Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

31 Pages«<2425262728>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hạ Vi  
#501 Posted : Monday, June 11, 2012 12:52:35 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Nhớ về một quê hương


Xứ người nhìn nắng chiều buông
Chao ơi, lòng nhớ quê hương lạ lùng !
Cũng vàng nắng lụa rưng rưng
Cũng âu yếm gió hôn từng ngọn cây

Lưng trời cũng trắng cung mây
Cũng không gian biếc với đầy ý thơ
Nhưng quê tôi đấy, bây giờ...
Xa xôi ngăn cách đôi bờ đại dương

Nắng vàng thôi chẳng còn hương
Gió mưa gieo những thê lương vào đời
Quê tôi, ai giết nụ cười
Để cho tôi phải thành người tha hương

Chiều nay nhìn nắng chiều buông
Tôi xa xót nhớ quê hương cháy lòng !
Ai người nhớ với tôi không ?
Một quê hương có muôn dòng lệ cay...



Ngô Minh Hằng





UserPostedImage
thanks 1 user thanked Hạ Vi for this useful post.
thunder on 9/29/2012(UTC)
xuan hoang  
#502 Posted : Tuesday, June 12, 2012 7:01:48 PM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)

Lũy Tre Xanh



UserPostedImage



Làng tôi thắt đáy lưng... tre,
Sông dài, cỏ mượt đường đê tứ mùa.
Nhịp đời định sẵn từ xưa:
Ươm tơ tháng sáu, lên chùa tháng giêng.

Chợ làng mỗi quý, mươi phiên,
Đong ngô đổi gạo, trang tiền bằng khoai.
Trong làng lắm gái, thưa trai
Nên thường có luật chồng hai vợ liền.

Làng gần đô thị, tuy nhiên
Mắt trong vẫn giữ được niềm sắt son.
Lâu rồi, truyền tử lưu tôn
Màu duyên ân ái mây còn thoảng bay.

Tôi yêu... nhưng chính là say
Tình quê Nam-Việt bàn tay dịu dàng.
Thơ tôi: đê thắm, bướm vàng,
Con sông be bé, cái làng xa xa


Hồ Dzếnh


UserPostedImage


UserPostedImage
Hạ Vi  
#503 Posted : Thursday, June 21, 2012 3:24:16 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage

Chuyện Đời Mẹ

Trần Trung Đạo


Con chẳng về đâu dù mưa hay nắng
Sông Thu Bồn trăng tháng bảy còn in
Mười năm trời con làm mây viễn xứ
Mười năm dài biền biệt dấu chân chim

Ngày mẹ chết con chưa tròn một tháng
Cha tảo tần sớm nắng với chiều mưa
Thiếu sữa mẹ đời con thành đại hạn
Thiếu lời ru con lớn với lọc lừa

Ngày mẹ chết con nằm trong máng cỏ
Có hay đâu mây kéo một phương trời
Cha vấn cho con một vành tang nhỏ
Con mang đi, đi suốt phận con người

Từ mẹ chết cha một đời góa bụa
Sống âm thầm trong mái lá tường xiêu
Xin cho con bú từng hơi sữa lạ
Giọt mồ hôi nhỏ xuống chén cơm chiều

Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng

Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng

Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
Trên dương gian con nối cuộc lưu đày



UserPostedImage




UserPostedImage
chiều tím  
#504 Posted : Monday, July 2, 2012 5:35:04 AM(UTC)
chiều tím

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 262
Location: Nha Trang

Thanks: 207 times
Was thanked: 121 time(s) in 83 post(s)



UserPostedImage



NGÀY VỀ

Kim Chi



Ta về, thôi lỡ chuyến đò ngang,
Người đi , chớp mắt lệ hai hàng....
Say mộng nhưng ôm sầu viễn xứ !
Đau lòng ta ở lại trái ngang....

Ba mươi năm chẵn chưa quên lãng,
Người lại tìm về thăm chốn xưa,
Người xưa đâu có, quê thay đổi...
Cơn gió buồn lay lắt rặng dừa...

Cánh diều căng gió cho tôi hỏi,
Đâu rồi mái lá nếp nhà xưa ?
Tiếng sáo vi vu chiều thổn thức,
Tình quê đong biết mấy cho vừa !!..

Khói bếp nhà ai hương toả bay,
Khiến người như tỉnh lại như say.....
Ngỡ như sống lại ngày xưa ấy,
Và ta rơi lệ khóc sum vầy !!......





UserPostedImage
Hạ Vi  
#505 Posted : Tuesday, July 3, 2012 5:16:16 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Mùa Hè Không Trở Lại

tạp ghi: Huy Phương




Nam Cali mấy hôm nay nhiệt độ không cao lắm, trời chưa thấy nóng, nhưng buổi trưa trong không khí đã cảm giác có một thứ gì của Mùa Hè đang tới. Trên những con đường rợp bóng cây, hoa phượng tím đã bắt đầu nở rộ. Khi mới đến đây, chúng tôi không hề biết lai lịch loài hoa này nó từ đâu tới, tên là gì, nhưng đây là loài hoa báo hiệu Mùa Hè. Hoa tím nở, rồi rụng tím cả một khoảng đường. Hoa của Mùa Hè, nhân gian gọi tên là hoa phượng, ở quê nhà cũng như ở tiểu bang Hạ Uy Di ấm áp của Mỹ thì phượng đỏ, còn ở Cali thì phượng tím, mỗi phương trời mỗi sắc hoa. Làm sao trong lòng không có một chút xao xuyến nhớ lại những ngày tháng đã qua. Nhưng hình như Mùa Hè ở xứ này có màu sắc mà thiếu âm thanh, đó là tiếng ve làm xao động những buổi trưa hè của một thời thơ ấu.

Nhắc đến Mùa Hè là nói đến đời học sinh, tuổi hoa niên của những ngày cắp sách đến trường. Thời gian này kéo dài cho đến tuổi trưởng thành hay chỉ có được vài năm cho những người kém may mắn không có cơ hội đến trường. Thời học trò là thời trong trắng, ngây thơ nhất của một đời người, khi chưa hề có sự lo lắng của một người có gia đình, chưa hề biết ganh đua cho sự nghiệp, chưa có vinh nhục cho nợ cơm áo của cuộc đời.

Tác giả những bài hát Mùa Hè đã say sưa mô tả mùa này như là một Mùa Xuân:


“Ðây suối trăng rừng thơ
Ðây gió nhung thuyền mơ
Ðây phím ngọc đường tơ
Ðây tứ nhạc ngàn xưa.”

(Hùng Lân-Hè Về)


hay:

“Về đây ta lắng nghe muôn cung đàn
Ðường tơ tha thiết vương hương nồng nàn
Về đây nghe bao câu hát du dương mơ màng
Và về đây tắm ánh trăng huy hoàng.”

(Canh Thân-Khúc Ca Mùa Hè)


Cả thi sĩ Xuân Tâm (tiền chiến) cũng viết rằng: “Ôi tất cả Mùa Xuân trong mùa hạ.”
Nhưng Mùa Hè đã không có những niềm vui như thế!

Ðó là chưa nói đến thời gian có những Mùa Hè nghe tiếng con chim quốc gọi hè trên núi rừng Việt Bắc.

Không được như bạn bè, những năm tháng đầu tiên khi phải nghỉ học, tôi mang một nỗi buồn pha lẫn tiếc nuối và thường có những giấc mơ thấy mình vẫn còn đang ôm cặp sách hay ngồi trên băng ghế cũ trong lớp học ngày nào. Những ngày trở lại quê hương, nhất là vào Mùa Hè, đi qua lại ngôi trường cũ, “dẫy thềm hoa rụng”, cửa đóng then cài, sân trường vắng lặng, chỉ có ngọn gió hè cuốn tròn những chiếc lá và tiếng chim hót đâu đây trong bóng mát của chòm cây, tôi mang tâm trạng một người đã đánh mất tuổi thơ.

Rồi từ ngày ấy, “cuốn theo chiều gió”, không bao giờ tôi có dịp trở lại nhà trường, dù là được ngồi trong giảng đường trong những ngày tóc đã sương pha.

Tôi không được làm như “ông quan to nước Pháp” Carnot trở lại thăm trường cũ, trông thấy ông thầy dạy mình lúc còn bé, bây giờ đầu đã bạc phơ, để chạy ngay lại trước mặt thầy giáo mà lễ phép thưa rằng: “Tôi là Carnot đây, thầy còn nhớ tôi không?”

Tôi không được là đứa học trò xuất sắc hay đứa trẻ nghịch ngợm để thầy còn nhớ đến tôi. Tôi cũng không có chút danh vọng gì để thầy biết đến tôi hay đứng trước đám hậu sinh mà cao giọng nói rằng: “Các em hãy noi gương tôi, nhờ chăm chỉ nghe lời thầy dạy dỗ mà tôi có được ngày hôm nay!”

