Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

6 Pages<12345>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
nhat-tam  
#41 Posted : Tuesday, June 8, 2010 2:48:55 PM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Lái Thiêu với người Sài Gòn xưa
UserPostedImage Đêm rằm mười sáu trăng treo Anh đóng giường lèo, cưới vợ Lái Thiêu (Ca dao)

Năm xưa, có bao chàng trai người Minh Hương bỏ tiền ra mua cho được chiếc giường lèo (giường bằng gổ, có chạm trỗ) với ước mong cưới được những cô con gái Việt hương sắc ở Lái Thiêu ? Không ai biết. Có điều tôi biết chắc là người Sài Gòn xưa mong cuối tuần đi Lái Thiêu đổi gió và ăn trái cây, nhứt là cứ độ từ tháng 5 đến tháng 8, là mùa trái cây ở Lái Thiêu chín rộ.

Đất Bình Dương - Thủ Dầu Một ra đời cùng lúc với lịch sử hình thành Sài Gòn - Đồng Nai, thuở Nguyễn Hữu Cảnh "mang gươm đi mở cõi". Đất Bình Dương nằm trong vùng chuyển tiếp giữa cao nguyên Nam Trung Phần với đồng bằng sông Cửu Long nên thế đất bằng phẳng hơi dốc, có độ cao trung bình 20-25m so với mặt biển, rất thích hợp với các loại cây công nghiệp và cây ăn trái. Và Lái Thiêu là một trong 5 quận thuộc tỉnh Bình Dương từ lâu đã nổi tiếng với vườn cây trải rộng trên diện tích 1,250 ha.

Thuở trước, Bình Dương là một phần của tỉnh Thủ Dầu Một. Đến tháng 12 năm 1899 tỉnh Thủ Dầu Một được thành lập từ Sở Tham biện Thủ Dầu Một, tách từ tỉnh Biên Hòa. Tới thời Việt Nam Cộng Hòa, tỉnh Bình Dương (là một trong 22 tỉnh của Nam Phần Việt Nam được thiết lập theo Sắc lịnh số 143-NV ngày 22 tháng 10 năm 1956) bao gồm tỉnh Thủ Dầu Một và một phần tỉnh Bình Long, có 5 quận, tỉnh lỵ là Phú Cường. Người Bình Dương trong lịch sử của mình đã làm nên di sản văn hóa miệt vườn “đặc trưng miền Đông” và làng nghề truyền thống điêu khắc gỗ, đồ gốm và tranh sơn mài, tiếng tăm vang lừng cả nước cho tới ngày nay.

Lái Thiêu cách Sài Gòn khoảng 20 km, thuở xưa là nơi nghỉ cuối tuần tuyệt diệu “dành riêng” cho người Sài Gòn. Lái Thiêu còn nổi tiếng là điểm hò hẹn của các lứa tuổi… Lái Thiệu tuyệt vời như thế nhưng hồi đó đâu phải người Sài Gòn nào cũng biết thưởng thức Lái Thiêu đâu!

Qua khỏi cầu Bình Triệu, theo Quốc lộ 13 đi khoảng 20 phút chúng ta sẽ đi vào Lái Thiêu, một vùng đất vườn cây xanh tốt, mát lạnh (trung bình 26 độ, mùa tết 24 độ C), không khí trong lành. Vào trong làng, sâu vào là những nhà vườn, nơi đây có sông có rạch đưa nước len lỏi vào từng góc vườn, có những con đường đất đỏ quanh co theo các lùm cây rợp bóng trái trĩu trên đầu…

Người Sài Gòn đến Lái Thiêu một phần vì tiếng đồn “Sầu riêng Lái Thiêu”.

Quả không sai! Nói đến Lái Thiêu không thể không nhắc cái tên “Sầu riêng Lái Thiêu”. Trái sầu riêng ở đây được liệt vào hàng ngon, bổ nhứt và đắt giá nhứt. Sầu riêng trồng được ở Lục Tỉnh nhưng trái không ngon bằng sầu riêng trồng ở Lái Thiêu.

Người Pháp gọi trái sầu riêng là Durian, hay Durion. Người Việt mình gọi là sầu riêng, và phải chăng tiếng “sầu riêng” do ta đọc trại từ tiếng “Djoerian” của người Malaysia mà ra chăng? Trái sầu riêng không giống trái mít như có người lầm tưởng!

Cây sầu riêng có tên khoa học là Durio Zibethinus, hay Durio Capparis thuộc họ thảo mộc Malvacées hay Bombacacerae, cùng họ với cây gòn- gạo, cây bông vải. Bổ tách trái sầu riêng ra, bên trong có nhiều múi như trái gòn, trái bông vải.

Cây sầu riêng nguyên thủy mọc ở rừng Malaysia, người ở đây gọi là cây Djoerian. Người Tàu sang Malaysia buôn bán, họ mang hột về trồng tại Ấn Độ, Thái Lan, Cambodia. Đến khi người Pháp chiếm Nam Kỳ, có một số cố đạo truyền giáo Gia Tô theo vô xứ Lái Thiêu, và những nhà truyền giáo nầy đã mang nhiều giống cây trái lạ từ các xứ khác vào đây, trong đó có cây sầu riêng. Người Lái Thiêu kể lại, vào năm 1890 có cố đạo người Pháp tên là Cernot đem hột sầu riêng từ xứ Nam Dương về trồng ở họ đạo Tân Quy. Có lẽ đây là cây sầu riêng đầu tiên của Lái Thiêu?

Cây sầu riêng cao lớn tới 20m. Lá hình bầu hơi dài, hoa mọc ở nhánh, trái to, vỏ có gai rất nhọn. Trái cho nhiều múi, mỗi múi có từ 1 đến 5 hột như hột mít. Hột có bao bọc một lớp cơm mềm, màu trắng vàng óng như màu mỡ gà, giống như múi mít mật, mít ráo.

Sầu riêng chín có mùi rất đặc biệt, gọi là mùi sầu riêng. Mùi xuất phát từ lớp cơm sầu riêng, bay xuyên qua vỏ tỏa ra ngoài. Mùi sầu riêng mạnh hơn mùi mít, người thích thì khen là thơm, ai không ưa thì cho là mùi “khó chịu”. Nói gì thì nói là hễ đã "chịu ăn" sầu riêng rồi thì thấy nó ngon-bùi-béo-thơm và ghiền luôn ...

Cây sầu riêng trổ bông ba đợt trong một năm, cho 60 đến 90 trái. Từ khi trổ bông đến khi trái đậu là 20 đến 25 ngày, và từ ngày trổ bông đến ngày kết trái và chín là 5 tháng. Mùa sầu riêng từ tháng 5 đến tháng 9 dương lịch. Sầu riêng khi “chín mùi” thì tự nhiên ban đêm rụng xuống gốc. Chủ vườn không ai để trái chín mùi cả, mà cắt sầu riêng trước khi chín, nhiều khi trái đem đi bán hãy còn xanh là vậy.

Mua sầu riêng phải là “người chuyên môn” mới biết trái sầu riêng nào ngon. Sầu riêng chín già bao giờ cũng ngon hơn trái non đem “dú ép” cho chín giả. Trái già nhìn vỏ có màu vàng đậm, gai nở cách xa nhau, gay to và đều. Trái vỏ còn xanh thì phần nhiều ruột chưa chín hết, cơm mỏng và không mềm. Cho nên khi mua, có người đòi người bán khoét một lỗ - gọi là thử: coi màu sắc, coi cơm cứng hay mềm, nếm ngọt lạt ... Vây mà nhiều lúc vẫn bị lầm!

Có người cho rằng sầu riêng ăn rất bổ, giúp nhuận tràng, ăn vô thấy hết mệt nhọc. Những người mà da khô hay nứt nẻ, có gai, nhất là phụ nữ, ăn nhiều sầu riêng sẽ làm cho da nhẵn mịn. Ngày xưa phụ nữ ở Malaysia thường lấy cơm của trái sầu riêng và mỡ của trái bơ làm thuốc xoa bóp cho da trở nên mịn, đẹp, chắc và bóng mịn.

Măng cụt Lái Thiêu cũng là trái cây níu kéo người Sài Gòn.

Măng cụt loại trái cây được xem là nữ hoàng của cây ăn trái nhiệt đới, trái có hình dáng đẹp dễ thương và chứa nhiều chất bổ dưỡng. Trái măng cụt chín có màu tím sẫm nhìn bắt mắt, bổ ra bên trong màu trắng tinh gợi cảm, hương thơm dịu mát quyến rủ, và bạn có thể ăn no mà không sợ đầy bụng.

Măng cụt Lái Thiêu trồng theo kỷ thuật cách 6-7m/cây theo hình vuông, tàn cây không được giáp nhau nên phải tỉa cành sau mỗi vụ thu hoạch. Măng cụt được trồng từ hột cũng có đặc tính giống như cây mẹ, độ 8 - 10 tuổi mới cho trái. Cây măng cụt trổ bông thay lá vào tháng 2, tháng 3. Mùa trái chín từ tháng 5 đến tháng 7.

