Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

2 Pages12>
PHONG TRÀO NHẠC TRẺ SG trước 4/1975
havi
#1 Posted : Saturday, March 20, 2010 4:00:00 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/8668a6b7.jpg?t=1269192498[/img]

Sài Gòn và “đại nhạc hội” trước 1975


Năm 1954, dù người Pháp rút khỏi Việt Nam, nhạc Pháp vẫn còn hằn sâu trong sinh hoạt âm nhạc xã hội, nhưng khi người Mỹ đổ quân đến miền Nam thì nhạc Pháp cũng lùi dần nhường bước cho làn sóng văn hóa Mỹ. Cuối thập niên 1950 - đầu thập niên 1960 có thể nói nhạc trẻ Sài Gòn đã hình thành, nhưng nó thật sự gây được ấn tượng mạnh mẽ với công chúng trẻ là từ năm 1963.



[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e7b7ae3e.jpg?t=1269195085[/img]
Nữ ca sĩ Kim Oanh trên sân khấu Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd năm 1972


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b63b55db.jpg?t=1269195368[/img]
Trường Kỳ trên sân khấu Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd, năm 1971 với sự tham dự của trên 5000 khán giả.



Cũng từ cái mốc năm 1963 cho đến trước ngày 30/4/1975, Sài Gòn nhộn nhịp với những đại nhạc hội. Đại nhạc hội thời ấy có hai loại: đại nhạc hội dành cho giới bình dân, biểu diễn tại rạp Quốc Thanh và rạp Hưng Đạo vào mỗi buổi sáng Chủ nhật với sự tham gia của các ca sĩ nổi tiếng thời đó như: Chế Linh, Duy Khánh... Hát nhạc kích động “bình dân” tiêu biểu có Hùng Cường - Mai Lệ Huyền, Khánh Băng - Phùng Trọng với những bản nhạc twist, agogo như Một trăm phần trăm, Gặp nhau trên phố...


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e36b300d-1.jpg?t=1269193065[/img]
HUNG CUONG & MAI LE HUYEN





Ngoài ra, có một đại nhạc hội khác gọi là đại nhạc hội kích động nhạc, tiền thân của nó là những ban nhạc học sinh của trường Taberd (nay là trường Trần Đại Nghĩa - 20 Lý Tự Trọng, quận 1). Đại nhạc hội kích động thường được tổ chức tại trường Taberd, Thảo cầm viên hoặc sân vận động Hoa Lư. Đây là nơi trình diễn của những ban nhạc trẻ không hát những loại nhạc “bình dân” và trong đó có những ban nhạc rock thực thụ.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/70505fca.jpg?t=1269193143[/img]
Ban nhạc the Enterprise

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e96fa7d9-1.jpg?t=1269193858[/img]

Thanh lan & Duy Quang-The Dreamers


Giai đoạn đầu các ban nhạc trẻ nói chung chủ yếu là hát nhạc ngoại quốc bằng tiếng Anh hoặc Pháp, các ban nhạc rock thì cover lại những bản nhạc chủ yếu của Anh, Mỹ.

Thời gian cuối thập niên 1960 và nhất là vào đầu thập niên 1970, nhạc trẻ Sài Gòn có một sự chuyển biến đáng chú ý: đó là trào lưu “Việt hóa” các ca khúc Âu - Mỹ. Mở đầu cho trào lưu này có thể nói đến nhạc sĩ Vũ Xuân Hùng, anh đã chuyển soạn lời Việt cho các ca khúc được nhiều người yêu mến như: Búp bê không tình yêu (Poupée De Cire, Poupée De Son), Gõ cửa 3 tiếng (Knock Three Times), Chuyện Phim Buồn (Sad Movies), Lãng du (L’Avventura), Anh thì không (Toi Jamais) v.v... Sau đó nhiều ban nhạc, nhiều nhạc sĩ khác cũng đã soạn lời Việt cho nhiều ca khúc ngoại quốc khác, trong đó có cả nhà báo Trường Kỳ...




[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/736a96c4.gif?t=1269195293[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/f1717270.jpg?t=1269193633[/img]



Nhưng trong trào lưu “Việt hóa” có lẽ điều đáng chú ý nhất là các nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà, với ban nhạc Phượng Hoàng, đã đi một bước xa hơn là sáng tác những ca khúc nhạc trẻ Việt Nam đầu tiên với những bài hát đi vào lòng người như Hãy ngước mặt nhìn đời, Tôi muốn... đặt nền móng đầu tiên cho những ca khúc nhạc trẻ Sài Gòn.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/1eb00823.jpg?t=1269193430[/img]

Ban nhạc The Strawberry Four ( từ tái sang phải Đức Huy, Tùng Giang (c), Tuấn Ngọc và Billy Shane(c) thập niên 1970


Về các ban nhạc trẻ, một trong những ban nhạc gây ấn tượng nhất đó là Strawberry Four gồm Tuấn Ngọc (guitar), Đức Huy (guitar), Tiến Chỉnh (bass, trước đó là Billy Chane), Tùng Giang (trống). Đây được xem là ban nhạc “nhà giàu” với những chiếc đàn, amplie Fender làm “lé mắt” dân chơi nhạc, trên sân khấu họ toàn bận complet lịch lãm và nhất là tạo được “danh giá” khi Strawberry Four là ban nhạc Việt Nam đầu tiên và duy nhất được lên đài truyền hình Mỹ (phát tại Sài Gòn).


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b8a5ce1b.jpg?t=1269194691[/img]
Paolo Tuan & Black Caps



nguồn: sưu tầm


havi
#2 Posted : Monday, March 22, 2010 4:49:51 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/f8e04caa.jpg?t=1269198882[/img]

Elvis Phương và Rockin’ Stars thuộc số những nghệ sĩ khuấy động phong trào nhạc trẻ Sài Gòn.


MỘT THỜI NHẠC TRẺ SÀIGÒN



Khái niệm “trẻ” trong âm nhạc thật sự đã tiềm ẩn từ thập niên 30 thế kỷ trước, khi nền âm nhạc Tây phương du nhập vào Sài Gòn lúc bấy giờ. Khác với nền âm nhạc truyền thống, nhạc trẻ được gọi là “trẻ” khi bản nhạc ấy được sự yêu thích bởi những thanh niên, thiếu nữ trong lứa tuổi đang yêu.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/3601b902-1.jpg?t=1269287205[/img]

Jimmy joseph & the Hard Stones



Thời ấy âm nhạc nhẹ nhàng thật sự cũng đã “trẻ trung” lắm rồi. Nhưng phải mất một thời gian nữa nhạc trẻ Việt thật sự bùng phát, bắt đầu vào khoảng thập niên 60, trở thành một làn sóng mãnh liệt ảnh hưởng rộng rãi trong sinh hoạt của người Việt thời bấy giờ. Nhờ vào các phương tiện thông tin, truyền thông, cũng như sự đổi mới trong tư tưởng phóng khoáng đi cùng “phong cách” biểu diễn mà âm nhạc dành cho giới trẻ phát triển rộng rãi. Đặc biệt với sự chú trọng đến các tiết tấu và nhịp điệu trống.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/8f4162d0.jpg?t=1269200655[/img]
Ban Nhac Hoa Bien-HQ


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/7ec31e6d.jpg?t=1269200143[/img]
The Rising Sun


Nói đến phát triển trong nền nhạc trẻ không thể không nói đến sự quan trọng của bầu sô, những người góp phần làm nhạc trẻ thăng hoa. Bắt đầu từ việc tổ chức Đại hội nhạc trẻ năm 1963, do Trường Kỳ phụ trách. Rồi theo thông lệ, cứ hằng năm Đại hội lại qui tụ nhiều ban nhạc khác tham gia lúc bấy giờ. Những tên tuổi đáng nhớ trong thành phần ban tổ chức như Tùng Giang, Nam Lộc, Kỳ Phát hoặc bác sĩ Bùi Thế Chung đều không mấy xa lạ với ai ở thế hệ trước. Chính nhờ những hoạt động này đã góp phần thúc đẩy phong trào nhạc trẻ Sài Gòn “ra đời”. Tại sao phải đợi đến lúc bấy giờ mới có sự “ra đời” của nhạc trẻ? Bởi vì trước đây các ban nhạc từng tham gia đại hội hầu hết đều trình bày nhạc quốc tế, chủ yếu là nhạc Mỹ, chủ yếu vì nhạc ngoại tiết tấu khá sôi động.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/a16ed3ce-1.jpg?t=1269200337[/img]
Nam Loc, Truong Ky & ban nhac CBC

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/d7bbf77c.jpg?t=1269285763[/img]
Từ trái qua phải: Đức Hiền (bass, ban nhạc CBC) Anh Tú (The Uptigh), Tùng Giang và Trường Kỳ năm 1971





Kể từ đó hàng loạt những sáng tác theo chiều hướng “trẻ hóa” được tiếp nhận và cho ra đời từ nhiều nhạc sĩ chuyên nghiệp như Tùng Giang với Biết đến Thuở nào, hoặc cùng Nam Lộc sáng tác bản Anh đã quên mùa Thu. Tiếp theo là nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 với những tuyệt tác như Không, Tình khúc chiều mưa, Ai đưa em về… Đặc biệt cũng phải kể đến sự xuất hiện của đôi song ca bất hủ Lê Uyên Phương với những tình ca bất tử như Vũng lầy của chúng ta, Tình khúc cho em, Hãy ngồi xuống đây, Cho lần cuối…


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/4371ec69.jpg?t=1269283069[/img]

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/7107dd6b.jpg?t=1269283506[/img]

Lê Uyên Phương




Tiếp đến là thập niên 70 cũng đánh dấu nhạc trẻ Sài Gòn vượt biên giới để ra quốc tế như những sáng tác Phạm Duy viết chung với Ngọc Chánh như Bao giờ biết tương tư, từng đoạt giải tại cuộc thi quốc tế được tổ chức tại Tokyo do nữ ca sĩ Thanh Lan trình diễn. Thanh Lan cũng là thần tượng của giới trẻ sinh viên thời bấy giờ.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b25c0197.jpg?t=1269284578[/img]

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/f50aab56.jpg?t=1269284429[/img]
THANH LAN


Nhạc trẻ Sài Gòn còn có thêm rất nhiều nhạc sĩ đầy tài năng như Quốc Dũng kết hợp với nữ ca sĩ Thanh Mai, là cặp đôi tài sắc vẹn toàn. Quốc Dũng từng được mệnh danh là “thần đồng âm nhạc”, còn Thanh Mai xinh đẹp, trẻ trung đến độ được đặt tên hiệu “búp bê” với những ca khúc đầy sức hút và sáng tạo như Mai, Điệp khúc mùa xuân, Cơn gió thoảng, Bên nhau ngày vui... Phong trào nhạc trẻ có sức lôi cuốn đến độ những nhạc sĩ lão làng cũng tự “trẻ hóa” các ca khúc của mình qua một loạt bài hát gây ấn tượng sôi động và giá trị cho đến ngày nay như Tuổi thần tiên, Tuổi hồng, Tuổi ngọc, Ông Trăng xuống chơi...

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/dcc527e4.jpg?t=1269286151[/img]
THAI HIEN


Giai đoạn thập niên 70 có thể nói là thời hoàng kim của nhạc trẻ Sài Gòn, sau đó tạm lắng vì hoàn cảnh xã hội thay đổi, nhưng không phải vì thế mà nhạc trẻ Sài Gòn bị dừng lại.

Qua những nét thăng trầm của xã hội, chính những sáng tạo đầy trẻ trung mà nhạc trẻ Sài Gòn đã cống hiến những ca khúc đi vào lòng người mang đầy tính cao thượng, nêu cao nét đẹp cuộc sống, và làm phong phú cho đời sống tinh thần. Và đúng như ai đó từng nói “âm nhạc là triết học, là sứ giả của hòa bình và tình thương yêu”. Nhạc trẻ Sài Gòn đã làm được những điều như vậy.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/dd505e0d.jpg?t=1269285456[/img]


NGUYÊN THÀNH – MINH TÂM




havi
#3 Posted : Tuesday, March 23, 2010 9:47:59 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Cơn Gió Thoảng,
Dấu ấn mới của cặp song ca: Thanh Mai - Quốc Dũng


Trọng Minh



[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/39d7cce7-1-1.jpg?t=1269391457[/img]


Vào những năm cuối thập niên 1970 và đầu thập niên 1980, giới yêu nhạc, nhất là giới trẻ ở miền Nam Việt Nam đã không khỏi ngỡ ngàng trước một cô ca sĩ trẻ, có vóc dáng thanh thoát và cặp mắt no tròn sáng rỡ khiến cho nhiều người có sức tưởng tượng phong phú đã phong tặng là "mắt nai", bên cạnh những nét yêu kiều của nhân dáng, người ca sĩ trẻ này còn có một giọng ca thật độc đáo, sống động, không thể kiếm thấy ở bất cứ người ca sĩ nào khác. Đó là những ưu điểm mà trời đã phú cho cô ca sĩ này và làø lý do đưa đến sự thành công mau chóng của cô trên con đường phục vụ nghệ thuật.

Viết như vậy ắt sẽ có người cho rằng, chúng tôi muốn nói sự thành công của người ca sĩ trẻ này là do định mệnh của hóa công, không phải vậy, ngược lại, chúng tôi muốn minh chứng với bạn đọc, sự tận tụy phục vụ nghệ thuật của cô không những đã chinh phục được lòng người mà kể cả lòng trời, quả đúng với lời người xưa "tận nhân lực tri thiên mệnh". Đó là cái nhìn tổng quát về sự thành công của nữ ca sĩ Thanh Mai. Còn tìm vào chi tiết, người ta có thể ghi nhận như sau: Thanh Mai đã bước vào nghiệp cầm ca từ tuổi ấu thợ Năm hơn 10 tuổi, cô đã xuất hiện trên đài truyền hình Việt Nam, trong ban thiếu nhi của nghệ sĩ Xuân Phát, cô đơn ca bản "Bức Họa Đồng Quê". Một thời gian ngắn sau đó có mặt trong các chương trình của ban văn nghệ Phòng 5 Cảnh sát Dã chiến. Hát cho ban văn nghệ cảnh sát dã chiến, Thanh Mai không lấy thù lao, nhưng cô có dịp được trau dồi nghệ thuật, tập dượt trực tiếp với ban nhạc và trình diễn trên sân khấu, rút tỉa được nhiều kinh nghiệm.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e9ebe400.jpg?t=1269115281[/img]


Năm 17 tuổi, Thanh Mai (mắt nai), bước vào con đường chuyên nghiệp, nghiệp cầm ca, tại phòng trà Chiều Tím tọa lạc trên đường Võ Tánh, Sàigòn. Từ mốc khởi điểm Chiều Tím, các chủ phòng trà khác nhận ra Thanh Mai là một yếu tố thu hút khách hàng, nên đã mời cô hợp tác, trong đó có nhà hàng Chi Lăng do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Thiết điều khiển, nhà hàng Hồng Hoa ở dốc cầu xa lộ Biên Hòa, thế là trời đã dung rủi cho Thanh Mai gặp được danh cầm thủ tài hoa và giàu lòng yêu nghệ thuật, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đang là trưởng ban nhạc tại đâỵ Nguyễn Ánh 9 mến mộ giọng ca của Thanh Mai nên đã tận tình hướng dẫn cho Thanh Mai về nhạc lý, không những thế còn chọn cho Thanh Mai một giọng ca nam thật thích hợp để hát song ca, tiếng hát của ca nhạc sĩ Quốc Dũng.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/6ecd5ed9.jpg?t=1269114917[/img]

Kể từ khi gặp nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 và song ca với Quốc Dũng thì tiếng ca Thanh Mai lẫn Quốc Dũng như rồng gặp mây, chẳng mấy lúc đã trở thành những giọng ca thần tượng của giới yêu nhạc trẻ. Riêng đối với Thanh Mai, không chỉ được giới yêu nhạc chú ý mà còn được các nhà sản xuất phim ảnh, các đạo diễn chú ý, trong số này có đạo diễn Lê Hoàng Hoa, đã mời Thanh Mai hợp tác trong phim "Gác Chuông Nhà Thờ" do nữ nghệ sĩ Túy Hồng sản xuất, phim "Bẫy Ngầm" và phim "Năm Vua Hề Về Làng" cho Liên Ảnh của hai ông Lưu Trạch Hưng (đã từ trần tại San Francisco cách nay ít năm) và nhà báo Quốc Phong (chủ nhiệm - chủ bút nhật báo Tiếng Vang và tuần báo Kịch Ảnh ở Sàigòn, hiện định cư tại Nice, Pháp quốc), đạo diễn kiêm chủ hãng phim Alpha, Thái Thúc Nha, mời hợp tác trong phim "Tuổi Dại", phim này vừa thực hiện xong, còn đang in ấn, chưa kịp trình chiếu thì xẩy ra biến cố 30 tháng 4-75. Biến cố trên đã khiến con đường phục vụ nghệ thuật của ca sĩ Thanh Mai phải gián đoạn một thời gian khá dài, trước khi theo chồng là anh Sinh, người Việt có quốc tịch Pháp qua Pháp dưới danh nghĩa hồi hương. Ngay sau khi đến Pháp, ca sĩ Thanh Mai đã trở lại với nghiệp cầm ca theo lời mời của một số các nhà tổ chức nhạc hội, thực hiện vieo v.v..., nhưng ở giai đoạn này các sinh hoạt ca nhạc của người Việt ở hải ngoại còn quá èo uột nên gia đình Thanh Mai tìm vào một sinh kế khác, mở quán ăn.

