Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

102 Pages«<34567>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
thunder  
#81 Posted : Wednesday, May 4, 2011 2:11:30 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

TƠ LÒNG

Kiếp tằm tôi phải nhả tơ
Nên thơ tôi, những vần thơ tự lòng
Khi thì là sợi tơ trong
Khi thì tim tím những dòng thơ rơi
Tơ tình tự cõi hồn tôi
Dạt dào lướt sóng trùng khơi về nhà
Gởi em này sợi thương ca
Viễn phương du tử nhớ nhà chiều nay
Tóc em còn biếc mây bay
Hồn em giấc mộng thơ ngây còn vàng
Hay đời trăm cảnh nghiệt oan
Xô em cho mộng vỡ tan mất rồi ?
Sợi này tôi gởi mẹ tôi
Nỗi lòng con đấy từ hồi ra đi
Quê người đắng lệ phân ly
Con ươm tơ trắng ôm ghì niềm đau
Bao giờ đời mẹ hết sầu
Thơ tôi từng sợi vui mầu nắng trong

Vì thơ tôi, sợi tơ lòng
Buồn vui theo cảnh non sông nước nhà

Ngô Minh Hằng
thunder  
#82 Posted : Thursday, May 5, 2011 1:48:25 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
UserPostedImage


Phải Lên Tiếng

Sáng tác Lê Minh Bằng
Hợp ca Asia & Ca Đoàn Ngàn Khơi

http://www.youtube.com/watch?v=xQ5B3q1I3Z0

Trường Sa là máu của ta,
Hoàng Sa là thịt của ta,
Đất nước ta là xương là máu ông cha để lại,
Quân bành trướng đừng mong xâm lấn,
kia còn bao mồ chôn quân Tống,
hỏi quân thù hỏi quân thù còn nhớ hay không?

Việt Nam nòi giống Lạc Long,
cùng nhau thề nguyện đồng tâm,
quyết đứng lên dựng xây tổ quốc thân yêu trường tồn.
Không để đất vào tay quân cướp,
dân tộc ta vùng lên anh dũng,
sống oai hùng sống kiên cường đòi lại biển Đông.

Đừng im tiếng mà phải lên tiếng
khi quân thù vào cướp quê hương,
đoàn kết lại tiêu diệt bá quyền thâm độc vô biên
Đừng im tiếng mà phải lên tiếng
khi quân thù giết hại dân ta
dòng máu Việt đã đổ chan hòa trên biển nước ta

Edited by user Thursday, May 5, 2011 1:52:05 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thunder  
#83 Posted : Thursday, May 5, 2011 10:45:51 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

Báo chí Mỹ thời gian 30 Tháng Tư 1975


Friday, April 29, 2011

Triệu Phong/Người Việt

Tổng hợp

LOS ANGELES (NV) -Trong thời gian 30 Tháng Tư 1975, báo chí các hãng tin Mỹ dồn dập đưa tin về chiến trường Việt Nam. Trong thời buổi chưa có VCR, chưa có Internet, báo in là nguồn duy nhất để người ta có tin tức mà không cần phải canh đúng giờ để nghe radio hay xem TV.

UserPostedImage
Bài phóng sự về người tỵ nạn Việt Nam, do phóng viên báo L.A. Times thực hiện, trên báo ngày 30 Tháng Tư. (Hình: Người Việt)


Vì vậy, những tờ báo lớn như New York Times, Washington Post, Los Angeles Times trong thời gian đó có những ngày một số báo mà in tới 4-5 bản tin Việt Nam, bao gồm đủ mọi đề tài từ chiến sự đến chính trị đến người di tản.

Tìm lại báo cũ trong kho dữ liệu ProQuest, báo Người Việt giới thiệu một vài bài báo thời đó. Nhiều bài là của các báo, và có những bài khác của các hãng thông tấn được đăng trên báo.

Với bài vở của báo chí lúc đó bao trùm rất nhiều đề tài, trong bài này báo Người Việt giới hạn ở đề tài di tản, và chú trọng vào những bài đăng trên báo L.A. Times.

Tướng Kỳ chỉ trích người di tản

Một trong những bài báo sớm nhất viết về đề tài người di tản là của hãng thông tấn UPI, được đăng lại trên báo L.A. Times ngày 25 Tháng Tư, với tựa đề “Kỳ chỉ trích người di tản là hèn nhát.” Tựa nhỏ của tin này viết: “Dự trù vũ trang 500,000 người để tử thủ.”

Bản tin UPI viết PTT Nguyễn Cao Kỳ nói chuyện trước 6,000 người tham dự tại một nhà thờ Công Giáo ở Sài Gòn. Ông lên án những người chạy ra khỏi nước là hèn nhát và kêu gọi biến Sài Gòn thành một Stalingrad thứ hai. Stalingrad là địa danh Liên Xô, nổi tiếng đã cố thủ chống cuộc tấn công bao vây dài dẳng của Ðức Quốc Xã trong hai năm rưỡi hồi Thế Chiến Thứ Hai.

Bài tường trình Tướng Nguyễn Cao Kỳ lên án người di tản, kêu gọi tử thủ Sài Gòn, do UPI thực hiện và đăng trên báo L.A. Times ngày 25 Tháng Tư, 1975. (Hình: Người Việt)

Ông Kỳ nói: “Không ai quên trận Stalingrad nhưng nếu chúng ta đầu hàng Hà Nội một cách ngoan ngoãn, thì sau này sẽ không có ai nhắc nhở đến người dân Nam Việt Nam nữa. Hà Nội muốn chiến tranh thì chúng ta đánh chúng, chúng sẽ trả giá hết sức đắt.”

Ông Kỳ đưa ra kế hoạch trang bị võ khí cho nửa triệu đàn ông để góp sức bảo vệ thủ đô, trong khi phụ nữ và trẻ con được đưa ra Phú Quốc để tránh bom đạn. Ông tuyên bố:

“Vì sao cần phải chạy ra nước ngoài? Ðể làm gì? Làm nô lệ? hay làm đĩ điếm? hay đi làm phụ bếp? Thà ở lại để phục dịch cho Cộng Sản vì ít nhất chúng còn có cùng dòng máu với chúng ta, hơn là đi làm nô lệ cho ngoại bang.”

Mỹ nhận 130,000 người tị nạn Việt Nam

Ngày hôm sau, báo Los Angeles Times số ngày 26 Tháng Tư đưa tin của phóng viên Gaylord Shaw, là con số người Việt di tản khỏi Sài Gòn vượt quá con số 20,000.

Sau 36 năm nhìn lại, bản tin này phần nào cho thấy Hoa Kỳ chưa hẳn đã sẵn sàng để đối diện với số người tỵ nạn lên tới số hàng trăm ngàn.

Cũng bản tin này cho biết phía chính quyền Tổng Thống Ford ra tiêu chuẩn cấp giấy phép nhập cư cho tối đa 130,000 người Việt được vào Hoa Kỳ, trong đó có 50,000 người có “nhiều nguy cơ” bị tử hình nếu lọt vào tay Cộng Sản.

Cùng ngày, Thượng Viện Hoa Kỳ cho phép TT Ford sử dụng quyền giới hạn trong việc gửi binh sĩ sang Việt Nam để bảo vệ cuộc di tản, nếu xét thấy cần thiết. Ðồng thời Quốc Hội cấp thêm $327 triệu bổ sung cho quỹ di tản vốn đã kiệt quệ. Các căn cứ quân sự của lực lượng trừ bị được chọn làm nơi tiếp cư.

Bài báo tiết lộ: Chi phí chuyển vận ước lượng khoảng $350 cho mỗi dân tị nạn đi từ Sài Gòn sang đến đảo Guam. Với con số 5,000 người mỗi ngày, chi phí sẽ là $1.75 triệu phải bỏ ra trong ngày đó. Hơn nữa phí tổn cho mỗi người ở Guam là $15 mỗi ngày, cộng thêm $400 để đưa mỗi người từ Guam sang Hoa Kỳ.

Sau Guam, Wake Island là nơi tiếp cư dân di tản


Tới hôm sau, 27 Tháng Tư, tin L.A. Times tổng hợp các hãng thông tấn cho biết số dân tỵ nạn tại Guam lên quá cao, Hoa Kỳ ra lệnh cho các chuyến bay chở người di tản đổi hướng sang căn cứ hải quân Subic Bay ở Philippines. Trước đó một số chuyến đã bay đến Wake Island, một đảo tí hon trên Thái Bình Dương, nơi từng là bãi chiến trường thời Ðệ Nhị Thế Chiến. Nhiều chuyến khác cũng đáp xuống căn cứ Không Quân Clark ở Philippines.

83 nhân viên di trú được gửi đến Guam, với hy vọng giúp giải quyết giấy tờ cho 3,000 dân tị nạn đi Hoa Kỳ mỗi ngày. Ðồng thời bắt đầu có kế hoạch đóng cửa trại tị nạn ở đây trong vòng 90 ngày. Hàng trăm quân nhân Mỹ ở Wake Island làm việc suốt ngày đêm, tái lập phi đạo do quân Nhật bỏ lại sau thế chiến và dựng lều trại để dự trù tiếp nhận khoảng 50,000 dân tị nạn.

UserPostedImage
Tin chính báo L.A. Times: “Sài Gòn đầu hàng, Cộng chiếm thành phố” với hàng tít nhỏ: “Việt Cộng chiếm Phủ Tổng Thống với quân lính, xe tăng tràn vào.” (Hình: Người Việt)

Ở Sài Gòn TQLC Mỹ giữ nhiệm vụ canh gác trung tâm tị nạn nằm trong phi trường Tân Sơn Nhất, dành cho người có liên hệ với nhân viên Hoa Kỳ và đang chờ máy bay chở ra khỏi VN. Lực lượng TQLC gồm 40 người được mang vào từ hàng không mẫu hạm Hancock, một trong sáu chiến thuyền của Hoa Kỳ còn hiện diện ngoài khơi Nam Việt Nam. Những người Việt Nam ở đây phải có giấy bảo đảm do công dân Mỹ ký, hứa chịu chi phí di chuyển và tái định cư. Mỗi ngày hai mươi người được chở đi trên một chiếc vận tải cơ C-141 Starlifter. Sau đó vì vấn đề an ninh, người bảo lãnh bị đòi hỏi phải đi cùng với người được bảo lãnh.

Tính đến thời gian này đã có từ 30,000 đến 40,000 dân tị nạn được bay ra khỏi VN. Trong khi số người Mỹ còn lại là 1,079.

Xác định 3 chỗ nhận người: Eglin, Ft. Chaffee, Camp Pendleton


Ngày 28 Tháng Tư, Bộ Quốc Phòng Mỹ loan báo sử dụng căn cứ Không Quân Eglin ở Florida, Ft. Chaffee ở Arkansas và căn cứ TQLC Camp Pendleton, California làm nơi tạm trú trong khoảng 90 ngày cho chừng 60,000 dân tị nạn từ VN. Tin này được báo L.A. Times tổng hợp theo các thông tấn xã.

Theo chính phủ Hoa Kỳ, tính đến ngày này, 40,000 người Việt đã được đưa ra khỏi Sài Gòn và nếu thời gian cho phép họ dự trù tiếp nhận đến 125,000 người.

Cho tới lúc tin này đưa ra, số người được di tản khỏi Việt Nam vẫn còn ở vừa trong ba căn cứ trên, nên chưa sử dụng đến căn cứ Indiantown Gap tại Pennsylvania.

Nhiều máy bay 747 thuê bao và 18 phi cơ vận tải quân sự được huy động để chuyển gấp dân tị nạn từ Philippines qua Guam và Wake Island, vì chính quyền Phi không cho phép dân tị nạn lưu lại trên lãnh thổ họ quá ba ngày. Tính đến thời gian này, có đến 8,000 người Việt ở căn cứ Clark và 4,700 ở Grande Island trong vịnh Subic Bay của Philippines.

Sau khi phi trường TSN bị bốn chiếc A-37, không rõ do phi công BV hay Nam Việt Nam lái, tấn công, việc di tản của vận tải cơ C-141 được thay bằng C-130, vì chiếc sau này khó bị bắn rơi hơn. Trong khi đó trực thăng từ 40 tàu hải quân túc trực sẵn ngoài khơi sẽ đảm nhiệm việc di tản nếu tình hình tồi tệ hơn.

Chở người ra hạm đội

Tin Việt Nam dồn dập hơn vào ngày 29 Tháng Tư. Riêng một số báo L.A. Times ngày đó có tới nửa tá bài về tình hình Việt Nam, và báo New York Times cũng vậy.

Tin tổng hợp của L.A. Times cho biết 800 TQLC Mỹ giữ an ninh cho 81 trực thăng vận chuyển công dân Hoa Kỳ từ Sài Gòn ra hạm đội đang chờ sẵn ngoài khơi. Từng đợt ba chiếc đáp xuống nóc tòa Ðại Sứ Mỹ để đón người di tản.

Cuộc di tản bắt đầu lúc sáng sớm sau khi phía CS đưa ra lời kêu gọi, với sự đồng ý của TT Dương Văn Minh, rằng tất cả người Mỹ phải rút khỏi VN trong vòng 24 tiếng. Ðến chiều tất cả người Mỹ ở Tân Sơn Nhất đã rút đi bằng trực thăng, trong khi Bộ Quốc Phòng Mỹ cho biết còn khoảng 200 vẫn còn chờ được di tản trong thành phố, gồm cả Ðại Sứ Graham Martin.

