Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

107 Pages«<105106107
Options
View
Go to last post Go to first unread
Duy An  
#2121 Posted : Tuesday, September 14, 2021 10:43:03 AM(UTC)
Duy An

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/5/2011(UTC)
Posts: 1,286

Thanks: 211 times
Was thanked: 696 time(s) in 508 post(s)
Người yêu thơ, yêu sách vở Nguyễn Mạnh Trinh đã ra đi vĩnh viễn

UserPostedImage
Nguyễn Mạnh Trinh (1949-2021)

Bài PHÚC QUỲNH

Nhà thơ, nhà biên khảo Nguyễn Mạnh Trinh đã từ biệt gia đình, từ giã bạn bè, và giã biệt cõi đời vào một buổi sáng sớm của một ngày hứa hẹn nắng gắt của tháng Tám tại Nam California. Tin ông mất được loan đầu tiên trên trang Facebook của Văn Học Press, sau đó được bạn bè truyền tay, chia sẻ lại trong sự sửng sốt, bất ngờ, cùng sự thương tiếc dành cho một người bạn rất khiêm tốn, hiền lành.

Nhà văn Trịnh Y Thư, một bạn thân của ông Nguyễn Mạnh Trinh, cho biết nhà thơ đã qua đời lúc 4 giờ sáng thứ Ba, ngày 24 tháng 8, 2021 tại tư gia. Ông chỉ mới vừa từ nhà thương về nhà được một hôm thì ra đi vĩnh viễn, để lại người vợ thân yêu là bà Nguyễn Thị Thế, thọ 73 tuổi. Lễ hỏa táng sẽ được cử hành ngày 10 tháng 9.

Trong bốn thập niên, Nguyễn Mạnh Trinh ban đầu xuất hiện trong giới văn chương là một nhà thơ, dần dần ông chuyển sang biên khảo và trở thành một trong những nhà bình luận văn thơ viết khỏe nhất tại hải ngoại. Trong tình thân, các bạn văn thường nói giỡn Nguyễn Mạnh Trinh là “một nhà thơ to con,” vì ông có thân hình vạm vỡ (ông từng đi lính trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa), không phù hợp với ấn tượng một thi sĩ phải là một anh chàng thư sinh, thân hình ẻo lả, ốm yếu, tay cầm điếu thuốc, miệng nhắp ly cà phê (hay rượu), mắt mơ màng nhìn xa xăm, vân vân. Ông sống rất lành mạnh, chừng mực, không hút thuốc, không bia rượu, cũng không lăng nhăng chuyện tình cảm, có nụ cười rất hiền hòa và thường híp mắt cười mỗi khi bị bạn bè chọc ghẹo. Ông chỉ có một đam mê là thơ, hay thi ca theo lời ông từng nói với ký giả Mặc Lâm của đài RFA trong một cuộc phỏng vấn năm 2009.

Khi đó Mặc Lâm cho biết “Nguyễn Mạnh Trinh không nhận mình là cây bút phê bình văn học chuyên nghiệp, ông tự nhận mình chỉ là một người đọc văn, ghi lại cảm nghĩ và chia sẻ những bài viết ấy trên mặt báo với những người yêu văn học như ông.”

Ông đã nói với Mặc Lâm về việc viết bài phê bình thơ văn, “Thật ra tôi là người yêu thơ và yêu mến sách vở. Vì yêu thơ thành ra tôi muốn làm một nhịp cầu giữa độc giả và người sáng tác. Tác phẩm đầu tiên mà tôi viết là tập thơ của nhà thơ Nguyên Sa số 1. Có những bài viết mà tôi nghĩ rằng là phản ảnh tâm tư của một số đông độc giả.”