Theo các nhà nghiên cứu trên thế giới thì măng cụt (Garania Mangostana Linn) là 1 trong 10 “siêu trái cây”, vì măng cụt là sự kết hợp hoàn hảo về nhiều mặt như: hương vị thơm ngon đặc sắc, hình dáng và màu sắc đẹp mắt, giàu dưỡng chất, có khả năng chống oxy hóa và giúp cơ thể chống lại được nhiều bệnh tật. Vỏ măng cụt được xắt lát, sấy khô, rồi nghiền thành bột trị bệnh kiết lỵ.

Măng cụt không chỉ có ở Lái Thiêu miền Đông, mà còn được trồng vùng Lục Tỉnh như Bến Tre, Cần Thơ, Hậu Giang, Sóc Trăng, và trong đó Bến Tre măng cụt trồng xen trong vườn dừa lão. Hiện nay toàn tỉnh Bến Tre có khoảng 4,500 ha đất trồng măng cụt, chiếm 77% diện tích cả nước vì ở Bến Tre cây măng cụt phát triển rất tốt.

Giai thoại kể rằng vào đầu thế kỷ 17, Lái Thiêu bấy giờ còn là một vùng đất hoang với bạt ngàn rừng rậm. Trong số những người Minh Hương đầu tiên đến lập nghiệp ở Lái Thiêu, có gia đình của một người đàn ông họ Lục làm nghề gốm. Con trai của ông là Lục Thành Tài đã đem lòng yêu một cô gái người Việt, nhà ở bên kia sông Rạch Tra. Hàng ngày, cô gái thường chèo ghe, chở mắm, khô đến bán cho lò gốm. Gia đình hai bên biết được, đều ngăn cấm nhưng hai người vẫn quyết tâm tìm đến nhau. Cuối cùng, mối tình của họ đã phải kết thúc bằng hai cái chết bi thương.

Sau đó, trên mộ hai người mọc lên một loài cây lạ, trái của nó có vỏ ngoài xù xì, gai góc nhưng bên trong thì thơm ngon đến lạ lùng. Người dân địa phương đã đặt tên cây là sầu riêng để tưởng nhớ tới mối tình chung thuỷ của đôi trai gái và Lái Thiêu cũng nổi danh về trái cây từ đó.

Cây sầu riêng cao trên 20m, trái nặng từ 2 – 5kg, khi chín tự rụng xuống. Điều kỳ lạ là trái sầu riêng chỉ rụng vào ban đêm nên không hề có trường hợp rơi vào đầu người. Người cho đó là do sự linh nghiệm của chàng trai Minh Hương và cô gái Lái Thiêu.

Đất Bình Dương - Thủ Dầu Một ra đời cùng lúc với lịch sử hình thành Sài Gòn - Đồng Nai, thuở Nguyễn Hữu Cảnh "mang gươm đi mở cõi". Lái Thiêu là một trong 5 quận thuộc tỉnh Bình Dương từ lâu đã nổi tiếng với vườn cây trái. Lái Thiêu xưa là nơi hò hẹn của người Sài Gòn. Lái Thiêu là nơi người Sài Gòn cuối tuần đi đổi gió.

Lái Thiêu giờ đây ngày nào cũng phải đón khách, và đang chịu sự hủy hoại môi trường!
Lái Thiêu của người Sài Gòn xưa giờ đây phải chăng chỉ còn là kỹ niệm để nhớ để thương? Tiếc thay!
Nam Sơn Trần Văn Chi
TUS  
#42 Posted : Tuesday, June 8, 2010 7:18:58 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage
Nhà anh thuở đó vườn sai trái
Ðủ loại lôm chôm, mận, ổi, xoài,
Vú sữa, nhãn, đào… chưa kịp hái
Mẹ già cặm cụi chẳng nhờ ai.

Anh thường tinh nghịch, tánh ham chơi
Chẳng giúp được chi bởi biếng lười
Rủ bạn bè đông về quấy phá
Thế mà Mẹ nói thấy vui vui.

Ở tận vườn sau có một cây
Thân cao đứng vững đã bao ngày
Không chiếc thang nào cao tới cả
Cây già thuôn nhỏ nửa vòng tay.

Anh nghe Mẹ gọi trái Sầu Riêng
Gai nhọn, mình thô – chẳng dịu hiền!
Ai đặt tên cho Sầu Riêng nhỉ?
Cái mùi khó ngửi, thật vô duyên!

Ấy thế mà em thích nếm mùi!
Em khen ngon tuyệt, nhất trên đời
Ðậm đà hương vị tan đầu lưỡi
Ăn trái Sầu Riêng nhớ mãi thôi!

Chìu em, anh thử nếm Sầu Riêng
Quả đúng không sai, thật đáng tiền!
Ăn mãi Sầu Riêng không biết chán
Như tình hai đứa thắm tơ duyên.

Trái “sầu riêng” đó, lòng tê tái
Phút chốc lìa nhau chẳng giã từ!
Mỗi đứa một phương biền biệt mãi
Trông vời quê cũ mấy mùa Thu.

Còn nghe văng vẳng lời em nói:
“Ăn trái Sầu Riêng để nhớ đời”
Nhưng có khi nào em tự hỏi:
“Bây giờ người ấy vẫn thương tôi?”

Em tôi giờ chắc tay bồng bế?
Có nếm Sầu Riêng nhớ một người?
Quê cũ điêu tàn, đời bóng xế
Mà tình sống mãi, nhớ khôn nguôi !








UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#43 Posted : Friday, June 11, 2010 5:50:02 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Việt Nam một thời để nhớ,
Những chiếc scooter qua các thời đại ở Sài Gòn

Nguyên Huy

Nếu lấy mốc thời gian là 1954 thì những chiếc xe gắn máy (Scooter) có mặt ở Saigon Việt Nam đã trải qua nhiều thời đại.

Trước hết là thời của "Mobylette vàng" và Velo Solex. Cả hai loại này đều có hình dáng như chiếc xe đạp đầm nhưng lớn hơn và có gắn bộ máy vận hành chạy bằng xăng pha nhớt. Tốc độ của Mobylette có thể lên tới trên 60 km/giờ nếu còn mới. Nó cũng có thể chuyển sang đạp bằng đôi chân khi bất ngờ hết xăng dọc đường. Cái tiện nghi của nó ngoài tốc độ nhanh hơn xe đạp, ngồi thảnh thơi mà rú máy lớn nhỏ cho xe chạy nhanh hay chậm, còn phải kể đến hai "phuộc" trước là hai ống nhún. Thời oanh liệt của xe gắn máy Mobylette là thời Tây (thực dân Pháp).


Khi nền Ðệ I Cộng Hòa thành lập, chính phủ Ngô Ðình Diệm trong tư thế chính phủ của một quốc gia độc lập nên đã thoát dần sự độc quyền thương mại với Pháp. Vào đầu những năm 1955, 1956, xe gắn máy Mobylette đã phải nhường chỗ cho các loại xe khác của Ðức như Goebel, Puch, Sach mặc dù xe Mobylette cũng đã đổi kiểu khá nhiều.


UserPostedImage



UserPostedImage
Mobylette



Xe gắn máy của Ðức như Sach hay Puch khác với Mobylette của Pháp là có nhiều tiện nghi hơn như có còi điện, có ống nhún trước và sau và ở vận tốc có hai ba nấc gọi là số cho xe thay đổi để chạy nhanh hay chậm, lên dốc xuống dốc hay khi chở nặng. Dù chỉ với 50 phân khối lý thuyết (thực tế là 49cc) như Mobylette nhưng xe của Ðức chạy mạnh hơn nhiều. Tất cả những loại xe gắn máy này giá thường chỉ gấp ba chiếc xe đạp tốt hiệu Peugoet, Alcyon hay Dura nên giới trẻ thuộc các gia đình trung lưu đều có thể có được.


Phong trào của tuổi trẻ lúc này ở Saigon là mở thông ống phun khói của xe bằng cách tháo bỏ ống hãm thanh để cho xe chạy nhanh hơn khiến thành phố thêm náo động.


Cũng trong thời gian này, một loại xe gắn máy của Ý cũng được tuổi trẻ mê thích nhưng không có mấy ai có được vì giá cao hơn các loại xe gắn máy nhỏ nhiều. Ðó là chiếc Vespa của Ý, và sau đó là của Pháp cũng y trang vì Pháp mua lại được bản quyền sản xuất. Xe Vespa của Pháp giá rẻ hơn nhưng máy móc không tốt bằng của Ý. Ðể phân biệt Vespa Pháp hay Vespa Ý, "dân chơi" thường nhìn trước hết là mầu sắc sau đến là hàng chữ trên bửng xe trước. Vespa Ý thường chỉ có một mầu xam xám và có chữ Piaggio, còn Vespa Pháp thường có mầu vàng sậm và có chữ A.C.M.A.