UserPostedImage
Báo New York Times chạy tít 3 dòng: “Minh mở lời đầu hàng vô điều kiện; 1000 người Mỹ di tản khỏi Sài Gòn trong trực thăng với 5,500 người Nam Việt Nam.” (Hình: Người Việt)

Cùng ngày, L.A. Times đăng tin AP cho biết hai quân nhân TQLC Mỹ canh gác tòa Ðại Sứ Mỹ bị trúng pháo kích chết lúc sáng sớm. Hai quân nhân này trở thành những người Mỹ cuối cùng tử trận trong chiến tranh Việt Nam. Họ là Hạ Sĩ Darwin L. Judge, cư dân Marshalltown, Iowa, và Hạ Sĩ Charles McMahon Jr. cư dân Woburn Massachussetts.

Hối lộ để được đi


Thông tấn xã UPI, đăng trên L.A. Times ngày 29 Tháng Tư, trích lời John Riccio kể lại chuyện tuần trước đó, hai viên chức Mỹ ở Sài Gòn đòi ông đưa tiền để vợ và mẹ vợ ông được ra khỏi VN nhanh chóng. Ông xác nhận có trả nhưng không cho biết bao nhiêu và tất cả ra đi trong vòng một ngày rưỡi.

Trong khi đó, hằng trăm người Việt đóng chốt bên ngoài tòa Ðại Sứ Mỹ lẫn tòa Ðại Sứ Anh ở cạnh bên. Một số hối lộ hằng trăm đô-la để được phép vào bên trong. Nhiều gia đình chạy vào các khách sạn lớn với hy vọng sự hiện diện của người ngoại quốc ở đây sẽ bảo vệ cho họ. Các nơi cư ngụ của người Mỹ ở quan tòa đại sứ bị dân chúng xông vào hôi của, kể cả xe hơi của nhân viên cũng bị mang đi hay tháo gỡ.

Sông Sài Gòn trở thành ngỏ thoát thân bằng đường thủy của tàu thuyền chạy về hướng Vũng Tàu.

Giao tranh ác liệt trên quốc lộ 1, đoạn cách rìa phía Tây của Sài Gòn chưa đến 10 dặm. Phó TT Nguyễn Văn Huyền lập lại lời kêu gọi ngưng bắn, trong khi CS đòi hỏi Mỹ hoàn toàn rút khỏi VN, đồng thời chính quyền lẫn quân đội Nam Việt phải giải tán.

Chuyến bay “Tự Do”

Cũng trong ngày 29 Tháng Tư, phóng viên Richard West báo L.A. Times tường trình chuyến bay mang tên “Tự Do” đáp xuống căn cứ không quân TQLC El Toro lúc 9 giờ 54 sáng, với 356 người đầu tiên trong số 18,080 dân tị nạn người Việt và Cambodia, dự trù sẽ được tạm trú ở căn cứ TQLC Camp Pendleton, gần Oceanside. Nhiều phụ nữ mặc áo dài khi bước ra khỏi máy bay. Báo chí không được phép phỏng vấn cho đến khi họ về đến Pendleton, tuy nhiên một số chiêu đãi viên trên chuyến bay cho biết tất cả đều có vẻ như người có học thức, trật tự và lịch thiệp, họ ăn mặc đàng hoàng và trông đều khỏe mạnh. Trên đường di chuyển bằng xe buýt, trên mỗi xe có một thông dịch viên TQLC nói được tiếng Việt.

Ngũ Giác Ðài dự trù chín chuyến bay chở đầy dân tị nạn, tổng cộng 900 người sẽ về đến Pendleton bằng xe buýt trong đêm. 27 chuyến bay gồm 13 quân sự và 14 dân sự sẽ hạ cánh cho đến hết cuối tuần.

Tại căn cứ Không Quân Norton, gần San Bernadino, 5 chiếc vận tải cơ C-141 chở theo 290 quân nhân Mỹ cùng thân nhân người Việt đáp xuống, rồi chuyển sang xe buýt để về Camp Pendleton.

Tại Camp Pendleton, có khoảng 90 lều trại lớn được dựng lên cho dân tị nạn, ngoài ra ở đây còn có thêm nhà ăn, nhà bếp và bệnh xá.

Ðầu hàng

Ngày 30 Tháng Tư là ngày nhiều tin nhất. Các báo có tới cả chục bài về Việt Nam.

Tin chính trên trang A1 báo New York Times chạy hàng tít 3 dòng: “Minh mở lời đầu hàng vô điều kiện; 1,000 người Mỹ di tản khỏi Sài Gòn trong trực thăng với 5,500 người Nam Việt Nam,” bài viết của John W. Finney, thông tín viên của báo còn có thêm một hàng tít nhỏ: “Ford kêu gọi đoàn kết” và một hàng tít nhỏ nữa dưới đó: “Tổng thống nói cuộc di tản 'đóng lại một chương sử' cho Hoa Kỳ.”

Tít chính trên báo L.A. Times, tổng hợp tin thông tấn xã, là: “Sài Gòn đầu hàng, Cộng chiếm thành phố” với hàng tít nhỏ: “Việt Cộng chiếm Phủ Tổng Thống với quân lính, xe tăng tràn vào.”

Nguồn: Người Việt Online

Ngoc N Hao  
#84 Posted : Friday, May 6, 2011 4:35:33 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Nói với con đôi điều về quê hương




Nói với con đôi điều về quê hương

Rất giản đơn như câu chuyện đời thường.

Ba không phải là người rao giảng,

Hay hoa hòe với ngôn ngữ văn chương.

Quê hương đâu phải là danh từ trừu tượng,

Quê hương đâu phải là ý niệm cao vời;

Mà ở trong con là hơi con thở,

Là lưỡi con quen nồng vị trùng khơi.

Quê hương khởi đi từ lòng mẹ,

Chín tháng cưu mang vất vả bồi hồi;

Những trở trăng và những âu lo

Con ra đời trong cơn đau xé ruột.

Quê hương cũng chính là tên con đó,

Là Ca Dao, là Ngọc, là Lan;

Để một lần có ai lên tiếng gọi;

Là nhắc một lần: Con – Giòng máu Việt Nam.

Cũng khởi đi từ tiếng khóc đầu đời,

Từ giòng nước mắt vui mừng của mẹ;

Từ những giọt sữa thơm nồng bao khốn khó,

Giọt Cam Lồ mang ý nghĩa thiêng liêng.

Quê hương là vòng tay của mẹ,

Là vành nôi, là tiếng hát ru hời.

Giọng ca dao dặt dìu bên cánh võng,

Truyện thần tiên truyền lại tự bao đời.

Tiếng gọi Ba, Mẹ từ khi biết nói;

Mẫu tự A, B từ thuở đến trường;

Những bài học về núi sông cây cỏ;

Lịch sử Ông Cha, đạo lý luân thường.

Quê hương là bát cơm gạo tẻ;

Là bữa ăn bên bếp lửa gia đình.

Quê hương là những ngày Lễ, Tết

Rộn rã niềm vui, dào dạt chân tình.

Quê hương là những ngày lao tù cơ cực,

Cố gắng sống còn, giữ cứng đôi chân.

Là mẹ, là ngoại thân cò lặn lội

Nuôi cháu, nuôi con vất vả vô ngần.

Quê hương là chiếc áo dài tha thướt

Vẫn vờn bay theo mỗi bước con về.

Là chiếc nón bài thơ che nghiêng mái tóc;

Đôi guốc học trò rộn rã đường quê.

Quê hương là những ngày nắng ấm,

Trải lụa vàng trên đồng lúa xôn xao.

Là những đêm trăng giòng sông lấp lánh,

Vẳng vọng ai hò tiếng hát bay cao.

Là những ngày mưa dầm không muốn dứt;

Áo lá tơi không đủ ấm thân người.

Là cơn bão cuốn theo con nước lũ,

Mái rạ quê nghèo rên rỉ xác xơ.

Quê hương là bà con nội ngoại,

Là những dân quê chất phát thật thà.

Trái bắp, củ khoai xẻ dần cơn đói khó;

Miếng ngọt bùi cùng lẫn tiếng xót xa.

Này nhé con quê hương là tất cả,

Là ngọn rau, tấc đất, mái nhà tranh,

Giọng nói, câu hò, nụ cười, khóe mắt...

Và biết bao điều con gặp ở chung quanh.

Hãy nhớ nghe con giữ thơm quê mẹ;

Bằng cố gắng bây giờ phấn đấu vươn lên.

Tuổi trẻ con là tương lai dân tộc;

Ta sẽ về dựng lại nước non xưa.



QUANG HUỲNH







Ngoc N Hao  
#85 Posted : Friday, May 6, 2011 4:52:00 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Nỗi buồn tháng tư



UserPostedImage



Tháng Tư về, em tóc rối chờ anh,

Mấy mươi năm, chưa một lần trở lại,

Ngày tháng phôi pha, nhớ mong khắc khoải,

Đời trôi nổi lênh đênh theo vận nước...

Nơi em về, đường trần khuya lạc bước,

Vắng anh rồi, mây gió cũng buồn lây,

Nơi đó bây chừ phố vẫn mưa bay?

Trời tháng Tư chao ôi, buồn quá nhỉ!

Anh còn nhớ bài tình ca rên rỉ? (1)

Ru hồn anh ngủ mấy chục năm dài,

Nơi anh nằm heo hut hút những vòng đai,

Chốn anh về mù mịt chẳng tương lai,

Em ở lại với nỗi đau quằn quại,

Ngậm khối sầu, em nặng gánh hai vai,

Nơi xứ lạ, lê cuộc đời vất vưởng,

Tháng năm dài, đêm nằm em mộng tưởng…

Anh bên em đi nốt quãng đường dài!

Đêm rơi xuống mình mặn nồng ân ái…

Rồi đêm tàn, thấy anh không trở lại,

Em hụt hẫng trong đêm dài sợ hãi...

Cả bầu trời u ám một màu đen,

Thế gian này choáng ngợp cả hơi men,(2)

Tháng Tư về, em mang sầu lữ thứ,(3)

Và Tháng Tám, mịt mù mây che phủ…(4)

Em nhớ lắm, ôi! Những mùa Thu cũ,

Gió Thu về, em nặng trĩu ưu tư,

Anh bây chừ đã yên giấc ngàn thu,

Em ở lại gục đầu trong lệ đắng!...

San Jose, 04/04/08

Mai Hoài Thu



(1) Kỷ Vật Cho Em

(2) Một xã hội đầy rẫy sa đoạ, bê tha và trụy lạc…

(3) Tháng Tư, 1975(Tháng Tư Đen).

(4) Tháng Tám, 1945.




Ngoc N Hao  
#86 Posted : Friday, May 6, 2011 5:12:06 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
UserPostedImage



Tôi khóc – Hay trời tháng tư đã khóc ?




Chu Thụy Nguyên



Có những nén hương trong lòng chưa thắp
Bao triệu hồn oan đáy biển – đồi cây ?
Ta vẫn nợ – Chưa bao giờ trả nổi
Núi thịt xương và sông máu vẫn quanh đây !

Có những vết thương trong lòng luôn tấy nhức
Núi sông ơi ! Thề hứa vẫn chưa khuây
Con của Mẹ tác tan muôn vạn nẻo
Cửa nhà tan lòng canh cánh vơi đầy

Có những khuất oan chết rồi chưa nói được
Nghẹn chẳng thành lời. – Ôi ! dân tộc lầm than !
Manh áo vá gói xác thân tươm máu
Bịt miệng giữa tòa ! Công lý chốn rừng hoang !

Có những nỗi đau Mẹ cạn khô máu lệ
Chữ trinh con bán rẻ khắp tinh cầu
Trai nô lệ vong thân vì cơm áo
Lũ em thơ dốt nát – bởi vì đâu ?

Có bao triệu con tim tháng tư chết lặng ?
Nhìn quê hương, biển đảo rã rời đau
Đọc lại sử – tủi thân cùng tiên tổ
Trời tháng tư – giỗ quải tiếp liền nhau !…




thunder  
#87 Posted : Friday, May 6, 2011 10:00:28 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

Mất gốc


Tháng 4 năm nay kỷ niệm đúng 36 năm ngày tôi rời SàiGòn. Ngày 29-4-1975 gia đình tôi bứng gốc, bứng rễ bỏ hết tất cả để thoát khỏi Việt Nam trong sự hãi hùng. Khủng hoảng lo sợ đến nỗi nếu cái toilette không có ốc vặn chặt xuống đất thì chắc nó cũng đứng dậy chạy theo. Giây phút đặt chân lên chiến hạm của Đệ Thất Hạm Đội Mỹ, tôi vui mừng đã đến một bến bờ tự do mới, không quan tâm đến gốc rễ của tôi nữa. Định cư ở quê hương thứ hai, thỉnh thoảng có dịp nói chuyện với bạn bè hay người quen, vài người hay khuyên nhủ tôi đừng nên mất gốc, hoặc khi đề cập đến vấn đề con cái, khuyến khích chúng tôi dậy con cái tiếng Việt để chúng nó đừng mất gốc. Cho đến bây giờ tôi không bàn cãi để yên cửa yên nhà, thế nhưng mấy tuần nay vợ tôi than phiền tôi viết lách làm quái gì vì chả mang thêm một đồng xu phụ trội cho ngân quỹ gia đình làm tôi hơi quê xệ. Chỉ còn một cách để bảo tồn danh dự của tôi là tự sát, viết bài này để trình bày quan điểm của tôi. Viết xong tôi bảo đảm thành phần người Việt quá khích sẽ xin tôi tí huyết. Tôi chết đi vợ tôi sẽ lãnh bảo hiểm nhân thọ một triệu đô-la, chứng tỏ cho nàng là lời tiên tri của tôi từ xưa đến nay là đúng: rồi sẽ có một ngày nghiệp viết lách của tôi sẽ làm cho nàng giầu.