Dưới đây là trích đoạn từ một bài viết của nhà văn Trịnh Thanh Thủy đăng trên Facebook cá nhân chiều thứ Năm, 26 tháng 8, về tiểu sử và tác phẩm của Nguyễn Mạnh Trinh:

“Vô cùng thương tiếc nhà thơ, nhà biên khảo và truyền thông Nguyễn Mạnh Trinh đã ra đi mãi mãi (1949-2021). Tháng Tám chưa qua, hạ chưa tới. Thu còn xa lắc, lá chưa kịp chín vàng, mà anh đã rụng rơi. Thủy mãi nhớ nụ cười hiền của một Nguyễn Mạnh Trinh nho nhã điềm đạm. Thành kính chia buồn cùng gia đình anh. Xin thắp nén hương lòng gởi đến anh, một tài hoa vừa thong thả rong chơi về miền phương ngoại.

“Nguyễn Mạnh Trinh sinh năm 1949 tại Hà Nội, lớn lên ở miền Nam. Năm 1969, ông tình nguyện gia nhập quân đội Việt Nam Cộng Hòa, phục vụ tại Không Đoàn 60 Bảo Trì Tiếp Liệu thuộc Sư Đoàn 6 Không Quân Pleiku từ khi thành lập đơn vị này vào những năm 1971 cho đến ngày tàn cuộc chiến.

“Sau biến cố 1975, ông tị nạn tại Hoa Kỳ và bắt đầu dấn thân vào những sinh hoạt văn học nghệ thuật tại tiểu bang California. Ngoài viết văn và làm thơ, ông thường viết những nhận định văn học liên quan đến tác phẩm của những tác giả nổi danh như Xuân Vũ, Trần Văn Minh, Dương Hùng Cường, Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa, Vũ Hữu Định, Quang Dũng, Phạm Đình Chương, Phạm Công Thiện, Tô Thùy Yên, Kim Tuấn, Du Tử Lê… Những bài viết của ông xuất hiện trên hầu hết các tạp chí văn học tại hải ngoại.

“Ông chủ trương tủ sách tác giả tác phẩm Đời và là thành viên trong nhóm chủ trương Hợp Lưu - Hoa Kỳ. Nguyễn Mạnh Trinh cùng với Nhã Lan chủ trương chương trình “Tản Mạn Văn Học” trên đài phát thanh Little Saigon mỗi sáng thứ Bảy, được đông đảo người Việt tại California theo dõi.

“Tác phẩm đã xuất bản: Thơ Nguyễn Mạnh Trinh (Người Việt, 1985). Tập truyện Hai Mươi Ba Người Viết Sau 1975 (biên tập cùng Trịnh Y Thư, Văn Nghệ Hoa Kỳ, 1989). Rì Rào Sóng Vỗ, tập truyện ngắn.”

Nhà văn Vĩnh Hảo, chủ bút Nguyệt San Chánh Pháp, từng viết về thơ của Nguyễn Mạnh Trinh như sau:
“Thơ mới của Nguyễn Mạnh Trinh đọc lên, nghe như nhạc. Một loại nhạc buồn thấm thía. Một loại buồn rất đau. Nhất là bài này, Dặn Anh Khói Sóng, giọng thơ thật trầm tĩnh, mà nỗi đau thì lạnh tê vào tận tim gan:

Anh, rẽ thẳng ngôi em làn tóc xõa
Không quanh co khuất khúc mối tình em
Dù biển gió sẽ rối tung trăm ngả
Anh vuốt ve cho giấc ngủ em mềm

Anh, ru em lời ca dao mật ngọt
Cho em quên cơn khát biển nhọc nhằn
Nhìn thẳng mắt em chân trời hy vọng
Cho mênh mông anh trán phẳng vết nhăn

Anh, vuốt khẽ cho em tà áo mộng
Khép sau lưng tia nắng đẹp phố phường
Ô kìa anh tung tăng đôi bướm đẹp
Đang nô đùa bãi cỏ biếc quê hương

Anh đọc nhỏ thơ anh lời dưới mộ
Có phải em đang dần rã xác thân
Có phải đang bập bềnh muôn khói sóng
Đường hải hành trăm lối dạt phân vân

Anh, hãy hôn em bờ môi vời vợi
Ấm vòng tay tà áo đẹp em đan
Đợt phiêu bạt gió bên trời tiếng gọi
Ơi nụ cười sao đau xót vô vàn

Anh, em đã vùi trong lòng biển thẳm
Vèo cánh chim qua nhịp sóng đoạn trường
Rêu xanh sẽ muôn đời xây nấm mộ
Trái tim không ngưng nhịp đập quê hương.