Sau khi được phép đến định cư ở Hoa Kỳ, gia đình Thanh Mai đã mở một quán ăn nhỏ ở khu Little Saigon để thăm dò, nay thì đã phát triển qua một địa điểm khác, nằm trên đường Moran - Bolsa, bên cạnh khu Phước Lộc Thọ, trung tâm Little Saigon, khá thành công.

Mặc dù bận rộn với công việc thương mại, nhưng nữ ca sĩ Thanh Mai vẫn canh cánh bên lòng, có một ngày thu được một đĩa nhạc để lưu lại cho đờị Một may mắn bất ngờ đến với Thanh Mai. Cách nay ít tháng, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, Mặc Thế Nhân và Quốc Dũng, qua thăm Hoa Kỳ, cô ngỏ ý trên thì được mọi người khuyến khích và tích cực tiếp tay, ca nhạc sĩ Quốc Dũng không những chỉ hợp ca với Thanh Mai những bài ca đắc ý đã đưa hai người đến đỉnh vinh quang trước năm 1975 mà còn cao hứng viết thêm nhiều ca khúc mới cho phù hợp với giọng ca của Thanh Mả Đặc biệt hơn nữa, khi được biết Fatima, người con gái lớn của Thanh Mai, vừa tốt nghiệp bằng Cử nhân Kinh tế tại Đại học Irvine hè năm 2002 vừa qua, cũng có một giọng ca khá truyền cảm và rất mong muốn được nối nghiệp mẹ, Quốc Dũng đã viết riêng cho Fatima một ca khúc thật hợp giọng để thu trong đĩa nhạc đầu tay của mẹ, "Cơn Gió Thoảng".

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e702ce4a.jpg?t=1269116855[/img]


Tình khúc Quốc Dũng, "Cơn Gió Thoảng", đích thực là đĩa hát đầu tay của Thanh Mai, bởi lẽ từ trước đến nay Thanh Mai chỉ thâu "băng" mà chưa hề thâu đĩa Buổi ra mắt đĩa nhạc "Cơn Gió Thoảng" chính thức ra mắt khán thính giả vào lúc 9 giờ đêm 8 tháng 11-2002 tại vũ trường Majestic.






Thanh Phong
#4 Posted : Tuesday, March 23, 2010 10:44:30 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,189
Points: 5,610
Man
Location: Netherlands

Thanks: 1049 times
Was thanked: 2047 time(s) in 816 post(s)
Wow, đọc những bài của Hạ Vi về nhạc trẻ tại Sài Gòn trước 75 cũng như về ban nhạc Phượng Hoàng thì mới để ý giai đoạn đó thật gia trị như thế nào. Cho tới bây giờ các cá khúc sáng tác vào thời đó vẫn được mọi người yêu thích. Sigh....nếu so sánh với nhạc trẻ hiện này, nhất là ở trong nước thì......không biết phải nói thế nào sigh..... [:(]
TUS
#5 Posted : Tuesday, March 23, 2010 12:07:50 PM(UTC)
cactus20113

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 2,926
Points: 4,500
Woman
Location: VN

Thanks: 49 times
Was thanked: 98 time(s) in 91 post(s)
Nhạc trẻ trong nước VN bi giờ á? Sao mà xứng đáng để SO SÁNH chứ[V][:(!]




havi
#6 Posted : Tuesday, March 23, 2010 6:41:11 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)
Nhân dịp tưởng niệm ngày giổ một năm của Anh Trường Kỳ, Hạ Vi sẽ lần lượt đăng post lên những bài viết của anh Trường Kỳ ,và những bài bạn bè của Anh viết về anh, về PHONG TRÀO NHẠC TRẺ SÀIGÒN trước 4/1975 ...



havi
#7 Posted : Tuesday, March 23, 2010 6:43:26 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

"Vua Nhạc Trẻ" - Ký Giả TRƯỜNG KỲ qua đời!!


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b63b55db.jpg?t=1269422710[/img]


Ông vua nhạc trẻ “Trường Kỳ” đã vĩnh viễn ra đi lúc 1 giờ trưa ngày 22 tháng 3 năm 2009 tại thành phố Toronto, Canada. Ký giả Kỳ Phát nhận được tin đầu tiên và kế đó là tôi từ ca sĩ Quốc Anh đang đi lưu diễn tại Canada.


Tôi, Kỳ Phát, và Nam Lộc đếu bàng hoàng khi nghe tin. Tôi liền gọi điện thoại về Việt Nam cho anh Tiến Chỉnh (tay bass guitar của ban nhạc Strawberry Four, cũng là người bạn rất thân với Trường Kỳ để nhắn giùm chị Huyền là hiền thê của anh trở về Canda gấp, để lo công việc). Tôi vẫn còn bàng hoàng và thương tiếc người anh thân yêu của tôi mà đã bao lần cùng anh dấn thân vào con đường viết lách, và say mê âm nhạc đến tột độ. Nhân đây cho các bạn biết thêm về Trường Kỳ, tại Sao Trường Kỳ được mệnh danh là ông vua Nhạc Trẻ.

Trường Kỳ ra đời ngày 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội, con của ông Vũ Ngọc Trân và bà Phạm Thị Trọng Yêm, được người bác vốn là soạn giả nhiều bộ sách giáo khoa Pháp văn, không tức cảnh sinh tình, mà vịn vào chữ nghĩa phổ biến của thời đại “trường kỳ kháng chiến” đặt cho cái tên có tuổi thọ đáng nể: Trường Kỳ.

Trường Kỳ đã sớm mất tình mẫu tử. Ngay trong ngày ngấp nghé ba tháng tuổi, cuộc tình giữa cha mẹ đã đổ vở, Trường Kỳ được đưa về làng Đồng Nghĩa tỉnh Nam Định cho ông bà nội nuôi dưỡng. Sáu năm ấu thơ đi qua, thằng cháu đích tôn, chưa hề dám đuổi một con ruồi, sống trong tình thương yêu của bố, của ông bà nội thật ấm áp, tuyệt vời. Vườn rau, chái hiên, vuông sân, bờ ao, gốc đa...thay nhau rủ rê, dìu dắt cậu đi khắp thôn, khắp làng, đi dần đến những ước mơ chập chờn, chưa định hình trong đầu óc. Cứ thế mà anh lớn lên cho đến ngày được trở về Hà Nội, được đưa vào trường Puginier và ở đây cùng văn hoá Pháp cho đến lớp 11è, năm 1954.

Song song với các trò chơi sưu tầm tem thư, sưu tập truyện bằng hình mua từ hội quán Coeur Vaillant, Trường Kỳ chơi âm nhạc bằng cách mở radio nghe đều đặn các chương trình Tuyển Lựa Ca Sĩ của đài Phát Thanh Sài Gòn. Âm nhạc từ đó, từng bước đi vào cuộc sống Trường Kỳ. Anh đã được các ông chú, bà cô đưa vào phòng trà Anh Vũ, đến rạp Kim Chung và không bỏ sót những chương trình Đại Nhạc Hội. Trường Kỳ sớm biết mê những tiếng đàn, tiếng trống của Khánh Băng, Phùng Trọng, ban nhạc The Blue Jean Boys..... Cuối cùng, thời kỳ trực tiếp chạm tay vào âm nhạc cũng đến. Trường Kỳ theo học đàn accordéon từ nhạc sĩ Vũ Lung. Với cái đàn khá nặng trước lồng ngực hẹp của thân thể nhỏ con, nhưng Trường Kỳ đã cùng người bạn mới này, lần lượt đi qua các ca khúc Thoi Tơ, Dừng Bước Giang Hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrrento, Blue Danube....


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/8eb468f7.jpg?t=1269423142[/img]
TRUONG KY - PHAM DUY


Những tên tuổi trong giới nghệ sĩ chưa hề gặp cũng cảm thấy gần gũi hơn, nào là Phạm Duy, Văn Phụng, La Hối, Nguyễn Hiền, Canh Thân, nào là Thái Thanh, Thái Hằng, Mộc Lan, Hà Thanh, Châu Hà, Kim Tước..... Giữa giai đoạn chăm chỉ rèn luyện, Trường Kỳ bỗng tình cờ có cơ hội biểu diễn lần đầu tiên trong đời. Bục diễn của anh nằm trong sân trường Lạc Hồng. Khán giả của anh là vô số học sinh cấp tiểu học cùng đầy đủ mẹ cha của họ. Trường Kỳ đã trổ tài cùng với giọng ca Phương Lan, Quốc Thắng, Kim Chi..... Cuộc biểu diễn được chính Trường Kỳ cho là non tay, nhưng phần thưởng anh nhận khá lớn, đó là sự quen biết giữa anh và thần đồng Phương Lan, sau mấy lời ngợi khen của cô ca sĩ tí hon này. (Phương Lan tên thật Võ Thị Nhi).

Từ một cậu bé nhút nhát, thường “cúi gầm mặt khi đối diện với người lạ” thằng “Kỳ Đen” rủ thằng “Kỳ Lùn” tiến đến những biệt danh “Vua Nhạc Trẻ”, “Lãnh Tụ Hippy” không phải là những tình cờ ngẫu nhiên. Đó là cả một quá trình sinh hoạt văn nghệ với nhiều bộ môn, thơ, truyện, âm nhạc..... rất phong phú của Trường Kỳ. Nhưng âm nhạc, tài nghệ tổ chức, lẫn ký giả văn nghệ mới chính là những trọng điểm giúp cho cậu thanh niên không lớn con, không xấu trai này thành danh.

“Với bản tính hiền hòa, cởi mở, năng động, Trường Kỳ biết cách kết nối thành công những tài năng có chung một một chí hướng, một sự yêu mê nghệ thuật lại với nhau. Trong gần suốt hai thập niên 60, 70 anh cùng một số bạn trong giới nghệ sĩ như Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc, vv.… đã đứng ra tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn ca nhạc qui mô tại những địa điểm rộng lớn ở thủ đô Sài Gòn. Bước khởi đầu vào sân chơi âm nhạc rộng lớn của Trường Kỳ và các bạn chính thức mở màn trong năm 1964. Thị dân SàiGòn, nhất là lớp trẻ của một thời tự do hẳn khó quên những: Đại Nhạc Hội Nhạc Trẻ Taberd liên tiếp từ năm 64 đến năm 1973 (trừ năm 68), Đại hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời 1971 (tại sân Hoa Lư), Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên từ 71 đến 74,.... Ngoài ra còn các chương trình nhạc trẻ hàng tuần “Hippies À Go Go” được tổ chức tại những vũ trường ỏ Sài Gòn từ năm 67 đến 71 như: Chez Jo Marcel , Queen Bee và Ritz.

Gia tài ca khúc nhạc trẻ thời bấy giờ tại Việt Nam còn khá nghèo nàn so với sự ra đời thật náo nhiệt của những ban, nhóm chơi nhạc kích động như: (danh xưng này được đổi thành Nhạc Trẻ do chính Trường Kỳ nêu ra và được dùng từ năm 1965): Les Fanatiques, Les Vampires, The Teddy Bears, The Daltons, Les Faucons Noirs, Les Tridents, The Rockin’ Stars, The Black Caps, The Hard Stones, The Dreamers, The Spotlights, Phượng Hoàng, The Strawberry Four, The Bee Gees, The Apple Three, The Cats’ Trio, The Hammers, The Dreamers, The Crazy Dogs, The Teen Sound, The Peanuts Company, The Enterprise, The New Flintsones Corporation, The Hard Stones, The Fighters, The Starling Show, The Blue Stars, The Free Ones, vv..…

Vì lẽ này, Trường Kỳ liền xắn tay áo chuyển ca khúc ngoại quốc thành lời Việt, đồng thời cho phát hành những bộ sưu tậpTình Ca Nhạc Trẻ đánh số từ 1 đến 7 trong khoảng thời gian 1972 - 1973. Những ca khúc Trường Kỳ viết lời Việt được in thành từng bản rời phát hành rộng rãi và thu thanh trên các băng nhạc Tình Hồng (thực hiện cùng Nam Lộc 1973), Tình Ca Nhạc Trẻ, Thế Giới Nhạc Trẻ (ca sĩ trình bày gồm: Elvis Phương, Duy Quang, Minh Xuân, Minh Phúc, Thanh Lan, Julie, Thanh Mai, Paolo....) Được đón nhận nhiều nhất là các bản: Tình Yêu Trong Đời (Sealed With A Kiss), Rồi Mai Đây (Lo Mucho Te Quiero), Thú Yêu Thương (The Godfather), Khi Ta Hai Mươi (All I Have To Do Is Dream), Thương Nhớ Trong Mưa (The Rhythm Of The Rain), Mùa Tình Yêu (Le Temps De L’Amour), Mùa Đông Em Đi (I Started A Joke), Điện Thoại Tới Anh (Téléphone-moi)... Kể từ Tình Ca Nhạc Trẻ 2, còn có thêm những nhạc phẩm được gọi là Việt Hóa của nhiều nhạc sĩ khác như: Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang, Nam Lộc, Tuấn Dũng, Trung Hành, Cao Giảng, vv... Ngoài ra anh còn viết lời cho một số sáng tác của Tùng Giang như: Biết Đến Thuở Nào, Cuộc Tình Xưa, Ta Hôn Nhau Trong Công Viên, vv…

Danh tiếng của Trường Kỳ mỗi ngày một nổi, bởi cùng với âm nhạc, anh biết chen vào lãnh vực báo chí. Nghề làm ký giả, tưởng chỉ đóng vai trò phụ nhưng chính cái viết lách tùy hứng này đã giúp tên tuổi Trường Kỳ đứng vững đến hôm nay. Cũng như nhiều bạn trẻ sính văn nghệ, Trường Kỳ làm thơ và thành lập thi văn đoàn lấy tên Hội Hoa Cương. Không rõ anh chơi thơ được bao lâu. Bài Xuân Nhớ Em của anh đăng trên nhật báo Ngôn Luận, có thể nói lên được tuổi thọ của thi văn đoàn do anh lập.

Nghề thơ không thành công nhưng nghề viết phóng sự của Trường Kỳ sớm có đất dụng võ. Anh dùng tên Johnny Kỳ cho một số bài phóng sự âm nhạc của mình trên báo Kịch Ảnh từ năm 1964. Bài viết đương nhiên được ông chủ nhiệm Quốc Phong trả nhuận bút hẳn hoi. Về sau Trường Kỳ còn được mời viết ở tuần báo Màn Ảnh, rồi phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử. Phóng sự hoặc những bài viết có liên quan đến âm nhạc của Trường Kỳ còn xuất hiện trên nhiều tuần báo, nhật báo tại thủ đô như Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến..... Phóng sự ăn khách của Trường Kỳ lúc bấy giờ có tên “36 Kiểu Cua Đào” đi trên tạp chí Thứ Tư.

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhạc trẻ, những trang báo của người khác chủ trương có phần không đủ chỗ cho Trường Kỳ múa bút, nên anh đã bàn với một số bạn chí thân để khai sinh một vùng đất mới, chuyên đề về âm nhạc. Báo của Trường Kỳ mang tên Nhạc Trẻ, khổ nhỏ như tạp chí, 100 trang, phát hành 300 số. Báo có tòa soạn hẳn hoi trên đường Trương Công Định. Nhưng rất tiếc, tiền rửa hình, tiền đánh máy, tiền đóng gáy, dán bìa..... chỉ cho phép Nhạc Trẻ trình diện một lần duy nhất. Trong nghiệp viết của Trường Kỳ, ngoài phóng sự anh còn viết tiểu thuyết. Cuốn Tuổi Choai Choai của anh được Jo Marcel và chính anh cùng Nam Lộc góp tay thực hiện thành phim Vết Chân Hoang, một phim màu scope khá thành công. Trước phim này, Trường Kỳ và Jo Marcel cũng thực hiện được phim Thế Giới Nhạc Trẻ.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/0135534d.jpg?t=1269423441[/img]
TUNG GIANG- TRUONG KY- NAM LOC

Đời sinh hoạt nghệ thuật của Trường Kỳ quả thật sôi động, phong phú, nhờ đó anh tiếp xúc, quen biết với nhiều nhân vật trong nhiều lãnh vực văn học, nghệ thuật, quân sự, chính trị như Mai Thảo, Duyên Anh, Chu Tử, Phạm Duy, Viên Linh, Lê Hoàng Hoa, Phạm Huấn, Đỗ Kiến Nhiễu, Nguyễn Cao Kỳ..... Nhưng tuyệt vời nhất, đây là cơ hội ngàn vàng tạo cho gia tài tình nhân của anh trở nên vô cùng giàu có. Khởi từ tuổi mười ba, Trường Kỳ đã biết cái thú của nhà thơ Nguyễn Bính dù không có hàng dậu mùng tơi nào nơi anh cư ngụ. Anh cũng sớm nhận ra mùi hương của một thịt da, được cấu tạo có chút khác biệt với phái nam, khi anh được một cô giáo ôm tiễn chân sang trường khác. Tình yêu nằm trong khoảnh khắc dậy thì thật là tuyệt vời. Trường Kỳ đã ghi lại giúp chúng ta những náo nức, rạo rực một thời, rất tinh tế, thành thật.

