho ra những con người có năng lực, và những nữ nhi tài đức. Tiếc thay!... Nếu không bị mất nước, nếu không có sự đổi dời cuộc sống để các tài năng phải tha phương trên các nẻo đường thế giới, phân tán mọi nơi thì đã dồn công sức đóng góp cho công cuộc dựng xây đất nước thêm hùng cường, thịnh vượng. Bây giờ, những cánh chim đang sải cánh tung bay trên bốn bể năm châu, vươn cao niềm hãnh diện của trường nữ trung học Trưng Vương xưa đã từng một thời rạng danh ở mảnh đất quê nhà.
Nhóm Thực Hiện Đặc San TV58-65


UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#76 Posted : Friday, November 19, 2010 10:58:26 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by thunder

UserPostedImage
Đồng Khánh Ngày Xưa

Răng mà cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề
Sớm, trưa, chiều, ba buổi đi về
Đưa với đón làm chi không biết?

Ôi đôi mắt chi mà tha thiết?
Đừng nhìn làm ngại bước tui đị
Lá thư tình ông gửi làm chi ?
Chú Mạ biết rầy la tui chết!

Ông tán tỉnh làm chi không biết?
Tui như ma quỷ dưới âm ty
Nói hoài lời hoa mỹ làm chi ?
Tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được?

Theo tui chi người không biết dị ?
Đừng đi gần hai bước song đôi,
Xa tui ra kẻo bạn tui cười
Mai vào lớp cả trường dị nghị .

Xa tui ra người không biết dị
Thôi được rồi đưa lá thư đây
Mai tan trường đợi ở gốc cây
Tui sẽ đến trả lời cho biết.
Mường Mán



..bài thơ rất là dể thương, cảm ơn anh Thunder thật là nhiều đã sưu tầm bài thơ ni, rất là Huệ, rất là dễ yêu của Huệ !!..

Chúc anh Thunder một cuối tuần thật đẹp và vui tươi với gia đình thân thương..
Hạ Vi

UserPostedImage
havi  
#77 Posted : Monday, November 22, 2010 10:13:41 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by thunder

UserPostedImage
Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu

http://www.youtube.com/w...cJGPtquo&feature=related
Tim em chưa nghe rung qua một làn
Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh
Như lá me xanh
Ngơ ngác rơi nhanh

..............
.............



thanks anh Thunder, với bài hát dể thương và hình ảnh đẹp về học trò, mùa Thu, mơ mộng, mà anh Thunder đã post, làm gây cảm hứng Vi đi tìm thêm về trường Trưng Vương và Khung cửa Mùa Thu...Bài viết dưới đây rất buồn, đọc sẽ rơi lệ...



Thúy Vi
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=UqsFAXUISX


UserPostedImage
Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu
Việt Hải

Như bất cứ thiếu nữ nào khi vừa lớn, chập chững bước vào ngữơng cửa tình yêu, họ thường đối diện với những giấc mơ thật đẹp, tôi không ra ngoài biệt lệ đó. Những năm cuối cùng của bậc trung học tại trường trung học Trưng Vương Sài Gòn, tôi gặp Vinh, để rồi quen nhau, thân nhau và thương với tất cả tấm lòng mà hôm nay tôi xin kể lại ra đây, dù rằng nhiều lúc tôi chỉ muốn chôn vùi mối tình vào rừng sâu theo chuyến bay định mệnh của chàng trên vùng chiến trường Tây Nguyên Việt Nam.


Vào giờ Việt văn với cô Thúy Lan, chúng tôi được biết có phái đoàn trường nam láng giềng sang Trưng Vương bán bích báo mùa Xuân. Tôi quan sát cô Thúy Lan tiếp xúc với 3 thanh niên trong y phục quần xanh dương đậm, áo trằng rất chỉnh tề. Người đi trước hình như là phát ngôn nhân đại diện chỉ cầm chừng hai ba cuốn báo. Hai người đi sau khệ nệ vác những chồng báo khá nặng mà bọn con gái chúng tôi chịu thua nếu phải khuân nó. Cô Thúy Lan đứng trên bục giới thiệu Vinh, người đại diện đoàn và hai người bạn kia. Cả lớp lắng nghe Vinh giới thiệu về mục tiêu của chuyến ghé thăm trường chúng tôi và chàng nói nhiều về giao tình giữa hai trường Trưng Vương và Võ Trường Toản và sau cùng là đi qua sơ lược về cuốn bích báo trên tay chàng. Cô Thúy Lan ngỏ lời với tôi trong cương vị trưởng lớp, Tường Vy phó trưởng lớp và Anh Thư thủ ủy hãy ra phụ giúp phái đoàn bạn bán báo và giữ trật tự cho lớp. Chính trong buổi bán sách này chúng tôi đã có những mẫu đối thoại sơ giao. Tôi nhận thấy Vinh có nét thu hút, nhất là lời nói khi chàng dễ thuyết phục cử tọa, Vinh lanh lẹ, hoạt bát và có năng khiếu ăn nói trước đám đông, là người lý tưởng của quần chúng, cũng chính điền này tôi chú ý chàng nhiều hơn.


UserPostedImage


Tuần sau đó, tôi còn nhớ trời mưa tầm tã, chiếc xe Honda dame của tôi bị hư, tôi đang dẫn chiếc xe dọc theo đường Nguyễn Bỉnh Khiêm hướng về đại lộ Thống Nhất có dinh thủ tướng, tình cờ Vinh chạy ngang và chàng nhận tôi, chàng vòng trở lại giúp tôi. Lúc này trời bớt mưa hạt mưa nhỏ dần như hạt bụi, trong khi tôi không đem theo áo che mưa, chàng biết tôi lạnh, chàng trao tôi áo mưa của chàng và bảo tôi đứng sát vào trong dãy các xe hàng rong như bánh cuốn, hủ tiếu mì và sinh tố, chè đậu gần đoạn hồ tắm Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi thấy ở Vinh một nét ấm cúng, ân cần rất đáng quý. Chàng quả thật khéo tay, tôi ngồi bên xe bán nước giải khát với ly cà phê nóng trên tay, chăm chú theo dõi những cử chỉ như người sành nghề về xe, chàng gỡ chiếc bougie lâu ngày đóng bụi và bị nước thấm vào nên không bắt lửa được nữa. Một hồi sau xe đã nổ máy, tôi trao ly cà phê mới cho chàng tỏ lời cảm ơn. Trong hai ánh mắt nhìn nhau lần này trước khi chia tay tôi thấy có sự thân tình hơn, và có chút gì lưu luyến hơn, tôi bông đùa với chàng:

“May cho học trò Trưng Vương được ở gần trường Võ Trường Toản. Bích Diễm cám ơn anh nhé”.

Chàng nheo mắt mĩm cười trả lời trong sự duyên dáng:

“Thực ra học trò Võ Trường Toản chúng tôi nhờ ở gần Trưng Vương nên có dịp học sự khéo tay mà thôi. Bích Diễm đừng ngại nhé. Bạn bè giúp nhau là lẽ đương nhiên thôi”.


UserPostedImage


Sự tình cờ trùng hợp để tôi và Vinh gặp nhau trong một hoàn cảnh khác lại hứa hẹn hơn cho duyên tiền định khi dịp cuối năm tôi đi được đám cưới của cô bạn Kiều Loan, học trên tôi một lớp, Loan lập gia đình với người anh họ của Vinh. Tôi tình cờ được xếp ngồi cùng bàn với Vinh trong tửu lầu Ngọc Lan Đình mà lòng tôi lại ngẩn ngơ, linh tính cho một sự liên hệ mà hình như do cao xanh đã khéo léo sắp xếp hay sao đó, để rồi sau này tôi và Vinh đã trao nhau lời hẹn thề cũng tại nhà hàng này một năm sau. Đám cưới hai chúng tôi bạn bè hai trường thăm dự khá vui tôi nhớ có cô Thúy Lan, Anh Thư, vợ chồng Tường Vy, vợ chồng Kiều Loan,...

Khi chiến tranh bộc phát dữ dội, Vinh được lệnh gọi động viên, chàng rời trường đại học khoa học để gia nhập vào binh chủng không quân. Trong khi tôi vẫn tiếp tục học tại đại học sư phạm Sài Gòn. Ngày tôi tốt nghiệp sư phạm để ra đi dạy học thì có hai sự kiện quan trọng trong đời tôi là tôi có tin vui cho Vinh là chúng tôi sẽ có cháu đầu lòng và chàng sẽ sang Hoa Kỳ tu nghiệp khóa huấn luyện hoa tiêu trực thăng, nghiã là chúng tôi sẽ phải xa nhau một thời gian vì tương lai quân nghiệp của chàng. Được tin này các bạn cũ Trưng Vương của tôi và Võ Trường Toản của Vinh, qua sự móc nối của vợ chồng Kiều Loan sẽ tổ chức buổi hội ngộ picnic tại Thảo Cầm Viên trên ngọn đồi hoa thị, mà từ đỉnh đồi này người ta sẽ nhìn thấy cả hai trường Võ Trường Toản và Trưng Vương.

Sáng chủ nhật năm đó tôi còn nhớ Vinh đưa tôi đến địa điểm hẹn vào ngày nắng mai ấm áp của mùa thu đang lên. Bạn bè đã tụ họp đông đủ, họ chia vui và ăn mừng cho chúng tôi luôn 3 niềm vui trước mắt chúng tôi: Tin chúng tôi sẽ có tác phẩm chung đầu lòng, tin tôi được nhận nhiệm sở dạy học tại trường Lê Văn Duyệt, Gia Định và tin Vinh thụ huấn quân nghiệp tại Lackland, Hoa Kỳ để trở thành pilot. Thức ăn được bày biện cho buổi picnic, tiếng chào hỏi, cười đùa nhắc nhớ về lớp học Trưng Vương của tôi hay Võ Trường Toản của chàng, bạn bè ca hát cho nhau nghe. Vinh hát tặng chúng tôi hai bản tình ca mà tôi vốn thích “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của nhạc sĩ Nguyễn Nam Lộc để nhắc về ngôi trường nữ của bọn con gái chúng tôi và bài tình ca tôi yêu muôn thuở “Tà Áo Xanh” của Đoàn Chuẩn Từ Linh. Vinh là người gần gủi với nhạc thu ca của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn Từ Linh. Tôi nhớ có những đêm chàng ôm đàn guitar ngồi ngoài balcon nhà ca ru tôi trở về với giấc mơ mùa thu ngày cũ mà chúng tôi cùng nhau đi dưới hàng me của Sài Gòn đong đầy trong nỗi nhớ ngập lá me bay, chan chứa kỷ niệm yêu nhau trong tâm hồn tôi. Tôi nhớ từng lời ca giọng hát của chàng:
“Gió bay từ muôn phía
tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi
về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai ...”
(Tà Áo Xanh)



UserPostedImage



Hồn thu nhắc nhở mùa thu quyến rũ cả trần gian đắm chìm trong vườn hoa tình ái mà chúng tôi đi qua:
“Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh...”
(Thu Quyến Rũ)


Mùa thu Đoàn Chuẩn có lá đổ khóc cho cuộc tình không trọn vẹn của những kẻ yêu nhau, Vinh khoan thai hát tiếp:
“Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong
thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng đời
sao buồn chi mấy cố nhân ơi
đã vội chi men rượu nhấp đôi môi
mà phung phí đời em không tiếc nhớ
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,
phải chăng là nước mắt người đi
Em ơi đừng dối lòng
dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta...” (Lá Đổ Muôn Chiều)