UserPostedImage


UserPostedImage
Vespa



Bạn trẻ hải ngoại ngày nay có thể không biết đến chiếc Scooter Vespa nhưng 50 năm trước đây Vespa đã là nỗi mơ ước thường hằng của tuổi trẻ. Nó là chiếc xe hai bánh gắn máy của Ý ra đời sau các thế hệ Motobecane, Terro của Pháp, Harley của Anh hay BMW của Ðức trong các thập niên 30 và 40. Vespa ngay từ chiếc xe đầu tiên xuất hiện ở Ý nó đã nhanh chóng được dân Âu Châu đón nhận nồng nhiệt. Bởi, Vespa gọn nhẹ hơn xe "bình bịch" (danh từ gọi xe gắn máy ở miền Bắc), kiểu dáng lại có vẻ tình tứ lả lướt thích hợp với tuổi trẻ. Cái quyến rũ nhất là hai bánh xe đã thu nhỏ lại, chỉ bằng hơn 1/3 các loại xe gắn máy thuộc các thế hệ trước. Về hình dáng thì được thu gọn trong một "body" khá kín đáo. Cả bộ phận máy móc vận hành được giấu dưới ghế ngồi hơi xiên về bên phải. Ba số vận hành được điều khiển bằng tay trên cần lái rất tiện dụng thay vì là cái cần số bên hông của các loại xe gắn máy trước đó. Nó còn có cả bánh "sơ cua" để chạy đường dài như đi "Ô Cấp". Nói tóm lại Vespa là sự đột phá, là cuộc cách mạng của loại Scouter.


Riêng ở Việt Nam thì ngay từ những năm đầu thập niên 1950 ở Hà Nội đã thấy xuất hiện một hai chiếc do người Việt làm chủ. Người viết bài còn nhớ ông Vĩnh, quản đốc garage Avia có một chiếc được mọi người chú ý trầm trồ hơn cả người có xe hơi.


Ðến khi vào Saigon sau khi đất nước bị chia cắt, người viết thấy dân Saigon giầu hơn dân Hà Nội nhiều vì số người đi xe Vespa đông hơn hẳn. Nhưng vẫn còn là của hiếm, chỉ có dân công chức trung lưu trở lên mới đủ tiền mua nổi. Giá một chiếc Vespa của Ý vào thời đó khoảng 17, 18 ngàn trong khi một tô phở khoảng 5 đồng. Lúc đó thì cũng chưa có hệ thống bán trả góp nên ai mua là phải "pay off" ngay. Có chiếc Vespa trong nhà là như có "của để" nên chủ của nó thường may áo chùm cho xe khi để xe nơi sân trước nhà hay trong phòng khách.


Vào những năm 1958, 1960, Vespa ở Việt Nam có một đối thủ, đó là chiếc Lambretta. Nghe nói hãng nhập cảng độc quyền Lambretta trên đường Trần Hưng Ðạo Saigon là của bà Ngô Ðình Nhu nên hãng có bán chịu một phần cho công chức. Nhưng Lambretta cũng không lấn át được với Vespa vì kiểu dáng vẫn không độc đáo bằng Vespa.

UserPostedImage


UserPostedImage
Lambretta


Cho đến cuối năm 1968 thì Vespa, Lambretta và nhất là các loại gắn máy Pháp Ðức đã đành phải "chào thua" các loại gắn máy của Nhật.



UserPostedImage
Honda S50




Ðầu tiên là loại Honda có hai kiểu dáng cho nam nữ. Nam thì có SS50, S50 và nữ thì có Honda Dame C50... Còn nhớ chuyến hàng nhập cảng đầu tiên là do Tổng Cục Tiếp Tế, Bộ Kinh Tế của nội các Nguyễn Cao Kỳ ào ạt nhập xe gắn máy Honda về bán trả góp cho công chức và quân nhân vào năm 1968. Ðầu tiên thì gắn máy Honda cũng chưa làm cho giới tiêu thụ ở Saigon lưu ý. Ai cũng chê "xe gì mà làm bằng mủ". Chả là xe Honda có vè xe và bửng xe làm bằng mủ cứng cho xe được nhẹ hơn nên dù máy cũng chỉ 49cc mà tốc độ lên tới 70, 80 km/giờ. Chỉ sau ít tháng, xe gắn máy Honda đã trở thành món hàng được giới tiêu thụ săn đón mua đi bán lại với giá cả cứ tăng vùn vụt. Chả là người sử dụng đã thấy loại Honda tiện nghi hơn các loại gắn máy trước nhiều. Tiếng máy nổ thì rất êm vì máy được chế loại 4 thì với ống nhún trước và sau rất mềm và khỏe.


Thêm vào đó là loại còi điện chạy bằng bình ắc quy nhỏ nên kêu rất vang. Thêm nữa là hai cặp đèn hiệu (signal) trước và sau với hai kính chiếu hậu hai bên tay lái.


Khi vận hành lại có ba số ( loại C50) hay 4, 5 số thay đổi (loại SS50) mà xe C50 lại bán tự động (semi automatic) nữa nên rất dễ cho các bà các cô sử dụng. Ngồi trên chiếc Honda nhỏ bé nhưng người sử dụng lại dễ có cảm tưởng như đang sử dụng xe hơi.

UserPostedImage
Honda C50


Chỉ một năm sau các loại gắn máy của Nhật đã tràn ngập thành phố không chỉ có Honda mà còn Suzuki, Yamaha, Bridgeston, Kawasaki nữa.


Bây giờ thì phong trào chơi xe gắn máy trong tuổi trẻ Saigon không chỉ là tháo bỏ ống hãm thanh mà còn "xoáy xy lanh" cho lòng phân khối của xe lớn hơn để đua nhau trên xa lộ (lúc này chính phủ không cho nhập cảng loại xe gắn máy trên 50 phân khối vì chủ trương tiết kiệm). Từ đó mới có danh từ "anh hùng xa lộ" để chỉ những tay đua bặm trợn, liều lĩnh phóng xe xả hết tay ga luồn lách qua các hàng xe đang chạy, kể cả chui qua những chiếc xe "be" đang kéo những cây gỗ dài thượt. Nhiều anh hùng còn "biểu diễn" trên chiếc Honda của mình nữa như đứng thẳng trên yên xe đang chạy với tốc độ cao hay nằm dọc trên chiếc xe mà tay ga đã được căng hết mức và ghim chặt. Người Saigon mỗi khi thấy những anh hùng xa lộ này thường kinh hoàng tránh xa vì tai nạn thê thảm bất cứ lúc nào cũng có thể xẩy ra đưoc.



UserPostedImage
Suzuki



UserPostedImage
Yamaha



UserPostedImage
Kawasaki



Ðến ngày miền Nam bị Cộng Sản "giải phóng" thì xe Honda và xe gắn máy các loại của Nhật đã được dân miền Bắc vào "chiếu cố" tận tình cùng với các vật dụng khác mang về Bắc, vừa tịch thu vừa mua lại với giá rẻ mạt vì không còn xăng chạy "vô tư" như trước (miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng).


Thời thế đổi thay nhưng xe gắn máy Honda vẫn không thay đổi mà trái lại còn gia tăng thị hiếu người dân Việt nhất là người dân miền Bắc. Nhu cầu khao khát trước đây của người dân miền Bắc là ba "Ðê" tức Ðạp (xe đạp), Ðồng (đồng hồ) và Ðài (radio nhỏ bán dẫn transitor) thì nay là chiếc Honda từ miền Nam mang ra. Từ đây mở ra một phong trào "xe nghĩa địa" của Nhật do các chàng thủy thủ viễn dương mang về. Món hàng "xe nghĩa địa" được nhập vào nước bán chính thức để đáp ứng sự khao khát "đồ tư bản" đã vượt khỏi tầm tay "bóp hầu bóp cổ" dân chúng của nhà nước Cộng Sản vì gi= ới tiêu thụ loại xe gắn máy Nhật lại chính là lớp cán bộ bực trung mà nhà nước không thể nào cản nổi. Bao nhiêu của chìm của nổi của dân miền Bắc trong mấy chục năm dưới sự hà khắc, cấm cản của nhà nước thì nay được lớp cán bộ trung cấp đem ra để mua bán theo sự bùng nổ nhu cầu của người dân Việt ở cả hai miền Nam Bắc. Xe "nghĩa địa" của Nhật qua những chuyến đổi chác hàng hải sản đánh bắt được trên biển của các hợp tác xã ngư nghiệp đã tràn vào đất nước Việt Nam giải quyết cho phần lớn kỹ nghệ phế thải của Nhật. Ðến khi nhà nước Cộng Sản phải "hé cửa đổi mới" thì xe Honda Nhật đã là "chủ quản" phương tiện của người dân Việt đến độ Trung Cộng cũng gia nhập mà chế tạo ào ạt loại xe gắn máy giống như Honda nhưng phẩm chất thì kém rất xa để nhập vào Việt Nam.


Cho đến nay thì xe gắn máy Nhật đã là một nỗi lo không giải quyết nổi cho sự giao thông ở trong nước vì sự tiện ích của nó cho sự di chuyển làm ăn của người dân Việt không ai có thể chối cãi nổi.