Trước năm 1975, Trường Kỳ ngoài việc phát hành nhạc bản, tuyển tập nhạc trẻ, anh còn cho in các tập phóng sự: Mặt Trái Của Nữ Sinh Sài Gòn (1968), 36 Kiểu Cua Đào (1969), Tuổi Choai Choai (phóng sự tiểu thuyết, 1971). Chỉ cần đọc tên sách, chúng ta đã có thể biết những cuốn sách của Trường Kỳ rất ăn khách. Anh đánh hơi thật rõ thị hiếu của lớp trẻ thành phố, đánh những phát trúng ngay mục tiêu. Tuổi nữ sinh là thời kỳ tinh hoa nhất của mọi người thiếu nữ, ở đó còn đủ e lệ, thẹn thùng, còn đủ những ngây thơ dễ thương và cũng có cả những ranh mãnh lẫn những táo bạo khi bắt đầu biết nhớ nhung biết yêu thương. Đó là lúc mọi người thiếu nữ đều xinh đẹp, lộng lẫy.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/3d3edbc5.jpg?t=1269422834[/img]

Năm 2002 tại hải ngoại, Trường Kỳ cho xuất bản tập bút ký ưng ý nhất của anh, cuốn Một Thời Nhạc Trẻ. Sách dày 384 trang bìa mầu được trình bày bởi Lê Phan Lân, một giọng ca tài tử rất được mến mộ tại Montréal. Một Thời Nhạc Trẻ được chia làm 4 chương. Mỗi chương mang một tên riêng. Chương một: Một Thuở Ham Vui. Chương hai: Một Thời Nhạc Trẻ. Chương ba: Những Ngày Tháng Hippy. Chương kết: Một Chốn Bồng Lai.

Danh từ Nhạc Trẻ cũng do chính Trường Kỳ đề nghị đưa ra dùng thay cho tên gọi Nhạc Kích Động, hơi gần với bạo động. Nhạc Trẻ đem lại không khí tươi vui, hoạt náo, năng động. Nhưng với mắt nhìn của xã hội, nhất là trong giai đoạn có máu thịt đổ ra, tan nát từng giây phút tại các mặt trận không xa Sài Gòn bao nhiêu, không thể không có những phê phán. Phong trào nhạc trẻ Sài Gòn, theo tôi, là một hình thức phản chiến cao cấp nhất, và đã có kết quả khả quan. Cũng là thủ đô trong thời chiến, nhưng Hà Nội khác hẳn. Cái hơn của miền Nam là tự do. Nhưng những bước chân quá đà của những người thụ hưởng tự do nhiều khi rất tai hại, và tai hại đã xảy ra thật. Sự thất thủ của Sài Gòn một phần do giới lãnh đạo, nhưng quần chúng không thể hoàn toàn phủ nhận sự góp tay gián tiếp của mình.

Trường Kỳ một thanh niên yêu âm nhạc, yêu tự do và đương nhiên rất cần thiết hòa bình, anh theo đuổi, thực hiện tận tình nguyện vọng, sở thích của anh đó là một ưu điểm. Nhưng không thể hoàn toàn biện minh cho anh trước những nghi ngờ. chỉ trích của một số nhân vật chính quyền lẫn báo giới. Trong Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ đã nhắc lại đủ những điều này, thật đáng quí. Cũng phải cảm ơn Trường Kỳ cho chúng ta biết tường tận những khởi đầu của những tên tuổi trong làng nhạc Việt Nam, khởi đi từ thập niên 60, 70 như Thanh Lan, Trung Hành, Duy Quang, Ngọc Bích, Tuấn Ngọc, Đức Huy, Nam Lộc, Tùng Giang v..v...

Vĩnh Biệt ông vua nhạc trẻ “Trường Kỳ”

Trời California sáng nay mây sầu giăng khắp chốn và mưa rơi tầm tã.

Lê Xuân Trường
22 tháng 3 năm 2009



havi
#8 Posted : Wednesday, March 24, 2010 9:53:40 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ, viết theo từng dặm đường

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/d7890470.jpg?t=1269470092[/img]


Luân Hoán

Đây là lần đầu tiên tôi đi chơi xa với Trường Kỳ. Một người có danh tính không xa lạ với cộng đồng Việt Nam tại nhiếu quốc gia. Tôi quen với anh từ mươi năm nay và hãnh diện có người bạn giàu một đời sinh hoạt.

Ra đời ngày 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội, con của ông Vũ Ngọc Trân và bà Phạm Thị Trọng Yêm, được người bác vốn là soạn giả nhiều bộ sách giáo khoa Pháp văn, không tức cảnh sinh tình, mà vịn vào chữ nghĩa phổ biến của thời đại “trường kỳ kháng chiến” đặt cho cái tên có tuổi thọ đáng nể: Trường Kỳ.

Cậu bé họ Vũ dễ nuôi, nhưng sớm mất tình mẫu tử. Ngay trong ngày ngấp nghé ba tháng tuổi, cuộc tình giữa cha mẹ đã đổ vở, Trường Kỳ được đưa về làng Đồng Nghĩa tỉnh Nam Định cho ông bà nội nuôi dưỡng. Sáu năm ấu thơ đi qua, thằng cháu đích tôn, chưa hề dám đuổi một con ruồi, sống trong tình thương yêu của bố, của ông bà nội thật ấm áp, tuyệt vời. Vườn rau, chái hiên, vuông sân, bờ ao, gốc đa…thay nhau rủ rê, dìu dắt cậu đi khắp thôn, khắp làng, đi dần đến những ước mơ chập chờn, chưa định hình trong đầu óc. Cậu bé Kỳ cứ thế lớn lên cho đến ngày được trở về Hà Nội, được đưa vào trường Puginier và ở đây cùng văn hoá Pháp cho đến lớp 11è, năm 1954.

Thực hiện hiệp định Genève, đoàn quân kháng chiến chống Pháp tiếp thu thủ đô Hà Nội. Lúc bấy giờ gia đình Trường Kỳ ở trọ gần Nhà Thờ Lớn. Chủ nhà là một người mê âm nhạc, đã sắm được một cái máy chạy dĩa, quay tay. Chính cái sản phẩm kỳ diệu này đã làm cho Trường Kỳ nhập tâm những ca khúc mà ngày ấy anh chưa biết tên. Chưa đủ trí khôn và lòng đam mê để tiếp nhận đầy đủ cái đẹp, cái tuyệt vời của Thiên Thai, Trương Chi, Sông Lô…Nhưng trong tận cùng tâm thức của một cậu bé đã có sự huyền nhiệm của âm nhạc bén mầm. Những trò chơi tinh nghịch đốt dán, đánh kiếm trong nhà Chung… vốn là những thực phẩm cần thiết cho tuổi thơ thập niên 50 chóng lớn, Trường Kỳ có đủ. Anh còn có cả thời gian tập sắp hàng, để ca hát, để nhảy múa cùng Chiến Thắng Điện Biên, Qua Miền Tây Bắc, Kết Đoàn, Hò Kéo Núi…

Dù văn phòng luật sư Bonnard và Đỗ Mạnh Quát ở Hải Phòng có làm chậm chân, ông Luật sư, bố Trường Kỳ, cũng về kịp, đưa cả gia đình lên chuyến tàu cuối cùng “Ville De Hải Phòng” vào Nha Trang. Chưa kịp đi hết một góc “bãi cát trắng phau”, vừa thoát khỏi đám đông “xém bị đè bẹp dúm” khi bám tay một người cô, tên Liễu, lăn vào xem mặt Tổng thống Ngô Đình Diệm khi ông kinh lý Nha Trang, Trường Kỳ đã thoát được cái nóng của mái nhà tôn tại trại gia binh, để theo gia đình vào Sài Gòn. Sáu tháng hữu duyên cùng thành phố biển đã đi qua. Năm 1956, anh được tiếp tục theo học lớp 10è ( lớp Tư ) chương trình Pháp tại trường Aurore (Rạng Đông sau này) trên đường Phan Đình Phùng, gần ngã tư Cao Thắng. Niên khóa 1958-1959, Trường Kỳ vào trường nhà dòng Taberd. (Anh có đạo Công Giáo, chịu phép Rước Lễ Đầu tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội). Có trong tay tấm bằng Brevet (B.E.P.C, Trung Học Đệ Nhất Cấp) năm 1963, Trường Kỳ đương nhiên đi tiếp con đường học vấn. Khi đang chuẩn bị lấy Baccalauréat 1ère partie, thì đại sứ quán Pháp tại Sài Gòn có thông cáo (niên khóa 1964-1965) huỷ bỏ kỳ thi này, thay bằng một cuộc sát hạch nhẹ nhàng hơn để lấy Chứng Chỉ Tốt Nghiệp Trung Học (Certificat de Fin d’études Secondaires). Trường Kỳ rất khoái bởi anh đã biết ham chơi hơn ham học. Nhưng cuối cùng, ông cháu đích tôn nhà họ Vũ cũng phải qua cái Bacc 2è, (1966) để ghi danh vào đại học Luật Khoa. Đang nhức đầu vì các môn Dân Luật, Hình Luật, Công Pháp Quốc Tế, Kinh Tế Học… thì vừa đến lúc phải biết thế nào làm bổn phận của người thanh niên trong cuộc chiến. Không biết may hay rủi, cái kính cận mang từ thời lên tám, mỗi năm mỗi dày ra, đã giúp Trường Kỳ chỉ vui chơi ở Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ sau ba bốn bận vào ra, thì có giấy miễn dịch vĩnh viễn. Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trả cho anh trở về môi trường thích hợp hơn: sinh hoạt âm nhạc.

Song song với các trò chơi sưu tầm tem thư, sưu tập truyện bằng hình mua từ hội quán Coeur Vaillant, Trường Kỳ chơi âm nhạc bằng cách mở radio nghe đều đặn các chương trình Tuyển Lựa Ca Sĩ của đài Phát Thanh Sài Gòn. Âm nhạc từ đó, từng bước đi vào cuộc sống Trường Kỳ. Anh đã được các ông chú, bà cô đưa vào phòng trà Anh Vũ, đến rạp Kim Chung và không bỏ sót những chương trình Đại Nhạc Hội. Trường Kỳ sớm biết mê những tiếng đàn, tiếng trống của Khánh Băng, Phùng Trọng, ban nhạc The Blue Jean Boys…Cuối cùng, thời kỳ trực tiếp chạm tay vào âm nhạc cũng đến. Trường Kỳ theo học đàn accordéon từ nhạc sĩ Vũ Lung. Với cái đàn khá nặng trước lồng ngực hẹp của thân thể nhỏ con, nhưng Trường Kỳ đã cùng người bạn mới này, lần lượt đi qua các ca khúc Thoi Tơ, Dừng Bước Giang Hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrrento, Blue Danube…Những tên tuổi trong giới nghệ sĩ chưa hề gặp cũng cảm thấy gần gũi hơn, nào là Phạm Duy, Văn Phụng, La Hối, Nguyễn Hiền, Canh Thân, nào là Thái Thanh, Thái Hằng, Mộc Lan, Hà Thanh, Châu Hà, Kim Tước… Giữa giai đoạn chăm chỉ rèn luyện, Trường Kỳ bỗng tình cờ có cơ hội biểu diễn lần đầu tiên trong đời. Bục diễn của anh nằm trong sân trường Lạc Hồng. Khán giả của anh là vô số học sinh cấp tiểu học cùng đầy đủ mẹ cha của họ. Trường Kỳ đã trổ tài cùng với giọng ca Phương Lan, Quốc Thắng, Kim Chi…Cuộc biểu diễn được chính Trường Kỳ cho là non tay, nhưng phần thưởng anh nhận khá lớn, đó là sự quen biết giữa anh và thần đồng Phương Lan, sau mấy lời ngợi khen của cô ca sĩ tí hon này.(Phương Lan tên thật Võ Thị Nhi).

Nhớ lại một lần biểu diễn đầu đời khác của mình trước đám đông tại số nhà 55 trên đường Cao Thắng, Trường Kỳ viết:
“… Thiên hạ tự nhiên đùa giỡn thân mật bao nhiêu thì tôi mang một đống mặc cảm và rụt rè bấy nhiêu. Có máy lạnh hẳn hoi nhưng mồ hôi tôi cứ tuôn ra dầm dề như đang phải làm một công việvc nặng nề và vất vả. Quả thật lúc đó tôi đang vất vả để tìm được sự yên tĩnh. Biết thế đếch thèm nhận lời cho xong, có quê mặt với ‘cô láng giềng’ cũng thây kệ, còn hơn ngồi một đống ù lì ở đây, quê không chịu được. Rồi cũng đến màn trình diễn của Phước Vân, và tôi bị nàng kéo lên sân khấu phụ họa. Đến nước này phải lấy hết can đảm bước lên theo nàng, mặt vẫn cúi gầm ra vẻ đăm chiêu về những bài hát sắp phải đệm cho nàng, nhưng thật sự không dám ngẩng lên nhìn vào đám khán giả đang chăm chú theo dõi. Phước Vân nhí nhảnh, cười toe toét tự nhiên, trong khi tôi thuộc hàng thứ yếu đứng lùi hẳn phía sau nàng kéo đàn phụ họa…
…Phần kéo đàn của tôi được diễn ra ngay sau đó, tim tôi đập thình thịch trong khi được giới thiệu là một tay kéo accordéon nhiều triển vọng ! Tôi nhủ thầm, bố khỉ !
… Sao thiên hạ lại im phăng phắc như thế này, mọi tiếng cười đùa ngưng bặt khi tôi dạo những notes nhạc đầu tiên của bài Dừng Bước Giang Hồ sau một vài giây luống cuống. Chẳng phải thiên hạ chờ đón màn trình diễn của tôi, thật ra lấy làm ngạc nhiên khi thấy xuất hiện giữa khung cảnh ‘văn minh’ này một cây đàn thuộc loại cổ điển, không hợp thời trang chút nào với một tay nhạc sĩ cũng thuộc loại… ‘bán cổ điển’ qua bộ y phục, mặc dù rất ‘kẻng’ nhưng không thuộc loại của ‘dân chơi’…”

Từ một cậu bé nhút nhát, thường “cúi gầm mặt khi đối diện với người lạ” thằng “Kỳ Đen” rủ thằng “Kỳ Lùn” tiến đến những biệt danh “Vua Nhạc Trẻ”, “Lãnh Tụ Hippy” không phải là những tình cờ ngẫu nhiên. Đó là cả một quá trình sinh hoạt văn nghệ với nhiều bộ môn, thơ, truyện, âm nhạc… rất phong phú của Trường Kỳ. Nhưng âm nhạc, tài nghệ tổ chức, lẫn ký giả văn nghệ mới chính là những trọng điểm giúp cho cậu thanh niên không lớn con, không xấu trai này thành danh.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/d4cabe22-1.jpg?t=1269469742[/img]

“Với bản tính hiền hòa, cởi mở, năng động, Trường Kỳ biết cách kết nối thành công những tài năng có chung một một chí hướng, một sự yêu mê nghệ thuật lại với nhau. Trong gần suốt hai thập niên 60, 70 anh cùng một số bạn trong giới nghệ sĩ như Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc, vv…đã đứng ra tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn ca nhạc qui mô tại những địa điểm rộng lớn ở thủ đô Sài Gòn. Bước khởi đầu vào sân chơi âm nhạc rộng lớn của Trường Kỳ và các bạn chính thức mở màn trong năm 1964. Thị dân SàiGòn, nhất là lớp trẻ của một thời tự do hẳn khó quên những: Đại Nhạc Hội Nhạc Trẻ Taberd liên tiếp từ năm 64 đến năm 1973 ( trừ năm 68 ), Đại hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời 1971 (tại sân Hoa Lư), Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên từ 71 đến 74,….Ngoài ra còn các chương trình nhạc trẻ hàng tuần “Hippies À Go Go” được tổ chức tại những vũ trường ỏ Sài Gòn từ năm 67 đến 71 như : Chez Jo Marcel , Queen Bee và Ritz”