Muà thu chia ly với xác lá vàng rơi, cho hoa tàn rời xa hàng cây buồn bã, tiếng hát của Vinh trong đêm tối vẫn vang văng vẳng đầy thổn thức trong tim tôi:
“Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian...”
(Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay)



UserPostedImage


Ngay nơi chúng tôi picnic là khu Đồi Thị, nơi có bóng mát của tàn cây thị mà muà trái chín cho quả vàng thật nhiều trên cây. Vinh leo lên hái tặng tôi hai quả thị vàng dính chùm thơm ngào ngạt. Thị là loài cây vùng nhiệt đời mà khi xa quê hương tôi chỉ còn tìm trong ký ức mà thôi. Buổi chiều hôm đó sau khi chúng tôi giải tán, Vinh và tôi đảo một vòng khu vườn bách thảo này, nơi có quá nhiều kỷ niệm trong quảng thời trung học của chúng tôi, để rồi chính nơi đây chúng tôi gặp nhau trong hai năm cuối cùng của bậc thi tú tài, nơi hẹn hò mà chúng tôi đã từng dìu nhau tay đan tay mà xao xuyến cả cõi lòng, nơi có Nhà Lồng Thủy Tọa trong đầm sen với chiếc cầu màu đỏ bắc ngang cho du khách thăm viếng, rồi những đàn két màu sặc sỡ từ Phi châu biết nhái tiếng người, rồi những đàn nai, hươu, sơn dương, đại thử, ngựa rằn đang nhai cỏ thật đẹp mắt, nơi có đền vua Hùng Vương đối diện Bảo Tàng Viện Quốc Gia, nơi có nhà kiểng nuôi dưỡng các loại hoa lan hay bonsai, nơi nhiều vườn muôn hoa đúng nghiã với tên vườn bách thảo và nó đã in sâu đậm vào ký ức trung học của tôi,...Từ Mỹ về Vinh được biệt phái về Pleiku đóng tại đó. Do đó tôi phải xin nghỉ việc và đem con theo ra Pleiku. Tôi yêu mến cái thành phố cao nguyên đất đỏ này. Và có thể cũng một phần trước đó tâm hồn tôi bị ru ngủ bởi huyền thoại về Pleiku qua bài ca bất hủ “Còn Một Chút Gì Để Nhớ “ mà nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ Vũ Hữu Định. Thành phố Pleiku không lớn về mật độ dân số hay phồn thịnh như những thành phố tại bình nguyên khác. Nhưng cái dễ thương của Pleiku là khung cảnh và thời tiết ôn hoà dễ chịu, kèm theo sự hiền hoà của người dân cao nguyên lắm đất đỏ, hay vẽ đẹp thơ mộng của thiên nhiên có những hàng cây cao và của rừng nhiều hơn phố xá, đô thị. Tôi và Vinh rất mến cái thiên nhiên tại đâỵ
Một hôm Cảnh, một người bạn pilot của Vinh bận công việc phải về Sài Gòn, Cảnh nhờ Vinh bay thế trong các phi vụ hành quân và yểm trợ các đơn vị bạn. Từ trên cao, Vinh nhận tín hiệu một toán nhỏ quân nhân Hoa Kỳ bị phục kích và họ chạy lạc trong rừng sâu, Vinh cho phi cơ rà xuống tiếp cứu. Sau khi bốc hai quân nhân Mỹ xong, chiếc trực thăng của chàng vừa bay trở lên không phận thì bị trúng hỏa tiển tầm nhiệt SA-7 của địch quân, chiếc chopper chao đảo rơi mất hút vào rừng sâu. Khi nhận được tin chàng mất tích mà tính mạng khó lòng sống sót, tôi bàng hoàng như kẻ mất trí, tinh thần tôi bị khủng hoảng, bị giao động tựa như đôi chim đã từng bên nhau, mà khi một bị nạn, thì một còn lại bị ủ rũ đôi cánh. Tôi khóc thật nhiều.

Sau năm 75, do sự sắp xếp vợ chồng Kiều Loan, tôi dẫn cháu Uyển Mi vượt biên đến Mỹ. Tôi được một nhà thờ Mỹ bảo trợ sang thành phố Newark, New Jersey. Tôi tìm được việc làm thơ ký hành chánh tại một trường đại học cộng đồng địa phương. Cái may mắn cho tôi là ông Viện trưởng trường này là Dr. Oliver Patterson, một cựu thiếu tướng không quân Hoa Kỳ đã giải ngũ, nhưng ông hoạt động rất tích cực cho chiến dịch tìm người Mỹ mất tích (MIAs) tại Đông Dương. Ông nghe nói về trường hợp của Vinh cứu các quân nhân Hoa Kỳ mà trực thăng bị bắn rơi, ông muốn gặp tôi để tìm hiểu thêm. Sau khi ông liên lạc với Bộ Quốc Phòng Mỹ ông cho tôi biết theo hồ sơ có thì có 2 chiến binh Mỹ và 2 quân nhân Việt Nam trên chuyến bay bị mất tích ngày hôm đó mà 2 quân nhân Hoa Kỳ là trung sĩ Paul Cahni và binh nhất John Dremmer thuộc đơn vị thám báo bộ binh Hoa Kỳ. Ông Patterson cho tôi biết ông mang trường hợp Vinh vào hồ sơ tìm kiếm và ông thường lập lại câu nói nước Mỹ chịu ơn Vinh. Ông dàn xếp cho tôi gặp phái đoàn MIAs của trung tướng John Vessey, cũng như gặp dân biểu Steven Solarz, Trưỏng khối Thái Bình Dương và Á Châu Sự Vụ tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Ngoài ra, ông Patterson còn liên lạc với vợ của 2 chiến binh Mỹ mất tích là các bà Susan Cahni tại Virginia và Margaret Dremmer tại Iowa để 2 người Mỹ này có dịp trao đổi tin tức với tôi. Cả 2 bà Susan và Maggie cùng Dr. Patterson đã vận động Quốc Hội Hoa Kỳ trao bằng Tưởng lục Tri ân cho Vinh và tôi cũng đại diện cho Vinh nhận huy chương từ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ. Năm sau đó Uyển Mi tốt nghiệp trung học, cháu được nhận vào học trường dược khoa của đại học USC tại nam Cali. Thế là hai mẹ con chúng tôi dọn về Cali.

Có những hôm cháu Uyển Mi đi học đến tối mới về, tôi quanh quẩn lo bếp núc, dọn dẹp nhà cửa, đốt nhang tưởng nhớ đến Vinh, tôi nguyện lòng sẽ cố gắng tìm kiếm chàng. Dù là chàng đang bơ vơ từ nơi rừng sâu, dù thân xác chàng còn hay không tôi vẫn cố tìm. Tôi nhìn bức ảnh chàng khi xưa bên khói hương nghi ngút trên bàn thờ, hình chụp Vinh trước khi sang tu nghiệp tại Mỹ, tôi nhớ chàng nhiều lắm, tôi đoạn nhìn những thành quả mới đây trong nổ lực tìm kiếm chàng, tôi mang về là chiếc huy chương danh dự và bằng tưởng lục tri ân của nước Mỹ trao cho chàng, những dòng lệ lại lăn dài trên khoé mắt. Nhiều đêm tôi khóc thầm và tôi cố dấu con gái tôi. Tôi không muốn cháu thấy hình ảnh một người mẹ yếu đuối và u hoài thiếu đi bản lĩnh tạo gương tự tin dẫn dắt cháu đi trên đường đời.
.........
.........

UserPostedImage

Một hôm ông Patterson gọi tôi từ New Jersey thông báo tin mừng khi ông cho biết phái doàn MIAs đã tìm được nơi chiếc máy bay trực thăng của Vinh bị bắn rớt, ông cũng sắp xếp một chuyến đi nhận xác chồng cho tôi, Susan và Maggie sang Sài Gòn. Khi nhận được hài cốt của chồng xong, Susan và Maggie theo phi cơ sang Hawaii theo thủ tục giảo nghiệm xương, nhưng với trường hợp của tôi và viên phi hành phụ người Việt Nam theo hồ sơ biên bản xác định lý lịch, hai phi hành đoàn người Việt qua tấm thẻ bài và vài di tích còn sót lại về xương răng, kích thước khác nhau mà hai gia đình Việt Nam đồng ý chấp nhận, tôi xin thủ tục hoả thiêu cốt chồng để mang về Mỹ thờ. Gia đình người phi công phụ xin chôn cất tại Bình Dương vì họ sinh sống ở đó.
Ngày cuối cùng tại Sài Gòn tôi muốn Vinh cùng tôi tìm về chốn cũ, tìm lại những kỷ niệm xưa mà trước đây hai chúng tôi cùng bạn bè đã chia sẻ cái quá khứ khôn nguôi của thuở trung học tại Sài Gòn. Tôi để bình cốt trong xách tay đi viếng thăm lại Thảo Cầm Viên, mà gần đó có hai trường Trưng Vương và Võ Trường Toản, tôi mang Vinh đến khu vực Đồi Thị khi xưa chúng tôi tổ chức picnic, rồi khu vực Nhà Lồng Thủy Tọa có đầm sen, nơi mà ngày xưa chúng tôi đã có nhiều kỷ niệm bên nhau, tôi đưa chàng đi trên cầu vòng sang Thị Nghè nơi tiếp giáp với xưởng Ba Son, tôi đưa Vinh vào thăm đền thờ vua Hùng Vương, rồi Viện Bảo Tàng trước lối vào Sở Thú nơi chúng tôi tâm nguyện yêu nhau suốt đời. Tôi ngó về hướng Đồi Thị, tàn cây vẫn xanh um trong cái già nua của tuổi đời của chúng tôi, để chạnh lòng nhớ lại ngày nào Vinh leo lên cây thị bẻ tặng tôi đôi thị màu vàng tươi thơm ngát, tại nơi nầy khi xưa Vinh vuốt tóc và hôn tôi khi chàng trao tôi hai quả thị ghi nhớ chuyện tình mà nay chỉ là buồn vương kỷ niệm của chúng tôi, và rồi những dòng nước mắt ấm nhung nhớ tự động dâng tràn bờ mi của tôi. Tôi thả bộ dọc theo đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, rồi rẽ vào trường Võ Trường Toản, tôi thì thầm bên túi xách:
"Anh ạ, bây giờ chúng ta đang ở ngôi trường của anh, em nhìn thấy lớp học cũ trong dãy 12B mà anh học khi xưa. Em muốn anh hãy cùng em trở về kỷ niệm của dĩ vãng xa xưa, nơi đó đã có sự hiện hữu của anh".