Mất gốc là gì? Tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, Trung Tâm Từ Điển Học ấn bản năm 1994, (xuất bản ở Hà Nội) và Từ Điển Tiếng Việt, Vietlex, 2009 của một nhóm biên soạn, nhà xuất bản Đà Nẵng (cũng xuất bản ở Hà Nội), cả hai cùng định nghĩa:

Mất gốc: Không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc, giai cấp.

Theo tự điển tiếng Việt 1997-2004 The Free Vietnamese Dictionary Project, http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/Dict/ , và http://vdict.com/ , cả hai in cùng một giải thích:

Mất gốc: Cắt đứt quan hệ với tổ tiên, nòi giống, cơ sở. Thí dụ: Mấy tên mất gốc sống nhờ vào đế quốc Mỹ.

Cùng một chữ “mất gốc” mà tự điển xuất bản ở Hà Nội định nghĩa khác hẳn với tự điển trên Internet ở hải ngoại. Tôi bảo đảm nếu trưng cầu dân ý hay đến những ông bợm nhậu hỏi “mất gốc” là gì thì sẽ có thêm nhiều định nghĩa khác nhau. Nếu tôi nói định nghĩa này đúng, định nghĩa kia sai thì thể nào tôi cũng chết, không vì đạn bên này thì cũng vì lưỡi dao bên kia nên tôi để cho tùy mọi người xét xử “mất gốc” có nghĩa là gì.

Để xem tôi có mất gốc hay không, trước nhất tôi phải tìm hiểu tôi là người gốc gì trước đã. Tôi đang sống ở California, Hoa Kỳ, thế nhưng tôi người da vàng mũi tẹt. 100% tôi không phải là người cùng một gốc với John Wayne, Clint Eastwood hay Brad Pitt. Tôi là An Nam Mít, không cãi vào đâu được. Rất nhiều dữ kiện chứng tỏ tôi là người Việt Nam:

-Tôi sinh ở nhà thương Đức Chính, trên đường Cao Thắng. Lần cuối cùng tôi xem trên bản đồ, đường Cao Thắng chưa bị động đất chạy sang Mỹ mà vẫn còn cắt ngang con đường Nguyễn Đình Chiểu và Điện Biên Phủ (Phan Đình Phùng và Phan Thanh Giản cũ).

-Tên trong căn cước, giấy hôn thú bên Mỹ của tôi vẫn là tên Việt Nam Nguyễn Tài Ngọc (Ngay cả con của tôi, dù rằng sinh ở Mỹ, tôi vẫn đặt chúng nó tên Việt Nam). Đáng lẽ ra chính tôi là người nên đổi sang tên Mỹ, không phải vì tôi muốn người khác tưởng tôi là George Clooney, nhưng vì tên tôi người Mỹ khó đọc. Họ gọi “Ngọc” là “Gờ-Nóp”, “Nóc”. Bao nhiêu tài tử, ca sĩ Mỹ muốn nổi tiếng phải đổi tên của mình như Charles Bronson người gốc Lithuania, tên mẹ đẻ là Karolis Dionyzas Bučinskis. Kirk Douglas, người gốc Nga-Sô, tên mẹ đẻ là Issur Danielovitch. Demi Moore, người Mỹ, tên cúng cơm là Demetria Guynes.

- Nhiều người Hoa ở SàiGòn nói tiếng Việt có sõi đến đâu nhưng khi mình nghe biết ngay họ không phải là người Việt vì họ nói tiếng Việt lơ lớ. Ngày xưa khi vừa mới qua Mỹ, tôi nhủ thầm trong mười năm tôi sẽ nói tiếng Anh như gió. Ấy thế mà 36 năm sau, tôi nói tiếng Anh với giọng… Việt Nam, phát âm đã dở mà viết lách hay đàm thoại cũng chẳng xong, không thua gì một chị ngày xưa trong xóm tôi lấy một anh chàng Mỹ đen. Tôi vẫn còn nhớ khi về nhà nếu cửa bị đóng, chị gõ cửa, miệng nói lớn cho anh ấy nghe: “Hó-nì, ốp bần đo!” (Honey, open door!). Giọng Mỹ siêu việt của tôi hiện thời cũng không hơn chị ấy là bao nhiêu.

Qua ba lý do trình bày trên, cho dù tôi sống ở Mỹ đến hơn trăm tuổi, gốc nòi giống của tôi là Việt Nam không chạy vào đâu được. Có giải tôi vào Khám Chí Hòa hay nhà tù Hỏa Lò Hà Nội nếu tôi nhận tôi là người Việt Nam thì tôi sẽ chẳng mướn luật sư biện hộ. Trước vành móng ngựa, tôi long trọng tuyên bố: gốc của tôi là Việt Nam.

Tôi không chối cãi gốc của tôi, thế nhưng tôi sống ở Mỹ 36 năm, hơn gấp đôi thời gian sống ở SàiGòn. Như thế thì tôi có mất gốc hay không?

Trước khi nói đến tôi, tôi muốn nói về con cái của tôi trước. Bạn bè khuyên tôi nên dậy chúng nó tiếng Việt để khỏi bị mất gốc. Lời khuyên dậy chúng nó tiếng Việt thì tôi đồng ý, nhưng lý do thì tôi không đồng ý. Lý do để mai sau nó về Việt Nam tìm vợ thì hữu lý hơn là khỏi mất gốc. Chúng nó sinh ở Mỹ, giữ cái gốc Việt Nam có lợi gì cho chúng nó? Để mai sau nếu nó xin làm công dân nước Việt Nam? Giữ phong tục tập quán Việt Nam làm gì? Dùng nước mắm thay vì muối, ăn hột vịt lộn thay vì hột gà luộc? Tụi nó nói tiếng Anh như người Mỹ, nói tiếng Việt như người Mỹ nói tiếng Việt Nam (cậu con trai tôi chỉ biết có vài chữ tiếng Việt: “chết meẹ rooi”). Tuy rằng một phần gốc của nó là da vàng mũi tẹt, nhưng một phần gốc khác của nó là người Mỹ vì chúng nó sinh ra và lớn lên trong tập quán nước Mỹ. Mất cái gốc nòi giống Việt Nam không quan trọng bằng mất cái gốc sinh ra ở Mỹ vì ưu tiên của chúng nó sẽ dành cho quốc gia nó mở mắt chào đời, quốc gia bảo đảm an ninh và nhân quyền, quốc gia cho chúng nó tất cả mọi cơ hội sinh sống từ bé đến lớn. Quốc gia đó không phải là Việt Nam.

Giờ thì đến phiên tôi. Tôi có mất gốc hay không? Nếu theo định nghĩa mất gốc là cắt đứt quan hệ với cơ sở, tôi đã mất gốc. Cơ sở, nhà cửa của tôi bây giờ là ở Mỹ. Căn nhà số 16/38/25 Nguyễn Thiện Thuật vĩnh viễn không còn là của gia đình tôi nữa. Nó đã có chủ mới. Gia đình tôi không bao giờ lấy nó lại được vì không ai điên dại nhận thức mình phạm lỗi tước đoạt tài sản người khác rồi trả lại cho chúng tôi. Lần đầu tiên trở lại SàiGòn vào xem nhà, tôi công nhận có bùi ngùi và có cảm tưởng mình đã trở về nhà cũ. Nhưng rồi lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, càng ngày tôi càng cảm thấy xa lạ, nhất là lần cuối cùng người chủ hiện thời đã phá xập hoàn toàn, xây lại một căn nhà mới. Đứng nhìn căn nhà hình dạng không còn như xưa, ngay cả bảng số nhà cũng thay đổi, tôi không còn cảm thấy liên hệ với nơi tôi khôn lớn nữa. Ngược lại khi trở về Mỹ, máy bay đáp xuống phi trường LAX, lái xe về nhà thấy bóng dáng căn nhà ở Simi Valley, tôi mừng rỡ đã về nhà. Nhà của tôi là ở Mỹ, cơ sở của tôi là ở Mỹ. Tôi đã mất gốc cơ sở ở Việt Nam.

Nếu nói mất gốc là cắt không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình thì tôi xin phân tích bản chất tốt đẹp hay không của người Việt Nam mà tôi đã chứng kiến, có kinh nghiệm tiếp xúc, trong ba giai đọan:

1. Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975.

2. Thời gian tôi sống và sinh hoạt chung với người Việt tỵ nạn từ ngày 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975, khi tôi rời trại tỵ nạn ra sống trong xã hội Mỹ.

3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ , từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay.

1.Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975: Tôi rời SàiGòn năm lên 17 tuổi. Ở Mỹ, 17 tuổi vẫn còn là con nít, vẫn còn dưới tuổi trưởng thành. Hai người 18 tuổi trở lên liên hệ tình dục không luật pháp nào ngăn cấm, nhưng nếu người trên 18 tuổi liên hệ tình dục với người dưới 18 tuổi thì sẽ bị ghép vào tội dụ dỗ trai/gái dưới tuổi vị thành niên, dù rằng người dưới 18 tuổi thỏa thuận. Dưới 18 tuổi chưa được đi bầu. Dưới 18 tuổi chưa được phép uống bia rượu. Tóm lại, dưới 18 tuổi đầu óc vẫn còn non nớt. Ấy thế mà tôi đã mục kích bao nhiêu sự xấu xa ở quê hương tôi:

- Một anh lính tài xế trong xóm tôi mang xe Jeep về nhà hút xăng trong xe ra rồi bán lại cho người trong xóm với giá rẻ.

- Gia đình nào có con cái đến tuổi quân dịch chạy tiền thì sẽ được miễn dịch. Trong khi người Mỹ đổ máu cho tự do của miền Nam, tướng Mỹ có con đi lính chết ở Việt Nam thì một số tướng lãnh và người giầu có cho cho con cái ra nước ngoài. Chỉ có lính nghèo là đổ máu.

- Tôi đi gác nhân dân tự vệ phải gác thế cho người đóng tiền trong khi các cấp chỉ huy hệ thống Nhân Dân Tự Vệ lấy tiền thu.

- Tổng Thống và Phó Tổng Thống VNCH đều là những bậc tướng lãnh. Khi trận chiến Cộng Sản thôn tính miền Nam đến mức quyết liệt, Tổng Thống lên trước quốc dân tuyên bố sẽ chiến đấu sát cánh bên dân, Phó Tổng Thống lên tuyên bố trước quân đội VNCH và cả thế giới là “Tôi thích ăn nước mắm, tôi quyết sẽ ở lại với quê hương tôi tử thủ đến mức cuối cùng”. Ấy thế mà trước khi xe tăng Cộng Sản phá vỡ cửa sắt Dinh Độc Lập, Tổng Thống và đại gia đình đã yên lặng đi ngoại quốc mang theo cả một máy bay đầy của cải, Phó Tổng Thống cũng rời khỏi SàiGòn bay đến một chiến hạm Đệ Thất Hạm Đội của Hoa Kỳ. Một quốc gia với dân tình tham nhũng là một lối sống. Một quân đội cá tính từ Binh Nhì đến Trung Tướng chỉ lo cho cá nhân của mình thì cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc không còn hiện hữu.

- Miền Bắc dùng võ lực thôn tính miền Nam gây ra bao nhiêu tử vong.

2. Thời gian tôi di tản từ 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975: Bài “Chí Nam nhi” của Nguyễn Công Trứ có bốn câu thơ như thế này:

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.
Đã chắc rằng ai nhục ai vinh,
Mấy kẻ biết anh hùng thời vị ngộ.

(Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh có nghĩa là Từ xưa đến nay hỏi có ai không chết? Hãy để lòng son chiếu sử xanh. Hai câu thơ tiếng Hán này là của Văn Thiên Tường, một tướng lãnh của Trung Hoa). Hai câu thơ sau, ý của tác giả là người ta chỉ biết anh hùng sau khi thời thế xẩy ra. Tôi kém may mắn tìm hiểu được bản chất của người đồng hương trong cơn ly loạn:

-Hỗn loạn dành đường sống cho riêng mình.

-Ăn cắp chai tương ớt, xì dầu ở nhà ăn trong trại tỵ nạn đem về phòng ngủ barrack của mình dù rằng người Mỹ nói như van lậy thức ăn không thiếu thốn.

-Lấy hết chăn trên máy bay, khi vào trại mang chăn ra cắt may thành áo lạnh, đến nỗi người Mỹ không mang chăn trên những chuyến máy bay sau nữa.

-Những người muốn trở lại Việt Nam (dùng con tầu Trường Xuân) đã nổi loạn, đốt cháy cơ sở vì người Mỹ quá chậm trong việc cung cấp lương thực và sửa sang máy móc cho con tầu.

-Orote Point: dân tỵ nạn ở trong lều quân đội, đôi lúc phải giặt quần áo rồi phơi ở bên ngoài lều. Phơi mà không có người nhà canh chừng thì bao nhiêu quần áo cũng bị mất cắp.

-Cũng ở Orote Point, người Mỹ họ cắt nửa thùng phi làm thùng giữ phân và nước tiểu ở những toilette gỗ, xây dã chiến. Lính G.I. là người đi đổ và lau rửa toilette. Không hiểu tại sao mà người Việt tỵ nạn không đi tiêu vào thùng phi mà tiêu tiện đầy lên chỗ phản ngồi bằng gỗ. Cuối cùng, họ bắt người tỵ nạn chia phiên nhau lau rửa và đổ thùng phân vì họ nói mãi nhưng chẳng ai nghe.

-Người gạt người, thân hay lạ, trong việc đóng tiền vượt biên.