Gia tài ca khúc nhạc trẻ thời bấy giờ tại Việt Nam còn khá nghèo nàn so với sự ra đời thật náo nhiệt của những ban, nhóm chơi nhạc kích động như: (danh xưng này được đổi thành Nhạc Trẻ do chính Trường Kỳ nêu ra và được dùng từ năm 1965): Les Fanatiques, Les Vampires, The Teddy Bears, The Daltons, Les Faucons Noirs, Les Tridents, The Rockin’ Stars, The Black Caps, The Hard Stones, The Dreamers, The Spotlights, Phượng Hoàng, The Strawberry Four, The Bee Gees, The Apple Three, The Cats’ Trio, The Hammers, The Dreamers, The Crazy Dogs, The Teen Sound, The Peanuts Company, The Enterprise, The New Flintsones Corporation, The Hard Stones, The Fighters, The Starling Show, The Blue Stars, The Free Ones, vv…Vì lẽ này, Trường Kỳ liền xắn tay áo chuyển ca khúc ngoại quốc thành lời Việt, đồng thời cho phát hành những bộ sưu tậpTình Ca Nhạc Trẻ đánh số từ 1 đến 7 trong khoảng thời gian 1972-1973. Những ca khúc Trường Kỳ viết lời Việt được in thành từng bản rời phát hành rộng rãi và thu thanh trên các băng nhạc Tình Hồng (thực hiện cùng Nam Lộc 1973), Tình Ca Nhạc Trẻ, Thế Giới Nhạc Trẻ (ca sĩ trình bày gồm: Elvis Phương, Duy Quang, Minh Xuân, Minh Phúc, Thanh Lan, Julie, Thanh Mai, Paolo…) Được đón nhận nhiều nhất là các bản: Tình Yêu Trong Đời (Sealed With A Kiss), Rồi Mai Đây (Lo Mucho Te Quiero), Thú Yêu Thương (The Godfather), Khi Ta Hai Mươi (All I Have To Do Is Dream), Thương Nhớ Trong Mưa (The Rhythm Of The Rain), Mùa Tình Yêu (Le Temps De L’Amour), Mùa Đông Em Đi (I Started A Joke), Điện Thoại Tới Anh (Téléphone-moi)… Kể từ Tình Ca Nhạc Trẻ 2, còn có thêm những nhạc phẩm được gọi là Việt Hóa của nhiều nhạc sĩ khác như : Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang, Nam Lộc, Tuấn Dũng, Trung Hành, Cao Giảng, vv…Ngoài ra anh còn viết lời cho một số sáng tác của Tùng Giang như : Biết Đến Thuở Nào, Cuộc Tình Xưa, Ta Hôn Nhau Trong Công Viên, vv…

Danh tiếng của Trường Kỳ mỗi ngày một nổi, bởi cùng với âm nhạc, anh biết chen vào lãnh vực báo chí. Nghề làm ký giả, tưởng chỉ đóng vai trò phụ nhưng chính cái viết lách tùy hứng này đã giúp tên tuổi Trường Kỳ đứng vững đến hôm nay. Cũng như nhiều bạn trẻ sính văn nghệ, Trường Kỳ làm thơ và thành lập thi văn đoàn lấy tên Hội Hoa Cương. Không rõ anh chơi thơ được bao lâu. Bài Xuân Nhớ Em của anh đăng trên nhật báo Ngôn Luận, có thể nói lên được tuổi thọ của thi văn đoàn do anh lập
“Giữa buổi xuân về tôi nhớ em/ bóng ai nhặt lá chắp bên thềm/ mối sầu hiu quạnh buồn xa vắng/ gửi én đem về xuân nhớ em/ gió chiều rung nhẹ hạt sưong xuân/ rũ áo thời gian lấm bụi trần/ dừng gót phiêu lưu bên quán vắng/ xuân về dâng lệ mắt giai nhân”
Nghề thơ không thành công nhưng nghề viết phóng sự của Trường Kỳ sớm có đất dụng võ. Anh dùng tên Johnny Kỳ cho một số bài phóng sự âm nhạc của mình trên báo Kịch Ảnh từ năm 1964. Bài viết đương nhiên được ông chủ nhiệm Quốc Phong trả nhuận bút hẳn hoi. Về sau Trường Kỳ còn được mời viết ở tuần báo Màn Ảnh, rồi phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử. Phóng sự hoặc những bài viết có liên quan đến âm nhạc của Trường Kỳ còn xuất hiện trên nhiều tuần báo, nhật báo tại thủ đô như Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến…Phóng sự ăn khách của Trường Kỳ lúc bấy giờ có tên “36 Kiểu Cua Đào” đi trên tạp chí Thứ Tư.

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhạc trẻ, những trang báo của người khác chủ trương có phần không đủ chỗ cho Trường Kỳ múa bút, nên anh đã bàn với một số bạn chí thân để khai sinh một vùng đất mới, chuyên đề về âm nhạc. Báo của Trường Kỳ mang tên Nhạc Trẻ, khổ nhỏ như tạp chí, 100 trang, phát hành 300 số. Báo có tòa soạn hẳn hoi trên đường Trương Công Định. Nhưng rất tiếc, tiền rửa hình, tiền đánh máy, tiền đóng gáy, dán bìa…chỉ cho phép Nhạc Trẻ trình diện một lần duy nhất. Trong nghiệp viết của Trường Kỳ, ngoài phóng sự anh còn viết tiểu thuyết. Cuốn Tuổi Choai Choai của anh được Jo Marcel và chính anh cùng Nam Lộc góp tay thực hiện thành phim Vết Chân Hoang, một phim màu scope khá thành công. Trước phim này, Trường Kỳ và Jo Marcel cũng thực hiện được phim Thế Giới Nhạc Trẻ.

Đời sinh hoạt nghệ thuật của Trường Kỳ quả thật sôi động, phong phú, nhờ đó anh tiếp xúc, quen biết với nhiều nhân vật trong nhiều lãnh vực văn học, nghệ thuật, quân sự, chính trị như Mai Thảo, Duyên Anh, Chu Tử, Phạm Duy, Viên Linh, Lê Hoàng Hoa, Phạm Huấn, Đỗ Kiến Nhiễu, Nguyễn Cao Kỳ…Nhưng tuyệt vời nhất, đây là cơ hội ngàn vàng tạo cho gia tài tình nhân của anh trở nên vô cùng giàu có. Khởi từ tuổi mười ba, Trường Kỳ đã biết cái thú của nhà thơ Nguyễn Bính dù không có hàng dậu mùng tơi nào nơi anh cư ngụ. Anh cũng sớm nhận ra mùi hương của một thịt da, được cấu tạo có chút khác biệt với phái nam, khi anh được một cô giáo ôm tiễn chân sang trường khác. Tình yêu nằm trong khoảnh khắc dậy thì thật là tuyệt vời. Trường Kỳ đã ghi lại giúp chúng ta những náo nức, rạo rực một thời, rất tinh tế, thành thật:
“ Tôi và Phước thường rủ nhau đi xem ‘xi la ma’ ở rạp Khải Hoàn, đối diện chợ Thái Bình. Dĩ nhiên không có màn đi riêng mà phải rủ thêm chị và em gái nàng đi cùng mới được phép. Nói vậy chứ, cho đi ‘xi la ma’ riêng một mình với nàng chưa chắc tôi đã dám vì tưởng tượng ra cảnh hai cô cậu 13, 14 tuổi dắt nhau vào rạp sao nó kỳ cục quá. Dù có đi chung với chị em của nàng, nhưng tôi vẫn có dịp được ‘đụng chạm’ chút đỉnh nên lấy làm khoái chí vô cùng. Chạm vào tay nàng cũng cảm thấy ‘đã’ , có lần chơi bạo nắm tay nàng một phát và được nàng không chống cự lại càng thấy ‘đã’ vô cùng tận. Tiền quà sáng của tôi do đó thường xuyên bị cắt giảm để dành dụm đưa nàng vào bóng tối của rạp ‘xi la ma’…”
(Một Thời Nhạc Trẻ, trang 26)

Rồi những Loan, Uyên, Mai…những mối tình “mini”dẫn dắt anh chàng ham tổ chức, ham thành lập hội, nhóm (Kỳ’s Cine Club, Teenager’s Club…) ham ăn, chóng lớn trong tình trường. Nhưng không ảnh hưởng bởi Cô Giáo Thảo, Sept Nuits Merveilleuses. Trường Kỳ vẫn luôn luôn thánh thiện và anh có được nghĩa cử tốt đẹp để không thực hiện “một cuộc tình một đêm” với một nữ độc giả, cũng là một người tập tễnh làm thơ, từ Bình Dương trốn nhà, lặn lội tìm thăm anh. Đạo đức của Trường Kỳ cuối cùng giúp anh nhận được phần thưởng: gặp và yêu Thu Huyền. Ông vua nhạc trẻ đã làm kinh ngạc gia đình và bè bạn khi quyết định khép lại cuộc sống độc thân vào ngày 26 tháng 10 năm 1973. Thu Huyền vừa đủ thời gian để phát hành tác phẩm đẹp nhất của Trường Kỳ trước khi Cộng Hòa Việt Nam cáo chung. Cô bé gái ra đời ngày 31 tháng 3 năm 1975, được ông nội đặt tên Vũ Ngọc Tú Uyên.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/a739dd06-1.jpg?t=1269469137[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/4a6b3883-1.jpg?t=1269469280[/img]

Năm 1979, Trường Kỳ tạm để vợ con lại quê nhà, anh cùng 47 người khác lên chiếc tàu dài chừng 12m lặng lẽ ra khơi. Trong mười hai ngày, đụng đầu với ba trận bão lớn, anh và bạn đồng hành vẫn nuôi hy vọng. Họ thay nhau vẫy gọi, cầu cứu những con tàu đi ngang. Mãi cho đến chiếc tàu thứ 35 của Scotland mới chịu vớt đưa đến Tokyo. Trường Kỳ có tròn một năm sống ở thành phố Omiya, sát cạnh Tokyo. Anh đã được một cô người Nhật tên Hamada Tazudo, vợ của ca sĩ Jo Marcel, đến viếng thăm và đưa đi ngoạn cảnh đó đây. Trong thời gian này, anh dạy Anh Văn cho trẻ em tại một trường tư đồng thời làm gia sư cho người lớn tuổi. Trường Kỳ cũng đảm nhận luôn việc giảng dạy Pháp ngữ cho một số quân nhân Hoa Kỳ đồn trú tại Nhật. Việc định cư ở nước thứ ba là nỗi lo của Trường Kỳ. Thoạt đầu anh được các nghệ sĩ ở Mỹ: Jo Marcel, Nam Lộc, Phạm Duy, Khánh Ly….đứng ra bảo lãnh để sang Hoa Kỳ. Hồ sơ của anh được chấp nhận, nhưng sau một đêm suy nghĩ, anh quyết định xin qua Canada. Anh dự liệu sẽ có thể bảo lãnh vợ con sau ba năm ở xứ lạnh, hơn là kéo dài đến bảy, tám năm ở Hoa Kỳ. Một lý do khác, anh tiết lộ: “Lúc đó tôi còn trẻ, sợ không tránh khỏi những ‘cám dỗ’ ở Mỹ nên quyết định qua xứ lạnh ‘tu’ chờ vợ con cho trọn tình trọn nghĩa!.”

Tháng 11 năm 1980, Trường Kỳ đến định cư tại thành phố Montréal Canada. Sau đó bảo lãnh vợ con qua được vào năm 1983. Thở lại không khí tự do và sau một năm ổn định cuộc sống, Trường Kỳ bắt đầu viết trở lại. Anh cộng tác với hầu hết các báo Việt ngữ tại nhiều quốc gia trên thế giới, cụ thể như Thời Báo (Toronto, Canada), Thẩm Mỹ, Nghệ Thuật (Montréal, Canada) Trẻ (Nam California), Trẻ (Bắc Cali), Văn Nghệ Thời Báo, Kỷ Nguyên Mới, Việt Mercury… (Hoa Kỳ), Tivi Tuần san (Australia)… Trường Kỳ cũng cùng Tùng Giang thực hiện một tạp chí nghiêng về âm nhạc, mang tên Chào, vào năm 1982 tại Hoa Kỳ. Số thứ nhất tạp chí Chào, bìa thực hiện bởi họa sĩ Vivi, in offset 4 màu lộng lẫy. Và để giảm giá ấn phí, Chào cho thực hiện một lúc 4 mẫu bìa cho bốn số. Số 1 phát hành thuận lợi, được bạn đọc đón nhận. Nhưng sự xa cách giữa gia đình và tòa soạn (Montréal- California) đã cầm chân Chào số 2 nằm mãi trong giai đoạn thu nhận bài vở. Số tiền tưởng tiết kiệm cho ba mẫu bìa với hàng nghìn bản thành ra chi phí vô ích. Trường Kỳ cho rằng mình không có số làm chủ báo, chỉ có phận viết mướn, viết chùa cho thiên hạ. Thật ra cây bút đã giúp anh có thu nhập lợi tức khá khả quan.



(còn tiếp part 2)