UserPostedImage

Hình ảnh thân yêu lãng mạn qua xe gắn máy ở Saigon trước năm 1975.



UserPostedImage



UserPostedImage

Ðó là hình ảnh của tuổi trẻ.



Vào những năm cuối thập niên 50 sang đầu thập niên 60, hình ảnh những nữ sinh ngồi trên chiếc xe gắn máy Solex đen bóng có lẽ vẫn còn là những hình ảnh không thể nào quên được của một thế hệ thanh niên thời đó. Nó vừa là sự sang cả vì nữ sinh có xe solex đi thường thuộc con nhà khá giả. Nó cũng là sự duyên dáng phô trương kín đáo của người phụ nữ Việt Nam với chiếc áo dài mà vạt sau được gài trên yên xe không che kín được toàn vẹn. Nó còn là sự gợi cảm khi hai chân cô nữ sinh khép nép đặt trên bậc chính giữa thân xe. Ngoài giới nữ sinh trung học, hình như các giới nữ khác ít dùng đến loại xe gắn máy này. Có điều lạ là cùng xe gắn máy, nhưng nhìn một cô gái ngồi trên chiếc Mobylette thấy rõ sự khác biệt với cô gái ngồi trên chiếc Solex. Hình như có đôi nét thanh tao duyên dáng ở Solex mà ở Mobylette thì không. Do đó mà Saigon thời ấy nữ sinh ít đi xe Mobylette chăng.



UserPostedImage
VeloSolex



Cũng có lẽ xã hội Việt Nam lúc ấy còn chưa chấp nhận những mạnh bạo, ngổ ngáo nơi nữ giới cho nên người con gái vẫn còn được nhìn với sự dịu dàng, duyên dáng, e thẹn. Mà những tính chất này thì loại xe gắn máy, trừ Solex, lại không tạo ra được cho người sử dụng.


UserPostedImage



UserPostedImage





Nhưng ở một thế ngồi khác trên chiếc Vespa thì người phụ nữ Việt Nam đã là một hình ảnh tuyệt vời cho đường phố Saigon . Hãy nhớ lại đi những dáng ngồi ấy. Chiếc Vespa có hai yên xe, một cho người lái và một cho người ngồi sau. Hai yên xe đó rất sát nhau nên người ngồi sau gần như kề vào người ngồi trước một cách tự nhiên không cần phải giấu giếm. Cái thế ngồi của các cô gái Saigon trên chiếc Vespa hầu hết là hai chân để một bên. Không có một trường hợp nào ngồi hai chân hai bên như sau này. Chính cái thế ngồi hai chân một bên ấy đã đẩy thân hình cô gái nép sát người lái. Còn gì thân yêu, trìu mến cho bằng khi đôi trai gái trên xe là một cặp tình nhân. Cặp tình nhân ấy có thể là mới quen nhau nên cô gái còn e dè ngượng ngập. Vì thế nên dáng ngồi có cách xa người nam đôi chút. Nhưng để cho được vững thì bàn tay mặt của cô gái đã tì lên phía sau yên người lái để cho cánh tay được thẳng mà chống đỡ cho cả thân hình. Hai chân cô thường vắt chéo lên nhau tạo cho cô cái dáng khép nép duyên dáng đáng yêu biết mấy trong những vạt áo dài nhấp nhô theo gió.



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



Nếu mà đã thân nhau rồi thì cô gái có thể tựa hẳn vào người lái, tì hẳn cái cằm của cô lên vai trái của người lái để mà thì thầm trò chuyện với nhau trên những con đường cây dài bóng mát. Ở những đôi tình nhân này thì bàn tay và cánh tay phải của cô lại tì trên đùi phải của người yêu, để mỗi khi bất như ý cô lại véo lên đùi người yêu mà trừng phạt...


Những chiếc Vespa hay cả Lambretta như thế, từng cặp từng cặp rong ruổi trên các con đường lớn nhỏ của Saigon vào những chiều Thứ Bẩy sau bẩy ngày đợi mong, đã vẽ nên một Saigon đáng yêu quá thể. Khi ấy thì dân số Saigon mới chỉ ngoài ba triệu và số xe gắn máy, Vespa cũng mới chỉ trên 700 ngàn chiếc nên đường phố còn thênh thang. Họ có thể chạy vòng vòng hết Bô Na (Lê Lợi) ra Catinat (Tự Do) quành ra bờ sông mà ghé vào Point des Blagueurs (nhà hàng Cột cờ Thủ Ngữ) để "uống ly chanh đường cho thấy môi em ngọt" hay ghé quán kem Hà Nội, Mai Hương để nhìn trai gái tấp nập đi lên đi xuống dọc theo con phố Bô Na. Lúc ấy tuổi trẻ có danh từ gọi là "đi bát phố Bô Na".


UserPostedImage



UserPostedImage



Hay thong dong hơn thì "cưỡi ếch bà" hai đứa chạy ra xa lộ Saigon Biên Hòa để qua cầu bến Tân Cảng rồi quẹo vào những con đường đất của khu Cát Lái mà trông trăng hưởng gió đồng quê. Bảo đảm là chưa thể nào tìm ra được quán cà phê có võng nằm hay ghế dựa như sau ngày "giải phóng" để cả hai đứa còn giữ được băng trinh cho mối tình lung linh mầu ly loạn.
Saigon như thế, đã qua để chúng ta có một thời để nhớ.


UserPostedImage
nhat-tam  
#44 Posted : Saturday, June 12, 2010 9:47:42 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Một số hình ảnh của Sài Gòn xưa

UserPostedImage Bến Bạch Đằng năm 1970. Mái ngói đỏ là Bộ Tư lệnh Hải quân VNCH. Trên bến dưới thuyền là nét đặc trưng của nền văn hóa sông nước tại miền Nam nước Việt.

UserPostedImage

UserPostedImage Gác trước dinh Độc Lập.

UserPostedImage QC và Cảnh sát Quốc gia trước dinh ĐL.

UserPostedImage Công viên trước dinh Độc Lập

UserPostedImage Tòa Đại sứ Mỹ năm 1972.

UserPostedImage Tổng hành dinh Quân đội Úc ở SG năm 1968

UserPostedImage Trụ sở Cty Shell trên đường Thống Nhất.

UserPostedImage Một chiếc xe mui trần trên đường Thống Nhất

UserPostedImage

UserPostedImage Hàm Nghi - Chợ Cũ. 1972.

UserPostedImage Con đường Duy Tân cây dài bóng mát...

UserPostedImage Trên đường Nguyễn Du.

UserPostedImage Một ban "nhạc trẻ" đang trình diễn

UserPostedImage Công trường Tổng thống Kennedy

UserPostedImage Một quân nhân Mỹ đang bế một bé gái người Việt.

UserPostedImage Đường Hai Bà Trưng. Đậu sát lề là một chiếc xe Jeep

UserPostedImage Một biểu tượng của chiến tranh trên đường phố SG năm 1970.

UserPostedImage Bến Bạch Đằng với khẩu đại liên...làm kiểng

UserPostedImage Một chỗ sửa xe lề đường

UserPostedImage Dàn chào xích lô đạp

UserPostedImage Một ngôi trường trung học Công giáo

UserPostedImage Nữ sinh năm 1970

UserPostedImage Xe Lambro ba bánh, một loại xe khách công cộng lừng lẫy một thời.

UserPostedImage Trẻ con chơi đùa trên lề đường Nguyễn Du.

UserPostedImage Bến phà Thủ Thiêm

UserPostedImage Hẻm nhỏ. Ai cư ngụ ở SG mà chưa từng đặt chân tới một con hẻm nhỏ ?

UserPostedImage Một bãi giữ xe hai bánh.

UserPostedImage


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage Người lính năm xưa

UserPostedImage

UserPostedImage





UserPostedImage Hình khá xưa một cây cầu ở Sài-Gòn

UserPostedImage Chiếc Taxi Sài gòn...Bên cạnh một chiếc xe "tải" thứ dữ !

UserPostedImage Một cảnh đường Nguyễn-Văn-Thoại, khoảng năm 64-65
UserPostedImage Tượng Voi do vua Xiêm tặng Sở thú Sài gòn

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage Một con đường nhìn từ trên cao

UserPostedImage Một cảnh hứng nước trên hè phố.

UserPostedImage Trường đua Phú Thọ nhìn từ bên ngoài.

UserPostedImage Hồ Bơi Cercle Sportif

UserPostedImage Cô giáo và học trò Hội Việt-Mỹ

UserPostedImage Thời quân-đội Hoa-Kỳ vào Việt-Nam nhiều, hồ tắm Cộng-Hòa trên đường Phạm-Hồng-Thái (tức Lê-Văn-Duyệt nối dài) cũng cho quân-đội Hoa-Kỳ mướn, họ đặt tên là Miami Club & Swimming Pool.