-Và sau cùng, một cảnh gia đình tôi mãi không bao giờ quên. Bên cạnh chỗ ngồi của gia đình tôi trên chiếc tầu chiến Mỹ đi từ Vũng Tầu đến Subic Bay là một gia đình khá giả. Họ đã chuẩn bị sẵn nên mang theo lương thực, nước uống, sữa Guigoz…đầy đủ cho người lớn và trẻ em trong gia đình. Một chị trên tầu có con nhỏ, không có sữa cho con mình bú nên đến xin một người đàn bà trong gia đình này cho chị ta một chút ít sữa cho con. Người đàn bà nhìn chị ta, nói rằng không cho sữa không, nhưng sẽ bán nếu chị ấy trả tiền bằng sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ. Chị kia tháo sợi dây chuyền để đổi sửa cho con!

3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ, từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay:

Vào năm 1994, khi trận động đất ở Northridge gây thiệt hại trầm trọng cho nhiều thành phố, kể cả Simi Valley, FEMA (Federal Emergency Management Agency- Cơ Quan Quản Lý Khẩn Cấp Liên Bang) đến Simi Valley thiết lập trụ sở cứu giúp. Vợ tôi làm cho County, tình nguyện làm giúp FEMA. Một trong những sự trợ giúp khẩn cấp là thức ăn. Động đất gây ra cúp điện, thức ăn trong tủ lạnh do đó sẽ bị hư. Nhà ai thức ăn bị hư thối đến điền giấy tờ (chỉ có một vài chi tiết: tên tuổi và địa chỉ) thì FEMA sẽ phát cho một thẻ phiếu trị giá $120 dollars. Cầm thẻ phiếu này đến bất cứ siêu thị nào mua sắm thức ăn dùng nó để trả tiền, siêu thị sẽ lấy vì họ sẽ tính tiền lại với chính phủ. Vợ tôi thấy một người đàn bà Việt Nam đến xin hai lần. Lần thứ nhất một mình nhưng lần thứ hai mang theo một lô người Việt Nam nữa. Vì không biết vợ tôi là người Việt Nam, bà ta vừa cầm giấy ghi tên phân phát cho những người đó vừa nói: “Tụi bay cứ đề tên vô, địa chỉ thì ghi đại số nào cũng được, không ai xét hết. Tủ lạnh nhà mình không bị cúp điện, thức ăn không hư, họ cũng cho mình $120 vì không cách nào mà họ xét được”.

Ai có đọc báo Mỹ thỉnh thoảng sẽ thấy người Việt Nam bị bắt vì tội gian lận. Nhân viên an sinh xã hội khai gian chính phủ bỏ tiền giúp người nghèo vào quỹ riêng của mình, hơn một triệu đô-la. Một bà khai sổ sách cho một hãng xe ở Van Nuys biển thủ bạc triệu. Người làm giấy tờ cho mượn tiền mua nhà khai gian với nhà băng mấy triệu. Văn phòng y khoa khai gian Medical cả trăm nghìn. Một số người có cơ sở thương mại trốn thuế. Không lúc nào mà không có tin xấu. Người Mỹ đã làm ơn, cho người Việt chúng ta một cơ hội sống trong tự do. Thay vì trau giồi nhân bản đạo đức của mình để họ hãnh diện đã không lầm khi cho phép người mình sang đây, chúng ta làm ngược lại. Tôi biết một ông Việt Nam lớn tuổi, lúc nào cũng cay cú người Mỹ là nguyên nhân làm cho Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ (hoàn toàn không phải lỗi vì người Việt tham nhũng hay không có tinh thần chiến đấu!) , một lần nói với tôi là: “Tổ cha mấy thằng Mỹ! Tụi nó điếm lắm!”. Đây là một cá tính tôi thấy của người Việt: không bàn cãi một vấn đề với lý luận, tri thức nhưng với bướng bỉnh. Khi sai không nhận là mình sai, chụp mũ người khác, dùng từ ngữ hạ cấp chửi đối phương, và đôi lúc còn dọa đánh người ta nữa. Đây là gốc Việt Nam, tôi không nên mất gốc?

Cách đây vài tháng, tôi có viết một bài phê bình “Xem Paris By Night 99 : Tôi là người Việt Nam” , đăng trong Saigonocean.com http://www.saigonocean.c...NguyenTaiNgoc/vanNTN.htm .Paris By Night hay ASIA là những chương trình nhạc được người Việt hải ngoại ưa chuộng, và như thế ít ra cũng phản ảnh một phần nào dư luận của người Việt. Chủ đề của DVD này là hãnh diện vì tôi là người Việt Nam. Tôi tóm tắt ba nhận xét chính sau đây:

1. Hầu hết những người Việt Nam được vinh danh trong DVD này cảm ơn bố mẹ họ, gia đình họ… làm việc siêng năng cần cù để bây giờ họ được thành công. Không một ai cám ơn chính phủ Mỹ, dân tộc Mỹ đã cho họ có một cơ hội sang đây. Bố mẹ hay chính bản thân họ có cần cù đến đâu mà nếu họ vẫn còn ở Việt Nam, không ở Mỹ thì họ có thành công như bây giờ không? Bài học “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quá đơn giản nhưng rất ít người nhớ.

2. Ông “vua nail” Quý Tôn tuyên bố là ông ta ước ao những người làm nail đoàn kết để nâng cao giá cả. Tôi ngồi nghe há hốc miệng kinh hoàng trong khi cả hí viện vỗ tay ầm ầm, kể cả người hướng dẫn chương trình. Chỉ có chính thể Cộng Sản xưa cũ mới ấn định giá cả hàng hóa. Giá cả do nhà nước ấn định như trong các nước Cộng Sản ngày xưa (và cả Việt Nam trước khi Đổi mới vào năm 1986) đưa tới kinh tế sụp đổ, dân tình đói kém. Từ khi khối Cộng Sản Nga-Sô sụp đổ, Nga không còn ấn định giá cả. Đặng Tiểu Bình sau khi sang Mỹ viếng thăm Tổng Thống Jimmy Carter vào năm 1979, kinh hoàng trước sự giầu có của nước Mỹ, về Trung Hoa áp dụng chính sách free market, thị trường cạnh tranh ấn định giá tiền. Kết quả: không ai có thể phủ nhận Trung Hoa tiến vượt bực chỉ trong vòng 30 năm nay. Việt Nam bắt chước Trung Hoa, áp dụng chính sách Đổi Mới vào năm 1986, nhà nước không còn áp dụng giá cả. Chỉ cần hỏi một người sống ở Việt Nam so sánh sự khác biệt trước Đổi Mới và bây giờ để xem chính sách nhà nước ấn định giá cả có hữu hiệu hay không. Thế mà khi nghe ông “vua nail” Quý Tôn nói, không một ai chửi bới mà vỗ tay ầm ầm! Đây là một “tốt đẹp” trong giòng máu Việt của tôi mà tôi không nên mất gốc?

3. Paris By Night là một cơ cấu thương mại, tổ chức ca nhạc thu tiền bán vé, bán DVD để lấy lời. PBN tạo ra một chủ đề kích thích dân tộc tính để thu hút khán giả, bán DVD. Khi bắt đầu DVD phần 2, Nguyễn Ngọc Ngạn còn nhân cơ hội để quảng cáo bán sách viết mới nhất của mình. Dùng một niềm tự hào chung -hãnh diện tôi là người Việt Nam- để làm tiền gây lợi riêng mà không một ai thấy ngứa tai gai mắt?

Theo tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, “mất gốc” là không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình. Nếu những kinh nghiệm với người Việt Nam trên đây tôi đã chứng kiến trong cuộc đời được gọi là tốt đẹp, thì vâng, xin cho tôi mất gốc.

Nguyễn Tài Ngọc
April 2011


thunder  
#88 Posted : Saturday, May 7, 2011 5:19:47 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
UserPostedImage

NHỚ NGÀY THÁNG TƯ


Tháng Tư cũng lại trở về
Gợi người viễn xứ vọng về cố hương
Nhớ chăng ngày ấy uất hờn ?
Lệnh đành buông súng tan hàng đớn đau !

Nhớ chăng ngày ấy thảm thương ?
Anh hùng tuẩn tiết, giữ tròn thanh danh
Nhớ chăng ngày ấy điêu linh ?
Gia đình tứ tán, cửa nhà tan hoang !

Nhớ chăng ngày ấy hãi hùng ?
Dắt dìu chạy loạn, xác người ngổn ngang
Nhớ chăng ngày ấy ngậm ngùi ?
Âm thầm bỏ xứ, mắt nhoè lệ rơi

Nhớ chăng người chẳng ra đi ?
Mang thân tù tội, lưu đày Bắc phương
Nhớ chăng khổ nhục anh hùng ?
Thất thời lỡ vận, phải đành tan thương !

Nhớ chăng những bậc vợ hiền ?
Gian truân dầm dãi, gánh gồng nuôi con
Nhớ chăng bụng mẹ còn mang ?
Con chưa biết mặt, thân cha chết tù

Còn bao cái nhớ đoạn trường
Nhớ đi, nhớ lại không ngừng lệ rơi !
Bây giờ lạc mãi trời xa
Mấy mươi năm lẻ, tháng Tư ngậm ngùi !!

Tuyết Nga

Ngoc N Hao  
#89 Posted : Saturday, May 7, 2011 3:36:33 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Nhớ Sài Gòn 2



(Thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi,
trong và ngoài nước)



Sài Gòn ! ... tôi nhớ Sài Gòn ! ...
Nhớ hàng me thắm, nhớ con đường dài
Bạch Ðằng, nhớ buổi ban mai
Hải quân, chiến hạm đậu ngoài bến mơ
Trong màu nắng đẹp như thơ
Uyên ương, ai đó, dạo bờ sông mây
Hóa Giang, hùng sử ghi đây ?
Tượng Trần Hưng Ðạo chỉ tay thề nguyền ...
Ðầy ngăn ký ức thiêng liêng
Ðường xuân Nguyễn Huệ cười duyên mai, đào
Nhớ nhà Quốc Hội toà cao
Lê Lai, Lê Lợi, và nào Gia Long
Ngọt ngào nước mía Viễn Ðông
Mai Hương, kem lạnh mát dòng tuổi xanh
Lê Thánh Tôn, chợ Bến Thành
Ngựa xe, gái lịch, trai thanh sớm chiều
Tự Do, Thống Nhất dập dìu
Và Dinh Ðộc Lập thân yêu, vàng cờ
Ðức Bà, cung thánh, nhà thờ
Tháp cao vói đỉnh trời mơ, thanh bình !
Thảo Cầm Viên, thuở học sinh
Lang thang, những bước chân tình chơi vơi ...
Duy Tân, trường luật, đông người
Trái tim Nguyễn Trãi, nụ cười Trưng Vương
Tháp Rùa, thương qúa Mỵ Nương
Vì tin Trọng Thủy nên chương tình sầu !
Phan Ðình Phùng, Ngô Tùng Châu
Nhớ chùa Xá Lợi có lầu chuông cao
Gia Long ai đỏ má đào
Ngắm tà áo trắng mà xao xuyến lòng
Tao Ðàn một thuở song song
Ngây thơ, mộng biếc, tình trong, ngọc ngà


Bây giờ ... mộng biếc ... trôi xa ...
Sài Gòn đã bị người ta cướp rồi !!!
Người đem đau khổ cho người
Nát cân Công Lý, mất đời Tự Do !
Sài Gòn, ngươì gọi thành Hồ
Viễn Ðông, viên ngọc ngày xưa na't rồi !


Ai ơi, xin hãy cứu đời
Ðứng lên, lấy lại giùm tôi Sài Gòn !
Ðời cần những tấm lòng son
Và quê cần những người con ngoan cường
Ðể mà quang phục quê hương
Ðể đem bất khuất can trường cứu quê !


Ngô Minh Hằng

Ngoc N Hao  
#90 Posted : Saturday, May 7, 2011 3:50:26 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Người Lính VNCH ... Tôi Nợ Anh.


UserPostedImage




Anh lớn lên ... quê hương dày lửa khói,
Sách vở buồn ... chữ nghĩa dở dang rơi,
Mực chưa vơi ... gác bút ... bước vào đời,
Trường nghiêng nắng ... Ve ngân lời từ giã !

Mái trường yêu ... áo thư sinh ... gởi lại,
Những phương trình, hàm số ngỗn ngang vương,
Tấm bảng đen buồn im lắng trên tường,
Vết phấn trắng ... học đường ... bao kỷ niệm !

Nắng quân trường ... tháng ngày dài huấn nhục,
Đêm di hành lạnh buốt dưới mưa rơi,
Da sạm đen ... mầu nắng đổi cuộc đời,
Người lính mới ... ca vang lời sông núi.

Anh bước đi hơn nửa vùng đất nước,
Treo cuộc đời trên đầu súng ... mong manh,
Tấm poncho che hạnh phúc dân lành,
Bùn vương gót ... thơm đồng xanh lúa mới.

Hai mươi năm ... Anh chưa tròn giấc ngủ,
Vì đạn thù vẫn cày nát quê hương,
Bước quân hành ... ngọn cỏ đọng giọt sương,
Anh dừng gót ... hậu phương ... hoàng hôn phủ.

Sông Bến Hải ... lửng lơ buồn im lắng,
Chảy ngăn đôi ... đau xót Mẹ Việt Nam,
Gót giày Saut in dấu nẻo quan san,
Ngăn cuồng vọng lan tràn từ phương Bắc.

Huế cổ kính ... Kinh Đô Nam Quốc Việt,
Cầu Tràng Tiền nghiêng bóng nước Hương Giang,
Tết Mậu Thân ... giặc đốt phá điêu tàn,
Chiếc cầu gãy ... Anh bàng hoàng chua xót !