havi
#9 Posted : Thursday, March 25, 2010 8:45:15 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)
Chú Pham Lang thân mến,

~~~~ [:I] [8)]...cảm ơn Chú đã thích và ủng hộ topics ở forum ni. Vâng, có những lần ngồi tìm bài văn, hình, hay lúc ngồi set up, để post bài làm Hạ Vi bị mỏi mắt, đau cả cổ & vai, nhưng mà cũng thích làm vì nghĩ là forum sẽ có thêm một bài hay với những tấm hình đẹp, và Anh Chị cùng các bạn trong forum sẽ thích đọc.
à Chú ơi, hình như chú viết lộn rồi, bài hát lúc xưa mà Thanh Mai hay hát với Thanh Lan là Búp bê không tình yêu, rồi bài hát khác là hôm nay không sữa (no milk today) ban nhạc Dreamers, Duy Quang hát, chứ hình như ..theo cháu biết (maybe i'm wrong) đâu có bài nào nhạc trẻ là "Búp bê không sữa" đâu hĩ ?!
Mời chú và các bạn nghe link nầy,

~~ Búp bê không tình yêu . Thanh Mai & Thanh Lan với những hình ảnh Saìgòn xưa và áo trắng nữ sinh.
http://www.youtube.com/watch?v=Yhh77n2RHGQ


~~ Hôm Nay Không Sửa (No milk today) Duy Quang
http://www.music.hatnang.com/node/5071



havi
#10 Posted : Thursday, March 25, 2010 8:48:55 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ, viết theo từng dặm đường

(tiếp theo)


~~ Năm 2002 tại hải ngoại, Trường Kỳ cho xuất bản tập bút ký ưng ý nhất của anh, cuốn Một Thời Nhạc Trẻ. Sách dày 384 trang bìa mầu được trình bày bởi Lê Phan Lân, một giọng ca tài tử rất được mến mộ tại Montréal. Một Thời Nhạc Trẻ được chia làm 4 chương. Mỗi chương mang một tên riêng. Chương 1: Một Thuở Ham Vui. Chương hai: Một Thời Nhạc Trẻ. Chương ba: Những Ngày Tháng Hippy. Chương kết: Một Chốn Bồng Lai.





Như tên gọi của nó, cuốn sách đề cập đến một thời âm nhạc, đặc biệt chỉ loại nhạc mà đa số người thưởng ngoạn đều còn trẻ tuổi, hoặc những người còn giữ được sự thanh xuân. Tác phẩm Một Thời Nhạc Trẻ cho chúng ta biết khái quát về những trào lưu âm nhạc hiện đại trên thế giới. Từ sự phát triển, gây ảnh hưởng đến những tên tuổi nổi bật của ca sĩ, nhạc sĩ, ban nhạc trên nhiều quốc gia. Những tên tuổi một thời đã nghe qua, được nhắc lại như: Dalida, Sylvie Vartan, Francoise Hardy, Johnny Halliday, Les Chaussettes Noirs, Charles Aznavour, Yves Montand, Elvis Presley, Sandra Dee, Ricky Nelson, Frankie Avalon…Những điệu nhạc Twist, Rock “N” Roll, Let’s Twist Again…cùng những phong trào Yéyés, Hippy…gia nhập Hòn Ngọc Viễn Đông như thế nào cũng được Trường Kỳ ghi lại khá rõ ràng. Nhưng chủ yếu của cuốn sách, là những ghi nhận về sự hội nhập cùng phát triển các hình thái âm nhạc kích động, từng được gọi là “nhạc giựt” tại Việt Nam. Chỉ trong một thời gian ngắn, trên một vùng đất nhỏ, đông dân, ngay trong thời buổi chiến tranh đã sinh nở quá nhiều ban nhạc, ca sĩ mà giá trị nghệ thuật chưa có một đánh giá nào rõ rệt.

Danh từ Nhạc Trẻ cũng do chính Trường Kỳ đề nghị đưa ra dùng thay cho tên gọi Nhạc Kích Động, hơi gần với bạo động. Nhạc Trẻ đem lại không khí tươi vui, hoạt náo, năng động. Nhưng với mắt nhìn của xã hội, nhất là trong giai đoạn có máu thịt đổ ra, tan nát từng giây phút tại các mặt trận không xa Sài Gòn bao nhiêu, không thể không có những phê phán. Trong Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ đã nhắc lại đủ những điều này, thật đáng quí. Cũng phải cảm ơn Trường Kỳ cho chúng ta biết tường tận những khởi đầu của những tên tuổi trong làng nhạc Việt Nam, khởi đi từ thập niên 60, 70 như Thanh Lan, Trung Hành, Duy Quang, Ngọc Bích, Tuấn Ngọc, Đức Huy, Nam Lộc, Tùng Giang vv…

Một Thời Nhạc Trẻ là một bút ký nhưng có lẽ đúng hơn là hồi ký của một giai đoạn. Tính chất hồi ký giúp Trường Kỳ vịn vào tháng năm của cuộc đời anh để ghi lại từng diễn tiến có liên quan đến âm nhạc. Một Thời Nhạc Trẻ còn là một tập tài liệu quí giá để tìm hiểu sinh hoạt âm nhạc miền Nam trong giai đoạn chiến tranh. Tài liệu này chắc chắn sẽ hoàn hảo hơn nếu Trường Kỳ viết dưới dạng nghiên cứu hoặc nhận định có bố cục chặt chẽ, rõ ràng hơn.

Ưu điểm dễ nhìn thấy nhất ở Một Thời Nhạc Trẻ là nghệ thuật viết của Trường Kỳ: giản dị, nhẹ nhàng, trong sáng xen lẫn với nét duyên dáng, hóm hỉnh. Đọc Một Thời Nhạc Trẻ chúng ta gặp lại vô số những tiếng lóng đã được sử dụng rộng rãi một thời như: khứa lão, ghế mẫu, chịu đèn, bắt địa, bề hội đồng, bò lạc, lấy le, ngồi đồng, đi tàu suốt, áo mưa,v..v…Trường Kỳ cũng thường linh động dùng những câu thơ nổi tiếng, châm chế chút ít để hỗ trợ cho câu chữ của mình thêm duyên dáng:
“…Nhưng những lúc đi qua mà tôi đứng khuất phía sau cửa sổ là y như rằng mắt nàng liếc vào phía trong đảo tới đảo lui như có vẻ kiếm tìm. Đúng là ‘ai bảo em là giai nhân, cho lòng anh đau khổ. Ai bảo em…tà tà qua cửa sổ, cho vướng nợ thi nhân’ Hề, hề, bảo đảm chịu quá đi rồi mà còn làm bộ làm tịch…”

Lối chơi dùng từng mẫu tự từ tên gọi một số thuốc lá để đọc thành câu, xuôi ngược, có ý nghĩa trào lộng trước đây, cũng được Trường Kỳ nhắc lại, để nhìn ra một vài nét tinh nghịch của tuổi trẻ (SALEM: sao anh làm em mệt, mà em làm anh sướng/ CAPSTAN: cho anh phát súng tim anh nát, nhưng anh tin số phận anh còn/ PALL MALL: phải anh là lính, mời anh lên lầu)..Tóm lại hơi thở tươi vui chạy suốt trong mạch văn của Trường Kỳ bất cứ anh thuật lại một khía cạnh nào trong sinh hoạt của anh. Đoạn văn trích sau đây vừa mô tả thực trạng nhạc trẻ Việt Nam, vừa là tiêu biểu cho lối hành văn của Trường Kỳ:

“… Tại Việt Nam, thật sự không có một nền nhạc trẻ thuần túy mà chỉ là một sự chạy theo phong trào, phát xuất từ những quốc gia Âu Mỹ. Trong thời kỳ đầu tiên, hoàn toàn là một sự thụ động, bắt chước những ca sĩ và ban nhạc của các quốc gia này bằng cách trình bày những nhạc phẩm lời Pháp, Mỹ và Anh. Giới trẻ cũng như ban nhạc thời đó còn chạy theo thời trang của các ban nhạc ngoại quốc với quần ống túm, giầy ‘bốt’ đế cao (gọi là ‘bottine’) cùng với áo chemise bó sát người , đeo giây lưng bản bự và mặc quần để xệ dưới rốn (thường gọi là ‘taille basse’) và để tóc dài, khiến nhìn từ sau khó lòng phân biệt nam hay nữ như nhận xét của các ‘ông bô, bà via’ . Còn phái nữ thì thi nhau mặc sản phẩm của tay ‘designer’ nổi tiếng Anh quốc Mary Quant là chiếc ‘mini-jupe’ ngắn cũn cỡn, trông rất bắt mắt. Các cô cũng như các cậu phải sắm cho bằng được chiếc velo solex mới được gọi là hợp thời trang. Riêng các cậu bảnh hơn thì sắm xế Honda, Yamaha hay Suziki, thường là 50cc, bảnh hơn thì 75cc hay 150 cc. Càng nhiều phân khối bao nhiêu càng chứng tỏ là một tay chơi bấy nhiêu. Nếu có ‘ống bô’ chổng lên trời thì càng hách xì xằng hơn. Phía các cô, bảnh hơn thì chạy Cady hoặc PC50. Các nhà buôn xe gắn máy trên đường Gia Long trong những năm giữa thập niên 60 đúng là ở trong một thời kỳ vàng son, tha hồ hốt bạc của dân choai choai. Cũng như tại các quốc gia khác, thời trang luôn luôn đi kèm với ca nhạc nơi lớp trẻ để tạo nên một màn ‘phối hợp nghệ thuật’ rất hay ho”
(trang 98)


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/62dbc24e.jpg?t=1269560244[/img]


Trước và sau sự có mặt của Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ còn cho phát hành bộ biên soạn về đời sống, sinh hoạt của giới làm nghệ thuật Việt Nam, anh đặt tên là Tuyển Tập Nghệ Sĩ. Năm 1995 tuyển tập đầu tiên ra đời. Năm 1996 một tuyển tập tương tự. Hai tuyển tập này không mang số thứ tự, nhưng bắt đầu năm 1999, anh cho Tuyển Tập Nghệ Sĩ mang kèm số 3. Và tuyển tập mang số 4 cho năm 2000, Đến năm 2001 thì không thấy xuất hiện số 5. Rồi số 7 lại có trong năm 2004. Năm nay, 2007 Trường Kỳ chuẩn bị cho in tiếp tập thứ 8 bởi một nhà in tại Đài Loan, cơ sở vừa in tập Phiếm thứ tư của nhà văn Song Thao. Sự thiếu thống nhất trong đánh số cũng là một đáng tiếc.

Với Tuyển Tập Nghệ Sĩ, Trường Kỳ lần lượt giới thiệu với chúng ta tiểu sử cùng cuộc đời ca hát của nam nữ ca sĩ Việt Nam. Những chân dung, hình ảnh sinh hoạt cũng được in kèm. Sự tìm hiểu, giới thiệu của Trường Kỳ được thực hiện qua dạng phỏng vấn hoặc anh viết những bài nhận xét khá đầy đủ. Ở Tuyển tập 1,Trường Kỳ giới thiệu những người thường dẫn chương trình ca nhạc như: Công Thành, Nam Lộc, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, Nguyễn Ngọc Ngạn, Trần Quốc Bảo,Việt Thảo. Phần nhạc sĩ sáng tác được giới thiệu tiếp theo gồm: Nguyễn Dũng, Lữ Liên, Nguyễn Đức, Việt Dzũng, Trần Quảng Nam, Phạm Duy, Trúc Hồ, Từ Công Phụng. Rồi đến các phần ca sĩ: Ái Vân, Don Ho, Duy Quang, Elvis Phương, Hương Lan, Kenny Thái, Khánh Hà, Khánh Ly, Kiều Nga, Linda Trang Đài, Ngọc Bích, Ngọc Lan, Sơn Tuyền, Thanh Lan, Trizzie Phương Trinh, Tuấn Anh, Tuấn Ngọc, Tuấn Vũ, Vũ Khanh, Ý Lan, Anh Khoa, Anh Sơn, BạchYến, Bảo Hân, Billy Shane, Cao Lâm, Chung Tử Lưu, Công Thành, Diệu Hoàng, Giao Linh, Hạ Vy, Họa Mi, Hoàng Liêm, Hoàng Nam, Hùng Cường, Hương Thơ, Jo Marcel, Julie, Khả Tú, Kim Anh, Lệ Thu, Lê Uyên, Lucia Kim Chi, Lưu Hồng, Mai Lệ Huyền, Minh Đức, Mỹ Huyền, Mỹ Lan, Ngọc Anh, Nhật Hạ, Như Mai, Nini, Nhật Trường, Phi Khanh, Phượng Khanh, Candie Phi Phi, Phương Hồng Quế, Quang Bình, Quốc Anh, Quốc Sỹ, Quỳnh Hương, Sĩ Phú, Tuấn Đạt, Thanh Thúy, Thái Tài, Thanh Hà, Thảo My, Thiên Nga, Thiên Phượng, Thúy Vy, Trang Thanh Lan,Trung Hành, Uyển Mi,Ý Nhi, Diễm Liên, Đài Trang, Lâm Thúy Vân, Lưu Bích, Mạnh Đình, cùng một số ban nhạc, một số ca sĩ, nhạc sĩ ở nhiều quốc gia ngoài Hoa Kỳ. Tôi có cảm tưởng: Trường Kỳ dự trù chỉ thực hiện một tập là chấm dứt, bởi anh tập trung gần đầy đủ những giọng ca cùng những người có liên quan đến âm nhạc tại hải ngoại. Khuyết điểm lớn của cuốn sách là có khá nhiều trang quảng cáo biến giá trị nghệ thuật thành giá trị tài liệu. Thêm vào đó sự sắp xếp, tuy có phân chia, nhưng cũng còn khá lộn xộn.


Ở các tập kế tiếp cũng tương tự như thế. Có những nhân vật mới (có người còn trong nước) nhưng cũng không ít những khuôn mặt cũ được giới thiệu lại qua những bài viết mới. Nhìn chung, đây là một tài liệu về ca nhạc sĩ Việt Nam rất đầy đủ cho những ai muốn tìm hiểu sơ lược về một giọng ca mình ưa thích. Sự tò mò có thể được đáp ứng một phần, nếu những tâm sự của các ca sĩ với Trường Kỳ không thiếu thành thật. Vì tính cách đại chúng, bộ tuyển tập này của Trường Kỳ đóng góp nặng tay vào quĩ phong lưu của anh.

Tôi ra đời trước Trường Kỳ 5 năm, nhưng cũng có thể gọi cùng thế hệ. Tôi cũng biết yêu nhạc chút chút, vì thế tên tuổi Trường Kỳ không xa lạ với tôi. Sự khác biệt ở chỗ anh nghiêng hẳn về sinh hoạt âm nhạc, còn tôi vì hoàn cảnh địa lý, ảnh hưởng xã hội đã có suy tư về cuộc chiến nhiều hơn. Do đó những sinh hoạt của Trường Kỳ tôi không được hiểu một cách thấu đáo. Lòng ngưỡng mộ anh vì vậy cũng không nhiều. Sau khi định cư tại Montréal, cùng thành phố với Kỳ, những năm đầu, tôi chỉ thỉnh thoảng nghe giọng anh nói, đọc trên một số đài phát thanh anh cộng tác như đài Tiếng Nói Hoa Kỳ, chương trình phát thanh năm ba tiếng đồng hồ tại Montréal. Tôi ít được đọc bài anh viết, vì các nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương, Lê Dinh không gởi cho Thẩm Mỹ, Nghệ Thuật.Tôi cũng gần như không có cơ hội gặp anh. Trong một mùa hè, tôi theo vợ cùng cô bạn của vợ dạo chơi trong dịp vent trottoir trên đường Saint Hubert, chợt Liên thúc tay vợ tôi bảo: “Vợ Trường Kỳ”. Giọng Liên nhỏ nhưng tôi cũng nghe thấy và cũng kịp nhận ra một vóc dáng uyển chuyển, hấp dẫn, một khuôn mặt xinh xắn, duyên dáng. Liên nói tiếp với vợ tôi: “ Hấp dẫn vậy nhưng ông chồng thì nhỏ xíu hà”. Câu nói của Liên không giúp tôi hình dung về một nhân vật mà tôi lơ mơ biết từng nổi tiếng một thời. Năm tháng tiếp theo Trường Kỳ không phảng phất trong tôi cho đến một sáng mùa thu, nhà văn Song Thao rủ tôi đến Trường Kỳ chơi. Dù rất lười đi, nhưng Song Thao hứa đến đón và cái tên Trường Kỳ quả còn nhiều kỳ bí đối với tôi, nên tôi nhận lời. Thời gian này tôi ở đường Barclay, Trường Kỳ cũng ở nhà thuê trên đường Chateaubriand, số 7487.

Tôi vui vẻ bắt tay một ông trung niên xuề xòa cởi mở. Khuôn mặt bảnh hơn trong ảnh thời thanh xuân rất nhiều. Trường Kỳ thuộc loại đẹp trai với những nét rắn rỏi của đàn ông. Lòng kính cận có phần hơi dày, nhưng vẻ trí thức nhờ vậy cũng tăng lên. Tôi bắt gặp sự tinh nghịch lẫn tinh quái trên khuôn mặt hiếu khách của người bạn mới. Cuộc hội ngộ của chúng tôi hôm đó đáng tiếc quá ngắn, bởi Trường Kỳ đang có một người khách, ông Lê Thái, cựu Giám đốc Chương trình đài Phát thanh Sài Gòn (hiện nay giữ chức Giám đốc đài Tiếng Nói Việt Nam của cơ sở Thời Báo tại Canada). Ông Thái rủ Trường Kỳ và cả chúng tôi đi ăn sáng. Nhưng tôi và Song Thao từ chối.