Tôi chỉ là một con người tầm thường, không có gì để đem lại sự hãnh diện cho thầy cũ, trường xưa. Nhiều khi giữa đám đông trong một đám hội hè ái hữu, người ta xướng danh, gọi nhau bằng những chức tước mà quên đi những thằng bạn cũ tầm thường, không danh phận, lạc lõng giữa đám đông.

Nếu thời tuổi trẻ có điều ân hận thì điều đó là không được đến trường thông suốt. Gia cảnh, hôn nhân hay chiến tranh đã tách rời những cô cậu học trò ra khỏi ghế nhà trường quá sớm. Có những người bạn phải nghỉ học nửa chừng để ở nhà lo chuyện ruộng đồng giúp cha mẹ vì neo người, không có tiền thuê mướn người làm. Có những “giai nhân” chưa qua hết trung học đã có người đem xe hoa đến “rước nàng về dinh.” Rồi chiến tranh đã xô đẩy bao nhiêu chàng trai phải “xếp bút nghiên” vào chiến trận giữa tuổi thanh xuân. Tôi biết tìm lại Mùa Hè ở nơi đâu!

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở Mùa Hè của tôi đi đâu?”

( Ðỗ Trung Quân)

Tôi không rõ ngày nay tại các trường trung học ở Mỹ người ta có những bảng tưởng niệm những chàng trai trẻ nguyên học sinh của nhà trường đã hy sinh trong các trận chiến tại Việt Nam, Iraq, hay tại Afghanistan không, chứ từ đầu thế kỷ 20, nhiều trường trung học như Papanui School ở New Zealand hay Belfast School ở tiểu bang Maine của Hiệp Chủng Quốc đã có những đài tưởng niệm ghi danh những cựu học sinh của trường đã chết trong trận Thế Chiến Thứ I.

Trong một hai thập niên vừa qua, tại Việt Nam, cả thầy và trò đều bị cuốn hút trong chiến tranh. Chúng tôi gặp nhau ở quân trường, đơn vị, chiến trường, cùng chung vinh nhục và cuối cùng số phận đưa đẩy, lại gặp nhau trong nhà tù tập trung sau chiến tranh. Ngày nay chúng tôi lại gặp nhau trên đất khách, thầy và trò, đầu đều bạc tóc, ngậm ngùi nhớ lại những kỷ niệm nửa thế kỷ đã trôi qua. Phải chăng sự hoài niệm chỉ dành cho những người luống tuổi, không ai ở tuổi trung niên lại thích nhớ về dĩ vãng, khi đường đời chưa mỏi mệt đôi chân và tâm hồn. Mọi điều quá ngắn ngủi trên thế gian này làm cho người già thường quay lại nhìn đoạn đường đã đi qua.

Tôi không còn nhớ Mùa Hè nào đã để lại nhiều ấn tượng trong tôi. Mùa Hè cuối cùng bỏ trường, Mùa Hè của bom đạn, Mùa Hè của người tù biệt xứ hay là Mùa Hè bỏ nước ra đi. Bây giờ Mùa Hè hình như đang ở đâu đây, ở nơi này hoặc nơi kia, không gian đã thay đổi, thời gian quá xa xôi, không còn những chiếc xe đạp, không còn em, “ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay”, nhưng trưa nay trong nắng oi nồng, tôi nghe trong tâm tưởng như có tiếng trống trường dội lại từ một thời rất xa.

“Như mơ đường khói lên trời nắng,
trường học làng kia tiếng trống vào.”

(Bàng Bá Lân)



UserPostedImage






UserPostedImage
thanks 3 users thanked Hạ Vi for this useful post.
lulu on 7/3/2012(UTC), CatLinh on 7/3/2012(UTC), thunder on 9/29/2012(UTC)
Hạ Vi  
#506 Posted : Wednesday, July 4, 2012 6:24:38 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Mưa Lũ Quê Nhà


nước sông Thu đẩy chiều qua Phố Hội
nắng đục ngầu trên bến tắm phù sa
lụt tháng mười vật vờ không tránh nổi
gió đau thương về viếng xóm không nhà

lưng cành tre dấu bùn in nỗi sợ
biết mà không chối bỏ được cơ hàn
màu đất xám trôi theo từng nhịp thở
mỗi mùa đông thách thức bước gian nan

ai đứng đó, nước Câu Lâu cuồn cuộn
để bao lần nhìn làng xóm tang thương
nỗi đau đớn tràn về dầu sớm muộn
mưa lê thê ghe thuyền chạy trên đường

đời lá rách lá lành thường lặp lại
đất Quảng Nam chờ lũ lụt hàng năm
bao tấm lòng quay về từ cửa Đại
trong trái tim mưa nắng cũng thăng trầm.


Mạc Phương Đình




UserPostedImage
xuan hoang  
#507 Posted : Monday, July 9, 2012 11:33:58 AM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)

Thầy ơi !


UserPostedImage


Mười năm nhìn lại trường xưa
Đôi hàng phượng vĩ đong đưa đón chào
Vẫn tà áo trắng xuyến xao
Bóng hình thầy cũ dáng cao lưng trời

Vầng mây xưa vẫn nghiêng trôi
Vẫn làn gió mát của thời mộng mơ
Nhìn em áo trắng bây giờ
Hỏi mùa hạ trắng còn chờ đợi nhau

Mười năm thầm lặng nỗi sầu
Rồi đây áo trắng qua cầu đổi thay
Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy
Làm sao sánh được ơn dầy tựa non

Nước xuôi sông cạn đá mòn
Cuộc đời thành đạt ấy công ơn thầy
Mười năm trường cũ giờ đây
Tóc thầy nay đã pha đầy tuyết sương.


Huyền Trang



UserPostedImage


UserPostedImage
Hạ Vi  
#508 Posted : Thursday, July 12, 2012 6:02:09 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

Đẹp miên man những cánh đồng quê bất tận

Lan Phương



Có thể nói không ở đâu yên ả và bình lặng hơn giữa chốn đồng quê!

Nếu ai đó đã từng sinh ra và lớn lên tại chốn đồng quê thì khi xa quê mới hiểu được nổi nhớ thương quê da diết! Bởi ở chốn đồng quê yên bình biết bao bà mẹ già sớm chiều giải nắng dầm mưa lo toan vất vả với những công việc đồng án để lo cho từng đứa con đi học. Có đi xa mới thấy quê mình là đẹp! Vẻ đẹp của đồng quê đã đi vào không biết bao trang thơ, dòng nhạc, câu văn của các nghệ sĩ. Đẹp ở sự bình yên trong mỗi làng xóm, ở tình người thắm thiết và những cánh đồng vàng mênh mang thẳng cánh cò bay... Càng thương nhớ và yêu mến nhiều hơn khi nghe lại giọng ca của Dương Bình và Phượng Liên qua bài vọng cổ Xin trả tôi về! Lan Phương mời các bạn cùng ngắm nhìn cùng thư giãn với một vài cảnh đẹp đồng quê và cùng nghe bài ca này nhé!


http://www.youtube.com/watch?v=c50i6vPBQ2E



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage




UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage



UserPostedImage





UserPostedImage
Ngoc N Hao  
#509 Posted : Friday, July 13, 2012 9:07:01 AM(UTC)
Ngoc N Hao

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage



Quê hương non nước hữu tình
Bóng hình hòa quyện như mình với ta
Quê hương non nước thiết tha
Đi đâu cũng nhớ như ta với mình

Nhớ dòng sông nhỏ xinh xinh
Ruộng đồng ôm ấp mạ xanh lúa vàng
Đầu trên xóm dưới cả làng
Dân quê cùng sống nhẹ nhàng ấm êm

Đêm về đợi ánh trăng lên
Dưới trăng giã gạo, bên hiên ai cười
Một mai mười mấy đôi mươi
Cuộc đời đưa đẩy trường đời bước đi

Còn ai phố thị kinh kỳ
Phồn hoa đô hội làm vì bao phen
Sân trường mài nhẵn sách đèn
Phố phường xanh đỏ thân quen mắt nhìn

Hàng me, ghế đá công viên
Cà phê, quán cốc, bên thềm chờ ai
Đường xa ghi dấu hoa cài
Ngõ vắng thấp thoáng lối hài buồn trông

Cái thời tuổi ngọc thiên thần
Vụt bay qua khỏi tần ngần ngả ba
Ngả nào cũng lắm phong ba
Ngả nào cũng lắm trầm kha trăm đường

Không như cái thuở học đường
Vẽ trang giấy trắng thơm lừng mộng mơ
Một sông mấy bến mấy bờ
Một cầu mấy nhịp ai ngờ chi ai

Cuộc đời lắm nẻo chông gai
Trường đời lắm nẻo cũng dài đời thôi
Vậy mà, nơi đó quê tôi
Cuối sông quê chị, bên đồi quê em

Còn kia, nơi đó quê anh
Khi xa, mới biết đoạn đành tóc tơ
Quê hương ôm ấp hằng mơ
Như đêm hoang tịch đợi chờ thấm sương

Nhớ thương hai tiếng quê hương
Như sương thấm lạnh tư lường đêm sâu
Quê hương ghi dấu trong đầu
Ghi vào lòng dạ bắc cầu trần ai

Quê hương....hai tiếng còn dài !!!