UserPostedImage Cầu Tân-Cảng

UserPostedImage Công-Ty Xe Hơi Sài-Gòn

UserPostedImage Đường Hai Bà Trưng


UserPostedImage

UserPostedImage Hình chiếc 67 với câu: "Trăm ngàn lời nói không bằng sợi khói Hon-Đa

UserPostedImage
Chợ Cũ
nhat-tam  
#45 Posted : Saturday, June 12, 2010 12:10:42 PM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
SaiGon và Những Khúc Hát Rao

UserPostedImage

Ai đó trong chúng ta, với thân phận ly hương vì nhiều lý do,hoàn cảnh khác nhau, chắc chắn cũng đều sẽ gần lại với nhau hơn ở tấm lòng day dứt thương nhớ về đất mẹ VietNam. Tổ quốc trong chị là mãnh vườn, thửa ruộng, bờ ao, giếng nước. Tổ quốc trong anh là những kỷ niệm được gợi lại từ tên gọi của những miền đất mà gót giày lãng tử của anh đã hơn 1 lần đi qua. Tổ quốc trong em là những con đường, góc phố , quầy hoa, tiệm sách, rạp ciné, với ký ức thần tiên của tuổi học trò. Tuy vậy, khi bản thân tôi nhớ về VietNam, tôi lại nhớ về SaiGon với những con hẻm nhỏ muôn đời chằng chịt gắn bó với những khúc hát rao.

Hát rao - một đặc trưng của văn hoá người việt Phôi thai từ bao giờ chẳng rọ Chỉ biết rằng, từ sáng tinh mơ đến tận đêm khuya khoắt, những khúc hát với nhiều cung bực trầm bỗng luyến láy khác nhau như chở chuyên đầy đủ " hương vị" của tình người vang lên đây đó khắp các hang cùng ngõ hẹp giữa lòng SaiGon, nhắc chúng ta nhớ tới sự lam lũ, nhọc nhằn nhưng cần mẫn và siêng năng của 1 lớp người mà cái kế sinh nhai của họ chỉ nhờ vào mồ hôi, nước mắt và đôi bàn tay chai sạn.

UserPostedImage

Trong cái tĩnh lặng của một buổi mai còn ướt sương, bạn có thể được đánh thức bởi 1 giọng rao mà không cần xem đồng hồ báo thức, bạn cũng biết đã gần 6 giờ sáng . Đó là tiếng rao của chị bán bánh mì. Cái giọng trong trong trẻo của người phụ nữ ấy cùng với sự luyến láy và kéo dài ở âm tiết cuối của câu rao, làm cho bạn có thể tưởng tượng ra được mùi thơm và hơi nóng của cả trạc bánh mì nóng hổi:
- Ai bánh mì nóng giònnnnnn!!!

UserPostedImage

Và thế là một ngày bắt đầu

Chừng 1 tiếng đồng hồ sau, với tiếng xích xe kéo rè rè, nhìn ra ngoài, bạn đã thấy anh hàng cháo sườn đang thong thả di chuyển lại từ phía đầu hẻm cất giọng rao:
- Cháo sượnuonddoioi! (cháo sườn đây)

UserPostedImage

UserPostedImage

Chỉ cần 1 cái ngoắc tay của bạn, thì nhanh thoăn thoắt, chiếc xe đạp với chiếc thùng nhôm có nắp đậy được ràng chắc chắn phía sau sẽ thắng két ngay trước cửa nhà bạn, bạn chỉ cần chìa ra cái chén, hoặc cái tô nhỏ, thế là bạn đã có 1 bữa điểm tâm cháo sườn vừa nóng vừa thơm thoang thoảng mùi hành hương và sườn heo , lại hết sức rẻ mà không cần phải bước ra khỏi cửa

UserPostedImage

Quá 7g, nhiều tiếng rao với từng âm điệu khác nhau như muốn đồng loạt hợp sức mà lôi bạn ra khỏi chiếc giường êm ái để thưởng thức những thức quà điểm tâm này :
- Xôi khucucúc ...!
- Ai canh búnnnnn!
- Ai bắp dzã, xôi dzoo! ( bắp giã, xôi vò)


UserPostedImage

UserPostedImage Hàng bún thịt nướng

Đủ mọi thức quà được phục vụ tới tận cửa và đôi khi, không có sẵn tiền lẻ, bạn vẫn được cái khoát tay ra dấu ..." chuyện nhỏ, mai tính luôn ... " của người bạn

UserPostedImage

9g trở đi là giờ của những " món ăn chơi" :
- Xu xoa hột lựuuuuuuuuu nước dừaaaaaaaa

Gánh hàng trĩu nặng trên vai nhưng nhịp chân của chị lại như nhún nhảy ,và hàm răng trắng đều như rạng ngời hơn trên khuôn mặt rám nắng đen giọn
- Ai dza lợn, bánh bò bánh chuốiiiiiiiiii - Ai cơm zịu, xôi voooo ( cơm rượu xôi vò)

UserPostedImage Vẻ mặt buồn bã khi gánh hàng vẫn trĩu nặng trên vai...

UserPostedImage


Tiếng rao quà đã thế, còn những khúc rao khác cũng hết sức Sài Gòn mà chúng ta không thể nào quên:
- Mài kéo, mài daooooooo

Có khi, không hiểu vì muốn thay đổi tiết tấu, hay ông lão bắt đầu thấm mệt qua những con hẻm dài nối tiếp, mà điệp khúc trên chỉ còn mỗi :
- Kéo, dao!

UserPostedImage Nhọc nhằn trên đường mưu sinh

Tôi vẫn còn nhớ như in giọng rao lảnh lót của bà ve chai đã quen mặt với xóm tôi trên 10 năm, mà dù ngày hè nắng rát, hay ngày mưa ướt dầm, chưa bao giờ hẻm tôi vắng giọng rao của bà:
- Ai giày dép đứt, thau nhôm mủ bể dze chai lông dzịt, tập cũ sách cũ, bánnnnnnn hôn ?

Sôi nổi nhứt, vẫn là anh thu mua " tổng hợp" , có khi ngang qua nhà bạn, dòm lom lom vô thấu bếp, rồi thong thả điểm tên từng món mà mua :
- bình ga, bếp ga, bình chữa lữa, tăng điện giảm điện, cầu dao điện, bình ắc quy, đèn măng - sông, đèn nê -ongbấn hônnnnnnnn ...
- răng dzàng, răng bạc, đồng tiền xưa, bạc cắc xưa, mắt kiếng hư, gọng mắt kiếng gãy, nút măng sết, phim phoibấn hôngggggg


Anh chàng kẹo kéo với giọng rao mà mỗi lần cất lên thì con nít nhảy cà tưng, vỗ tay cười thích chí, và nhứt định đòi ba,má mua cho bằng được mới thội Đã lâu rồi, mà tôi vẫn nhớ câu rao dí dỏm mang thanh sắc ca dao của anh:
- Cô nào chồng bỏ chồng chê Ăn cây kẹo kéo chồng mê chồng về ...

Trong các lời rao lên bổng xuống trầm đủ điệu nam, giọng bắc quen tai, tôi không bao giờ quên giọng rao lơ lớ của mấy người khách trú (người Hoa Kiều) .
- dép cũ lổi (ddổi) dép moiiiíii (mới) ...

nghĩa là bạn có thể lấy đôi dép nhựa cũ sứt quai vẹt gót của mình, bù thêm ít tiền và đổi thành đôi dép mới nào mà bạn vừa ý từ gáng hàng của anh

Kể sao cho hết tất cả những khúc hát rao của SaiGon đã như một di sản văn hoá và từ từ đi vào tâm hồn mỗi người chúng ta. Chiều nay, sau 1 ngày dài bù đầu mệt mõi vì công việc nơi sở làm, bạn và tôi lại chen chúc lẫn nhau trong một chuỗi dài xe cộ lũ lượt trên một highway nào đó, có bao giờ những ánh đèn đường trên những con lộ cao tốc này ,một lần, nhắc bạn và tôi về những con phố SaiGon , với những con hẻm nghèo luông tuồng chằng chịt đan nhau mà đâu đó, vào bất cứ lúc nào cũng có thể vang lên một khúc hát rao hàng đủ làm ấm được lòng người ? Sưu tầm
havi  
#46 Posted : Sunday, June 13, 2010 12:14:36 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by Andrew Hoang
hinh xua rat dep, luc truoc 75 con gai ngoi xe mot ben that de thuong. Bay gio dau con hinh anh nay nua phai khong cac ban o Viet-Nam? (sau khi doc bai va theo Andi biet thi khong con nua).
Sis Vi post nhung tam hinh di voi de tai, het xay. Nhin hinh ,ha ha.. Andi thich 2 co gai mac skirt xanh, ao trang.


UserPostedImage

hihi`...thank you Andi ơi, đã thích những tấm hình của sis. Thêm 1 tấm nữa nèe``.
Những hình ảnh đó là một thời để nhớ ..và nhớ hoài trong tim, tâm hồn. Nhưng khó tìm hay không bao giờ có thể tìm lại.