Thành kính phân ưu cùng gia đình nhà thơ Nguyễn Mạnh Trinh trước sự mất mát đau buồn này.


Nguồn VienDongDaily
UserPostedImage
Cỏ Thơm  
#2122 Posted : Tuesday, October 5, 2021 3:38:59 PM(UTC)
Cỏ Thơm

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 10/11/2012(UTC)
Posts: 65
Location: Hạvi nè

Thanks: 48 times
Was thanked: 63 time(s) in 28 post(s)
.

Nguồn Nguoi-viet.com

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Vũ Hoàng Chương



Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 Tháng Năm, 1916, tại Nam Định. Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định. Năm 1931, ông nhập học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, đỗ tú tài năm 1937.

Năm 1938, ông vào Trường Luật nhưng chỉ được một năm thì bỏ đi làm phó kiểm soát Sở Hỏa Xa Đông Dương, phụ trách đoạn đường Vinh-Na Sầm.


UserPostedImage

Nhà thơ Vũ Hoàng Chương. (Hình: tienglongta.com)


Năm 1941, ông bỏ Sở Hỏa Xa đi học cử nhân toán tại Hà Nội, rồi lại bỏ dở để đi dạy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng sáng tác thơ và kịch. Sau đó trở về Hà Nội lập “Ban kịch Hà Nội.” Cũng năm đó ông gặp Đinh Thục Oanh, chị ruột nhà thơ Đinh Hùng và hai người thành hôn năm 1944.

Năm 1954, Vũ Hoàng Chương di cư vào Nam, tiếp tục dạy học và sáng tác ở Sài Gòn.


Năm 1959 ông đoạt “Giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc” của Việt Nam Cộng Hòa với tập thơ “Hoa Đăng.” Trong năm này ông sang Âu Châu tham dự hội nghị Thi Ca Quốc Tế tại Bỉ.

Thời gian 1969-1973 Vũ Hoàng Chương là chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Việt Nam. Năm 1972 ông đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc lần thứ hai. Ông còn được vinh danh là “Thi Bá” Việt Nam.

Ngày 13 Tháng Tư, 1976, ông bị giam tại khám Chí Hòa. Bệnh nặng đưa về nhà được năm ngày thì ông mất ngày 6 Tháng Chín, 1976, tại Sài Gòn.



UserPostedImage
Tuổi thơm mười sáu tình thơm mới. (Tranh: Mai Thứ)

Phố cũ

Ôi chốn này xưa vai sánh vai
Trán cao hoài vọng tóc buông cài
Tuổi thơm mười sáu tình thơm mới
Duyên đượm hàng mi ngập nắng mai.

Hồ Gươm sóng lụa bờ tơ liễu
Hàng Trống Hàng Khay rộn bước người
Sách vở lên hương trầm ngát nẻo
Hoa soan hoa phượng chói màu tươi

Thấp thoáng hè qua đài phượng rụng
Lào rào thu muộn lá soan rơi
Tay trong tay nắm, tình trong mắt;
Lòng bốn mùa xuân, nguyệt bốn trời.

Đôi lứa mê say cùng gắn bó
Mẹ cha cùng hẹn sẽ dành nơi
Trường chung một hướng nhà chung ngõ
Hoa gấm cùng mơ dệt cuộc đời

Thế mà tan tác mười năm mộng
Có kẻ ra đi chẳng một lời!
Nửa kiếp lênh đênh dừng phố cũ
Một mình trơ với tuổi ba mươi.

Lớp học nào tan, đường rộn rã
Tình thơm mộng nhỏ tóc buông vai…
Hàng Khay Hàng Trống hoa nào rụng?
Màu tím thờ ơ vạt áo ai!




