Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

9 Pages«<789
Options
View
Go to last post Go to first unread
havi  
#161 Posted : Tuesday, October 5, 2010 10:18:43 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by cactus20113
MŨI NÉ - ĐẶC SẢN
Tên gọi Mũi Né xuất phát từ việc ngư dân, mỗi khi đi biển gặp bão, thường đến đây nương náu. "Mũi" là cái mũi đất đưa ra biển; "Né" có nghĩa là để né tránh. Nơi đây có sự hài hòa giữa màu vàng của cát, màu óng của nắng và màu xanh thẳm của biển tạo cảm giác ấm áp và trong lành, thu hút rất nhiều du khách.

UserPostedImage
.................

..................
UserPostedImage


MỰC MỘT NẮNG

Mực tươi nướng, còn gọi là mực một nắng nướng, món đặc sản ngon nhất chỉ Bình Thuận mới có. Du khách trong và ngoài nước mỗi khi đến đây đều không thể bỏ qua món ăn đặc biệt và mới lạ này.
Mực phải chọn những con vừa mang từ biển về còn tươi rói, chỉ phơi sơ qua một nắng. Khi nướng, mực vẫn giữ được độ tươi, thịt trắng thơm và dẻo.
Thưởng thức món mực tươi nướng, du khách sẽ cảm nhận được cái nắng, cái gió và vị mặn của biển Bình Thuận.


UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage

..........................
..........................


Thanks so much, anh Thunder và Cactus đã post bài về Mũi Né.
Hấp dẫn quá. Nhất là những tấm hình Cactus chọn lựa hình trên đồi cát, stories về lầu Ông Hoàng & Hàn mặc Tử...Rồi những món ăn, woaaa , sis Vi thich' tấm hình mực dồn thịt, chu choa, đói bụng.
Good work Cactus, làm set up bài ni mất công lắm phải không, nhất là mang hình về photobucket acct, rồi còn làm hình resize, chọn màu font cho chữ, set up hình cho center, đủ thứ ...,very nice work. Thanks.

UserPostedImage
TUS  
#162 Posted : Tuesday, October 5, 2010 10:49:58 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
Chưa hết đâu SIS VI ui..còn nữa nhưng từ từ nghỉ mệt đã...khakhakhakha!
Thanks SIS VI đã cổ vũ..sẽ cố gắng..okay!?!

UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#163 Posted : Tuesday, October 5, 2010 11:02:28 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
quote:
Originally posted by xuan hoang


WOW !!!Như vậy là phải đi Mủi Né phải không Cactus ???

hoang

HẸN GẶP NHAU TẠI MŨI NÉ HÁ ĐẠI TỶ?

UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#164 Posted : Sunday, October 10, 2010 10:49:11 AM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
nhớ mong ST
Đã lâu không thấy dáng em đâu
Từ độ thu đi nắng đổi mầu
Ngọn gió đông về se sắt nhớ
Sợi mây hờ hững ngóng mưa ngâu
Bóng chiều rơi nhẹ bên sông vắng
Chờ đợi hòang hôn xuống biển sầu
Ai có trở về tìm chốn ấy Giúp mình nhắn gửi một vài câu


UserPostedImage ( Tặng SIS VI nè)


UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#165 Posted : Sunday, October 10, 2010 2:49:32 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
THẮNG CẢNH MŨI NÉ - PHAN THIẾT
HỒ BẠCH HỒ
Ðó là hồ nước ngọt rộng khoảng 70 ha, thuộc tỉnh Bình Thuận. Bạch Hồ quanh năm thơm ngát hương sen, được tô điểm bởi những núi cát lung linh. Ngồi trên xuồng, lách vào bạt ngàn sen mà tận hưởng hương thơm, thật là thú vị.
Ai vô Bình Thuận thì vô Nhớ về Mũi Né, Bạch Hồ quê em
Bạch Hồ cách biển Bình Thuận khoảng 4-5km. Từ quốc lộ 1 phải vượt 15 km sẽ tới hồ. Người địa phương gọi hồ là bàu. Có hai bàu: bàu Ông (tiểu hồ) và bàu Bà (đại hồ), quanh năm thơm ngát hương sen. Tuy nằm gần biển, chất nước ngọt đặc biệt của bàu từ trước đến nay không hề thay đổi. Với diện tích cỡ 70 ha, bàu Bà có chất nước ngọt hơn bàu Ông, sen cũng nhiều và đẹp hơn. Ngày xưa, bàu Bà đã từng là nơi sinh sống của cá sấu, nhưng cặp cuối cùng đã bị đánh bắt từ trước năm 1975.

Ðến đây, bạn có thể thuê một chiếc xuồng nhỏ của dân địa phương để lênh đênh trên hồ . Năm 1874, trên đường về kinh đố (Huế) nhậm chức, cụ Nguyễn Thông có lưu lại nghỉ vài ngày bên hồ. Vẻ đẹp mộc mạc nhưng tinh tế của con người và phong cảnh nơi đây được cụ ghi lại trong tập thơ chữ Hán (hai bài Bình dân sa mạc và Bạch Hồ nhàn hành). Bên trái, trời nước một mầu xanh được tô điểm thêm bởi những núi cát trắng tinh, óng ánh. Bên phải, nhiều vách đất đỏ rực bị xâm thực. Hòn Hồng xa xa không bị che khuất nhờ những đồng cỏ kiểu xa van châu Phi thưa thớt, thi thoảng xuất hiện một bụi cây thấp lè tè, xanh um. Khung cảnh nên thơ chỉ có thể thấy và cảm nhận mà không dùng lời tả xiết.

UserPostedImage

Thong thả xuôi dòng về phía cuối bàu, xuồng đưa ta vào bạt ngàn sen để vừa lách vào trong đám sen vừa tận hưởng mùi sen thoang thoảng lại vừa được thưởng thức hoa sen, gương sen và hạt sen ngay tại chỗ trong cảnh trời nước mênh mang. Chưa từng thấy hạt sen nào ngọt như ở đây.

UserPostedImage

Du khách được đưa đi Bàu Sen bằng xe đặc chủng. Theo truyền khẩu dân gian: ngày xưa có 2 vợ chồng khách du lịch thuê thuyền đánh cá nhỏ của ngư dân ra ngắm cảnh sen trong hồ, khi người vợ nghiêng mình hái đóa hoa sen thì không may rơi xuống hồ, người chồng vội đưa tay ra vớt cũng ngã theo xuống. Ngư dân hay tin vội chèo thuyền đi tìm xung quanh hồ nhưng không thấy xác. Vì thế họ gọi hồ đó là hồ không đáy hoặc bàu trắng. Qua một thời gian sen mọc càng ngày càng nhiều, người ta đã cải tạo và trồng thêm để lấy ngó sen làm kinh tế và từ đó được gọi là hồ Bàu Sen.

UserPostedImage

Ðiều lạ là hồ này nằm ở độ cao cách mặt biển khoảng 50-60m là nơi vùng bán sa mạc và sa mạc, mà nơi đây đã tạo ra 1 trạng thái địa lý là 1 ốc đảo, nước từ sa mạc dồn về, tạo thành 1 chỗ trũng, nước nơi đây trong suốt được thẩm thấu qua cát có rất nhiều loại cá to làm cho hồ này trở thành 1 vùng du lịch sinh thái vừa đẹp vừa hoang sơ. Bàu Sen thuộc xã Hoà Thắng, huyện Bắc Bình (Bình Thuận), cách thành phố Phan Thiết chừng 40km về hướng Ðông Bắc. Bàu Sen còn có tên gọi dân dã khác là Bàu Bà (bởi cách bàu này một dãy cát có một hồ nhỏ hơn gọi là Bàu Ông) hay Bàu Trắng (bởi nằm giữa ba động cát trắng), còn các thi nhân gọi là Bạch Hồ.

Hoàng hôn trên Bầu Sen

UserPostedImage

UserPostedImage
Đến hồ fải xuyên wa 1 rừng cây

UserPostedImage

HÒN GHỀNH
Hòn Ghềnh - điểm du lịch dã ngoại mới ở Phan Thiết

Hòn Ghềnh (người dân địa phương gọi là Hòn Lao) nằm ngoài khơi cách Mũi Né chưa đầy 1 km. Trước đây Hòn Ghềnh không có tên trong bản đồ du lịch của Phan Thiết - Bình Thuận, do nơi đây còn khá nguyên sơ và không có người ở, chỉ có một miếu thờ mà ngư dân thay nhau lên thắp hương khói.

UserPostedImage


Từ khi các khu du lịch mới như Siva, Ghềnh Mũi Né... mọc lên ở bãi sau Mũi Né, ốc đảo xinh đẹp này mới được các đơn vị du lịch "nhắm" tới và bắt đầu đưa khách đến tham quan, coi như một điểm du lịch đảo khá mới mẻ ở Phan Thiết.

Để đến được Hòn Ghềnh, bạn có thể đi bằng hai cách: Hiện nay tại làng du lịch nghỉ dưỡng Siva (bãi sau Mũi Né) có mở dịch vụ đưa khách đến đây. Hoặc bạn có thể thuê ghe của ngư dân đánh cá tại Mũi Né với giá khoảng 200.000 đồng/thuyền chở được 10 người (bao gồm cả lượt đi và lượt về). Từ Mũi Né, thuyền chạy chừng 10 phút, đưa bạn đặt chân lên đảo.

Ấn tượng đầu tiên ở đây là nước biển gần đảo trong vắt, bạn có thể nhìn thấy những tán san hô đá nằm dưới đáy rất đẹp, lạ mắt. Xung quanh đảo những ghềnh đá lớn nhỏ chồng chất lên nhau, bạn phải vượt qua những tảng đá này mới leo dần lên được đỉnh. Đứng trên đỉnh Hòn Ghềnh, du khách có thể nhìn bao quát được cả một vùng trời biển bao la. Bạn hãy mở căng lồng ngực, tha hồ tận hưởng luồng gió mát rượi của đại dương ban cho. Từ đảo nhìn vào bờ, bên tay trái là dãy Mũi Né đâm sầm ra biển, xa xa về phía tay phải là Hòn Rơm.

Đứng tại vị trí này, bạn có thể thấy được từ Mũi Né đến Hòn Rơm như đôi cánh tay khổng lồ ôm lấy biển vào lòng. Muốn ngắm cảnh Hòn Lao nên đi vào buổi chiều là đẹp nhất, bởi bạn sẽ thấy được ráng chiều và hoàng hôn trên biển tuyệt đẹp. Nếu muốn ở lâu hơn để câu cá, bạn có thể đi vào buổi sáng, nên chuẩn bị vài chiếc cần câu và mồi, đôi khi may mắn, bạn sẽ câu được những chú cá lớn, rất thú vị.

Ông Ngô Minh Chính - Giám đốc Công ty Lương thực Bình Thuận (chủ đầu tư làng du lịch Siva) - cho biết, trong tương lai gần, công ty sẽ đầu tư, xây dựng những hạng mục như: cầu cảng, lều nghỉ, nơi câu cá... để Hòn Lao trở thành một điểm du lịch dã ngoại - sinh thái biển cho du khách khi đến ở, tham quan làng du lịch Siva.

Hòn Ghềnh cách Mũi Né (Bình Thuận) chừng 1 km, là một "thế giới" của sự hoang sơ và kỳ thú. Du khách sẽ bắt gặp những tầng san hô lạ mắt, đi câu cá, "nhảy ghềnh"...

Cách đây chừng hai năm, địa danh này chưa có tên trong bản đồ du lịch tỉnh Bình Thuận. Từ khi làng du lịch Siva (phía sau Mũi Né) mọc lên, hòn Ghềnh mới được "đánh thức". Hòn Ghềnh, ngư dân địa phương thường gọi hòn Lao hay hòn Lau, nằm ngoài khơi, cách Mũi Né chưa đầy 1 km, cao 30 mét so với mực nước biển. Từ trong đất liền nhìn ra, hòn Ghềnh tựa như con rùa biển khổng lồ đang bơi vào bờ. Cho đến bây giờ, hòn Ghềnh vẫn là ốc đảo hoang sơ, chỉ có cây dại, ghềnh đá và nhiều loài chim sinh sống, không có nhà dân, chỉ có một ngôi miếu thờ ông Nam Hải, ngư dân thay nhau hương khói quanh năm.