Mặc Giang

Hạ Vi  
#510 Posted : Friday, July 20, 2012 5:29:45 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Giữ Vạt Nắng Phai

Gởi Chị phương xa


Góc phố hoang vu chiều quán trọ
Nhìn quanh mây vẫn kín ngang trời
Phải chăng cám cảnh người cô lữ
Nên hạt mưa sầu trút chẳng vơi


Bài thơ chị viết trĩu hồn em
Đâu giữa trần ai bóng dáng tiên
Có lúc nương vần theo lối mộng
Mà quên nhân thế lạnh màn đêm


Lều thơ cứ ngỡ bút đơm hoa
Sao nhện giăng đầy với bóng ta?
Say khướt có lần châm lửa đốt
Thơ tan thành khói nẻo giang hà


Nhặt mảnh hồn say đem tặng chị
Tình thơ còn vẹn chút nào phai nguôi
Chiều buông bóng ngả ngày hiu hắt
Xin giữ bên trời vạt nắng phai


Nguyễn Vô Cùng



UserPostedImage
Hạ Vi  
#511 Posted : Wednesday, July 25, 2012 3:29:23 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Tiếng Gà Trưa & Nỗi Nhớ Thương Hoài Niệm Một Đời…


Ở đâu đó trong các làng quê, ngỏ hẻm hay phố thị Việt Nam ngày xưa – tiếng gà gáy trưa vẫn thình thoảng vang lên – rời rạc. đơn độc –giữa trưa hè oi nồng im vắng, nhưng âm thanh ấy lại có sức cuốn hút thật lâu dài trong lòng người như điệp khúc quen thuộc mà thật da diết của Quê Nhà…

Tiếng gà vang lên trong nắng trưa hanh vàng. trong nỗi lặng lẽ của đời sống tạm ngưng nghỉ sau một buổi quần quật bương chải vì cơm áo.

Âm thanh ấy – có lắm người nghe quen đến nỗi chằng hề để ý. thậm chí không lưu lại chút cảm xúc? Cứ mặc cho tiếng gà eo óc cô đơn…Cho đến một ngày nào – chợt nghe tiếng gà trưa vọng lại –và lòng bỗng rộn lên một niềm hoải cảm mênh mông…

Tiếng gà gáy trưa khác hơn tiếng gà gáy buổi sang: Âm thanh khô khốc bất chợt vang lên, lẻ loi, rồi lặng im ngay sau đó! Lặng im cùng cái nắng oi bức nặng trĩu. Âm thầm cùng cõi vô cùng của đất tròi hiu quạnh chung quanh! Nếu là người đang xa quê – tha hương, thì âm thanh đơn điệu cũ càng ấy sẽ trổi dậy - ray rức, thôi thúc - mảnh liệt hơn - một nỗi niềm dịu vợi xa xôi chẳng bao giờ dứt. Tiếng gà trưa âm vang mãi mãi trong nỗi nhớ thương hoài niệm một đời biển dâu. chìm nổi!

Nhà thơ Hoàng Lộc đã bắt gặp “ tiếng gà trưa” nơi phố người hoa lệ từ bên kia đại tây dương – và đã thao thức. đã dằng vặt với bao nỗi nhớ Quê tha thiết không cùng trong một trưa khó ngủ nơi xứ người theo tiếng gà xao xác vọng lại từ nhà một hàng xóm:


“ông bạn Mễ xứ người kiếm sống
còn mang theo trưa những tiếng gà
ta nhiều năm nỗi đời nỗi mộng
ơn láng giềng thêm nỗi quê xa...”

(Qua Vườn Nhà Một Hàng Xóm Mễ Tây Cơ,
Nghe Tiếng Gà Trưa)


Sự nhạy cảm quá đổi tinh tế của nhà thơ làm sống dậy nổi xúc dộng dịu dàng mà sâu thẳm vì “tiềng gà trưa” lạ lẫm trong thinh vằng của cõi người đã khiến nhà thơ chợt nhận ra cái tầm thường- rất tầm thường của đời sống quanh anh, mà bấy lâu chưa nhận thấy:

“ ông bạn Mễ xứ người kiếm sống
còn mang theo trưa những tiếng gà”


Dù đã lưu lạc xứ người vì cơm áo – nhưng ông bạn làng giềng không hề quên quê hương, kỷ niệm. người thân yêu của mình nơi một làng quê xa xôi cách biệt nào đó tận xứ Mễ Tây Cơ! Vẫn còn “ mang theo trưa những tiếng gà” bên đời sống lận đận viễn xứ bao năm! Biết người – nghĩ lại mình :

“ ta nhiều năm nỗi đời nỗi mộng
ơn láng giềng thêm nỗi quê xa…”


UserPostedImage


Nhiêu năm tháng thăng trầm vì “nỗi đời/ nỗi mộng”.

Nhiều năm tháng biền biệt quê xa. Bao lần khắc khoải nhớ thương “thực/mộng”. Và ngay lúc nầy đây- “qua vườn nhà một hàng xóm Mễ Tây Cơ”- nhà thơ đã thêm vào “cõi đời/ cõi mộng” nỗi nhớ “quê xa” – ngày càng quặn thắt, tràn đầy. Nếu không đáu đáu bên lòng một nỗi nhớ quê son sắc. nếu không tìm ẩn một tình thương yêu quê nhà thường trực thôi thúc réo gọi bên dời – thì làm sao một “tiềng gà trưa” đã khơi dậy một trời đau xót nhớ nhung?

Tôi bổng nhớ đến nhạc sĩ – nhà thơ Văn Cao trong “ Mùa Xuân Đầu Tiên” đã không “vô tình” khi đưa “tiếng gà trưa” vào đoạn cuối của ca khúc để bật lên tiếng lòng chân thật nhất. thiết tha nhât, bi thương nhất, và cũng dào dạt cảm xúc nhất dành cho “mùa xuân đầu tiên” sau 75 còn bỏ ngỏ:


“…Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên song
Một trưa nắng thu hôm nay mênh mông.”


Vậy mà - một thời ca khúc tâm huyết tuyệt vời nầy của Văn Cao đã “bị cấm phổ biến” vì sự trung thực. Vì lòng bi thương hoài niệm. Vì “những mùa xuân không là mùa xuân” đã được nhắc nhở như một nỗi đau chung của dân tộc (?) – nhưng rồi, hôm nay- nó đã được vang lên trong mọi nhà. Trong mỗi dịp Xuân về; bởi một diều giản dị - đó là tình cảm, là tiếng lòng của tất cả mọi trái tim Việt Nam yêu Quê Hương chân chính! Khúc ca là tiếng thổn thức của niềm vui và nỗi buồn…

Chỉ một tiếng gà trưa bình thường thôi. Nhưng âm vang quê mùa chơn chất ấy đã lôi cuốn. đã lay động bao trái tim nhớ thương Quê Nhà đến vô cùng… Thật tuyệt vời – tiếng gà trưa vẫn còn vang mãi cho đến hôm nay và cả mai sau…/.



Quê nhà, tháng 6 năm 2012
Mang Viên Long



UserPostedImage
Hạ Vi  
#512 Posted : Sunday, July 29, 2012 1:22:52 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


Nhớ quê


Người nhớ quê...Ta cũng nhớ quê
Đêm về mơ ánh trăng soi trước nhà
Quê hương nơi mẹ sinh ta
Ầu ơ tiếng võng...ngọt ngào lời ru

Xa quê đã mấy mùa thu
Cũng là bao nỗi phiền ưu cõi lòng
Mấy lần trời đổi sang đông
Là mấy lần lòng chết lặng màu tang

Đêm về buông tiếng thỡ than
Hỏi Người có thấu...hồng nhan đoạn trường
Tháng ngày qua...Lệ còn vương
Giọt sầu vì bỡi tha hương xứ người

Từ lâu tim vắng tiếng cười
Nỗi buồn dắt díu theo về mỗi đêm
Thu về gieo nỗi buồn thêm
Tình xưa, bạn cũ...bây giờ ở đâu?