Sau lần gặp ấy, sự quen biết giữa Trường Kỳ và tôi phát triển như thế nào tôi cũng không nhớ rõ, chỉ biết tôi được Trường Kỳ ký tặng cho các tác phẩm của anh đã in tại hải ngoại, đủ bộ. Năm 1999, khi tôi thực hiện trang Vuông Chiếu Luân Hoán trên internet, có mục giới thiệu những người sáng tác Việt Nam, không phân biệt bộ môn nghệ thuật. Tôi chợt nhớ đến những chồng báo thật hấp dẫn ở nhà Trường Kỳ, mà tôi nghĩ sẽ có nhiều tài liệu về các nhạc sĩ. Trường Kỳ cho tôi một cái hẹn qua điện thoại. Trường Kỳ đã dọn về số 7019 đường Drolet. Tôi đến nhà anh vào một buổi xế trưa mùa đông. Trời nắng đẹp, khá lạnh nhưng không có tuyết. Con đường trước nhà Trường Kỳ đang còn trống một khoản đủ để đậu hai chiếc xe. Tôi mừng trong bụng không phải tìm chỗ đậu và vất vả đi trong gió lạnh. Trường Kỳ ở nhà một mình. Chỉ có ba nhân khẩu nhưng Trường Kỳ thuê một căn nhà quá rộng. Không khoái ở phòng khách, tôi vào thăm phòng làm việc của Kỳ. Băng nhạc, sách báo cao như núi nhưng được cái thứ tự hơn tôi rất nhiều. Trên màn ảnh computer đầy nhóc những logo các chương trình Trường Kỳ sử dụng. Anh cũng có một chỗ ngả lưng ngay bên một kệ sách vừa rộng vừa cao. Phòng ấm có đầy đủ dàn nhạc, đóng cửa lại là biệt lập hẳn bên ngoài. Thật thích thú nếu có một người đẹp đến thăm. Trường Kỳ cho tôi xem hàng ngàn tấm ảnh chụp các ca sĩ. Nhìn ảnh chụp, phải công nhận ca sĩ nào của chúng ta cũng đẹp cả và nhất là thật đáng yêu, nhưng chắc khó yêu. Trong căn phòng này còn có một chiếc giường vợ chồng Trường Kỳ đặt tên là giường “nghệ sĩ”. Hầu như trên thành giường có đầy đủ chữ ký của các nghệ sĩ khắp nơi tới trình diễn hoặc du ngoạn Montreal đã từng ngủ trên chiếc giường này. Đâu cũng chừng hơn trăm chữ ký! Tôi hỏi mượn Trường Kỳ chừng năm, bảy số Thế Giới Nghệ Thuật. Tạp chí này phát hành tại Hoa Kỳ. Chủ nhiệm Lê Quốc Tuấn, Giám đốc điều hành Đặng Nguyên Phá. Phối hợp nội dung Lâm Tường Dũ. Tổng thư ký Vương Trùng Dương. Trình bày ấn loát Westminster Press. Ban biên tập chừng ba mươi người, tôi chỉ quen biết nhà thơ Du Tử Lê (bút hiệu khác Hồ Huấn Cao) và họa sĩ Hồ Thành Đức. Bài vở được in trên giấy trắng thật dày, hình ảnh những nhân vật được giới thiệu trong tạp chí đều là màu rất rõ nét. Chỉ dưới 10 tập, đã khá nặng tay. Tôi cẩn thận từ giã cái thang gác khá cao của tổ ấm Trường Kỳ. Trước khi mở cửa xe, tôi giật mình thấy cái gạt nước đang giữ chặt một vuông giấy hình chữ nhật. Đã biết là cái gì rồi, nhưng không cam lòng, tôi đứng nhìn mặt tờ Constat D’Infraction (statement of offence) thật kỹ. Thì ra chỗ tôi đậu xe dành riêng cho cư dân tại đây. Xe không có permis de station dán trong kính sau, lãnh giấy phạt là điều đương nhiên. Tôi đã ăn trên mười tô phở một lúc chớ chẳng chơi ! Bài học ngày lên thăm bác sĩ Đường Minh Hoàng và bác sĩ Tôn Nữ Liên Chi tôi đã quên, bao tạp chí trên tay đã nặng chừng như nặng hơn, tôi vứt vào ghế sau. Không có đồng tiền nào chi ra vô duyên bằng tiền nạp phạt vì đậu xe nhằm chỗ cấm. Những bảng cấm một đoạn đường dành riêng cho cư dân đã mua chỗ trước, thường chỉ treo ở đầu ngã tư hoặc ngã ba, nên tôi đã sơ ý đáng tiếc.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b7b4ae84.jpg?t=1269475482[/img]


Những ngày tiếp theo tôi còn gọi xin tin của Trường Kỳ nhiều lần. Trường Kỳ vui vẻ cho tôi rõ những gì anh biết trong lãnh vực âm nhạc. Anh là người ưa thích và luôn luôn có dịp đi đây đi đó. Mỗi chuyến đi của anh thu về rất nhiều bút ký, anh từ từ cho đi trên Thẩm Mỹ, trên Thời Báo hoặc đọc trên các đài phát thanh. Những bài viết của Trường Kỳ không phổ biến một kiến thức cao xa nào, nhưng mang lại cho độc giả, thính giả một góc cạnh nào đó về đời thường của một nhân vật đã hữu danh, cũng rất lý thú. Câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn” của tiền nhân, trong trường hợp Trường Kỳ chắc phải sửa lại: “Đi một ngày đàng viết mươi trang bút ký” mới thích hợp. Trước 1975, Trường Ký gắn liền với phong trào nhạc trẻ, nên có thể gọi anh là Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ. Sau 1975, tại hải ngoại, Trường Kỳ cũng dính liền với những gì liên quan đến âm nhạc, cụ thể hơn là giới ca sĩ. Mỗi chuyến đi đây đi đó của anh hầu như đều được tài trợ phí tổn di chuyển. Việc ăn ở đương nhiên khỏi lo. Thong dong như vậy nên qua từng dặm đường, anh đều thu giữ những vui buồn, những hình ảnh của người anh tiếp xúc, để rồi sau đó anh nhẩn nha, nhớ đâu ghi lại đó thật sinh động. Từ những câu chuyện có thể hơi lẩm cẩm để nhìn rõ hơn về một người, nhiều khi cũng rất thú vị.

Qua một lần cùng Trường Kỳ đến Toronto, tôi càng rõ cái lý thú trong những chuyến đi của anh. Không có những tiếp đón quá long trọng nhưng sự đãi ngộ của bè bạn dành cho anh thật đáng ngưỡng mộ. Có lẽ đến đâu anh cũng được những người hành nghề ca hát thương mến. Không hẳn sự o bế xuất phát từ chờ đợi được viết bài lăng xê, giới thiệu. Qua tình kính mến của cô ca sớm chớm thành danh Lâm Quỳnh Như dành cho Trường Kỳ, tôi hiểu ra, anh có được sự thương mến của nhiều người do sự chân tình, cởi mở của anh. Khả năng nhận định, đánh giá khá trung trực về một giọng ca cũng tạo cho anh thêm uy tín. Nghe cô ca sĩ Lâm Quỳnh Như của Toronto, một tuổi trẻ tài cao trong tình yêu lẫn âm nhạc, vừa vui, vừa cung kính gọi anh bằng bố thật là thích. Sự chân tình của cô bé đã trưởng thành, lòng thanh thản của một người giàu tuổi đời vẫn một say mê âm nhạc, đúng là một hạnh phúc.Những đối thoại quanh tôi đêm hôm ấy tại một quán cà phê, chưa đến giờ đầy khách, nhớ lại, như có những nốt nhạc không lời vang bên tai. Cuộc sống sẽ thêm vui từ những ca khúc, dù đa số bài ca của chúng ta chuyên chở những nỗi buồn.
Nhiều người cho rằng thời gian ở xứ người có tốc độ cao hơn tại quốc nội. “Đời lưu lạc mỗi ngày là một tuổi” chắc không quá như tôi đã viết. Nhưng nhìn qua ngó lại, thoáng một cái, ngày vui ngồi cụng ly cùng Hoàng Xuân Sơn, Song Thao, Từ Công Phụng, Lưu Nguyễn… trong tiệc cưới cháu Tú Uyên chưa qua khỏi trí nhớ, mà cháu đã có hai cậu ấm, Caillou lên năm, Chou lên ba, mau thật. Bất kể mặt trời mọc mặt trời lặn, Trường Kỳ vẫn đi và vẫn viết, có khác chăng là cơ thể anh có phần nặng ra. Trong lúc cái kính ngừng gia tăng độ dày, và tình yêu dành cho Thu Huyền đậm đà thêm. Đẹp như hình chụp trong ngày sinh nhật 60 tuổi của anh. Xin tặng muộn cho “đôi trẻ” giàu hạnh phúc một bông hồng trong những dòng chữ này. Tình thân.



[img] http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/c9292fba-1.jpg?t=1269477053 [/img]


[img] http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/c414dfaa-1.jpg?t=1269478011 [/img]



Luân Hoán
(Dựa Hơi Bè Bạn 2)





havi
#11 Posted : Saturday, March 27, 2010 10:11:01 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/f11c5db0-1.jpg?t=1269648512[/img]

(Toronto 11/2006)Từ trái: Giáo sư Đoàn Phế, ký giả Trường Kỳ, nhạc sĩ Nhật Ngân, Song Thao, nhà thơ Luân Hoán (tác giả bài Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ, viết theo từng dặm đường)




[img] http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/5706c9d3-1.jpg?t=1269712032 [/img]

Hàng đứng: Anh chị nhà phê bình văn học Nguyễn Vy Khanh, , hai con trai của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, Song Thao. Hàng ngồi: anh chị nhà báo Trường Kỳ, nhà văn Trang Châu, nhà thơ Lưu Nguyễn, nhà thơ Bắc Phong. Montréal, tháng 9, 2003




[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/7108a97a-1.jpg?t=1269780990[/img]

Anh chị nhà thơ Phan Ni Tấn, Song Thao, ký giả Trường Kỳ. (Toronto 11/2006)




havi
#12 Posted : Saturday, March 27, 2010 10:12:46 PM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Nhạc Trẻ Sài Gòn và Văn Hóa Thành Thị VN

Hoàng Anh Tuấn
(Viết cho BBCVietnamese.com từ California)


Cái chết đột ngột mới đây của nhà báo Trường Kỳ tại Canada đã gây xúc động mạnh mẽ và dẫn đến nhiều tưởng nhớ về một trong những nhân vật sướng khởi phong trào nhạc trẻ ở Sài Gòn thời kỳ trước 1975.

Lớn nhất tới nay là một tối tưởng niệm tổ chức bởi Nam Lộc và một số bạn bè tại Quận Cam ở California (đêm 2 tháng 4, 2009).








Mặc dù diễn ra vào một tối trong tuần, buổi tưởng nhớ thu hút hàng trăm người tham dự chen chút xem và kéo dài bốn tiếng đồng hồ với nhiều chia sẻ và ca hát từ những bạn bè và người cộng sự trong phong trào nhạc trẻ ngày xưa.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/efa00740-1.jpg?t=1269477569[/img]


Ngoài ra, trên mạng và báo chí đã có in nhiều cảm nhận tốt đẹp về cuộc đời Trường Kỳ, mất đi đúng một tuần trước ngày sinh nhật sáu mươi bốn tuổi của mình. Đọc những bài viết về người quá cố, người viết chú ý vài bài nhắc đến liên hệ chặt chẽ giữa phong trào nhạc trẻ và chiến tranh Việt Nam. Trong bài thông tin trên báo Thanh Niên trong nước, nhà thơ và tác giả truyện ngắn Hà Đình Nguyên ghi nhận công lao Trường Kỳ hết mình gây dựng phong trào nhạc trẻ.


Nhạc trẻ với chiến tranh

Theo thiển ý người viết, gắn liền phong trào nhạc trẻ vào chiến tranh cũng có lý lẽ của nó. Chiến tranh làm con người mệt mỏi, chán chường, dễ muốn trốn tránh vào đam mê như ma túy, bài bạc, hay ăn diện bề ngoài. Chiến tranh Việt Nam không những dài mà còn rất tàn khốc, làm mòn mỏi tâm trạng thanh niên thiếu nữ khát khao muốn vươn lên.
Dù đời sống Sài Gòn và các thành thị miền Nam không nguy hiểm như vùng thôn quê và rừng núi, người tuổi trẻ vẫn cần một thứ gì bồi đắp để giữ được hy vọng mỏng manh. Nhạc trẻ được ưa thích, có thể phản ảnh một phần về tâm trạng này.
Nhưng đóng khung phong trào vào chiến tranh thôi cũng không giải thích mãn nguyện về hiện tượng nhạc trẻ. Giải thích này tách rời nhạc trẻ ra lịch sử văn hóa thành thị thời tiền chiến. Nhưng tại sao nhiều người đồng ý với giải thích này?

Theo người viết, lối nhìn đóng khung bị ảnh hưởng một phần là từ những biến chuyển đột ngột vào giai đoạn giữa thế kỷ hai mươi, từ thập niên 1940 đến thập niên 1970. Những biến chuyển này vừa làm gián đoạn phát triển văn hóa, vừa ảnh hưởng đến lối nhìn lịch sử. Năm 1945 cách mạng tháng Tám đột ngột xẩy ra. Năm 1954 hiệp định Geneva đột ngột phân chia đất nước. Năm 1975 chế độ VNCH đột ngột biết mất.
Rồi còn những đột ngột nhỏ hơn như nạn đói năm Tất Dậu, chiến tranh chống Pháp bắt đầu, đảo chính chế độ Ngô Đình Diệm, nước Mỹ tham chiến trực tiếp, Tết Mậu Thân, và chiến tranh Cao Miên và biên giới Trung Quốc sau 1975. Những biến chuyển đột ngột như vậy làm ta chú ý đến những gì mới hơn là những gì tiếp tục, và đến lý do gần hơn là lý do xa.

Không phân biệt


Nhưng nhận xét lịch sử cần chú ý cả lý do gần và lý do xa. Vào trường hợp phong trào nhạc trẻ, điều thứ nhất đáng nhớ là nhạc phổ thông Âu Mỹ vào thập niên 1960 và 1970 được nhiều nơi trên thế giới ưa chuộng, chứ không phải chỉ thành thị miền nam Việt Nam.
Từ Mạc Tư Khoa đến Đài Bắc, từ Ấn Độ đến Tiệp Khắc, rất nhiều thanh niên thiếu nữ trên thế giới nghe và theo dõi những loại nhạc từ Tây Âu và Bắc Mỹ như rock, yé-yé, disco, và Europop. (Trong các nước cộng sản thì dĩ nhiên không được công khai.)

Ở trường hợp Việt Nam, tất nhiên chiến tranh ảnh hưởng đến cảm tưởng tuổi trẻ khác nơi không chiến tranh như Đài Loan hay Tiệp Khắc. Nhưng nhạc phổ thông này có cái hấp dẫn của nó, không phân biệt chiến tranh hay hòa bình gì cả. Nó là một hiện tượng văn hóa hoàn cầu, phản ảnh một loại tư tưởng tự do cá nhân.
Đó là lý do xa thứ nhất, nhấn mạnh về bên ngoài. Ngược lại, lý do xa thứ hai nhấn mạnh bên trong.

Trước phong trào nhạc trẻ Sài Gòn hai hay ba thập niên, văn hóa thành thị Việt Nam đã có biến chuyển về nhạc phổ thông trong giới thanh niên. Thập niên 1930 bắt đầu có một số nhạc phẩm của một vài kịch giả ở Hà Nội và hướng đạo viên tại Hải Phòng.
Thêm đó, phương tiện truyền thông, truyền thanh, và truyền hình giúp nẩy nở hiện tượng thần tượng âm nhạc và phim ảnh, nhất là Tino Rossi, Albert Préjan, Lucienne Boyer, Joséphine Baker, Mario Lanza, và Luis Mariano.
Một số ca sĩ bản xứ cũng trình diễn bài hát của những thần tượng này, phổ thông hóa thêm nhạc tình yêu Tây Âu. Ở miền Nam có cô Nam Phỉ nổi tiếng hát J'Ai Duex Amours chính gốc tiếng Pháp. Còn miền Bắc thì có ca sĩ Ái Liên (mẹ của ca sĩ Ái Vân) hát nhạc Pháp lời Việt và thâu băng dĩa.
Ý hướng một số người trẻ Việt Nam, nhất là người có học vấn, đã ham thích những ca khúc ngoại quốc loại "dễ nghe" (easy listening) trong thời kỳ tiền chiến rồi.

Nhạc trẻ và học sinh


Từ 1945 đến 1954, tân nhạc Việt Nam chú trọng về quê hương và kháng chiến hơn là tình yêu cá nhân. Nhưng ý thức nhạc phổ thông Âu Mỹ trong giới trẻ thành thị nằm xuống tạm thời chứ không mất.
Sau 1954 đảng cộng sản cấm phổ biến loại nhạc này tại miền Bắc. Ngược lại, như tác giả Luân Hoán nhận xét, văn hóa miền Nam tự do nhiều hơn, học sinh sinh viên có cơ hội theo giõi và tiếp súc gần gũi với nhạc Âu Mỹ. Thêm vào đó, thập niên 1950 và 1960 có xuất hiện nhiều thần tượng mới như Françoise Hardy và Sylvie Vartan bên Pháp, hay Sandra Dee và Elvis Presley bên Mỹ.

Như ta biết qua hồi ký Trường Kỳ, những thần tượng mới này mang đến thú vị cho thế hệ mới, ham thích nhất là loại easy listening và rock nhẹ (soft rock). Nó cũng dẫn giắt đến những ca sĩ như Bạch Yến và Bích Chiêu, rồi Thanh Lan và Elvis Phương. Ảnh hưởng rock và rock nhẹ cũng đưa đến sáng tác bản xứ, nhất là từ Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà.

Điều thứ ba đáng chú ý là phong trào nhạc trẻ đi song song với con số học sinh. Cũng như ở miền Bắc, số học sinh miền Nam tăng lên rất cao trong thời gian đất nước chia đôi.
Năm học 1957-1958, chế độ VNCH có khoảng một triệu học sinh tiểu học và trung học. Tới 1970-1971, con số tăng lên 3.5 triệu, với chừng 637,000 học sinh trung học.

Trong vòng 12 năm đó, tỉ số học sinh tiểu học tăng từ 38% đến 82% tổng cộng tuổi đi học. Nghĩa là cứ 100 trẻ em tuổi tiểu học thì 82 em được đến trường. Số học sinh trung học thì tăng từ 4% đến 17%.
Về số học sinh đại học thì tăng từ 11,000 ban đầu thập niên 1960 lên đến 57,000 đầu thập niên 1970. Con số học sinh gia tăng như vậy cũng giúp tăng con số người trẻ yêu chuộng nhạc trẻ, nhất là lớp trung học và đại học vì phần đông họ ở thành phố.

Khi nhận xét về phong trào nhạc trẻ Sài Gòn, ta không nên để thập niên 1945-1954 làm mốc bắt đầu cái mới về chiều hướng nhạc trẻ. Ngược lại, ta nên coi thời gian đó là một gián đoạn tạm thời về phát triển ham thích nhạc nhẹ Âu Mỹ của tuổi trẻ thành thị. Thập niên 1945-1954 làm chậm lại sự tiếp súc giữa giới học sinh và nhạc ngoại quốc. Nhưng nó không làm mất sự ham thích này, như Trường Kỳ và bạn hữu đã cho thấy.