UserPostedImage
Duy An  
#2123 Posted : Monday, December 6, 2021 12:06:26 PM(UTC)
Duy An

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/5/2011(UTC)
Posts: 1,286

Thanks: 211 times
Was thanked: 696 time(s) in 508 post(s)
UserPostedImage


Búi tóc ngày xưa

Ngày xưa, búi tóc không chỉ dành cho phụ nữ mà cánh đàn ông cũng búi tóc. Và để trông đẹp hơn, người ta dùng chiếc khăn vải che đầu và che cả cái búi tóc sau gáy. Chiếc khăn có nhiệm vụ vừa bảo vệ tóc tránh cháy nắng và vướng víu cũng như giữ ấm phần đầu vừa che mớ tóc loà xoà trước trán cho gọn gàng và duyên dáng.

Tất nhiên, đối với nam giới dùng khăn búi tóc không phải để cho mình thêm duyên dáng, nó nghiêng về sự tươm tất che kín cái “củ tỏi” cho gọn gàng. Kiểu vấn khăn nam giới thường có một điểm chung là không để lộ mái tóc trước trán. Hầu hết nam giới đều chỉ vấn theo một kiểu búi tóc cột riêng sau gáy, và khăn vấn vòng cao trên đầu. Còn đối với phụ nữ, dùng cái khăn búi tóc có phần nghiêng về làm duyên cho nên các bà có nhiều kiểu vấn khăn, khá đa dạng. Các bà các cô luồn tóc vào khăn vấn quanh đầu, trùm khăn mỏ quạ hay quấn khăn vành, không trùm búi tóc. Các kiểu quấn khăn đầu này thường thấy ở miền Bắc và miền Trung. Khăn vấn đầu được xem như là một trang phục không thể thiếu đối với người phụ nữ và đã đi vào văn chương: “Miệng cười như thể hoa ngâu/Cái khăn đội đầu như thể hoa sen”.

Khi những người miền Trung đi mở đất phương Nam, họ mang theo cái khăn vấn đầu của lề thói cha ông vào vùng đất mới. Cái khăn vấn đầu che “củ tỏi” của đàn ông tồn tại cho đến những thập niên đầu của thế kỷ trước. Sau đó, nó được đơn giản lại chỉ còn chiếc khăn vấn trên đầu mà không che “củ tỏi”. Còn phụ nữ thì dùng khăn vuông rộng bản có thể che kín cái đầu và khuôn mặt chỉ hở đôi mắt khi làm đồng áng hoặc vắt ngang vai. Có lẽ khí hậu phương Nam nắng mưa hai mùa oi bức, vấn khăn đơn giản là điều sáng tạo. Cái búi tóc của nam giới trong miền Nam vẫn còn tồn tại ở một số ít người cho đến cuối thập niên 1960, mặc dù từ hơn nửa thế kỷ trước, khi phong trào Duy Tân của cụ Phan Châu Trinh vận động ở miền Trung kêu gọi đàn ông Việt Nam nên cắt tóc ngắn, cắt móng tay, miền Bắc hưởng ứng bỏ tục nhuộm răng đen, ăn trầu sống theo lối văn minh của người châu Âu. Thế mới biết, để thay đổi một lề thói sinh hoạt của cha ông không dễ dàng gì.

Trong tác phẩm “Tuấn, chàng trai nước Việt” của nhà văn Nguyễn Vỹ kể lại nhân vật Tuấn, một thư sinh biểu hiện sự cách tân, đổi mới trước nhất là bản thân cúp tóc (cắt tóc) húi cua để được học ở một trường Tây theo yêu cầu của nhà trường. Khi hay tin đứa con trai mình cúp tóc, cả cha mẹ khóc oà lên la oán: “Ông cha đập bàn đập ghế, la hét om sòm: “Con có cha như cái đầu có tóc. Theo phong tục nước An Nam ta, con phải để tóc, ấy là để thờ cha mẹ, ấy là có hiếu. Cắt tóc đi cũng như là từ bỏ cha mẹ. Tao theo sách thánh hiền dạy lễ giáo từ xưa tới nay của nước An Nam như thế. Tao đây đã 50 tuổi, ông nội bà nội mầy đã quá vãng rồi, mà tao còn búi tóc để giữ đạo làm con cho trọn chữ hiếu. Huống chi ngày nay tao còn sống mà mầy lại cắt cái búi tóc bỏ đi sao được! Mầy mà nghe lời người ta cắt bỏ cái búi tóc, thì là tao nhảy xuống giếng tao tự tử. Chiều nay vô trường thưa với quan Ðốc học như thế”.