UserPostedImage


UserPostedImage
havi  
#47 Posted : Sunday, June 13, 2010 12:15:18 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Chời, hay quá nhat-tam ơi.., "Saigòn và những khúc hát rao", cảm ơn Nhat-tam nhiều nhiều lắm, bài viết đọc vui, mang những nét độc đáo của một nghề bán dạo, rao hàng ngoài đường phố, hay trong ngõ hẽm.
Ước chi có những tấm hình bán đồ ăn hàng, những gánh hàng rong, nhat-tam hĩ. Cho Hạ Vi nhờ bà con trong "ban biên tập" của forum ni, nhat-tam, anh thunder, sis xuanhoang, cactus, khoaitay, anh coffeebean tìm dùm những tấm hình đó, please, many thanks. Dạo ni Vi bận rộn quá xá, trong đầu óc có nhiều bài viết, hình ảnh muốn đóng góp trong forum ni mà vẫn chưa làm xong...


UserPostedImage
TUS  
#48 Posted : Sunday, June 13, 2010 3:39:12 AM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
SAIGON VỚI MƯU SINH VÀ GÁNH HÀNG ĐÊM

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
HỌC ĐÊM...chờ 1 tiếng rao...

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
Tiếng Mì Gõ trong Đêm
Đêm dần khuya, trời mát lạnh sau một cơn mưa vừa dứt. Con đường nhỏ im vắng, thi thoảng vài chiếc xe của những người làm ca đêm vụt qua, tiếng tivi nhà ai xem chừng vẫn còn. Con phố tập trung nhiều thành phần dân cư chừ đang lắng dần. Họ - những công nhân đầu tắt mặt tối. Họ - những công chức nhà nước. Họ - …những con người ngày làm việc mệt mỏi bắt đầu ngả lưng ngơi nghỉ để chuẩn bị cho một ngày mai….
Vươn vai thở phào cho bản dịch vừa xong, bỗng tôi giật mình vì âm thanh quen thuộc lanh lảnh vẳng lại từ phía xa “lóc cóc…lóc cóc…lạch cạch cạch..” đang tiến gần, chừ cái dạ dày đang ngoan ngoãn bỗng nhiên cồn cào như biểu tình, tôi cảm nhận hương vị thơm toả khói của tô mì gõ. Đêm nay một trận mưa rất to kéo dài từ chiều đến chừ mới dứt vài chục phút, có lẽ thằng bé bán ế…
- Mì gõ…
- O ủng hộ con một tô hỉ?
Cái thằng, chừ cứ như hắn canh tôi? Giờ nì biết tôi sẽ đói nên cổng nhà vừa mở, tôi vừa cất tiếng là thấy mặt hắn xuất hiện ngay. Cái giọng Huế đặc sệt của hắn còn nặng hơn tôi, sống nơi Sài Gòn chừ lâu năm tôi đã phai dần chất Huế . Còn hắn thì……..

Đêm nào cũng khoảng giờ ni hắn hay lởn vởn gần nhà tôi vì chừ có lẽ hắn biết tôi làm việc rất khuya, thỉnh thoảng đói bụng tôi kêu và lập tức có ngay.
- Ừ cho o một tô nhiều ớt hỉ?
- Có liền, o chờ con 5 phút
Image Hosted by ImageShack.usThoắt cái hắn chạy đi, chừ đúng 5p phút sau hắn xuất hiện, trên tay là tô mì đang bốc khói nghi ngút, trên mặt mì vàng óng là những lát ớt đỏ tươi, vài cọng hành xanh mướt trông rất hấp dẫn.
- Đêm mô o cũng thấy con đi khuya như rứa làm răng thời gian đâu mừ ngủ?
- Chừ con quen rùi o nì, con thấy o hay mần việc khuya hỉ?
- Ừ, con có đi học không?
- Dạ thưa o có, sáng con đi học, chiều về phụ mạ bán chè, chừ tối như ri con phụ bán mì gõ cho cậu con.
Vừa ăn tôi vừa hỏi chuyện thằng bé, một gương mặt sáng sủa, bộ quần áo vá đôi nơi nhưng trông khá sạch sẽ, ăn nói chừ rất lễ phép. Lão Phìn chủ xe mì gõ là người miền đất Quảng, cậu của thằng bé nì răng???? .
- Chừ đêm mô con cũng đi như rứa ư? con học bài nghỉ ngơi ra răng?
- Con phải gắng sắp xếp o nì, nhà con nghèo nhưng con thích được đi học mừ. Nhưng chừ đi học thì tốn tiền lắm o hỉ, răng mừ con không làm thêm gánh cho mạ thì cực mạ con lắm ri.
- Con học lớp mấy?
- Dạ thưa lớp 6
- Con thích sau này sẽ làm gì nói o nghe thử?
- hì hì…con thích làm bác sĩ chữa bịnh tim
- Răng mừ thích làm bác sĩ rứa?
- Làm bác sĩ có thể cứu người , và vì mạ con có bịnh tim, chạy chữa tốn kém….con muốn trở thành bác sĩ như ông tê nì o…con muốn thấy mạ con khoẻ…….
Thằng bé nói nửa chừng lại ngưng, giọng nói nghe chừ nghèn nghẹn, chừ hắn rút trong người ra một tờ báo hay tờ giấy chi nớ hơi bị nhàu và chỉ vô, tôi nhìn thấy hình ảnh của bác sĩ Lân Hiếu rất mờ. Răng mừ tôi nhớ không lầm hình nớ đúng là bác sĩ tim mạch có tiếng của bệnh viện Bạch Mai Hà Nội, người chuyên làm công tác từ thiện giúp đỡ những bệnh nhân nghèo…Trời phật ơi, cái thằng ni…hắn bảo giữ trong người hắn mấy năm rồi, thần tượng bác sĩ của hắn, chi mà xa tận ngoài Bắc. Trả tiền bát mì xong, tôi giúi vào tay thằng bé 100 nghìn, hắn trố mắt vội vã rụt tay lại:
- Trời phật ui, tô mì có 3 nghìn chừ o đưa con dữ rứa?
- 3 nghìn o trả tiền mì, còn trăm nghìn ni o cho con
- Con không dám nhận mô, mạ con mắng chết. Mạ con thường dạy đói cho sạch rách cho thơm, con không dám cầm tiền của o mô.
- Con nhận đi, về mừ mua thêm sách vở chừ học cho giỏi để thực hiện mơ ước thành bác sĩ của con. Đây là tấm lòng của o, chừ con không nhận sau này o không ăn mì của con nữa
- Con….
- Nghe lời o. Hôm mô o rảnh, o sang xem bịnh tình mẹ con ra răng. À nì, con chờ o xí hỉ, o tặng con mấy cuốn vở, chờ o nghen
Chạy vô nhà tôi lấy chồng vở xếp ngay ngắn trên bàn mang ra đặt vào tay thằng bé, nhìn đôi mắt rươm rướm khóc của nó mừ tôi thương lắm ri, nó khoanh tay chào tôi:
- Con cảm ơn o nhiều…con đi bán, o ngủ ngon o hỉ?
- Ừ, con đi
- Thỉnh thoảng o nhớ ủng hộ mì gõ con o hỉ
- Ừ…. Con đường nhỏ lại vang lên tiếng “lóc cóc…” quen thuộc. Bóng thắng bé và tiếng mõ xa dần cuối đường. Cái âm thanh bình dân của đêm vắng dường như chỉ có Sài Gòn sở hữu nhiều nhất và chừ khá quen thuộc với mọi tầng lớp dân cư. Có anh bạn đồng nghiệp hay đùa “Đó là âm giai nhạc khúc hay nhất của đường phố Sài Gòn về đêm đó em”. Âm thanh bay đi khắp nơi, len lỏi vào tất cả những ngóc ngách đường phố từ nơi bình dân đến những khu đô thị lớn. Tuy dần sau nì, âm thanh nớ không còn nhiều, nhưng thi thoảng trong đêm khuya vắng ở một con đường nhỏ nơi mô ta cũng có thể nghe tiếng gõ “lóc cóc…lóc cóc..lạch cạch cạch…”. Chỉ cần nghe âm thanh nớ, người ta đã biết ngay họ bán cái chi, tiếng lóc cóc thay cho tiếng rao gõ nhịp vào thời gian của đêm, nhỏ dần và hun hút vào màn đêm.........