UserPostedImage

Để ra khám phá đảo, du khách có thể đi bằng hai hướng: xuất phát tại làng du lịch Siva (có dịch vụ đưa khách hoặc cho thuê thuyền, giá 300.000 đồng/ thuyền chở được 10 người), hoặc bạn có thể thuê ghe của ngư dân đánh cá tại Mũi Né, với glà đẹp nhất, bởi bạn sẽ thấy được khoảnh khắc tuyệt đẹp của ráng chiều lúc hoàng hôn trên biển.

Còn nếu thích câu cá nên đi vào buổi sáng, chuẩn bị vài chiếc cần câu và mồi, đôi khi may mắn, bạn sẽ câu được những chú cá lớn. Đặc biệt, khu vực này có nhiều hải sâm (ngư dân gọi là đỉa biển) nằm ẩn mình trong những khe đá. Nếu không quen và lần đầu tiên nhìn thấy, dễ có cảm giác "khiếp", vì thân mình của chúng mềm mụp, đen nhánh, to và tròn như củ khoai. Hải sâm được xếp vào loại hải sản quý, được các nhà hàng chế biến thành những món ăn ngon, nhiều chất dinh dưỡng. Ông Ngô Minh Chính, Giám đốc Công ty lương thực Bình Thuận - cơ quan chủ quản làng du lịch Siva, rất "mê" địa thế của hòn Ghềnh. Ông cho biết đang xin phép tỉnh để đầu tư xây dựng trên ốc đảo này một khu du lịch sinh thái có nhà nghỉ, nhà hàng, nơi câu cá cho khách giải trí.
iá khoảng 200.000 đồng/ thuyền. Nếu xuất phát từ làng du lịch Siva, thuyền chạy chừng 15 phút; còn đi từ Mũi Né ra, khoảng chừng 30 phút đến nơi.

Ấn tượng đầu tiên khi thuyền cập đảo là nước ở khu vực này trong vắt, du khách có thể nhìn thấy những tầng san hô nằm dưới đáy rất đẹp và lạ mắt. Chung quanh đảo là những ghềnh đá lớn nhỏ chồng chất lên nhau, tạo nên những hang động kích thích du khách khám phá, tìm hiểu... Muốn lên đến đỉnh đảo, bạn phải vượt qua những ghềnh đá này. Khi "nhảy ghềnh" ở đây, du khách cần chú ý, bởi nhiều tảng đá gần mép nước có hàu rất sắc, nếu bất cẩn sẽ dễ bị cắt vào chân. Lên được đến đỉnh đảo, bạn sẽ thật sự bất ngờ bởi quang cảnh tuyệt đẹp.
Đứng trên đỉnh hòn Ghềnh, du khách nhìn bao quát được cả một vùng trời biển bao la. Cũng từ vị trí này nhìn vào bờ, bên tay trái là dãy Mũi Né đâm ra biển, xa xa về phía tay phải là hòn Rơm. Hòn Ghềnh lý tưởng cho những ai thích loại hình du lịch khám phá, mạo hiểm. Ở đây bạn có thể cắm trại, vượt ghềnh, ngắm cảnh, câu cá. Nếu muốn ngắm cảnh hòn Ghềnh, nên đi vào buổi chiều

LÀNG CHÀI

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

HẢI ĐĂNG KHE GÀ

UserPostedImage
Hải đăng Khe Gà nằm trên một hòn đảo thuộc xã Thuận Quý, trước thuộc huyện Hàm Tân, nay thuộc huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận.
Sở dĩ có tên gọi Khe Gà hay còn gọi là Kê Gà vì mũi đất có khe giống đầu mỏ của một con gà. Hòn đảo này rộng 5 ha với hàng trăm cụm đá hoa cương vàng rực muôn hình muôn vẻ và hàng trăm cây sứ đại thụ.

UserPostedImage

Theo lịch sử hàng hải ở khu vực này, Mũi Khe Gà được coi là một vị trí cực kỳ hiểm yếu của vùng biển từ Phan Rang đi Vũng Tàu. Ngay từ các thế kỷ trước đã có rất nhiều thuyền buôn qua lại nơi đây và bị đắm do không xác định được tọa độ, vị trí. Để đáp ứng nhu cầu vận tải của quân đội Pháp cũng như tàu buôn của nước ngoài qua đây, người Pháp đã nghiên cứu và cho xây dựng ngọn Hải đăng Khe Gà. Trong thời gian xây dựng hải đăng, có rất nhiều người chết do tai nạn. Hiện nay, ở đây vẫn còn nghĩa địa yên nghỉ của những người đã chết khi xây dựng công trình này.

UserPostedImage

Bên trong hải đăng có 184 bậc thang xoáy ốc bằng thép dẫn đến đỉnh Hải đăng cùng hàng chục bậc tam cấp dẫn lên đến đỉnh đèn. Xung quanh chân Hải đăng có hai hàng hoa sứ dọc theo lối đi do người Pháp trồng từ cuối thế kỷ trước đến nay còn nguyên, toả bóng mát quanh năm. Tất cả đều được đưa từ Pháp sang, kể cả ngọn đèn trên đỉnh và máy phát điện. Với quy mô này, Hải đăng Khe Gà hiện là ngọn hải đăng cao và cổ xưa nhất Việt Nam nói riêng và vùng Đông Nam Á nói chung.

UserPostedImage
Hiện nay, hòn đảo Khe Gà và ngọn Hải đăng đã trở thành điểm du lịch hấp dẫn với du khách khi đến tham quan tỉnh Bình Thuận. Hải đăng Khe Gà còn là di tích kiến trúc độc đáo.!


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
TẠM BIỆT MŨI NÉ


UserPostedImage



UserPostedImage
TUS  
#166 Posted : Monday, October 25, 2010 4:24:56 PM(UTC)
TUS

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,946
Woman
Location: VN

Thanks: 53 times
Was thanked: 113 time(s) in 105 post(s)
NGỌC TRAI VÀNG - GOLDEN PEARLS
Loại ngọc trai qúi hiếm này thực sự là một món quà vô giá mà thiên nhiên đã ban tặng cho con người.

Có một điều khác biệt mà thiên nhiên đã vô cùng ưu ái cho hòn đảo Palawan của Philipines, đó là việc sở hữu một lượng nước sạch khổng lồ xung quanh. Và lượng nước sạch này là một môi trường vô cùng thuận lợi để thu hút các nhà đầu tư nuôi ngọc trai trong nhiều thập kỷ qua. Tuy nhiên trong số rất nhiều các nhà đầu tư nuôi trồng ngọc trai, chỉ có một công ty duy nhất đã thành công trong vệc nuôi cấy ghép để tạo ra các viên ngọc trai vàng quí hiếm. Đó là Jewelmer.

Công ty này chuyên sản xuất ra những viên ngọc trai vàng cho thế giới với màu sắc tự nhiên đẹp và sang trọng. Thông qua nhiều thập kỷ nghiên cứu và phát triển cũng như áp dụng các công nghệ sinh học, Jewelmer đã có thể hòan thiện quy trình chăn nuôi ra loài trai có thể sản sinh ra những viên ngọc vàng sáng ngời ngời bằng việc cấy một mảnh mô nhỏ của con trai. Điều này sẽ tạo thành một túi ngọc trai và kết tủa Canxi Cabonat vào túi này để hình thành ngọc trai vàng. Phải mất từ 2 đến 5 năm để có thể thu hoạch được ngọc trai. "Nuôi trồng trai ngọc trai rất tốn thời gian để xử lý. Bất kỳ một sự thay đổi nào về nhiệt độ và nước đều có thể ảnh hưởng tới trai và ngọc của nó. Vì vậy sau 38 năm làm việc trong môi trường này, tôi vẫn luôn học hỏi những cái mới" - giám đốc quản lý của Jewelmer Jacques Branellec cho biết.
Hãy cùng chiêm ngưỡng và tìm hiểu quá trình hình thành nên các viên ngọc trai vàng hiếm có ở Phương Đông như thế nào nhé.


UserPostedImage Giám đốc quản lý của Jewelmer Jacques Branellec bên những sản phẩm ngọc trai đã hoàn thiện

UserPostedImage Đảo ngọc trai Palawan chụp từ trên cao

UserPostedImage Trang trại nuôi ngọc trai vàng của công ty Jewelmer

UserPostedImage Các kỹ sư sinh hóa đang nghiên cứu ngọc trai

UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage Ngọc trai vàng được nuôi ở dưới vùng biển

UserPostedImage Đánh bắt trai
Các công đoạn làm ra ngọc

UserPostedImage

UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage
UserPostedImage Các sản phẩm làm ra từ ngọc trai vàng đẹp lung linh và quyến rũ






UserPostedImage



UserPostedImage
nhat-tam  
#167 Posted : Wednesday, October 27, 2010 4:19:55 AM(UTC)
nhat-tam

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/21/2011(UTC)
Posts: 1,133

Was thanked: 325 time(s) in 180 post(s)
Trong các món có nước lèo, nhat-tam thích ăn món bún bò Huế nhất. Tô này cực đại. THANKS nha bạn mình ơi ... thunder ![:)]
havi  
#168 Posted : Sunday, November 7, 2010 5:22:41 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Màu Tím mồng tơi


UserPostedImage
Hồ Trường An
Trên đất Pháp, tôi đã từng ăn canh rau mồng-tơi xanh nấu với tôm he. Đôi khi lười biếng, tôi đi ăn self-service, món légume ăn kèm với thịt vẫn là rau mồng tơi xanh nghiền trộn bơ lạt và kem tươi. Khó mà tìm được mồng tươi tím. Mồng tơi xanh to lá hơn, cọng bụ bẫm hơn, nấu canh tôm he cũng ngọt không kém mồng tơi tím. Vậy mà trong tâm hồn tôi, lá mồng tơi tím đã mọc rễ từ lâu lắm rồi, trải qua bao khúc quanh éo le của lịch sử và đã tỏa một màu tím thật lãng mạn và thật thi vị trong suốt thời thơ ấu của tôi.


Bạn ơi, chắc bạn chưa quên lá mồng tơi tím ngoài bờ giậu khi bạn còn ở bên quê nhà? Dường như chỉ ở xứ miền nhiệt đới như xứ sở mình mới có mồng tơi tím mà thôi. Tôi còn nhớ vào thuở ba tôi về Ngã Ba Trung Lương (tỉnh Mỹ Tho) lập nghiệp, bà ngoại tôi bảo tôi và chị tôi nên gầy dây một giậu mồng tơi tím chung quanh khu trồng rau thơm. Chị em tôi chẻ nứa thành những thanh hơi mỏng để đan giậu. Chỉ chừng hai ngày thôi, bờ giậu thành hình với những thanh nứa đan nhặt với những ô hình mắt cáo. Chị tôi lôi từ gian bếp đen óng vì mồ hóng và khói bếp, lấy một cái gói nhỏ đựng trong mo cau. Mở gói giấy ra, tôi chỉ thấy những hột đen đen ngoài bọc một lớp vỏ nhăn nheo. Chúng tôi đào những lỗ nhỏ cỡ đồng xu và sâu ba phân, mỗi lỗ cách nhau nửa thước, rồi bỏ một hột mồng tơi trong đó. Ngoại tôi nói:

- Bây giờ là vào giữa mùa mưa, các cháu không cần tưới làm gì. Mồng tơi tím dễ trồng lắm.

Chúng tôi chỉ chăm bón những loại rau khác, hầu như quên lãng những hột mồng tơi gây giống đi.

Mùa mưa tháng bảy kéo về. Những trận mưa kéo dài có khi suốt ngày, suốt đêm. Mưa ngập ở dãy cây đu đủ và làm cho mấy gốc đu đủ úng thủy chết đi. Rồi vào một ngày nắng đẹp, tôi bắt gặp trên lớp đất ướt mịn, những mầm cây lá non mơn mởn nhú lên. Những cơn nắng lũ đã làm cho hột mồng tơi nứt vỏ, những trận mưa rào ấp ủ cho mầm sống nhú lên. Rồi thì cùng với mưa nắng, sương buổi sáng làm cho mầm cây trưởng thành mau chóng; chỉ độ hai tuần thôi, nó đã thành một sợi dây leo bò dọc theo một thanh nứa, lá vẫn xanh mơn mởn để rồi cùng với cọng dây ửng lên màu tím và rồi tím sẫm dần. Lá mồng tơi có hai mặt: mặt dương quay về ánh sáng mặt trời nên có màu xanh của diệp lục tố, còn mặt dưới ẩn trong bóng râm thì có màu tím.