Tôi lại đi tiếp trên con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm thân thương đã đánh dấu những gót chân của hai chúng tôi, con đường đã ghi nhận thuở học sinh ngày nào của hai đứa thì thầm đi bên nhau, đứng trước trường dường như lòng tôi bỗng dâng bao điều xao xuyến, nhắc nhớ lại bao kỷ niệm bồi hồi nào đó đã qua, rồi tôi ngó xuyên qua khung cửa lớn lối ra vào và hàng phượng vĩ xưa vẫn còn đó, tôi bước đi tìm lại kỷ niệm cũ, đi một vòng quanh sân trường và dừng chân trước lớp học cũ cuối của bậc trung học 12A, tôi buông lời khe khẽ nói với Vinh:
"Anh à, đây là lớp học của em mà anh đến bán bích báo năm nào. Anh còn nhớ không? Thời qua nhanh quá để em nhớ đến anh suốt tuổi mùa xuân, đến tuổi tóc hoa râm ngã màu và bây giờ con chúng ta đã trưởng thành ra trường đi làm rồi. Hôm nay em về đây để cám ơn Trưng Vương, cám ơn các cô thầy và cám ơn linh hồn của Trưng Vương cho em nghị lực phấn đấu đi tìm anh và để nuôi cái tác phẩm Uyển Mi của chúng ta nên người. Uyển Mi mang bóng hình của anh và Uyển Mi là lẽ sống của em. Em muốn cám ơn anh cho em cái lẽ sống này, vì chính cái giọt máu này mà anh trao đã an ủi phần còn lại của đời em. Anh có nghe tiếng lòng của em không, anh?".



UserPostedImage



Tôi ôm chiếc xách tay có Vinh trong đó và ôm Vinh sát hơn vào lồng ngực của mình, trong khi lệ ứa chan nhoà bờ mi và hình như trong tâm hồn của có tôi linh cảm về kỷ niệm ngày cũ. Kỷ niệm xưa lại hiện về khi nghe văng vẳng đâu đây dâng lên lời ca của Vinh từ trên ngọn đồi cây thị năm nào có Vinh ôm đàn hát dưới tàn cây cao bóng mát, và phải chăng tại nơi đó chàng đã miên viễn cất lên tình khúc yêu đương chờ đợi tôi về đây ngày hôm nay? Vâng, tôi đã nghe và nghe rỏ bài:

"Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu"


Tim em chưa nghe rung qua một lần
Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh
Như lá me xanh
Ngơ ngác rơi nhanh
Thu giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy
Người cho em nghe câu nhớ thương từng ngày
Những ngày đợi chờ
Trong nắng vu vơ
Trong mắt ngây thơ
Nhớ khói bay lạc vấn vương
Cho hơi ấm lên môi người
Lùa sương kín nhẹ vây ngập trường
Làn mây yêu thương
Vướng trong hồn em
Người mang cho em nghe quen môi hôn ngọt mềm
Tình cho tim em rung những đêm lạnh lùng
Từng chiều cùng người
Về trong cơn mưa bay
Nghe thương nhớ tràn đầy
Lên đôi mắt thật gầy
Trưng Vương hôm nay mây vẫn giăng đầy trời
Công viên năm xưa hoa vẫn rơi tuyệt vời
Bóng người thì mịt mùng
Từng hàng me rung rung
Trong cơn gió lạnh lùng
Trong nắng ngại ngùng
Nắng vẫn vương nhẹ gót chân
Trưng Vương vắng xa anh dần
Mùa thu đã qua một lần
Chợt nghe bâng khuâng
Lá rơi đầy sân...

UserPostedImage


(Gửi chị BH, tác giả LCCSQ, Irvine)
Việt Hải


UserPostedImage
nhat-tam  
#78 Posted : Sunday, November 28, 2010 2:50:36 PM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Lịch Sử Đá Banh Việt Nam Cộng Hoà Mường Giang, C/N Nhân Ngày Final World Cup 2010/07/11
UserPostedImage[/img] Đội tuyển quốc gia VNCH
1 - Lịch sử 100 năm Túc Cầu VN

Dân tộc VN xưa nay vốn có truyền thống thượng võ, nên rất coi trọng việc rèn luyện cơ thể hằng ngày như là phương tiện để mà phát triển quân sự. Đá cầu là một trong những môn chơi rất được mọi tầng lớp xã hội các thời Lý, Trần, Hậu Lê, Nguyễn.ưa thích và được coi đây là xuất xứ của môn Túc Cầu VN, chính thức thành hình hơn 100 năm qua.

Theo tài liệu, thì đội túc cầu đầu tiên của nước ta ra đời vào năm 1906 tại Gia Định. Hai mươi năm chiến tranh (1955-1975) với bao nhiêu nổi buồn bom đạn nhưng cũng là thời kỳ huy hoàng nhất của nền túc cầu Nam VN, chẳng những trong khu vực Đông Nam Á, mà tiếng thơm còn bay bổng tận làng bóng quốc tế, với những tên tuổi Phạm Văn Rạng, Phạm Văn Mỹ, Đỗ Thới Vinh, Phạm Huỳnh Tam Lang, Lâm Hồng Châu ...

Ở Miền Bắc xã nghĩa, từ năm 1964 các giải Túc Cầu thường diễn ra trên các sân vận động Hải Dương, Thái Bình, Bắc Giang ... mà không tổ chức tại Hà Nội, vì sợ máy bay Mỹ oanh tạc. Năm 1965, đội tuyển Bắc Việt, tham dự Giải Túc Cầu hữu nghị, được tổ chức tại sân vận động Bình Nhưỡng (Bắc Hàn) gồm các đội banh Trung Cộng, Nam Dương, Kampuchia, Guinee, Bắc Cao. Đội Bắc Việt đứng hạng ba. Năm 1966, Liên Xô đá giao hửu và thua Bắc Việt 1-0. Cũng năm 1966, trong giải Ganefo tổ chức tại Nam Vang, gồm 10 nước tham gia, đội Bắc Việt lãnh huy chương đồng. Nói chung, trước năm 1975, Bắc Việt cũng có một đội Túc Cầu, gồm Nguyễn Văn Vĩnh (thủ môn) và các cầu thủ Hiếu, Thêm, Hiền, Hiển, Long, Vinh, Thọ, Ngọc, Phàn, Chinh ... tuy nói là tham dự nhiều nới, nhưng chẳng đem về cho quê mẹ một chiến thắng nào đáng kể, vì lúc đó Đảng tại Bắc Bộ Phủ, chỉ trăm phương ngàn kế, để mà làm sao cưỡng chiếm cho được Miền Nam, nên đâu còn sức lo cho thể thao, Túc Cầu ... những món hàng được coi là xa xĩ, vô ích trong thế giới các nước xã hội chủ nghĩa.
Đội Tuyển Túc Cầu Miền Nam VN

Năm 1959, lần đầu tiên đội tuyển Túc Cầu VNCH đã đoạt được huy chương Vàng, tại Đông Nam Á Vận Hội (không có sự tham dự của Nam Dương và Phi Luật Tân). Kỳ đó, phái đoàn thể thao Nam VN tham dự rất nhiều môn thi đấu như Boxing, bơi lội, bóng bàn, bóng chuyền, bóng rổ, xe đạp, điền kinh và Túc Cầu. được tổ chức tại Thái Lan. Về đội tuyển VNCH có Phạm Văn Rạng (thủ môn), Nguyễn Văn Cụt, Phạm Văn Hiếu, Nguyễn Ngọc Thanh, Lê Văn Hổ (Myo), Nguyễn Văn Nhung, Đỗ Thới Vinh, Há, Đổ Quang Thách, Nguyễn Văn Tư. Đội tuyển VN vào chung kết hạ đội Thái Lan 3-1 và được chính tay Hoàng Thái Tử Xiêm trao chiếc cúp vàng, tại sân vận động.

[img]UserPostedImage[/img] Phạm Văn Rạng, thủ môn đội tuyển VNCH 1959

Trước đó ở miền Nam, có trung phong đội AJS (Association de la Jeunesse Sporttive), tức là Đội Cảnh Sát Quốc Gia sau này, cầu thủ Phạm Văn Mỹ, nổi danh trong làng bóng Đông Nam Á là "Cọp Đồng Nai" qua kỷ thuãt chơi bóng, cú sút trời giáng, tốc độ nước rút phi thường. Bên cạnh còn có Phạm Văn Rạng, từng được tạp chí thể thao hàng đầu của Pháp là tờ 'France Football' vinh danh là thủ môn số 1 của nền Túc Cầu Châu Á, khi đội tuyển VNCH đã thắng đội banh Do Thái 2-0, trong khuôn khổ vòng loại, để được tham dự Thế Vận Hội năm 1964. Trận đấu diễn ra trên sân vận động Cộng Hoà, do công của Ngôn và Quang. Nhờ những thành tích trên, nên đội tuyển túc cầu VNCH đã có 4 cầu thủ là Phạm Văn Rạng, Nguyễn Ngọc Thanh, Đổ Thới Vinh, và Nguyễn văn Ngôn, được vào đội tuyển Châu Á, do Thiết túc cầu đại vường Hương Cảng là Lý Huệ Đường làm huấn luyện viên và Peter Velappan phụ tá.

[img]UserPostedImage[/img] Phạm Huỳnh Tam Lang nâng cao cúp Vàng Merdeka, tổ chức tại Mã Lai Á năm 1966

Năm 1966, đội tuyển VNCH lại lập thêm kỳ tích khi đoạt cúp vàng Merdeka, tổ chức tại Mã Lai Á. Tham dự lúc đó gồm có Lâm Hồng Châu (thủ môn), Lại văn Ngôn, Phạm Văn Lắm, Văn Có, Phạm Huỳnh Tam Lang, Nguyễn Văn Chiêu, Nguyễn Vinh Quang, Nguyễn Văn Ngôn, Dương văn Thà, Đổ Thới Vinh, Nguyễn Văn Mộng, Trên sân cỏ, đội banh VN đã liên tiếp hạ Tân Gia Ba (5-0), Nhật (3-0), Mã Lai Á (5-2), Đài Loan (6-1) và thua Ấn Độ (0-1). Cuối cùng VN vào chung kết với Miến Điện. Trong trận này, đối phương tấn công VN tới tắp và ba lần banh vào khung thành của thủ môn Lâm Hồng Châu nhưng đều bị gạt ra ngoài, nhờ tài nghệ phi thường của cặp trung phong Văn Có - Tam Lang và thủ môn Châu. Đến phút 68, Tam Lang cướp được banh dẫn thẳng vào tuyến địch và sút vào cầu môn Miến, đem về chiếc cúp vàng vô địch cho quê hương.

Tại Đông Nam Á Vận Hội kỳ IV năm 1967, đội Túc Cầu VNCH lại đoạt huy chương Bạc, khi thắng Lào 5-0, Thái Lan 5-0 và thua Miến Điện 1-2 khi vào chung kết. Trong trận đó, hội tuyển VN có Lâm Hồng Châu (thủ môn), Hồ Thanh Chinh, Lại Văn Ngôn, Nguyễn Văn Mộng, Phạm Huỳnh Tam Lang, Nguyễn Vinh Quang, Dương Văn Thà, Nguyễn Thái Hưng, Đỗ Thới Vinh, Võ Bá Hùng, Lê Văn Đức, Nguyễn Văn Thuận, Hồ Thanh Cang, Quang Kim Phụng, Nguyễn Văn Chiêu, Cù Sinh, Nguyễn Văn Ngôn, Trương Văn Tư. Năm 1973, tại Đông Nam Á Vận Hội ở T6n Gia Ba, đội tuyển VN lại dành Huy chương bạc, sau khi vào chung kết lại thua Miến Điện, khi trận đấu chỉ còn 8 phút thì kết thúc với tỷ số 3-2.