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#49 Posted : Sunday, June 13, 2010 5:10:32 AM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
TIẾNG RAO
" Ai bánh mì nóng dòn hôn!" Sáng nào cũng vậy, trời vừa mới hừng là bà cụ đã rao oang oang. Tôi cũng không biết chính xác là bà cụ tên gì, ở đâu, mà chỉ nghe người ta gọi bà là " bà Năm bánh mì" .Có lẽ bà cũng ở đâu đó gần đây thôi, chỗ cái khu phố nhỏ tối tăm nghèo khổ này.
Hơn 4 tháng sống cùng với mọi chuyển động của con hẻm này, không sáng nào tôi không nghe tiếng rao của bà. Dần dà cái âm thanh oang oang chắc nịch ấy đã trở thành 1 điệp khúc quen thuộc và là cái đồng hồ báo thức đúng lúc nhất với tôi. Riêng Phương, bạn tôi, thì ghét cay ghét đắng, không sáng nào mà nó không nhăn nhó cáu gắt khi nghe tiếng bà rao. Thậm chí, nó còn bực bội:" Bà già! Mới sáng sớm đã phá rồi!"
Một buổi sáng tôi thức dậy sớm lắm. Nhưng không phải vì nghe tiếng rao QUEN THUỘC ẤY CỦA CỤ mà vì những bước chân xập xình của mọi người trong hẻm. Họ đồn với nhau là bà Năm bánh mì bị trúng gió chết rồi! Tôi giật mình chồm dậy vỗ mạnh vào Phương, rồi 2 đứa tò mò chạy theo đám đông, về thẳng ngay hướng tối nhất của con hẻm.
Trước mắt chúng tôi là 1 bà già phúc hậu ngoài 60 nằm co cứng đơ trong 1 cái góc hẹp của 1 hiệu hớt tóc. BÀ ĐÃ CHẾT THẬT RỒI!!! - Bên cạnh bà là 1 bé gái cỡ 9 tuổi đang khóc nỉ non và thống thiết kêu luôn mồm " ngoại ơi..ngoại ơi..!!!". Người ta hỏi cha mẹ nó đâu thì nó trả lời gọn lỏn:" Cháu hỏng biết - cháu không có cha không có mẹ, nào giờ sống dí Ngoại"...rồi lại sụt sùi khóc!
Láng giềng đã cùng nhau gom góp tiền lo ma chay cho CỤ tại cái tiệm hớt tóc nghèo nàn ấy rồi đem thiêu.
Bỗng 1 hôm - cũng vào lúc trời vừa hừng sáng, tôi nghe phong phanh 1 tiếng rao YẾU ỚT của 1 em bé "Ai bánh mì nóng hooo^n!"
Tôi mở mắt chưa kịp choàng dậy thì Phương đã đá vào người tôi:" Mày có 2 ngàn không?" Tôi hỏi:" chi zậy!" Nó thúc:" Đưa tao lẹ lên!" Tôi bật dậy lấy tiền đưa cho Phương. Nó vội bước ra ngoài - Lát sau trở về với 2 ổ bánh mì. Tôi hỏi:" mua đâu zậy?" Nó trả lời giọng nghèn nghẹn:" Cháu bà Năm, ăn đi nhớ chừa tao 1 ổ"...xong leo lên giường trùm mền kín cả đầu....tôi tư lự với 2 ổ bánh trên tay..." AI BÁNH MÌ NÓNG HÔN"... Tiếng rao bé nhỏ yếu ớt cứ thế vang lên. Con hẻm cũng dần sáng...1 ngày mới lại bắt đầu. Kể từ dạo đó, khi nghe tiếng rao bé nhỏ ấy, Phương đều dậy sớm và mua 2 ổ bánh mì...!!!!!!!!


UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
nhat-tam  
#50 Posted : Sunday, June 13, 2010 7:30:30 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Thi vị hẻm phố SAIGON

UserPostedImage
Sài Gòn thường mê hoặc bước chân người đi bởi tấm áo lộng lẫy kiêu sa của từng góc phố, hàng cây, hay con hẻm dài hun hút lá me bay mỗi chiều nhạt nắng. Những khi đó, chỉ cần dặn lòng ngừng lại, một không gian hẻm phố sẽ mở ra với muôn vàn lối nhỏ tưởng chừng như vô tận, nửa chào đón, nửa thân quen đến lạ kỳ.

[img]UserPostedImage[/img]

Không mang nhiều ký hiệu kiến trúc của làng nông thôn, bóng dáng cây đa, hay đền miếu như ngõ Hà Nội, lối vào hẻm đất Sài Gòn chỉ là một lối đi qui ước được hình thành một cách tự nhiên theo địa thế với những ngôi nhà nằm kề nhau, ôm ấp những mảnh đời không giống nhau của những con người tứ xứ tụ hội về mảnh đất này cùng lập nghiệp. Ngõ chỉ là ngõ, hẻm chỉ là hẻm, nhưng lối đi nho nhỏ không tên (thường chỉ có số cho dễ phân biệt) ấy cứ đan xen vào nhau như một mê cung, xuyên từ phố này qua phố kia, rồi trổ ra đại lộ chính đầy bất ngờ. Bởi có hẻm, là có từ “đột ngột hiện ra…”, không đột ngột hiện ra một tiệm chạp phô, thì hiện ra xe hủ tiếu, hàng bún riêu, bún ốc… hay hiện ra một bà bán bánh mì, hiện ra mấy chiếc bàn gỗ nhỏ cà phê cóc theo kiểu bình dân… và chạm phải vô số mặt tiền đường lớn đến ngạc nhiên.

[img]UserPostedImage[/img]

Không chỉ vậy, có thể nói hẻm phố Sài Gòn là một không gian văn hóa đậm đặc, đầy ắp. Ở đó người ta chia sẻ với nhau mọi nỗi buồn vui, sướng khổ, nhọc nhằn và cả những mâu thuẫn trong đời sống thường ngày. Có khi trở thành vô khối ký ức với người này, người nọ như: “Hồi đó, mỗi rằm tháng bảy tui rủ thằng bạn chạy từ hẻm này qua hẻm khác giựt đồ cúng cô hồn, rằm tháng tám thì xếp hàng rước đèn ống lon luồn lách khắp xóm qua những con hẻm quanh co. Đêm giao thừa lại được áo mới, giày mới cũng đi qua những ngõ hẻm theo mẹ lên chùa…” thân mật và gần gũi biết dường nào. Chẳng thế mà ai muốn khám phá Sài Gòn, đều phải thăm những con hẻm để lắng nghe hơi thở, nhịp đập của thành phố phương Nam này.

[img]UserPostedImage[/img]

Sài Gòn bây giờ đã vắng nhiều những tiếng rao: “Bánh mì nóng giòn đâ..â..ây”, “Ai ăn xôi khúc hông?”…, nhất là về đêm. Dù vậy, không thiếu những người bán hàng rong vẫn quang gánh kĩu kịt từng con hẻm quanh co giữa ồn ào xe cộ, khiến người ta ít nhiều có những ký ức mông lung gợi nhớ, đi đâu xa lại chạnh lòng nhớ tiếng rao đêm, tiếng chổi của những người quét rác, tiếng bước chân người qua lại, tiếng gõ phát ra từ những xe hủ tiếu mì… vang đi khắp xóm.
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm (Sài Gòn trong khúc nhớ quên – thơ Trần Kiêu Bạc, California)


[img]UserPostedImage[/img]

Chẳng rõ vài thập kỷ nữa những con hẻm sẽ ra sao, hay thành phố nhiều năm biến đổi chỉ còn những tòa nhà trọc trời, những đường xe điện ngầm “xuyên bang”, với quán xá tấp nập như một thành phố bên dưới một thành phố, không cách chi tìm được một con hẻm nhỏ. Ngay con hẻm bây giờ cũng đã thay đổi nhiều. Một cơ thể kiến trúc từ sự rõ ràng của những lối đi, cho đến sự mạch lạc của từng ngôi nhà, quện chặt với nếp sống của người trong hẻm, giờ đang biến dạng trong nhu cầu sống của con người. Song có điều lạ là với không gian chật chội này, cứ chiều chiều lũ trẻ có thể níu nhau từ nhà này qua nhà khác để chơi đùa. Mấy bà, mấy chị có thể hội nhau lại cùng nhặt rau chung. Cánh đàn ông dễ bề tận dụng lối đi hẻm làm thành sân sửa xe, hay quán cà phê xóm nho nhỏ. Cuộc sống cứ thế trôi êm dịu trong một không gian hẻm đầy thi vị. Cái “tối lửa tắt đèn” ấy chắc chắn sẽ theo mãi đến tận tuổi già của ai đó, để người đi xa hiểu đường xá dù thay tên đổi họ, dù cơi rộng nới đường, thì mãi mãi hẻm phố Sài Gòn vẫn hằn in trong ký ức mỗi cư dân hẻm.

Non nước Việt Nam
havi  
#51 Posted : Sunday, June 13, 2010 11:07:47 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Rất hay lắm, cảm ơn nhat-tamcactus nhiều nha. Những hình gánh hàng rong, bán dạo với sự khó nhọc của nhat-tam và cactus bỏ công ra tìm.
Buổi trưa chủ nhật đẹp, êm đềm của Nhat-tam đáng nhẽ nằm relax coi đá banh world cup phải hông nè, vạạy mà ngồi tìm hình trong net, ồ, hay là vừa tìm hình, vừa coi và nghe TV cùng một lúc, hĩ ??
Khuya lắc khuya lơ của muội cactus, trời gần sáng mà vẫn thấy cactus vào post hình, làm sis Vi felt bad, đã đòi hỏi mấy tấm hình làm cactus phải chông đèn tìm, sorry. hìhì, không biết sáng thức dzậy có nổi hong hở Cactus ? hay đến chỗ làm...ngũ gà ngũ gật thì tội ghê nơi luôn dzậy đó

You all are so great, wonderful. Thanks for your contributions, help. So many things to do on a Sunday’s afternoon or late late evening (for cactus), but you spent time for this topic meant a lot to Vi.