Từ dây chính, len qua những nách lá, những vòi dây mồng tơi mọc dài ra thành những dây phụ bám ngang, bám dọc theo những thanh nứa đan hình mắt cáo, chỉ trong vòng một tháng thôi, bốn mặt giậu chung quanh khu trồng rau đã được lá mồng tơi mặt xanh mặt tím che kín rợp.



UserPostedImage


Dù mùa mưa trôi qua, dù dầu giãi dưới những cơn nắng trong tiết trời khô ráo, dây mồng tơi vẫn mượt mà, tươi mát, thấm nhuần nhựa sống dồi dào. Thế là khu trồng rau của chúng tôi, nhờ giậu mồng tơi đã có một chỗ riêng biệt giữa những cây cỏ hoang dại mọc hỗn tạp. Ngoại tôi giậm thêm những cây bồ ngót để nấu canh tôm, giậm thêm những khóm cao kỷ để nấu canh thịt. Rồi thì cải ngọt, rau tần ô, rau diếp, rau thơm, ngò gai, rau cần tàu được trồng theo từng luống. Những loại rau này cần phải tưới nước và chăm bón cẩn thận. Riêng những dây mồng tơi thì không cần săn sóc, vẫn đâm tược nẩy vòi.

Tôi đã từng say ngắm sự tăng trưởng của những dây mồng tơi ngoài giậu. Những ngày nắng ráo, lá mồng tơi trông thật mướt, mặt lá bóng láng rung rinh dưới những cơn gió nhẹ hiu hiu, lóe lên những chấm sao nhấp nháy. Tôi hái một vài lá vò sát trong lòng bàn tay, khoan khoái cảm nhận chất nhựa trĩn ướt của lá. Và có những đêm rằm, trời trong mây tạnh, tôi cũng đến thăm giậu, mê mải nhìn ánh trăng giát bạc và trắng thủy tinh trên những phiến lá lung linh, hư ảo.


UserPostedImage


Ngoại tôi không nấu canh mồng tơi suông đâu. Bà cũng hái rất nhiều lá mồng tơi, rồi cùng với rau tập tàng, rau bồ ngót, rau cải trời, rau dịu để nấu canh tôm. Những con tôm he được ngắt đầu, bóc vỏ, bỏ đuôi, rút gân máu, đem quyết nhuyễn và tra thêm tiêu, hành lá, nước mắm... rồi vo từng cục tròn tròn, dẹp dẹp thả vào nồi nước sôi, trước khi bỏ rau mồng tơi và rau khác vào. Canh rau do đó, thật ngọt, được múc vào những chiếc tô sành sản xuất từ Lái Thiêu, với một nét họa phóng bút bằng tay.

Mâm cơm thuở tôi còn thơ ấu chẳng mấy thịnh soạn. Cùng với canh rau, ngoại tôi kho cá bống trứng, hoặc cá rô mề, kho bằng tộ để cho cá được thấm tháp, mặn mòi hơn. Đôi khi trên mâm cơm có thêm món xào, nhưng độn rất nhiều giá hoặc rau càng cua hay rau cần ta. Mâm đựng thức ăn thì bằng thứ gỗ tầm thường, đũa vót bằng tre; chén dĩa và muỗng cũng bằng sành, cùng do các lò gốm Lái Thiêu sản xuất. Những thuở đó, ba má tôi rất yêu thương nhau, cùng chấp nhận cảnh nghèo để tách ra khỏi đại gia đình dưới sự quản trị nghiêm khắc của ông nội tôi. Má tôi tự hào là chồng mình đã bắt đầu sống cuộc đời tự lập. Rồi đó, công cuộc làm ăn của ba má tôi dễ dàng hơn, cảnh nhà được sung túc hơn. Bàn ăn phủ khăn trắng, chén dĩa sành được thay thế bằng đồ sứ mỏng tanh và bóng hơn, đũa tre được đổi thành đũa mun có đầu bịt bạc hoặc đũa sơn son.

Vậy mà, canh rau mồng tơi vẫn được dọn thường xuyên. Bà ngoại tôi nói:

- Sắp nhỏ hay nổi rôm sảy và đổ ghèn con mắt, phải cho tụi nó ăn canh mồng tơi hay ăn canh bồ ngót để cho tụi nó giải nhiệt.

Bồ ngót nẩy lá không kịp theo nhu cầu những nồi canh rau trong gia đình tôi thuở đó. Chỉ có giậu mồng tơi mới cung cấp đủ món canh rau thường xuyên mà thôi. Mặc kệ nắng cháy hay tiết trời khô hạn, những giây mồng tơi vẫn thản nhiên hiến dâng lá và mầm sống phong phú. Chúng tươi mát, mềm mại như cô gái đẹp dậy thì. Chỉ cần trải qua một đêm sương là lá và đọt đã thấm nhuần chất nước trong mát rồi.

Và thú vị hơn nữa, những trái mồng tơi tím thẳm, to cỡ đầu mút đũa, bóp dẹp trái mồng tơi giữa hai ngón tay, chất nước màu tím tươi tiết ra. Chị tôi hái rất nhiều trái mồng tơi để làm mực tím, viết một lá thư kể tội tràng giang đại hải cô bạn trong xóm mà nhờ tôi chuyển giao.

Tôi còn nhớ rõ thuở đó, chị tôi cỡ bảy tám tuổi, để tóc và ăn mặc nam trang, theo lũ con trai chơi những trò chơi con trai. Lối xóm hầu như quên chị tôi là gái. Lúc nào cũng liếng thoắng nghịch ngợm, lấy mực mồng tơi vẽ lên mặt rồi đi dọa con nít. Những đêm rằm, chị thủ sẵn những bông nấm sáng (nấm lân tinh) đợi những bà hàng xóm đem bánh và trái cây ra sân cúng rằm, chị rên hừ hừ, rồi núp vào lùm bụi đối diện với sân, tay cầm nấm sáng quơ lên. Các bà tưởng là ma, la bài hải, rồi lết vào nhà, bỏ bánh trái lại. Chị chui ra lấy hết bánh trái và không quên bỏ lại vỏ trái cây và giấy phong bao bánh cho khổ chủ.


UserPostedImage


Ba má tôi vì mãi lo làm ăn nên ít khi săn sóc và giáo dục chúng tôi. Như rau mồng tơi, chúng tôi tăng trưởng tươi mát khỏe mạnh. Những người ở xa mới tới xóm thường nhìn chúng tôi khen:

- Hai đứa nhỏ coi " ngộ" quá chớ. Nhứt là cái thằng anh, vừa cao ráo, trắng trẻo, mắt sáng như sao.

Bà lối xóm ở gần nhà chúng tôi nhất, nhún trề:
- Đứa lớn là con gái đó đa. Con gái gì mà như quỉ sống, ma vương. Khạp nước trong của tui để dành nấu nước pha trà mà nó dám thọc chân dơ vô để rửa chớ.

Tuy ghét chị tôi như vậy mà mỗi khi chị tôi mang qua tô canh mồng tơi do ngoại tôi nấu, bà không quên thưởng cho chị khi thì trái ổi, khi thì khúc mía, phong bánh in.

Năm 1946, ba má tôi đem chị em chúng tôi đi chạy giặc. Với chiếc xuồng ba lá, ba má tôi vượt từ Cai Lậy (Mỹ Tho) qua Cái Tàu Thượng, Cái Tàu Hạ (Sa Đéc), vượt qua sông Bassac (Cần Thơ) rồi theo kinh Bảy Ngàn xuống tới Hỏa Lựu, Hóc Hỏa. Ở Hóc Hỏa ba tháng, gia đình tôi trôi xuống Chắc Băng, và ở tại xóm Cây Đa cách chợ Chắc Băng sáu cây số. Ở đây đất phèn, chẳng có rau cỏ chi cả. Chung quanh là đồng hoang, nắng cháy. Nhưng con kinh đào, chạy qua xóm có rất nhiều cá sặc rằn lẫn cá rô mề. Chị em tôi thường vào rừng tràm hái đọt choại về nấu canh hoặc luộc. Thèm canh rau mồng tơi và quê nhà ở Ngã Ba Trung Lương (Mỹ Tho) biết chừng nào!


UserPostedImage



UserPostedImage


Vào năm 1946, vừa thấy tình hình yên ổn, má tôi đem chị em tôi hồi cư. Về quê cũ, gia đình tôi trở lại nếp sống đạm bạc như xưa. Má tôi bán bớt tư trang và những món đồ sứ. Canh rau mồng tơi được nấu thường xuyên, nhưng không còn nấu với tôm thịt, mà chỉ nấu suông và nêm thêm một chút mắm ruốc cho ngọt. Chiến tranh càng lúc càng khốc liệt. Con lộ băng qua trước ngõ nhà tôi thường xảy ra những cuộc chạm súng kinh hồn.

Chúng tôi nghỉ học. Tìm được tập giấy trắng và ngòi viết lá tre cũ, tôi hái trái mồng tơi pha chế thành mực tím chép những bài hát nổi tiếng đương thời. Trên nền giấy ố vàng, những hàng chữ gò gẫm, sắc nét và lối trình bày sạch sẽ cũng làm cho tập giấy có vẻ ngoạn mục riêng.

Trong cuộc chạm súng ở trước nhà, tôi bị một vết đạn trên đầu. Sau hai tuần hôn mê ở bệnh viện Mỹ Tho, tôi được giải phẫu. Vừa khi tôi lành mạnh ăn giả bữa, chị tôi đem một " gà-men" đựng canh rau vào để tôi ăn cho ngon miệng hơn. Lúc đó, tôi ngạc nhiên quá đỗi, chị để bôm-bê và mặc quần sa-teng đen, áo bà ba lụa tím, đi guốc sơn đen. Áo lụa tím vẫn là màu mực mồng tơi mà tôi ưa chuộng.

Rồi chúng tôi bỏ Ngã Ba Trung Lương, về Vĩnh Long sống nhờ ông nội chúng tôi. Chung quanh nhà, chúng tôi rào giậu mồng tơi, trồng bồ ngót, cao kỷ, bạc hà, cây lá giấm. Mâm cơm quê nội có bát dĩa sang trọng, nhưng thức ăn rất đạm bạc. Việt Minh đã sung công hết ruộng đất của ông nội tôi. Sản nghiệp của ông dần dần khánh kiệt. Với tài chế biến khéo léo, má tôi làm những món đạm bạc nhưng ngon lành và tinh khiết: canh rau nấu bột ngọt, cá cơm kho tương ăn với dưa leo và rau thơm, cá linh, cá rô kho sả ớt, con ruốc chấy tóp mỡ... Giậu mồng tơi quê nội đã giúp cho mẹ con tôi chịu đựng cái nghèo trong cuộc chiến tranh giữa Pháp và Việt Minh suốt chín năm.


Gia đình tôi lại bắt đầu sung túc khi ba tôi đi kháng Pháp trở về. Mâm cơm đã có những món xúp nấu với bột mì hoặc xúp nấu với cải bắp, khoai tây, hành tây và thịt bò, nhưng chúng tôi vẫn thích ăn canh mồng tơi, nhứt là để tưởng niệm bà ngoại tôi chết vào năm 1948.

Từ năm 1967, chị tôi thực sự bước vào làng văn do sự giúp đỡ của ông bà Võ Phiến. Vừa viết văn, làm báo, vừa đi dạy Anh văn, chị tôi có nhiều tiền. Vậy mà chị vẫn ở trong căn nhà hẹp té ở gần tòa đại sứ Cam- bốt. Chị cho rằng chỉ ở trong cái nhà đó, chị mới làm ăn khấm khá. Tôi cứ ăn chực, sống nhờ chị để đi học, mà rồi cứ lận đận ở bực đại học hoài. Mâm cơm ở nhà thật thịnh soạn. Vậy mà vào những buổi xế nóng nực, uống nước cốt trái cây, uống bia và coca mà không đã khát, chị tôi dặn cô giúp việc:

- Em nấu canh mồng tơi và kho cá bống trứng cho chị đi.