Ôi Quảng Trị ... Cổ thành nghiêng đổ nát,
Máu của anh ... từng viên gạch đỏ loang,
Anh hiên ngang dựng lại ngọn cờ vàng,
Cờ phất phới trên hằng ngàn xương trắng !

Phá Tam Giang lững lờ theo năm tháng,
Ngược xuôi giòng len rừng lá xanh xanh,
Lá hằn ghi ... muôn vết tích quân hành,
Sông in bóng ngàn hùng anh nước Việt.

Đồi Charlie chiều rừng xanh bão lửa,
Nắng hạ buồn đưa tiễn cánh dù hoa,
Hè bảy hai (72) ... bao tang trắng ... lệ nhòa,
Anh gãy cánh ... xót xa người ở lại.

Tống Lê Chân ... pháo đạn thù bao phủ,
Sáu trăm ngày tử thủ ... thức trắng đêm,
Chí hùng anh ... đôi chân cứng ... đá mềm,
Anh ngạo nghễ giữa muôn trùng quân giặc.

An Lộc Địa ... chín mươi ngày rung chuyển,
Tám trăm ngàn đạn pháo ... máu xương rơi,
Anh hiên ngang sừng sửng với đất trời,
Anh vẫn sống với cuộc đời đáng sống !

Anh nổi trôi bồng bềnh trên sóng nước,
Mộng hải hồ ... áo trắng giữ quê hương,
Trường Sa buồn ... máu nhuộm đỏ đại dương,
Anh nằm xuống ... tang thương lòng biển mẹ !

Lững lờ mây ... xé trời nghiêng cánh sắt,
Anh tung hoành ngang dọc giữa không gian,
Giữ quê hương ... diệt lũ cộng bạo tàn,
Giáng những trận kinh hoàng trên đầu giặc.

Màn đêm buông ... những Kinh Kha thời đại,
Đang âm thầm trên đất giặc hiểm nguy,
Vì quê hương ... anh nào có ngại gì,
Trai thời loạn ... mấy người đi ... trở lại ...

Hai mươi năm ... Anh miệt mài đi mãi,
Chưa một lời than thở ... kiếp chinh nhân,
Máu tuôn rơi ... thịt nát ... không ngại ngần,
Vì Tổ Quốc ... chưa một lần buông súng.

Tháng Tư Đen ... Ngày Ba Mươi ... gãy súng,
Giặc Hồ vào ... máu nhuộm đỏ quê hương,
Đôi dép râu mang chủ nghĩa bạo cường,
Gieo tang tóc ... xây thiên đường bằng máu !

Cuộc đời anh chôn vùi theo vận nước,
Người quyên sinh tuẩn tiết với non sông,
Hồn lửng lơ nhìn đất mẹ ... đau lòng,
Khóc nước Việt chìm trong giòng huyết lệ !

Kẻ sa cơ ngẩng cao đầu bất khuất,
Nơi pháp trường ... trước mũi súng cộng nô,
Anh hiên ngang đả đảo lũ giặc hồ,
Rồi gục ngã theo cơ đồ mệnh nước !

Người ở lại ... chuỗi ngày dài lao lý,
Trong gông cùm, tra tấn ... máu thịt rơi,
Ôi đớn đau ... đói khát ... thân rã rời,
Anh uất hận lìa đời trong ngục tối !

Kẻ lết lê bên lề của cõi sống,
Tấm thân tàn nương trên mảnh mo cau,
Nửa đôi chân ... vết thương rỉ máu đào,
Tháng Tư đến ... lệ trào trong giấc ngủ !

Loài quỷ đỏ trả thù trên xác chết,
Nghĩa trang buồn ... chúng tàn phá tan hoang,
Xác thân anh trong cát bụi thời gian,
Giờ trơ trọi mảnh xương tàn ... mưa nắng !

Người còn sống giống như người đã chết,
Khác nhau chăng ... một xác chết biết đi,
Mất quê hương ... Anh còn lại những gì ...
Ngoài kỷ niệm khắc ghi vào quân sử !

Ba mươi bốn năm ... lạc loài viễn xứ,
Đếm tháng ngày trên những bước lưu vong,
Tôi nợ Anh ... nghe ray rức trong lòng,
Vong Quốc Hận ... sục sôi giòng máu nóng !

Tôi nợ Anh ... nhịp quân hành rộn rã,
Ánh đuốc thiêng ... khúc hát khải hoàn ca,
Tôi nợ Anh ... nợ nước với thù nhà,
Món nợ đó ... Tôi thề sẽ phải trả ...

Món nợ đó ... Tôi thề sẽ phải trả ...
Trả cho Anh và Tổ Quốc Việt Nam./.

Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 34.
30/04/2009
Hoàng Nhật Thơ
"ĐTTS"

Ngoc N Hao  
#91 Posted : Saturday, May 7, 2011 4:46:50 PM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
BÀI THƠ CỦA ĐÊM


Bởi Nguyễn Trầm NGUYÊN


Năm 1975 Nguyễn Trầm Nguyên mới 14 tuổi khi ba là một Đại Tá trong quân lực VNCH bị bắt đi cải tạo. Sau 5 năm mòn mỏi chờ Cha về trong vô vộng, cô đã viết bài thơ này khi cô vừa 19 tuổi.




Con viết cho Ba bài thơ của Đêm
Vắng bóng trăng hiền soi hàng hiên lặng
Bên cạnh con, sách triết Marx-Lénine
Nhưng trước mặt, sau lưng là tối tăm vây hãm

Bữa cơm chiều ăn sắn khoai no tạm

Ba ơi,


Nước mắt không rơi, con chỉ khóc trong lòng
Thương Mẹ già nua, bán buôn lao nhọc
Mưa trút, nắng thiêu...ngồi chắt góp từng đồng .
Con trưởng thành bằng nhọc nhằn của Mẹ
Để đến trường ca ngợi "Bác kính yêu"
Mẹ vẫn già đi, vẫn cực khổ sớm chiều
Nuôi con lớn, để kéo cày

đền đáp "ơn dưỡng nuôi của Đảng"


Ba ạ ,

Thu đã sang
đêm nay mưa rơi lạnh
Tội em con, áo mỏng ngủ không giường
Nhưng thương cho em nỗi buồn vẫn nhỏ
Nghĩ đến Quê hương uất nghẹn đến vạn lần
Biết có bao giờ tìm lại được mùa Xuân, hở Ba
Cho dân tộc đã trăm cay nghìn đắng ?


Có những lúc con nghe lòng chết lặng
Nhìn bên đường nằm la liệt những người
Nhìn trên đường ,vẫn ngựa xe xuôi ngược
Thảm cảnh hôm nay bày ra giữa phố phường ...
Những mẹ già ngồi im như thạch tượng
Nhìn người dạo qua, nhìn tháng ngày qua
Những bé thơ chưa một ngày vui sướng
Hạnh phúc bỏ quên em, chỉ đến với Uy quyền
Họ có quyền, Ba ạ ,kể cả quyền chém giết
Không bằng súng gươm, nhưng với ...Búa và Liềm!



Chân Lý
Nằm trong tay kẻ có chức ,có tiền Và Chân Lý
"Cụ thể", "Tương đối", "Khách quan"

...nên trăm chiều thay đổi
Tương lai ,hở Ba?
Con xin Ba đừng hỏi
Sống hôm nay, làm sao con có thể trả lời
Những đôi tay, dù đen sạm rã rời
Vẫn chưa đủ tô thắm màu cờ đỏ
Và vẫn trắng, nỗi xót xa nghèo khổ
Nhà nước thương dân ,ngưng bán gạo rồi, Ba!
Nhà nước thương dân,bắt lính, xét nhà
Trăm lo lắng, ngàn ưu tư chồng chất
Con đã viết, trải lòng con rất thật
Dù để rồi chỉ dấu kín riêng con
Năm năm qua..đã chai sạn tâm hồn
Nước mắt không rơi,

Ba ơi,

con không còn biết khóc!

Mưa bay nghiêng vào đậu trên sách học
Nhưng không làm ướt được triết Mác-Lê
Đêm đang qua nhưng ánh sáng không về
Con sống tựa kẻ mù, và câm, và điếc
Giải băng đỏ ngày một thêm vòng xiết
...Nhưng không bao giờ trói được óc tim con!
Nhưng không bao giờ diệt được sức sống còn
Con đã sống, Ba ạ
Và sẽ sống, vươn lên từ nỗi chết!


Năm năm rồi, Ba xa xôi biền biệt
Con đợi mong ngày Ba được trở về
Nếu đổi đời sống con để Ba được "tha" về
Con xin nhận, không đắn đo ngần ngại
Những ngày tháng qua, mỗi khi nhìn lại
Con xót xa nhưng cũng rất tự hào
Con buồn nhiều nhưng hãnh diện biết bao
Con gái Ba đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều lắm
Và Dân tộc, vui đi Ba ! Vẫn sống !
Vẫn lớn như rừng chân đạp chông gai
Đan chặt tay nhau vững bước đường dài
Chung bước chân, xẻ chia từng lao nhọc
Viết cho Ba, đêm nay con trọn thức
Bài thơ của Đêm ,mưa lạnh ngoài trời
Quanh đây bao người cầu mong chút ấm vui
Ba!



Ba ạ,
Con thế này, đã là vô cùng hạnh phúc
Vâng, thưa Ba
Giờ đây con đang hạnh phúc
Vì cùng Ba con nói thật được lòng mình
Không phải kết thúc

Và mở đầu bằng xưng tụng Đảng quang vinh
Như công thức con thuộc lòng năm năm nay ở lớp
"Họ" dạy chúng con phải biết ơn người đi trước
Là "Bác Hồ,đưa ta tới trời xa"
Là Đảng Mác-Lê rất "yêu nước thương nhà"
"đã trả cho ta trời cao, áo cơm, linh hồn và đất rộng"
Tuổi thơ Việt Nam phải gặp trong giấc mộng
Bác Hồ cười, râu tóc Bác bạc phơ
(Các em con sắn khoai không no bụng
Ngủ không an, biết có mơ thấy được Bác Hồ ?)

Con dừng nơi đây, bài thơ của Đêm
Mưa vẫn rơi ngoài, lạnh qua song lặng
Con ép vào đây,trang sách Marx-Lenine
Giọt nước mắt đen
Sau đêm thức trắng
Giọt nước mắt đen rơi từ tim thầm lặng
Con khóc thương Đêm, ôi Đêm đẩy xe tang...
Không rõ rồi mai trời sẽ mưa hay nắng
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi, bóng tối ngập tràn
Chỉ biết hôm nay, Ba ơi,

Dân tộc mình khát khao ánh sáng...


Nguyễn Trầm Nguyên
07-1980



thunder  
#92 Posted : Saturday, May 7, 2011 8:26:03 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
RỬA HỜN NÚI SÔNG

(Gởi các bậc trượng phu cùng tuổi trẻ Việt Nam, trong và ngoài nước)

Nghìn năm dưới ách giặc Tàu
Việt Nam một thuở nát nhàu, đau thương
Sưu cao thuế nặng trăm đường
Ngọc trai, thăm thẳm đại dương, xuống tìm!
Hiểm nguy đáy biển, lòng đêm
Xác nuôi bụng cá, xương mềm sóng xô
Rừng sâu, lá phủ hoang mồ
Ngà voi một chiếc, xác khô trăm người!
Nghìn năm đô hộ, than ôi
Niềm đau kể đến muôn đời, còn đau...
Thế nhưng không tấc đất nâu
Mất vào tay bọn giặc Tàu dã man!

Mà nay, sông núi Việt Nam
Ai đem Bản Giốc, Nam Quan cống Tàu???
Ai làm máu chảy biển sâu?
Mấy ngàn hải lý bỗng đâu về người??!!
Vết dao ai chém ngang đời
Để dân tộc Việt ngất trời tang thương???
Ai rằng giải phóng quê hương
Nhà tù lại mọc bốn phương giam người!
Tự do ai hát trên môi
Nhưng khuôn đúc cả tiếng cười trẻ thơ!
Hòa bình, ai sống đời mơ
Mà dân, đời sống xác xơ đau buồn ???
Hỡi ai xót cội thương nguồn
Xin đem chính nghĩa rửa hờn núi sông!!!

Ngô Minh Hằng


thunder  
#93 Posted : Saturday, May 7, 2011 8:35:14 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
THIÊN ĐƯỜNG ĐÁNH MẤT

Năm này nữa, 36 năm rồi đó
Ta làm gì? Bóng đã ngã về tây
Mộng vá trời theo gió cuốn mây bay
Còn vướng vất ở đáy hồn tan nát

Ta như cánh chim trời phiêu bạt
Mặc mưa giông, mặc gió chướng dập vùi
Đứng nép mình nhìn biển rộng trùng khơi
Để tưởng tiếc một thiên đường đã mất

Thiên đường của ta một đời sống thật
Với bạn bè xem sinh tử như chơi
Đất nước điêu linh, khói lửa ngợp bời
Thừa đảm lược dưới màu cờ sắc áo

Diệt giặc thù như cuồng phong giông bảo
Đâu sá gì những chiến trận hiểm nguy
Dẫu chạnh lòng ở những sáng ra đi
Vẫn tự hỏi chiều có về thăm phố

Thiên đường của ta dòng sông tuổi nhỏ
Trong đói nghèo nhưng hạnh phúc chứa chan
Người thương người, ít nghe tiếng oán than
Xã hội an vui, xiển dương bác ái

Thiên đường của ta những người em gái
Áo trắng học trò, môi mắt tinh khôi
Lắm mộng nhiều mơ đi giữa cuộc đời
Dư can đảm làm người yêu lính chiến

Nề nếp gia phong bây giờ mất biến
Nhân bản, tự do vỗ cánh bay xa
Tuổi trẻ hung hăng từ trường đến nhà
Mặc sức ăn chơi, đua đòi, lêu lổng

Thiên đường bây giờ mịt mờ, lảng đảng
Dưới bàn tay của lũ giặc cuồng ngông
36 năm qua đất mẹ lầm than
Đạo đức suy đồi, tình người băng hoại

Thiên đường của ta giờ không tồn tại
Ta bỗng như một bóng quế hồn ma
Nhìn xuyên đại dương, nhìn thấu quê nhà
Niềm hy vọng dập dềnh trên lượn sóng

Yên Sơn
Tháng Tư 2011

Edited by user Monday, May 9, 2011 3:03:23 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thunder  
#94 Posted : Saturday, May 7, 2011 9:04:58 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
Đã Sáng Mắt Ra Chưa?