Trong nỗi thăng trầm của túc cầu VNCH từ 1955-1975, chỉ có một điều đáng tiếc được báo chí thời đó ghi nhận,là sự xung đột giữa trung phong Ứng đội CSQG và tiền vệ Tống Mành của đội Tổng Tham mưu. khi tranh dành chức vô địch trên sân cỏ, Mành chẹn gãy chân Ứng. Tuy nhiên đó chỉ là chuyện rất thường trên sân cỏ. Điều quan trọng nhất là hầu như tất cả các cầu thủ của VNCH, hiện còn sống tại Sài Gòn, khi được báo chí thành Hồ phỏng vấn, đều tỏ ra xúc động và luyến tiếc thời vàng son của nền Túc Cầu Miền Nam, giờ đây gần như tuyệt vọng, trước tệ nạn tham nhũng và cá độ của cái gọi là đội tuyển quốc gia,khi mang chân tới đá tại các sân cỏ xứ người, mà tỷ số thắng thua đã được định trước bằng tiền thưởng.

Dương Văn Thà, một cầu thủ lừng danh là ' thần mã', của đội tuyển Miền Nam từ 1967-1974, cho biết trước năm 1975 là thời kỳ cực thịnh của Túc Cầu VN, qua nghệ thuật nhồi bóng cùng với tinh thần kỹ luật, tự giác và sự luyện tập. Còn Lê văn Tâm (cha Lê Huỳnh Đức, trung phong số 1 của VN ngày nay), nhắc lại trận đấu giữa VN và Nam Hàn, trong giải King's cup ở Thái Lan năm 1970, VN thắng nước này 1-0, qua cú sút phạt của Võ Thành Sơn và Lê văn Tâm đội đầu.

Thế mà ngày nay, đội bóng của VN càng ngày càng sa sút, trong khi đó Nam Hàn, chẳng những lừng lẫy tại Á Châu mà còn được chen chân vào các kỳ Thế Vận Hội,điển hình là kỳ World Cup 2006 tại Đức sắp tới. Riêng Đổ Càu cho biết, cầu thủ VNCH khi dự các cuộc tranh giải ở các quốc gia bạn, đều được đồng bào địa phương, thương mến, trân trọng vì bản chất của cầu thủ VN hiền lành, đứng đắn, biết tôn trọng kỷ luật trên sân cỏ, cũng như đã giao đấu rất dũng mãnh, nhiệt tình, để dành vinh quang danh dự về cho màu cờ, sắc áo của dân tộc. Sau năm 1975, các cựu cầu thủ miền Nam như Phạm Huỳnh Tam Lang, Quảng Trọng Hùng, Cao Cường, Dương Văn Thà ... làm huấn luyện viên thể thao, Nguyễn Kim Hằng bán cà phê, Tư Lê lái taxi, Nguyễn văn Mộng, Đinh Công Hoàng ... thì ẩn dật ...

Viết chuyện người khiến hồn thêm bồi hồi khi nghĩ tới quê hương và những ngày xa cũ, nhất là Phan Thiết quê tôi, vùng đất đam mê đá banh như là món ăn tinh thần không sao thiếu được. Trước khi Việt Cộng cưỡng chiếm được VNCH ngày 30/04/1975, Bình Thuận là một trong những tỉnh có phong trào thể thao rất mạnh, mà tiêu biểu là môn túc cầu. Từ năm 1962-1968, hàng năm Bình Thuận đều tham gia giải Liên quân khu, gồm 11 đội bóng của các tỉnh Quảng Ngãi, Pleiku, Kontum, Darlac, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hoà, Ninh Thuận, Lâm Đồng, Tuyên Đức và hầu như chức vô địch trong những lần tổ chức ấy, khó có đội nào hơn được Bình Thuận.

Năm 1971, tại giải vô địch toàn miền Nam, với sự tham dự của 43 đội từ các tỉnh thị và 4 quân khu, đội bóng Bình Thuận, đã đoạt chức vô địch Túc Cầu toàn quốc, sau khi hạ đội Mỹ Tho với tỷ số 2-1 tại sân vận động Cộng Hoà. Ngoài ra đội Bình Thuận còn đá giao hữu với các đội chuyên nghiệp lúc đó tại Sài Gòn như Quan Thuế, Không Quân, Hải Quân và Cảng. Các cầu thủ Tam Lang, Dương Văn Thà, Nguyễn Văn Ngôn, Võ Thành Sơn, Cù Sinh, Phạm văn Rạng ... măc dù chơi hay, nổi tiếng và chuyên nghiệp nhưng khi đụng với Phan Thiết, cũng rất e dè và thán phục.

Đó cũng là do công dìu dắt của ông bầu Tăng Khánh (nhà sách Vui Vui), và các ông Quản Đầu, Ba Hoàng (nước mắm Vĩnh Hương), Khánh Cao. Nhưng đặc biệt nhất phải kể tới công của ông Bầu Ba Toại, đã chiêu dụ được nhiều cầu thủ danh tiếng ở tỉnh ngoài về đá cho Phan Thiết như Đổ Thới Vinh, từng đá cho các đội Quân Cụ, Quan Thuế, Tổng Tham Mưu tại Sài Gòn. Với chiếc đầu hói, sống mũi dọc dừa, đôi mắt sâu sâu và nước da ngâm đen, đã tạo cho đồng đội nhiều cơ may dứt điểm khung thành địch. Vinh đang ở trong đội tuyển Miền Nam, thì được chọn vào đội tuyển Quốc Gia tham dự giải Đông Nam Á Vận Hội.

Cầu thủ Trần Ta, em ruột cầu thủ Trần Néo, sinh tại Phú Trinh, Phan Thiết, năm 18 tuổi là cầu thủ của đội trường trung học Phan Bội Châu, giúp đội đá bại trường trung học Võ Tánh, Nha Trang, đoạt chức vô địch Túc Cầu cấp tỉnh miền Trung. Sau Trần Ta về đầu quân cho đội Thương Khẩu của Bầu Quyền. Rồi được tuyển chọn vào Đội túc cầu Thanh Thiếu Niên Miền Nam, tham dự nhiều nước Đông Nam Á như Phi, Mã và Nam Dương. Từ năm 1961 trở về sau, tài năng của cầu thủ Trần Ta người Phan Thiết đang lên vùn vụt, thì đột nhiên anh bị tử nạn năm 1966, trên đường từ Sài Gòn đi Đà Lạt. Người ta đã tìm thấy xác Ta và chiếc xe gắn máy hiệu Sprint dưới lũng sâu của đèo Blao, quốc lộ 20.

Tuy nhiên cũng có nguồn tin nói là Trần Ta bị Việt Cộng chận đường giết, rồi xô xuống đèo làm như là một tai nạn giao thông, câu chuyện xì xào một thời gian rất lâu trong giới mộ điệu thể thao tại Phan Thiết. Hai anh em Trần Mai và Trần Đáng cũng được Bầu Toại chiêu mộ từ Huế vào, đá cho đội banh Phan Thiết. Nhiều năm liền, cả hai rất được hâm mộ, vì đều là trụ cột làm bàn, sát bóng manh, lừa giỏi, đưa đội bóng Bình Thuận đoạt được nhiều giải tại miền Trung và toàn quốc. Sau năm 1957, hai anh vì lý do gia cảnh, nên trở về Huế và gia nhập đội tuyển miền Trung từ giai đoạn 1961-1963.

Tóm lại, ngoài các cầu thủ trên, thành phần đội túc cầu Bình Thuận-Phan Thiết gồm có : Thủ môn Đại, Du (thập niên 50,60). Hậu vệ Xây, Bụt (sau bị hư một mắt), Lâu (được mệnh danh là trụ đồng), Ngọ (búa). Hàng tiền vệ có Thơm, Néo (anh ruột Trần Ta), Phối, Nhiều, Minh. Tiền đạo Mỉn (chết trong tù cải tạo VC năm 1975), Phê, Tùng (năm 1970 được tuyển vào Đội Thanh Thiếu Niên Miền Nam, tham dự các giải Đông Nam Á), Quang. Hàng Trung phong có Hoan dù chỉ thuận chân mặt nhưng là một trong những kiện tướng làm bàn hàng đầu của Đội.

Phan Thiết còn có Huyền Vũ, là một ký giả thể thao nổi tiếng, qua những bài tường thuật cũng như bình luận, các trận cầu quốc tế tại sân cỏ, trên làn sóng phát thanh Sài Gòn, được phóng đi cùng khắp. Do trên nhiều người không có thì giờ vì bận rộn sinh kế, công vụ, chỉ cần mở máy thu thanh cũng đủ cảm thấy như mình đang tham dự trận đá một cách thích thú. Giọng tường thuật của ông rất truyền cảm, thu hút được nhiều người nghe cũng như ái mộ.

Ông cũng là ký giả của nhiều tờ báo, viết nhiều bài tường thuật rất có giá trị. Theo Đinh văn Ngọc, vì ông với bản tính ăn ngay nói thật của người Phan Thiết, thấy sao nói vậy, không bưng bợ hay phe cánh cá nhân, do trên bị va chạm nhiều người, nhất là giới thể thao và đồng nghiệp. Tên thật là Nguyễn Ngọc Nhung, sinh tại Phú Trinh Phan Thiết, chủ bút tạp chí thể thao hàng tuần và báo Nguồn Sống trước năm 1975 ... Ngoài ra cũng kể thêm một ký giả thể thao khác của Bình Thuận là Thanh Điều kiêm Trọng tài các trận túc cầu giao hữu trên sân cỏ Phan Thiết Huyền Vũ vừa qua đời tại Hoa Kỳ.

Trước năm 1975, những ông bầu túc cầu nổi tiếng của Phan Thiết như Tăng Khánh, Ba Hoàng, Khánh Cao, Ba Toại ... là những nhà Mạnh Thường Quấn, rất quan tâm tới đội tuyển của tỉnh nhà. Tiệm cà phê Phú Ngữ là nơi thường trực tập trung các cầu thủ cũng như giới hâm mộ, mỗi buổi sáng, để bàn chuyện thể thao. Trong những khi có trận đấu, trước khi đội ra sân, các cầu thủ tập trung tại Phú Ngữ, vừa uống cà phê, vừa lắng nghe Huấn Luyện Viên Nguyễn Văn Quới, nguòi Hóc Môn, Gia Định, đã từng đá cho các đội AJS, Cảnh Sát Quốc Gia và Đội tuyển Miền Nam. Ông Quói được Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa, chọn về làm huấn luyện viên trưởng cho đội tuyển Túc Cầu Phan Thiết, nhờ vậy mới đạt được nhiều thành quả tốt đẹp.

Vậy mà cũng bốn chục năm rồi đó, nhưng không làm sao quên được, những tháng sáu mùa hè, ngồi trong lớp học hay đi dọc theo con đường Nguyễn Hoàng, bất chợt nhìn thấy hoa phượng chúm chím nở hoa, là lòng lại bồi hồi xúc động và vui tới rớm lệ khi giờ cuối cùng đã hết, học trò lớn nhỏ, ai cũng nhắp nhỏm chờ lên tàu, để trở về quê củ, có thầy me đợi em trông, trên đường làng huyết lệ nở thành bông và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt, như Xuân Tâm đã viết, mà bọn học trò nhỏ ngày xưa ai cũng thuộc.
'Kiểm soát kỷ có khi còn thiếu sót Rương chật rồi khó nhốt cả niềm riêng'

Nhưng làm sao quên được những niềm vui ấu thơ, những ngày theo bạn bè đá banh hay leo tường vào sân vận động, để mà xem chui những trận giao đấu banh, giữa các đội học sinh Trung Học Phan Bội Châu với đội tuyển Phan Thiết và các đội banh danh tiếng tại Sài Gòn.