Thân tặng nhat-tam & cactus 2 tấm hình thật là dể thương và yên lành. Have a nice week ahead.

UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage
nhat-tam  
#52 Posted : Sunday, June 13, 2010 11:16:36 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Quán cóc Sài Gòn
Sài Gòn có hàng nghìn quán xá với vô vàn màu sắc khác nhau, tạo nên một thành phố sôi động, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Đặc biệt, quán cóc với vài chiếc ghế thâm thấp trên vỉa hè hay đầu con hẻm mãi là hình ảnh làm vấn vương những người Sài Gòn xa xứ.

Quán cóc bán đủ loại thức ăn, thức uống : nghêu sò, hột vịt, cháo, mì, bánh canh, bún, bánh ướt, bánh bèo, cà phê, chè...

Lụp xụp, nghèo nàn, không bao giờ thiếu tiếng ồn nhưng ngon, rẻ và thân tình là đặc điểm chung của hầu hết các quán cóc ven đường thành phố.

UserPostedImage Cà phê cóc

Có lẽ trong các loại hình quán cóc, cà phê cóc có sức sống mãnh liệt hơn hết. Nhiều loại hình cà phê hưng thịnh rồi suy tàn, nhưng cà phê cóc vẫn âm thầm sống dai dẳng dù qua bao cuộc đổi dời. Xếp đầu bảng, có lẽ là quán trước hẻm nhà của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ( đường Phạm Ngọc Thạch, quận 1 ). Dù sinh thời nhạc sĩ họ Trịnh chẳng mấy khi lê la ở quán cóc này nhưng nhiều người vẫn thích tìm đến đây. Có người vì muốn nhìn ngắm ngôi nhà của nhạc sĩ tài ba để suy tưởng về câu ca nào đó trong bài hát của ông. Nhưng cũng có không ít người dừng chân vì quen chỗ.

UserPostedImage

Cách cà phê hẻm Trịnh không xa lắm là quán cà phê cóc trên đường Hàn Thuyên ( quận 1 ). Dăm chiếc ghế đặt cạnh gian hàng thiệp đủ màu sắc, bên kia đường là công viên với hàng cây xanh mát, giờ tan trường từng tà áo trắng Trưng Vương thướt tha lướt nhẹ dưới hàng cây làm gợi nhớ đến nhạc phẩm Con đường tình ta đi của nhạc sĩ Phạm Duy để rồi mơ mộng, để rồi thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản.

UserPostedImage Miếng ngon vỉa hè

Quán cóc Sài Gòn đâu chỉ có cà phê. Tờ mờ sáng, nhiều quán ăn vỉa hè đã được dọn ra để phục vụ cho những người đi làm sớm. Hình ảnh nồi nước tỏa khói trong sương sớm và bóng người lúi húi ăn vội bữa ăn đầu ngày đã là một phần không thể thiếu của Sài Gòn. Quán bánh ướt bà Lạc ở đường Trần Khắc Chân ( quận 1 ) đã bước qua tuổi 30. Con dao dùng để cắt bánh tôm khô ngày nào giờ trở nên mỏng tang như lá lúa vì qua không biết bao nhiều lần mài giũa. Trong thời buổi giá xăng tăng vùn vụt, dĩa bánh cũng chỉ bán 3.000 đồng. 30 năm vẫn một con đường đó dù bây giờ bà không bán giữa lòng đường nữa mà vào ở đậu hiên nhà người quen, khách đến ăn phải ngồi bó mình chật chội hơn trên chiếc ghế gỗ.

Có thể nói, tìm một quán cóc ở Sài Gòn là chuyện dễ làm nhất. Đêm xuống, những chiếc đèn tù mù sáng càng làm quán cóc thêm một vẻ huyền bí, thu hút nhiều người thích ăn khuya. Đến quán cóc, người ta chẳng yêu cầu chiếc ghế ngồi tươm tất, chỉ cần một không gian chan hòa để xua đi nỗi buồn và gánh nặng mưu sinh, để thỏa mãn thói quen la cà ăn uống trót ngấm sâu vào máu của người thành phố.

Dịch giả nổi tiếng Nguyễn Tường Bách sống hàng chục năm nơi xứ người, nhưng vẫn đau đáu nhớ về những quán cóc ven đường của Sài Gòn : “Nó chính là cuộc đời. Những quán cóc bên đường nuôi sống hàng trăm, hàng ngàn hộ dân, tồn tại từ thế này qua thế hệ khác, là nơi diễn ra cảnh ngộ muôn màu muôn vẻ của cả kẻ mua lẫn người bán, của những giấc mơ con, những cuộc đời nhỏ bé, những số phận không tên”.
TUS  
#53 Posted : Sunday, June 13, 2010 11:56:15 AM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
Sis ui đừng nghĩ ngợi lung tung ngại ngùngchi hết...nhiều khi cũng cần có người gợi ý tưởng cactus muội mới nhớ ra topic mà làm chứ.. không thì brand như 1 khối ice cứng đơ hà! Cám ơn Sis hay anh chị khác còn không hết, lấy đâu ra mà sorry cactus hả? Yên chí..sức phẻ rồi rào - stay up late or overnight là chuyện nhỏ! Chúc Sis bình an...Daddy vào tuần thứ mấy rồi Sis há! Đạo Chúa chắc vẫn cầu nguyện cho Bác được hả Sis? Muội vẫn pray nhưng kh6ng biết có linh không nữa! Bi giờ Sis đỡ nhớ Dad chưa?

UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#54 Posted : Sunday, June 13, 2010 12:14:25 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
nhat-tam  
#55 Posted : Sunday, June 13, 2010 12:31:39 PM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
havi đừng tự trách. nhat-tam thường post bài viết trước và bổ túc hình sau, vì hơi bận và cũng muốn tìm hình những gánh hàng rong trước 1975 nên hơi chậm. Ngày sắp qua hết, chúng ta lại chuẩn bị cho ngày mai. Chúc các bạn 1 ngày mới thật vui tươi!
TUS  
#56 Posted : Sunday, June 13, 2010 12:43:11 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
BUỒN...ZÔ ĐÂY LAI RAI CÁC HUYNH TỶ MUỘI UI! VUI....ZÀO ĐÂY LAI RAI ĐỂ XẢ HƠI CÁC BẠN UI!

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage



UserPostedImage
havi  
#57 Posted : Monday, June 14, 2010 3:19:48 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by cactus20113
Sis ui đừng nghĩ ngợi lung tung ngại ngùngchi hết...nhiều khi cũng cần có người gợi ý tưởng cactus muội mới nhớ ra topic mà làm chứ.. không thì brand như 1 khối ice cứng đơ hà! Cám ơn Sis hay anh chị khác còn không hết, lấy đâu ra mà sorry cactus hả? Yên chí..sức phẻ rồi rào - stay up late or overnight là chuyện nhỏ! Chúc Sis bình an...Daddy vào tuần thứ mấy rồi Sis há! Đạo Chúa chắc vẫn cầu nguyện cho Bác được hả Sis? Muội vẫn pray nhưng kh6ng biết có linh không nữa! Bi giờ Sis đỡ nhớ Dad chưa?

UserPostedImage


cô bé "xương rồng" phẻ quá hén, thức khuya dậy sớm là chuyện bình thường hĩ !
Cảm ơn cactus đã vẫn cầu nguyện cho Ba của sis Vi. Thứ tư tuần vừa rồi (6/9) là đã cúng 49 ngày & xã tang, lể đã làm ở Chùa. Thời gian qua nhanh quá.
thanks nhat-tamcactus với những hình ảnh về quán cóc, quán nhậu, kiểu ngồi ghế thấp (which Vi found it's extremely difficult to sit and enjoy eating when ghế và bàn so low, ngồi như rứa hổng có ăn được nhiều, hihíhí)
ps. sis xuanhoang ơi, cảm ơn sis ghé đến topic & post bài về xe La Dalat. How are you sis? (check your email, nhen sis)

UserPostedImage
havi  
#58 Posted : Wednesday, June 16, 2010 1:07:58 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage
havi  
#59 Posted : Friday, June 18, 2010 9:25:42 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Sis Xuân Hoàng oi, em chỉ nhận emeo dated ngày hôm nay, không có nhận được cái sis gởi ngày hôm qua. Vi mới replied lại đến cho Sis.
Chúc Sis cuối tuần vui tươi , thân mến
.

UserPostedImage
havi  
#60 Posted : Sunday, June 20, 2010 8:44:45 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Hi sis Xuân-Hoàng, yep em có nhận được email ngày hôm qua, và đã viết reply trả lời đến sis. Hy vọng sis đã nhận được rồi , sorry Vi đã làm sis lo, sợ lạc meo.
Have a nice night, sis nha.
Hạ Vi

UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
6 Pages<12345>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.