Đông- Tây...ngăn cách hai đầu
Nữa vòng trái đất...thãm sầu người ơi !
Ước chi ta được quay về
Một lần thôi cũng thỏa lòng nhớ thương

Giọt sầu ta chẵng còn vương
Nỗi buồn ta chẳng đơn phương một mình
Thế như sự thật vô tình
Quê người, đất khách...một mình lẽ loi

Người nơi xa hiểu lòng tôi
Cùng chung một nỗi nhớ quê,nhớ người
Cầu trời cho gió thổi xuôi
Chỡ lời ta đến quê nhà ...có ai...



lucbinhtimvn





UserPostedImage
thanks 1 user thanked Hạ Vi for this useful post.
thunder on 9/29/2012(UTC)
phamlang  
#513 Posted : Monday, August 6, 2012 9:56:52 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,546

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
UserPostedImage

Rong Chơi Cuối Trời Quên Lãng
Hoàng Thi Thơ

Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang
Mang buồn đi bốn phương trời.
Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
Đi tìm quên cơn mê này.

Ta đi lang thang trên đồi vắng, qua rừng sâu
Cho tâm hồn hết âu sầu
Không còn nhớ, không còn thương
Bngười xưa quên thề cũ
Không còn nhớ, không còn thương
Mối tình xưa quá bẽ bàng.

Một mình một bóng, đời mình, một mình một bóng
Chênh vênh lạc loài, bóng ai còn đi
Rồi ngày nào đó, một ngày, rồi ngày nào đó,
Không ai kêu ta, có ai gặp ta.

Ta đi bơ vơ bên ghềnh đá, trên sườn non
Chân ngựa hoang bước mơ hồ.
Ta đi rong chơi bên bời suối, theo bầy nai
Đi tìm quên cơn mê này.

Ta đi lang thang quên ngày tháng, quên trần gian
Quên nhân tình đã quên mình
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa
Không còn nhớ, không còn thương
Ta nằm im chết bên đường
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
thunder on 9/29/2012(UTC)
chiều tím  
#514 Posted : Saturday, August 11, 2012 2:30:58 PM(UTC)
chiều tím

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 262
Location: Nha Trang

Thanks: 207 times
Was thanked: 121 time(s) in 83 post(s)
Phố Cũ Tự Tình



Thế là người dứt áo ra đi, còn tôi thì ở lại. Dường như định mệnh đa sắp xếp cho tôi luôn là kẻ ở lại, như bến ga quạnh quẽ chờ những chuyến tàu xuôi ngược, mà nhìn những buổi phân ly, kẻ ở lại bao giờ cũng ôm mang kỷ niệm, khi người đi có biết bao niềm vui mới. Tôi nghĩ như vậy biết có đúng không, nhưng sao lần này người đi, dẫu không biết thở dài, tôi vẫn thấy lòng mình trống trải, buồn mênh mang.


Đã có bao nhiêu người đến đây, sống trong căn phố này, từ lúc tôi còn trẻ lắm. Khác với loài người, tôi sinh ra đã đẹp, óng ả ngay từ lúc vào đời. Thời gian trôi đi, tuổi đời chồng chất lên,tôi cứ theo đó mà cũ kỹ .

Tôi không biết đọc biết viết đâu, thậm chí cũng không biết thay đổi thế đứng thế nằm cho thoải mái, nhưng tôi chuyên chở trong lòng bao nỗi buồn vui, từ ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm khác. Tôi biết được sự vui buồn qua tiếng cười lúc đời vui, tiếng khóc lúc đời buồn, và tôi đã chứng kiến cái mà người ta gọi là “thế thái nhân tình” nơi những con người từng đến đây với tôi, vì tôi là một căn phố cũ.

Năm nay tôi đã ba mươi tuổi, tuổi thành đạt của người đàn ông và chín mùi của người đàn bà, riêng tôi với tuổi đời ấy, tôi già đi và cũ kỹ trông thấy, đời chất chồng bao nhiêu kỷ niệm. Có những người đến, có những người đi, có người đối đãi với tôi bằng sự trân trọng, có kẻ cũng cư xử chẳng ra gì.
Điều ấy tôi biết được qua cách sống của họ, gặp người có tư cách thì dẫu tôi không là của họ, họ vẫn trang trọng khi trang điểm cho tôi vài bức tranh tươi mát, còn kẻ thô bỉ thì họ xem tôi như kẻ ăn sương, gắn vào mình đủ thứ bẩn thỉu, diêm dúa. Thỉnh thoảng, khi có người bỏ đi, ông chủ như thương cho sự tàn tạ, buồn bã của tôi, ông quét cho tôi lớp sơn mới, như người đàn bà nhan sắc đã tàn phai, được phết lên mấy lượt phấn, da thịt bỗng nõn nà hẳn ra, ngó không kỹ, tưởng vẫn còn xuân sắc lắm.


UserPostedImage



Dạo tôi vừa sinh ra, hàng cây xồi ven đường cũng còn bé xíu, chân cẳng chúng mốc cời và khẳng khiu như ống chân trẻ đói ăn. Vậy mà thời gian qua, chúng lớn nhanh như thổi, nhờ mưa nắng của trời. Có những điều lạ lùng và nghịch lý không hiểu nổi, cũng nắng mưa ấy chúng nó càng ngày càng xum xuê, tươi tốt, còn tôi lại càng cũ kỹ.
Lũ cây xồi càng lớn thì tôi càng nhỏ bé lại, hèn gì tôi thấy người càng già họ cũng từ từ nhỏ đi, tính tình cũng bất thường như trẻ con, những xốc nổi háo thắng tuổi trẻ cũng cứ thế mà tiêu ma, cho nên khi thấy ai già mà tính tình còn hung hăng, tôi ngạc nhiên lắm.

Lúc đã bước qua tuổi “tri thiên mệnh”, càng sống càng thấy đời chẳng giữ lại được gì, đôi khi nhìn thấy những chuyến xe tang bật đèn hàng dài trên con đường dẫn ra nghĩa địa, người ta bỗng ít nói hẳn đi, có một điều gì suy nghĩ làm cho người ta thường thích nghe nhiều hơn nói, và chỉ tủm tỉm cười khi thấy đời có nhiều điều trái tai gai mắt.

Dưới những tàn lá xanh của rặng xồi ven đường, ngọn đèn đường vàng vọt, hắt hiu đã làm cho căn phố cũ lúc nào cũng buồn buồn, rất thích hợp cho những tâm hồn yên tĩnh pha một chút lãng mạn, khi nghe tiếng mưa tí tách rơi xuống khoảng sân lát gạch màu đỏ.
Ngày xưa, những viên gạch ấy có màu đỏ thẫm, và hàng hiên cũng sơn một lớp sơn thẫm như màu gạch. Bây giờ cả hai cùng nhạt phấn phai son, xậm xuống vì mưa nắng. Chúng cũng giống như tôi, đứng lại một chỗ trong khi bao thứ khác tiến lên, bởi vậy tôi mới được gọi là căn phố cũ.


Những năm tôi còn trẻ, dạo ấy là thời mà thành phố còn đầy những rừng cây, con người còn hiền lành như chim, tôi cũng khá là xinh đẹp và đã có không ít người phải chật vật lắm mới được sống với tôi. Đất nước này rất lạ, họ có một nền văn minh du mục, giống như những người Bô Hê Miên, thường thay đổi chỗ ở luôn luôn. Tính họ ít gắn bó với cái gì lâu dài, bởi họ rất thực tế, khi kinh tế phát triển nơi nào là chỉ một sáng một chiều họ đã cuốn gói ra đi, cho nên với họ tôi chả có kỷ niệm gì ráo.

Người ta đến vì nhu cầu cần một chỗ ở, người ta đi vì đến lúc phải đi. Bỏ một số tiền thuê mướn, họ có thể hành hạ tôi như ngày xưa, ông nhà giàu có tiền mua hầu thiếp, chuyện tình cảm ái ân cũng chỉ là để thỏa mãn cho món tiền họ bỏ ra, cho nên với những hạng đó, tôi không nhớ nổi, và cũng chẳng nhớ làm gì.


Với thứ tình nghĩa bạc bẽo đó, tôi dửng dưng nhìn họ đến họ đi, chẳng giữ lại chút kỷ niệm nào. Tuy nhiên, dù không phải là người, tôi vẫn rất cần sự trân trọng của những con người có văn hóa.
Chuyện tôi kể ra đây chỉ vì có một lần, tôi bị một lũ người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, những chân cẳng ấy mỗi lần nhảy nhót lên theo điệu nhạc, tất cả người tôi như bị rung rinh và tức thở, mấy vách tường đã cũ dường như muốn nứt ra vì tiếng nhạc rậm rật.