Mặc dù ta không thể nào biết được, nhưng giả thử chiến tranh Việt Nam không xảy ra thì có lẽ con số học sinh trung học trong 1970-1971 cao hơn 17% nhiều. Trong trường hợp đó, con số người ưa chuộng nhạc trẻ chắc cũng cao hơn.

Nói cách khác, chiến tranh có thể là một động cơ làm nhiều người theo dõi nhạc trẻ, nhưng hòa bình chắc còn là động cơ mạnh hơn nữa. Chiến tranh chắc có ảnh hưởng đến nhạc trẻ. Nhưng nhận định về Trường Kỳ và phong trào này cũng nên chú ý hơn về những tác động quan trọng ngoài chiến tranh.



[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/a284ef46.jpg?t=1269781479[/img]
Trường Kỳ, thay mặt cho Teenager's Club tuyên bố
trao giải nam ca sĩ xuất sắc nhất năm 1966
cho Billy Shane (tay mặt).
(Billy đã qua đời vào năm 1994)


Về tác giả: Hoàng Anh Tuấn đang làm nghiên cứu tiến sĩ khoa Sử, Đại Học Notre Dame, South Bend, Indiana, Hoa Kỳ, với luận án về tư tưởng và văn hóa thành thị miền Nam trong thời kỳ VNCH.



havi
#13 Posted : Saturday, April 3, 2010 10:22:49 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/6b8a0653.jpg?t=1270329076[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/25eb7133.jpg?t=1270327746[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/33abc326.jpg?t=1270327791[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/14c44641.jpg?t=1270327826[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/7ca95a37.jpg?t=1270327858[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/8bd404c0.jpg?t=1270327908[/img]

Trích một phần trong TruongKy forum


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/8ffbd8f5.jpg?t=1270328120[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/06ab8c3a.jpg?t=1270328813[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/a2fcc886-1-2.jpg?t=1270327975[/img]




havi
#14 Posted : Saturday, April 3, 2010 10:24:00 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/1ccbff81.jpg?t=1270328944[/img]

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/39fae26c.jpg?t=1270328982 [/img]



HI hiiii, BONJOUR mes amis, Hạ Vi @ Mont-re-al, Canada.
Arrivée la nuit dernière.

Bay từ Virginia qua xem show ""Đến Với Vua Nhạc Trẻ TRƯỜNG KỲ" sẽ được trình diển vào ngày mai, Chủ Nhật 4/4/10

Từ sáng tới giờ đi "metro" mệt quá, ở Montreal metro thật tiện, nhưng vì phải đi tìm vài tiệm VN bán vé cho show, chọn lựa chổ ngồi tốt, nên walk, đi bộ mỏi cả chân, khu "Jean Talon". Sau đó đi ăn ở "Phở Tây Hồ", bò tái chanh, và bún chả thịt nướng được served trong một dỉa thật to, nhìn đẹp mắt.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/c29550eb.jpg?t=1270325871[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/ce798398.jpg?t=1270325940[/img]

THEATRE DE L'OLYMPIA


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/bb5b1c64.jpg?t=1270343597[/img]



Theo như new poster quảng cáo ở đây thấy có thêm Phương Hồng Quế. Cùng với những ca sĩ dể mến thân thương của Asia (như trong poster anh Duy Khiêm post), sẽ là một show rất hay, ý nghĩa và đầy tình thân, tưởng niệm dành cho anh Trường Kỳ.

Trong những tờ báo ở đây thì Chương trình show sẽ được trực tiếp thu hình bởi SBTN, Saigon TV, Vietoday, VBS Canada và trình chiếu khắp Bắc Mỹ qua nhiều làn sóng và băng tần khác nhau.

à bientôt...bonsoir.

Hạ Vi sẽ trở lại với những tường trình, review later nha.




havi
#15 Posted : Sunday, April 4, 2010 3:50:26 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

NHỚ QUÁ TRƯỜNG KỲ ƠI - ĐỒNG NGHIỆP CỦA TÔI


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/acde8f68.jpg?t=1270384834[/img]


Trường Kỳ là một nhà báo chuyên viết về văn hoá, văn nghệ, âm nhạc trước năm 1975 ở Sài Gòn, là người khởi xướng phong trào nhạc trẻ từ thập kỷ 60, danh từ “nhạc trẻ” được thịnh hành cho đến nay và luôn sôi động ở trong nước. Trường Kỳ cũng là người “bịa” ra cái tên cho quán cơm “Bà Cả Đọi”, nguyên là một quán cơm bình dân không có tên tuổi nên khách thường gọi là “quán cơm bà Cả” (gọi theo chồng), quán ngự tận trên căn lầu nhỏ, trong một cái hẻm nhỏ, đi lên bằng cái cầu thang xi măng nhỏ ở đường Nguyễn Huệ, Quận Nhất. Thủa ấy mỗi lần Trường Kỳ, Nam Lộc, Elvis Phương, Trung Hành và các bạn đi tập văn nghệ về cũng là lúc đói, cả nhóm nhạc lại đến quán vừa đi vừa xoa bụng nói vui “đọi quá, đọi quá” rồi cùng ngồi chễm trệ trên bộ phản ăn cơm, ăn thường ngày trở nên thân với bà chủ quán. Trong một lần tỉ tê thăm hỏi, Trường Kỳ đề nghị bà Cả lấy tên quán là “Bà Cả Đọi”. Anh giải thích “đọi” được lái ra từ “đói”, bởi khách mỗi lần đói mới lên đây ăn. Bà Cả giẫy nẩy la lên: “Cái nhà anh phải gió này, đặt tên như thế thì ai còn dám tới ăn nữa?” Rồi bà Cả cười ha hả. Bà tưởng đó chỉ là nói “Zdui” vậy thôi. Thế rồi cái tên Bà Cả Đọi lúc đầu được truyền miệng trong giới ca sĩ trẻ, dần dần được cả Sài Gòn biết, bây giờ thì cả nước biết.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/bd457133.jpg?t=1270386310[/img]


Sau khi Trường Kỳ định cư tại Canađa, anh tiếp tục làm báo chuyên viết về văn nghệ. Năm 2003 anh trở về thành phố xưa bao năm xa nhớ, sau đó năm nào anh cũng về Việt Nam. Mỗi lần về là anh lại dung dăng dung dẻ đi thăm các thắng cảnh nổi tiếng trong nước, từ vịnh Hạ Long tới vùng cao nguyên Pleiku. Là người sanh` ăn, là người chuyên viết về văn hóa ẩm thực, đi tới đâu Trường Kỳ cũng không quên thưởng thức các món ăn dân dã của quê nhà mà bấy lâu ở hải ngoại không có điều kiện thưởng thức thỏa thê. Nhưng chẳng nơi đâu được anh chú ý văn hóa ăn uống như ở Sài Gòn, một thành phố mang đầy ắp kỷ niệm thời thơ ấu và thời trai trẻ của anh. Ăn – với Trường Kỳ không đơn giản chỉ để thưởng thức những món ngon của quê hương mà qua đó anh tìm lại hình ảnh và ngôn ngữ của cái thuở “khi xưa ta bé ta chơi” như anh thường nói.


Sáng nào cũng nhâm nhi với các bạn cũ tại các quán cà phê, thế là về anh có loạt bài viết “Sài Gòn cà phê sáng’. Đi nhiều, ăn nhiều để thấy được qua mỗi chặng đường lịch sử của quê hương thì các món ăn đã thay đổi sắc màu, hương vị và văn hóa ăn uống đi cùng với nó như thế nào ? Rồi anh lại có loạt bài “Sài Gòn ăn trưa”. Có những quán ăn, món ăn mà người dân “thổ địa” chưa biết mà anh đã tìm và phát hiện ra để thưởng thức từ nhà hàng cỡ 5 sao ở Sofitel Saigon Plaza đến quán “miến chửi” ở đường Nguyễn Du quận Nhất, bún chả Hà Nội ở đường Trần Quốc Thảo, phở Dậu ở Nam Kỳ Khởi Nghĩa, bánh cuốn bình dân ở đường Kỳ Đồng quận Ba, 7 món đà điểu ở quận Nhất. Ông cảm thấy thích thú ẩm thực Sài Gòn với vô số nhà hàng “phát tiển khủng khiếp” qua mặt hẳn Chợ Lớn, rằng cái câu “Ăn cơm Tầu, ở nhà Tây, ngủ giường Hồng Kông, lấy vợ Nhật” đã lỗi thời. Trở về Montreal, Trường Kỳ lại ra lò loạt bài “Sài Gòn: Hành trình ẩm thực”. Chuyến về thăm quê hương vừa rồi anh phát hiện quán “Biển nhớ” của vợ chồng nghệt sĩ Phước Sang bên quận Tư, quán lẩu ở đường Lê Thánh Tôn, v v…

Thỉnh thoảng Email cho tôi, anh thông tin là gia đình vẫn khỏe, còn anh vẫn đi “cày bừa” bình thường. Vâng, ý anh nói là vẫn đi và viết.


Là một nhà văn, nhạc sĩ, nhưng Trường Kỳ giản dị, hiền lành, thân thiện gần gũi với mọi người. Dường như anh chưa mất lòng ai, giới ca sĩ hải ngoại nhắc đến tên anh với một âm sắc trân trọng, trân trọng một cây viết nhạc sung sức của những năm 1960. Thủa ấy chàng trai Trường Kỳ là người đầu tiên trong Sài Gòn nói riêng và cả nước sau này nói chung sáng lập ban nhạc trẻ, người ta đã gọi anh là “Ông Vua nhạc trẻ”, “Ông Vua Hippy”. Nhờ phong trào nhạc trẻ mà ngày nay, nhiều ca sĩ nổi danh từ giòng nhạc này, công lao của Trường kỳ với nền âm nhạc nước nhà quả là không nhỏ. Rồi có thể không bao lâu nữa, những người thành đạt từ nhạc trẻ, những ngườiõ yêu mến nhạc trẻ, những nghệ sĩ sẽ tổ chức những đêm diễn hát lại các ca khúc do ông sáng tác và những ca khúc nước ngoài do ông chuyển sang lời Việt để tưởng nhớ nhạc sĩ Trường Kỳ và cũng sẽ có nhạc sĩ, ca sĩ thương tiếc ông khắc tượng ông. Và, thế hệ sau cũng có thể ghi nhớ Trường Kỳ và tôn vinh Trường Kỳ là ông Tổ của giòng nhạc trẻ.



Sự ra đi đột ngột của anh làm tôi bàng hoàng, một con người đi và làm việc không biết mệt mỏi. Cuốn sách thứ 8 của anh viết về phong trào âm nhạc của các ca sĩ hải ngoại và ca sĩ trong nước không biết đã xong chưa ? Cuốn sách “Sống để mà ăn” cuả ông không biết đã hoàn thành chưa ?


Tối hôm thứ hai ngày 23/2/2009 tôi và Trường Kỳ cùng chị Xuân Huyền vợ anh ngồi ở “quán Tôi” gần quán Phở Giao Linh cũ trong hẻm Cách Mạng Tháng 8 quận Ba không ngờ là buổi gặp gỡ cuối cùng tôi gặp anh. Anh còn nói rằng về Canada sẽ viết một bài đánh giá 10 quán ăn ấn tượng nhất và 10 quán ăn dở nhất anh đã ăn trong chuyến về này.

Tại sao người như anh lại ra đi sớm thế ? Từ nay các quán cơm của Bà Cả Đọi, phở Dậu, 7 món đà điểu, bánh xèo, bánh cuốn và các quán ăn mà anh đã từng đến sẽ không thấy anh nữa. Ngôi nhà của gia đình anh ở đường Bà Huyện Thanh Quan quận Ba từ nay cũng không thấy Trường Kỳ trở về. Mái ấm của ông tại Montreal từ nay vợ con ông cũng không còn nghe bước chân của ông đi về sớm tối. Từ nay điện thoại số 090 9 907 323 ở Việt Nam sẽ không còn ai nghe tiếng “Hello Trường Kỳ đây” nữa. Sẽ không bao giờ ai nhận được Email “kyvu” của anh. Anh đã để lại bao thương tiếc cho giới nghệ sĩ và bạn bè.


Nhớ quá Trường Kỳ ơi. Người đồng nghiệp của tôi.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/737c0a43.jpg?t=1270385212[/img]

NGUYỄN THỊ NGỌC TRÂM



havi
#16 Posted : Monday, April 5, 2010 11:16:12 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Giã Biệt Nhà Báo Nhạc Sĩ Trường Kỳ



Trường Kỳ tên thật là Vũ Trường Kỳ sinh năm 1946 tại Hà Nội. Tên tuổi của anh gắn liền với phong trào Nhạc Trẻ của Sài Gòn thập niên 60, 70 và một số bằng hữu như Tùng Giang, Nam Lộc, Kỳ Phát…

Cái tên phong trào nhạc trẻ để chỉ một thời giới trẻ của miền Nam yêu thích nhạc ngọai quốc tây phương thời đó. Lọai nhạc này tiết điệu nhộn nhịp và mới sáng tác, khác với những bài cổ điển xưa cũ cũng của Tây Phương.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/6e9daa19-1.jpg?t=1270519759[/img]


Nền tân nhạc Việt học hỏi từ âm nhạc Tây phương và nảy sinh từ thập niên 40 của thế kỷ 20 với những nhạc sĩ thế hệ đầu tiên mà nếu còn sống tuổi tác của họ đã gần một trăm. Những bài hát mà họ sáng tác và cung cấp cho đời sống âm nhạc của người thưởng thức mang nét dịu dàng riêng của dân tộc.

Ðến khi phong trào nhạc trẻ ra đời thì họ giới thiệu một thể lọai nhạc Tây Phương khác mới mẻ và một số nhạc sĩ thời đó sáng tác một số ca khúc mang ảnh hưởng của nó, điển hình là Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà.

Trường Kỳ là một người có đầu óc tổ chức ca nhạc. Sự kiện anh cùng bạn bè đứng ra tổ chức các đại nhạc hội trẻ ngòai trời tại sân Hoa Lư, Thảo Cầm Viên ở Sài Gòn qui tụ hàng chục ngàn khán giả tham dự và nhiều ban nhạc trẻ trình diễn đã ghi tên tuổi anh vào lịch sử ca nhạc của đất nước. Anh cũng đặt lời Việt cho một số ca khúc ngọai quốc nổi tiếng và in ra cùng thu thanh bởi các tiếng hát thời thượng trong các băng nhạc chủ đề Tình Hồng, Tình Ca Nhạc Trẻ.

Bên cạnh đó anh cũng là một ký giả cộng tác với một số nhật báo về mục nhạc trẻ của Sài Gòn trứơc năm 1975.

Sau biến cố tháng tư bảy lăm, Trường Kỳ vượt biển đến định cư tại Montreal, Canada năm 1980.

Sự yêu thích ca nhạc và viết báo đã đưa anh trở lại với công việc cũ. Giữa thập niên 90, tên tuổi Trường Kỳ bắt đầu trở nên quen thuộc với giới ca nhạc.

Anh thực hiện các cuốn Tuyển Tập Nghệ Sỹ ghi lại những nét chính của đời sống văn nghệ của các nhạc sĩ và ca sĩ hải ngọai từ những người đã thành danh trước 1975 và những khuôn mặt sau này.

Tôi đã đóng góp bài vở nói về tình hình ca nhạc hải ngọai và trong nước in trong hai cuốn Tuyển Tập Nghệ Sỹ 1&2 và đã mấy lần nói chuyện cùng anh qua điện thọai giữa San Jose và Montreal.

Anh đã thực hiện thêm mấy tuyển tập nữa và công trình của Trường Kỳ được coi là thành công, được các ca nhạc sĩ hưởng ứng và giới thưởng thức đón mua. Ngòai sự đóng góp vào sinh hoạt ca nhạc hải ngọai qua mấy cuốn sách này, số tiền lời thu được từ quảng cáo và tiền bán sách cũng là một món lợi tức tuy không nhiều nhưng cũng là phần thưởng cho đời sống của người làm văn nghệ.

Những năm sau này, Trường Kỳ phụ trách chương trình ca nhạc cho đài tiếng nói Hoa Kỳ VOA, giới thiệu những ca khúc mới, ca nhạc sĩ mới.Chương trình của anh lan xa về trong nước Việt Nam và chuyển đến khắp hải ngọai nhờ hệ thống Internet.

Có thể nói, công việc này thật là đúng với sở thích và khả năng của anh. Cuối đời, sống lưu vong ở xứ người mà vẫn sống và làm việc theo công việc mà mình thích thì thật không còn gì sung sứơng bằng. Trường Kỳ đã đạt đựơc điều này.

Biết nhau và đã cộng tác bài vở nhưng tôi chỉ gặp mặt Trường Kỳ đúng hai lần khi anh đến San Jose. Lần đầu cách đây mấy năm cùng ăn uống với nhạc sĩ Lê Huy tại nhà hàng Nha Trang. Lần thứ nhì là cuối năm 2008, khi anh đến dự buổi ra mắt nhạc của Lê Minh Hiền, người nhạc sĩ mới của thung lũng hoa vàng. Anh có lên sân khấu để nói mấy lời về tài năng của tác giả. Tôi có dịp trao đổi mấy câu với Trường Kỳ ở hậu trường và chúc anh sức khỏe cùng tiếp tục thành công trong lãnh vực của anh. Ðó là lần cuối cùng, thời gian chừng ba tháng.

[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/3a34caa3.jpg?t=1270519806[/img]