Nhiều người bị mù loà, bị cataract, được chữa lành và đã sáng mắt, ấy thế mà vẫn có người có mắt cũng như không, vẫn u tối như thường.

Ở Việt-Nam và cả ở hải ngoại ngày nay có rất nhiều người bây giờ mới sáng mắt khi được sống chung và làm ăn với bọn Cộng Sản. Họ là ai?

Ở Việt-Nam

1. Họ là những bà mẹ quê chất phác.


Trước đây họ nghe lời ngon ngọt của CS, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà họ, những tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được cấp mấy giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, mấy huy chương bằng đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán không ai mua. Hổm rồi, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện. Kết quả? Họ bị hốt và vất lên xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Bây giờ họ đã sáng mắt nhưng đã muộn. Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.

2. Họ là giới trí thức sống tại miền Nam Việt-Nam.

Trước đây họ nghe lời dụ dỗ của bọn CS, họ đọc toàn sách Karl Marx, Engels, Jean Paul Sartre họ mơ tưởng thấy tương lai sán lạn, bầu trời nở hoa, một thế giới đại đồng, không giầu không nghèo, ai cũng như ai, gọi nhau tất cả bằng “đồng chí”. Thế là họ xuống đường biểu tình, phá rối trị an của VNCH, làm mồi cho tụi VC xâm nhập thành thị phá hoại. Sau ngày 30-4-75, họ ra ứng cử vào QH bù nhìn. Kết quả rớt đài. Họ thấy tất cả mọi sự đều tệ hại hơn ngày xưa nhiều, họ la ó, phản đối. Kết quả họ bị quản chế, họ bị công an thuê xã hội đen đánh đập, gây ra tai nạn. Thế là họ mở mắt trong nhà thương. Rồi họ sáng mắt không kịp nữa khi đã vào nhà xác.

3. Họ là những đại diện được dân cử miền Nam.


Trước đây họ bị dụ khị vơi củ cà rốt đỏ tươi là sẽ ở lại làm việc cho thành phần thứ ba, với hoang tưởng là CS Miền Bắc giải thể VNCH và trao cho nhóm thành phần thứ ba thành lập chính phủ miền Nam, chia ghế chung với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ ra sức sử dụng cái tự do dân chủ miền Nam đánh phá VNCH đủ mọi mặt. Đến khi VNCH bị bạn đồng minh bỏ rơi thì ai ngờ họ bị cho ra rià, chỉ còn ngồi chia với nhau cái “ghế đá công viên”.

4. Họ là thành phần du kích miền Nam, tập kết ra Bắc.


Họ đã sống dở chết dở trên dẫy Trường Sơn, trên đường mòn HCM. Họ tin là mai này miền Bắc đánh thắng miền Nam thì họ trơ về vinh quang, CS Miền Bắc sẽ để cho họ thống lãnh miền Nam, ít nhất cũng làm quan to. Hỡi ôi! Họ được gì? Tất cả những chức vụ ngon lành đều do cán ngố miến Bắc nắm hết. Họ từ từ bị bỏ rơi, uất ức quá họ xin phục viên. Bây giờ họ chỉ còn biết mở mắt và chửi thề từ sáng đến tối mà thôi.

5. Họ là thành phần giầu sang phú quý miền Nam.

Nghe lời hứa ngọt như mía lùi của quen , vào bưng thành lập cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ được rủ sang Paris ngồi vào bàn tròn bàn vuông, dự hội nghị thanh toán miền Nam do Kissinger và Lê Đức Thọ bầy mưu đạo diễn năm 1973. Sau 30-4-75 họ được gì? Ôi chao, Cái MTGPMN sống chưa được bao lâu đã bị CS Miền Bắc bóp cổ chết ngắc ngày 2-7-1976. Bấy giờ họ mới sáng mắt ra thì đã trễ, chỉ còn biết than thân trách phận là mình quá ngu.

Tại Hải Ngoại:

Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên.


Từ ngày Mỹ nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:

a. Một ông vua chả giò, đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả người dân trong nước cũng vậy), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. Kết quả ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông “Tưởng Thú Khải” nên mới “tái vượt biên bằng đường hàng không” ra khỏi nước. Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.

b. Một ông bác sĩ tim, bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất “hiện đại” về Sàigon mở phòng mạch mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ “gián điệp CIA” không đưa ra toà nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. Thế là mất cả chì lẫn chài. Về lại Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống , ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.

c. Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông, đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. Rồi một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. VK hồi đó chưa được phép mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê “thế nà nàm sao?”, chắc chúng “điều cha” là ông nhờ người khác đứng tên. Ông tẽn tò trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ của HY đỏ Phạm Minh Mẫn mới đây.

d. Một ông chuyên viên thu băng video và CD, DVD lậu, khoái “bác hồ” hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. Ở VN hồi đó ông được CSVG nâng cấp lên thành “anh hùng”. Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa, thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. Ông bỏ ra mấy chục ngàn đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang ngon lành, ai ngờ ông bà “anh hùng” bị gọi lên làm việc về tội “quên đóng thuế” cho nhà nước. Bà vợ ông ức quá “anh hùng” mà chả được cư xử như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không chết. Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào. Bà con ai biết mách giùm nhé.

e. Một ông giáo sư dậy điện toán, mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. Ông đoán đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học “vi tính – piu tơ”, thế là cơ sở ông phất lên như diều gặp gió. Ông làm thêm chi nhánh ở Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên một điều là VN cũng có “rừng nào cọp nấy”. Cọp miền Nam khác cọp miền Trung, miền Bắc. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ tục “đầu tiên” của ông hơi yếu cho nên ông cũng bị mời lên Công An làm việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống phá nhà nước. Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng, để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng chỉ nhỏ lệ mà ra đi và về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị đồng bào chửi.

f. Chàng là một VK rất bình thường, nhưng có tật hay “nổ” khi về VN
. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là “Sàigòn bây giờ đổi mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm cũng được” . Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn đông ngày trước, bây giờ là “thành phố ôm”.
Chàng chỉ là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. Nhưng VK về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự giới thiệu là kỹ sư “hoá học”. Nói cho đúng thì ngày ngày chàng đụng tới hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác học trong phòng thí nghiệm thật. Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút xíu vì nhà đang gặp khó khăn. Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về.

Sau chuyến đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công An số 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn đề. Ông “kỹ sư” hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại. Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail bên Mỹ thôi chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.
Viên Đại Uý cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành cuộc thẩm vấn. Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này. Chàng “kỹ sư” được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm.

Sáng hôm sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư. Ông luật sư vào đề ngay là ông ta “nghe nói” có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả:

- (1) Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đôla, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.

- (2) Còn muốn ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, nhưng ông luật sư thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1 năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh thiếp với số điện thoại.

Ngày hôm sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông “kỹ sư” nạn nhân, và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. Anh “kỹ sư” hốt hoảng nói anh bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1 là trả 3 ngàn đô “cúng cô hồn” để được trả tự do ngay, chứ theo giải pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ dũa móng chứ .

Chiều hôm sau, chàng “kỹ sư” được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ, một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng “kỹ sư”, ra hãng máy bay xin đổi vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm khế ngọt nữa.

Thanh Vân

Edited by user Saturday, May 7, 2011 9:07:47 PM(UTC)  | Reason: Not specified

coffeebean  
#95 Posted : Sunday, May 8, 2011 8:29:40 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)

Ngày của Mẹ

Ngày của mẹ, định mệnh còn tăm tối
Núi sông đau, hồn non nước tả tơi
Xót đàn con đứa vất vưởng xa khơi
Đứa đói lạnh, đứa trầm luân tù ngục

Mẹ Việt Nam, bao năm buồn rười rượi
Non nước nhà chúng chia chác bán buôn
Đẩy dân đen kiếp nô dịch muôn phương
Sống trong nước tủi đau đời mất nước

Dẫu bé thơ chẳng thiệt hơn bán nốt
Sẽ bớt đi trẻ mót rác lang thang
Hướng tuổi trẻ tha hoá sống hoang đàng
Cứ như thế chúng vinh hoa, bền vững

Mẹ đau đớn nhìn quê hương tan nát
Ải Nam Quan, giặc đã thảm bao lần
Đem cho giặc đâu phải "kính" hương lân
Mà bán tháo giòng sử thiêng bất khuất

Đâu Ải Nam Quan? Sử ghi dấu tích ?
Đã bao phen Đại Việt đuổi xâm lăng!
Đâu chỉ bán lãnh thổ của cha ông
Mà bôi xoá ngàn năm non nước Việt

Đảo Hoàng sa đâu chỉ dầu với biển !
Lãnh hải vươn bao phủ cả Việt Nam
Núi cao nguyên, xương sống nước non ngàn
Giặc hoành hành, quê mẹ ơi ! uất nghẹn.

Đồng bào hỡi, hãy nhìn đây! quốc hận!
Thế hệ mình, lịch sử phải sang trang
Bắc, Trung, Nam chung một cõi giang san
Không khuất nhục để tham tàn bán nước

Giòng lịch sử có hưng vong, thịnh nhược
Lẽ nào chờ cho định mạng vần xoay ?
Hãy đứng lên góp gió mới hôm nay
Thành bão cuốn bay hung tàn nghiệp chướng

Mẹ Việt Nam, dẫu đàn con muôn hướng!
Vẫn trong tim giòng máu ấm mẹ hiền
Nguyện hồn thiêng sông núi toả lòng đêm
Con của mẹ, xoá đi hờn non nước.
LNL

NHỚ MẸ Nhạc: Lê Minh Đảo(trình bày: Hạt Sương Khuya)

http://youtu.be/bsZCyKc-AKQ

thunder  
#96 Posted : Monday, May 9, 2011 3:14:38 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
LẠNH TRẮNG LÒNG CON

*Mẹ ơi! Cứ mỗi lần đông đến
Lạnh trắng chiều hôm, trắng cả lòng
Tan buổi làm về bên cửa vắng
Con ngồi gửi nhớ thoát hư không...

Sáu năm! Mẹ vẫn lần tay tính
Từ buổi con đi khóc nghẹn lời
Con biết mẹ mừng con vượt thoát
Lệ lăn từng giọt, gượng làm vui ...

Mẹ mừng nhưng biết từ đây sẽ
Buổi tiễn hôm nay khó có ngày
Mẹ được ôm con, thằng út nhỏ
Một thời chinh chiến, uổng đời trai !

Mẹ từng đêm khấn xin trời đất
Thuở tám năm dài con khổ sai
Thương con tù tội đày ra Bắc
Mẹ vẫn luôn tin sẽ có ngày...

Một ngày con sẽ rời xa mẹ
Tìm chút tự do buổi cuối đời
Thoát khỏi gông cùm vui bước nhẹ
Cánh hồng thoát vụt- nắng hồng tươi !

Con đi mà tủi lòng con lắm
Vẫn nhớ ngày ba bỏ cuộc đời
Mẹ khóc thương thằng con tù tội
Từ đây không được gọi ba ơi

Con đi mẹ tám mươi ba tuổi
Tóc trắng bông như tuyết xứ người
Hôm nay mắt mẹ mây mù kéo
Ray rứt thương con, nhớ mỏi mòn !!

Chiều nay đông lạnh buồn xa xứ
Thương mẹ quê nhà nhớ cháu con
Ở đây mây trắng bay nhè nhẹ
Nát ý tình quê thấm tận hồn...

THY LAN THẢO

Ngoc N Hao  
#97 Posted : Tuesday, May 10, 2011 9:06:07 AM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Thầy Giáo Cũ Và Lá Cờ Vàng



UserPostedImage



Tôi bàng hoàng xúc động thật lâu khi nhận được điện thoại của một người bạn học gọi từ Pennsylvania báo tin thầy cũ của chúng tôi là thầy N. mới từ Việt Nam qua Mỹ du lịch và thầy rất mong được gặp lại tôi. Thầy tôi đang ở nhà của một người cháu ở vùng Tây Nam tiểu bang Virginia, cách nhà tôi gần 3 giờ lái xe. Tôi gọi điện thoại xuống để chào thầy và hẹn cuối tuần sẽ xuống đón thầy về nhà nhưng thầy bảo cứ để thầy đi xe lửa lên Hoa Thịnh Đốn rồi đón thầy ở nhà ga, và “đó là mệnh lệnh” nên tôi đành phải vâng lời.