Đến bây giờ tôi vẫn còn ê ẩm vì những dấu đinh họ đóng vào người tôi, để treo lên những bức tranh hở hang, quần áo nghèo nàn và bảo đó là nghệ thuật thứ bảy. Xấu hổ chết đi được, bởi vậy khi phải nhìn những con mắt hau háu ấy dán vào những bức tranh nghệ thuật bẩn thỉu, tôi cứ rợn cả người. Sau này, lớp người ấy ra đi, những bức tranh tục tĩu được xé bỏ, tôi mới thấy mình nhẹ nhõm một chút.
Có lẽ tôi đã già, lại hơi bảo thủ, cho nên vẫn thích sống im lặng với những tâm hồn yên tĩnh, để nghe trong không gian bàng bạc một nỗi buồn riêng, thú vị lắm.

* * *

Sau những tháng năm dài phục vụ con người, lại thêm kinh tế ngày một khó khăn, biết tôi ốm đau, tàn tạ nhưng ông chủ tôi là người thuộc giống dân cũng rất thực tế, tính toán là đến lúc nào đó phải thay đổi, phải bỏ đi là họ bỏ, không ngậm ngùi nuối tiếc.
Đấy là bản sắc của một dân tộc có một lịch sử rất mới mẻ, cho nên họ luôn luôn hướng về phía trước, và những gì họ có, nếu cần phải quên, họ không nắm nuối. May mắn thay, phải nói là may mắn cho nên tôi còn tồn tại đến bây giờ, chứ không giờ này cũng đã trở thành tro bụi cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Dạo ấy có một đám di dân từ phương xa đến, chả biết họ ở đâu, nghe nói tận bên kia bờ đại dương, nhìn trên bản đồ tôi thấy nó cong cong một hình vẽ dài và hẹp. Đất này là miền đất hứa của dân tứ xứ, tôi biết thế là vì từng này tuổi, tiếp cận gần gũi với đủ thứ loại người, tôi công nhận chưa nơi nào con người có nhiều tự do bằng ở đây, có nhiều cơ hội bằng ở đây. Nếu cứ chịu khó thì đúng nơi này mang cơ hội đến cho mọi người, nếu họ biết mở cửa mà bước vào.


Ông chủ tôi gặp dịp may, tống khứ những thứ cũ kỹ cho đám di dân mới với một giá rẻ mạt. Khởi đầu thì cũng trong bọn họ, có những người đi trước rất hiểu bản chất người phương Nam, quan niệm rằng “có an cư mới lạc nghiệp”, cho nên họ đánh trúng tâm lý của người mới tới, thế là bao nhiêu căn phố cũ kỹ chúng tôi, được sơn phết sửa chữa lại, nhìn hào nhoáng mới mẻ khi tôi và chúng bạn được khoác vào mình bộ xiêm y mới. CHỉ ít lâu sau chúng tôi biến thành những lâu đài thần tiên của đám dân nghèo.
Tôi lại một lần nữa có cơ hội được sống thêm, mang hạnh phúc đến cho những con người, mà sức chịu đựng và lòng kiên nhẫn của họ, cũng như thứ tình cảm gắn bó với “cái nhà là nhà của ta”, đã làm tôi thổn thức mãi khi phải chia ly.


Bây giờ cũng cần phải kể lại câu chuyện cũ, vì rõ ràng không thể tách rời khỏi quá khứ, nếu tôi muốn bày tỏ cho mọi người hiểu tại sao tôi lại yêu mến người chủ mới. Thời gian ấy tôi tang thương như một nàng ca kỹ hết thời, son phấn đã nhạt màu thời gian, trên mặt chỉ còn lại những dấu đinh lỗ chỗ và chiếc cửa kính mỗi lần kéo lại rít lên những tiếng ken két ghê tai.
Thế giới tôi đang sống lúc ấy, con người xung quanh tôi lại không muốn gắn bó một điều gì lâu dài, nếu là người thì tôi đã có một nơi chốn để đến, đó là “nursing home” hay là nhà chờ chết, nhưng vì là nhà cho nên tôi cứ tự nhiên xụm xuống như mọi thứ mà thôi.

Đám người cũ ở đất này, hầu như chỉ thích khai phá những gì mới mẻ, thay đổi luôn luôn, cho nên họ tiến bộ phía bên ngoài mà lại đánh mất cái bên trong. Còn đám người mới đến lại là những con người khá lãng mạn, họ sống bằng tình cảm, gắn bó với cái cũ mà nếu phải tách rời dĩ vãng, họ như đánh mất một nửa tâm hồn.
Điều này không biết sai hay đúng, riêng tôi có lẽ vì cũng mang mặc cảm già nua tuổi tác, tôi vẫn thích thú sự trân trọng cái cũ, nếu đó là những điều đẹp đẽ.


UserPostedImage



Người chủ mới đến với tôi đơn giản chỉ vì tôi vừa vặn trong tầm tay của họ, và hình như họ có sẵn quan niệm thích làm chủ hẳn cái gì mà họ nắm bắt được. Dẫu rằng ngó quanh thì xứ sở này không phải của họ, đất nước này dù là xứ sở của mật và sữa, cũng không làm họ quên đi nỗi nhớ quê hương.
Tôi cũ kỹ thật nhưng qua những tay chuyên nghiệp về sửa sang nhà cửa, đối với người chủ mới kể cũng khá là tiện nghi. Rồi khi tôi thuộc hẳn về họ, tôi mới thấy còn nhiều thứ tình gắn bó với họ mạnh mẽ lắm, bởi nền tảng là sau những cam khổ của nơi họ sinh ra, họ tự nhiên có cái tính toán phải đề phòng những bất trắc. Nhờ vậy, từ những cơ cực ban đầu, họ đã có nền tảng để đầu tư những cái lớn trong tương lai.


Ba mươi tuổi tôi đã trải qua lắm dãi dầu mưa nắng. Mùa Xuân, đất trời còn mát mẻ và cây cỏ xanh tươi, tôi còn cảm thấy dễ chịu đôi chút. Qua đến mùa hè mới thật kinh khủng, nắng gì mà nóng dễ sợ, cứ phơi người ra với cái nóng hằng trăm độ của mùa hè ròng rã suốt mấy tháng trời, nếu da thịt mềm mại như con người tôi đã chết từ lâu.

Rồi tiếp theo những mùa Đông giá lạnh, các khung gỗ trong người tôi co mình lại vì lạnh. Tôi thấu hiểu cảnh cơ hàn của những kẻ không nhà, vì thế cho nên khi người chủ mới tới, tôi cũng lờ mờ hiểu thế nào, tại sao mà có những người vào mùa đông lại có thể thốt lên những điều áo não: “...có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà...”.


Trước tiên, bộ mặt tôi được đổi sắc theo cách nhìn của họ, nhờ vậy tôi mang dáng dấp một tiểu thư phương Đông, màu sắc mùi vị phương Đông. Mỗi lần ngày giỗ ngày Tết, người tôi thơm lừng mùi trầm nhang, những bức sơn mài cẩn ốc treo trên tường như óng ánh thêm khi ánh đèn bật sáng, khắp người tôi bàng bạc một thứ không khí thơm tho và ấm áp, tôi chưa bao giờ có cảm giác dễ chịu như thế. Có một điều kỳ diệu giữa con người và những vật vô tri giác, như đồng loạt khoác vào nhau cái quấn quýt của một thế giới có linh hồn, và tôi đã chìm ngập trong niềm rạo rực êm ái đó.


Suốt một đời làm nhà, tôi đã nhìn biết bao khuôn mặt đến rồi đi, mỗi người, mỗi dân tộc có một bản sắc riêng. Họ lãnh đạm thì tôi cũng nhìn lại bằng cái nhìn lạt lẽo, là vì không có tình trong đó thì làm sao yêu mến nhau được. Có nhiều người đến, họ không cho tôi cái cảm giác là một nơi chốn thân quen của họ, vì tôi chỉ là một phương tiện đáp ứng một nhu cầu, sau đó thì họ quên, quên phứt.
Ở đời, những tấm lòng bạc bẽo ấy khá nhiều, thật xấu hổ khi họ được sinh ra làm người, tôi tưởng là họ có trí óc, có tâm hồn thì chắc hẳn phần sâu sắc phải hơn hẳn bọn tôi, hóa ra không phải vậy.


Những tháng ngày sau đó, hình như sự truyền đạt của một tấm lòng cho một tấm lòng, của con tim cho một con tim, tôi dần dần cũng biết chiêm ngưỡng những hạnh phúc đơn sơ mà mình gặp, mình thấy. Xuyên qua lớp cửa kính trong suốt, tôi nhìn thấy đôi chim sáo ríu rít vào ra chiếc tổ ấm trên mái hiên, cây thông xòe ra những tán lá xanh biếc, và cây kim quất nở những chiếc hoa trắng muốt, tỏa mùi thơm bát ngát.