UserPostedImage


Rồi tôi vào trường Bộ Binh Thủ Đức, khóa 26, bắt đầu từ khoảng đầu thu 1967. Vào Tết Mậu Thân, Việt cộng mở một cuộc tổng tấn công, trường hoãn việc huấn luyện. Các sinh viên sĩ quan phải ở trong tình trạng ứng chiến. Nhà bàn dọn cơm ăn toàn là thịt trâu nấu với khoai lang hoặc các thực phẩm đóng hộp. Không có chất rau cỏ trong người, chúng tôi (các bạn đồng khóa và tôi) cảm thấy táo bón, bực bội. Nhiều đêm, tôi nằm ngủ trong căn liều cắm bên giao thông hào, mơ thấy mình lạc vào những khu rừng xanh mát, có những bồn nước mưa trong vắt, có những rẫy trồng rau mơn mởn và tươi hơn hớn, nhứt là giậu mồng tơi với những phiến lá mặt tím, mặt xanh, lung linh hư ảo dưới ánh trăng huyền hoặc. Trong thời gian đó, chị tôi kẹt ở Lộc Ninh. Khi về được Sài gòn, có đến Thủ Đức thăm tôi, đem theo rất nhiều trái cây và rau. Tôi và các bạn bắc ba cục gạch, chất củi khô nhúm lửa rồi dùng nón sắt đun nước sôi, thả rau vào luộc hoặc nấu canh với bột ngọt. Bữa cơm rau mồng tơi đầu tiên trong cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân mới ngon lành làm sao! Anh bạn Q. đem cơm và nước tương ở nhà bàn về, cả bọn bốn đứa ngồi xúm xít bên nón sắt, chan canh vào cơm, rồi chấm rau vào nước tương, nhai rau ngau ngáu, húp nước canh xì xụp, cảm thấy gan ruột mình mát mẻ, mình được chút sinh tố tươi mát, mình được nhuận trường.

Mãn khóa 26, tôi thực sự bước vào đời lính suốt bảy năm ròng, lê gót giầy saut khắp Quân Khu 3. Này Bến Cát, Lai Khê với bản doanh bộ Tư lệnh Sư Đoàn 5. Này Trị Tâm nằm trong đồn điền cao su Michelin. Này Tây Ninh có chợ trời Hiếu Thiện băng qua biên giới. Này Phú Giáo với thị trấn mới có những căn cứ Mỹ đóng. Này Củ Chi, nơi ổ giặc núp kín đang làm bàn đạp để tấn công Quân Khu 3, đêm đêm tôi có thể nghe tiếng chày giã lá bàng trong các xóm xa. Này Tống Lê Chân, căn cứ được mệnh danh là " con mắt hồng ngoại tuyến" đã từng dọ dẫm và ngăn chận sự xâm nhập của địch quân vào lãnh thổ Quân Khu 3. Này Phước Long, ải địa đầu cực bắc đã chịu nhiều cuộc pháo kinh hồn cuối năm 1974 và lẫn trong rừng chồi có những sào huyệt của địch với những tên Chiến Khu D, mật khu Dương Minh Châu, vùng Tam Giác Sắt với chiến dịch mùa mưa, cao điểm Đông Xuân... Sau hết tôi về bộ Tư lệnh Quân Đoàn III và Quân Khu 3 ở Biên Hòa, làm việc trong ban Báo Chí.

Tôi đã đi nhiều địa danh, đã theo những toán Dân Sự Vụ đưa đồng bào ở các vùng xôi đậu về khu định cư lánh nạn Cộng sản. Bước chân tôi đi trải qua những vùng rừng chồi rậm rạp, những cánh đồng nhiều hố bom, những ruộng dưa hấu bỏ hoang, những khu vườn đất còn khét pháo và cây cối loang lổ vết đạn. Vậy mà rau hoang dại vẫn sinh sôi nẩy nở. Nhiều nền nhà còn sót lại giàn mồng tơi tím. Dù không ai săn sóc, dù không khí nồng thuốc khai quang, dây mồng tơi vẫn mượt mà bám vào những nhánh cây khô, trườn mình lên nền đất để phơi bày những phiến lá mọng nước, rung lấp loáng dưới cơn nắng đổ lửa.


UserPostedImage


Cuối xuân năm Ất Mão, sau khi Việt cộng xâm lăng toàn thể miền Nam, tôi bỏ xóm ở Phú Nhuận, về nhà chị tôi ở gần hồ tắm Thiên Nga tá túc. Anh rể tôi, nhà thơ Tô Thùy Yên đã đi học tập cải tạo. Chị tôi bị cấm hành nghề viết lách, bán dần từng món trong nhà. Giàn mồng tơi ngoài bờ rào và bên cửa sổ mọc xum xuê. Nồi canh mồng tơi thời kháng Pháp ở tại Ngã Ba Trung Lương có dịp nấu lại, và chẳng có tôm thịt mà chỉ mêm bằng vài thìa mắm ruốc, thêm một chút ớt bột và tiêu. Tôi cùng với chị tôi và các cháu cứ ăn canh mồng tơi, rau muống luộc, trứng luộc dầm với nước mắm từ bữa ăn này sang bữa ăn khác. Vậy mà chị tôi vẫn vui vẻ, hồn nhiên, nói khôi hài, kể chuyện tiếu lâm không ngớt. Trong khi đó, tôi lo sợ bị bắt vì không đăng ký học tập. Tóc tôi bạc đi nhiều mà quái lạ thay, tuy chị tôi lộ vẻ vui tưoi, nhưng tóc của chị bạc mau chóng. Nhưng khuôn mặt hai chị em tôi không già héo, dáng dấp vẫn dẻo dai. Nội lực, tiềm lực của chị em tôi làm sao cạn với trong tình thương đùm bọc của một số bạn bè? Dù qua biết bao nhiêu vận nước bi thảm, dù trải qua những tai ương, chúng tôi còn niềm tin yêu cuộc đời. Chúng tôi là những dây mồng tơi tím, mượt mà bò trên mặt đất mấp mô, lăn xả vào gai góc để trổ lá, đâm tược, tha thiết quấn vòi vào.

Chúng tôi giờ đây dù kẻ ở bên quê nhà, người sống nơi tha hương vẫn bền lòng đợi anh Yên trở về trong một ngày nước nhà được thoát khỏi ách thống trị của Việt cộng. Anh Yên còn ở nhà, rất dở chịu đựng. Thế mà anh đã chịu đựng trong ngục tù lao động của Cộng sản suốt bảy năm ròng. Tin mới nhứt từ quê nhà đưa sang là anh vẫn khỏe mạnh. Có chạm trán và thử thách gian nan, tôi mới rõ phần tiềm lực sâu sắc nhứt của từng cá nhân. Tôi đã đương đầu với sinh kế gian nan trên cái xứ nổi tiếng về nạn thất nghiệp là xứ Pháp. Nếu anh Yên trong vòng kềm kẹp khắt khe của Cộng sản, vẫn là dây mồng tơi tím, trườn mình vào chông gai, thì trên đất Pháp, tôi cũng bò lên những nhiêu khê phiền toái của sinh kế, kiếm chút ít tiền để mua quà và thuốc men gởi về cho mẹ tôi, chị tôi và các cháu tôi.


Có một thời gian, nằm trong căn phòng tại thành phố Meudon, cách Paris hàng mười cây số, trên ngọn đồi cao, đêm đêm vọng tiếng cú rúc ở bìa rừng, tôi hình dung lại giậu mồng tơi và tô canh mồng tơi tím nấu với vài thứ rau khác cùng tôm he. Tôi đã thấy rồi, qua hồi ức, trên những phiến lá óng mượt dưới ánh trăng, trong đáy bát canh cả một cuộc đời thăng trầm của gia đình tôi, những vận mệnh bi đát của quê hương tôi. Tuy vậy, cùng với mái tóc sớm điểm bạc, tôi đã giữ một chút tươi mát tận trong cõi tiềm lực thâm thúy, để còn hy vọng ngày về, để kể cho con cháu nghe lại một loại rau mát lành của quê hương từng nuôi sống gia đình tôi và gieo cho tôi ý niệm về cái ung dung, tươi mát của một tâm hồn thơ mộng không bao giờ hủy diệt trước nghịch cảnh.



UserPostedImage


UserPostedImage
havi  
#169 Posted : Monday, November 22, 2010 8:59:14 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
quote:
Originally posted by Catlinh
WOW, lau ngay ko ghe, nhieu do an qua, doi bung[:p][:D] trang Du Lich &am thuc cua Chi HaVi hap dan. Nam ngoai CL, Khoa, Thanh Phong mo man, khai truong cho topic nay cua sis Vi. Vui qua chung, nghi le cuoi nam nay Cat Linh se stop by, khong biet Khoa va Thanh Phong co ranh roi ko?
Cat Linh thân mến, sis Vi rất vui khi thấy em trở lại thăm forum, thăm các anh chị, các bạn ở đây ...Sis cũng mong muốn dịp lễ nầy với những ngày nghĩ trong trường sẽ có CatLinh, Thanh Phong, Khoa , Eternal love, Asiafan ghé lại nơi đây, forum, hay topic ni để họp mặt như năm ngoái ..Lâu lâu sis Vi hay đọc lại những posts cũ, vui lắm và what a lovely time we had here.
Chúc Cát Linh học giỏi & Happy Holidays vui tươi bên gia đình Ba mẹ, và Bà Nội nha.




UserPostedImage
havi  
#170 Posted : Wednesday, December 29, 2010 6:57:46 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
woaa, merci beaucoup , Hoa Mai thật là dể thương, có công post những tấm hình tuyết ở khu nhà của Hoa Mai, mà còn đi tìm chè, tặng cho Vi nữa, ăn để ấm lòng hĩ. Nói nhỏ cho Hoa Mai nghe nha, Vi có sweet tooth, là mê ăn chè, đồ ngọt lắm ...

nếu có thêm những tấm hình ở thành phố Paris với tuyết, hay mưa buồn ...thì Hoa Mai chụp và post lên nha.

Thân mến,
Hạ Vi

UserPostedImage
havi  
#171 Posted : Sunday, January 2, 2011 10:16:50 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage

VỀ MỘT DÒNG SÔNG

Cần Thơ gạo trắng nước trong Ai đi đến đó thời không muốn về


Tôi quê ở Cần Thơ, nơi biểu tượng của thủ đô miền tây Nam Bộ – Tây Đô. Tôi được sinh ra và lớn lên trong một ngôi nhà trên bờ một nhánh sông của Hậu Giang. Ngày ngày tiếp nối, ngắm nhìn dòng sông quen thuộc khi đục khi trong, thả hồn theo đám lục bình bềnh bồng trôi theo năm tháng, từ khi còn non lá nhỏ tí teo, đến khi già mang những cọng hoa tím có trục cao, nhấp nhô theo sóng nước. Hai bên bải sông, trong khoảng đất chịu thủy triều lên xuống, là hàng cây cao lớn, mọc theo thứ tự cây bần ở ngoài cùng, tra mọc gần bờ, và ô môi ven bờ, chen chúc trên thảm cây nhỏ cốc kèn, ô rô xanh mướt. Xa xa bên trong là vườn cây xanh tốt, thấp thoáng những mái nhà. Bờ sông có hoa nở quanh năm. Hoa tra nở vàng rực bờ sông. Hoa bần có mang trái nhọn tỏa mùi thơm lôi cuốn loài ong mật, thỉnh thoảng rơi tủm xuống sông, cắm vào bùn để mọc thành cây con. Vào mùa bông ô môi trổ, cả một bầu trời dọc bờ sông nhuộm màu tím đỏ. Bông ô môi rụng theo làn gió, mảng bông tím đỏ trôi dập dìu theo sóng nước. Thỉnh thoảng có con cá đớp mồi làm tan rả cả mảng bông đang dính chụm vào nhau. Cứ mỗi lần con nước bắt đầu lớn là chim bìm bịp kêu gọi nhau rộn rã. Dòng nước chảy ngược vào sông, vào rạch, tràn vào ruộng đồng, mang theo phù sa bồi bổ đất đai.
Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê


UserPostedImage


Đời tôi - từ tuổi ấu thơ, qua tuổi dậy thì, rồi có gia đình, cho đến ngày rời quê hương – luôn luôn gắn liền với dòng sông. Hầu hết mọi gia đình sống dọc bờ sông đều dạy con cái mình biết bơi lội từ khi chúng 4-5 tuổi. Cảnh la khóc thảm thiết khi có trẻ chết trôi, tiếng chuông mỏ lể cầu hồn bên bờ sông vào chiều hôm vắng lặng, và chuyện ma da là chuyện thường xảy ra ở vùng dọc bờ sông. Ông bà thường bảo rằng trên một khúc sông nào có đứa chết trôi, thì khúc sông đó có “noi”, oan hồn tìm đứa khác chết thay thế. Vì vậy, bảy chị em tôi được Ba Má và Ông Bà Ngoại dạy bơi khi chúng tôi vừa lên bốn tuổi. Học bơi lội trong sông rất đơn giản. Chỉ cần ôm một thân chuối chặt lấy từ vườn, đầu tiên hai tay ôm chặt thân chuối, hai chân tập đạp nước cho quen, rồi từ từ thả một tay, rồi thả hai tay, lội một mình.