Mặc dù bối cảnh xã hội của nhân vật sống trong nền văn minh làng xã phong kiến nhưng tác phẩm này ra đời vào năm 1969 và tóc của nhà văn khi ấy được cắt tỉa gọn gàng. Phải chăng đây là hồi ức của chính tác giả mượn hình ảnh nhân vật Tuấn thay mình? Mái tóc dù của nam hay nữ dưới mắt Nho giáo luôn được xem như một phần thân thể của mình do cha mẹ, ông bà tạo ra. Nhưng quy luật phát triển xã hội thay đổi không ngừng, cái đẹp thì giữ cái không còn hợp thời thì nên bỏ. Cha mẹ Tuấn đành theo thời đại nhưng phải dâng cúng lễ trình thưa: “Trên bàn thờ ông bà, có bày một hộp trầu cau, một nải chuối chín và một con gà luộc. Một mâm gỗ lớn đựng mười chén cháo, và mười đôi đũa, đặt trên bộ ván kê trước bàn thờ. Ông Xã thắp đèn hương, đứng khấn vái hồi lâu. Khấn xong ông lạy ba lạy, đến lượt mình, trong chiếc áo dài, khăn đen với cái búi tóc trên đầu, anh cũng lạy ba lạy. Anh gỡ cái khăn trên đầu ra, cung kính đặt nó trên một chiếc khay bên cạnh mâm cháo gà, vái thêm vái nữa rồi mới ngồi xuống ghế. Búi tóc được xổ ra. Một lọn tóc đen mướt chảy lòng thòng xuống đến nửa lưng. Mỗi mớ tóc xác xơ rơi xuống đất là một chút dĩ vãng đang rơi khỏi đầu óc của chàng trai nước Việt đương buổi giao thời”.
Xem thêm: Nhớ... từ một lần coi phim

Cùng trong thời gian “Tuấn, chàng trai nước Việt” ra đời, tôi còn là một đứa trẻ học lớp Tư, bắt đầu hiểu biết đôi chút chuyện làng trên xóm dưới. Trong khu xóm của tôi vẫn có số ít ông lão đầu tóc bạc phơ còn đeo “củ tỏi” sau gáy.

Tôi nhớ chú Năm của thằng bạn trong xóm. Gia đình cha mẹ nó từ Bến Tre lên Sài Gòn sinh sống từ chục năm trước. Thỉnh thoảng chú Năm nó khăn gói lên Sài Gòn mang theo một giỏ đệm ốc bươu lên tặng ông anh Hai. Chú Năm lúc đó không phải tuổi trung niên, tóc còn đen nhưng búi một “củ hành” sau gáy. Một hôm, tôi qua nhà bạn ăn ốc bươu hấp sả, trong lúc ăn uống tôi nghe ba thằng Dũng nói: “Sao chú không cắt cái búi đi cho gọn mà cứ búi như tóc đàn bà?”. Chú Năm trả lời: “Ông bà mình từ nào giờ để vậy, thì mình để vậy có sao đâu. Hơn nữa tôi là dân làm ruộng, có sống ở thị thành đâu mà quan tâm lời dị nghị của thiên hạ”.

Chuyện để búi tóc tôi từng nghe mấy người lớn tuổi trong xóm kể là theo truyền thống ông bà. Thoạt đầu tôi nghĩ chú Năm là người theo đạo Hoà Hảo. Những người tu đạo này thường vận quần áo bà ba trắng, chân mang guốc mộc, đầu để búi tó sau gáy. Nhưng hôm đó mới biết không phải theo đạo Hoà Hảo người ta mới để tóc dài búi tó “củ hành”.