Sau khi nói chuyện điện thoại với thầy, tôi đã ngồi thẫn thờ cả tiếng đồng hồ tưởng nhớ lại kỷ niệm hơn bốn năm về trước, lúc trở về Việt Nam thăm gia đình, tôi đã hỏi thăm và tìm cách đến thăm Thầy sau gần 30 năm cách biệt. Nếu không có một người bạn học dẫn tới, chắc chắn tôi không thể nào nhận ra thầy cũ của mình... Tôi chỉ nấc lên được một tiếng “thầy” rồi ôm chầm lấy thầy mà khóc òa trong tức tưởi! Thầy tôi đó, một ông lão gầy gò ốm yếu, tóc chỉ còn lơ thơ vài sợi trắng như tuyết, và vẫn chưa được “trả quyền công dân” sau bao nhiêu năm bị tù đày vì đã làm thầy của bao nhiêu người “quyền cao chức trọng” trước năm 1975. Thầy tôi chỉ là một nhà giáo dạy trường tư nhưng đã bị giam cầm và quản chế lâu hơn rất nhiều sĩ quan và công chức khác vì lúc nào thầy cũng “ngẩng cao đầu và đứng thẳng lưng” để không mất đi tư cách của một nhà giáo. Thầy tôi đã quyết định không đi Mỹ theo diện đoàn tụ, cũng chẳng nộp đơn theo diện H.O. , chỉ muốn đi du lịch một lần cho biết trước khi về với ông bà tổ tiên.


Sáng Thứ Bảy tôi thức dậy rất trễ vì tối hôm trước ngồi chuyện trò với thầy mãi tới gần 2 giờ sáng mới đi ngủ. Vừa bước xuống nhà tôi đã thấy thầy đang ngồi uống trà và đọc báo ở phòng khách. Nghe tôi chào, thầy tháo cặp kiếng lão rồi nói:
- Đúng là “đi một ngày đàng học một sàng khôn” con ạ. Mới đọc vài tờ báo đã học được nhiều chuyện hay về đời sống của người Việt mình bên Mỹ… Con uống trà hay cà phê? Vợ con đã để sẵn phích nước sôi, hộp trà, và cà phê trên bàn. Chắc thầy làm ồn nên con giật mình hả?
- Dạ không ạ. Bình thường con dậy sớm lắm. Thầy dậy lâu chưa ạ?
- Mỗi đêm thầy ngủ có vài ba tiếng thôi. Con mệt cứ lên ngủ tiếp đi.
- Con ngủ thẳng giấc rồi thầy ạ. Để con pha vội ly cà phê rồi chở thầy ra Eden chơi. Gần 10 giờ sáng rồi, thầy trò mình ra trễ khó tìm chỗ đậu xe lắm... Buổi chiều vợ chồng con và các cháu sẽ đưa thầy lên DC chụp hình và thăm Bạch Cung, Quốc Hội, Tháp Bút Chì, Viện Bảo Tàng và những đài kỷ niệm khác.
- Tuỳ con. Nhưng thầy không muốn gia đình con phát bịnh vì phải lo tiếp đãi thầy.

Trong lúc chờ vắng xe để quẹo trái vào “Cổng Tam Quan” trước trung tâm Eden, thầy tôi hỏi lớn:
- Đường này họ đặt tên là “Đại Lộ Sàigòn” hả con?
- Dạ. Hồi đầu năm Thành Phố Falls Church cho phép cộng đồng Việt Nam để thêm tên “Saigon Boulevard” song song với tên đường chính thức là “Wilson Boulevard”. Còn bên trong khu Eden, tất cả các đường ngang dọc đều mang tên Việt Nam hết đó thầy.
- Người Việt mình bên này hay thật!
- Mai mốt thầy sang California hay Texas sẽ thấy nhiều trung tâm lớn hơn Eden nữa, và sinh hoạt người Việt dưới đó còn mạnh gấp mấy lần trên này thầy ạ.
Tôi vừa quẹo xe vào cổng, thầy tôi đã nghẹn ngào thốt lên:
- Ôi! Đẹp quá. Lá cờ… Lá Cờ Vàng… Ôi! Mấy chục năm rồi… Con nhớ chụp cho thầy mấy tấm hình dưới cột cờ nhé.
- Dạ… Mà thầy không sợ gặp rắc rối lúc trở về Việt Nam sao?? Mấy người “du lịch” khác họ sợ liên luỵ lắm nên…
- Ăn thua chi con. Ai sao kệ họ. Phần thầy đã nếm đủ rồi, chẳng có gì phải sợ hãi! Con lái xe tới gần chỗ cột cờ đi.
- Dạ… nhưng phải đứng xa xa mới chụp được thầy ạ. Cây cột cờ cao quá.
- Ừ nhỉ. Mà con nhớ chờ lúc gió nó bay bay rồi mới chụp cho đẹp nhé. Nhìn hai lá cờ Việt – Mỹ tung bay trong gió mà thấy lòng quặn đau con ạ. Ôi! Mấy chục năm rồi!
Tôi nghe giọng thầy nghèn nghẹn như không muốn thoát ra khỏi đầu môi. Tôi biết thầy mình đang xúc động lắm. Hình như đôi mắt của thầy cũng long lanh ngấn lệ…
Sau khi chụp mấy tấm hình với nhiều góc độ khác nhau, thầy cầm tay tôi nói nhỏ:
- Con đi với thầy tới chỗ cột cờ nhé.
- Dạ.

Tôi theo thầy đến bên cột cờ. Thầy tôi trịnh trọng đưa tay sờ vào cột cờ như một cái gì linh thiêng lắm, rồi từ từ ngửa mặt, nheo mắt ngắm hai lá cờ đang tung bay phần phật dưới nắng ban mai. Mãi một lúc lâu thầy mới quay lại thầm thì bên tai tôi:
- Thầy trò mình đứng im cầu xin cho những người đã hy sinh bỏ mình vì quê hương con nhé.
- Dạ. Một phút mặc niệm phải không thầy?
- Đúng. Đã có hàng trăm, hàng ngàn người bỏ mình dưới Lá Cờ này đó, con còn nhớ không? Ta bắt đầu cầu nguyện cho họ nhé.
- Dạ.

Sau mấy phút im lặng dưới cột cờ, tôi nhận ra sự thay đổi khác thường trên khuôn mặt già nua vì tuổi tác của thầy? Tôi biết biết chắc chắn đằng sau đôi mắt u uẩn đau buồn của thầy còn chất chứa bao nhiêu tâm sự không biết giãi bày cùng ai. Tôi đưa thầy dạo qua một vài cửa tiệm nhưng thầy tôi cứ lững thững đi theo như một kẻ mất hồn! Tôi dừng lại bên “quầy báo” trước cửa tiệm Phở Xe Lửa. Mặc dầu “người bán báo” hôm nay không phải là “chú thương phế binh” quen biết nhưng tôi cũng lên tiếng theo thói quen:
- Chú cho cháu xin mỗi thứ một tờ.
- Có ngay. Có ngay. 15 Đô tất cả.
Thầy cầm tay tôi giặc giặc:
- Ở nhà có mấy tờ Hoa Thịnh Đốn, Phố Nhỏ… rồi đó con. Sáng nay thầy đã đọc.
- Dạ. Không sao thầy ạ. Con mua ủng hộ các chú gây “quỹ thương phế binh”.
- Ồ. Quý hóa quá!
Chờ lúc tôi nhận lại tiền thối và xếp báo xong xuôi, thầy tôi trao cho “chú bán báo” tờ giấy 5 Đô và nói nhỏ:
- Ông cho tôi góp mấy đồng nhé.
- Dạ… Dạ… Cám ơn. Xin lỗi ông đây là…
Tôi đỡ lời:
- Thưa chú đây là thầy cũ của cháu mới từ Việt Nam qua chơi.
Không để tôi nói thêm, thầy tôi lên tiếng:
- Tình chiến hữu! Tình chiến hữu! Đẹp thật! Đẹp thật! Các ông làm hay quá.
Rồi quay sang tôi, thầy tiếp tục:
- Con chụp cho thầy một tấm hình với ông anh đây. Con chụp cẩn thận để lấy hết hình cái sạp báo nhé.
- Dạ.

Không biết thầy tôi và “ông bạn mới” to nhỏ những gì mà chú ấy phải chạy nhờ người trông dùm sạp báo để đi theo thầy tôi chụp chung một số hình dưới “sân cờ” với những nụ cười thật rạng rỡ trên khuôn mặt của cả hai người. Sau đó, thầy tôi nhất định không chịu vào tiệm ăn sáng, cứ nằng nặc bắt tôi chở về nhà để đọc báo và “con đi in ngay cho thầy mấy tấm hình!” Cũng may vợ và các con tôi đã dậy, và đang chuẩn bị bữa trưa trước khi chở thầy đi thăm thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Thầy kính yêu,

Bao nhiêu năm ở Mỹ, hầu như tuần nào con cũng ghé Eden, và đã hơn một lần con đậu xe sát bên cột cờ, nhưng chưa bao giờ con xúc động như mấy phút cùng thầy cầu nguyện dưới cột cờ buổi sáng hôm đó. Đúng như cha ông đã nói - “không thầy đố mầy làm nên” - con đã quên mất ý nghĩa linh thiêng của Lá Cờ nếu như con không được một lần chứng kiến “cảnh đoàn viên” của thầy và Lá Cờ Vàng ở Eden sau bao nhiêu năm cách biệt. Mãi mãi con vẫn là đứa học trò bé nhỏ của thầy. Thầy không những đã dạy con qua sách vở và bài giảng mà còn qua chính gương sống của thầy. Con cầu xin để bài học về “Lá Cờ” không phải là bài học cuối cùng thầy dạy cho con.

Nguyễn Duy An

Ngoc N Hao  
#98 Posted : Tuesday, May 10, 2011 9:12:10 AM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Nhân Ngày 30 Tháng 4, suy nghĩ về
PHÉP LẠ CỜ VÀNG



Bạn ơi,
Bạn có thể gọi đó là điều phi thường,
Hay phép lạ.
Ba mươi lăm năm sau ngày chính quyền và quân đội ta tan rã,
Chính thể xoá tên,
Dân ta, hơn ba triệu người, lưu lạc khắp mọi miền,
Khắp bốn biển, năm châu,
Vẫn đoàn kết cùng nhau,
Không phải quanh một minh chủ
Hoặc một chính đảng có tầm cỡ…
Mà quanh một tấm vải. Vâng, chỉ một tấm vải
(Hoặc đôi khi chỉ là vuông giấy)
Màu Vàng với Ba Sọc Đỏ.
Cờ Vàng là tên ta gọi nó.
Thấy nó là ta vui,
Thấy nó là ta cười,
Cười mà mắt lại rưng rưng,
Tủi tủi, mừng mừng…
Hơn ba triệu người, bá nhân, bá tánh,
Khác điạ phương, tôn giáo, lập trường, chính kiến,
Giàu nghèo cách biệt, học lực không đều,
Nhưng quanh Cờ Vàng mọi ngăn cách bỗng triệt tiêu.
Ta đứng sát vai nhau, cất cao tiếng ca chào kính,
Chào Cờ Vàng, chào Tổng Tư Lệnh, chào Thủ Lãnh
Cuả chúng ta,
Vị Thủ lãnh tài ba,
Cùng một lúc có mặt khắp nơi trên trái đất,
Cả trên chiến trường Afghanistan, Iraq,
Như một vị thần triệu mắt, triệu tay,
Như bà mẹ triệu con mà thương mến vẫn đong đầy…
Ôi Ngọn Cờ Thần Thánh đó,
Mà hàng triệu con dân Miền Nam đã tưới bằng máu đỏ,
Đang liên kết chúng ta thành một khối vững vàng.
Vậy, còn đợi gì, bạn ơi, hãy kính cẩn hô vang:
Vạn tuế Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ!
Vạn tuế Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ!
Vạn tuế Thủ Lãnh cuả Người Việt Tỵ Nạn cộng sản trên cả điạ cầu,
Khắp Bốn Biển, Năm Châu!

Boston, ngày 7 tháng 4 năm 2010
Bác sĩ Vũ Linh Huy
Carney Hospital
Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ



thunder  
#99 Posted : Tuesday, May 10, 2011 11:15:55 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
Tăng phái một trung đoàn để đàn áp người Hmong


Monday, May 09, 2011

Thêm 14 người thiệt mạng

WASHINGTON DC (TH) - Phó thủ tướng Việt Nam, ông Trương Vĩnh Trọng đến huyện Mường Nhé của tỉnh Ðiện Biên, trong lúc có cáo buộc nhà cầm quyền điều thêm một trung đoàn để đàn áp cuộc biểu tình của hàng ngàn người Hmong đòi tự do tôn giáo ở nơi này.

Báo Biên Phòng cho hay, ông Trương Vĩnh Trọng, người kiêm luôn chức vụ trưởng ban chỉ đạo Tây Bắc của chính phủ Việt Nam, đã tới bản Huôi Khon, xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé hôm 7 tháng 5.

Báo này nói ông Trọng “đã đi thực địa ở một số vị trí xung yếu trên biên giới” và trực tiếp “thăm hỏi sức khỏe, động viên nhân dân chăm lo ổn định, nâng cao đời sống”.

Trong khi đó, theo bản tin ngày 9 tháng 5, 2011 của Trung Tâm Phân Tích Chính Sách Công (Center for Public Policy Analysis) ở Hoa Thịnh Ðốn, “cuộc đàn áp các người Hmong theo đạo Công Giáo, đạo Tin Lành và cả người thờ Thần Vật đòi tự do tôn giáo, cải cách ruộng đất và chấm dứt khai thác gỗ lậu ở Mường Nhé tiếp diễn khốc liệt”.

“Có thêm 14 người Hmong thiệt mạng nâng tổng số người biểu tình bị sát hại lên thành 63 người chưa kể hàng trăm người mất tích, hay bị bắt.”