Dòng sông là nơi chơi đùa của đám trẻ nhỏ từ tuổi, mỗi ngày 2-3 lần nhảy ùm xuống sông tắm lội, chơi cút bắt, lặn hụp cả một khúc sông, rồi lội đua, nhất là bọn con trai hay leo lên cành cây mọc nhô ra sông nhảy xuống nước, cành cây càng cao nhảy càng thích thú. Đến tuổi lớn hơn một tí thì mặc quần. Con gái khi biết e thẹn, thì mặc áo cánh để tắm sông. Nhà nội tôi đối diện bên kia sông. Mỗi lần chị em tôi muốn đến nhà nội, thay vì đi dọc theo lộ đến chiếc cầu bắt qua sông rồi đi ngược về hướng nhà nội dài hơn cây số, chị em tôi chỉ cần nhảy đùng xuống sông, thi nhau đua lội đến bờ bên kia, một đoạn sông rộng hơn 100 thước. Bụng đói lả vì bơi lội, chúng tôi chạy thẳng vào vườn, gặp thứ trái cây nào cũng hái ăn, dù còn non chát, nhưng vẫn thấy ngon lành.


Khi lớn hơn tí nữa, ở lứa tuổi dậy thì, trai gái bắt đầu tập bơi xuồng, chèo ghe và học hát hò, học làm câu hò đối đáp giữa 2 nhóm bạn gái trai để tìm người yêu. Qua bao thế hệ, có những câu hò rất hay được truyền miệng nhau, chỉ cần biến đổi vài chữ tùy theo hoàn cảnh, để thử thách trí thông minh của nhau:
Con cá đối nằm trên cối đá Con mèo đuôi cụt nằm mục đuôi kèo Anh mà đối đặng dẩu có nghèo em cũng ưng

Chàng trai phải thật bén nhạy, thông minh, mới đối nổi các chữ nói lái trong hai câu hò của cô gái:
Anh muốn nhờ em mua mắm cá, nhưng má cắm biểu đừng Con chim vàng lông đáp xuống vòng lang, nhảy hát tưng bừng Bây giờ anh đối được, em đã hứa rồi thì đừng có quên.

Có khi cô gái hỏi khó quá, như câu:
Thấy anh hay chữ em hỏi thử đôi lời Vậy chớ hồi tạo thiên lập địa ông trời ai sanh?

hoặc:
Thấy anh ăn học lảo thông Lại đây em hỏi thử khăn lông mấy đường?

Không đối đáp được, chàng tìm cách thoái thác bằng:
Thôi thôi em về em đếm hết cỏ trong vườn Rồi ra đây anh nói có mấy đường khăn lông

Đôi lúc nàng cũng mượn dòng sông để tỏ rỏ tình yêu:
Sông dài con cá lội biệt tăm Phải duyên chồng vợ mấy năm em cũng chờ

Nhiều cuộc hò đối đáp trên bờ sông, trên dòng sông khi chèo ghe, trong đồng ruộng đã tạo nên duyên vợ chồng.


Tại vùng sông rạch, chợ bao giờ cũng ở bờ sông, kế bên một chiếc cầu. Mỗi xóm đều có một bến đò để đưa khách đi chợ sớm chiều, trẻ con đi học. Phương tiện di chuyển đến chợ mua bán hay trường học đều bằng ghe xuồng. Ngoài ra, còn có những ghe bán hàng vặt, trái cây, rau cải, cá tôm, vải vóc, v.v. chèo dọc theo sông rạch vang tiếng rao hàng đến tận mọi nhà ven sông. Trên sông lớn, nhiều ghe lớn bán hàng sỉ và lẻ, đậu chụm lại nhau thành một chợ nổi.


UserPostedImage Chợ nổi Cái Răng


Dòng sông trở nên đẹp và thơ mộng vào những buổi chiều. Các cô gái quê ở tuổi dậy thì thường ngồi trên cầu rủ mớ tóc dài đen óng gội đầu, với bộ quần áo ướt ôm sát da thịt, trông như một bức họa hết sức liêu trai.

Vào những đêm rằm lớn, ngày cúng cô hồn, những chiếc tàu làm bằng giấy đặt trên bè chuối được thả trôi sông, chở một mâm có đủ đèn nhang nghi ngút, giấy vàng mả, bộ tam sên, gà luột, v.v. Ánh đèn cầy nhấp nhô theo ngọn sóng, trong đêm hiu quạnh, tiếng gió rì rào, dòng sông trở nên huyền bí lạ thường.


Hàng năm, vào ngày lể Hai Bà Trưng, các trường nử trong thành phố tổ chức thi nử công, gia chánh, thể thao. Trong mục thể thao có phần thi lội trên sông. Trong tuổi thiếu niên, có một lần tôi đoạt giải nhất thi lội qua sông. Đây là một nhánh sông khá rộng. Lội đua qua sông rất khó, vì phải tính vận tốc dòng nước chảy, nếu không dòng nước đẩy đưa ta xa mục tiêu. Vì đã quen thuộc với dòng sông gần nhà này, tôi đã đến đúng đích mau hơn mọi người. Tiếng nổ máy của chiếc ca nô chạy theo hộ tống, những tràng vổ tay, tiếng reo hò cổ vỏ của khán giả, bạn bè đứng hai bên bờ sông, tôi vẫn còn nhớ rỏ âm vang cho tới ngày nay.


Sông Hậu Giang rộng bao la, đứng bên bờ này không thấy được người đứng bên kia bờ, chỉ thấy một rừng cây xanh thẩm mịt mù. Dòng sông Hậu Giang nơi tôi ở cũng đã từng ghi nhiều trận thủy chiến trong lịch sử.


UserPostedImage



Giờ đây dòng sông đã thay đổi nhiều. Một số kinh rạch chảy vào sông bị lấp, biến thành mặt bằng xây cất nhà cửa. Rạch Tham Tướng nay gần như không còn nữa. Chợ Tham Tướng cũng bị đổi tên. Hai trăm năm trước, ở nơi này Tham Tướng Mạc Tử Sanh liều mình cứu chúa trong một trận thư hùng ác liệt với quân Tây Sơn để chúa Nguyễn Ánh có cơ thoát thân. Đất Cần Thơ là nơi trú ẩn của chúa Nguyễn Ánh. Dân chúng Cần Thơ che dấu ngài. Rạch Long Tuyền (rạch vua) và Xã Long Tuyền ở Bình Thủy là nơi ngài từng trú ẩn. Chuyện dân gian kể rằng trên bước đường bôn tẩu, thuyền quân Tây Sơn đã tiến sát gần bắt kịp thuyền chúa Nguyễn Ánh trên Hậu Giang, thì trời bổng trở gió to sóng lớn, mây đen mù mịt, thuyền nhỏ của Ngài chạy thoát vào một con rạch nhỏ, yên tịnh, với cây cối um tùm, trong lúc sóng gió trên sông Hậu Giang làm thuyền quân Tây Sơn đấm chìm rất nhiều. Nhớ ơn nhánh sông đã cứu mình, ngài đặt tên Bình Thủy. Cũng trên bước đưòng bôn tẩu, trốn tránh trong rừng cây dọc sông, một ngày nọ lương thực hết cạn. Không còn gì để no lòng, ngài bèn ăn thử một loại trái mọc hoang dọc sông, nhờ vậy mọi người qua cơn đói. Ngài hỏi tên lính cận vệ của địa phương về tên của cây này. Tên lính trả lời là “Cây Bần”. Ngài nói “Cây này đã cứu ta, sao có tên xấu xí nghèo hèn như vậy. Từ nay phải gọi là “thủy liểu”. Nhưng dân chúng vùng quê tôi, vốn mộc mạc, không quen nói văn hoa kiểu cách, nên tên cây bần vẫn tồn tại tới ngày nay.

Sau 30 năm xa xứ, mỗi lần nhìn sông Thames tôi chợt nhớ sông Hậu Giang quê tôi. Con sông rộng bao la, mênh mông, chất chứa tình người.

Dòng sông vẫn lửng lờ, êm đềm trôi ra biển cả, như tự thửơ nào. Nhưng quê hương tôi đã trải qua nhiều biến đổi.

Sông kia rày đã nên đồng
Chổ làm nhà cửa, chổ trồng ngô khoai
Đêm dêm tiếng ếch bên tai Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò
.
(Thơ Tú Xương)


Nguyễn thị Kim-Thu Anh quốc, mùa Giáng Sinh 2008
Mến tặng các cháu dâu vùng sông nước Tiền Giang: Ngọc-Yến, Y Thơ và Bích-Hạnh.


UserPostedImage
ThuLinh  
#172 Posted : Monday, January 3, 2011 8:55:38 AM(UTC)
ThuLinh

Rank: Newbie

Reputation:

Groups:
Joined: 9/25/2011(UTC)
Posts: 75

ThuLinh ra^'t thi'ch ba-i post va- nhu*~ng ta^'m hi-nh a?nh cu?a do-ng so^ng, cu?a ngo*o*-i chi. vo*'i chie^'c a'o ba- ba xanh chuo^i' tre^n chie^'c xuo^-ng ma-u xanh da tro*i tu*o*i ma't (ma- ThuLinh ho^~ng nho* co' ma-u ni ddo' Ha Vi), va- cua? nhu*~ng chie^'c xuo^-ng buo^n ba'n co?n con tre^n do-ng so^ng xanh. The^m va-o va-i ca^u ddo^i' thie^t. thu*o*ng va- ca?m ti-nh.
O^i tha^.t nho*' que^ xu*a cu?a mi-nh!
Thanh Phong  
#173 Posted : Tuesday, January 4, 2011 6:11:38 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,311
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4253 time(s) in 1771 post(s)
quote:
Originally posted by crystally
Thân aí mến chào các bạn , các anh chị trong trang ẩm thức du lịch nhé .
Crystally lính mới (hay ma mới) xin chào làm quen các bạncác anh chị .


Chào Crystally. Enjoy your stay here! [:D]
ThuLinh  
#174 Posted : Tuesday, January 4, 2011 10:48:33 AM(UTC)
ThuLinh

Rank: Newbie

Reputation:

Groups:
Joined: 9/25/2011(UTC)
Posts: 75

ThuLinh cu~ng tha^n cha-o Crystally.

Tha^n chu'c Crystally luo^n ti-m ddu*o*.c nhie^u- ddie^u thu' vi. va- ta^m ho^-n thoa?i ma'i khi ghe' va-o any topic cu?a Asia Forum!
havi  
#175 Posted : Tuesday, January 4, 2011 11:04:44 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Mến chào Crystally, cô bé cận thị, phải không ? rất vui khi thấy có bạn mới ghé đến đọc topic và làm quen với các anh chị , các bạn ở đây ..