Đôi chim sáo trên mái hiên, cây thông thẳng người với dáng đứng quân tử, cây quất nở hoa mỗi độ xuân về, dường như tất cả những thứ ấy hòa hợp vào nhau để trở thành một luồng sinh khí thổi hơi vào căn phố cũ, và cả con người nữa. Đó là cái hồn của nơi chốn, nó làm tôi sung sướng ngập tràn hạnh phúc.

Đâu phải tất cả những căn phố như tôi đều được hưởng niềm vui êm ái đó. Tôi biết có nhiều lâu đài tráng lệ, được tô điểm và trang hoàng bằng những thứ quý nhất của trần gian, vậy mà sao nó vẫn lạnh lẽo? Có phải chăng nó không có trái tim, vì không tìm đâu ra sợi giây cảm thông giữa con người và nơi chốn.

Càng sống lâu với những con người này, tôi càng cảm mến họ, vì họ là những người ít thích thay đổi, họ thích gắn bó với quá khứ và kỷ niệm, cho nên tôi cũng thật tiếc khi họ bỏ lỡ nhiều cơ hội để tiến thân. Sống nhiều cho dĩ vãng, đắm chìm trong những ảo ảnh mù xa cho nên có lúc quên, hay cố tình không nắm bắt lấy cái mới mẻ trong hiện tại.
Tôi đi đến kết luận này, và thực sự tiếc vì sao mà dân tộc họ không tiến mạnh lên được, nhưng vốn bản chất dân tộc họ đã có một nền văn minh định cư, sống có làng có xóm, có sự gắn bó với quá khứ, dẫu đôi khi quá khứ chỉ là những điều buồn rầu mà họ cũng khó rứt ra được.

Cũng từ một góc trong căn phố cũ, tôi nhìn thấy những giọt mưa rớt xuống sân nhà, gõ những phím đàn trầm buồn trên mái tôn cũ kỹ. Những chiếc bong bóng nước phập phồng rồi vỡ ra như vỡ một nỗi buồn, tôi đọc được trong lòng người nỗi u uẩn đó.


Ở đây những đêm mưa, ánh đèn rờn rợn xanh xao dưới hàng cây xồi tối thẫm, tôi nghe như âm vang một bài thơ, một đoản khúc, một giai điệu trầm lắng của tiếng nhạc trời mà chắc là chưa có một thi sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ nào ghi hết được. Tôi đã có sẵn một nỗi buồn già nua, cơn mưa
đêm trong đôi mắt u uẩn chất chứa những nhớ nhung xa vời ấy càng làm tôi rùng mình vì cô đơn. Sự cô đơn thật kỳ quặc, như người ngồi một mình trong đêm khuya ngó bóng mình trên vách, lại tưởng rằng đã gặp bạn tri âm:

“Chập chờn giữa những tỉnh mê,
Bóng mình trên vách, bốn bề quạnh hiu.”

Từ ngày ấy đến nay, tôi bị ảnh hưởng chút lãng mạn phương Đông, để tưởng tượng ra rằng dẫu là hoa cỏ cũng có linh hồn. Nghe qua thì họ bảo tôi bịa đặt, nhưng sự thật vẫn là sự thật, cây cỏ cũng buồn tủi như người, cũng biết đau khổ khi nghĩ đến lúc bị bỏ rơi, và cây kim quất đã thì thào bảo nhau cố đơm hoa khi mùa Xuân tới, khiến mùa Xuân năm đó khoảng không gian quanh chúng tôi như có hơi thở thơm tho của hoa cỏ, và vì thế mà mùa Xuân óng ả hơn.


Nếu bảo rằng qua một thời gian dài chung sống với những người ấy, để đánh giá cả một dân tộc thì e rằng tôi có cái nhìn quá rộng, nhưng thật ra họ cũng không hoàn toàn là những người chỉ sống cho dĩ vãng mà quên nhìn đến tương lai. Bằng chứng là họ vẫn khuyến khích lớp người trẻ vươn lên, gặt hái những thành quả tốt đẹp như người bản xứ, nhưng cái tinh hoa của nền đạo đức và văn hóa phương Đông họ cương quyết gìn giữ, gìn giữ đến độ khe khắt.
Điều ấy khiến đám trẻ bực mình, và cho họ là kẻ chậm tiến, bảo thủ. Giữa những khác biệt đó, tôi chỉ khách quan cho rằng phải dung hòa với nhau, như cô gái đẹp biết lúc nào nên mặc quần áo màu gì, cho hợp với tính cách của mình, thì sự khác biệt này cũng đơn giản vậy thôi.

Phần tinh thần thì đã vậy, còn ngoại cảnh thì sao? Dường như ở quê hương họ, nơi chốn họ sinh ra bao phủ một màu xanh của cây cỏ, cho nên nơi họ sống, họ cũng muốn tất cả đều mang một màu xanh, như mang phần đời của họ nơi quê nhà.
Xung quanh căn phố cũ chỉ có những khoảng đất nho nhỏ, một hôm tôi ngạc nhiên nhìn thấy cây ớt đỏ, nhúm rau xanh, một cây chanh, vài bụi hành và những cây cải non mươn mướt. Họ trồng cho vui chứ không phải vì nhu cầu ăn uống, nhưng dùng nó để chia xẻ với những người quen biết, và sự cho đi là dường như có nhận lại niềm vui, có lẽ là bản chất của dân tộc họ.

Tôi đã ngạc nhiên khi một sớm mai trời còn đầy sương muối, bỗng tiếng gà gáy ở đâu vẳng lại đã làm họ xúc động, bên ly trà nóng sáng hôm đó, họ lại khoan khoái và thú vị hơn mọi ngày. Tôi thấy họ lắng nghe, đôi mắt long lanh. Tiếng gà gáy như sống dậy cả một trời quá khứ, làm đậm đà thêm chén trà trong sương sớm, và ngoài sân cây mẫu đơn cũng đang khoe những nụ hoa xinh. Một người nói: “Lâu lắm rồi không nghe tiếng gà gáy...”

Đúng là một dân tộc lãng mạn, nhiều tình cảm, khó hiểu và kỳ bí. Tiếng gà gáy, bông hoa mẫu đơn nở trong chiếc chậu sứ, những con chim sẻ nhảy nhót tìm mồi trên khoảng sân cỏ ướt, chắc chắn đã gói ghém hồn quê trong đó. Tôi chia xẻ và trân trọng nỗi ngậm ngùi của họ, những kẻ xa quê, và hiểu sao khi họ ngồi bên nhau, nhắc nhau nhớ, miệng họ cười mà mắt họ lại ướt.


UserPostedImage


* * *

Vậy mà có một ngày người cũng bỏ tôi ra đi, mang theo tất cả hồn của căn phố cũ, tôi buồn biết bao nhiêu. Từ đây, những sáng sớm mù sương, buổi hoàng hôn cơn gió chiều thổi những chiếc lá xồi khô lăn xuống cuối dốc. Những đêm mưa trong căn phòng ấm nhìn ra mặt đường khuya ướt át, những giọt mưa vẽ nhòe nhoẹt trên mặt cửa kính và hàng cây rũ rượi ven đường, có tiếng đàn trầm réo rắt thở dài từ nhà hàng xóm bay sang, lòng tôi chùng xuống một nỗi nhớ khôn nguôi.
Hơn tám năm dài tôi đã quen hơi người như quen hơi tình nhân. Tôi rộn rã khi người vui, tôi ủ rủ khi người buồn. Chưa bao giờ tôi lại có cảm nhận sâu sắc như thế, khi thật sự hiểu rằng tại sao người ta lại phải biết trân quý một tâm hồn, một trái tim.


Người đi thật rồi sao? Tôi nghe lòng trống rỗng khi còn trơ lại một mình với những bức tường trắng toát, và nỗi cô đơn của một căn phố cũ.



Nguyên Nhung
( Viết cho căn phố cũ của tôi)

Edited by user Saturday, August 11, 2012 4:07:19 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hạ Vi  
#515 Posted : Tuesday, August 14, 2012 4:16:44 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)



Nhạc phẩm Nhớ Mẹ do Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và Đại Tá Đỗ Trọng Huề đồng soạn trong thời gian hai vị ở tại Khu F (là khu biệt giam – tù trong tù) ngoài Hà Tây-Bắc Việt. Đại tá Đỗ Trọng Huề, ngoài là một sĩ quan cao cấp ông còn là nhà văn và cựu giáo sư của đại học văn khoa Sài Gòn.