Nhật Trường Trần Thiện Thanh trước khi trở thành ca nhạc sỷ nổi tiếng của VN, từng là thủ môn của đội Túc Cầu Trung Học Phan Bội Châu - Phan Thiết.
(Mường Giang)
havi  
#79 Posted : Wednesday, December 1, 2010 11:15:19 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage

MÙA THU CHO EM
“Sống cho người mình yêu thương vẫn tốt đẹp nhất trần gian.” Richelieu

Tôi bước vào giảng đường lớn của trường luật khoa Sàigòn thì đối diện ngay một thiếu nữ khả aí, có làn da trắng và tóc đen huyền ngang bờ vai. Tôi khẻ gật đầu chào nhẹ và nàng mỉm cười chào đáp lễ. Sau đó trong một sự tình cờ ngẫu nhiên tôi lại ngồi kế bên dãy ghế mà nàng ngồi. Chúng tôi nghe thầy Lê Đình Chân thuyết giảng về môn Luật Hiến Pháp và các định chế chính trị. Tôi nghe thoáng qua những điều cơ bản mà giáo sư giảng về các quy tắc và định luật xã hội, sự phân biệt giữa quy tắc công pháp và tư pháp, và rồi ông giảng về những ý niệm chính trị do luật gia kiêm văn hào Montesquieu đưa ra và nhiều điều thuộc về lý thuyết chính trị làm nền tảng cho luật pháp. Thật ra ban nãy tôi chú ý đến người bạn gái ngồi gần tôi hơn là ngó về phía trên bục giảng mà giáo sư đang hùng biện diễn giảng cho những lý thuyết chính trị của môn này.

Sau giờ học tôi đợi cô bạn học đi ra cùng với tôi, tôi bắt chuyện làm quen và biết được nàng tên là Thùy Trang, nhà nàng ở quận ba, đường Phan Đình Phùng, cách trường luật không xa lắm. Tôi đọc thoáng trong ý nghĩ cái tên cuả nàng, tên thật hay, mà người lại đẹp, đúng với sự thùy mị và đoan trang mà tôi nhận xét trong buổi gặp gỡ này. Những ngày tháng sau đó chúng tôi mặc nhiên quen nhau và đồng ý quen nhau trên căn bản trao đổi bài vở và học hành chung với nhau. Tôi thường gạo bài trước để làm bản tóm tắt soạn bài cho Thùy Trang học. Ngược lại nàng có cái đức tính rất cẩn thận, tỉ mỉ khi ghi notes của thầy giảng trong lớp học. Mỗi người chúng tôi vui vẻ với cái nhiệm vụ riêng khi học chung với nhau. Sau khóa học chung đầu tiên, tôi đã quen thân với Thùy Trang hơn, tôi có cảm giác nàng đã mến tôi hơn. Mùa hè năm đó nàng rũ tôi về thăm cả quê ngoại và nội của nàng để cho biết đời sống ở các tỉnh lỵ. Tôi vui lòng chấp nhận. Quê ngoại nàng ở vùng Lái Thiêu thuộc tỉnh Bình Dương, nhà bà có vườn cây ăn trái bao la với trái dâu, bòn bon, măng cụt, chôm chôm, nhãn và sầu riêng. Trong vườn có ao nuôi cá mà tôi rất thích thú dạo quanh vườn và cùng nàng đạp xe đạp trên những con lộ hoang vắng vào buổi chiều. Vùng quê thật êm ả và có gió mát thổi tạo cho chúng tôi một cảm giác yêu đời hơn. Chiều hôm đó tôi leo lên cây hái nhãn và bị té trầy sướt tay trái, nàng tỏ vẻ lo lắng cho tôi. Tôi bất thần hôn nhẹ lên má nàng, nàng mắc cở đẩy nhẹ tôi ra. Tôi bảo rằng nàng phải đền tôi vì chính nàng mượn tôi hái nhãn cơ mà. Ở chơi tại nhà ngoại nàng 2 tuần lễ, nàng và tôi chuẩn bị đi Long An để thăm nội nàng. Bà nội lớn tuổi hơn, bà bị chứng mắt cườm nên thị lực rất kém. Nhà nội nàng ở khoảng giữa Bến Lức và châu thành Long An. Nhà bà Nội có cô Út làm mắm đồng rất ngon. Nhà Nội có vườn cây ăn trái xum xuê nhưng không rộng bằng vườn cây của Ngoại. Vườn nhà Nội có khóm, mía, xoài cát, mận hồng đào, bưởi khế, vú sữa và mãng cầu. Những năm đầu sang đến Mỹ, tôi nhớ lại vườn cây của Nội và Ngoại nàng, luyến tiếc kỷ niệm đi thăm vườn cây ăn trái, lòng thương con, cháu của hai Bà và nhất là nồi mắm kho của cô Út thết đãi: có tôm bạc thẻ, cá bông lau, cùng các loại rau thơm của đồng quê. Cô Út sống độc thân và lo cho bà Nội của Thùy Trang. Cô Út cũng rất thương mến con cháu. Bữa ăn đó tôi càng cảm mến nàng hơn. Nàng hầu như ăn rất ít mà lo cho tôi rất nhiều. Nàng thật vui khi thấy tôi sống hòa đồng với các thân tộc của nàng. Trong phòng khách của nhà Nội, có chưng những bức ảnh của Thùy Trang khi nàng được mười ba tuổi. Bức hình rất hồn nhiên, vô tư lự với đôi mắt tròn xoe đen huyền cạnh bên hai bím tóc cột nơ. Tôi ngắm mãi với nhiều thích thú. thảo nào ông thi sĩ Nguyên Sa lại ca tụng cái tuổi mười ba rất ư là đẹp và dễ thương. Cô Út thích âm nhạc, nàng bảo tôi hãy hát một bài để cảm ơn bữa ăn do cô Út làm . Tôi mượn cây đàn guitar cũ kỹ, có lẽ còn sót lại từ đời Pháp thuộc từ bên nhà hàng xóm. Tôi ngắm bức hình tuổi mừơi ba của Thùy Trang và ngâm bài thơ trước khi dạo đàn ca bài này:

UserPostedImage

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vở đầy tay
Trời nắng ngọt ngào tôi ở lại đây
Như một lần hiên nhà nàng diụ sáng
Trời hôm ấy 15 hay 18
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ 13
Tôi phải van lơn ngoan nhé! Đừng ngờ
Tôi phải van lơn ngoan nhé! Đừng ngờ


UserPostedImage


Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím
Rồi trách móc trời không gần cho tay với
Và cả nàng hư quá sao mà kiêu...?
Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu Nên đến trăm lần nhất định mình chưa yêu.”


Dứt tiếng hát thì nội, cô Uùt, các láng giềng, hàng xóm và Thùy Trang vỗ tay khen tặng tôi. Tôi bảo với họ ước gì có cô Thái Thanh ở đây để hát thế tôi. Bài nhạc “Tuổi 13” do nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ nhạc, với tôi chỉ có ca sĩ Thái Thanh hát mới lột hết những ý nhạc, lời thơ một cách tuyệt vời, vì giọng hát của cô hàm chứa một chút gì nủng nịu, một chút gì làm dáng trong sự nhõng nhẽo của tuổi mừơi ba của Thùy Trang. Tôi chỉ kết luận một điều về lứa “Tuổi 13” như sau: “Thơ Nguyên Sa, nhạc Ngô Thụy Miên, tiếng hát Thái Thanh và bức ảnh Thùy Trang”.

Những ngày tháng cuối niên khóa học ở trường luật, chúng tôi bận rộn với thi cử, hai đứa gặp nhau thường xuyên hơn. Nơi chúng tôi họp để học bài là thư viện Quốc Gia trên đường Gia Long. Chúng tôi đèo nhau trên chiếc xe honda hai bánh của tôi, chúng tôi thực sự như đôi chim liền cánh và như cây liền cành. Tôi còn nhớ đoạn đường từ trường luật khoa ở trên đường Duy Tân, xe chạy ra hướng Bưu Điện và nhà thờ Đức Bà, rồi vào đường Tự Do, quẹo phải trên đường Gia Long để tới thư viện nằm bên trái. Đoạn đường thật sự quen thuộc trong trí nhớ của tôi, đoạn đường có quá nhiều kỷ niệm êm đềm. Khi Thùy Trang cứ mãi hôn lên lưng của tôi khi tôi chở nàng, đoạn đường có những hàng cây cao ở Duy Tân hay hàng me rợp bóng mát ở Gia Long và trường luật có bài hát “Trả Lại Em Yêu” của nhạc sĩ Phạm Duy. Trả lại em yêu những yêu thương, những hẹn hò, những giây phút hồn nhiên nhưng rất thần tiên khi chúng tôi bên nhau, để chúng tôi uống nước dừa bên vệ đường và uống môi em ngọt ở một góc vắng thư viện Gia Long. Ôi, khung trời kỷ niệm cũ của tôi!


UserPostedImage


Biến động tháng Tư năm 75 chia cách hai chúng tôi, duyên tình lỡ làng khi chia ly. Tôi ra đi cùng gia đình của người anh họ tôi, ông vốn là một sĩ quan không quân, theo máy bay xuống vùng 4 phi trường Trà Nóc. Tại Sàigòn, nàng bị kẹt lại với gia đình cha mẹ nàng. Tôi mường tượng cảnh nàng thiếu vắng tôi nàng sẽ vô cùng đau khổ và nàng sẽ khóc nhiều lắm. Tôi đợi phi cơ bay qua căn cứ không quân Mỹ ở Utapao bên TháiLan. Tôi thực sự đã ra khởi nước Việt Nam ngày 29/04 trong nỗi hoang mang và lưu luyến. Khi rời Cần Thơ tôi cảm thấy nỗi cô đơn và nước mắt ấm tự nhiên lăn dài. Tôi cố giữ bình tĩnh khi phi hành đoàn yêu cầu chúng tôi buộc dây lưng an toàn trên chiếc vận tải cơ C-130. Tôi nhớ ba mẹ, anh em tôi, tôi nhớ bạn bè tôi, tôi nhớ trường luật, tôi nhớ chợ Sàigòn và thư viện Quốc Gia. Bên cạnh đó, nổi nhớ nhung khủng khiếp nhất là hình ảnh Thùy Trang đã gặm nhấm tâm hồn của tôi từng ngày, từng giờ. Tôi đến Mỹ và định cư yên ổn tại California. Thùy Trang theo mẹ về quê ngoại nàng ở Lái Thiêu. Cha nàng bị lùa đi trại cải tạo như bao nhiêu quân nhân hay công chức của chính phủ VNCH. Nàng cố gắng liên lạc qua Pháp và viết thơ cho cô tôi. Khi đó cô đang đi du học tại Paris. Tôi vui lắm vì được biết gia đình nàng được bình yên. Những lá thơ nàng gởi, nàng viết rất dài kể lại kỷ niệm cũ và viết bằng nước mắt thương yêu. Nàng bảo tôi hãy chờ nàng vì đối với nàng, nàng không thể yêu ai khác ngoài bóng hình của tôi. Nàng trích hai câu nói mà ngày xưa nàng đã chép vào sách cho tôi như là “Sống cho người mình yêu thương vẫn là điều tốt đẹp nhất trần gian” của một chính khách người Pháp Richelieu. Và câu nói thứ hai “Một tình yêu khi đã chết thì nó vẫn là tình yêu, vì một khi đã yêu nhau thì dù tình đã chết hay còn sống vẫn chỉ là một trạng thái yêu nhau mà thôi”, lời nói của nhà thần học người Đức GertrudVon Le Fort. Nhửng lá thư tình của Thùy Trang gởi tôi tạo cho tôi một niềm tin yêu và một hy vọng sẽ gặp lại nàng. Vâng, hy vọng gặp lại nàng. Tôi đã hứa lòng sẽ chờ đợi nàng và tôi đã hứa nhiều lần trong những lá thơ gởi về quê nhà cho nàng.