Nghe tin anh ra đi đột ngột, cuộc sống thật mong manh. Lê Huy sáng nay ở quán cà phê bảo rằng chúng ta mỗi người đều sắp hàng để chờ tới phiên mình đi về khung trời huyền bí bên kia. Trường Kỳ ra đi gọn gàng không lất lây đau ốm liệt giường và còn được bạn bè trong giới ca nhạc thương tiếc. Rất nhiều ca nhạc sĩ nhớ tới anh vì ít ra có một lần có liên lạc và tên tuổi của họ được anh trang trọng nhắc tới trong sách và trong những chương trình giới thiệu ca nhạc.

Lúc còn sống, Trường Kỳ viết về các ca nhạc sĩ. Bây giờ anh đã đi xa, xin một lời chia tay bùi ngùi và một lời quí mến gởi về một người quen văn nghệ báo chí phát thanh. Có lẽ văn nghệ là cái gì để lại dư âm lâu dài nhất trong lòng mọi người phải không anh, Trường Kỳ?


San Jose- 23-3-2009
Trần Củng Sơn




havi
#17 Posted : Sunday, April 11, 2010 4:31:53 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Xin mời các bạn bấm vào, click topic nầy "Tường Thuật: Đêm Nhạc Tưởng Niệm Trường Kỳ (Hạ-Vi)" 4/4/2010 để đọc review about the show & view some video (recorded by Hạ Vi, hihiihi)

http://forum.trungtamasia.com/topic.asp?TOPIC_ID=11045&whichpage=1



havi
#18 Posted : Monday, April 12, 2010 5:21:57 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

(Trích một đoạn trong phần phỏng vấn Trường Kỳ)


Trường Kỳ là một ký giả văn nghệ nổi tiếng tại Sài Gòn trước năm 1975. Anh còn nổi hơn nữa sau khi "phát minh"ra danh từ "Nhạc Trẻ" đặt tên cho dòng nhạc Việt ảnh hưởng pop-rock Âu-Mỹ khi đó. Trong chuyên đề 30 năm nhạc Việt này, Trường Kỳ trò chuyện cùng Giai Điệu Xanh về những thăng trầm của nhạc trẻ trong nước và hải ngoại theo sự quan sát của anh, một nhà báo.


Là người đã “phát minh” ra cái tên Nhạc Trẻ. Nhìn vào Nhạc Trẻ bây giờ, ở cả trong nước và hải ngoại, anh thấy khác gì so với thời các anh làm Nhạc Trẻ ở Sài Gòn những năm ‘60?


TK: Chúng tôi được may mắn đã trưởng thành trong thập niên 60 với những thay đổi lớn trong các lãnh vực nghệ thuật, trong đó có âm nhạc, mà nhạc trẻ là một hình thức có thể gọi là một cuộc "cách mạng" nơi những người trẻ tuổi trên toàn thế giới. Từ tâm trạng phản kháng và một đầu óc thích khám phá những điều mới lạ, giới trẻ nói chung vào thời đó đã "phát minh" ra nhạc trẻ. Sự thành công và ảnh hưởng mạnh mẽ của nhạc trẻ ra sao, hẳn mọi người đã biết. Giới trẻ ở miền Nam Việt Nam vào thời đó chịu nhiều ảnh hưởng của 2 nền văn hoá của Pháp và Mỹ nên đã nhanh chóng tiếp nhận nhạc trẻ từ 2 quốc gia này, với sự khởi đầu hoàn toàn là nhạc ngoại quốc. Dần dần, nhạc trẻ Pháp mất đi ảnh hưởng để nhường chỗ đứng cho nhạc Mỹ và nhạc Anh.

Kể từ đầu thập niên 70 trở đi, là phong trào Việt Hoá Nhạc Trẻ khởi đầu với việc viết lời Việt cho những ca khúc ngoại quốc nơi những nhạc sĩ trẻ. Sau đó là những ca khúc thuần túy nhạc trẻ Việt Nam xuất hiện. Nhạc Trẻ vào thời kỳ đầu tiên trong thập niên 60 ở Nam Việt Nam hoàn toàn mang tính cách tài tử đến từ tâm hồn yêu thích âm nhạc. Đòi hỏi thù lao không phải là vấn đề quan trọng, miễn có cơ hội được trình diễn trước khán giả. Đó là điểm khác biệt đầu tiên với Nhạc Trẻ hiện nay, ở trong cũng như ngoài nước. Khác biệt thứ hai: dù phương tiện truyền thông trong những năm '60 còn rất hạn chế, nhưng các ca sĩ và các ban nhạc trẻ được mau chóng biết đến tên tuổi ở khắp miền Nam với giai điệu của những ca khúc ngoại quốc, thích hợp với tầng lớp khán thính giả trẻ tuổi. Họ không cần đến "công nghệ lăng xê" như hiện nay ở trong nước để tạo một chỗ đứng trong số rất nhiều ban nhạc và một rừng ca sĩ! Khác biệt thứ ba: phải thành thật công nhận, những người "làm Nhạc Trẻ" ngày xưa - tôi muốn nói đến những ca sĩ hoặc nhạc sĩ trình diễn - hầu như đều hát hoặc đàn nhờ năng khiếu của mình. Ít người có được một trình độ nhạc lý vững vàng. Bắt chước chơi đàn, đánh trống làm sao càng giống các ban nhạc ngoại quốc càng tốt. Như tiếng đàn của The Shadows, của Jimi Hendrix hay Eric Clapton hay George Harrison chẳng hạn, từng một thời là "khuôn vàng thước ngọc".

Những người "làm Nhạc Trẻ" bây giờ ở hải ngoại cũng như trong nước, đa số đã qua những trường lớp chuyên môn. Ở hải ngoại, không ít người đã tốt nghiệp những trường âm nhạc nổi tiếng về sáng tác, thanh nhạc, hoà âm, thu thanh, .v.v. Thêm một sự liên tưởng giữa Nhạc Trẻ trong nước ở thời kỳ đầu tiên trong thập niên 60 và hiện nay: nếu Nhạc Trẻ trong những ngày đầu tiên thiếu tính cách sáng tạo trong nghệ thuật trình bày một nhạc phẩm Pháp, Mỹ hay Anh ngoài việc bắt chước sao cho giống, thì Nhạc Trẻ hiện nay ở trong nước - với đại đa số là những ca khúc được trình bày là tiếng Việt - nhưng cũng không cho thấy được một sự sáng tạo nào mới mẻ đặc biệt khi có rất nhiều ca khúc nhái theo giai điệu của Hàn Quốc, Thái Lan, Nhật hay Hồng Kông v.v. Tôi không vơ đũa cả nắm vì ít ra cũng có một số ca khúc rất hay. Một cách tổng quát là như vậy. Đào sâu hơn sẽ còn nhiều điểm khác biệt nữa. Riêng vấn đề "làm Nhạc Trẻ" đối với cá nhân tôi khi còn ở Việt Nam, được giới hạn trong mục đích gây dựng thành một phong trào với những bài viết trên báo chí, với những chương trình phát thanh và truyền hình cũng như những Đại Hội Nhạc Trẻ, những chương trình Nhạc Trẻ tại những vũ trường và phòng trà Sài Gòn để đóng góp vào sự phát triển của phong trào.


Khi đặt tên “Nhạc Trẻ” cho phong trào âm nhạc thịnh hành thời ấy, anh muốn diễn tả điều gì trong chữ “trẻ”, và âm nhạc khi ấy đã đáp ứng tính “trẻ” theo tiêu chí của anh ra sao?


TK: Tôi dùng tên "Nhạc Trẻ" để thay thế cho tên gọi "Kích Động Nhạc" vào thời đó. "Kích Động Nhạc" dùng để chỉ loại nhạc "giựt gân" vào đầu thập niên 60 như twist hay rock and roll được giới trẻ say mê. Nhưng thật sự giới trẻ đâu phải chỉ thích thú với loại nhạc "kích động" hay ồn ào như thế. Họ còn rất thích những loại nhạc khác nữa chứ! Miễn sao âm thanh, tiết tấu có phần trẻ trung và mới lạ. Nhất là lời ca - Việt hay ngoại quốc - cần thích hợp với tâm trạng, với suy tư của họ, là những người năng động luôn đi tìm những gì trẻ trung, cởi mở, không còn bị gò bó, ràng buộc trong âm thanh hay ngôn ngữ. Có thể nói giới trẻ yêu nhạc và "làm nhạc trẻ" thời đó muốn đi tìm một sự tự do trong âm nhạc, miễn không quá trớn. Tôi muốn nói đến một sự tự do có ý thức. Họ đã đạt được điểm đó để Nhạc Trẻ tồn tại đến ngày nay.

Trong 30 năm qua, Nhạc Trẻ đã có sự phát triển ra sao ở môi trường hải ngoại? Những điều kiện khách quan và chủ quan nào ảnh hưởng tốt/không tốt đến sự phát triển của dòng âm nhạc có tính đại chúng cao nhất này ở hải ngoại?

TK: Trong thời gian 30 năm đó, Nhạc Trẻ Việt Nam tại hải ngoại không còn tạo được một khối lớn mạnh như khi còn ở trong nước trước năm 75. Tuy nhiên, có điểm đặc biệt cần ghi nhận là hầu hết những giọng ca hay nhạc sĩ sáng tác của làng Nhạc Trẻ trước kia tại Việt Nam đều đã trở thành những tên tuổi lớn một thời hoặc cho đến nay vẫn được yêu thích trong sinh hoạt ca nhạc nói chung tại hải ngoại. Thí dụ như Julie, Billy Shane (qua đời năm 95), Duy Quang, Đức Huy, Elvis Phương, Thanh Lan, Khánh Hà, Anh Tú (qua đời năm 2003), Tuấn Ngọc, .v.v. Về những ca khúc được gọi là Nhạc Trẻ, nhất là trong khoảng trên 10 năm nay, đã được sáng tác nhiều ở hải ngoại, phần lớn do những nhạc sĩ trẻ thuộc thế hệ sau, trưởng thành tại hải ngoại hoặc những nhạc sĩ từ trong nước ra sống ở hải ngoại sau này.


Theo anh đánh giá, Nhạc Trẻ Việt Nam tại hải ngoại sẽ phát triển đến mức nào? Có những cơ hội nào cho các nghệ sĩ gốc Việt để hội nhập với thị trường âm nhạc quốc tế?

TK: Tại hải ngoại, thật sự Nhạc Trẻ đã hoà mình vào dòng âm nhạc Việt Nam hải ngoại nói chung. Nó không còn đứng riêng rẽ thành một phong trào như trước kia. Thật ra mà nói, định nghĩa về từ "Nhạc Trẻ" cho đến nay vẫn còn mơ hồ, chưa có một định nghĩa đích thực và tương đối chính xác. Thế nào là Nhạc Trẻ và thế nào là nhạc...không trẻ? Tôi cũng chịu thua. Chỉ biết trả lời theo cảm nhận. Hoặc chỉ có thể đưa ra một nhận xét chung chung Nhạc Trẻ là loại nhạc thích hợp với giới trẻ và những người có tâm hồn trẻ trung, tuy rằng tuổi đã cao! Người Việt ở hải ngoại sống rải rác ở nhiều quốc gia, riêng tại Mỹ, họ sống tại nhiều tiểu bang khác nhau. Do hoàn cảnh địa dư đó, khó có một sự liên kết chặt chẽ để gây dựng nên một phong trào Nhạc Trẻ như trước kia. Thêm vào đó là sự bận bịu với công ăn, việc làm nơi một môi trường khác hẳn ở Việt Nam nên vấn đề phát triển Nhạc Trẻ là một việc khó có thể thực hiện. Từ lâu, anh em chúng tôi có ý định tổ chức một Đại Hội Nhạc Trẻ ngoài trời ở California hay ở Texas như từng thực hiện ở Việt Nam trước năm 75, nhưng những lý do trên đã là những trở ngại lớn. Trung bình 1 ban nhạc 5 người, 10 hay 12, ban là 50, 60 người. Chi phí về chuyên chở hay thù lao cũng đủ khiến những người tổ chức dè dặt. Mặc dù có những cơ hội để hội nhập vào thị trường quốc tế, nhưng chỉ có một số ít cá nhân thực hiện được điều này với một kết quả hết sức nhỏ bé. Tôi cũng được biết ở trong nước cũng đã có một, hai ca sĩ thu CD để đưa vào thị trường Hoa Kỳ nhưng chẳng hề gây được tiếng vang.



Anh hy vọng vào những tên tuổi nào ở hải ngoại sẽ là trụ cột trong sự phát triển đi lên của âm nhạc của cộng đồng người Việt?


TK: Câu hỏi này có phần tế nhị. Tuy nhiên tôi xin được trả lời dựa theo sự đánh giá của khán thính giả hải ngoại đối với những nam nữ ca sĩ hiện đang hoạt động ở hải ngoại. Ngoài những ca sĩ kỳ cựu vẫn còn được mến mộ như Tuấn Ngọc, Thanh Tuyền, Khánh Ly, Hương Lan, Khánh Hà, .v.v...lớp sau có Don Ho, Ý Lan, Trường Vũ, Như Quỳnh, Thế Sơn, Hoàng Nam, Lưu Bích, Thanh Hà, Nguyễn Hưng, Mạnh Quỳnh, Phi Nhung, Shayla, .v.v...những ca sĩ khán thính giả hải ngoại hiện đang chú ý tới là Ngọc Hạ, Trần Thái Hoà, Thủy Tiên, Minh Tuyết, Quang Lê, Lương Tùng Quang, Nguyên Khang, .v.v. Đặc biệt đối với khán giả trẻ trưởng thành tại hải ngoại, hiện họ tỏ ra chú ý nhiều đến nam ca sĩ Cardin, cặp song ca nữ Purity, .v.v. Sự đánh giá này không hoàn toàn dựa trên tài năng về kỹ thuật hoặc chất lượng của giọng ca, mà còn dựa trên ngoại hình, phong cách trình bày và trang phục, .v.v.


Nhắc đến nhạc trẻ mà chỉ nói đến ca sĩ có vẻ sẽ không công bằng. Theo anh, sau những tay đàn nổi danh một thời như Trung Nghĩa, Lý Được .v.v anh đặc biệt “tín nhiệm” tay đàn nào?


TK: Nếu cho được công bằng hơn, không nên quên những tay đàn nổi danh trước Trung Nghĩa, Lý Được, .v.v...như Văn Thái (của ban nhạc Les Vampires đầu thập niên 60, hiện ở Sài Gòn), Jules Tambicanou (ban The Rockin' Stars, hiện cư ngụ tại Paris) hay Thụy Ai (ban The Teddy Bears, The Vibrations, hiện ở San Diego). Những tay đàn hiện nay được "tín nhiệm" tại hải ngoại phải kể đến Hoàng Thi Thi, Vũ Anh Tuấn, Tùng Châu, Sỹ Đan. Về phía ban nhạc, phải nói đến Liberty Band (Toronto, Canada), Asia Band (Orange County, California), The Tranz (San Jose, California), ban nhạc của vũ trường Majestic ở Long Beach, California .v.v.


Trong giới nhạc sĩ suốt 30 năm qua, anh thấy tên tuổi nào sáng giá nhất (cả trong nước và hải ngoại)?


TK: Về phía nhạc sĩ sáng tác, ở hải ngoại trong 30 năm qua phải nhắc đến là Phạm Duy, Hoàng Thi Thơ, Anh Bằng, Đức Huy, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, Trầm Tử Thiêng, Lam Phương, Nhật Ngân, Song Ngọc, Trần Quảng Nam, Trịnh Nam Sơn, Trúc Hồ... Mới hơn có Sỹ Đan, Nhật Trung, Đồng Sơn... Về phía nữ có Lê Tín Hương nổi tiếng một dạo, gần đây là Diệu Hương và Tú Minh. Còn trong nước, tôi thích nghe những ca khúc của Trần Tiến, Phú Quang, Lê Hựu Hà, Bảo Chấn, Từ Huy .v.v...và đặc biệt nhất là Trịnh Công Sơn.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/b0413b20.jpg?t=1271103129[/img]


Vài nét về nhà báo Trường Kỳ:

Tên thật : Vũ Trường Kỳ

- Ngày và nơi sinh: 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội

- Di cư vào Nam năm 1955.

- Từ 1964 đến 1975: Cộng tác với các nhật báo và tạp chí : Kịch Ảnh, Màn Ảnh, Sống, Sóng Thần, Hoà Bình, Tinh Hoa, Tạp Chí Thứ Tư, Minh Tinh, tuần báo Hồng v.v... qua các bài viết về phong trào nhạc trẻ và phóng sự về giới trẻ.

- 1964: Tổ chức Đại Hội Nhạc Trẻ đầu tiên tại rạp Văn Hoa Đa Kao ( với Anh Nghĩa )

- Từ 1965 - 1974: Cùng các bạn nghệ sĩ Nam Lộc, Jo Marcel, Tùng Giang tổ chức hầu hết những Đại Hội Nhạc Trẻ ở Sài Gòn như:

Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd ( trong thính đường và ngoài sân trường ) từ năm 1965 đến 1973

Đại Hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời, tổ chức tại sân vận động Hoa Lư tháng 4 năm 1971

Đại Hội Nhạc Trẻ tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn ( từ 1971 đến 1974 )

Đại Hội Nhạc Trẻ tại rạp Đại Nam (1968)

- Soạn lời Việt cho rất nhiều ca khúc nhạc quốc tế, có thể kể đến những bài nổi tiếng như: Thú Yêu Thương (The Godfather), Khi Ta 20 ( Dream, dream dream), Thương Nhớ Trong Mưa (The Rhythm Of The Rain), Mùa Tình Yêu ( Le Temps De L'Amour)...

- 2002: xuất bản bút ký "Một Thời Nhạc Trẻ"

- Mất ngay` 22 tháng 3 năm 2009 tại thành phố Toronto, Canada



~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e13f9218.jpg?t=1271013825[/img]



[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/7c5e4ce2-1-1.jpg?t=1271013969[/img]





havi
#19 Posted : Monday, April 19, 2010 3:25:49 AM(UTC)
havi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 1,592
Points: 123
Location: usa

Thanks: 13 times
Was thanked: 8 time(s) in 7 post(s)

Sài gòn, một thời nhạc trