Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

7 Pages«<23456>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
CatLinh  
#61 Posted : Saturday, November 22, 2014 3:31:42 AM(UTC)
CatLinh

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/27/2011(UTC)
Posts: 710
Location: fa la la

Thanks: 972 times
Was thanked: 867 time(s) in 466 post(s)

November 21, 2014

NAM KỲ KHỞI NGHĨA TIÊU CÔNG LÝ


Những người ở tù chung với Vũ Hoàng Chương tại khám Chí Hoà thời gian sau tháng 4 năm 1975 kể lại rằng trong nhà giam Cộng Sản, một lần, khi nhắc chuyện đường xá thay tên ở Sài Gòn, nhà thơ hàng đầu của văn học Việt Nam thế kỷ XX (bằng một giọng chắc là ngán ngẩm lắm), đã đọc hai câu này:


Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do


Ở Sài Gòn, đường Công Lý chạy song song với đường Pasteur ngang tòa án sau tháng 4 liền bị đổi thành Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Đường Tự Do (Catinat cũ) bị đặt tên mới là đường Đồng Khởi. Công Lý và Tự Do mất tiêu sau khi có Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Đồng Khởi.

Chữ nghĩa của nhà thơ họ Vũ thật ghê gớm. Đối nhau chan chát. Hai câu đều mang tính chất tiên tri như người Việt Nam đã thấy quá rõ. Không chỉ hai con đường rất đẹp của Sài Gòn bị mất tên, mà hai thứ quí giá nhất của miền Nam là công lý và tự do cũng không còn nữa. Vũ Hoàng Chương ra đi ít lâu sau khi ra khỏi tù (tháng 10 năm 1976).

Không như những cái tên lịch sử mà Cộng Sản thù ghét bị thay tên mới lập tức, đường Công Lý hoàn toàn không đụng chạm gì tới những người chủ mới của Sài Gòn cũng bị dẹp bỏ vì những người Cộng Sản rất dị ứng và thù ghét công lý. Trong khi tên đường Tự Do thì chỉ có chính phủ mới được quyền nhận vơ ghép vào giữa hai thứ mà họ chẳng hề đem lại cho cái nước Cộng Hoà Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam là Độc Lập và Hạnh Phúc.

Hai câu của Vũ Hoàng Chương ghép mấy cái tên đường cũ mới của Sài Gòn càng nghĩ càng thấy đúng.

Tuần qua, báo chí trong nước bỗng xôn xao hẳn lên vì hai cuốn sách cũng dính líu ít nhiều tới công lý qua những cái bìa của chúng.


Một cuốn có tựa đề là Bộ Luật Dân Sự Và Văn Bản Hướng Dẫn Thi Hành 2014. Cuốn thứ nhì là Bộ Luật Hình Sự Và Văn Bản Hướng Dẫn Thi Hành 2014. Cả hai đều do nhà xuất bản Lao Động Xã Hội in và phát hành. Nếu chỉ có những hàng tựa của hai tập tài liệu về luật này thì đã không có gì để gây xôn xao suốt mấy ngày qua. Chính những cái bìa của hai cuốn sách đã tạo ra những phản ứng của các độc giả của nhiều báo trong nước. Hai cái bìa còn kèm theo những hình minh họa chắc để cho đỡ khô khan. Việc làm đó (kèm theo hình minh họa) cũng là chuyện bình thường. Bộ sách Triết của linh mục Trần Văn Hiến Minh cho học sinh ở cấp trung học hơn nửa thế kỷ trước sử dụng bức ảnh chụp tác phẩm điêu khắc Le Penseur của Rodin thì vừa đẹp vừa hợp lý. Cuốn luật dân sự dùng hình của một người đàn ông trên người có độc nhất một chiếc quần shorts rất ngắn, hai tay cầm hai chiếc bàn cân giống như một chiếc cân thiên bình. Người trình bầy bìa cuốn sách dường như muốn dùng hình ảnh chiếc cân để gợi ý cho nội dung cuốn sách luật. Thay vì dùng hình ảnh của tượng nữ thần công lý của La Mã hay Hy Lạp thường thấy tại các pháp đình ở nhiều nơi trên thế giới với tay trái cầm thanh gươm hai lưỡi, tay phải cầm chiếc cân, hai mắt bịt kín tượng trưng cho công lý vô tư, công bình, thì bìa cuốn sách dùng bức ảnh người đàn ông mặc quần shorts ngắn cũn cỡn để tạo ra hình chiếc cân công lý.

Có điều khuôn mặt ghép cho thân hình lực lưỡng đó là hình chụp một diễn viên hài kịch nổi tiếng nghệ danh là Công Lý. Như thế, kịch sĩ hài hước Công Lý được cho thay thế nữ thần công lý trên bìa cuốn sách luật dân sự.

Nếu như cái mặt không phải là của diễn viên hài kịch, mà của một người không ai biết thì cũng tạm chấp nhận được đi. Nhưng ông ta lại là một nghệ sĩ chuyên đóng hài kịch thì bộ luật pháp, công lý là trò hề hay sao?

Bìa cuốn sách thứ hai, cuốn mang tựa đề Bộ Luật Hình Sự thì dùng hình của một chiếc cân với một bàn cân trên có một sấp đô la trông rất rõ, không thể lầm là bất cứ một thứ gì khác. Thế thì có phải là chẳng có cái quái gì là công lý cả. Cứ ấn cho một nắm đô la là xong hết hay sao? Đến nỗi chuyện chạy án cũng được bầy ra ngoài bìa sách thì việc hướng dẫn thi hành là bằng đô la chăng?

Sau khi có nhiều ý kiến không tốt về bìa hai cuốn sách, Cục Xuất Bản mới quyết định đình chỉ phát hành cả hai cuốn sách và phạt nhà xuất bản 252 triệu đồng.

Người vẽ kiểu bìa sách có thể là một ngươì quá ngu dốt nên mới dùng chân dung một anh hề để làm bìa cho cuốn sách. Đáng lý bìa cuốn sách phải được trình bầy một cách nghiêm túc thì nó được minh họa hài hước như vậy.

Nhưng cũng có thể người vẽ mẫu bìa cho cuốn sách luật dân sự là một người cực kỳ thông minh dùng nó để chửi cái chế độ không hề có công lý như câu chơi chữ của Vũ Hoàng Chương đã tiên đoán.

Hai cái bìa sách chỉ nói đúng được chuyện công lý ở Việt Nam thôi mà. Tịch thu rồi còn phạt làm khó nhau mà chi trong khi ai mà chẳng biết công lý thì tiêu từ khi có Nam Kỳ Khởi Nghĩa, hay nếu có thì cũng chỉ là trò hề thôi mà.

UserPostedImage
thanks 1 user thanked CatLinh for this useful post.
phamlang on 12/7/2014(UTC)
CatLinh  
#62 Posted : Thursday, December 4, 2014 5:49:08 PM(UTC)
CatLinh

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/27/2011(UTC)
Posts: 710
Location: fa la la

Thanks: 972 times
Was thanked: 867 time(s) in 466 post(s)
November 28, 2014

THƠ TỤC (?) TRONG CHÙA


Ở Quảng Ninh có một ngôi chùa tên là Vân Tiêu. Chùa Vân Tiêu là nơi Phật Hoàng Trần Nhân Tông, vị vua đời Trần có rất nhiều công với Phật giáo Việt Nam, từng trải qua những thời gian dài đến đó tu luyện.

Gần đây, chùa được xây dựng lại qua những trợ giúp tài chính của UNESCO và của Phật tử. Ngoài những đóng góp tiền bạc để trùng tu chùa, các Phật tử còn tặng chùa một số tặng phẩm để bầy trong chùa. Trong số những tặng vật này có một cặp lục bình được bầy ngay nơi chánh điện, nơi thờ vua Trần Nhân Tông. Xem kỹ những hình chụp hai chiếc lục bình này, người ta thấy ngay chúng không phải là đồ cổ loại đắt tiền mà chỉ là những thứ rẻ tiền bán đầy trong những tiệm Tầu ở San Francisco hay New York. Giá trị nghệ thuật hoàn toàn không có được bao nhiêu. Tuần qua, báo chí trong nước cho biết ban quản lý khu di tích và rừng quốc gia Yên Tử đã quyết định dẹp cặp lục bình này, không cho bầy ở chánh điện, có thể được đưa vào hậu liêu, vì lý do cặp lục bình có hai câu thơ chữ Hán “tục tĩu” đề cập tới chuyện “sex”, không thích hợp với nơi thờ phượng trang nghiêm.

Nếu cặp lục bình này được trang trí bằng những họa tiết diễn tả cảnh Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh hay hình ảnh Bồ Đề đạo tràng … thì cũng có thể hiểu được, nhưng những hàng chữ Hán viết trên hai chiếc bình thì lại không dính dáng gì đến Phật giáo nên nếu bị dẹp cũng là phải.

Hai câu chữ Hán nguyên văn thế này:

Nhất chi hồng diệm lộ ngưng hương
Vu sơn vân vũ uổng đoạn trường

Hai câu trên bị gọi là “thơ tục” chắc vì hai chữ Vu sơn nhắc lại điển vua Sở mây mưa trên đỉnh núi, rồi về sau Vu sơn lại còn được hiểu là nơi trai gái hẹn hò nhau để làm chuyện trên bộc trong dâu. Câu thứ nhì đáng lẽ phải được viết là “Vân vũ Vu sơn uổng đoạn trường” nhưng mấy anh Tầu thất học đã viết sai thành “Vu sơn vân vũ uổng đoạn trường”.

Hai câu viết trên cặp lục bình không thể bị coi là tục tĩu. Chúng chỉ có nghĩa là một cành hoa (thược dược) thắm đẹp đọng lại hương thơm/ cảnh mây mưa (vân vũ) ở Vu sơn khiến nàng buồn đứt ruột…

Hai câu ấy được trích từ ba bài thất ngôn tứ tuyệt của Lý Bạch viết để ca ngợi vẻ đẹp của Dương Quí Phi theo ý của Đường Minh Hoàng. Đây là nguyên văn bài thơ của Lý Bạch:

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến
Hội hướng Dao đài nguyệt hạ phùng

Nhất chi hồng diễm lộ ngưng hương
Vân vũ Vu sơn uổng đoạn trường
Tá vấn Hán cung thùy đắc tự
Khả lân Phi Yến ỷ tân trang

Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoa
Thường đắc quân vương đái tiếu khan
Giải thích xuân phong vô hạn hận
Trầm Hương đình bắc ỷ lan can

Theo những truyền thuyết còn lưu lại thì một hôm Đường Minh Hoàng cùng Dương Quí Phi thưởng hoa trong vườn thượng uyển, nhà vua nhìn những bông thược dược thì muốn có một bài hát ngợi ca vẻ đẹp của ái phi. Đường Minh Hoàng sai người đi kiếm Lý Bạch nhờ viết bài ca ấy. Lý Bạch đang say khướt được đưa vào cung để làm thơ theo lệnh của vua. Họ Lý bắt Cao Lực Sĩ cởi giầy và mài mực cho ông và phóng bút viết 3 bài tứ tuyệt (đệ Nhất, đệ Nhị và đệ Tam thủ). Lý Quý Niên phổ ngay thành nhạc đặt tên là Thanh Bình Điệu:

Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến
Hội hướng Dao đài nguyệt hạ phùng

Nhất chi hồng diễm lộ ngưng hương
Vân vũ Vu sơn uổng đoạn trường
Tá vấn Hán cung thuỳ đắc tự
Khả lân Phi Yến ỷ tân trang

Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan
Trường đắc quân vương đới tiếu khan
Giải thích xuân phong vô hạn hận
Trầm hương đình bắc ỷ lan can

Ý nghĩa của ba bài thơ Lý Bạch viết như sau:

Nhìn mây thì ngỡ là áo, nhìn hoa lại tưởng đến sắc đẹp (của Dương Quí Phi). Gió xuân thổi, sương móc còn nồng đượm. Nếu không gặp được (người đẹp) trên đỉnh Quần Ngọc sơn thì sẽ gặp nàng dưới ánh trăng của Dao đài vậy. Một cành hoa thắm sương đọng hương thơm. Cảnh mây mưa càng làm cho nàng buồn đứt ruột. Thử hỏi trong cung nhà Hán có ai được như nàng? Ngay Triệu Phi Yến cũng phải trang điểm vào mới (tạm) được. Cành hoa đẹp cùng với sắc đẹp nghiêng nước cả hai đều là những vẻ yêu kiều nên thường được nhà vua sủng ái tươi cười. Muốn dẹp bỏ nỗi buồn vô hạn của gió xuân thổi lại nên cùng nàng tựa lan can đình Trầm hương để ngắm cảnh sắc trong vườn.

Ngô Tất Tố dịch:

Thoảng bóng mây hoa nhớ bóng hồng
Gió xuân dìu dặt hạt sương trong
Ví chăng non Ngọc không nhìn thấy
Dưới nguyệt đài Dao thử ngóng trông

Hương đông móc đọng một cành hồng
Non Giáp mây mưa những cực lòng
Ướm hỏi Hán cung ai dám đọ
Uổng công Phi Yến mất bao công

Sắc nước hương trời khéo sánh đôi
Quân vương nhìn ngắm những tươi cười
Sầu xuân man mác lan đầu gió
Đỉnh bắc đình trầm đứng lẻ loi

Và đây là bản dịch của Trần Trong San:

Mặt tưởng là hoa, áo ngỡ mây
Hiên sương phơ phất áo xuân bay
Nếu không gặp gỡ nơi Quần ngọc
Dưới nguyệt Dao đài sẽ gặp ai

Một nhánh hồng tươi móc đọng sương
Mây mưa Vu giáp uổng sầu thương
Hỏi nơi cung Hán ai người giống
Phi Yến còn nhờ mới điểm trang

Hoa trời sắc nước thẩy đều vui
Luôn được vua trông với nụ cười
Mối hận gió xuân bay thoảng hết
Bên đình thơ thẩn tựa hiên chơi

Cả hai bản dịch đều không hay lắm. Nhưng cả hai đều không thấy ý nghĩa tục tĩu nào ở trong. Cũng không thấy nét tình dục nào trong hai câu.


Trong các bản tin đề cập tới chuyện này, không có ai nêu ra điểm bài thơ nguyên tác là của Lý Bạch với nhan đề Thanh Bình Điệu mà bất cứ ai biết chút ít về thơ Đường cũng đều nhìn ra ngay. Luôn cả mấy ông trong viện Hán Nôm cũng chưa thấy nói gì là thế nào?

Việc dẹp hai chiếc lục bình là phải. Nhưng nói hai câu thơ trên cặp lục bình là tục tĩu thì không đúng.

Tục tĩu và cần phải dẹp là những bức tượng Hồ Chí Minh bầy tại những ngôi chùa Phật giáo ở nhiều nơi trong nước chứ!

Quẳng cha nó đi cho được việc.
UserPostedImage
thanks 1 user thanked CatLinh for this useful post.
phamlang on 12/7/2014(UTC)
phamlang  
#63 Posted : Sunday, December 7, 2014 1:26:20 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
December 5, 2014

DÉJEUNER DU MATIN

Hắn rót cà phê
Vào cái tách
Hắn đổ sữa
Vào tách cà phê
Hắn bỏ đường
Vào tách cà phê sữa
Với cái muỗng nhỏ
Hắn quậy tách cà phê sữa
Hắn uống tách cà phê sữa
Hắn đặt cái tách xuống
Không nói với tôi một lời…

Il a mis le café dans la tasse. Il a mis le lait dans la tasse de café. Il a mis le sucre dans le café au lait. Avec la petite cuillière, il a tourné. Il a bu le café au lait. Et il a reposé la tasse, sans me parler…

Hắn đốt
Một điếu thuốc
Thở những vòng tròn
Bằng khói thuốc
Hắn gạt tàn thuốc
Vào cái gạt tàn thuốc
Không nói gì với tôi
Cũng không ngó tôi

Il a allumé une cigarette. Il a fait des ronds avec la fumée. Il a mis les cendres dans le cendrier, sans me parler, sans me regarder…

Hắn đứng dậy
Hắn đội
Cái mũ lên đầu
Hắn khoác lên người chiếc áo mưa
Vì trời đang mưa
Hắn bước đi
Dưới cơn mưa
Không một lời
Cũng chẳng ngó tôi
Tôi ôm lấy đầu
Trong tay
Và khóc

Il s’est levé. Il a mis son chapeau sur la tête. Il a mis son manteau de pluie parce qu’il pleuvait. Et il est parti sous la pluie. Sans une parole. Sans me regarder. Et moi j’ai pris ma tête dans ma main. Et j’ai pleuré.

Đó là bài Déjeuner du matin của Jacques Prévert, bài thơ theo tôi mãi, ngay từ lần đầu tiên khi một người bạn đọc cho nghe từ thời còn học ở trung học. Cứ mỗi lần ngồi uống ly cà phê buổi sáng, một mình, hay ở một quán ăn, ở Việt Nam, hay ở những nơi ngoài Việt Nam. Suốt mấy chục năm qua. Những buổi sáng lạnh buốt mùa đông Canada, miền đông bắc Mỹ hay những năm còn ở nam bán cầu… những câu thơ ấy cứ trở lại với tôi hoài hoài. Hình ảnh người đàn ông bỏ đường vào tách cà phê, lặng lẽ uống một mình, rồi im lặng khoác chiếc áo mưa lên người bước ra ngoài trời mưa, không một lời, cũng không ngó sang người ngồi gần đó, cũng uống tách cà phê buổi sáng.

Người đàn ông uống xong tách cà phê sữa bỏ đi dưới cơn mưa vẫn không một lời. Bài thơ của Prévert vẽ ra một hình ảnh cô đơn đến tội nghiệp. Tôi rất thích bài thơ chính vì cái hình ảnh cô đơn tội nghiệp của người đàn ông đó.

Nhưng gần đây, hình như tôi không còn thấy người đàn ông ấy ở quán cà phê trong bài thơ Prévert nữa thì phải. Người đàn ông lặng lẽ uống ly cà phê không một lời với tôi, rồi bỏ đi dưới cơn mưa nặng hạt. Tôi thấy đã lâu không gặp ông trong những lần ngồi quán nữa. Tôi nhớ ông, nhớ cách ngồi uống tách cà phê, lặng lẽ, không nói gì, cũng không ngó những người ngồi trong quán. Uống xong tách cà phê thì mặc áo, đội mũ ra đi.

Chao ôi là nhớ ông. Nhớ ông và nhớ tách cà phê buổi sáng bình yên của tôi. Nhớ ông không một lời trong suốt những phút ông một mình lặng lẽ với tách cà phê.

Trong khi đó, nhiều người đàn ông, và luôn cả những người đàn bà ở đây thì lại không uống cà phê như ông. Họ cũng đổ sữa vào cà phê, và cũng bỏ đường vào cà phê. Họ cũng uống những tách cà phê của họ. Nhưng họ vặn thật lớn những cái amplifier gắn trong cổ họng của họ lên. Họ giành giật chiếm bằng được diễn đàn để nói lớn điều họ muốn nói trong khi những gì họ gào lên và làm phiền những người không may ngồi trong phạm vi thẩm âm của những cái amplifier của họ thì cũng chẳng đáng để phải nghe bao nhiêu. Mà những người đàn ông, đàn bà có những cái amplifier với công xuất mạnh đó thì lại rất đông đảo. Đầu đường, xó chợ, thiên nhai, hải giác, hàng quán, chợ búa… đâu cũng thấy đông đảo những cái amplifier đó. Những cái lừ mắt, những cái nhìn dirty nhất của tôi cũng không ăn thua gì. Hai hôm trước, bữa ăn sáng của tôi tại một tiệm ăn quen hoàn toàn bị hỏng bởi những cái amplifier đó. Những cái amplifier ở bàn bên cạnh cứ hồn nhiên tranh nhau kể những chuyện không thể nào có những chuyện nào khác vô duyên hơn. Giọng đàn ông xen lẫn giọng đàn bà hồn nhiên đầy cả quán. Cuối cùng thì tôi chịu thua, bỏ dở bữa ăn sáng.

…nói cho vừa mình anh nghe thôi…

Hai người bạn tác giả câu hát trong bài Bên Kia Sông là Nguyễn Đức Quang và Nguyễn Ngọc Thạch đều đã khuất còn bản Hiến Pháp Mỹ chỉ qui định quyền nói lên những ý nghĩ của người dân mà quên không hạn chế cái volume của những cái amplifier nên những người dân vô tội mới trở thành những nạn nhân khốn khổ như thế này.

Nhớ người đàn ông trong thơ Prévert vô cùng.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#64 Posted : Friday, December 12, 2014 8:57:23 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
December 12, 2014

KIÊNG TÊN

Tin mới đây từ Bình Nhưỡng cho biết nhà cầm quyền nước này đã ban hành lệnh cấm dân chúng Bắc Triều Tiên dùng tên của Kim Chính Ân, lãnh tụ tối cao, đồng thời cũng còn là đương kim bí thư thứ nhất đảng Lao Động, chủ tịch thứ nhất Hội Đồng Quốc Phòng, chủ tịch Quân Uỷ Trung Ương, nguyên soái Bắc Triều Tiên, đặt cho con cái.


Như thế, trò kiêng tên lãnh tụ tưởng như không một quốc gia văn minh, dân chủ nào trên thế giới ngày nay còn làm nữa thì ở cái nước nằm ở phía bắc vĩ tuyến 38 và phía nam sông Áp Lục vẫn có đứa làm.

Dưới thời Kim Nhật Thành, ông nội của Kim Chính Ân và dưới thời Kim Chính Nhật, cha của Ân, người ta cũng không thấy có cái luật lạc hậu đó. Theo luật này thì những người dân Bắc Triều Tiên nào lỡ có tên là Chính Ân thì phải đổi tên, khai sinh lại, không được dùng tên Chính Ân nữa. Và từ nay, các trẻ mới sinh sẽ không được mang tên là Chính Ân. Không biết những biện pháp trừng phạt nào sẽ được áp dụng cho các vụ vi phạm. Nhưng chắc luật kiêng tên sẽ không ảnh hưởng tới những người dân Bắc Triều Tiên xưa nay vẫn khinh bỉ ông cháu nhà thằng ranh con Kim Chính Ân. Thử hỏi những người cha và những người mẹ tỉnh táo và biết suy nghĩ nào lại muốn cho con cái của mình đeo cái tên ấy vào đầu để cả đời bị khinh ghét và nguyền rủa, dẫu cho sự khinh ghét và nguyền rủa đó phải được làm một cách kín đáo nếu không muốn có cái nơi cư trú mãn đời tại một trong hàng trăm cái trại tù gulaq kiểu Stalin mà cái chế độ khốn nạn của thằng ranh con Kim Chính Ân vẫn còn tiếp tục duy trì ở Bắc Triều Tiên.

Luật kiêng húy đó chắc chỉ ảnh hưởng tới những đứa tay đầy mùi bi, mũi mầu nâu (brown nosers) suốt đời nịnh bợ ông cháu nhà thằng ranh con, trót dại dùng cái tên lãnh tụ đặt cho con cháu để thỏa mãn thú tính, cho bõ những ngày cơ cực, thì nay bị cấm làm chuyện nâng bi, dụi, cạ (?) mũi vào những khu vực nhậy cảm (?) của lãnh tụ mới là đau. Muốn nịnh lãnh tụ thân thương (?) một tí tẹo cũng không được thì có chán không cơ chứ!

Tưởng tượng mang cái tên đó, ra đường được tung hô, kính mến chưa chắc đã thấy, thay vào đó, lại là những lời nguyền rủa tục tĩu kinh hoàng nhất thì độc lập tự do hạnh phúc (?) cái chỗ nào. Thế nên chỉ có những thứ chó dại ấy là đau hơn cả.


Nhưng nhìn lại thì thấy coi vậy mà Việt Nam vẫn còn khá hơn Bắc Triều Tiên rất nhiều. Dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, người Việt thoải mái trong chuyện đặt tên con cái, chẳng phải kiêng tên lãnh tụ nào hết. Muốn Diệm là có Diệm, muốn Thiệu là có Thiệu. Cũng may hai ông tổng thống này tên tuổi đều đẹp cả. Có đặt cho con cái những cái tên ấy thì chúng cũng không đến nỗi xấu hổ.


Tuần này đọc báo trong nước, không ít người đã ngỡ ngàng khi đọc thấy một cái tên mới nổi lên ở Việt Nam. Một phụ nữ trẻ vừa được bầu làm hoa hậu. Cô có một cái tên rất đặc biệt, trùng tên với một phụ nữ rất nổi tiếng ở cả trong nước lẫn ở hải ngoại. Cô trùng họ đã đành. Họ Nguyễn thì rất nhiều người có. Họ Nguyễn là họ đông nhất Việt Nam. Cô lại có tới hai cái tên lót rất kỳ cục (?) cũng trùng với người phụ nữ nổi tiếng ở hải ngoại. Và tên của cô cũng trùng luôn để tất cả tên họ của cô, bốn chữ, giống hệt như tên người phụ nữ kia.

Nhiều người đã phải đọc bản tin về tân hoa hậu Việt Nam đến cả mấy lần mới tin đó là tên thật của cô. Tôi phải xem đi xem lại mấy bức ảnh trong báo mới tin hoa hậu mới của Việt Nam có cái tên ít người có ấy.

Chuyện cô hoa hậu mới của Việt Nam mang cái tên khai sinh ấy khiến tôi nghĩ tới hai chuyện.

Thứ nhất là cái tên ấy, nhất là hai cái tên lót luôn luôn làm phát sinh ra những tình cảm khinh ghét cũng có, thù hận cũng có ở nhiều người Việt Nam. Trên dưới hai chục năm trước mà đem cái tên ấy đặt cho con mình thì người cha, người mẹ ấy quả là liều mạng.

Trong khung cảnh cái tên ấy còn bị khinh bỉ và thù ghét mà cho con gái của mình mang cái tên ấy thì nếu không phải là người điên cũng phải là ngu lắm.

Ngu là vì người cố tình dùng một cái tên đã nổi tiếng đó đặt cho con vì muốn con mình giống người phụ nữ kia. Người cha đó có còn cá tính không? Tôi nghĩ là không. Người có cá tính thì không muốn giống hay bắt chước một người nào khác. Tôi nghĩ có thể cảm thông nếu chuyện đặt tên đó mang kỳ vọng đứa con sau này sẽ thành một người tốt đẹp như người có cái tên được đặt cho đứa bé. Thiếu gì người được đặt tên là Hưng Đạo, Khánh Dư, Quốc Toản… Nhưng có ai được cho mang tên Long Đĩnh, Chiêu Thống, Ích Tắc… đâu.

Thứ hai là thái độ của những người trong nước khi nghe cái tên ấy mà không làm gì thì cũng lạ. Có phải là Việt Nam ngày nay đã cởi mở hơn một chút nên người phụ nữ trẻ kia ở trong nước mới giữ được cái tên gốc gác rất phản động mà cũng chẳng hay ho gì mà lại còn trở thành hoa hậu Việt Nam.


Hay có phải đó chỉ là phần thưởng cho một người đã trở về với bọn khốn nạn ở Hà Nội?



DUYÊN DÁNG VIỆT NAM


Vài ba chương trình mà người ta xem được do Việt Nam sản xuất và đưa ra hải ngoại có cái tên nghe rất đẹp: Duyên Dáng Việt Nam.

Tôi tin là bao giờ thì rồi sẽ vẫn có một Việt Nam rất đẹp. Bao giờ cũng sẽ vẫn có một Việt Nam duyên dáng và tươi đẹp của quan họ Bắc Ninh, của hò mái đầy trên sông Hương, của bài ca nghe tiếng trống nhớ chồng, mà ông già Cao Văn Lầu viết trong một đêm canh lúa ngoài đồng Nam bộ.


Nhưng cũng có những người không thấy được những cái đẹp, những cái duyên dáng đó… em chưa hát ca dao một lần, em chỉ thấy quê hương căm hờn… (Trịnh Công Sơn).


Một cuốn phim nhan đề Nông Dân Hiện Đại của Đại Hàn cũng có nhắc tới Việt Nam. Những đoạn đối thoại đề cập tới Việt Nam này, theo nhiều người, chỉ nghe qua cũng thấy hình ảnh Việt Nam không được tốt đẹp lắm dưới mắt của người Hàn. Tôi chưa xem nguyên cuốn phim đó nhưng theo những người đã xem và kể lại thì một nhân vật trong cuốn phim, vì có một đời sống không mấy gương mẫu, đã bị mẹ quở trách bằng một câu có đề cập tới người Việt Nam.

Câu đối thoại ấy thực ra cũng không phải là một câu nói nặng, lời nói thậm từ mang tính cách nhục mạ phụ nữ Việt. Mẹ người thanh niên trong cuốn phim nói với con rằng nếu anh ta cứ rượu chè tối ngày như thế thì dù có sang Việt Nam cũng không tìm được vợ đâu.

Câu nói chỉ có thế. Không biết trong phim còn có những câu nào khác nặng nề hơn hay không. Chắc là không vì mấy tờ báo khác cũng chỉ trích dẫn có một câu ấy. Tôi không nghĩ đó là một câu nói quá nặng. Nặng đến nỗi theo tờ Tuổi Trẻ, cả ngàn người đã thấy “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhã khi thấy cuốn phim Hàn quốc đánh giá cô dâu Việt Nam rẻ như bèo”.

Nếu tỉnh táo một chút thì người ta không nghĩ như thế. Câu nói của bà mẹ khuyên răn con chỉ muốn nói rằng sống bê tha rượu chè như vậy thì có đi Việt Nam cũng không tìm được vợ mà lấy mặc dù ở Việt Nam, kiếm được vợ không phải là chuyện quá khó khăn. Người đàn bà trong phim chắc đã nhìn thấy cả những người già, đui què mẻ sứt qua Việt Nam vẫn kiếm được vợ. Đó là chuyện thật. Người mẹ của người thanh niên không hề nói sai. Vậy thì tại sao lại cả ngàn người nghe câu nói ấy rồi thấy “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhã”?

Nghe lại câu nói ấy thì người ta có thể hiểu là phụ nữ Việt Nam cũng không thèm lấy cái thứ đàn ông say sỉn tối ngày đâu.

Vậy thì không nên “buồn, đau xót, xấu hổ, nhục nhã” .

Nếu thấy buồn, xấu hổ và nhục nhã thì vì nhiều chuyện khác chứ không phải chỉ vì câu nói của người mẹ nói với người con trai để khuyên răn anh ta.

Tôi nghĩ nếu nói là xúc phạm thì phải là những tấm bảng cảnh cáo những người ăn cắp trong các siêu thị, các cửa hàng ở Nhật, ở Đại Hàn, ở Đài Loan… viết bằng tiếng Việt.

Ở Mỹ cũng có những tấm bảng nói rõ các shoplifters sẽ bị truy tố tối đa (prosecuted to the fullest extent of the law). Nhưng tôi chưa thấy những tấm bảng ấy được viết bằng tiếng Việt một cách thoải mái như ở Nhật, Đại Hàn, Đài Loan và Thái Lan. Mấy tháng trước, cảnh sát Nhật đã tới khám xét văn phòng của Hàng Không Việt Nam để tìm hàng hóa ăn cắp. Tại một thị trấn gần Tokyo, một số cảnh sát Nhật đã ghi tên học tiếng Việt, không phải để tìm hiểu văn chương bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Du… mà để điều tra những vụ phạm pháp của người Việt ở Nhật.


Nhục nhã, xấu hổ là ở những chuyện như thế chứ một câu nói của một nhân vật trong phim thì nhằm nhò gì!

Coi cô dâu Việt Nam rẻ như bèo là những bài báo, những quảng cáo những chuyến đi mua vợ ở Việt Nam, cô dâu Việt Nam rẻ mà lại còn trinh, về nhà chồng mà bỏ trốn thì được đền ngay cô khác, là cảnh phụ nữ Việt bầy hàng khỏa thân cho bọn khách mua vợ ngay ở Sài Gòn chứ cần gì phải tìm trong phim ảnh Hàn quốc!


Nói gì được khi mà chính lãnh tụ Việt Nam trong một chuyến xuất ngoại còn ăn nói như ma cô chào hàng rằng phụ nữ Việt Nam đẹp lắm, đi Việt Nam chơi đi!

Như vậy thì hãy nên thấy xấu hổ và nhục nhã.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#65 Posted : Friday, January 2, 2015 5:20:48 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
December 19, 2014

THE LONE WOLF


Cứ mỗi lần xẩy ra những vụ khủng bố gây chết người như ở Ottawa, ở Sydney, ở Fort Hood … những vụ không do những nhóm võ trang (nhiều người như vụ 911 hay vụ Mumbai, vụ đánh bom ở trạm xe điện ngầm ở Luân Đôn…) mà do một cá nhân đơn lẻ thực hiện là y như rằng người ta lại dùng danh từ “lone wolf”, để mô tả hung thủ.

“Lone wolf”, con sói cô đơn, là hình ảnh thật đẹp, kiêu hùng và lãng mạn biết bao nhiêu. Nó có thể là con sói già, có thương tật, bị bầy gạt ra ngoài đàn, phải sống cô đơn ở bìa rừng, không được tham dự những chuyến săn mồi của bầy sói mà nó đã từng có thời sống chung. Nó phải đi săn một mình. Nó cô đơn là vì thế. Cô đơn nhưng kiêu dũng.

Trong tác phẩm The Jungle Book của Rudyard Kipling, Akela, con sói già cầm đầu của đàn sói Seeonee gồm khoảng trên dưới bốn chục con đã nuôi nấng cậu bé Mowgli cũng được tác giả gọi là con sói cô đơn. Akela trong tiếng Urdu, ngôn ngữ chính của Pakistan, và tiếng Hindi của người Ấn có nghĩa là một mình hay cô đơn. Akela vừa khoẻ mạnh vừa thông minh, sáng suốt. Akela được gọi là con sói cô đơn vì nó đứng ở vị thế lãnh đạo, độc lập một mình trên hết cả bầy sói mà nó dẫn dắt. Akela là hình ảnh oai hùng và khôn ngoan nhất trong khu rừng. Tác giả Rudyard Kipling đã dùng kiểu mẫu của một British gentleman để vẽ lên Akela. Một mình, anh hùng, trách nhiệm, can đảm.

Năm 1927, Charles Lindbergh, người phi công trẻ tuổi một mình lái chiếc máy bay một động cơ Spirit of St Louis vượt Đại Tây Dương từ New York bay một mạch sang Paris, chuyến bay đầu tiên của thế giới, cũng được đặt cho một cái biệt hiệu rất đẹp và lãng mạn là con đại bàng cô độc, “the Lone Eagle”.


Lucky Luke, một nhân vật một nửa là người thật, nửa hư cấu từng sống tại miền viễn tây nước Mỹ trong những năm cuối của thế kỷ 19 cũng mang biệt danh là “the Lone Cowboy”. Trong các truyện bằng tranh của Morris và Goscinny mà tôi đọc mê say trên tuần san Spirou hồi những năm trung học, bao giờ bức tranh cuối cùng cũng có cảnh chàng cưỡi con ngựa Jolly Jumper đi về phía mặt trời lặn, vừa đi vừa nghêu ngao : “I’m a poor and lonesome cowboy…”

Nhưng bây giờ, hai chữ “lone wolf” đang bị làm bẩn đi khi nó được dùng để gọi những thứ như Timothy McVeigh trong vụ đánh bom ở Oklahoma, hay Malik Hasan trong vụ nổ súng ở Fort Hood… Và mới nhất là Man Horon Manis trong vụ bắt con tin ở tiệm bánh và quán cà phê Lindt ở Sydney. Tất cả đều hành động một mình, nhưng nét anh hùng thì hoàn toàn không thấy ở những con sói cô đơn ấy. Người đàn ông gốc Iran vác một khẩu súng vào tiệm bánh Lindt ở khu thương mại tài chính Sydney lúc 10 giờ sáng, khi tiệm đang đông những người khách vào mua ly cà phê, chiếc bánh cho bữa sáng trước khi đến sở. Người đàn ông 50 tuổi này mấy năm trước đã được nước Úc mở rộng vòng tay cho tị nạn, buổi sáng hôm ấy, đã trả ơn nước Úc bằng cách bắt tất cả những người khách trong tiệm làm con tin và đòi được cung cấp một lá cờ đen, lá cờ của bọn chó dại ISIS là một con sói cô đơn, “a lone wolf” đang bắn giết điên cuồng ở Syria, Irak … và đòi được nói chuyện với thủ tướng Úc thì không nên. Dĩ nhiên đòi hỏi điên khùng đó không bao giờ được thỏa mãn. Cảnh sát Úc, sau gần 10 tiếng đồng hồ, đã phải quyết định hành động để giải thoát các con tin. Hai con tin đã thiệt mạng trong nỗ lực giải thoát. Man Horon Manis cũng bị cảnh sát bắn chết. Vụ bắt giữ con tin chấm dứt.


Nước Úc mà tôi biết, quốc gia lành mạnh, tử tế, hoà bình, thân thiện, độ lượng, nhân ái đã được trả ơn như thế đấy.

Các bản tin báo chí truyền thanh, truyền hình sau đó khi đề cập tới hung thủ đều dùng danh từ “lone wolf”, con sói cô đơn để gọi Man Horon Manis.

Lý do có thể là một phần cũng để trấn an người dân Úc rằng đó chỉ là một cá nhân hành động đơn lẻ chứ không phải là một vụ khủng bố qui mô do một nhóm hay một tổ chức thực hiện. Việc đó đúng. Không nên để cho việc làm đơn lẻ của một cá nhân, Man Horon Manis, tạo hốt hoảng, lo sợ cho người dân Miệt Dưới (Down Under). Nhưng gọi Man Horon Manis, người đàn ông đang bị truy tố về mấy chục vụ xâm phạm tình dục, tình nghi nhúng tay vào một vụ giết người (bạn gái của đương sự) thì không nên.

Không nên làm bẩn danh từ “lone wolf” bằng cách gọi Man Horon Manis là con sói cô đơn.

Vì nó chỉ là một thằng chó đẻ, một son of a bitch thì đúng hơn. Một con chó đẻ mà còn mắc bệnh dại nữa mới đúng. Một con chó đẻ mắc bệnh điên thì đúng hơn.

A rabid son of a bitch có lẽ đúng nhất.


Nó không phải là một con sói cô đơn! Không bao giờ!


MẮC NẠN

Không biết nàng đến Úc trong trường hợp nào.

Có thể nàng đã vượt biên trên một con thuyền sau chuyến đi kinh hoàng trần ai khoai củ mới đến được một hòn đảo ở Indonesia hay Thái Lan, Malaysia… Và sau một thời gian chờ đợi dài cổ, nàng được chính phủ Úc nhận cho đến Úc tị nạn. Hay cũng có thể nàng được thân nhân (cũng là người tị nạn) bảo lãnh từ Việt Nam sang Úc. Nhưng rõ ràng là nàng được sang Úc sống cho bõ những ngày cơ cực.

Sau vài năm, nàng được cho nhập tịch để thành công dân xứ Kangaroo, niềm mơ ước thầm kín cũng như lộ liễu của rất nhiều người. Nếu nàng sang Úc sớm thì có thể nàng cũng đã đi làm một số năm trước khi về hưu. Nếu sang muộn, có thể nàng trở thành … của nợ của nước Úc ngay sau khi tới Úc. Nàng được bọn Kangaroo bỏ vào … túi nuôi ngay, mỗi tháng cơm bưng nước rót đến nơi đến chốn.

Thế là nàng no cơm ấm cật rậm rật làm trò. Nàng “y cẩm hồi hương”, áo gấm về làng cho chòm xóm ở cái quê hương khốn khổ là Việt Nam đó ghen tức phát điên lên với những câu chuyện bao giờ cũng bắt đầu bằng câu “Ở bên Úc nó như dzầy nè…”

Nàng về Việt Nam chơi đều đều, quần là áo lượt, ai cũng lé mắt luôn. Mỗi năm nàng về Việt Nam vài ba chuyến. Từ Úc về Việt Nam không bao xa nên nàng về thăm quê hương cũng dễ. Chính phủ Úc còn nhiều chuyện khác để lo vì thế không để ý tới những chuyến đi của nàng nên nàng, tuy là tị nạn, vẫn về chơi ở cái xứ sở mà nàng đã bỏ chạy thừa sống thiếu chết để tới Úc (xin tị nạn) ngày nào.

Đi về cũng tốn kém tiền hưu hay tiền già (như người ta vẫn gọi ở bên Mỹ) nên nàng cũng phải tìm cách cải thiện ngân sách. Có người tốt bụng đề nghị mang hộ một số xà bông từ Sài Gòn sang Úc và được trả công bội hậu. Thế là nàng nhận ngay. Nàng đồng ý bỏ trong hành lý 36 cục xà bông để đưa sang Úc giúp bọn Úc tắm rửa cho sạch sẽ hơn, cho hết mùi mỡ và thịt cừu, nhân tiện đầu độc bon Kangaroo cho chúng nó chết bớt đi theo đúng chủ trương qua sông phụ sóng của nàng. Những cục xà phòng mà nàng nhận mang sang Úc trong ruột chứa khoảng 3 kilô bạch phiến thừa sức gây khốn khổ cho hàng ngàn thanh niên Úc. Nhưng tại phi trường Tân Sơn Nhất, người ta khám phá ra số bạch phiến đó.


Nàng bị giữ ở phi trường. Hình chụp trên báo cho thấy nàng ngồi cạnh ngổn ngang những bánh xà bông trong ruột chứa đầy heroin. Hú vía cho bọn Kangaroo. Suýt nữa thì chúng mày tàn đời với bà. Chuyến đi mà trót lọt thì bọn thanh niên Úc chết với bà. Ba kilo heroin chứ bộ ít sao. Chúng mày hít vào mũi cho chúng mày khốn khổ khốn nạn với bà ngay. Còn bà thì lại được trả công bội hậu. Tiền bà lại về Việt Nam chi tiêu thoải mái…


Bản tin cho biết nàng năm nay 71 tuổi. Bản tin gọi nàng là cụ bà. Tuổi đó gọi là cụ bà thì cũng đúng. Chuyện cụ bà định đưa 3 kilo bạch phiến sang Úc để trả công nước Úc chắc chắn là đã bị mật vụ Úc biết trước và chặn ngay trước khi cụ bà trở lại Úc. Chắc chắn sắp tới cụ sẽ qua những ngày cuối đời trong một nhà tù nào đó thay vì bế mấy đứa cháu, chơi với chúng nó trong buổi hoàng hôn của cuộc đời.

Bạn có thể sẽ kêu lên một tiếng thương cảm cho nàng, tội nghiệp cho nàng, tuổi chiều xế bóng mà con ngồi bóc lịch nhưng tôi thì không. Chắc nàng, gia đình nàng sẽ yêu cầu chính phủ Úc can thiệp cho nàng được hưởng những biện pháp giảm khinh. Nhưng tôi thì chỉ mong nàng mục rữa trong nhà tù cho đáng kiếp một con chó đẻ khốn nạn. Tiên sư cái con cụ bà khốn kiếp đó. Một con đàn bà khốn nạn đã đền ơn cái nước đã cưu mang nó như vậy đó.

Nó hơn tôi 1 tuổi. Năm nay nó 71 tuổi. Khi tôi ở Úc hồi những năm 60 trong vòng tay nhân ái cưu mang của nước Úc thì nó ở đâu mà sao nó khốn nạn như vậy chứ?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#66 Posted : Friday, January 2, 2015 5:25:17 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
December 26, 2014


BA TRÊN, HAI (?) DƯỚI


Tôi vẫn nghĩ về chuyện chửi, người Việt miền Bắc chửi nhiều chữ nghĩa tục tĩu, nhưng người Việt miền Nam chửi mầu sắc nhiều hơn.

Thí dụ tôi cứ nhớ mãi người phụ nữ chửi cô con gái của bà sau nhà người bạn tôi ở Xóm Chùa chẳng hạn. Chỉ với một câu, bà mắng cô con gái ham hố về cả hai chuyện mà không một bà mẹ Bắc kỳ nào nói ra được, một cách mầu sắc được như vậy. Bà nói tại sao cô lại ham người đàn ông nọ như thế, bộ nó (người đàn ông bạn của cô) có “cái ấy bịt vàng” hay sao.

Ham “cái ấy” là ham chuyện dâm dục. Nhưng vì “cái ấy” của người bạn cô được bịt vàng nên cô còn bị chê thêm về cái tính ham tiền của cô nữa. Những hôm sau đó, mỗi khi chúng tôi thấy cô đi qua nhà, chúng tôi đều cố gắng tìm xem có thấy hai cái tính xấu đó của cô lộ ra ngoài không mà không sao tìm được. Mắng con gái như thế mà chỉ dùng có một câu thì hay tuyệt.

Một người phụ nữ khác, trong một lúc nóng giận cũng chửi người chồng bằng một câu hay không kém. Chồng của người phụ nữ này làm nghề sửa xe đạp ở góc đường gần nhà tôi. Ông ta vắng mặt ở chỗ ông vẫn ngồi vá lốp xe suốt mấy ngày. Khi trở về, ông bị vợ cho một trận. Nghe câu được câu chăng tôi cũng đoán được là ông đã theo bạn bè ham vui không về nhà mấy ngày. Bà vợ ông kể mọi thứ tội của ông, rồi đúng lúc tôi ngừng xe ở đèn đỏ thì bà đưa ra một thách thức cho ông rằng ông ra ngoài, kiếm được người nào có “ba cái ở trên và hai cái ở dưới” thì cứ việc đi theo nó luôn; còn nếu người phụ nữ ấy cũng chỉ có hai cái ở trên và một cái ở dưới thì ở nhà cũng đã có rồi, khỏi phải đi đâu cho mất công.

Chao ôi là hay. Sau bữa chửi đó, tôi thấy người đàn ông tiếp tục ngồi ở góc đường vá xe tiếp. Chắc thế nào ông ta cũng có vài ba nỗ lực tìm kiếm nhưng có lẽ đếm lại (?) thấy không đủ những con số mà bà vợ đưa ra trong câu thách đố nó nên đành chấp nhận cuộc đời đã có vậy.

Tội nghiệp ông. Giá bây giờ ông sang được đất Mỹ này, có thể tôi sẽ an ủi ông một chút rằng nếu ông có thể xuống Florida một chuyến để nhìn thấy tận mắt những thứ khó kiếm đó cho bõ những ngày cơ cực.


Tờ New York Magazine mới đây cho biết một phụ nữ tên là Jasmine Tridevil 21 tuổi làm nghề massage ở Tampa đã chi hơn 20 ngàn đô la để làm một “cái thứ ba” từ một khúc da lấy từ bụng và một túi silicone. Cô đã phổ biến một số hình chụp có thể xem nếu đánh tên cô (Jasmine Tridevil) vào internet.

Ông có thể sẽ thấy được niềm ao ước ấp ủ từ mấy chục năm nay nơi người phụ nữ ở Tampa. Thấy được một lần rồi thôi, chết cũng được, như người ta vẫn nói về Luân Đôn: See London once and die.

Nhưng rồi tôi nghĩ lại thì thấy vẫn chưa thể giúp làm cho ông nguôi ngoai chút nào. Tôi nhớ lại lời thách thức của bà vợ ông đưa ra ở góc đường sớm hôm ấy . Ở trên ba thì có rồi. Tốn phí chỉ có 20 ngàn thôi. Cô Jasmine Tredevil hiện có ba ở trên trong khi người đàn ông sửa xe ở Sài Gòn trước kia còn bị thách kiếm đâu ra hai ở dưới nữa thì mới được trả tự do để muốn đi đâu thì đi.

Như thế thì ông sẽ lại phải trở về Sài Gòn vá xe tiếp mất thôi. Cô Tridevil đã tiêu tốn mất 20 ngàn đô la để có được ba cái ở trên. Không biết cô có định chi thêm tiền để cải thiện hạ tầng cơ sở không.

Nhưng tôi sợ rằng cho dù cô có chỉnh trang thêm đô thị thì người đàn ông ấy, khi tôi lái xe đi qua chỗ ông ngồi vá lốp xe, ông đã trên dưới 40 tuổi. Cộng thêm 40 năm tính từ ngày tôi rời Việt Nam, chắc chắn bây giờ ông phải quá luôn cả cái tuổi “cổ lai hy” của tôi rồi thì cô Jasmine Tridevil có cải thiện tình hình để trên ba dưới hai, đáp lại đúng những thách thức của bà vợ ông đưa ra ngày nào, thì ông cũng đành phải chép miệng lắc đầu chán nản mà ca bài “Torna a Surriento” để trở về mái nhà xưa mà thôi.


RESOLUTION

Bây giờ, cuối năm 2014, lại đến lúc ngồi xuống viết cái resolution, những điều định làm và không định làm trong năm tới. Và đây là resolution của tôi rong năm mới. Thay vì những tâm nguyện như bỏ thuốc, xuống cân mà chỉ sau vài ba ngày là bị vi phạm nát bấy, sau đây là một vài tâm nguyện trong năm mới mà tuổi thọ cũng chẳng được bao nhiêu:

Cuộc đời quá ngắn ngủi, nên nhất định không uống rượu dở nữa. Cuộc đời quá ngắn: hãy sống hết mình. Tình yêu rất khó kiếm: hãy chụp lấy nó. Hận thù quá xấu xa: quăng nó vào thùng rác. Kỷ niệm quá đẹp: hãy giữ lấy nó. Đừng tiếc những việc đã làm. Hãy tiếc những chuyện đã không làm khi có cơ hội để làm chúng. Đừng làm ngay hôm nay những gì có thể đợi đến ngày mai. Đời sống quá ngắn lại đầy bất trắc, vậy thì phải ăn tráng miệng trước, đợi lỡ không đủ thì giờ ăn tráng miệng thì sao? Uổng. Hãy hưởng trọn ngày hôm nay. Hãy thức tỉnh. Thở hít vào thật sâu. Hãy biết ơn cuộc đời, biêt ơn người. Hãy sống với chủ đích. Đừng sợ hãi. Hãy thử những điều mới. Nhà là nơi treo mấy cái ly uống cabernet sauvignon, merlot hay cognac. Uống một chút sẽ cảm thấy thư thái hơn. Không cần phải giầu tiền lắm bạc vẫn có thể rực rỡ. Cuộc sống không cần phải toàn hảo mới là đẹp. Hãy sống giấc mơ của mình. Yêu thương mọi người. Hãy đi theo bước đi dẫn dắt của trái tim. Hãy tạo ra hạnh phúc cho chính mình. Hãy vui với cả những chuyện nhỏ nhít. Hãy cười lên thật to. Hãy yêu quí mọi giây phút của đời sống. Hãy mơ những giấc thật lớn. Hãy tin vào phép mầu. Hãy ôm lấy mọi cơ hội. Nhớ thở thật sâu. Hãy hát lên trong cơn mưa. Hãy yêu hôm nay là cái ngày ấy đó. Hãy mơ mộng như thể . Hãy yêu như không có gì để mất. Hãy tin như thể điều gì cũng có thể xẩy đến. Hãy yêu như con tim không biết đâu là bờ bến. Hãy sống như chỉ còn có một ngày hôm nay. Hãy cố gắng trong mọi chuyện, đừng quá quan trọng hóa vấn đề. Đừng buông xuôi. Hãy cười với hiểm nguy. Hãy luôn luôn sáng tạo. Đừng bao giờ là bản sao chép của ai khác. Hãy cười lên. Hãy nhẩy theo điệu nhạc. Hãy hát lên. Hãy tin vào những điều mầu nhiệm của chính mình. Hãy theo bước chân của hạnh phúc.

Hãy làm một chuyến đi xa. Sống không phải là chờ cho cơn mưa dứt, mà là bước ra, khiêu vũ và ca hát với cơn mưa. Hãy yêu ly cà phê, tách trà pha lấy cho chính mình mỗi sáng. Hãy ra chợ chim, mua cho nàng những con chim, hãy ra chợ hoa, mua cho nàng những bông hoa, nhưng đừng ra chợ sắt để kiếm nhiững sợi xích nặng cho nàng, và hãy đừng ra chợ nô lệ để kiếm nàng mà vô ích như Jacques Prévert trong bài thơ của ông. Ngay cả khi hạnh phúc quên bạn trong một vài giây phút, nhưng đừng bao giờ quên nó. Hãy thắp lên ba que diêm. Que đầu tiên để trông thấy khuôn mặt nàng. Que thứ hai để trông thấy đôi mắt. Que thứ ba để trông thấy đôi môi và bóng tối để nhớ lại tất cả những thứ vừa kể để ôm lấy người trong tay. Hãy làm như Prévert trong mấy câu thơ ấy. Hãy tàn bạo như kỷ niệm. Hãy độc ác như những ân hận. Và hãy dịu dàng như hồi ức. L’Automne est morte souviens-t’en. Nous ne nous verrons plus sur terre. Odeur du temps brin de bruyère. Et souviens-toi que je t’attends. Hãy sửa soạn để ngồi xuống viết mà không cấn phải có tiếng vỗ tay (Hemingway). Đời sống không có gì khó khi chúng ta không có gì để mất mát. Trước khi nói, hãy nghĩ. Trước khi bỏ cuộc, hãy cố gắng. Trong sâu thẳm, lạnh buốt của mùa đông, tôi chợt thấy được trong tôi một mùa hè bất diệt (Albert Camus). Tôi biết chỉ có một bổn phận duy nhất, đó là với tình yêu (Camus).

Đừng đi sau tôi vì tôi có thể không dẫn được bạn đi. Đừng đi trước tôi vì có thể tôi không đi theo bạn. Hãy đi bên tôi để chúng ta là bạn (Camus). Chúng ta sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu bạn mãi mãi đi tìm hạnh phúc và bạn sẽ không bao giờ sống nếu bạn cứ đi tìm ý nghĩa của cuộc đời (Camus). Hãy là người yêu của tôi, cho dù cuối cùng, chuyện đó cũng chẳng có gì quan trọng cả (Camus). Nếu bạn cô đơn khi bạn một mình thì bạn có một người bạn quá dở. Chúng ta không phê phán những người chúng ta yêu (Jean Paul Sartre). Hãy nói em yêu anh, ngay cả khi điều đó không thực (Romain Gary). Không nên sợ hạnh phúc vì hạnh phúc cũng chỉ là một thoáng qua mà thôi (Romain Gary). Chúng ta đều biết cuộc đời quá ngắn nhưng ngắn ngủi so với cái gì chứ (André Maurois). Hãy cùng nhìn về một phía vì yêu nhau không phải chỉ là nhỉn nhau (Antoine de Saint Exupery). Chỉ với trái tim người ta mới nhìn thấy mọi vật (Saint Exupery). Chỉ với trái tim người ta mới nhìn thấy toàn thể cuộc sống (Saint Exupery). Aimer ce n’est pas se regarder l’un l’autre, c’est regarder ensemble dans la même direction (Saint Exupery). Nếu bạn qua một buổi chiều hoàn tòan vô ích thì bạn đã biết sống vậy (Lâm Ngữ Đường). Ngoài nghệ thuật hoàn tất được một việc, còn có một nghệ thuật khác là bỏ ngang chuyện đang làm, vì cái đẹp của đời sống là bỏ ngang mọi chuyện đang làm (Lâm Ngữ Đường).

Không ai biết được chuyến đi tuyệt vời thế nào cho tới khi người ấy trở lại với cái giường cũ của mình. Tiền có thể không mua được hạnh phúc nhưng khóc trong chiếc Jaguar vẫn hơn là khóc trên chiếc xe bus (Francoise Sagan). Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Thế rồi tôi trông thấy bạn và tôi tự hỏi bạn ở đâu mà tôi kiếm bạn bao nhiêu năm nay mà không thấy. Hãy đừng để cho những người không làm gì cho bạn tìm cách kiểm soát đầu óc, tình cảm và tâm tình của bạn. Đừng bao giờ quên tự yêu mình một chút. Con bướm chỉ sống được có vài tháng nhưng vài tháng cũng đã là quá đủ với nó (Rabindranath Tagore). Trên tấm bảng đen của bất hạnh, hãy vẽ lên khuôn mặt của hạnh phúc (Prévert). Hãy quên những thương tích nhưng hãy nhớ những sự tử tế (Khổng Tử).

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#67 Posted : Tuesday, January 20, 2015 5:14:24 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
January 2, 2015

ĐẶC SẢN


Lần đầu tiên khi đọc thấy hai chữ “đặc sản” trên những trang báo trong nước, tôi đã rất không thích chúng, những từ ngữ mà tôi nghĩ là được đem dùng quá bừa bãi ở Việt Nam. Nhưng nghĩ lại thì những thứ được mô tả bằng hai chữ ấy cũng đúng là đặc sản chứ không phải là không.

Đúng là vì chỉ ở Hà Nội, không ở tại bất cứ một nơi nào khác lại có những tô phở ăn kèm với những lời lẽ thô tục và vô giáo dục của chủ quán. Nói những tô phở chửi đó là đặc sản của Hà Nội thì đúng chứ còn gì nữa.

Thực ra, đặc sản của Hà Nội không phải chỉ có phở chửi ở phố Bát Đàn, Lý Quốc Sư… mà còn ốc lắm mồm ở đường Hồ Đắc Di, cháo mắng ở chợ Ngô Sĩ Liên … Những người bán hàng ở những tiệm ăn đó, cứ mở miệng ra là phun toàn những thứ ngôn ngữ mà Nguyễn Trãi đã dậy con gái phải hết sức tránh như trong một bài trong Gia Huấn Ca mà cụ Nguyễn viết cách đây 6 thế kỷ.

Trong những quán ăn đó, khách hỏi xin quả ớt, mấy cọng rau thơm, chút nước dùng , thì nhẹ ra sẽ bị lườm nguýt đổ quán xiêu đình, nặng một chút là bị dăm ba câu xỏ xiên, hay luôn cả mấy câu chửi tục tĩu. Nhưng có một điều lạ là khách vẫn tiếp tục kéo đến chiếu cố những thứ phở, bún kèm theo những câu nói chỏng lỏn, hỗn láo, vô giáo dục đó.

Tại sao những người khách đó không đứng dậy, hất những tô phở những bát bún có kèm theo những câu ăn nói kiểu đó xuống đất và nói thẳng vào mặt những người chủ quán rằng sẽ không bao giờ thèm trở lại những cái quán mất dậy đó nữa. Nhưng hình như chưa có ai làm công việc ấy nên đến nay, các thứ đặc sản đó vẫn còn rất đông khách. Việc tiếp tục ngồi ăn những tô phở, những tô bún trong những lời ăn tiếng nói thô tục oang oang bên cạnh mà lại vẫn thấy ngon miệng để còn tiếp tục trở lại có thể là một dấu hiệu bất bình thường về mặt tâm lý. Nó có thể là bệnh khổ dâm (masochisme), một thứ bệnh tâm lý, người mắc bệnh này sẽ chỉ cảm thấy thích thú trong sinh hoạt sinh lý nếu bị (hay đúng ra phải nói là “được”) đối tác hành hạ về cả hai mặt tâm và sinh lý như sỉ nhục, lăng mạ, bạo hành. Những người mắc bệnh này có khi phải trả tiền thuê để được hành hạ như một nhân vật trong phim Belle De Jour (với Catherine Deneuve).

Đó là trường hợp bệnh hoạn của phía tự nguyện. Nhưng còn những trường hợp không tự nguyện mà bị xúc phạm như các thực khách tại những tiệm phở chửi, cháo mắng ở Hà Nội thì sao?

Tôi nghĩ ở Hà Nội thì không sao. Các chủ quán cứ chửi mắng khách hàng tự nhiên. Những người khách này nghe chửi xong thì vẫn tiếp tục rủ nhau đến ăn, nhiều khi cũng chẳng phải mắc chứng masochisme gì. Thêm nữa, có bực mình thì cũng chẳng làm gì được các bà chủ tiệm mất dậy ấy. Nhưng ở những nơi khác như ở nước Mỹ chẳng hạn, thì những chuyện như vậy không thể tiếp tục được. Thí dụ ngỏ lời xin mấy củ hành trần, quả ớt mà bị chủ tiệm chửi vào mặt là tay sai Mỹ Ngụy (một tội rất nặng, một cái nhãn rất xấu ở Hà Nội), hay thứ Do Thái Zionist, hay khủng bố Al Qaeda, hay gay/ lesbian là có chuyện ngay. Người bị chửi sẽ kiếm luật sư lôi chủ quán ra tòa lập tức.

Tòa thấy những lời vu oan đó không có cơ sở thì chủ tiệm bún mắng phở chửi chắc chắn sẽ không vui lắm đâu. Tòa có thể dí cho phía bên kia những khoản tiền phạt khủng (ngôn ngữ Hà Nội) để cho chừa cái trò bún mắng, phở chửi cho hết đặc sản đi.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#68 Posted : Tuesday, January 20, 2015 5:20:16 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
January 9, 2015

SÁCH DẠY TIẾNG ANH MẤT DẠY


Tôi không biết làm cách nào mua được hai cuốn sách dậy tiếng Anh hãi hùng đó vì tôi chỉ được đọc có một hai trang của những cuốn sách đó do một người bạn gửi cho xem qua internet. Mấy trang sách ấy lại không được gửi kèm với bìa nên tôi không biết soạn giả là những ai và do cơ sở nào xuất bản. Nhưng tôi tin là chúng phải … có thật và có được bán, lưu hành tại Việt Nam.

Trên mỗi trang của một cuốn có ba cột. Cột thứ nhất là những câu tiếng Anh. Cột thứ hai là phiên âm những câu tiếng Anh đó và cột thứ ba là phần dịch những câu đó sang tiếng Việt.

Phần tiếng Anh có thể được lấy từ một cuốn sách dậy tiếng Anh nào đó của một tác giả nước ngoài. Vì thế, đóng góp của soạn giả chỉ là phần phiên âm và dịch nghĩa những câu tiếng Anh sang tiếng Việt.

Phần dịch nghĩa từ tiếng Anh sang tiếng Việt không có gì đáng nói, vì với một cuốn tự điển Anh Việt, người ta có thể hoàn tất việc đó không khó khăn bao nhiêu. Thêm nữa, những câu Anh ngữ trong sách (bài số 13) không phải là những câu hành văn phức tạp gì cho cam, chỉ là những câu mệnh lệnh thường gặp trong Anh ngữ. Chính phần phiên âm những chữ tiếng Anh để giúp người dùng sách phát âm cho … đúng mới là chi tiết đáng nói ở đây.

Nhưng phần phiên âm đó có đúng không?

UserPostedImage

Câu trả lời là không. Phát âm như sách chỉ dẫn thì có bố Mỹ cũng chịu thua, không cách gì hiểu nổi.

Thí dụ bờ rinh mi quơ tờ; woát đít; pút phít in tu dờ phờ ri dờ; ơrên dơ cờlâu… thì nhất định là ta nói ta nghe, Mỹ nói Mỹ nghe là cùng. Những câu phát âm đó là gì vậy? Xem cột thứ nhất thì đó là các câu bring me water; wash dishes; put fish into the fridge; arrange the cloths (đáng lẽ phải là clothes vì cloth là vải chưa may thành quần áo, không có số nhiều).

Rốt cuộc xin chút nước, nhờ rửa mấy cái chén bát, yêu cầu bỏ cá vào tủ lạnh, xếp quần áo thì người được nhờ làm những việc đó cứ thế mà đứng ngây người ra mà im lặng thở dài, nghiêm và buồn cả buổi mà thôi.

Người soạn cuốn sách dậy tiếng Anh rõ ràng là người không biết nói tiếng Anh. Người này không hề biết rằng tiếng Việt không có một số âm rất thường gặp trong tiếng Anh. Vì thế, người ta không thể dùng các âm Việt ngữ để phiên âm tiếng Anh. Thêm vào đó, những âm cuối của những tiếng trong Anh ngữ đều bị soạn giả bỏ qua, không ghi xuống, cho dù đó là những danh từ số nhiều (fruits, dishes, papers…) hay những âm cuối của lunch, cupboard, hand, trash, arrange… Soạn giả cũng không biết phân biệt những nguyên âm dài, ngắn và do đó cũng không chỉ dẫn cho người dùng sách những chỗ nhấn (stresses). Rõ ràng là ông ta chưa bao giờ nghe nói hay biết tới, nói chi tới chuyện biết sử dụng những ký hiệu phiên âm quốc tế (international phonetic symbols). Bởi thế nên mới có cái mệnh lệnh nghe ghê rợn là pút dơ đít in tu dơ cắp bo và woát đít.

Một cuốn sách khác (chắc là thế vì cách trình bầy có hơi khác) lại còn ghê rợn hơn cả cuốn kia. Thí dụ chữ calculating thì được phiên âm thành con-cu-lây-tinh. Âm đầu của chữ này không hề có âm “o” trong cách phát âm của người Anh cũng như người Mỹ. Nhưng nó đã được phiên âm là “con” thay vì là “can” mặc dù “can” cũng đã là không đúng. Ngay ở dưới là một compound adjective ( tĩnh từ kép) mean-minded thì được phiên âm thành min-mai-địt.

UserPostedImage


Đọc trang sách này, tôi rùng mình khi nghĩ tới cách phiên âm của soạn giả dùng cho danh từ calculator. Rùng mình vì không biết tại sao nó phải “la to” như soạn giả có thể sẽ phiên âm theo kiểu phiên âm của ông ta.

Đó là cách phiên âm gì vậy? Học Anh ngữ bằng cách phiên âm ấy thì nói tiếng Anh như thế nào và cho ai nghe đây? Nói tiếng Anh như Nguyễn Tấn Dũng chăng?

Tiếng Anh gì mà sexy quá vậy? Sexy hay mất dạy đây? Thế mà chỉ vừa mấy tuần trước, báo chí trong nước đã nhắng lên rằng trình độ tiếng Anh của học sinh Việt Nam được coi là cao nhất Đông Nam Á.

Sách dạy tiếng Anh mà như vậy thì trình độ nhất tiếng Anh với ai đây?


TỘI NGHIỆP LỤC BÁT


Lục bát là thể thơ đặc biệt của người Việt Nam. Người Hoa không có lục bát. Ở Đông Nam Á, chỉ có Thái Lan có lục bát với cách gieo vần giống như lục bát của chúng ta. Nguyễn Du, Nguyễn Đình Chiểu và nhiều tác giả khác trong văn học Việt Nam đã sử dụng lục bát trong các tác phẩm của họ. Người bình dân trong những câu hò, câu lý, trong ca dao cũng đã đến với lục bát. Nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc cho rằng thơ lục bát dễ làm nhưng làm được một bài lục bát hay thì rất khó. Dở một chút thì lục bát thành vè ngay.

Nhưng có thật là lục bát dễ làm không?

Ở bậc trung học trước năm 1975, ngay ở năm đầu, tôi nhớ là học sinh lớp đệ thất cũng đã được dậy về luật thơ lục bát: chữ cuối của câu sáu phải vần với chữ thứ sáu của câu tám; chữ cuối của câu tám phải vần với chữ cuối của câu sáu, và chữ thứ sáu của câu sáu phải vần với chữ thứ sáu của câu tám … và cứ như thế tiếp tục trong suốt 3254 câu của truyện Kiều.

Cách hiệp vần lục bát như vừa nêu ra ở trên thoạt nghe thì có vẻ khó nhớ, nhưng chỉ cần lẩm nhẩm mấy câu đầu của truyện Kiều là nhớ ngay cách hiệp vần lục bát:


Trăm năm trong cõi người TA
Chữ tài chữ mệnh khéo LÀ ghét NHAU
Trải qua một cuộc bể DÂU
Những điều trông thấy mà ĐAU đớn lòng


Trong những câu trên, TA vần với LÀ; NHAU vần với DÂU, với ĐAU. Tuy dễ như vậy, nhưng hình như không phải người Việt Nam nào cũng biết cách hiệp vần của thơ lục bát. Mới đây, một cựu học sinh của một trường trung học danh tiếng ở Sài Gòn trước đây cũng đã lạc vận một cách tệ hại trong mấy câu gọi là lục bát của ông:

…Ấy ơi, ấy hãy vào ĐÂY
Cho em đổi lại cái QUẦN chút COI
Cái quần duy nhất của EM
Hôm qua anh lấy về BÊN ấy rồi

Hôm nay mưa đổ sụt SÙI
Tớ không hong nữa cái QUẦN không PHƠI
Bên hiên vẫn vắng bóng NÀNG
Rưng rưng tôi nghiện cái QUẦN của em

Trong 8 câu lục bát, chỉ có mấy chữ EM, QUÊN và NÀNG, QUẦN là tạm có thể coi là có vần với nhau mặc dù có hơi khiên cưỡng. Những câu khác thì đều lạc vận. ĐÂY không thể vần với QUẦN; COI không thể vần với EM; SÙI không thể vần với QUẦN; PHƠI không thể vần với NÀNG.

Thơ tự do thì không cần phải có vần. Nhưng nếu một câu sáu kế đó là một câu tám thì đó là lục bát và phải theo luật của lục bát và phải hiệp vần.

Mấy câu đó được nghe thấy trong một cuộc họp mặt tất niên của các cựu học sinh mấy trường trung học ở Sài Gòn trước đây. Nguyên đó là một bài thơ lục bát của Nguyễn Bính gồm 42 câu kể chuyện một cuộc tình bi thảm của một thanh niên với cô hàng xóm. Mối tình chưa có dịp thổ lộ thì người phụ nữ trẻ qua đời. Bài thơ này đã được ít nhất hai nhạc sĩ phổ thành nhạc. Và một trong hai bản nhạc cũng được sửa lời để hát diễu thành hai người lấy lộn quần của nhau vì cùng phơi trên một cái cọc giữa hai căn nhà. Nhưng rồi chính lời diễu của bài hát diễu đó cũng lại được sửa lại thành những câu lục bát lạc vận một cách thảm hại được hát lên trong buổi họp mặt vừa qua.

Tác giả của những lời ca được sửa lại lần nữa với những câu lục bát què quặt ấy, theo bài tường thuật trên báo, cho biết có giữ bản quyền. Việc đó không cần thiết vì lục bát mà như vậy thì sẽ không có ai chôm chỉa của ông đâu khiến ông phải quá lo xa.

Nếu tác giả chỉ đọc cho vợ con nghe trong bếp thì tôi sẽ không bao giờ có ý kiến. Nhưng vì nó được phổ biến ở một nơi công cộng nên người nghe được quyền có ý kiến và nhận xét.

Có ý kiến vì tôi sợ rằng sẽ có người nghe hay đọc thấy những câu ấy rồi tưởng thơ lục bát là như thế rồi cứ thế mà bắt chước làm thơ lục bát thì tội cho cụ Tiên Điền biết là chừng nào. Bỗng nhớ hai câu bi thảm của Nguyễn Du:

Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

(Ba trăm năm nữa có dư / Biết còn ai khóc Tố Như Tiên Điền)

Thưa Tố Như tiên sinh, lục bát, thể thơ mà tiên sinh dùng để viết truyện Kiều đã bị thảm sát như vậy thì con số người khóc tiên sinh chắc chắn không phải là nhỏ.

Mà cũng tội nghiệp cho lục bát biết là chừng nào! Ấy là chưa nói tới câu cuối (rưng rưng tôi nghiện cái quần của em) là một câu tuyệt đại cực kỳ nham nhở và dơ dáy.

Nên cũng tội nghiệp luôn cả Nguyễn Bính nữa.

Edited by user Tuesday, January 20, 2015 5:21:35 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#69 Posted : Tuesday, January 20, 2015 5:23:32 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

Ngày 12 tháng 1 năm 2015


Hồi còn ở Sài Gòn, khoảng năm 1971 hay 72 , có những ngày cuồng chân không biết đi đâu, mà cũng chẳng thể đi được đâu, tôi hay lái xe chở hai đứa con vào phi trường Tân Sơn Nhất. Trên lầu của nhà ga có một quán nước. Chúng tôi kiếm chỗ ngồi, cho các cháu chạy lòng vòng, leo lên chiếc bàn sát cửa sổ để xem những chuyến máy bay lên xuống…

Cảnh phi trường buồn bã đến tuyệt vọng. Âm thanh của bom đạn vọng lại từ một nơi nào đó không xa Sài Gòn bao nhiêu. Không khí chiến tranh trùm lên khắp thành phố. Ngồi ở đó cho đến tối bắt đầu xuống chúng tôi mới về nhà.

Chiều trên phi trường anh bỗng nhớ em, nhớ chuyến đi xa đầy hẹn ước đây mùa xuân không đến, lũ cỏ hèn mọc trên diện tích xi măng khô…

Mấy câu thơ của Thanh Tâm Tuyền cứ luẩn quẩn mãi trong những buổi chiều như thế. Rồi những cảnh , tôi không nhớ rõ trong những cuốn phim nào của Jean-Claude Brialy, hay Jean-Paul Belmondo, Alain Delon … khi họ chạy ra phi trường, đậu vội chiếc xe, chạy vào cửa lên máy bay… và bay đi Luân Đôn, Bruxelles, Roma… lại ùa vào trong trí. Tại sao những chuyến đi có thể dễ dàng, thản nhiên như thế trong khi tôi thì vẫn mãi là “những chuyến đi xa đầy hẹn ước”.


Thế rồi những chuyến đi xa đầy hẹn ước đó cuối cùng cũng đã diễn ra. Những chuyến đi từ những nơi ở ngoài Việt Nam tới Roma, Paris … rồi cũng đã làm được.


Nhưng những mơ ước của một thời xưa cũ ấy cũng không ở lại với tôi được bao nhiêu lâu. Những chuyến đi sau đó, khoảng mười năm trở lại cũng lại trở thành nhiêu khê, rắc rối. Phải tháo đôi giầy ra, giây lưng, đồng hồ, computer, chìa khóa, điện thoại, tiền cắc … bỏ hết vào chiếc khay, giơ tay lên làm chim bay cò bay, lại còn bị nắn trên, bóp dưới mãi rồi mới được lên máy bay.
Sau những thủ tục như thế thì còn đâu là cảnh hào hoa như trong những cuốn phim thời đó nữa. Chúng ta đã phải chịu đựng những trò nham nhở đó từ cả chục năm nay, từ sau vụ khủng bố 911.

Nét hồn nhiên đã bỏ chúng ta không biết đến bao giờ mới tìm lại được.

Không còn có thể làm những chuyện tầm thường, giản dị và vô tội như chúng ta đã từng làm được trước đây nữa. Như chạy vào phi trường lên một chuyến bay đi thăm một người bạn. Như chuyến đi dạo trên bờ sông Seine trong buổi tối lãng mạn như Gregory Peck và Ava Gardner trong phim The Snows of Kilimanjaro. Hay cảnh thắp lên những que diêm để nhìn thấy mắt môi của nàng trong đêm tối ở Paris như trong một bài thơ của Jacques Prévert…

Paris, thành phố của những thứ ấy không còn nữa. Ít nhất là trong mấy ngày hôm nay, sau những vụ khủng bố.

The loss of innocence. Nét hồn nhiên đã mất, đã bỏ chúng ta. Ngày trở về của nó không biết đến bao giờ. Phải chăng chúng ta sẽ không bao giờ trở lại được căn nhà cũ như cái tựa “You Can’t Go Home Again” một tác phẩm của Thomas Wolfe.

Nhớ lại những ngày ở Paris, những chuyến đi lang thang trên tả ngạn, những quán cà phê, khu Montmartre … “xuôi xuống vàng Mont-Parnasse / ngược lên vàng Sacré Coeur” (Vũ Hoàng Chương)… tất cả không còn nữa. Mà có làm thì cũng không còn như những ngày xưa cũ.

Chỉ vì những trò điên dại của hai ba đứa khốn nạn như những vụ vừa xẩy ra mới đây.
Và có thể chúng ta sẽ không còn trở lại được ngôi nhà cũ rất đẹp đó nữa.

Tổ cha mấy thằng khủng bố khốn nạn ấy.

Ngày 14 tháng 1 năm 2015


Hôm nay (14 tháng 1 năm 2015), trên tờ Vietnamnet, một tờ báo điện tử ở trong nước, người ta đọc được những tin hết sức hãi hùng và sau đây là tiêu đề tóm lược của những bản tin đó:

Không kiềm chế được đưa nhân viên ra cánh đồng hiếp dâm.
Uống rượu say trong tiệc cưới, giở trò đồi bại với bé 13 tuổi.
Giở trò đồi bại với 2 bé gái, yêu râu xanh lĩnh án.
Những kỹ năng tuyệt vời giúp bạn đối phó yêu râu xanh.
Cận mặt kẻ cưỡng dâm bé gái 15 tuổi rồi lừa bán sang Trung quốc.
Tử hình kẻ bệnh hoạn giao cấu với xác chết.
Xét xử đối tượng hiếp dâm và trốn trại.
Yêu râu xanh 52 tuổi khiến trẻ tâm thần mang thai.
Bắt đối tượng có hành vi giao cấu nhiều lần với trẻ em.
Giao cấu với trẻ em còn bán người sang Trung Quốc.
Yêu râu xanh 76 tuổi hiếp dâm thiếu nữ.
Công nghệ “đai trinh tiết” mới chống hiếp dâm.
Hiếp dâm hụt gã gian dâm tồng ngồng chạy ngoài đường.
Tử hình kẻ giết bà chủ quán nhậu.
Trêu gái làng rồi đánh đến tử vong.
Tìm thấy thi thể cháu bé bị người tình của mẹ sát hại.
Giết hàng xóm lấy 400 nghìn để đi gặp bạn gái.
Tranh giành bạn gái, học sinh lớp 9 đâm bạn tử vong.

Tờ Vietnamnet, trong có một ngày, đã đăng tất cả 18 bản tin kinh hoàng như thế. Thực ra không phải tất cả những vụ phạm pháp đó đều diễn ra trong cùng một ngày. Có vụ xẩy ra một năm, hay vài ba tháng nhưng chỉ mới đây cuộc điều tra mới hoàn tất và được đưa ra tòa xét xử. Dĩ nhiên cũng còn có những vụ khác nhưng vì cuộc điều tra chưa kết thúc nên chưa được đưa lên báo. Tuy thế, chỉ trong một số báo của một ngày thì đó con số 18 vụ cũng là một con số đáng sợ.

Đọc những tiêu đề tóm lược những bản tin đó, người ta còn nhận ra một hai tiết khác nữa: chỉ có hai người phạm pháp ở trong hạng tuổi ngoài 50. Một người 52 tuổi và một người 76 tuổi. Hai người này, trước năm 1975 một người 12 tuổi và người kia 36 tuổi. Chỉ có hai người này thuộc thành phần ra đời và lớn lên trước khi Việt Nam thống nhất. Vì thế, có nói hai người này là sản phẩm của cái xã hội đồi trụy đầy rẫy những tội ác của Mỹ Ngụy thì cũng tạm chấp nhận được đi, nếu cả hai đều ra đời và lớn lên ở miền Nam. Nhưng trước năm, một thiếu niên chỉ mới 12 tuổi thì chuyện lĩnh hội những cái xấu xa của Mỹ Ngụy của người thiếu niên ấy chắc cũng không được bao nhiêu. Ngay sau đó thì cách mạng tiến vào. Và với hệ thống giáo dục mới của cách mạng thì những cái xấu xa Mỹ Ngụy để lại cũng bị gột rửa sạch hết rồi chứ. Bộ cái đầu của người này là cái đầu con vịt hay cái lá khoai cái hay sao mà bảo “lòng tôi như chiếc lá khoai / đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu” như trong một câu thơ Nguyễn Bính?

Khi đọc chi tiết của những bản tin kinh khủng kể trên thì người ta thấy là tất cả những can phạm, những người nhúng tay vào những tội ác mà tờ Vietnamnet tường thuật đều ra đời sau năm 1975, tức là sau ngày đất nước thống nhất và Việt Nam trở thành một quốc gia Cộng Sản dưới quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh.

Nếu cứ tính 25 năm là một thế hệ thì nay đã có hai thế hệ ra đời và lớn lên trong chế độ Cộng Sản. Họ lớn lên được dậy dỗ để làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như các khẩu hiệu treo trong các lớp học tại tất cả các trường học tại Việt Nam. Gần đây còn có những chiến dịch học tập để theo gương đạo đức Hồ Chí Minh ở nhiều nơi trong nước.

Nhưng kết quả của việc học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh là gì?

Những video clip mà ngay cả những tờ báo chính thức của nhà cầm quyền phổ biến cũng cho thấy rất nhiều cảnh học sinh đánh nhau ngay trong lớp, học sinh hành hung thầy, cô giáo, nữ sinh giao chiến, lột quần áo của nhau. Một trường trung học ở ngay giữa thủ đô Hà Nội đã phải trưng một tấm bảng ghi rõ cấm học sinh đánh nhau cởi quần áo của nhau trong sân trường.

Nhưng đánh nhau, lột quần áo của nhau mà đã nhằm nhò gì so với những vụ phạm pháp đăng trong tờ Vietnamnet. Đó là những vụ phạm pháp kinh hoàng nhất: những vụ giết người, hiếp dâm, lừa bán bạn bè vào những ổ điếm, giết người để lấy tiền chơi game, dụ dỗ thiếu nữ vào đường dâm đãng…

Đó là kết quả của mấy chục năm học tập và noi gương đạo đức của Hồ Chí Minh, người đàn ông dâm đãng hết với Tăng Tuyết Minh, lại với vợ một đồng chí của chính mình, rồi Nông Thị Xuân, con rơi con rớt vài ba đứa. Những tin tức dễ sợ như vậy thì đã nhằm nhò gì.

Nước Việt Nam của tôi, của bạn, của chúng ta đâu rồi?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#70 Posted : Saturday, January 24, 2015 7:56:20 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

Ngày 12 tháng 1 năm 2015

Hồi còn ở Sài Gòn, khoảng năm 1971 hay 72 , có những ngày cuồng chân không biết đi đâu, mà cũng chẳng thể đi được đâu, tôi hay lái xe chở hai đứa con vào phi trường Tân Sơn Nhất. Trên lầu của nhà ga có một quán nước. Chúng tôi kiếm chỗ ngồi, cho các cháu chạy lòng vòng, leo lên chiếc bàn sát cửa sổ để xem những chuyến máy bay lên xuống…

Cảnh phi trường buồn bã đến tuyệt vọng. Âm thanh của bom đạn vọng lại từ một nơi nào đó không xa Sài Gòn bao nhiêu. Không khí chiến tranh trùm lên khắp thành phố. Ngồi ở đó cho đến tối bắt đầu xuống chúng tôi mới về nhà.

Chiều trên phi trường anh bỗng nhớ em, nhớ chuyến đi xa đầy hẹn ước đây mùa xuân không đến, lũ cỏ hèn mọc trên diện tích xi măng khô…

Mấy câu thơ của Thanh Tâm Tuyền cứ luẩn quẩn mãi trong những buổi chiều như thế. Rồi những cảnh , tôi không nhớ rõ trong những cuốn phim nào của Jean-Claude Brialy, hay Jean-Paul Belmondo, Alain Delon … khi họ chạy ra phi trường, đậu vội chiếc xe, chạy vào cửa lên máy bay… và bay đi Luân Đôn, Bruxelles, Roma… lại ùa vào trong trí. Tại sao những chuyến đi có thể dễ dàng, thản nhiên như thế trong khi tôi thì vẫn mãi là “những chuyến đi xa đầy hẹn ước”.

Thế rồi những chuyến đi xa đầy hẹn ước đó cuối cùng cũng đã diễn ra. Những chuyến đi từ những nơi ở ngoài Việt Nam tới Roma, Paris … rồi cũng đã làm được.

Nhưng những mơ ước của một thời xưa cũ ấy cũng không ở lại với tôi được bao nhiêu lâu. Những chuyến đi sau đó, khoảng mười năm trở lại cũng lại trở thành nhiêu khê, rắc rối. Phải tháo đôi giầy ra, giây lưng, đồng hồ, computer, chìa khóa, điện thoại, tiền cắc … bỏ hết vào chiếc khay, giơ tay lên làm chim bay cò bay, lại còn bị nắn trên, bóp dưới mãi rồi mới được lên máy bay.

Sau những thủ tục như thế thì còn đâu là cảnh hào hoa như trong những cuốn phim thời đó nữa. Chúng ta đã phải chịu đựng những trò nham nhở đó từ cả chục năm nay, từ sau vụ khủng bố 911.

Nét hồn nhiên đã bỏ chúng ta không biết đến bao giờ mới tìm lại được.

Không còn có thể làm những chuyện tầm thường, giản dị và vô tội như chúng ta đã từng làm được trước đây nữa. Như chạy vào phi trường lên một chuyến bay đi thăm một người bạn. Như chuyến đi dạo trên bờ sông Seine trong buổi tối lãng mạn như Gregory Peck và Ava Gardner trong phim The Snows of Kilimanjaro. Hay cảnh thắp lên những que diêm để nhìn thấy mắt môi của nàng trong đêm tối ở Paris như trong một bài thơ của Jacques Prévert…

Paris, thành phố của những thứ ấy không còn nữa. Ít nhất là trong mấy ngày hôm nay, sau những vụ khủng bố.

The loss of innocence. Nét hồn nhiên đã mất, đã bỏ chúng ta. Ngày trở về của nó không biết đến bao giờ. Phải chăng chúng ta sẽ không bao giờ trở lại được căn nhà cũ như cái tựa “You Can’t Go Home Again” một tác phẩm của Thomas Wolfe.

Nhớ lại những ngày ở Paris, những chuyến đi lang thang trên tả ngạn, những quán cà phê, khu Montmartre … “xuôi xuống vàng Mont-Parnasse / ngược lên vàng Sacré Coeur” (Vũ Hoàng Chương)… tất cả không còn nữa. Mà có làm thì cũng không còn như những ngày xưa cũ.

Chỉ vì những trò điên dại của hai ba đứa khốn nạn như những vụ vừa xẩy ra mới đây.

Và có thể chúng ta sẽ không còn trở lại được ngôi nhà cũ rất đẹp đó nữa.

Tổ cha mấy thằng khủng bố khốn nạn ấy.


Ngày 14 tháng 1 năm 2015

Hôm nay (14 tháng 1 năm 2015), trên tờ Vietnamnet, một tờ báo điện tử ở trong nước, người ta đọc được những tin hết sức hãi hùng và sau đây là tiêu đề tóm lược của những bản tin đó:

Không kiềm chế được đưa nhân viên ra cánh đồng hiếp dâm.
Uống rượu say trong tiệc cưới, giở trò đồi bại với bé 13 tuổi.
Giở trò đồi bại với 2 bé gái, yêu râu xanh lĩnh án.
Những kỹ năng tuyệt vời giúp bạn đối phó yêu râu xanh.
Cận mặt kẻ cưỡng dâm bé gái 15 tuổi rồi lừa bán sang Trung quốc.
Tử hình kẻ bệnh hoạn giao cấu với xác chết.
Xét xử đối tượng hiếp dâm và trốn trại.
Yêu râu xanh 52 tuổi khiến trẻ tâm thần mang thai.
Bắt đối tượng có hành vi giao cấu nhiều lần với trẻ em.
Giao cấu với trẻ em còn bán người sang Trung Quốc.
Yêu râu xanh 76 tuổi hiếp dâm thiếu nữ.
Công nghệ “đai trinh tiết” mới chống hiếp dâm.
Hiếp dâm hụt gã gian dâm tồng ngồng chạy ngoài đường.
Tử hình kẻ giết bà chủ quán nhậu.
Trêu gái làng rồi đánh đến tử vong.
Tìm thấy thi thể cháu bé bị người tình của mẹ sát hại.
Giết hàng xóm lấy 400 nghìn để đi gặp bạn gái.
Tranh giành bạn gái, học sinh lớp 9 đâm bạn tử vong.

Tờ Vietnamnet, trong có một ngày, đã đăng tất cả 18 bản tin kinh hoàng như thế. Thực ra không phải tất cả những vụ phạm pháp đó đều diễn ra trong cùng một ngày. Có vụ xẩy ra một năm, hay vài ba tháng nhưng chỉ mới đây cuộc điều tra mới hoàn tất và được đưa ra tòa xét xử. Dĩ nhiên cũng còn có những vụ khác nhưng vì cuộc điều tra chưa kết thúc nên chưa được đưa lên báo. Tuy thế, chỉ trong một số báo của một ngày thì đó con số 18 vụ cũng là một con số đáng sợ.

Đọc những tiêu đề tóm lược những bản tin đó, người ta còn nhận ra một hai tiết khác nữa: chỉ có hai người phạm pháp ở trong hạng tuổi ngoài 50. Một người 52 tuổi và một người 76 tuổi. Hai người này, trước năm 1975 một người 12 tuổi và người kia 36 tuổi. Chỉ có hai người này thuộc thành phần ra đời và lớn lên trước khi Việt Nam thống nhất. Vì thế, có nói hai người này là sản phẩm của cái xã hội đồi trụy đầy rẫy những tội ác của Mỹ Ngụy thì cũng tạm chấp nhận được đi, nếu cả hai đều ra đời và lớn lên ở miền Nam. Nhưng trước năm, một thiếu niên chỉ mới 12 tuổi thì chuyện lĩnh hội những cái xấu xa của Mỹ Ngụy của người thiếu niên ấy chắc cũng không được bao nhiêu. Ngay sau đó thì cách mạng tiến vào. Và với hệ thống giáo dục mới của cách mạng thì những cái xấu xa Mỹ Ngụy để lại cũng bị gột rửa sạch hết rồi chứ. Bộ cái đầu của người này là cái đầu con vịt hay cái lá khoai cái hay sao mà bảo “lòng tôi như chiếc lá khoai / đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu” như trong một câu thơ Nguyễn Bính?

Khi đọc chi tiết của những bản tin kinh khủng kể trên thì người ta thấy là tất cả những can phạm, những người nhúng tay vào những tội ác mà tờ Vietnamnet tường thuật đều ra đời sau năm 1975, tức là sau ngày đất nước thống nhất và Việt Nam trở thành một quốc gia Cộng Sản dưới quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh.

Nếu cứ tính 25 năm là một thế hệ thì nay đã có hai thế hệ ra đời và lớn lên trong chế độ Cộng Sản. Họ lớn lên được dậy dỗ để làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như các khẩu hiệu treo trong các lớp học tại tất cả các trường học tại Việt Nam. Gần đây còn có những chiến dịch học tập để theo gương đạo đức Hồ Chí Minh ở nhiều nơi trong nước.

Nhưng kết quả của việc học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh là gì?

Những video clip mà ngay cả những tờ báo chính thức của nhà cầm quyền phổ biến cũng cho thấy rất nhiều cảnh học sinh đánh nhau ngay trong lớp, học sinh hành hung thầy, cô giáo, nữ sinh giao chiến, lột quần áo của nhau. Một trường trung học ở ngay giữa thủ đô Hà Nội đã phải trưng một tấm bảng ghi rõ cấm học sinh đánh nhau cởi quần áo của nhau trong sân trường.

Nhưng đánh nhau, lột quần áo của nhau mà đã nhằm nhò gì so với những vụ phạm pháp đăng trong tờ Vietnamnet. Đó là những vụ phạm pháp kinh hoàng nhất: những vụ giết người, hiếp dâm, lừa bán bạn bè vào những ổ điếm, giết người để lấy tiền chơi game, dụ dỗ thiếu nữ vào đường dâm đãng…

Đó là kết quả của mấy chục năm học tập và noi gương đạo đức của Hồ Chí Minh, người đàn ông dâm đãng hết với Tăng Tuyết Minh, lại với vợ một đồng chí của chính mình, rồi Nông Thị Xuân, con rơi con rớt vài ba đứa. Những tin tức dễ sợ như vậy thì đã nhằm nhò gì.

Nước Việt Nam của tôi, của bạn, của chúng ta đâu rồi?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#71 Posted : Saturday, January 31, 2015 2:03:21 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

January 23, 2015

NHỮNG CON LỢN XỔNG CHUỒNG


Thực ra những con lợn này không phải lúc nào cũng tệ lậu như thế. Chúng đã từng có một lịch sử cổ xưa, một nếp sống văn hóa, văn minh lâu dài, từng đi được những bước dài đầu tiên cho nhân loại.

Đọc Nhân Sinh Đích Nghệ Thuật (Một Quan Niệm Sống Đẹp do Nguyễn Hiến Lê dịch) và Ngã Quốc Dữ Ngã Dân (Nước Tôi Dân Tôi) của Lâm Ngữ Đường, người ta thấy ngay những điều ấy. Dân tộc Trung Hoa đã có lúc là đàn anh thiên hạ, coi các nước khác từ Âu sang Á là man di, mọi rợ, cỏ rác hết.

Nhưng từ khoảng một thế kỷ nay, Trung Hoa đã trải qua rất nhiều đổi thay, cả về đất nước lẫn con người khiến cho những nét đẹp của nó đã mất đi rất nhiều. Tác giả Bá Dương sinh ra tại Hoa lục, lớn lên ở Đài Loan là người có đủ thẩm quyền để đưa ra nhận định đó. Ông từng sống ở cả trong lục địa lẫn Đài Loan, những chuyến xuất ngoại càng làm cho ông thấy rõ hơn những nét tiêu cực để viết lại trong cuốn Xú Lậu Đích Trung Quốc Nhân (Người Trung Quốc Xấu Xí do Nguyễn Hồi Thủ dịch sang Việt ngữ), cuốn sách bầy ra tất cả những điều xấu xa của người Hoa ngày nay mà chính Đặng Tiểu Bình cũng đọc rồi không nói được gì để phản bác lại tác giả Bá Dương. Ông Bá Dương coi nước Trung Hoa của ông là một cái vại tương hôi thối xấu xa, người dân mang tất cả những điều xấu xa tệ lậu nhất ở trên đời này, tranh nhau để sống bằng những trò giành giật ác độc bất nhân nhất.

Gần đây, một người viết phụ nữ ở tuổi rất trẻ, khoảng dưới 30, Echo Wang có viết một cuốn sách, về mặt văn chương không có bao nhiêu, nhưng những ghi chép qua kinh nghiệm của cô đã phản ảnh được rất nhiều về những người cùng gốc gác với cô. Echo Wang không ra đời hay lớn lên ở Hoa Lục. Cô là người gốc Hoa sinh trưởng tại một nước trong vùng Đông Nam Á, làm việc cho một công ty ngoại quốc, đã từng thăm viếng hơn 40 nước vì việc làm của cô. Trong những chuyến đi đó, cô có dịp quan sát những toán du khách người Hoa từ Trung quốc. Những điều cô chứng kiến đã làm cho cô kinh hoàng không ít. Những toán du khách này, qua các hành động của họ, đã trở thành những chuyện kinh hoàng cho dân chúng bản xứ vì sự thiếu văn minh và văn hóa của họ mà họ mang theo từ những vùng làng quê Trung quốc nơi họ sống cả một đời làm lụng vất vả, kiếm được ít tiền rồi rủ nhau đi du lịch để xem thế giới bên ngoài như thế nào. Và nạn nhân của họ là những người sống kề cận với họ ở những nước “núi liền núi, sông liền sông” với họ. Đó có thể là Thái Lan, Việt Nam… Xa hơn một chút là Malaysia, Singapore, Indonesia… Đâu đâu người dân của những nước này cũng rất ghê sợ đám du khách từ Hoa lục này. Thị trấn Chiang Mai ở bắc Thái Lan rất cần tiền của du khách nhưng lại rất ghét các du khách người Hoa. Tại một số nước Âu châu, du khách người Hoa cũng bị ghét không ít. Một số khách sạn không tiếp du khách Trung quốc nêu lý do rất rõ là những trò khạc nhổ, ăn nói ồn ào, không chịu xếp hàng, đánh nhau ngoài đường, ăn cắp… khiến các khách sạn này không muốn tiếp họ.

Mới nhất là khách sạn rất sang trọng Zadig & Voltaire trên đại lộ Grenelle ở tả ngạn sông Seine thủ đô Paris, vừa khai trương năm 2014 đã nói rõ là không cho các du khách từ Hoa lục thuê phòng.

Một số ý kiến cho rằng những nét tốt đẹp của văn hóa Trung quốc đã bị xóa sạch trong hơn một chục năm cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông. Đám du khách từ Hoa lục, mà đa số, căn bản chỉ là những nông dân thất học có ít tiền bầy đặt ra nước ngoài du lịch. Echo Wang gọi những thứ ngợm này là một lũ lợn xổng chuồng thì không một cách mô tả nào chính xác hơn.

Trên một vài chuyến bay của hàng không Việt Nam mới đây phi hành đoàn nhiều lần đã bắt được mấy du khách Trung quốc trộm tiền bạc của các hành khách Việt Nam ngay trên máy bay. Đọc những bản tin như thế, nhiều người có thể nghĩ đó chỉ là những trường hợp đơn lẻ, quít Hoài Nam có quả chua, quả ngọt. Nhưng rồi những vụ đánh nhau, hành hung các nữ tiếp viên hàng không Thái trên máy bay, mở cửa máy bay cho … mát đã khiến người ta thấy quả thực những con lợn xổng chuồng này có vấn đề: cho trẻ con phóng uế ngay trong điện Versailles, Paris, tiểu tiện hồn nhiên trên ghế máy bay, vẽ bậy trên một pho tượng cổ Ai Cập, ném ly nước nóng vào mặt tiếp viên hàng không trên phi cơ…

Và mới đây, chính nhà cầm quyền Bắc Kinh đã phải nhắc nhở các công dân khi ra nước ngoài phải cư xử cho lịch sự tử tế để gìn giữ những hình ảnh tốt đẹp của nước Trung Hoa.

Nhưng lời kêu gọi đó được đưa ra thì đã quá muộn. Bọn lợn đã xổng chuồng đang giở những trò khốn nạn nhất cho thế giới thưởng thức rồi còn gì nữa.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#72 Posted : Saturday, January 31, 2015 2:05:28 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
January 30, 2015

MỘT TRÒ MẤT DẠY ĐẦY SÁNG TẠO


Ở Việt Nam này nay, chuyện người ta đánh nhau công khai giữa những nơi công cộng là chuyện quá thường. Tại những nơi trước đây ít ai nghĩ là ít khi diễn ra bạo động thì nay, những vụ bạo hành xẩy ra như cơm bữa. Mở bất cứ tờ báo nào trong nước ra là người đọc tìm thấy cả chục vụ đánh nhau, hành hung nhẹ thì thương tích đầy người, nặng thì trí mạng mà nhiều khi nguyên do đưa tới bạo động chỉ là vì một bản nhạc trong một quán karaoke. Ở các trường học, đã xẩy ra nhiều vụ học sinh đánh nhau tàn bạo trong khi các bạn cùng lớp thản nhiên đứng vây chung quanh, dùng máy điện thoại thu hình rồi đưa lên facebook cho mọi người xem. Có khi là nam sinh đánh nhau, nữ sinh đứng vừa xem vừa cổ vũ. Có khi là các nữ sinh xung trận, xé áo quần của nhau, ngôn ngữ đi kèm là những thứ chữ nghĩa không thể nhắc lại trên báo chí cũng được các bạn nam cũng như nữ thu video đưa lên internet.

Tại một trường trung học nọ ở Hà Nội, ban giám đốc đã phải dựng một tấm bảng ở giữa sân để nhắc nhở các học sinh không được cởi quần áo của nhau trong khi đánh nhau. Chi tiết này cho thấy là những vụ đánh nhau rồi lột quần áo của nhau chắc phải thường xuyên diễn ra lắm. Thường xuyên đến độ nhà trường phải dựng bảng cảnh cáo ngay ở giữa sân.


Ở trường học sinh đánh nhau là chuyện rất thường. Học sinh cũng đánh luôn cả thầy giáo, cô giáo. Tại một trường khác, ngay dưới hàng chữ treo ở chỗ cao nhất trong lớp có ghi rõ câu nhắc nhở các học sinh học tốt, giáo viên dậy tốt học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh, thì đoạn video clip của một học sinh của lớp thu được cảnh một học sinh xông lên bục đấm đá , lên gối ông thầy dậy môn hóa học chỉ vì ông thầy trẻ này vừa kỷ luật một học sinh. Mới cách đây hai hay ba tuần, một cô giáo cũng bị một nữ sinh cho một trận nhừ tử ngay giữa lớp của cô. Trong khi ở cổng trường là những hàng chữ nguyên văn: Nhà trường văn hóa - Nhà giáo mẫu mực - Học sinh thanh lịch.

Cảnh “nhà kia lỗi đạo con khinh bố / Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng” như trong hai câu của ông Tú Vị Xuyên thì đã nhằm nhò gì. Ngày xưa, trò đánh nhau ở trường rất ít khi xẩy ra, mà có xẩy ra thì hung khí nhiều lắm là cái khóa xe đạp là đã ghê khiếp lắm rồi. Các tay sừng sỏ như Tư Cóc, Năm Lửa … nổi tiếng một thời thì cũng rất hiền, không bao giờ đánh bạn. Thường thì những trận thư hùng của các chàng cũng chỉ diễn ra ở ngoài cổng trường. Đó là ở các trường nam. Các trường nữ thì không bao giờ xẩy ra những chuyện như thế.

Nói cho ngay thì trò đánh nhau ở ngoài đường hồi đó, trước năm 1975 cũng có xẩy ra. Luôn cả trò xé áo xé quần của đối phương cũng có nhưng một trận đánh xẩy ra mới đây được báo chí tường thuật khá kỹ làm hai kỳ cho thấy đánh nhau ngày nay cũng cần phải có nét sáng tạo ở trong nữa mới được.

Hôm tháng 9 năm ngoái, năm 2014, ở tỉnh Đắc Nông có xẩy ra một vụ xích mích nặng của mấy người trong một gia đình đưa tới xung đột bạo động. Một toán người đã kéo đến nhà của cặp vợ chồng anh C. và chị T. Sau khi đập phá tan hoang nhà của vợ chồng này, đám đông lôi hai người ra trước nhà đánh tiếp. Một người trong đám đông hành hung hai nạn nhân bỗng hét lớn: “Lột quần nó ra vặt hết lông đi”. Đám đông liền chấp hành nghiêm chỉnh theo lời đề nghị đầy sáng tạo đó. Bản tin của tờ An Ninh Thủ Đô cho biết chị T. liền bị lột hết quần áo và đám đông đã xông vào làm đúng lời hô hào. Và như vậy, người ta không thèm hành hung theo kiểu đánh cẩu tặc nữa. Không dùng roi chích điện, không thèm gây thương tích rồi nổi lửa đốt như người ta vẫn thường thấy nữa. Cũng không chỉ lột quần áo như những trò thường tình nữa.

Vặt. Người ta vặt. Không nhổ. Nhổ là có chút cẩn thận ở trong. Nhổ là bứt đi từng sợi một. Nhổ có nét nâng niu. Vặt tàn bạo hơn. Vặt không bao giờ mang ý nghĩa từng sợi một. Túm lấy nguyên cả một nắm. Giật mạnh. Không cần quan tâm tới chi tiết phía bên kia có đau hay không. Đau càng tốt. Giết con vịt, con gà thì ai lại nhổ lông chúng. Vặt thì mới là cách làm cho những cái lông ấy rời ra khỏi thân mình chúng.

Đám đông đã tỏ ra vô cùng tàn bạo nhưng cũng đầy sáng tạo trong trận bạo hành ở Đắc Nông. Đánh có đánh. Tàn bạo cũng rất tàn bạo nhưng với cái lệnh vặt cho bằng hết đã làm cho vụ hành hung này có được thêm phần sáng tạo.


Chắc là học của bác Hồ. Ai bảo bầy đặt giống bác. Các cháu ngoan của bác liền vặt cho hết giống bác.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#73 Posted : Saturday, February 7, 2015 5:09:02 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

MUA XE CALI

Người Mỹ sống ở hai miền đông và tây rất khác nhau. Ít nhất là ở một chuyện. Đó là chuyện xe cộ và quần áo.


Người Mỹ ở miền đông thích quần áo hơn người miền tây. Mấy năm trước nhân sinh nhật của cậu bé con một gia đình tôi quen ở New York, tôi muốn mua cho cậu một món quà nhưng không biết mua gì. Tôi điện thoại hỏi thì cậu cho biết là muốn có một cái t-shirt nhưng phải là của Armani Exchange mới được. Tôi hỏi mấy người mới biết tiệm ở đâu. Cuối cùng rồi cũng kiếm ra tiệm ở South Coast Plaza. Tôi mua một chiếc mầu đen đúng như lời căn dặn cho sinh nhật thứ 12 của cậu. Cái áo tôi thấy không đẹp đẽ gì cho cam nhưng cái debit card của tôi bị trừ nghiến đi $75. Đó là người New York 12 tuổi.

Người miền tây thì thích xe hơi. Tôi được nghe kể một cậu nhỏ một hôm nhất định không chịu để mẹ đón ở cổng trường vì hôm đó, mẹ cậu đến bằng chiếc Corolla mượn của người bạn cùng sở vì xe của mẹ cậu, chiếc Lexus, bị trục trặc máy. Cậu sợ các bạn biết là cậu phải lên chiếc Toyota Corolla mẹ cậu lái đến trường hôm ấy. Cậu là người California, cũng 12 tuổi.

Cuối tuần qua, tôi phải hành nghề tài xế đưa đón một người bạn ở Washington D.C. qua chơi. Suốt hai ngày tôi phải chở chàng đi khắp nơi. Tối chủ nhật, trước khi lên đường về lại miền đông, chàng cho biết là có thể sẽ dọn sang California và khi đó, sẽ phải nhờ tôi giúp chàng mua một cái xe cũ còn chạy được để đi lại. Tôi thú nhận là người rất dở trong chuyện mua bán, nhất là xe cộ. Cũng may cái xe già của tôi không hay lăn đùng ra làm khó chủ của nó. Tôi hỏi tại sao chàng không đem cái xe chàng đang chạy ở Washington mà vừa mới năm ngoái tôi sang chơi thấy vẫn còn mới, còn chạy được thêm 5 năm nữa là ít, thì chàng nói là chàng thích mua xe ở California hơn. Ngay cả xe cũ của người California cũng tốt hơn xe cũ ở miền đông, tốt hơn cả chiếc xe chàng đang đi.

Nghe chàng nói vậy, tôi nghi chàng bắt đầu lên cơn sốt mê xe của miền tây mất rồi chăng. Tôi nói lên điều thắc mắc ấy và được chàng giải thích là người California cẩn thận đối xử với xe của họ nhẹ nhàng hơn, không phá xe như người ở các tiểu bang khác nên nếu mua xe cũ thì nên mua ở California. Như thế chàng sẽ yên bụng hơn. Tôi nghe cách giải thích ấy của chàng thì lại càng thấy thắc mắc hơn. Bề gì tôi cũng đã bỏ miền đông sang California từ hơn mười năm nay nhưng tôi có thấy người lái xe ở California tử tế, nhẹ nhàng với xe của họ hơn là những người lái xe ở các tiểu bang khác mà tôi đã đi qua bao nhiêu đâu. Nói cho bạn tôi nghe nhận xét đó thì bạn tôi trả lời rằng cứ lái xe đi ở trên những con đường ở California là thấy ngay. Người lái xe, và nhiều phần, chắc đó cũng là chủ xe, rất gượng nhẹ với những chiếc xe họ lái. Bạn tôi giải thích rõ hơn rằng chủ xe ở California giữ gìn xe hết sức cẩn thận. Ngoài chuyện những cái gạt nước ít khi phải dùng tới vì California ít mưa, người ta còn ít dùng, hà tiện luôn cả việc sử dụng những cái đèn hiệu khi quẹo trái hay queo phải nữa. Ông cho biết trong suốt mấy ngày đi nhiều nơi ở California, ông nhận ra một điều là rất ít người dùng đèn signal để ra hiệu cho những người lái xe khác biết họ sắp quẹo. Ông nói thêm rằng những người ấy, nếu biết cách, chắc họ còn sửa luôn cả những cái đèn stop để khi đạp thắng, đèn sẽ không báo xe sắp stop cho đỡ tốn điện và không cháy bóng rồi hư thì … khổ. Vì thế, xe cũ ở California chắc chắn tốt hơn vì chủ rất nhẹ tay, cẩn thận khi lái.

Tôi lặng im ngồi nghe, không nói được gì. Mà nói gì khi mà chính tôi cũng nhận ra chi tiết ấy sau hơn một chục năm lái xe trên những con đường ở California.

Ấy là chưa nghe ông nói về những khuôn mặt quạu đeo từ những parking lot chạy ra nhập vào đường lớn mà cũng vẫn không theèm ngạo với nhân gian một nụ cười. Cứ tiếp tục nghiêm và buồn với người nhường đường cho xe của mình. Hay cũng cứ nghiêm và buồn để đóng cho trọn vẹn vai Việt Nam bi thảm Đông Dương khi có người mở cửa rồi lại giữ cửa để cánh cửa khỏi bật lại đập vỡ cái bản mặt táo bón của mình hệt như mấy con sẩm đáng ghét mà ông Bá Dương đã cực tả trong cuốn Người Trung Quốc Xấu Xí của ông.

Còn nhiều chuyện khác ở California mà tôi sợ phải mất mấy ngày mới cho chàng nghe hết được, chàng không về miền đông đúng ngày thì khổ đời chàng. Hay nghe hết chàng không dám sang California thì sao đây?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#74 Posted : Thursday, March 12, 2015 4:44:32 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

February 13, 2015

CẦU AN

Một câu trong bản hiến pháp Hoa kỳ, câu “all men are created equal”, tất cả mọi người sinh ra đời đều bình đẳng nhất định không đúng trong tất cả mọi trường hợp. Câu này cũng đã bị mấy con heo trong cuốn Animal Farm của George Orwell sửa lại khi nó được viết trên bức tường của cái lẫm lúa nơi bọn gia súc họp với nhau trong những buổi tối. Mấy con heo gian ác đã thêm một câu vào phía sau để thành : “All animals are equal, but some animals are more equal.” Tất cả mọi thú vật đều bình đẳng nhưng vài con thú thì bình đẳng hơn.

Mới đọc thì thấy không ổn, nhưng nghĩ lại thì cũng thấy xuôi tai. Không phải con thú nào cũng như con thú nào. Những con ngựa đua thì được săn sóc, được đối xử tử tế hơn những con ngựa thồ, những con ngựa kéo xe thổ mộ gầy ốm tội nghiệp ở Việt Nam. Làm thế nào chúng bình đẳng với nhau được.

Luôn cả những đồ vật cũng vậy. Đôi giầy của Kate Middleton chắc chắn được đối xử nhẹ nhàng hơn những đôi giầy của chúng ta chẳng hạn. Chắc chắn là như vậy. Chiếc xe tôi đang đi cả hai tháng nay không được những bàn tay của mấy ông Mễ vỗ về đánh bóng. Thế thì làm gì có chuyện xe cộ bình đẳng với nhau tuy cũng cùng ra đời ở mấy cái xưởng sản xuất xe hơi ở Đức cả đấy chứ.

Vì thế, chẳng chỉ thân gái như hạt mưa sa (hạt vào gác tía, hạt ra cánh đồng) mà luôn cả những cái xe cũng vậy. Chiếc xe của tôi chạy cả hai chục năm nay bị đối xử chẳng thể nào được coi là tử tế ngoại trừ đúng ngày, đúng tháng hay mấy cái đồng hồ hiện lên vài ba câu hăm dọa hay nhắn nhủ thì mới thay nhớt, điều chỉnh cái này, sửa lại cái kia.

May mà cái xe của tôi không biết đọc báo chứ nếu nó mà đọc được mấy tờ báo trong nước thì không biết nó nghĩ về tôi như thế nào nữa. Cũng là xe cả, mà tôi đối xử với nó thua xa cách đối xử của một đại gia ở tỉnh Kiến An hôm tháng trước. Đúng ra là ngày 21 tháng 1 năm 2015. Chàng mới mua một chiếc Porsche, hình như đó là một chiếc 911 mầu trắng. Chàng liền thuê mấy ông sư (chắc là quốc doanh) đến đọc kinh cầu an cho cái xe của chàng. Xe mới mua, trước khi chạy những cây số đầu tiên, chàng kiếm sư nhờ, (nhưng chắc là thuê), vì chắc không có sư (?) nào chịu cầu an chùa (?) cho chàng cả. Trong ba tấm hình đi kèm theo bản tin cầu an cho xe, người ta thấy có hai người đàn ông mặc áo tu đi vòng quanh chiếc Porsche. Một người tay cầm lọ nước chắc là nước phép để vẩy lên xe. Người kia chắp tay cung kính theo sau.

Chao ôi là sư với chả sãi! Tu hành không biết bao nhiêu năm để rồi vì vài triệu tiền công phải chắp tay cung kính với cái Porsche. Hai người đàn ông này cầu xin những điều gì cho cái đống sắt ấy, cho dù là nó được mua với cả trăm ngàn đô la?

Có thể là như thế này: Lạy Phật, Phật phù hộ độ trì cho cái Porsche này cho nó chạy ngon lành đừng nằm đường bậy bạ, không bị mấy đứa ghen ghét cào trầy sơn cho bõ ghét. Phật phù hộ chủ nó lái không nhắm mấy cái gốc cây, mấy cái cột đèn mà nhào đến, có chở theo con nào thì thỏa sức vui chơi, khỏi bị thằng C. đô la qua mặt hay mấy em chân dài đi những chiếc xe “khủng” khác át giọng. Phật phù hộ chủ nó an toàn trên xa lộ, không bị bọn chống tham nhũng cuội đòi chứng minh lấy tiền đâu mua xe, đòi xem giấy chủ quyền dọc đường xin tiền mãi lộ. Cầu Phật phù hộ cho mấy con chân dài ham ăn ham chơi không chịu làm cháu ngoan bác Hồ được thả cửa ăn chơi trước khi bị lừa bán vào động điếm bên Trung quốc…

UserPostedImage

Chắc phần cầu an cho chiếc Porsche phải đại khái như vậy.

Nhưng đã có trò cầu an cho chiếc xe Porsche thì chắc mấy ông sư này sẵn sàng bảo gì làm nấy, cứ chi cho ít tiền là lại kinh kệ xuống đường ê a đọc kinh ngay chứ gì. Chao ơi, lúc ấy thì tha hồ hốt bạc. Các thí chủ muốn mấy ông sư quốc doanh này làm gì là các ông làm ngay. Có người nhờ cầu an cho cái mũi plastic cũng được ngay. Người kia nhờ cầu an cho hai bịch silicone, cho cái bộ phận vừa được làm nhỏ như thời con gái chắc hai ông sư này cũng làm liền.

Vui kể gì.

Có một chi tiết khác cũng nên biết ở đây, đó là chủ chiếc xe Porsche này là một cán bộ nhà nước. Không biết lương lậu bổng lộc được bao nhiêu mà còn làm kiêm luôn… đại gia rồi còn mua được cả xe Posche nữa. Không hiểu được.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#75 Posted : Thursday, March 12, 2015 4:47:14 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
February 27, 2015


TẠI SAO PHẢI DẤU ?


Tờ Tiền Phong trong một số báo mới đây đã phổ biến mấy bức ảnh chụp tư gia của cựu tổng bí thư Nông Đức Mạnh, hình như ở bên hồ Tây thì phải. Tôi rất ghét hai chữ “hoành tráng” nhưng đành phải dùng chúng vì không tìm được những chữ nào khác hơn và chính xác hơn để mô tả nội thất của người đàn ông ấy.

Ông Ngô Đình Diệm, theo một người (đại úy Châu, em ruột họa sĩ Mạnh Quỳnh) rất thân cận với ông, vẫn chỉ ngủ trên một chiếc giường trải chiếu, ăn cháo trắng, có 3 bộ complet, mấy cái ca vát, 2 đôi giầy. Ông Diệm là tổng thống của đệ nhất Cộng Hòa Việt Nam. Đến lúc chết, đời sống của ông cũng chỉ có thế. Đạm bạc, giản dị, tầm thường, khổ hạnh.

Tổng thống Thiệu cũng không khá gì hơn. Số vàng 10 hay 16 tấn mà người ta nói là ông mang theo khi rời Sài Gòn là chuyện không hề có. Frank Snepp, người lái xe cho ông Thiệu ra phi trường đi Đài Bắc viết trong cuốn Decent Interval xác nhận chi tiết đó. Số vàng ấy do thống đốc ngân hàng quốc gia Lê Quang Uyển giữ tại ngân hàng và sau được con Lê Duẩn đưa sang Nga bán lấy tiền, nói là để trả nợ, bây giờ ai giữ thì đi hỏi Lê Duẩn may ra biết như ông Phạm Kim Ngọc đã nói từ những năm của thập niên 60, một tiên đóan rất chính xác của Đường Xăng Đại Huynh (tên của Đạo Cấy đặt cho tổng trưởng kinh tế Phạm Kim Ngọc).

Ông Nguyễn Cao Kỳ thì hớt hơ hớt hải bay chiếc trực thăng đáp vội xuống hàng không mẫu hạm Mỹ chỉ có bộ quần áo trên người.


UserPostedImage


Ghé thăm tư gia của Nông Đức Mạnh người đàn ông gốc thiểu số nông dân thuộc tỉnh Bắc Kạn thì đúng là một trời một vực. Gọi là tư gia thì không đúng lắm. Tư dinh thì đúng hơn. Dinh Độc Lập hồi ông Thiệu còn là tổng thống cũng không bằng. Biệt điện của Bảo Đại, ông vua cuối cùng của triều Nguyễn ở Đà Lạt cũng thua xa. Nơi ông Nguyễn Cao Kỳ ở trong căn cứ không quân thì còn tồi tệ không thể nào đem sánh với trú sở của anh thiểu số người Tày họ Nông này. Dinh của Nông Đức Mạnh là một kiến trúc tráng lệ rõ ràng là đắt tiền. Tất cả đều được làm bằng cẩm thạch và đá hoa cương từ sàn lên đến trần. Phòng khách bầy hai chiếc ghế thếp vàng, chạm trổ hình đầu rồng kê hai bên một chiếc bàn cũng thếp vàng, phía sau là một bức tượng vàng của người đàn ông đã cấy một con tinh trùng vào mẹ của người đàn ông này mà hắn vẫn không dám nhận là cha. Trên tường treo một mặt trống đồng lớn. Phải nói là nơi tiếp khách ở lâu đài Windsor hay điện Buckingham của nữ hoàng Anh cũng không “khủng” bằng. Nơi tổng thống Mỹ tiếp khách cũng chỉ là mấy chiếc ghế không có gì đặc biệt. Chiếc ngai nữ hoàng Anh ngồi mỗi khi thiết triều ở Westminster cũng không sánh nổi với chiếc ghế của Nông Đức Mạnh ở phòng khách nhà hắn.

Có thể những đồ trang trí đó đắt tiền vì được mạ vàng hay thếp vàng, nhưng chúng vẫn có cái vẻ nhà quê, diêm dúa một cách quá đáng. Đó là kiểu trang trí của mấy anh nouveau riche mới giầu lên muốn khoe của nhưng mắt thẩm mỹ thì không có. Nông Đức Mạnh nhất định không chịu thua Lê Khả Phiêu.


Anh họ Lê này cũng bầy ra cảnh giầu sang trong ngôi nhà của anh ở Hà Nội. Trong nhà đầy những đồ đạc đắt tiền, bước vào là thấy ngay một chiếc trống đồng, mấy cái tủ kính, tranh ảnh chụp với các ngợm khác. Cứ thế, anh này không chịu thua anh kia. Anh họ Nông qua mặt anh họ Lê, không ai chịu thua ai.


Nhưng hình như làm vậy cũng chuế thì phải, vì sau khi những bức ảnh đó xuất hiện trên trang điện tử của tờ Tiền Phong thì chúng bị lấy xuống không có một lời giải thích nào.

Nhiều người cho rằng tờ báo này phải lấy xuống vì có nhiều ý kiến phản đối cảnh (cựu) lãnh tụ sống xa hoa quá đáng trong khi người dân thì quá khổ sở. Điều đó có thể đúng. Nhưng một số ý kiến khác thì cho rằng cần phải phổ biến những bức ảnh đó để cho thấy nhà nước của ta đối xử tử tế như thế nào với những người có công với đất nước chứ đâu có như cách đối xử của lũ Ngụy dành cho các cựu lãnh tụ của chúng.

Kể ra xuất thân từ một anh thiểu số theo cách mạng mà giầu sang được như vậy là giỏi quá rồi còn gì. Mặc dầu là vẫn nhà quê nhà mùa gốc Tày vậy. Cũng có khác gì cảnh “xu hào rủng rỉnh Mán ngồi xe” mà Trần Tế Xương đã có lần nhắc đâu!

Người ta nhớ đến đoạn cuối của cuốn The Animal Farm của George Orwell, cảnh mấy con heo tiệc tùng với mấy tên trại chủ láng giềng sau khi cách mạng lật đổ lão chủ trại, nói là để giải phóng cho lũ gia súc trong trại. Milovan Djilas, nhà văn Nam Tư gọi chúng là Giai Cấp Mới. Chúng nó còn tệ hơn là anh chàng Jourdan trong kịch hơn Le Bourgeois Gentilhomme (Trưởng Giả Học Làm Sang) của Molière vì chúng nó không chỉ nhà quê nhà mùa mà còn cực kỳ khốn nạn nữa. Chúng nó cách mạng chỉ để ăn trộm ăn cướp với nhau mà thôi.

Nhìn nhà cửa của chúng nó là thấy liền.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#76 Posted : Thursday, March 12, 2015 4:51:35 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
March 6, 2015


HỌC GIẢ HỌC GIẾC


Mấy hôm đầu năm, ở trong nước, không ít người đã ồn hẳn lên về mấy bức ảnh chụp một người đàn ông có tuổi ôm hôn một phụ nữ trẻ khi cô cùng với gia đình đến thăm người đàn ông này tại nhà riêng của ông ta nhân dịp Tết.


UserPostedImage


Người đàn ông ấy mới đây đã qua được sinh nhật thứ 100, và được gọi là một học giả nghiên cứu về văn hóa Việt Nam. Ông cũng đã từng nắm giữ một vài chức vụ khá quan trọng khác. Chuyện thăm viếng một người như ông của một phụ nữ trẻ là một việc làm đẹp, nhất là khi cô còn rất trẻ, lại có một cuộc sống sôi động rất ít liên quan đến văn hóa: cô là một hoa hậu mới đăng quang của Việt Nam.

Chuyện trở nên ồn ào khi nhiều ý kiến cho rằng việc ông ta ôm hôn người phụ nữ trẻ đến thăm ông là một việc không nên làm, vì việc đó không thích hợp với phong tục và tập quán của người Việt, nhất là ở cái tuổi của ông. Ông có thể cầm lấy tay cô gái, nói vài ba câu cám ơn, mừng tuổi cô là đủ. Không cần phải ôm lấy cô để hôn lên má như trong ảnh.

Đâu phải cứ thấy Hồ Chí Minh hôn môi mấy cháu nhi đồng rồi chàng cũng thừa thắng xông lên ôm hôn hoa hậu cho bõ những ngày cơ cực đâu.

Nhưng thực ra chuyện ôm hôn người phụ nữ trẻ đến chúc tết mình cũng chỉ là một chuyện có thể bỏ qua được. Cháu ra đến ngoài cửa, lấy khăn chùi mạnh mấy cái thì hết cái hôn ấy ngay chứ gì. Xong một chuyện.

Chuyện thứ hai là học giả tặng cho cô hoa hậu một đôi câu đối (?) do chính chàng viết tay trên giấy đỏ để cả hai cùng ký tên vào cho … tình.


UserPostedImage

Trí như bạch tuyết tâm như ngọc
Vân tưởng y thường hoa tưởng dung

Hai câu rõ ràng là bằng chữ Hán nhưng chàng viết bằng chữ quốc ngữ với cách viết để người đọc sẽ nghĩ đó là hai câu đối. Nhưng hai câu chàng tặng cô hoa hậu không phải là hai câu đối vì chúng hoàn toàn không đối nhau: TRÍ không thể đối với VÂN. BẠCH TUYẾT không đối với Y THƯỜNG. TÂM là tiếng bằng không thể đối với HOA cùng là tiếng bằng. NGỌC không thể đối với DUNG vì ý không đối.

Câu trên nghĩa là đầu óc (cô hoa hậu) thì trong trắng như tuyết, quả tim thì như ngọc. Câu dưới là thấy mây thì nghĩ là xiêm áo và nhìn hoa thì ngỡ là dung nhan của nàng.

Nhưng câu “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” không phải là sáng tác của chàng. Chàng vồ của Lý Bạch (*). Đó là câu đầu của bài Thanh Bình Điệu gồm 3 đoạn mà Lý Bạch viết theo đơn đặt hàng của Đường Minh Hoàng để phổ thành ca khúc hát lên khi Đường Minh Hoàng và Dương Quí Phi thưởng hoa trong cung.

Chàng, giáo sư học giả Vũ Khiêu, thấy hay quá bèn chôm luôn viết cho thành hai câu tặng người đẹp. Nham nhở hết chỗ nói.



Nếu không biết tặng cô gái trẻ cái gì thì cứ đem cả bài Thanh Bình Điệu ra đọc cho cháu nghe, rồi cà kê giảng cho cháu, khen cháu như Lý Bạch ca Dương Quí Phi cũng đã là đủ. Nhưng chàng sốt ruột quá, không biết thơ phú để làm vài câu tặng hoa hậu, bèn lôi ngay thơ Lý Bạch ra chép cạnh câu “Trí như bạch tuyết tâm như ngọc” (không biết chàng mượn của ai) cho thành hai câu viết lằng nhằng giả bộ như thư pháp cho cháu phục lăn chiêng. Chàng viết láo lếu thế nào khiến cho chữ NHƯ đọc như chữ NGƯI.

Rồi chàng ký tên ở dưới và bảo cháu hoa hậu cùng ký tên ngay cạnh. Không hề có cái hoa thị kèm theo vài ba chữ chú thích nói mượn tạm một câu của Lý Bạch.

Thối không để đâu cho hết thối.

Không biết chàng học hành ấm ớ như thế nào nhưng khoe là tốt nghiệp (?) tú tài ở Hải Phòng rồi lên Hà Nội làm cu ly trong nhà thương của Pháp năm 1935. Ai cũng biết hồi ấy mà có cái bằng tú tài thì không ai đi làm lao công trong bệnh viện bao giờ. Chỉ có thứ phét lác thiếu "cơ sở" mới khai bố láo như thế. Rồi chàng theo cách mạng, lên rừng làm giáo sư và học giả nên mới có thứ chữ nghĩa chôm chỉa đem lòe cháu hoa hậu như khi cháu đến thăm chàng.

Chuyện thuổng thơ văn người khác thì chàng đã làm vài ba lần trước rồi chứ chuyện chôm thơ Lý Bạch nhận là của mình không phải là lần đầu. Người ta kể rằng chàng đã vồ hai câu trong đình làng An Trì thờ Ngô Quyền ở Hải Phòng có từ đầu thế kỷ thứ XIX:

Vạn cổ càn khôn hưng tái tạo
Cửu vân nhật nguyệt ánh trùng quang

Và đem nguyên văn hai câu ấy về dâng (!) lên nhà thờ tổ họ Vũ của chàng ở Mộ Trạch, Hải Dương. Chàng nhận là của chàng cho … tiện.

Chao ôi, một giáo sư, học giả mà làm ăn như vậy hay sao. Có đạo thơ thì cũng nên chịu khó kiếm bài thơ nào ít ai biết trong mấy ngàn bài thơ Đường chứ sao lại ăn cắp ngay một câu con nít cũng biết là của Lý Bạch mà tặng hoa hậu bao giờ.

Thật là ngu hết chỗ nói. Hay là học giả ở Việt Nam thì phải như thế đấy!

Đó là chưa kể chuyện chàng từng đề nghị dùng hoa mào gà để làm biểu tượng cho nước Việt Nam. Rất may là cái đề nghị ngớ ngẩn đó của chàng đã không được hưởng ứng.

Sao lại có cái thứ học giả ngu xuẩn đến như vậy chứ !

(*)

Thanh Bình Điệu

I

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến
Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng

II

Nhất chi hồng điểm lộ ngưng hương
Vân vũ Vu Sơn uổng đoạn trường
Tá vấn Hán cung thùy đắc tự?
Khả liên Phi Yến ỷ tân trang


III

Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoa
Trường đắc quân vương đới tiếu khan
Giải thích xuân phong vô hạn hận
Trầm Hương đình bắc ỷ lan can

Ngô Tất Tố dịch:

I

Thoáng bóng mây hoa nhớ bóng hồng
Gió xuân dìu dặt giọt sương trong
Ví chăng non Ngọc không nhìn thấy
Dưới nguyệt đài Dao thử ngóng trông

II

Hương đông móc đượm một cành hồng
Non Giáp mây mưa những cực lòng
Ướm hỏi Hán cung ai mảng tượng?
Điểm tô nàng Yến tốn bao công

III

Sắc nước hương trời khéo sánh đôi
Quân vương nhìn ngắm những tươi cười
Sầu xuân man mác tan đầu gió
Cửa bắc đình Trầm đứng lả lơi

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#77 Posted : Sunday, March 29, 2015 5:58:05 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
March 12, 2015

CƯỚP CÓ VĂN HÓA


Thỉnh thoảng đọc báo trong nước người ta lại "choáng" người vì những thứ chữ nghĩa mới của tiếng Việt.

Sau những vụ cướp phá để giành nhau cái kiệu hoa tre, cái mâm trầu cau và một vài món bầy trên bàn thờ tại lễ hội làng Gióng hôm đầu năm, người ta lại được nghe một vài chữ mới trong tiếng Việt. Lễ hội làng Gióng diễn ra mỗi đầu năm (ngày 6, 7, 8 Tết) để kỷ niệm Phù Đổng Thiên Vương, cậu bé năm tuổi nghe tin giặc Ân tràn sang đánh phá nước Việt đã vươn vai đứng dậy, xin vua cấp cho một con ngựa sắt để đánh giặc. Người anh hùng làng Phù Đổng nhẩy thoắt lên yên con ngựa sắt, mang gươm vua ban đi đánh ngoại xâm. Khi kiếm gẫy, ngài nhổ những bụi tre mọc bên đường lên để đánh giặc tiếp. Đọan sử thật đẹp nghe tưởng như huyền thoại hoang đường. Nhưng nhìn những bức ảnh chụp tại nơi tổ chức lễ hội thì những người hoài nghi nhất về cánh đánh giặc của cậu bé lên 5 trước đó không biết đi, không biết nói cũng phải tin là người làng Gióng chắc đã dùng thân của những cây tre đánh bại giặc Ân là chuyện thật.

UserPostedImage

UserPostedImage

Hình ảnh phản cảm trong tục cướp lộc hoa tre tại hội Gióng (Ảnh: Q.Đô)

Trong những hình ảnh chụp ở lễ hội, một số thanh niên đã cầm những thanh tre lớn giao chiến rất hung tợn để cướp lộc đầu năm. Khi chuyện xô xát được báo chí tường thuật kèm theo hình ảnh và video thì những người có trách nhiệm tổ chức lễ hội liền tuyên bố là không hề có chuyện cướp lộc, đanh nhau bằng gậy gộc. Trái lại, những người trong ban tổ chức khẳng định là lễ hội đã diễn ra một cách tốt đẹp, trong không khí trật tự nhất từ trước tới nay. Như thế, những ảnh chụp, những đoạn video là láo toét hết.

Và ông Nguyễn Văn Thiệu đã sai bét. Ông nói đừng tin những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm. Suốt mấy chục năm nay, ai cũng nói rằng câu ông Thiệu nói là đúng phóc, không ai có thể bẻ bai ông được chỗ nào. Nhưng chuyện lễ hội làng Gióng cho thấy tổng thống Thiệu nói sai.

Nhìn những bức ảnh chụp và những đoạn video thu tại làng Gióng rồi sau đó nghe những lời tuyên bố của ban tổ chức thì người ta thấy ngay câu nói của ông Thiệu sai nặng. Hình ảnh và video cho thấy toàn những cảnh bạo động hung hãn của đám thanh niên vô lại đánh nhau để giành giật vài ba món đồ cúng. Trong khi ban tổ chức thì nhất định nói là không có hỗn chiến, trái lại, lễ hội đã diễn ra một cách êm thắm, tốt đẹp.

Như vậy cần phải sửa câu nói của tổng thống lại một chút để thành đừng tin những gì camera thu được mà hãy nghe kỹ những gì mấy anh răng đen mã tấu nói.

Nhưng mấy anh này vừa nhất định rằng lễ hội diễn ra êm thắm, không hề xẩy ra chuyện đánh nhau, cướp lộc, giành giật mấy món đồ cúng thì phó chủ tịch huyện Sóc Sơn tên là Lê Hữu Mạnh tự nhiên phát ngôn rằng chuyện đánh nhau, cướp lộc là chuyện thường, muốn có lộc thì phải cướp.

Ô hay vừa có người khẳng định là không xẩy ra chuyện ăn cướp lộc thì anh Lê Hữu Mạnh lại nói là có đánh nhau, có ăn cướp và đó cũng chỉ là chuyện bình thường. Ăn cướp bây giờ được coi là bình thường ư? Mà như vậy là có chuyện ăn cướp và đánh nhau ở lễ hội. Người nói không, người nói có. Thế thì biết tin ai đây?

Đang thắc mắc khôn nguôi như vậy thì có thêm một anh khác nhẩy vào cuộc. Phan Đăng Long, phó trưởng ban tuyên giáo thuộc thành ủy đảng Cộng Sản Hà Nội nhận là có diễn ra chuyện cướp lộc và có xô xát nhưng vụ cướp ở hội Gióng là “cướp có văn hóa”.

Như vậy là “cướp có văn hóa” thì không còn là cướp nữa. Cảnh giành giật, phang nhau bằng gậy tre vỡ đầu sứt trán để cướp chiếc kiệu tre, mâm trầu cau, vài ba món lộc xuân, những cái bánh Tết ở hội làng Gióng là văn hóa đấy. Cứ dán cho cái nhãn văn hóa là xấu cũng thành đẹp ngay.

Vồ câu thơ của Lý Bạch nhận là của mình đem cho gái như anh chàng Vũ Khiêu hôm Tết, rồi lại còn cười nham nhở đứng chụp hình kỷ niệm với gái cũng là thuổng, chôm, vồ, đạo thơ có … văn hóa đấy chứ.

Thảo nào được gọi là học giả nghiên cứu các vấn đề văn hoá, lại còn được phong anh hùng lao động nữa chứ.

Đấy văn hoá là như vậy đó. Phía ấy là cướp có văn hóa thì đây đạo thơ cũng có văn hóa chứ có thua đứa nào đâu !


NHỮNG CHIẾC KHĂN QUÀNG ĐỎ


Tuần qua, trong internet người ta được xem hai trận kịch chiến miễn phí không phải trả tiền mới được coi như một số trận (pay per view) trên các đài truyền hình Mỹ. Cả hai trận đều là võ tự do đánh tới bến luôn phối hợp cả Thai boxing, boxing và wrestling… Có gọi những trận đó là Ultimate Fighting, những trận quyết đấu, thì cũng đúng. Nhưng khác những trận của Ultimate Fighting Federation, hai trận trong internet không phải là hai trận song đấu giữa hai võ sĩ, mà là hai trận đấu hội đồng, một chọi ba, bốn tới bẩy người. Một trận ở Hà Tĩnh và một trận ở Trà Vinh. Các đấu thủ thuộc hạng tuổi 15 hay 16.


UserPostedImage

Thẳng tay đánh bạn dã man tại Trường THCS Lý Tự Trọng, tỉnh Trà Vinh.


Trận ở Hà Tĩnh thì có lột quần áo. Trận ở Trà Vinh có gây đổ máu. Và cũng như một vài trận Ultimate Fighting ở Mỹ, trận ở Trà Vinh có dùng ghế đánh đối thủ.

Trận Hà Tĩnh diễn ra ở ngoài đường. Trận Trà Vinh diễn ra trong lớp. Cả hai trận đều được thu hình bằng điện thoại cầm tay và sau đó được đưa lên facebook. Hai phe đều là các thiếu nữ. Riêng trận Trà Vinh còn có một đấu thủ nam nhẩy vào trợ chiến.

Khác các trận Ultimate Fighting của Mỹ, các trận quyết đấu Việt Nam thêm trò vừa đánh vừa chửi bằng những câu tục tĩu nhất. Tất cả đều là giọng nữ. Đó là những câu kê ra những món ăn khó kiếm để mời bên kia ăn. Một số hành động tình dục với cha mẹ, ông bà, tổ tiên của hai phía cũng được mô tả kỹ lưỡng. Vì thế những trận thư hùng cũng thêm phần hào hứng.

Hai phía đều quần áo giầy dép rất kiểu cọ. Nhớ lại những cô bạn thời còn đi học hay những người học trò những năm dậy học, các võ sĩ ngày nay tối tân hơn nhiều. Luôn cả những món đồ lót cũng hết sức tối tân như người ta đã nhìn thấy trong những trận quyết đấu được thu bằng video trước đây.

Trận diễn ra tại trường Lý Tự Trọng ở Trà Vinh dữ dằn hơn trận ở Hà Tĩnh. Võ sĩ bị đánh hội đồng bị thương tích khá nặng phải nghỉ học và không muốn trở lại trường nữa. Chính quyền địa phương đã phải vào cuộc để điều tra thêm và … để đấy như bao nhiêu vụ trước đây.

Con số những trận kịch chiến giữa các học sinh đang gây lo ngại cho rất nhiều người. Những trận đụng độ của các học sinh ở trường không chỉ là những trận chửi bới tục tằn mà nay luôn luôn là những vụ bạo động sử dụng cả các loại hung khí, mà cũng không chỉ diễn ra giữa các nam học sinh. Thường lại là các nữ sinh.

Trong trận thư hùng ở Trà Vinh, tất cả hai bên tham chiến đều đeo ở cổ những chiếc khăn quàng đỏ. Những chiếc khăn này là biểu tượng và đồng phục của đội viên Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh. Các học sinh được thu nhận vào thiếu niên tiền phong luôn luôn phải đeo những chiếc khăn quàng đỏ này khi còn theo học cấp 1 và cấp 2.

Tôi rất không thích những chiếc khăn này. Cứ trông thấy nó ở trên cổ của các học sinh này là tôi bị dị ứng và chỉ muốn quăng chúng đi. Rất nhiều lần tôi tưởng tượng nếu còn ở Việt Nam, mấy đứa con, rồi mấy đứa cháu đi học, đến trường đeo trên cổ những chiếc khăn đỏ như vậy thì tôi sẽ làm gì!

Nhưng hôm nay, xem lại đoạn video thấy mấy nữ sinh quàng khăn đỏ kịch chiến ngay trong lớp, tung ra những đòn rất hiểm: giật tóc đối thủ, dùng ghế nhựa thẳng tay quật lên đầu bạn, tay đấm, chân đạp thì tôi lại yêu những chiếc khăn quàng đỏ đó vô cùng.

Muốn được thu nhận vào đoàn chắc chắn phải có những điều kiện. Thí dụ phải thề trung thành với đảng Cộng Sản Việt Nam, phải kính yêu bác Hồ, phải học tập để chấp hành nghiêm chỉnh theo đúng gương đạo đức của bác Hồ, phải là cháu ngoan của bác…


Các nữ sinh đánh nhau dã man như trong các video clip đều là những thành phần hội đủ các điều kiện kể trên mới được cho quàng khăn đỏ đấy chứ. Vừa đánh vừa chửi tục tĩu mới xứng đáng là thiếu niên tiền phong, cháu ngoan của bác. Kinh khiếp hơn nữa là những tiếng reo hò cổ vũ cho trận đánh. Không một nỗ lực nào để can ngăn vụ hành hung. Mấy đứa đứng ngoài thì lôi điện thoại cầm tay ra thu hình đưa lên facebook. Học sinh ngày nay đã trở thành một lũ mất dậy như thế rồi sao?


https://www.youtube.com/watch?v=rj0YujWsksM
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#78 Posted : Sunday, March 29, 2015 5:59:42 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

March 20, 2015


TỘI NGHIỆP TIẾNG NGA

Một đôi lần xem lướt qua mấy chương trình thi hát ở trong nước phát sóng trên một đài truyền hình ở đây, ngoài cảm tưởng khó chịu khi nghe các giám khảo “rặn” mãi mới ra được vài ba câu rỗng tuếch để phê bình các giọng hát dự thi, tôi cũng thấy được một điều lâu nay không để ý. Mà cũng có thể nhiều người khác cũng đã thấy điều ấy. Đó là vài thí sinh dự thi đã đem những ca khúc bằng tiếng Anh ra trình bầy. Cả rock lẫn hip hop, luôn cả rap nữa. Các ca khúc này có thể do chính các thí sinh hay do các nhạc sĩ trong nước sáng tác, cũng có vài bài hát nổi tiếng của ngoại quốc.

Nhạc Mỹ, nhạc Anh được trình bầy thoải mái. Vài giọng hát trong nước ra hải ngoại cũng hát được rất hay các ca khúc của Carpenters, của ABBA…

Nhưng hoàn toàn không thấy bất cứ một bài hát nào xuất xứ từ đất nước của ông Putin cả. Ra nước ngoài không hát những thứ nhạc ấy là chuyện dễ hiểu. Nhưng ở trong nước hình như cũng không thấy ca sĩ nào hát những bản nhạc Nga.

Có thể giải thích chuyện không thấy một bản nhạc Nga nào được đem trình diễn mà chỉ có nhạc Anh và Mỹ được hát lên là vì những thứ nhạc này trẻ trung hơn, gần với tuổi trẻ hơn. Có thể đúng và có thể không vì chắc chắn tuổi trẻ ở Nga cũng phải có nhạc của họ chứ. Thế thì tại sao? Hay vì tiếng Nga không hay bằng tiếng Anh? Không hẳn là như thế. Nước Nga cũng có một nền văn học rất đẹp. Các tác phẩm văn chương nổi tiếng của Nga được đọc ở khắp nơi trên thế giới. Tolstoy, Dostovsky… vân vân.


Thế thì tại sao tiếng Nga lại bị chê như thế? Trong hơn nửa thế kỷ qua, quốc gia tạo được nhiều ảnh hưởng nhất tại Việt Nam về đủ mọi lãnh vực chắc chắn phải là nước Nga. Nhưng ngày nay, có được bao nhiêu người nói và viết thông thạo tiếng Nga? Nhất định là không nhiều lắm. Ngoại trừ một số rất ít được cho học hành tử tế để làm công việc nghiên cứu và dịch thuật, ở Việt Nam có rất ít người nói giỏi tiếng Nga. Đó là những thành phần lớn tuổi và có học. Không thể kể những thành phần đi lao động làm phu phen, buôn lậu, bán chợ trời ở Nga hiện nay.

Tuổi trẻ đổ xô đi học các ngoại ngữ khác hơn là tiếng Nga. Luôn cả những thứ tiếng khác như tiếng Ba Lan, Hung Gia Lợi, Tiệp … ngôn ngữ của những nước từng một thời than thiết và gần gũi với Việt Nam cũng không còn có được nhiều người học. Con số người tìm học tiếng Anh là con số đông đảo nhất. Rồi sau đó đến tiếng Hoa, tiếng Nhật và luôn cả tiếng Hàn vì những lý do thực dụng như kiếm việc, xuất khẩu lao động. Dĩ nhiên vẫn còn người học tiếng Nga nhưng đó là con số thảm hại khi nghĩ tới ảnh hưởng của Nga ngữ đáng lẽ ra phải rất đáng kể với hơn nửa thế kỷ trợ giúp và dẫn dắt nước Cộng sản Việt Nam.

Tôi nghĩ thành phần trẻ Việt Nam đến với tiếng Anh bằng một sự yêu mến đời sống và văn hoá của các nước nói tiếng Anh như Hoa kỳ, Úc, Canada…

Sách học tiếng Anh cũng vui và thiết thực hơn. Chắc chắn sẽ không có những câu tiếng Anh kiểu như người ta đọc thấy trong một cuốn sách dậy tiếng Anh của Bắc Triều Tiên như câu: “Let us drive the US imperialists out and unite our fatherland under the glorious leadership of our beloved Great Leader” (chúng ta hãy cùng đuổi bọn đế quốc Mỹ ra khỏi tổ quốc dưới sự lãnh đạo quang vinh của lãnh tụ vĩ đại kính yêu).

Lại cũng không thấy có một người Việt nào lấy một cái tên Nga nào đặt cho mình hay cho con mình. Trong khi có người đặt cho con tên tài tử Đại Hàn, hay tên một cầu thủ bóng tròn là Rê Nan Đô như một bài báo trong nước vừa cho biết khi bàn về vấn đề tên tuổi của người Việt, những tên nào nên tránh hay không cho phép đặt. Tôi chưa thấy một người Việt nào mang tên Ivan, Micha, Natasha, hay Boris...


Thế thì chuyện tiếng Nga không được ưa chuộng sau mấy chục năm hai nước gần gũi nhau chỉ có thể là vì cái chế độ đem ảnh hưởng tới Việt Nam là cái chế độ quá đáng ghét mà thôi. Ghét nó rồi ghét lây sang tiếng Nga luôn.


Nghĩ cũng tội nghiệp cho tiếng Nga, một ngôn ngữ chắc cũng đẹp lắm chứ có xấu đâu.

Còn anh Ba X tiếng Tây không biết, tiếng Anh cũng không và tiếng Nga thì mù tịt chỉ là vì vừa dốt vừa thất học mà thôi. Chích đít trong rừng thì như vậy đó.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#79 Posted : Sunday, March 29, 2015 6:01:06 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
March 27, 2015


NHỮNG CON RUỒI ĐỎ VÔ THỪA NHẬN



Khi Vương ông gặp nạn, buổi sáng trong căn nhà của ông bỗng đầy một bọn nách thước tay đao, đầu trâu mặt ngựa, những tên sai nha mà Nguyễn Du gọi là đám “ruồi xanh” vo ve kéo đến giở đủ mọi trò khốn nạn ra với cái gia đình tự nhiên mắc phải ách giữa đường khởi đầu cho những oan khiên kéo dài suốt mười lăm năm cho người con gái tài sắc họ Vương.

Những con ruồi xanh mà tác giả truyện Kiều dùng để tả bọn nặc nô chắc là những con ruồi trâu hay những con nhặng có lẽ chúng làm phiền người ta nhiều hơn là gây ra được những thảm họa kinh hoàng như những thứ ôn hoàng dịch lệ khác. Nhưng phiền nhiễu thì chúng có tạo ra rất nhiều thật.

Bọn ruồi bọ ấy hôm 14 tháng 3 vừa qua lại thấy xuất hiện ở khu tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội tại một buổi dâng hương đặt vòng hoa tưởng niệm 64 binh sĩ hải quân bị Tầu Cộng thảm sát ở Gạc Ma năm 1988. Khi những người tham dự lễ tưởng niệm tiến lên đặt những bó hoa trên những bậc thang dẫn lên tượng đài Lý Thái Tổ thì bọn ruồi nhặng ào tới đứng len vào giữa những người đặt vòng hoa và tượng đài vị vua khai sáng ra nhà Lý. Những con nhặng này trương ra những lá cờ búa liềm che lấp hẳn pho tượng vua Lý và những vòng tay cung kính niệm hương cho các chiến sĩ hải quân anh hùng bỗng nhiên trở thành hành động cung kính dành cho lá cờ búa liềm. Những con ruồi này mặc trên người những chiếc áo đỏ với ngôi sao vàng rất mới. Những lá cờ búa liềm cũng rất mới được ủi phẳng phiu rõ ràng là được mang theo sẵn sàng cho trò phá thối của chúng.

UserPostedImage

Bọn ruồi toàn là những đứa còn rất trẻ, khoảng ngoài hai mươi, một vài đứa mặt mũi cũng sáng sủa. Những đứa khác thì có cái nét hung ác lạ lùng. Người ta gọi bọn chúng là những dư luận viên, những danh từ có thể mang những ý nghĩa tốt đẹp thực ra chỉ được dùng để gọi cái thứ côn quang mà nhà cầm quyền dùng để đàn áp, khống chế những tiếng nói chống lại chính phủ. Thí dụ tên du côn bịt miệng cha Lý tại tòa án năm nào. Hay bọn mất dậy ném phân và rác rưởi vào nhà Trần Khải Thanh Thủy, văng tục vào mặt thân nhân blogger Điếu Cày trước pháp đình Sài Gòn…

Những con ruồi tại vườn hoa Lý Thái Tổ là những thành phần mất dậy như thế đó. Đặc biệt có một đứa bản mặt nhâng nháo đầy vẻ thách thức như sẵn sàng kiếm chuyện với những người đặt vòng hoa và dâng hương tưởng niệm các chiến sĩ bỏ mình ở Gạc Ma. Tên thanh niên này có khuôn mặt cực kỳ lưu manh của một tên điểm chỉ. Nó không làm gì hết ngoại trừ việc bầy ra một nét khiêu khích thấy rõ và người ta nghĩ ngay là những người trong toán dâng hương nếu có bất cứ hành động mạnh nào là nó bạo động ngay.

Nếu bọn ruồi này tìm cách phá những người tổ chức tưởng niệm vụ Hoàng Sa thì người ta có thể hiểu. Bọn Cộng Sản từ suốt mấy chục năm nay vẫn cấm nhắc đến Hòang Sa và những hy sinh của những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng chúng cũng lại không muốn nhắc đến những cái chết ở Gạc Ma vì sợ làm phiền lòng các đồng chí ở phuơng Bắc, ấy là chưa nói đên cái lệnh khốn nạn của bọn lãnh đạo (qua Lê Đức Anh, bộ trưởng quốc phòng lúc ấy) không cho phép binh sĩ nổ súng vào tầu Trung Quốc để tự vệ và bảo vệ tổ quốc.

Bọn côn quang rõ ràng là người của nhà nước đưa tới phá thối. Ai là người dám lăng mạ những người chiến đấu và hy sinh vì tổ quốc. Cũng không có người Việt Nam nào đầu óc bình thường lại chống lại việc tưởng niệm các chiến sĩ bỏ mình vì nước dẫu cho đó là những người lính Việt Nam Cộng Hòa, nói chi đến các chiến binh của nhà nước Cộng Sản Việt Nam.

Sau khi vụ này diễn ra và hình ảnh được thu lại rồi truyền đi trên mạng, bọn cầm quyền liền phải họp báo nói rằng những thành phần kéo đến vườn hoa Lý Thái Tổ không phải là người của nhà nước mà do dân chúng tự phát.

Thế là bọn ruồi đỏ trở thành một lũ con hoang vô thừa nhận. Rõ khổ. Làm công việc nhà nước ra lệnh rốt cuộc lại bị chính nhà nước phủ nhận để thành con hoang đẻ rơi đẻ rớt đầu đường xó chợ. Nhưng nhà nước phủi tay như vậy cũng không được. Đáng lẽ phải them vài ba câu tuyên bố để chạy cái tội làm tay sai cho Tập sếnh sáng nữa chứ. Ít nhất thì cũng phải một hai câu ghi nhận những hy sinh của 64 binh sĩ (Việt Nam Cộng Sản) chết tức tưởi ở Gạc Ma năm 1988 chứ!
Hay là lại sợ bị bọn thái thú mới bợp tai đá đít chết cha mấy con luôn?

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#80 Posted : Saturday, April 4, 2015 7:34:15 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,542

Thanks: 1731 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 3, 2015

VĂN HÓA CHÉM LỢN


Mahatma Gandhi (thánh Cam Địa) của Ấn Độ có lần nói một câu nguyên văn như thế này: “The greatness of a nation and its moral progress can be judged by the way its animals are treated.” Mức độ vĩ đại và những tiến bộ về đạo đức của một nước có thể nhìn thấy qua cách đối xử mà (người dân) của quốc gia ấy dành cho thú vật.

Người Ấn thờ nhiều giống thú và cách đối xử mà họ dành cho những con vật này quả là rất nhân đạo nhưng cũng có thể nói là nhiều khi quá đáng đến mức độ khó hiểu nếu không muốn nói là không thể hiểu được. Người Ấn thờ bò, thờ khỉ, thờ chuột… những con thú này được đối xử có khi còn tử tế hơn cả cách đối xử mà người Ấn đối xử với nhau như những người dân ở Mumbay đã nói lên tại một cuộc biểu tình mới đây khi chính phủ của bang cấm giết bò, cấm ăn thịt bò, cấm bán thịt bò trong khi những vụ hiếp dâm phụ nữ cùng với những vụ đốt cô dâu vì các cô không đem về những khoản hồi môn như đã hứa trước khi về nhà chồng càng ngày càng gia tăng.

Như vậy, mặc dù người Ấn (nói chung) có đối xử với (một số) thú vật nhân đạo thật, nhưng sự tử tế và nhân đạo đó cũng chưa tới được mức độ mà thánh Cam Địa muốn thấy. Người Ấn để bò đi nghênh ngang ngoài đường, cho những bấy khỉ khủng bố những ngôi chợ, mặc tình cướp phá, gây kinh hoàng cho những người bán hàng nghèo khổ mà không ai dám làm gì chúng, hay cung phụng đồ ăn thức uống cho những con chuột được nuôi béo mẫm trong những ngôi đền mặc dù chuột tạo ra rất nhiều thiệt hại cho mùa màng của người nông dân Ấn.

Rõ ràng là nếu xét theo câu nói của Gandhi thì nước Ấn chưa thể được coi là một quốc gia vĩ đại, và những tiến bộ về đạo đức của Ấn cũng chưa được coi là cao lắm. Nhưng ít ra thì người Ấn cũng đã có được một người nói một câu về cách đối xử với loài vật đáng để chúng ta suy gẫm.

Bây giờ mùa xuân đã qua, Tết đã hết vì thế tưởng cũng nên nói đôi ba điều về chuyện chém lợn ở Bắc Ninh. Khoảng thời gian trước tết năm nay, chuyện này được đem ra nói khá ồn ào nhân có một văn thư của một tổ chức bảo vệ thú vật quốc tế. Tổ chức này đề nghị dẹp hẳn chuyện lôi mấy con lợn ra giữa sân đình rồi dùng dao chém những con thú này làm đôi trong tiếng kêu thét kinh hoàng của những con vật trước khi chết, máu me ộc ra nhuộm đỏ một khúc sân. Cảnh giết mấy con lợn này quả là kinh khiếp. Máu me tung toé thật dễ sợ. Nhưng kinh hoàng hơn là cảnh những người đứng xem. Dân làng đông đảo đã đành. Còn có cả những người tới từ các nơi khác đến xem. Trong đó có cả những đứa trẻ mới lên năm, lên bẩy tuổi. Khi những con lợn này còn đang giẫy chết, máu còn đang phun ra thì một số người, cả những người bế trên tay những đứa bé lăn xả vào, cầm những tờ giấy bạc quệt vào những vệt máu lợn để mang về nhà lấy may.

Lễ hội chém lợn năm nay vẫn được tổ chức như mọi năm. Bất chấp những ý kiến muốn dẹp hẳn trò vui máu me đó. Những ý kiến muốn duy trì trò chơi đẫm máu đó nói rằng trò chém lợn là một nét văn hóa cổ truyền của người Việt cần phải được giữ lại. Ở Việt Nam, bây giờ cái gì cũng trở thành văn hóa cả. Ăn uống cũng là văn hóa. Từ chức cũng là văn hóa. Chém lợn cũng là văn hóa. Ở huyện Kỳ Sơn tỉnh Hòa Bình còn có một ngôi làng văn hóa có cái tên không ai dám đọc to lên. Thế thì chém lợn là văn hóa cần được giữ lại là phải.

UserPostedImage

Nhưng xã hội, thế giới tiến bộ thì cũng có những thứ không còn thích hợp với đời sống con người hôm nay nữa thì cũng phải đào thải chúng đi chứ! Cứ nhân danh văn hoá để giữ chúng lại làm sao được?

Như chuyện ăn thịt người chẳng hạn. Trước đây, chắc chắn chúng ta đã từng ăn thịt người ở một thời điểm nào đó. Nhưng rồi con người tiến bộ, văn minh, chúng ta bỏ cái … văn hóa ăn thịt người đi chứ còn có ai ngày nay ở Việt Nam nhìn nhau nuốt nước miếng một cách thèm thuồng nữa đâu?


Vậy thì văn hoá, truyền thống, thói quen vẫn có thể dẹp bỏ được đấy chứ. Thế thì có nên … chém lợn cho có văn hóa nữa hay không? Hay chỉ vì miếng thịt lợn được chia mà nhất định giữ lại cái trò chém lợn kinh hãi này để đổ tiếng xấu cho cả tỉnh Bắc Ninh văn học của quan họ, của bao nhiêu khoa bảng chỉ vì vài ba anh già đầu óc đặt sệt những thứ cặn bã dơ bẩn nhất của một đất nước đã có một thời rất mực đẹp tươi kỳ vĩ?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
Users browsing this topic
Guest
7 Pages«<23456>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.