UserPostedImage
Giáo dân Mường Nhé trong một lần duy nhất đón linh mục tới thăm. (Hình: Nữ Vương Công Lý)


Nhà cầm quyền Hà Nội cáo buộc người Hmong tụ tập bất hợp pháp, nghe tin đồn nhảm nhí đòi một “đấng siêu nhiên” đến đưa họ về trời. Không những vậy, họ còn bị vu cho tội đòi thành lập một “Vương quốc Mông”. Tuy nhiên, không một ký giả ngoại quốc hay độc lập nào được phép đặt chân đến khu vực biểu tình hiện đang bị phong tỏa, tiếp xúc trực tiếp để biết sự thật thế nào.

CPPA dựa vào các nguồn tin từ tỉnh Ðiện Biên và cả từ tỉnh Phongsali của Lào để đưa ra các con số mà họ nói là “rất đáng tin cậy”.

Theo bản tin thông tấn Ðức DPA, viên chức nhà nước nhìn nhận 3 trẻ em đã chết. Lò Văn Sung, viên chức địa nói nhiều người bị ốm trong cuộc biểu tình của 5,000 người Hmong kéo dài suốt 10 ngày qua, vì điều kiện thời tiết tồi tệ. Liệu các trẻ em này bị ốm chết hay bị đạn bắn trúng, cũng không ai được tới nơi để kiểm chứng.

“Họ không có bao nhiêu đồ ăn và nước uống cũng như chỉ ở trong các lều tạm nên nhiều người đã bịnh”. Lò Văn Sung nói và được DPA thuật lại. Ông này nhìn nhận quân đội đã giải tán đám biểu tình vào các ngày Thứ Năm và Thứ Sáu vừa qua nhưng phủ nhận tin có người chết vì đàn áp.

Theo bản tin DPA, có hơn 40 người bị coi là các người cầm đầu cuộc biểu tình chống đối đã bị bắt. Có 3 người đã được thả nhưng số phận của những người kia ra sao, không ai biết.

Theo một bài viết trên báo điện tử Nữ Vương Công Lý, có nhiều người tham dự cuộc biểu tình ở Mường Nhé là người Công Giáo.

“Hiện nay, tại Mường Nhé, có 4 cộng đoàn tín hữu Công Giáo đang âm thầm sinh hoạt tôn giáo, với tổng số hơn 1,000 nhân danh. Trong số những người Công Giáo bị chính quyền bắt giữ có một số anh chị em thừa tác viên phục vụ trong các cộng đoàn.” Bản tin ngày Chủ Nhật của Nữ Vương Công Lý cho hay như vậy và viết tiếp rằng “Tại Việt Nam, địa danh Tây Bắc, mấy năm nay nổi tiếng không phải chỉ vì vẻ đẹp kỳ bí của nó, nhưng còn bởi Tây Bắc vốn được mệnh danh là ‘vùng trắng tôn giáo’. Từ nhiều năm nay, tình trạng vi phạm tự do tôn giáo tại vùng đất này hết sức nghiêm trọng, khiến các cộng đoàn tín hữu, nhất là Tin Lành phải phiêu dạt khắp nơi.”

Theo nguồn tin này “Có thể thấy rằng, những phản kháng ôn hòa vừa qua của cộng đồng H'Mong Mường Nhé là hệ quả tất yếu của một chính sách đàn áp tôn giáo đã trở thành hệ thống của chính quyền Cộng Sản vốn coi tôn giáo như thù nghịch, đòi hỏi chính quyền phải có một chính sách thông thoáng hơn về tự do tôn giáo đối với anh chị em các sắc tộc.”

Theo bà Christy Lee, giám đốc điều hành của tổ chức Hmong Advance, Inc. ở Hoa Thịnh Ðốn, cuộc biểu tình ở Mường Nhé những ngày qua gồm gần 5,000 người Hmong theo đạo Tin Lành và 2,000 người theo đạo Công Giáo.

“Thêm một trung đoàn được điều động tới Ðiện Biên để tiếp tục tấn công và truy đuổi các người biểu tình chạy trốn vào làng và vào các ngọn núi.” Ông Philip Smith, giám đốc điều hành của CPPA, nói trong bản tin. “Lính trực thăng vận và cả trực thăng võ trang đã tấn công và truy đuổi các người biểu tình trốn lên các khu đất cao.”

Ông cho hay, “ít nhất 8 người đã bị bắn chết trong đêm qua và thêm 5 người Hmong bị đạn súng tự động bắn từ xe thiết vận xa.” (T.N.)

Edited by user Tuesday, May 10, 2011 11:18:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thunder  
#100 Posted : Tuesday, May 10, 2011 8:53:36 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

Người Thượng Nổi Dậy Nữa


Đồng bào Thượng nổi dậy nữa, đông đảo hơn, dài ngày hơn. Nhậy cảm hơn, ngay tại vùng và gần ngày CS kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ gồm thâu Miền Bắc trong thập niên 1950 và đúng ngay ngày 30 tháng 4 CS gồm thâu Miền Nam trong thập niên 1970.

Theo nhận định của thông tấn xã Pháp AFP, có lẽ đây là cuộc biểu tình phản đối nhà cầm quyền nghiêm trọng nhất của các sắc dân thiểu số tại Việt Nam, từ sau phong trào nổi dậy rầm rộ trong hai năm 2001 và 2004 của các sắc tộc thiểu số tại vùng Cao Nguyên Trung phần Việt Nam. Lúc bấy giờ, người Thượng nổi dậy tràn ra quốc lộ. Nhà cầm quyền CS Hà nội đã dùng quân đội có cả trực thăng võ trang yễm trợ để mạnh tay trấn áp khiến cho khoảng 1.700 người Thượng đã phải chạy qua lánh nạn tại Cam Bốt và được Mỹ giúp tỵ nạn CS, cho định cư ở Mỹ.

Còn hơn hai kỳ trước, kỳ này CS Hà nội qua lịnh của Tướng Trần Quang Khuê, Tham mưu trưởng Quân đội VNCS, quân đội VNCS và quân đội Lào Cộng đã được điều động tới khu vực Điện Biên từ ngày 3 đến ngày 5 tháng 5.
Theo nguồn tin rất phổ thông của một tổ chức Mỹ đấu tranh cho quyền lợi người Thượng thiểu số ở VN, Center for Public Policy Analysis, ra thông cáo báo chí cho biết CS Hà nội đã dùng quân lực đàn áp, đã làm ít nhất 28 người Hmong chết, 33 bị thương và hàng 100 người mất tích.

Được biết theo Ngân Hàng Thế Giới gần đây cho biết, VN có khoảng 53 sắc tộc thiểu số, tổng cộng khoảng 10 triệu người; trong đó có gần 790.000 người Hmong. Người Hmong ở Điện Biên có thể có quan hệ mật thiết với người Hmong ở Lào. Đa số người Hmong theo Tin Lành trong trào lưu chung như người nhiều sắc tộc thiểu số tại Cao nguyên miền Trung Việt Nam.

Từ khi CS Hà nội gồm thâu được cả nước Việt Nam, đồng bào Thượng là thành phần sắc tộc thiểu số của dân chúng Việt Nam nhưng lại là thành phần dân chúng nổi dậy đông đảo nhứt. Trong lãnh thổ cũ của VNCH, Cao Nguyên Trung Phần, đồng bào Thượng nổi dậy hai lần, năm 2001và 2004. Cả hai lần CS Hà nội phải “điều” quân đội ở nơi khác đến tiếp ứng cho địa phương, với trực thăng, phi cơ rầm rộ. Và đối với Mỹ số đồng bào Thượng nổi dậy trong hai năm 2001 và 2004 là số người Mỹ nhận cho tỵ nạn CS đông nhứt ở Mỹ từ sau cuộc nhận số người Việt vượt biên bằng thuyền nang vượt đại dương gọi là thuyền nhân cho định cư ở Mỹ.

Cuộc nổi dậy của đồng bào Thượng lần thứ ba ở Việt Nam và lần thứ nhứt ở Miền Bắc tại vùng Điện Biên Phủ, giáp giới Lào và Trung Quốc. Gần gũi với vùng quần cư của người Hmong của Lào là thành phần sắc tộc đã cộng tác rất thân với Mỹ với Tướng Van Pao là một thần tượng vừa mới qua đời ở Mỹ. Số người Hmong còn kẹt lại ở L:ào tiếp tục chiến đấu hay sống trong rừng sâu chống không trình diện với CS. Báo chí Mỹ thường nói về số người Hmong chống Cộng trung kiên này ở VN và Lào.

Số người nổi dậy từ 5 đến 7 ngàn. Kéo dài nhiều ngày, từ 30-4 đến 5 ngày sau tin tức lọt ra ngoài nhiều, vẫn còn tiếp diễn với vài ngàn người. Công an và quân đội địa phương trấn áp không nổi, Hà nội phải điều quân vào tiếp viện.

Về đề tài tranh đấu của người Hmong Miền Bắc không khác lắm với hai kỳ trước ở Miền Nam. Theo nhận định của hãng tin Anh Reuters, quân đội của CS Hà nội dùng võ lực giải tán người Hmong biểu tình tại Điện Biên đã đòi quyền được thành lập vùng tự trị và quyền tự do tôn giáo.

CS Hà nội tố giác qua bản tin của thông tấn xã của CS Hà nội trích lời Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Điện Biên, nói những “thành phần xấu” đã lợi dụng việc nhiều người tụ tập ở Mường Nhé để kích động đòi thành lập “vương quốc” riêng của người Hmong. Luận điệu này CS Hà nội cũng đã dùng chụp mũ đồng bào Thượng ở Cao Nguyên Trung Phần, cáo buộc là người Thượng đòi lập nước Dega.

Chữ “đồng bào Thượng” là danh từ người Việt Nam Cộng Hoà gọi người Việt gốc dân tộc thiểu số ở Cao Nguyên Trung phần VN. VNCH có luật dành riêng cho Đồng bào Thượng, ai học trường luật Saigon đều biết Giáo sư Thành là giáo sư chủ nhiệm môn học này. Luật Đồng Bào Thượng này tôn trọng phong tục tập quán của các sắc tộc thiểu số này.

Và trong chánh phủ có Bộ Sắc Tộc mà Bộ Trưởng là người sắc tộc chánh tông. Quốc Hội có một số ghế dành riêng cho đồng bào thiểu số như đồng bào Thượng ở Tây Nguyên Trung phần,Việt gốc Miên ở Miền Tây Nam Phần. Các trường chuyên nghiệp cao cấp như Quốc Gia Hành Chánh có dành nhiều ưu đãi cho đồng bào Thượng như hạ bằng cấp đòi hỏi, hạ điểm đậu cho thí sinh gốc đồng bào Thượng.
Nhờ thế dù thực dân Pháp dùng chánh sách chia để trị và CS Hà nội gây mâu thuẩn để đồng bào Thượng chống VNCH, âm mưu ấy thất bại. Thất bại kề cả trong việc dùng đồng bào Thượng ở biên giới làm đầu cầu xâm nhập VNCH cũng thất bại. Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà được nhiều sắc tộc đồng bào Thượng ủng hộ, tình nguyện vào làm quân nhân, trong đó người Hmong tham dự rất nhiều.
Cơ quan Hoàn Cầu Khải Tượng một tổ chức của Tin Lành Mỹ, trụ sở gần sát vách với Toà Đại sứ Mỹ ở Saigon tập trung nỗ lực truyền đạo trong hàng ngũ đồng bào Thượng. Phải nói tương quan, gắn bó của Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ và của Tin Lành Mỹ với đồng bào Thượng ở Cao Nguyên rất sâu sắc.

Cuộc nổi dậy của đồng bào Thượng kỳ này qui mô và đông đảo hơn. Nó xảy ra trong lúc làn sóng cách mạng Hoa Lài ở Trung Đông và Bắc Phì lan sang các nước độc tài CS Trung Cộng và Việt Cộng. Hai chế độ này đang lo quính quáng lên, sợ làn sóng cách mạng đó dân chúng sẽ biến thành cách mạng mùa xuân. CS Bắc Kinh và Hà nội tổ chức đánh phá nghiệt ngã, “ý đồ” diệt trong trứng nước.
Ai dè một vấn đề khó nuốt nhứt lại xảy ra cho CS Hà nội. Vấn đề thiểu số là nhậy cảm nhứt với quốc tế. Vấn đề dùng quân lực bắn giết dân biều tình là tội phạm chống nhân loại như Gadhafi đang bị Liên hiệp Quốc trừng trị. Đồng bào Thượng đại đa số theo đạo Tin Lành ở VN bị CS đàn áp làm người Mỹ nhức nhối vì Tin Lành là đạo nhiều người Mỹ theo nhứt.

Nên người ta không thấy lạï khi chánh quyền Mỹ đã nhận cho định cư số người Thượng di tản sang Miên sau cuộc nổi dậy ở Cao Nguyên Trung Phần. Và trong cuộc nổi dậy ở Điện biên Phủ này, Mỹ là nước can thiệp nhanh và mạnh nhứt, đầu tiên nhứt. Hầu hết truyền thông quốc tế loan tin ngày 6 tháng 5, Toà Đại sứ Mỹ ở Hà Nội ra thông cáo nói đang điều tra nội vụ và "kêu gọi các bên liên quan không sử dụng bạo lực, giải quyết mâu thuẫn một cách hòa bình và theo đúng luật pháp Việt Nam cũng như các tiêu chuẩn nhân quyền đã được quốc tế công nhận"./.

Vi Anh
(05/09/2011)


Users browsing this topic
Guest (2)
102 Pages«<34567>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.