Theo lời kể của Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, khi cửa sắt khóa lại sau một ngày… Thiếu Tướng Lê Minh Đảo “nhìn lên vòm trời những hoàng hôn và nhớ nhất là mẹ mình…” nên ông viết: “giờ này hoàng hôn đã tắt, con nghĩ gì đây con nhớ mẹ nhiều…” Mặc dù bị nhốt trong khu biệt giam nhưng khác phòng với Đại tá Đỗ Trọng Huề. Mỗi khi viết nhạc xong thì chiều chiều ông đánh đàn cho Đại Tá Đỗ Trọng Huề nghe và nhớ melody… Sau đó mỗi vị viết một lời. Đại tá Đỗ Trọng Huề ở tù hơn 12 năm thì được thả. Thiếu Tướng Lê Minh Đảo bị tù thêm 5 năm nữa. Hai tác giả của nhạc phẩm lịch sử này gặp nhau được một lần ở hải ngoại trước khi Đại Tá Đỗ Trọng Huề qua đời ở Canada vào khoảng năm 2000.

(NguoiVietBoston biên soạn)




UserPostedImage..UserPostedImage
Thiếu Tướng Lê Minh Đảo


Nhớ Mẹ

Tác giả: Lê Minh Đảo/Đỗ Trọng Huề



Những chiều buồn trên đất Bắc, con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều
Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi cho bạc mái đầu
Không gian rưng rưng như sắp đứt
Gió về nghẹn ngào như tiếng nấc
Còn đâu quê hương hoa gấm thơm làn tóc

Giã từ miền Nam tang tóc, con sống trầm luân kiếp sống lưu đày
Hằng đêm con nghe thương tiếc, xót xa đắng cay dâng ngạt tháng ngày
Trăng sao tin yêu ai dối trá
Đất trời hiền hòa ai đốt phá
Và đem thê lương che kín núi sông này

Mẹ ơi, mẹ biết không !
Còn cháy mãi trong con những lời mẹ cầm tay nói
Nắng sẽ về đẩy lùi bóng tối
Và yêu thương, và tự do sẽ còn mãi mãi, nhé con !

Giờ này hoàng hôn sắp tắt, con nghĩ gì đây, con nhớ mẹ nhiều
Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi phiêu dạt mái đầu
Quê hương điêu linh con vẫn khóc
Trông chờ ngày về con vẫn thắp
Từng đôi sao đêm như ánh mắt mẹ hiền

Trời mây lung linh soi ánh mắt mẹ hiền
Hồn con rưng rưng con nhớ mắt mẹ hiền

Mẹ mến yêu con thương nhớ nhiều...








UserPostedImage
thanks 2 users thanked Hạ Vi for this useful post.
tieng Viet on 8/30/2012(UTC), thunder on 9/29/2012(UTC)
xuan hoang  
#516 Posted : Thursday, August 16, 2012 6:20:06 AM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)


Cho Tôi Ngược Dòng Về



UserPostedImage


Có gì đâu chỉ một dòng sông nhỏ
Nước đôi bờ khi thấp khi cao
Tôi đi xa mang nặng tình quê đó
Giữa phố phường nỗi nhớ chao dao.

Có gì đâu chỉ một thời vụng dại
Cùng bạn bè mò hến bắt cua
Dòng sông tuổi thơ chừ trôi xa ngái
Ai mang tôi đi suốt cả bốn mùa?

Có gì đâu mùa nước về lầy lụt
Trong mênh mông chẳng thấy bến bờ
Con chuồn nhỏ không bờ cỏ đậu
Nước tràn về cướp mất tuổi thơ.

Tôi xa quê hương hồn tôi ngược chảy
Muốn tràn về hòa nhịp bến sông quê
Giữa phố đông sao lòng quay quắt thế
Dòng sông ơi, cho tôi ngược dòng về


Vân Anh


UserPostedImage


UserPostedImage
Hạ Vi  
#517 Posted : Wednesday, August 22, 2012 12:28:53 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,595
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)

UserPostedImage


t h ă m
___________________________________________

g i ó b ụ i


lâu rồi em chẳng ghé về thăm
thăm mái tranh xiêu tỏa khói trầm
dáng ngoại lom khom gầy tóc bạc
từng chiều mỏi mắt ngóng xa xăm

kẽo kẹt trưa hè tiếng võng đưa
nắng hanh vàng rải lọt phên thưa
cầu tre lắc lẻo em còn nhớ ?
một thuở trượt chân té nước đùa

tát nước bờ ao đêm sáng trăng
nhởn nhơ con sóng lượn lăn tăn
em cười bẽn lẽn vầng trăng khuyết
từ đó tim tôi biết nhọc nhằn

quảy gánh mạ non xanh mượt mà
đôi chân thoăn thoắt trên đường xa
hồn tôi mạ ấy em chưa cấy
sao đã trổ bông hương đậm đà ?

con đê bến cũ vẫn còn đây
sông nhớ thương ai nước chẳng đầy ?
chim sáo gọi người xưa khản cổ
để buồn vời vợi thấu chân mây...





UserPostedImage
CatLinh  
#518 Posted : Friday, August 24, 2012 8:12:21 AM(UTC)
CatLinh

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/27/2011(UTC)
Posts: 710
Location: fa la la

Thanks: 972 times
Was thanked: 867 time(s) in 466 post(s)
UserPostedImage

Hoa Bằng Lăng


Bằng Lăng soi bóng ven hồ
Xuân đi thu đến bao giờ nở hoa
Hoa ơi có phải vì ta
Mà hoa tím cả trời xa trời gần


UserPostedImage
CatLinh  
#519 Posted : Sunday, August 26, 2012 6:16:18 AM(UTC)
CatLinh

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/27/2011(UTC)
Posts: 710
Location: fa la la

Thanks: 972 times
Was thanked: 867 time(s) in 466 post(s)
UserPostedImage

Hoa Đồng Tiền

Thế gian đau khổ cũng vì tiền
Có tiền chắc dễ mua được tiên
Hoa em một núm duyên khoe thắm
Đắm kẻ ham tiên lại túng tiền.

UserPostedImage
thanks 1 user thanked CatLinh for this useful post.
tieng Viet on 8/30/2012(UTC)
tieng Viet  
#520 Posted : Thursday, August 30, 2012 1:53:50 PM(UTC)
tieng Viet

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 515

Thanks: 1041 times
Was thanked: 464 time(s) in 237 post(s)
Đỗ Xuân Tê : Viên trại trưởng và người tù cải tạo

UserPostedImage

Tranh : Trần Thanh Châu

Chuyện tù cải tạo tưởng như mới đây, nay nhìn lại đã ba mươi năm. Mùa hè năm ấy (76), chúng tôi là số sĩ quan cấp tá được ‘tuyển chọn’ đem ra Bắc chuyến đầu tiên. Lênh đênh trên chuyến tàu sông Hương ăn ngủ tiêu tiểu tại chỗ dưới hầm tàu, đám tù chúng tôi đoán già đoán non tưởng Đảng ta cho ra Phú Quốc hoặc Côn Đảo. Rốt cuộc tầu cập bến Vinh, một thành phố cảng gần quê ‘Bác’!

Chưa kịp hoàn hồn sau chuyến hải trình kinh hoàng, xe lửa đưa chúng tôi tiếp con đường từ Vinh ra Yên Bái. Tổn thất đầu tiên trên đất Bắc: hai ông trung tá (mới xuất viện thì có tên đi bắc) đã bị chết ngộp vì không đủ không khí để thở do toa tàu dùng để chở súc vật bị bít bùng, chỉ chừa một lỗ thông hơi phía trên. Nhiều ông cao tuổi đang ngất ngư suýt vào thăm Lăng Bác nhưng may là tàu đã vào ga cuối.

Trại của chúng tôi là những dãy lán xây dựng bằng tre nứa và lợp bằng cỏ tranh, nằm rải rác trong một lòng chảo hẹp bên sườn phía đông của rặng Hoàng Liên Sơn, cách ga Yên Bái chừng 20 cây số. Cán bộ quản lý thuộc đoàn 776 đã từng chiến đấu tại miền Nam. Những tháng đầu họ thả chúng tôi đi từng đội, rồi tẻ ra từng cá nhân, mỗi người một con rựa cán dài, chui vào các khu rừng vầu, bương, mây, nứa tự chặt rồi quẩy về trại theo tiêu chuẩn đã giao để làm vật liệu xây dựng các trại mới cho các đợt tù kế tiếp từ miền Nam ra.