ThuLinh ơi, hihi, đây là tấm hình tiếp theo nè . ~.~ Chúc ThuLinh & Cystally vui vẻ nhé, nhớ ghé chơi thường xuyên & mong nhận đóng góp của hai bạn nha.


UserPostedImage


UserPostedImage
havi  
#176 Posted : Wednesday, January 19, 2011 6:22:00 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)

UserPostedImage Nhạc sĩ , nhà báo Trường Kỳ
(1946-2009)

Bài viết cuối cùng của nhạc sĩ Trường Kỳ:
Những ngày xưa... ăn uống

Xin mượn tựa đề ca khúc “Những Ngày Xưa Thân Ái” rất nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ với sự thay đổi hai chữ sau cùng cho hợp tình hợp cảnh với ngày Xuân, ngày Tết. Xuân về, Tết đến mà tán phét về chuyện ăn uống quả thích hợp không chê vào đâu được. Nhất là chuyện ăn uống ngày xưa.

Có thể nói ai cũng có những kỷ niệm về một số món ăn liên quan đến những khoảng thời gian khác nhau. Nhưng đáng nhớ hơn cả, chắc chắn phải là thời kỳ nhi đồng nhóc tì. Rồi qua đến lứa tuổi choai choai, có đào có kép. Chắc bạn đã từng nhiều lần lên tiếng, chẳng hạn như: ”Bánh mì ở đây ( có nghĩa là ở Tây, ở Mỹ, ở Canada, vv...) dở bỏ xừ! Thua xa bánh mì Lý Toét hay Ba Lẹ, Sáu Voi ngày xưa!”. Hoặc “tô phở gà này không bằng một góc tô phở Gà Sống Thiến hay Hiền Vương hồi đó”. Với bạn và tôi, hình như món nào thuộc về “hồi đó” luôn ngon hơn bây giờ. Ôi, những ngày xưa ăn uống sao nó ngon quá sức, dù một tô hủ tíu chỉ có mấy lát thịt mỏng lét, một đĩa gỏi khô bò bằng nhôm móp méo, loe hoe vài lát thịt. Vậy mà lùa vào miệng đến đâu, sướng củ tỉ đến đó.

Ngẫm nghĩ lại, một phần khi nhớ về những món ngày xưa luôn thấy ngon hơn so với cùng những món ấy bây giờ, vì nó ngon thật. Nếu có dịp được thưởng thức những món y hệt như vậy, với cùng cách chế biến, cùng những thứ gia vị như ngày nào, chắc sẽ sướng quên chết. Phần khác có người lại cho rằng nếu được ăn lại cũng những món đó chưa chắc ta đã cảm thấy ngon lành gì như vẫn tưởng tượng trong đầu. Khung cảnh thay đổi, hoàn cảnh đổi thay, người ngợm chung quanh cũng khác hẳn, Xét ra thấy bên nào cũng lại...có lý. Từ đó suy ra, bèn nhận thấy khi nhớ về hương vị những món ăn của những ngày xưa, dù là những món dân giã rất tầm thường, ta luôn thấy ngon lành vì ít nhiều có dính líu tới những kỷ niệm của một thời nào đó trong quá khứ. Đó là những kỷ niệm đích thực của những ngày xưa thân ái, với bạn bè, gia đình hay với đào với kép. Hoặc là lần nào được ăn một món ngon (hoặc không ngon) đầu tiên trong đời, mùi vị của nó chắc chắn sẽ ghi lại nơi ta một cách sâu đậm. Chẳng khác gì mối tình đầu của một anh, một chị mới biết yêu đương, mùi mẫn. Cũng may, mối tình đầu của anh chị nào cũng đẹp, dù cho nhan sắc hay ngọai hình của đôi bên dưới mắt thiên hạ cũng còn...tùy người đối diện. Ăn lần đầu tiên, món ăn ngon ta sẽ nhớ hoài. Món nào khiến ta khó chịu vì một vài gia vị hay phụ tùng nào đó sẽ khiến ta chạy bét những lần sau. Lần đầu tiên khi còn bé xíu, người nhà bỏ hành lá vào một món ăn, khiến tôi nhăn mặt, nhíu mày nôn ọe tùm lum. Từ đó trở đi, cứ nhìn thấy món nào có hành lá rắc lên là xin lỗi, không có em!. Đi ăn phở, cháo, miến, bún, vv...nhất định phải dặn cho kỹ lưỡng đừng có bỏ hành. Người bán lỡ quen tay bỏ vào, rồi dù có vớt ra hết chăng nữa thì đối với tôi, cái mùi kinh sợ ấy vẫn làm cho lợm giọng. Mãi cho đến khi lớn hơn mới tập ăn hành cho giống người ta. Các cụ hồi xưa đã phán “Thịt không hành, canh không mắm” thì chỉ có nước vất đi nên ta phải noi theo gương tiền nhân. Tôi quen dần với mùi hành để sau đó ăn hành như chớp. Nguyên cả cọng hành sống chấm với “mù-tạt” cũng chơi tuốt, rất nhiệt tình.


UserPostedImage


Đến bây giờ tôi vẫn còn nhờ đậm nét mùi vị một tô bún riêu của một bà gánh rong trước cửa nhà thờ Huyện Sĩ vào giữa thập niên 50, khi mới di cư vào Sài Gòn. Mỗi sáng Chúa Nhật tôi rất siêng năng dậy sớm, lẽo đẽo theo chân bà nội đi lễ. Chẳng phải ngoan đạo hay sắp sửa được “ơn kêu gọi” chi hết. Mà chỉ mong cho sớm tan lễ để bà nội cho ăn một tô bún riêu. Vừa ra khỏi cổng nhà thờ là ngồi bệt ngay xuống chiếc ghế thấp tè bên gánh bún riêu, xì xụp làm ngay một tô. Khỏi cần bỏ thêm rau muống chẻ với kinh giới, tía tô hay ớt bằm. Vì thuở còn nhóc tì, tôi không mấy gì hợp với rau sống, rau thơm cũng như ớt. Và dứt khóat là không có hành lá. Bún là bún tươi, trắng tinh có mùi chua chua mà có duyên hết sức. Ngoài ra, trong nước lèo chỉ trần sì có cà chua và tôm khô, thoang thoảng tí mùi mắm tôm. Cần vắt thêm tí chanh cho dậy thêm mùi. Ấy vậy, làm xong một tô vẫn còn thòm thèm. Nhất là lâu lâu nhá được một con tôm khô thì khoái chí vô song. Những năm tháng sau đó, tô bún riêu đơn sơ và tầm thường theo kiểu quà nhà nghèo ngày nào của tôi đã được cải tiến, chế biến, thêm thắt loạn xà ngầu. Nào là sườn non, nào là tiết heo, nào là đậu hũ, vv...trông ngon lành hết sức. Nhưng quái lạ thay, ăn chẳng thấy ngon lành bằng tô bún riêu trước cửa nhà thờ Huyện Sĩ của một người đàn bà bán hàng vô danh, chẳng hề có “thương hiệu” lôi thôi. Bà nội tôi là người đã đưa tôi đến với những món ăn đầu đời từ khi còn bé tí khỏang 5, 6 tuổi ở Hà Nội cho dến khi trưởng thành với những bữa cơm gia đình tại Sài Gòn. Khó mà quên được mùi vị của những miếng giò lụa, chả quế hay chả cốm bà tôi gần như chiều nào, sau khi tan chầu ở Nhà Thờ Lớn Hà Nội cũng mua về cho thằng cháu cưng, lúc đó ở trên phố Nhà Chung, đối diện với Tòa Khâm Sứ. Tuy còn bé, nhưng mùi thơm của những miếng giò, miếng chả đó luôn thoang thỏang bên tôi, để bây giờ vẫn khăng khăng cho rằng không nơi nào ở Sài Gòn, Hà Nội hay hải ngọai địch lại. Thật sự như vậy, hay chỉ là một vấn đề tâm lý đối với những món đầu đời. Tôi cũng đã biết ăn thịt chó từ bấy giờ. Thỉnh thỏang vào buổi chiều có tiếng rao “Chó đây!” của một ông gánh thịt cầy tơ bán rong, bà tôi lại với ra cửa sổ gọi lớn “Chó! Chó!” là y như rằng cả gia đình có dịp hạ cờ tây. Lúc đó ngồi ăn ké, chỉ nhận ra là mùi rất thơm, ăn rất ngon, nhưng chưa biết phân tách ra sao. Nhất là còn e ngại trước những củ riềng, trái ớt, rau thơm và chén mắm tôm xủi bọt. Trong bữa cơm gia đình thời đó, ngoài tài làm món thịt kho tầu, tôm rang và món nộm rau muống và hoa chuối bất hủ của bà tôi là những món đậu phụ om cà chua và đậu phụ xốp, rỗng ruột chiên dòn chấm tương cùng món nhộng rang điểm những lát lá chanh thái nhỏ. Lại còn có món gan heo xào hành tây, ốc giả ba ba, vv...Tất cả đối với tôi là vô địch. Lúc đó mới lên 6, lên 7, nhưng đến bây giờ, những món ăn gia đình như vậy vẫn hiện ra rõ mồn một trong cái đầu óc của một anh già trên 60 như tôi hiện nay. Sau này vào trong nam, đến tuổi lớn khôn, khẩu vị của tôi càng nhận ra được những nét tinh tế trong tài nấu nướng của bà nội với những bữa cơm gia đình hàng ngày. Đặc biệt bà chỉ làm vì đưa cháu cưng của bà nên tôi thường được xơi những món như chả cua bể (tức chả giò bây giờ), thịt đông, thịt bò xào khoai tây, rạm rang, giả cầy, ốc nhồi lá gừng, cá rô chiên dòn, vv...Đó là không kể những món canh đặc biệt Bắc Kỳ như canh rau đay, rau mồng tơi nấu với riêu cua hoặc đôi khi với tôm khô hay trứng cáy, canh cải cúc cá rô, canh rau ngót giò sống, canh riêu cá nấu ngót với thì là, canh thuôn thịt bò rau răm vói cà chua, vv...Bây giờ sao tìm lại được những mùi vị như thế. Lá mồng tơi nay trở nên to lớn lạ thường, rau đay chỉ có thứ đông lạnh, vv...Còn riêu cua, chả còn ai rỗi hơi để ngồi giã như bà tôi, hì hục ngồi giã mớ cua trong cái nón sắt nhà binh ngày nào. Chơi riêu đóng keo, đóng hộp nồng mùi dầu đỡ ghiền cho xong.


UserPostedImage


Những năm cuối bậc tiểu học ở trường Taberd, tôi đã “phải lòng” anh Tầu bán bò viên trong cái hẻm nhỏ cạnh trường, ngay trên đường Nguyễn Du. Thời đó, vào những năm 58, 59, đã gọi là bò viên thì chỉ có trần xì bò viên – viên thịt hoặc viên gân - và nước lèo mà thôi. Không có tim, gan, phèo phổi, lá sách, bao tử hay lá lách, tổ ong chi hết trọi. Cái món bún hay hủ tíu bò viên thời kỳ này chưa xuất hiện. Một chén với những bò viên gân sần sùi bốc khói, rắc thêm chút cải bắc thảo, nhỏ vài giọt dầu mè, rồi chấm với tương đen, tương ớt đỏ thì không có thứ sơn hào hải vị nào sánh bằng. Sáng nào rủng rỉnh có tiền, làm luôn một lèo 2 chén cho chắc dạ. Cũng trong thời kỳ này, ăn sáng với những ổ bánh mì “pâté”, xúc xích hay “jambon” ở 2 “ki-ốt” bán bánh mì Bưu Điện và Hương Lan, nằm hai bên nhà Bưu Điện đối với những anh nhóc tiểu học như tôi đã là sang như...Tây. Cái mùi thơm phức của bánh mì nhồi thịt nguội, kèm chút “mayonnaise” và “Maggi” sao ngon khó tả. Là con nhà có đạo, thứ sáu phải kiêng thịt là cái chắc. Do đó bắt buộc phải tìm đến “ki-ốt” Hương Lan làm một ổ bánh mì tôm với “mayonnaise” thơm lừng. Nhiều khi chỉ muốn tỏ ra có tinh thần ngoan đạo triệt để, hầu dốc lòng ăn chay, kiêng thịt không ngoài mục đích được chơi một ổ bánh mì với những con tôm nõn nường, một lớp “mayonnaise” ngà ngọc, dưới đệm một lá sà-lách Đà Lạt xanh mướt, mát rượi. Lạy Chúa tôi, điệu này chắc con phải tình nguyện kiêng thịt kinh niên, hãm mình để khỏi sa chước cám dỗ của những chén bò viên nơi anh Ba Tầu tên A Mìn trong hẻm!