Má tôi cũng vậy, tóc búi tó như bao phụ nữ có tuổi khác dù đang sinh sống ở thị thành. Ðây là một kiểu thời trang của hầu hết phụ nữ thời đó chứ không phải theo truyền thống của ông bà ngày trước. Những phụ nữ đứng tuổi, sinh đẻ nhiều, nguồn nước sinh hoạt hằng ngày không tốt dễ làm rụng tóc nên má tôi hay những người tóc ít đều phải dùng một lọn tóc mượn cặp thêm để búi tóc lên trông nó dày dặn, thẩm mỹ hơn. Búi tóc xong, má lấy cái túi lưới đen thưa trùm lên và gút lại cho khỏi bị bung ra khi làm việc. Nhiều khi ta vẫn thường nghe câu nói cửa miệng của mấy bà làm việc vất vả, than: “mần muốn sứt cái đầu tóc mượn” luôn.

Tóc mượn là tóc thiệt đàng hoàng không phải tóc của người chết. Nhiều chợ lớn ở Sài Gòn có sạp chuyên bán tóc mượn bảo đảm “tóc thiệt”. Tóc mượn chưa thành lọn còn gọi là “tóc rối”. Thỉnh thoảng mấy người mua bán ve chai đi ngang qua nhà tôi cất giọng rao “Có ai bán tóc rối không?”. Tóc trên đầu không còn là điều thiêng liêng như quan niệm của Khổng giáo hồi xưa nữa. Có người vì nghèo túng còn đi bán tóc của chính mình. Tóc mượn thường là tóc của mình rụng ra hằng ngày, nhặt nhạnh, vuốt lại cất vào cái hộp để chục năm sau đem ra bó lại thành lọn tóc nhỏ để dùng. Có khi là tóc xin của người khác, dài quá cắt ngắn đi. Không biết má tôi có lọn tóc mượn hồi nào nhưng khi còn bé tôi đã biết đến nó. Mỗi tối trước khi đi ngủ má tôi lấy lọn tóc mượn ra, thoa chút dầu dừa lên rồi lấy lược chải cho đến khi bóng mượt, xong rồi mới đem cất vào hộp sắt tây đặt bên đầu giường như một vật bất ly thân.

Ngày nay, phụ nữ lớn tuổi búi tóc kẹp theo tóc mượn quả là hiếm hoi. Còn đàn ông dù sống ở vùng nông thôn quê mùa chắc cũng không còn để búi tóc “củ tỏi” nữa. Tôi mượn một truyện ngắn Tóc mượn 100 chữ của tác giả Minh Tâm đăng trên tạp chí Kiến Thức Ngày Nay số 324 vào cuối thế kỷ 20 khơi lại ký ức của các bà các mẹ để kết thúc câu chuyện búi tóc ngày xưa.

“Thuở trước mỗi khi bới đầu bà thường dùng một lọn tóc nhỏ thêm vào búi tóc. Bà bảo đó là “tóc mượn”. Tôi hỏi: -Mượn của ai? Bà cười. Bà bệnh nhiều không bới tóc nữa, thỉnh thoảng bà thoa dầu dừa tay run run chải lọn tóc mượn. Tôi hỏi: -Bà chải tóc làm gì? –Ðể dành cho mẹ con.

Bà mất, mẹ không bới đầu, lọn tóc mượn không ai nhớ tới. Một lần dọn dẹp chợt thấy lọn tóc, mẹ dửng dưng: -Ngoại mầy thiệt…

Tôi thấy nhớ bà, thương bàn tay run run chải tóc.”.

Trang Nguyên - Trẻ Magazine
UserPostedImage
Hạ Vi  
#2124 Posted : Monday, January 10, 2022 12:52:54 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,589
Location: CỏThơm

Thanks: 4254 times
Was thanked: 10700 time(s) in 2632 post(s)


UserPostedImage

Một Chút Mưa Thơm

Mưa thân ái trên tay
Tay mỏi rời trong tóc
Tóc nhớ ai mọc dài
Mắt nhớ ai muốn khóc

Tay của em
tóc của em, và
mắt của em
Của mưa của mưa,


của mưa
Tay em tay mưa
tóc em tóc mưa
mắt em mắt mưa ...



mường mán



UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
107 Pages«<105106107
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.