Bẵng đi một thời gian nàng bặt tin tức với tôi và thời gian đó đồng bào vượt biên bằng đường biển khá nhiều, tôi vẫn trông chờ tin tức của nàng và vô vọng vì nàng không còn liên lạc với tôi nữa. Tôi bỏ San Jose ở miền bắc Cali để dọn về nam Cali sinh sống vì công ăn việc làm. Hình ảnh của nàng từ từ được thay thế bởi những bận rộn của cuộc sống thường nhật ở đây.

Tết Nguyên đán năm 87, tôi đi hội chợ Tết ở Orange County cùng với gia đình của người bạn thì tình cờ tôi xoay người đụng phải một người đàn bà, bà đánh rơi ly nước xuống đất. Tôi vội vàng xin lỗi bà. Kế bên bà ngẫu nhiên là người yêu của tôi,Thùy Trang trong một phút ngỡ ngàng nàng chợt ôm chầm lấy tôi và khóc thật nhiều. Tôi hôn lên tóc nàng. Đã lâu lắm rồi tôi mới tìm lại cái hạnh phúc với người tôi đã chờ mong trong cuộc sống. Nàng xoay qua giới thiệu dì Minh Thảo, tôi gặp dì vài lần ở Sàigòn trước 75. Ngày nay dì thay đổi nhiều về trọng lượng. Thùy Trang lại ốm hơn vì nàng vừa trải qua một cuộc giải phẫu ruột dư. Tôi vuốt tóc nàng và lau nước mắt cho nàng. Trong tôi vẫn có cái cảm giác vui mừng thật khó diễn tả chẳng hạn như:
“Trên đời có những ước mơ, Lòng tôi xao xuyến ngẩn ngơ gặp nàng.”

Thật đúng như vậy, nàng cho biết nàng đã lập gia đình, hiện ở Boston. Nàng sang Bắc Cali thăm dì Minh Thảo, gia đình dì Thảo xuống Nam Cali nghỉ tết âm lịch. Đó là lý do chúng tôi trùng phùng hội ngộ mà chẳng hề biết trước. Tôi mời Thùy Trang và dì Thảo về nhà tôi thăm viếng cho biết cuộc sống của tôi. Hai dì cháu to nhỏ và thầm khen tôi sống độc thân, nhưng giữ nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp. Sau đó tôi đưa dì Thảo về nhà người bà con của dì. Thùy Trang theo tôi đi thăm một số bạn bè cũ ở trường Luật. Trên xe nàng thố lộ lý do nàng lấy chồng vì chồng nàng là người ân nhân đã bao thầu chuyến tàu cho cả gia đình nàng vượt biên, nàng có đứa con trai năm tuổi với người ân nhân này. Lòng tôi đau nhói vì ngày hôm nay tôi không thể tiến đến với nàng vì luật pháp và đạo lý. Tôi thông cảm với nỗi khổ tâm của nàng. Trong ba ngày gặp gỡ, chúng tôi tìm lại những giây phút vui tươi của cuộc sống phẳng lặng bấy lâu nay. Khi tiễn nàng và gia đình dì Minh Thảo lên chiếc Van trở lại San Jose, rồi từ đó nàng bay về Boston. Dì Thảo đã linh tính cho sự kiện “tình cũ không rủ cũng đến” này và dì khuyên lơn Thùy Trang nên dứt khoát với tôi, tôi nghe thoáng ý của dì. Đây là điều làm tôi suy tư.

Về lại Boston, nàng vẫn trao đổi liên lạc với tôi không chính thức. Nàng làm cho một công ty bảo hiểm rất lớn có văn phòng chính tại Boston. Thường thì nàng gọi tôi tại sở hay tôi gọi nàng tại văn phòng của nàng. Một hôm sáng Chủõ Nhật nàng gọi tôi vì nàng định sang Cali dự đám cưới con gái dì Thảo, chồng nàng tình cờ nghe bên dây thứ hai và mọi việc đổ bể. Vợ chồng nàng xô xát nhau. Tôi tỏ ra ân hận vì những phiêu lưu về tình cảm này cứ tiếp diễn. Thùy Trang bỏ gia đình sang tạm trú tại nhà dì Thảo. Tôi từ Nam Cali lái xe lên rước nàng ở phi cảng San Francisco. Nàng bị bầm bên mắt trái tôi biết do hậu quả của xô xát, tôi ôm chầm lấy nàng trong nổi thông cảm, ngậm ngùi và quá bi thương. Ngày hôm nay chúng tôi vẫn yêu nhau vì tình yêu vẫn như Richelieu nói và tình yêu của chúng tôi vẫn chưa chết, vẫn yêu đương như GV Le Fort quan niệm. Điều tôi nghĩ đến trong cuộc tình của Thùy Trang và chồng nàng là đứa bé năm tuổi kia khi cháu vắng mẹ thì sẽ như thế nào. Chồng nàng gởi con cho mấy cô em chồng. Gia đình chồng nàng không có thiện cảm với nàng ngay lúc đầu vì những sự lo lắng thái quá của chồng đối với nàng. Tôi đưa nàng về San Jose vì ngày hôm sau là lễ cưới của Minh Thùy con gái dì Minh Thảo. Tiệc cưới lại tổ chức ở San Francisco gần nhà đàng trai. Chúng tôi trở lại cái thành phố nhiều đồi núi duyên dáng này. Tiệc cưới đông đúc người, thật lớn chiếm cả một lầu hai của nhà hàng khá sang trọng. Trong cái không khí cởi mở và vui nhộn của tiệc cưới, thân phụ cô dâu là dượng Toàn, chồng dì Thảo, kéo tôi lên sân khấu ca một bản chia vui với cô dâu và chú rễ. Tôi đáp lời dượng và ngỏ lời với quan khách tôi hát bài “Mùa Thu Cho Em” vì sáng nay trên đường đi đến San Francisco, lề đường có những cây có lá úa vàng nhất là hàng cây maple trụi lá vào mùa thu lưu luyến của thành phố San Francisco. Khi người ta yêu nhau thì mọi vật đều cho nhau từ kỷ niệm nhớ nhung, sính lễ cầu hôn, con tim trao nhau, và cho cả mùa thu rực rỡ yêu đương đang về với nhân loại và hôm nay là ngày cưới. Tôi nhìn về hàng ghế ở dưới có Thùy Trang, tôi muốn nói nhỏ cho nàng tôi đã gặp nàng vào mùa thu tại trường Luật khoa Sàigòn, bao nhiêu mùa thu tôi đã chờ đợi nàng rồi và hôm nay thu lại về tôi muốn hát cho nàng nghe khúc ca yêu đương muôn thuở là “Mùa Thu Cho Em”

UserPostedImage


“Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói
Mình yêu nhau nhé
Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
Em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương mùa xanh mới
Em có hay, hay mùa thu tới
Hồn anh ngất ngây
Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ, møo ào mắt ướt hoen mi
Và em có mơ khi mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Em với anh mơ mùa thu ấy Tình ta ngát hương


Tôi liếc thấy niềm vui hiện trên nét mặt của Thùy Trang vì khi xưa nàng thường yêu cầu tôi hát bài này khi đi picnic hay họp mặt cắm trại với bạn bè tại Sàigòn. Sau tiệc cưới trời bên ngoài đã khuya chúng tôi quyết định thuê khách sạn trú ngụ qua đêm tại San Francisco. Trời bên ngoài càng về khuya càng lạnh tôi ôm ngang vai của Thùy Trang đến chỗ đậu xe khá vắng vẻ ở dưới hầm. Tôi khuyên nàng hãy trở về với chồng con nàng. Ngày hôm nay chúng tôi thật sự sống với nhau những đêm cuối cùng. Nàng ôm tôi và bật khóc vì nàng đứng giữa hai sự chọn lựa đều khó khăn. Tôi hôn lên hai hàng mi đẫm lệ của nàng, rồi hôn môi nàng thật nhiều, siết chặt lấy nàng, tôi nói với nàng tôi vẫn yêu nàng tha thiết. Tuy nhiên, đứa bé thơ ngây có thể không muốn cha mẹ xa nhau. Tôi chấp nhận hy sinh tiếp tục và tôi đề nghị sẽ giữ sự liên hệ xa cách hơn trong những ngày sắp tới.

Sáng hôm sau tôi đưa nàng ra phố Chinatown ăn điểm tâm và mua cho nàng những món quà lưu niệm và mua tặng phẩm cho con trai nàng. Chúng tôi ghé qua văn phòng công ty hàng không đổi vé máy bay cho nàng sớm về lại Boston. Nàng muốn ghé đến chụp hình lưu niệm tại cầu Golden Gate và Pier 39 Marina. Tôi đưa nàng đến thăm những thắng cảnh độc đáo này. Đó là chiếc cầu treo màu đỏ bắc ngang vịnh Cựu Kim Sơn nối liền hai thành phố Sausalito và San Francisco, chúng tôi chụp nhiều hình. Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đắm đuối của nàng. Nàng thật đẹp trong tôi, giờ đây tôi muốn gởi những yêu đương trên đôi môi nàng và trả lại cho nàng những kỷ niệm cũ yêu thương qua bờ môi ngọt lịm của nàng. Chúng tôi tâm sự về những gì đã qua ở trường Luật, ở quê nội và quê ngoại nàng và bao nhiêu mùa thu của cuộc đời đã qua. Hình như nàng rất sợ đối diện những ngày nếu tôi chấm dứt hẳn sự liên lạc với nàng. Tôi cảm thấy điều tương tự như vậy trong những câu nói của nàng. Thùy Trang gọi cho dì Minh Thảo thông báo là nàng sẽ trở về Boston vào ngày mai nên sẽ ở lại San Francisco để tiện cho chuyến baysáng ngày mai.

Hôm sau đó tôi lái xe đưa nàng ra phi cảng. Trên đường đi tôi mở nhạc phẩm mà tôi rất thích trong số những nhạc phẩm của Ngô Thụy Miên “Giọt nước mắt ngà”. Tiếng hát của ca sĩ Thanh Lan thật lưu luyến và buồn vời vợi, tôi thấy mắt Thùy Trang long lanh những dòng nước mắt. Có lẽ vì chúng tôi sắp phải xa nhau và có thể vì bài hát “Giọt nước mắt ngà" buồn vời vợi trong nổi xúc cảm của nàng :
UserPostedImage


Em đứng bên song buồn. Nhìn cuộc tình trôi qua và lòng người phôi pha.
Trên hai đóa môi hồng. Nụ cười đã đi xa. Ôi giọt nước mắt nào cho cuộc tình đầu.
Em ngỡ như cơn mộng người tình về bên em và gọi thầm tên em.
Nhưng trên đóa mi sầu ngày dài vẫn qua mau.
Em tựa lá úa mầu cho cuộc tình dài sau.
Thôi một giọt nước mắt này cho cuộc tình đam mê, cho người tình trăm năm... Ôi giọt nước mắt ngà cho cuộc tình đầu tiên.