Những năm đầu sau khi di cư vào Sài Gòn, vì chưa ổn định nên gia đình tôi dọn nhà liên miên, mỗi nơi ở vài tháng, nhiều lắm là hơn một năm. Thọat đầu ở trọ nhà bà bác trên đường Đoàn Thị Điểm. Không lâu sau đó dời qua Cống Quỳnh. Chưa kịp biết mùi vị những “đặc sản” của khu phố mình ở thì chú nhóc 8, 9 tuổi là tôi hồi đó lại lếch thếch theo cả nhà dời đô về đường Cao Thắng, đối diện rạp Việt Long. Có nhớ chăng là những món quàbình dân, tầm thường như xôi bắp rắc đậu xanh, hành phi hoặc cái bánh khúc cà cuống, xôi gấc hay khúc bánh mì nhét thịt ba rọi với lớp da heo nhuộm đỏ, nhét đồ chua. Sang hơn chút xíu là gói xôi lạp xưởng với tôm khô, có rắc chút đậu phọng ở trên. Một, hai tuần mới được “bonus” một tô phở 5 đồng nơi hàng phở đầu hẻm. Cao cấp hơn một bậc là có lần được một ông chú thường đến nhà ve vãn bà cô tôi, bao đi ăn phở Nghi Xuân để mua chuộc, đấm mõm ông cháu oắt con. Phở Nghi Xuân nằm ngay trên đường Cao Thắng đối diện với tiệm chụp hình Viễn Kính, góc Phan Đình Phùng có món phở áp chảo đối với tôi thời đó là “độc cô cầu bại”. Nhất là món phở áp chảo dòn với bánh phở dòn nhưng không cứng, nước “sốt” với vị ngọt và mặn hài hòa rất hợp ông thần khẩu. Lại còn thịt bò, cà chua, cần tây, hành tây, tiêu, vv...thì đâu có thua gì một bài đại hợp xướng với đủ thứ nhạc khí hòa lẫn với nhau. Ông “nhạc trưởng” nấu nướng của Nghi Xuân quả là một tay cự phách. Nhớ về những năm tháng đầu tiên ở Sài Gòn đó thật cảm thấy lòng xao xuyến với những gì mới được ăn trong lứa tuổi nhi đồng Nhưng dù sao, hương vị của những món quà thời thơ ấu đó vẫn là những kỷ niệm đẹp trong cái thú ăn uống của tôi sau này.......


UserPostedImage


Khi gia đình tôi dọn về con đường có cái tên quái đản là Da Bà Bầu (sau đó đổi thành Nhật Tảo), thẳng góc với Nguyễn Tri Phương và song song với những Bà Hạt, Vĩnh Viễn, Hòa Hảo, vv...vào cuối thập niên 50, lúc tôi mới theo học bậc trung học, cũng ở Taberd, thì đã thuộc vào lớp tuổi thiếu nhi 13, 14. Lúc đó đã biết yêu trộm nhớ thầm một cô hàng xóm, là một ca sĩ nhí của lò “anh hai” Nguyễn Đức, trước cả thời những ca sĩ họ Phương và những Hoàng Oanh, Thanh Lan, vv...sau đó. Và “năng khiếu” đớp hít của tôi bắt đầu có cơ hội phát triển với những “đặïc sản” quanh vùng, nhiều vô số kể. Gần nhà nhất là bà Tư bán khô mực, hột vit lộn. Sau giờ đi học về, tôi chỉ ngong ngóng chờ bà Tư dọn hàng để lẻn ra quất một miếng khô mực hoặc khô cá thiều, cá đuối. Bà ấy không thuộc loại “tân tiến” để có máy xay khô mực như mấy anh Tầu. Chỉ hoàn toàn thủ công với những nhát búa đập liên hồi lên con khô cho đến khi nào tơi sớ ra là xong. Cô hàng xóm có bắt gặp cũng chẳng có chi phải xấu hổ. Đấng nam nhi nhậu nhẹt chút có sao. Nói cho oai, thật sự chỉ nhâm nhi mồi với ly đậu đỏ bánh lọc hay ly mãng cầu xiêm với đá bào được xịt vào mấy giọt “si-rô” đỏ lòm của dì Mười bên cạnh. Vậy mà cũng “bắt” ra phết, trong khi nhìn mấy đấng trượng phu khác nốc rượu đế hay la ve Larue “Con Cọp” mà ngưỡng mộ quá sức. Lại còn phì phèo điếu thuốc “Mélia” hay “Cotab” mới thật hách xì xằng. Có vẻ giang hồ lãng tử cóc chịu được. Đầu óc thằng nhỏ bắt đầu đã tưởng tượng, vẽ vời ra cái dáng dấp và phong cách oai hùng đó sau này...

Cạnh đó là ông tầu già bán hủ tíu, mì, hoành thắn. Một tuần ít ra tôi cũng xà vào cái xe có vẽ những cảnh được tả trong truyện “Tề Thiên Đại Thánh” mà tôi đang mê man đọc ít ra một lần. Hương vị ngào ngạt của tô hủ tíu Ba Tầu ấy đến bây giờ như vẫn còn phảng phất nơi khứu giác tôi, làm cho vị giác nhột nhạt phát chảy nước miếng, cứ phải nuốt ừng ực. Sau khi nhúng bánh hủ tíu vào nuớc sôi rồi bỏ vào tô trong lúc còn bốc khói nghi ngút, ông ta ngắt một lá sà-lách, vài cọng lá hẹ bỏ lên trên. Quen tay ông ấy tính rắc thêm chút hành, nhưng tôi đã xua tay loạn xạ. Đến lúc đó tôi vẫn còn dại dột chưa biết thưởng thức món hành lá. Kế đó, ông ta bốc vài miếng xá xíu mỏng tanh trắng ngà có viền phẩm đỏ xếp lên mặt bánh. Ngay sau đó là múc từ một cái liễn nhỏ ra một muỗm thịt bằm. Công đoạn cuối cùng đối với tôi mới thật là quan trọng. Đó là một thìa tóp mỡ với những miếng tóp mỡ vàng óng, béo ngậy. Thiếu cái món này thì không còn ra tô hủ tíu. Chẳng có được bao nhiêu miếng tóp mỡ nên phải ăn dè, ăn xẻn, không dám phung phí. Cuối cùng, gom lại vài miếng để và một vốc hủ tíu chót vào miệng với tất cả những gì vụn vặt còn lại cho sướng. “Save the best for the last” là như vậy. Cho đến bây giờ, chủ trương ăn uống của tôi vẫn trước sau như một, đúng như tựa của một bài hát ngọai quốc nổi tiếng cách đây chừng mười năm là “Save The Best For The Last”!.


Trên đường Nguyễn Tri Phương gần ngã sáu Chợ Lớn có khu bán nghêu nổi tiếng, từ nhà tôi thả bộ ra gần xịt. Thời đó, những hàng bán nghêu, hột vịt lộn, vv...còn là những chiếc bàn, chiếc ghế lỏng lẻo, lụp xụp, không “hoành tráng” như những nhà hàng bán đồ biển 4, 5 tầng, đèn “néon” sáng trưng như Quý Thành, Phượng Vỹ, vv...bây giờ. Mỗi nơi bán nghêu chỉ có một vài cây đèn dầu leo lét, nhưng ngồi bên cạnh mấy bếp than hồng cảm thấy ấm áp vô cùng. Ánh sáng mờ mờ ảo ảo ấy đâu thua gì ăn theo kiểu Tây”à la chandelle”! Từng thau nghêu bằng nhôm nghi ngút khói vừa được đặt lên bàn là ta “a-lát-sô” tới tấp và xối xả. Mở vỏ ra, múc thẳng vào chén nước mắm, đưa lên miệng chơi một cái “rột” ngon lành. Con tì, con phế cũng sướng rêm cả lên. Cứ thế mà làm liền tù tì, có khi đến 2 thau mà vẫn thòm thèm. Từ đó, cứ vài ngày vào mỗi khi màn đêm buông xuống là thằng bé len lén vòng cửa hậu, đi theo đường tắt bằng những con hẻm sau nhà để đến với những con nghêu mũm mĩm, căng phồng kèm theo màn phụ diễn 1, 2 hột vịt lộn với rau răm, muối tiêu đậm đà tình dân tộc, ngạt ngào hương vị quê hương. Chắc là phải ngon hơn là chùm khế ngọt và rau đắng mọc sau hè!


Cũng tại khu bán nghêu, sò, ốc hến đó tôi đã lần đầu tiên mời “nàng” đi “dùng cơm tối” như trong “xi-la-ma”. Dành dụm được chút đỉnh, bèn đánh bạo ngỏ lời ong bướm mời “nàng” ra “seafood rstaurant” Nguyễn Tri Phương ăn tối “à la chandelle”. Ôi, lãng mạn và thơ mộng biết bao. Thằng nhỏ hồi hộp dễ sợ khi canh nàng từ trường tiểu học Ngã Sáu đi bộ về đến đầu hẻm, để oai hùng nhảy ra ngỏ lời mời mọc. May phước, “nàng” nhận lời cái rụp. Chắc cô nàng cũng thòm thèm cái món này lắm rồi đây. Hẳn nào gãi đúng chỗ ngứa nên nàng OK ngay tức thì.


Đó là một buổi tối không trăng, không sao, chỉ có ánh đèn dầu leo lét đáng nhớ trong thời kỳ oắt con của tôi. Ta “khai vị” bằng món hột vịt lộn. Mỗi đứa 2 trứng là vừa, còn để dành bụng xực vài thau nghêu. Em lột trước, anh lột sau rất nhịp nhàng, khoan thai. Anh húp nước trước, em húp nước sau. Con của em nho nhỏ xinh xinh. Còn con của anh sao bự thế, lại lông lá xồm xoàm. Nhưng kệ, chơi luôn. Vèo một cái “chàng” và “nàng” đã ”đá” xong 2 trứng với nét mặt rất thơ thới, hân hoan. Liên tiếp sau đó, 3 thau nghêu cũng không còn mạng nào thoát nạn. Nhìn mấy bàn bên cạnh thấy người ta gọi rượu nếp than uống kèm sao hấp dẫn quá. Có đào bên cạnh, làm oai gọi một xị cho ra vẻ với đời chăng. Ngỏ ý này với “nàng”, “nàng” bèn ra chiều săn sóc “Trò không nên uống rượu. Rượu có hại cho sức khỏe lắm. Cô giáo tui nói dzậy!”. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đuợc một người khuyên không nên uống rượu trong khi chưa hề nếm qua một ngụm rượu, hớp bia. Tiếc rằng vài năm sau không còn có “nàng” bên cạnh mà đã ôm cầm theo một cái thằng mắc dịch, mất dạy, côn đồ, lưu manh, cô hồn các đảng, cha căng, chú kiết, đầu đường, xó chợ, vv...Thú thật, chả biết tên đó là ai, nhưng cứ chửi rủa, làu bàu cho sướng miệng...


UserPostedImage


Cũng trên đường Nguyễn Tri Phương, không xa nơi bán nghêu, là mấy tiệm mì nổi tiếng. Trong số có Hải Ký mì gia. Đến với những nơi này là tôi bắt đầu mon men đến với những món thuộc hàng khá cao cấp đối với tuổi lúc đó đã 14, 15 của mình. Nhưng bạn bè rủ rê, nên cũng đua đòi cho...rạng rỡ tiền nhân. Ngoài những tô mì, hoằn thánh, xủi cảo ngon lành ăn kèm với đĩa đu đủ ngâm dấm, tôi còn thấy rất khoái khẩu với những con sò huyết nướng trên bếp than của mấy cái xe trước cửa tiệm mì. Anh Ba Tầu này nướng rất khéo, khiến cứ mạng sò nào mà vỏ vừa hé mở, sùi tí bọt mép là được lấy ra bỏ vào đĩa. Anh nào ngoan cố ngậm miệng, chắc chắn anh đó đã trở thành...liệt sĩ. Tiếc rẻ mà cố gắng nậy vỏ ra, bảo đảm sẽ thấy thối hoắc.