Cũng vì được đi tự giác như vậy, nên có một lần tạm nghỉ bên suối, tình cờ chúng tôi gặp một toán ăn mặc rằn ri đang tải thực phẩm qua suối. Hỏi ra mới biết là anh em ta thuộc đơn vị Dù của đại tá Thọ bị bắt từ chiến dịch Hạ Lào (1971). Vì có cán bộ áp tải nên chuyện liên hệ là điều cấm kỵ, anh em chia tay. Nhưng một chú nhỏ tuổi nhất đám có lẽ là hạ sĩ quan, nói với lại một câu,”các ông Thầy cứ nhớ kỹ lời Tông Tông”. Tôi vốn tinh ý nên hiểu ngay câu nói của Tổng thống Thiệu, “Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”. Sau này ngẫm lại mới thấy đây là lời khuyên thấm thía đánh tan mối hoài nghi canh cánh bên lòng vì đa phần chúng tôi vẫn cứ to đầu mà dại tin vào cái chính sách khoan hồng gông cổ của cộng sản.

Trở lại cuộc sống lưu đầy, bản thân tôi sau mấy tháng lao động trên rừng, được điều về đội nhà bếp chuyên lo khâu củi. Tình cờ nằm cạnh anh trung tá T., một đàn anh vui tính rất được trọng nể vì cách cư xử với đồng đội bạn bè. Anh làm ở kho dụng cụ, kèm thêm khâu làm đậu hũ bồi dưỡng cho cán bộ Trại một tuần hai lần. Vừa lao động cần mẫn, vừa có lối kể chuyện có duyên, anh có mối quan hệ khá thoải mái với đám bộ đội. Thậm chí, viên trại trưởng vốn xuất thân nông dân, đã từng chiến đấu đối mặt với anh tại chiến trường Pleiku, có vẻ cũng mến anh. Ông ta hay ngồi hút thuốc lào cùng trò chuyện với anh ngay tại kho dụng cụ trong lúc tù cải tạo chúng tôi đi lao động trên non.

Do nằm cạnh, thỉnh thoảng tôi cũng được anh lén cho lon nước đậu nành mà anh nói tụi nó bồi dưỡng cho tao. Rồi cũng có đêm, tôi dở ra định tu một hơi cho khỏe, bỗng khựng lại vì mãi gần đáy lon có chất gì đặc quánh, hóa ra là mật mía.

Vài tháng sau, đội nhà bếp được lệnh cử một toán bốn người để cáng một tù cải tạo đi nằm viện. Chúng tôi tưởng có anh em mình bị tai nạn lao động hoặc đau ruột thừa, nhưng sang tới nơi mới biết người được cáng lại là anh T. Theo kể lại, anh mới tự tử trong kho, nhưng được cứu kịp và bệnh tình không đến nỗi trầm trọng. Cả trại khá xôn xao về vụ này, chính bản thân tôi cũng không hiểu vì sao anh tính chuyện từ giã cõi đời sớm vậy.

Hai tuần sau, anh xuất viện và lại được điều về đội cũ, nhưng tạm thời chưa lao động vì mất sức. Anh yếu nhiều, đôi mắt buồn, đăm chiêu và ít nói, tôi có cảm tưởng anh không phải là anh. Tôn trọng thái độ u ẩn của anh, tôi không dám hỏi cớ sự mà chỉ khuyên anh cố ăn ít cháo và nghỉ ngơi.

Cho đến một hôm, lựa lúc vắng người, anh gọi tôi lại và tâm sự với tôi rất chân tình như một người bạn vong niên tri kỷ. Anh nói, ‘chuyện này tao cũng chẳng giấu mày làm gì, nhưng nghe rồi để bụng nghe em.’

***
Chuyện xảy ra vào một buổi sáng sau giờ phát dụng cụ lao động. Cả trại im vắng. Anh đóng cửa kho và sửa dụng cụ như thường lệ. Đột nhiên một ý nghĩ thoáng qua, xuất phát từ mùi mật mới nhập kho hai bữa. Kho mật và thực phẩm của cán bộ chỉ cách kho dụng cụ của anh có một hàng liếp chắn cao hơn đầu người. Nhìn trước ngó sau, anh bắc một tấm ván nhỏ rồi lấy đà nhảy qua bên kia tấm liếp. Tay thủ một lon ‘gô’, anh tới thẳng chiếc lu đựng mật, múc đầy một gô. Xong việc, leo trở lại, anh tiếp tục sửa chữa dụng cụ coi như không có chuyện gì xảy ra. (Tới đây tôi chợt hiểu việc anh chia sẻ loại mật này cho người đàn em, một món quí hiếm đối với tù cải tạo khi mới ra Bắc)

Chuyện lấy trộm mật được tái diễn đôi ba lần, anh cảm thấy an tâm vì không bị ai bắt gặp. Có một điều anh vốn cận thị, tầm nhìn rất hạn chế, lại có phần thiếu cảnh giác.

Bẵng đi ít lâu, vào khoảng giờ ăn trưa, viên trại trưởng lại ghé chỗ anh. Sau khi rít xong điếu thuốc lào bằng cái điếu cầy do anh T. tự chế, viên trại trưởng với nét mặt không bình thường đã thẳng thắn cho anh biết là ông ta tình cờ đã nhìn thấy việc anh lén qua kho mật rồi khuyên anh nên tự kiểm điểm để tránh tái diễn. Anh chưng hửng, mặt đỏ bừng, không chối mà cũng không nhận, nhưng một cảm giác xấu hổ thoáng qua anh, vì không ngờ nhân chứng bắt gặp lại là viên trại trưởng, người mà anh thường trò chuyện trong tư thế Anh và Tôi với niềm kiêu hãnh về nhân cách của riêng anh. Như đọc được suy nghĩ và thái độ sượng sùng của anh T.,viên trại trưởng rời khỏi kho không quên nhắc anh đưa bản kiểm điểm cho cán bộ quản giáo.

Đêm hôm ấy anh băn khoăn suy nghĩ. Quá nửa đêm anh quyết định không viết kiểm điểm và có sẵn kế hoạch cho ngày mai. Hôm sau, một ngày như mọi ngày. Phát dụng cụ xong anh đóng cửa kho, nhưng lại làm một việc không giống như mọi ngày. Lấy một sợi dây thừng anh cột lên xà ngang như một cái thòng lọng, phía dưới đặt một chiếc ghế đẩu bằng tre. Rồi bằng một động tác hết sức nhanh, anh tự treo cổ, chỉ kịp đá chiếc ghế qua một bên rồi…không còn nhớ gì hết.

Oái oăm thay đoạn kết của bi kịch lại được tiếp nối bằng lần viên trại trưởng xuống thăm anh ngày xuất viện. Ông kể lại là sáng hôm ấy ông linh cảm như có chuyện gì không hay xảy ra. Chợt nhớ thái độ của anh T. ngày hôm trước , ông vội đảo qua kho dụng cụ, nhìn qua kẽ liếp tận mắt chứng kiến cảnh tượng và vội tri hô lên. Ông không ngờ chuyện này xẩy đến, ông tỏ vẻ ân hận nhưng cũng không quên trách anh T, ‘cần gì phải làm như vậy’.

Kể đến đây, anh ngồi thừ ra có phần mệt mỏi. Phần tôi nghe xong cũng ngồi yên, chẳng dám có ý kiến hay đóan xét gì về lối hành xử của anh, laị còn vụng về chẳng biết làm gì an ủi anh cho không khí bớt nặng nề, nhưng thâm tâm có phần đồng tình với lời trách khéo của viên trại trưởng .

***

Đúng một năm sau, mùa hè 77, đám tù chúng tôi lại được thanh lọc để chuyển đi trại khác. Tôi được xếp loại ‘ác ôn’ (thuộc cụm tâm lý chiến, an ninh, tình báo, tuyên úy…) được giao ngay cho Công an Vĩnh Phú đợt đầu. Anh tuy hơn cấp nhưng thuộc diện tác chiến ở lại đi đợt sau. Anh em xa nhau từ đấy.

Trên đường chuyển trại tôi bị còng chung một cặp với anh bạn cùng diện. Biết tôi thân với anh T., anh bạn tâm sự là có chịu hàm ơn với anh T. khi anh lén cho mật mía để bồi dưỡng sau khi bị kiết lỵ thập tử nhất sinh. Tôi không biết anh có còn chia sẻ hay lén chia cho ai nữa không, nhưng thầm nghĩ nếu chỉ lo bồi dưỡng cho riêng anh, thì chưa chắc có chuyện viên trại trưởng bắt gặp để dẫn đến thái độ tự xử quá vội vàng cao trọng của anh.

Câu chuyện được giữ kín, ba mươi năm sau viết lại. Nếu anh còn sống ở phương trời nào thì cũng mong tha lỗi cho thằng em vì thất hứa.

Đỗ Xuân Tê

(trích sách viết, Chuyện Người Tù Cải Tạo, trang 441-445)


UserPostedImage
thanks 1 user thanked tieng Viet for this useful post.
coffeebean on 8/30/2012(UTC)
Users browsing this topic
Guest
31 Pages«<2425262728>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.