Tôi ngước mắt nhìn lên trời cao, chiếc phi cơ DC-10 chở nàng vụt cánh trên không trung. Lòng tôi tràn ngập những vấn vương với hình ảnh của Thùy Trang và những giọt nứớc mắt ngà thương tâm. Tôi biết nàng đã cho tôi con tim trong ý tưởng của Richie Lieu và cũng như của Gertrud Von Le Fort đã quan niệm tình yêu của tôi với nàng là sự chấm dứt hay tiếp tục vẫn chỉ là một. Tôi sẽ bơ vơ, lạc lõng trong những giọt nước mắt ngà của người tôi yêu..



UserPostedImage
Đông Anh (Los Angeles)



UserPostedImage
TUS  
#80 Posted : Friday, December 3, 2010 12:15:20 AM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
SAIGON MỘT THỜI Của Một Đời Nguyễn Mạnh Trinh
Có nhiều bài thơ về Sài Gòn. Thành phố ấy, với nhiều người, là thánh địa của kỷ niệm. Với Nguyên Sa, là Tám Phố Sài Gòn, là “Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều”, là “Sài Gòn phóng solex rất nhanh” “Sài Gòn ngồi thư viện rất ngoan” là “Sài Gòn tối đi học một mình”, là “Sài Gòn cười đôi môi rất tròn”, là “Sài Gòn gối đầu trên cánh tay”.. Với Quách Thoại buổi sáng, là “sáng nay tôi bước ra giữa thị thành để nghe phố nói nỗi niềm mới lạ tiếng xe tiếng còi tôi nghe đường xá cả âm thanh của cuộc sống mọi người một nụ cười chạy ẩn giữa môi tươi trên tim nóng trong linh hồn tất cả ..” Với Trần Dạ Từ là buổi trưa, về Thị Nghè: “vẫn một mặt trời trên mỗi chúng ta và mỗi chúng ta trên một bóng hình tôi vô giác như mặt đường nhựa ẩm trũng nỗi sầu đau náo nức lưu thông mùa hạ đi qua tựa hồ giấc mộng tôi chạy điên trong một bánh xe tròn và đứa trẻ hít còi người đàn bà bước xuống ôi chiếc cầu , ôi sở thú. ôi giòng sông..” Với Cung Trầm Tưởng, là mưa, là “mưa rơi đêm lạnh Sài Gòn mưa hay trời khóc đêm tròn tuổi tôi mưa hay trời cũng thế thôi đời nay biển lạnh mai bồi đất hoang..” Với Luân Hoán, là ngồi quán, là “ngồi La Pagode ngắm ngườithấy em nhức nhối nói cười lượn qua mini-jupe trắng nõn nà vàng thu gió lộng chiều sa gót giày ngẩn theo tóc, tuyệt vời bay hồn thơ thức mộng trọn ngày bình yên” Với Bùi Chí Vinh, là ngày bãi trường mùa hạ “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng em chở mùa hè của tôi đi đâu chùm phượng vĩ là tuổi tôi mười tám tuổi thơ ngây khờ dại mối tình đầu..”..

Và với nhiều thi sĩ khác, Sài Gòn là phố cây xanh, là đêm cúp điện, là chiều mưa giọt, là trưa nắng đỏ. Ôi Sài Gòn, của cõi thơ không cùng, của những chân trời thi ca bao la, của những trái tim lúc nào cũng dồn dập nhịp thở của tháng ngày tuy náo động nhưng chẳng thể nào quên.

Với riêng tôi, Sài Gòn là muôn vàn kỷ niệm. Là những con đường quen thân , nhắc lại một thuở ấu thời. Là ngôi trường Chu văn An, nơi tôi miệt mài suốt bảy năm trung học. Là trường Khoa Học, là trường Luật trước khi vào lính. Là cổng Phi Long vào phi trường Tân Sơm Nhứt khi vừa nhập ngũ. Là những mơ mộng tuổi trẻ, lúc vừa bước vào đời sống quân đội trong một đất nước đang trong tình trạng chiến tranh.
Có nhiều bài thơ về Sài Gòn. Thành phố ấy, với nhiều người, là thánh địa của kỷ niệm. Với Nguyên Sa, là Tám Phố Sài Gòn, là “Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều”, là “Sài Gòn phóng solex rất nhanh” “Sài Gòn ngồi thư viện rất ngoan” là “Sài Gòn tối đi học một mình”, là “Sài Gòn cười đôi môi rất tròn”, là “Sài Gòn gối đầu trên cánh tay”.. Với Quách Thoại buổi sáng, là “sáng nay tôi bước ra giữa thị thành để nghe phố nói nỗi niềm mới lạ tiếng xe tiếng còi tôi nghe đường xá cả âm thanh của cuộc sống mọi người một nụ cười chạy ẩn giữa môi tươi trên tim nóng trong linh hồn tất cả ..” Với Trần Dạ Từ là buổi trưa, về Thị Nghè: “vẫn một mặt trời trên mỗi chúng ta và mỗi chúng ta trên một bóng hình tôi vô giác như mặt đường nhựa ẩm trũng nỗi sầu đau náo nức lưu thông mùa hạ đi qua tựa hồ giấc mộng tôi chạy điên trong một bánh xe tròn và đứa trẻ hít còi người đàn bà bước xuống ôi chiếc cầu , ôi sở thú. ôi giòng sông..” Với Cung Trầm Tưởng, là mưa, là “mưa rơi đêm lạnh Sài Gòn mưa hay trời khóc đêm tròn tuổi tôi mưa hay trời cũng thế thôi đời nay biển lạnh mai bồi đất hoang..” Với Luân Hoán, là ngồi quán, là “ngồi La Pagode ngắm người thấy em nhức nhối nói cười lượn qua mini-jupe trắng nõn nà vàng thu gió lộng chiều sa gót giày ngẩn theo tóc, tuyệt vời bay hồn thơ thức mộng trọn ngày bình yên” Với Bùi Chí Vinh, là ngày bãi trường mùa hạ “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng em chở mùa hè của tôi đi đâu chùm phượng vĩ là tuổi tôi mười tám tuổi thơ ngây khờ dại mối tình đầu..”..

Và với nhiều thi sĩ khác, Sài Gòn là phố cây xanh, là đêm cúp điện, là chiều mưa giọt, là trưa nắng đỏ. Ôi Sài Gòn, của cõi thơ không cùng, của những chân trời thi ca bao la, của những trái tim lúc nào cũng dồn dập nhịp thở của tháng ngày tuy náo động nhưng chẳng thể nào quên.

Với riêng tôi, Sài Gòn là muôn vàn kỷ niệm. Là những con đường quen thân , nhắc lại một thuở ấu thời. Là ngôi trường Chu văn An, nơi tôi miệt mài suốt bảy năm trung học. Là trường Khoa Học, là trường Luật trước khi vào lính. Là cổng Phi Long vào phi trường Tân Sơm Nhứt khi vừa nhập ngũ. Là những mơ mộng tuổi trẻ, lúc vừa bước vào đời sống quân đội trong một đất nước đang trong tình trạng chiến tranh. Buổi trưa , nằm dài trên sân cỏ mượt nhìn lên nóc nhà thờ Ngã Sáu , dưới bóng cây dầu cao vút, nghĩ về tương lai nhìn theo những sợi mây bay qua . Nghe xôn xao trong lòng những sợi nắng lung linh. Ôi, thuở còn đi học, mấy ai tiên đoán được số mệnh mình. Mây bay đi, như đời trôi qua.

nằm trên cỏ nhìn trời cao

lung linh sợi nắng thuở nào phai phai

nhìn tượng Chúa dưới tàng cây

giơ vai chĩu nặng tháng ngày chiến tranh

mùa hạ mấy bước đi quanh

cổng trường đóng những đoạn đành thế thôi

ngày mai đi bốn phương trời
mây phiêu lãng chợt thương đời phù du..”

Sài Gòn những mùa thu. Có những con đường xôn xao áo lụa. Có những buổi tan học nhìn tà áo trắng mà mơ ước vu vơ. Để đêm về, trên trang vở học trò, vẽ bâng quơ đôi mắt ai, mái tóc ai:
“Thành phố ấy , xôn xao tà áo trắng

nắng hanh vàng trải lụa những mùa thu

guốc chân sáo để hồn ai ngơ ngẩn

bước mênh mang nghe quẩn sợi sương mù

mây vào áo lồng lộng bay chiều gió

lụa trắng trong e ấp buổi hẹn hò

sợi mi cong tưởng chập chờn ngực thở

tóc ai buông dài xõa những câu thơ.

Thành phố ấy, mấy ngã tư đèn đỏ

Ai chờ ai khi kẻng đánh tan trường

Bài thơ trao còn nguyên trong cuốn vở
Thuở ngại ngùng lần bước đến yêu thương..”

Sài Gòn của một thời mặc áo lính. Khi ở xứ biên trấn xa xôi, nhớ về thành phố với người thương, với phố quen, trên máy bay lượn vòng thành phố , nghe như mình đã trỡ về quê hương mình. Khi đổi về đơn vị ở phi trường Biên Hòa , mỗi buổi sáng tinh sương ghé phở Tàu Bay, ăn tô phở đầu ngày trong cái không khí trong veo buổi sớm , nay nhớ lại còn trong dư vị miếng ăn ngon của một thời tuổi trẻ.
Năm 1968, lệnh tổng động viên nên vào lính nhập khoá với những người cùng trang lứa. Lúc ấy, với hăng hái của người nhập cuộc, hiểu được bổn phận của một công dân thi hành nghĩa vụ quân sự với đất nước. Lúc ấy, mắt trong veo và tâm hồn như tờ giấy trắng:

“Bọn ta ba trăm thằng tuổi trẻ

Chọn không gian tổ quốc mênh mông

Mắt sáng môi tươi như tranh vẽ

Vào lửa binh không chút nao lòng

Chia sẻ với nhau thời bão gió

Đời muôn nhánh rẽ ngược xuôi nguồn

Cánh chim phiêu bạc ngàn cổ độ

Tử sinh ai luận chuyện mất còn?

Ngồi uống cùng nhau các hảo hán

Tưởng ngày xưa rượu tiễn lên đường

Sách vở giảng đường thành dĩ vãng
Những chàng trai dệt mộng muôn phương..”