Cũng cách nhà tôi trên đường Da Bà Bầu không xa là nhà thờ Bắc Hà trên đường Lý thái Tổ. Nếu len lỏi đi tắt bằng những con hẻm thì chỉ 5 phút là tới. Đó là nhà thờ tôi vẫn theo bà nội đi lễ sáng Chúa Nhật. Luôn luôn siêng năng, luôn luôn dậy sớm dể sửa soạn đi lễ một cách tươm tất. Bà nội hể hả khen ngơi là thằng bé ngoan đạo hết sức. Chắc chắn sau này này sẽ được vào nước Thiên Đàng, muôn đời vinh hiển vô cùng, Amen. Nhưng chả lẽ những lúc đó lại nói thật là mình mê ăn phở Tầu Bay hơn hẳn đi lễ thì chỉ có chết đòn. Do đó bà không bao giờ biết ý đồ hắc ám, bị ma quỉ cám dỗ của tôi. Y như rằng đã trở thành thông lệ. Cứ sau giờ lễ là bà cháu dắt díu nhau vào tiệm phở Tâu Bay, chỉ cách nhà thờ vài bước. Tôi không bao giờ ăn phở với thịt tái. Thời đó chỉ khoái ăn thịt chín nạc và nhất là thịt bó giò của Tầu Bay. Món giò bây giờ đã thất truyền hoặc là các chủ tiệm phở sợ tốn nhiều công để bó giò nên chả thấy nơi đâu còn. Ngay chủ phở Tầu Bay LTT tên Thế ở Santa Ana là con nuôi bà cụ chủ Tầu Bay chính hiệu, mới qua đời cách đây vài năm, cũng không mấy thiết tha với những bó giò. Có một dạo ông ấy làm, nhưng chỉ được một thời gian rất ngắn cũng lờ đi luôn. Thế là thế nào hở Thế?. Cách phở Tầu Bay một con hẻm, rộng chỉ chừng 2 thước là một sạp bán bánh cuốn nhân thịt không tên, rất nổi tiếng. Bánh được tráng ngay tại chỗ, mỏng, mềm mại và nóng hổi. Nhân thịt thái hạt lựu thơm ngon trộn với đầy đủ mộc nhĩ, hành, tiêu nên dậy mùi ác liệt. Phía trên những chiếc bánh trắng ngần, thấy rõ nhân ở bên trong, là hành phi và ruốc chà bông. Bạn cứ tưởng tượng chấm với nước mắm cà cuống, điểm ớt, vắt thêm tí chanh thì sẽ ngon đến cỡ nào.
Một thời gian sau, tôi đề nghị bà nội dẫn qua tiệm phở, cũng gần Tầu Bay là Đông Mỹ. Bà có vẻ ngạc nhiên, hỏi lý do vì biết tôi nhất định sống chết với Tầu Bay, sao bây giờ lại đổi ý. Ông cháu đích tôn trả lời ngay là vì muốn đổi khẩu vị. Thật tình tôi vẫn khoái Tầu Bay, chẳng muốn đổi khẩu vị gì hết ráo. Chỉ vì khám phá ra là bà chủ Đông Mỹ có 2 cô con gái đẹp quá mạng. Một cô tên Hiền, một cô tên Hậu, Nghe tên không cũng đủ thấy hay, huống gì còn được thấy mặt nữa thì hạnh phúc biết là chừng nào. Thế là ngay từ Chủ Nhật tuần sau, tôi không đi Tầu Bay nữa, cũng chẳng đi Tầu Thủy cũng ngay đó làm chi. Mà trực chỉ đến thẳng mục tiêu chính là Đông Mỹõ. Thấy cô Hiền, cô Hậu thập thò ở cửa rèm như “đầu lòng hai ả tố nga...cô Hiền là chị, Hậu là cô em”? đã đủ thấy phê, cần gì ăn uống. Nạm, gầu, gân, vè, sụn, mỡ nổi, mỡ tật gì cũng chẳng thiết. Từ đó có thêm một nhận định rằng, tiệm đó hoặc món đó chưa chắc đã ngon. Nhưng ta đi tới, đi lui hoài nên cũng thấy ngon miệng lạ thường. Thật ra chỉ vì có người đẹp thấp thoáng vào ra, khiến ta về thơ thẩn nên cũng đi ra, đi vào dùø kết quả cũng chẳng được sơ múi gì. Cô Hiền mấy năm sau đó dĩ nhiên là đi lấy chồng. Còn cô Hậu cũng nối gót chị để lấy một anh Ấn Độ! Chắc rằng quá ngán ăn phở nên cô chọn món cà-ri để thay đổi khẩu vị chăng. Hiện cô ở Paris và thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại sang thăm hỏi, chuyện vãn lăng nhăng. Chẳng biết làn da cô còn trắng trẻo như miếng lá sách bò và đôi má cô có còn mũm mĩm, hây hây như miếng mỡ gầu chăng. Chỉ muốn cắn một phát.


Có lẽ thấy cậu quí tử bắt đầu khá lớn mặc dù vẫn luôn lùn tịt, bố tôi thường dẫn đi ăn uống nơi các nhà hàng để khoe ông con trai 15, 16 tuổi với cặp kính cận thời đó đã dầy như cái đít chai Coca Cola. Với tuổi này, ngồi ăn chung với người lớn chán thấy bà. Dù có vào Đồng Khánh, Bát Đạt, La Cigale, Chez Albert, vv...chăng nữa với đủ món sơn hào hải vị cả Tây lẫn Tầu nhưng thú thật chưa thấy ngon lành như khi tự mình đi khám phá sau này. Nhưng tôi không sao quên được những lần một mình đi với bố đến những tiệm cơm tây thuôc loại nhàng nhàng như Mékong hoặc Chí Tài trên Chợ Cũ. Đó là những dịp để ông hướng dẫn tôi một cách căn bản để ăn uống, sử dụng dao nĩa như Tây mà trong trường các vị thầy dòng đã từng chỉ vẽ. Tay không được chống lên bàn, dao chỉ cắt một chiều vào phía trong, không được cưa đi cưa lại như “kéo cưa lừa xẻ”. Thịt gà phải cắt làm sao, lấy tay ngoặm không phải là người lịch sự, vv...và vv...Từ những tiệm cơm tây kinh tế, tôi đâm ra rất khoái món “crème de volaille” và vài món khác như lưỡi bò sốt vang, gan gà chiên bơ tỏi, vv...để sau này tới tiệm nào cũõng gọi những món này mà xử. Ông bố cũng là người ghiền phở như ông con, nên thường đưa đi ăn. Nhưng ông lại khoái ăn phở An Lợi nằm ở góc đường Nguyễn Kim và Trần Hoàng Quân, một địch thủ của tiệm phở do gia đình ca sĩ Giao Linh trấn thủ gần đó. Mùi vị của An Lợi phảng phất chút Ba Tầu nên tôi không khoái cho lắm. Nhưng những lần đi với bố, tôi đã bắt đầu biết ăn ớt theo cách của ông. Gắp mấy miếng ớt tùy liệu theo độ cay, bỏ vào muỗng, sau đó nhúng vào tô phở, dầm ra nhè nhẹ rời vớt ra ngoài. Theo kiểu này, “đô” ăn cay của tôi tăng dần. Đến bây giờ không thể thiếu một trái ớt hiểm kèm theo tô phở. Ông cũng chỉ tôi không nên vắt chanh vào tô phở nóng hổi khi vừa bưng ra. Như vậy sẽ khiến nước lèo có vị đắng do sức nóng. Hai bố con giống nhau ở chỗ cương quyết không bao giờ bỏ tương đen hay tương ớt đỏ vào tô phở, sẽ hỏng cả vị nước lèo.. Giá sống cũng cương quyết chối từ vì nước phở sẽ có phần bị nhạt nhẽo. Tôi cũng chỉ mới biết ăn phở kèm theo với rau thơm như húng quế, ngò gai, ngò rí kể từ khi đó. Cha truyền con nối, đến bây giờ tôi vẫn theo như vậy để “xử” những tô phở, đối với tôi chẳng còn tìm thấy mùi vị của những ngày xưa. Dù là những tiệm khách hàng nối đuôi nhau ra vào nườm nượp. “Cái... phở ngày nay đã hỏng rồi” chăng?


UserPostedImage


Đến khi đến tuổi 17, tuy vẫn tiếp tục học ở Taberd, nhưng cũng là lúc bắt đầu bước chân vào “trường đời” với nghề viết lách. Khởi đầu vào năm 1963 với tuần báo Kịch Aûnh. Từ đó trở đi ”năng khiếu” đớp hít của tôi có mòi phát triển mạnh mẽ với những “khám phá” ly kỳ và lý thú những nơi ăn uống nhậu nhẹt ở Sài Gòn trong thập niên 60 cho đến khi xẩy ra biến cố tháng 4 năm 75. Đây được coi như thời kỳ cực thịnh của nền ăn uống ở thủ đô miền Nam. Những người cùng lớp tuổi tôi vào thời đó hẳn còn nhớ rõ những con đường, những ngõ ngách thân thuộc với những hàng ăn, quán nhậu một thời lừng lẫy với biết bao kỷ niệm khó quên. Khỏang thời gian đó, tôi sẽ có dịp nhắc lại trong một bài khác với những điều còn sót lại trong trí nhớ...


UserPostedImage
havi  
#177 Posted : Thursday, February 3, 2011 9:15:19 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 9 time(s) in 8 post(s)
Canh khổ qua dồn thịt

UserPostedImage


Khổ qua ăn cho cái khổ nó đi qua, lol. Người miền Nam mỗi dịp Tết đến thì hay hầm 1 nồi to tướng để tiễn đưa cái khổ của năm cũ đón chào 1 năm mới với đầy hứa hẹn sung túc hơn. Năm nào bà ngoại Đăng cũng làm, mà mẹ Đăng thì ít ăn vì mẹ Đăng nói " ăn cái khổ vào bụng, tức là nuốt nó vô trong lòng, thôi, con không nuốt đâu mà phải đuổicái khổ đi chớ" bigsmile, đó là cái kiểu lý sự cùn cho vui thôi. Chứ khổ hay sướng đều có nghiệp duyên đã định sẵn rồi. Muốn thay đổi thì phải thay đổi chính bản thân mình kìa, mà con người là cái giống ngang nhứt, dễ gì p. Ăn miếng khổ quá, vị đắng thấm đầu lưỡi, nhưng ngòn ngọt của thịt lại để lại dư âm cuối lưỡi. Vậy đó, cái gì cũng phải gặp đắng cay rồi mới có ngọt bùi chứ, dễ ai mà toàn ngọt bùi không đâu?


UserPostedImage


- 3 đến 5 trái khổ qua vừa vừa, lựa trái tròn, màu trắng, gai nở đều, sẽ ko đắng lắm.

- 150gr thịt nạc hoặc ba chỉ bằm nhuyễn

- 5 tai nấm mèo ngâm mềm xắt sợi.

- Khổ qua chẻ 1 đường dọc theo chiều dài trái, không cắt đầu đuôi nha, để nguyên cho đẹp, khi ăn thì mới cắt.

- Thịt trộn chung nấm tai mèo, hạt nêm, đường, tý bột ngọt và muối, tiêu. Nêm ít thôi kẻo mặn, chút nữa sẽ nêm nước canh sau. Dồn thịt đã trộn đều vào trái khổ qua đã rửa sạch, lúc này rỗng ruột rồi.

- Bắt nồi nước chờ sôi, cho 1 muỗng canh nước mắm vào, có tác dụng làm cho trái khổ qua lúc chín mềm miệng vẫn khép lại, thịt không rơi ra. Rồi lần lượt cho khổ qua vào, hầm cho mềm. Nêm nếm cho nồi canh vừa ăn, xắt hành ngò.

Truc Ngan


UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
9 Pages«<789
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.