Rồi , vận nước đến thời , gia đình ly tán, đi vào trại tù , nếm đủ những cay đắng của đời cải tạo . Khi trở về, Sài Gòn, cảnh vẫn cũ nhưng người xưa đã khác . Như Từ Thức về trần , cả một thế thời thay đổi. Người về, từ trại tù nhỏ sang qua nhà giam lớn, vẫn những con mắt công an cú vọ rập rình, vẫn những lý lịch trích dọc, trích ngang đeo đuổi. Tạm trú, tạm ngụ , ở chính ngôi nhà của mình. Nơi sẽ định cư của những người tù cải tạo , là những vùng kinh tế mới xa xăm , những nơi chốn đầy ải của ngày tuyệt lộ. Trở về xóm cũ, làm người lạ mặt:
“Đỏ bầm mặt nhựt cơn mê

lạnh tanh khuôn mắt người về dửng dưng

vào ra lối rẽ ngập ngừng

mấy năm sao lạ , nỗi mừng chợt xa

cầu thang quẩn dấu chân qua

đời như hạt nước mưa sa bóng chiều

từ rừng máu giọt gót xiêu

thảm thương phố cũ nắng thiêu mộng người

đỏ bầm ánh điện đường soi

cây nhân sinh chợt nẩy chồi cuồng điên

nhìn soi mói nụ cười đen
mắt hằn dấu đóng chao nghiêng một ngày.”

Về trình diện công an khu vực , nhìn nụ cườigằn vừa mỉa mai vừa soi mói , nhìn đôi mắt cú đóng dấu vào một ngày thất thế của người bại binh, ôi đau xót cho một đời ngã ngựa.
Ở Sài Gòn những ngày giặc chiếm, vẫn còn âm hưởng của một cuộc chiến chưa tàn . Trên chuyếbn xe bus nội ô, một người lính què dẫn dắt người lính mù hát những bài hát ngày xưa ngày còn chiến đấu dưới cờ. Quân lực VNCH là tập thể của những người lính tin tưởng vào công việc làm của mình. Dù thua trận nhưng họ không muốn làm hèn binh nhục tướng…

“trang lịch sử đã dầy thêm lớp bụi

ngăn kéo đời vùi kín mộ phần riêng

Và lãnh đạm chẳng còn người nhắc đến

Người trở về từ cuộc chiến lãng quên

Đôi mắt đục nhìn mỏi mòn kiếp khác

Dắt dìu nhau khập khiễng chuyến xe đời

Người thua trận phần thịt xương bỏ lại

Trên ruộng đồng sầu quê mẹ rã rời

Chuyến xe vang lời thơ nào năm cũ

Nhắc chặng đường binh lửa thuở xa xưa

khói mịt mù thời chiến tranh bụi phủ

Nghe bàng hoàng giọt nắng hắt giữa trưa

Tiếng thê thiết gọi địa danh quen thuộc

Thuở dọc ngang mê mải ngọn cờ bay

Cuộc thánh chiến gió muộn phiền thổi ngược

Dấu giày buồn còn vết giữa sình lầy

Nghe lời hát tưởng đến người gục ngã
Cả chuyến xe chia sẻ một nỗi niềm

Âm thanh cao xoáy tròn dù gỗ đá

Thức hồn người vào nhịp thở chưa quên

Ơi tiếng hát vinh danh đời lính chiến

Cho máu xương không uổng phí ngày mai

Có sương khói từ mắt thầm cầu nguyện

Cho lỡ làng không chĩu nặng bờ vai

Người thản nhiên những tia nhìn cú vọ

Đây thịt xương còn sót lại một đời

Còn ngôn ngữ của Việt Nam đổ vỡ

Dù rã rời nhưng vẫn thắm nụ cười

Ta nghe rực trong hồn trăm bó đuốc
Mặt trời lên xua tăm tối cho đời..”

Ở Sài Gòn năm 1980, là những ngày tôi cựa quậy trong nan lồng

Nghèo đói, bất công, đe dọa, bắt bớ, đủ thứ khổ nạn đổ lên đầu người dân nhất là những người được thả về từ trại tù. Mỗi ngày trình diện công an, rồi mỗi tuần , mỗi tháng nhưng áp lực thì càng ngày càng tăng. Tạm trú, từng tháng, từng ngày. Không có một chỗ nào ở thành phố cho các anh, người thua trận. Tôi, không có hộ khẩu, ở tạm trong nhà của mình. Rồi tham gia tổ chức vượt biên ở Bến Tre bị công an tỉnh này lên Sai Gòn tìm bắt . May là thoát được nên sau đó là phải sống lang thang đêm ngủ chỗ này tối ở chỗ khác. Những buổi tối trời mưa, đạp xe đi tìm chỗ tạm trú , mới thấy ngậm ngùi cho câu than thở trời đất bao la rộng lớn mà sao ta chẳng có chốn dung thân. Những buổi chiều nắng quái , đi trong thành phố, mới thấy cảm gíac của một kẻ cô đơn như con chuột đang cuống cuồng trong lồng giữa cơn mạt lộ. Thấy đi tới đâu cũng gặp những cặp mắt ngại ngùng của những người thân, từ chối thì không nỡ mà chứa chấp thì bị liên lụy nên tôi phải tìm một phương cách để cho qua đêm dài. Thuê phòng trọ hay khách sạn cực kỳ nguy hiểm , nên chỉ cómột cách là trà trộn vào những người ngủ ngoài đường . Lúc ấy , ở Sài gòn đầy những người ngủ ở hè phố, Họ là những người từ kinh tế mới về chịu không kham sự khổ cực hay những người vượt biên hụt trở về nhà bị chiếm. Mà chỗ an toàn nhất là bến xe Ngã Bảy. Ở đây là đường ranh của nhiều phường nên chỉ có một quãng ngắn, ở chỗ này bố ráp thì chỗ kia vẫn bình thường như không có gì xảy ra. Tôi có xem một video của trung tâm Asia có ghi lại hình ảnh của nhạc sĩ Trúc Phương cũng hoàn cảnh phải ra xa cảng để ngủ qua đêm mà chạnh lòng. Thì ra , ở lúc ấy , có nhiều người chung cảnh ngộ, phải lang thang ngủ đầu đường xó chợ một cách bất đắc dĩ. Bao nhiêu chuyện trái tai gai mắt, công an lộng hành , bắt người không cần lý do , kinh tế thì lụn bại, ngăn sông cấm chợ, cả nước nghèo đói không đủ gạo ăn , kỹ nghệ trì trệ không sản xuất được gì đáng kể. Rồi chính sách phân biệt đối xử , giáo dục thì nhồi sọ , hồng nhiều hơn chuyên, thi cử tuyển chọn theo lý lịch hơn là thực tài, y tế thì thiếu thuốc men phương tiện và y sĩ trình độ kém lại làm việc tắc trách. Thật là một thời tệ mạt nhất trong lịch sử dân tọc ta. Ngủ ở bến xe Ngã Bảy, mướn cái chiếu 1 đồng , kiếm một chỗ qua đêm , tôi đã chứng kiến nhiều chuyện. Có những bà mẹ góp nhóp tiền bạc đi thăm con ở một trại tù nào đó, chờ xe ba bốn ngày, sống lang thang lếch thếch chờ đợi. Cũng có những người không nhà, nằm la liệt dưới mái hiên, sinh sống ăn ngủ và làm tình một cách thản nhiên như đang sống trong nhà mình. Cũng có những trai tứ chiếng, những gái giang hồ quanh quẩn kiếm ăn. Những anh lơ xe, những chị buôn hàng chuyến, những mối tình, hừng hực xác thịt cứ diễn ra hàng đêm. Rồi những đêm mưa gió, ướt át, những tiếng chửi than trời trách đất cứ dòn dã . Hình như, ở gần nỗi khổ, tâm hồn họ bị chai sạn đi. Công an từ phường này qua phường kia luôn luôn bố ráp nhưng như một trò chơi cút bằt. Áo vàng mũ cối đi qua, chỉ ít lâu sau là đâu vẫn đấy

“ .. hè phố rác lạc loài hoa dại

nở buồn tênh phiến gạch ngậm ngùi

cỏ đớn hèn hạt sầu kết trái

ươm bao năm dầu dãi nụ cười

ngủ chợp mắt đèn khuya vụn vỡ

ho khan ai quằn quại phổi khô

tiếng còi hú nhát đinh vỡ sọ

nghiến xe lăn tim nhịp chày vồ

rưng não tủy bầu trời tháng chạp

cành cỏ khô héo mãi phận mình

ở vu vơ ngỡ ngàng tiếng khóc

đêm bến xe tưởng chốn u minh

đường bảy nhánh chỗ nào phải lối

ngủ nơi đâu còi rúc giới nghiêm

như tiếng cú rúc trong huyệt tối

người lao xao cõi tạm cuồng điên

gío nhọn hoắt ngon lành da thịt

mưa giọt soi mộng dữ chân người

ánh đèn pin mắt ai tội nghiệp
bờ đá xanh lạnh buốt chăn đời..”

Ở một đất nước vào thời kỳ mà cây cột đèn nếu đi được cũng muốn vượt biển , thì còn con đường nào khác hơn là thách đố với định mệnh.

Những lần sửa soạn ra đi , tự nhủ hãy đi một vòng thành phố thân yêu để rồi vĩnh biệt không còn gặp lại. Những khúc sông , những cây cầu , những dãy phố , mỗi mỗi đều nhắc đến kỷ niệm và khi sắp sửa ra đi như mất mát một phần đời sống mình. Có buổi tối , đi trong mưa, để tưởng nhớ lại lúc xa xưa, khi bềnh bồng trong cảm giác lãng mạn của một người đi tìm vần thơ.
Mai ta đi xa. Thôi giã từ thành phố. Lòng đau như cắt trong lúc giã từ “ ta thắp nến đọc hoài trang sách kể

Chuyện người tù vượt ngục suốt một đời

Ta hùng hực cánh buồm chờ gió đẩy

Sống một ngày thêm thúc giục khôn nguôi

Đã đắp xóa bao lần cơn mộng biếc

đường phải đi cho đến lúc xuôi tay

sóng loạn cuồng con thuyền trôi biền biệt

giăng buồm lên phương viễn xứ một ngày

Ta cũng biết còn xa vùng đất hứa

Phải đi qua địa ngục chín mươi tầng

Đời hiện tại xích xiềng theu bão lửa

Nỗi niềm riêng còn khóe mắt thương thân

Đã thấm thía ngày qua ngày tù tội

Chim trong lồng mơ vùng vẫy trời cao

Cười khinh mạn những chão thừng buộc trói

Về phương đông nơi bến đỗ tay chào

Mộng ước mãi chiều nao vời cố quận

Chim sẻ ngoan còn ríu rít phố phường

Loài ác điểu vẫn gây căm tạo hận

Bẫy gai chông ngầm phục ở quê hương

Ta tin tưởng có quỉ thần dẫn lối

Dù giặc thù vây bủa cả không trung

Còn một chén nốc ngụm men vời vợi

Gió chuyển rồi thôi đến lúc lên đường

Chuyện sinh tử dỡn chơi thêm ván cuối

cạn láng rồi thử thách với phong ba

ngôi tinh đẩu dẫn ta về bến đợi
đường biển vẽ rối tay lái thẳng lối qua.”

Bây giờ, nhiều người trở lại nói thành phố đã đổi khác. Hết rồi, những con đường cũ, những ngõ hẻm xưa. Hết rồi, những tâm tình thuở nào, của một htời trong một đời người. Tôi, có lúc đọc những bài viết cũ, ngắm lại những hình ảnh xưa, lại nhói đau như vừa đánh mất một điều gì trân quí. Thôi vĩnh biệt sài Gòn, tiếng kêu thảng thốt của người vừa đánh mất một phần đời sống mình…
Nguyễn Mạnh Trinh
(Vĩnh Biệt SAIGON!)
UserPostedImage









UserPostedImage



UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
6 Pages«<23456>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.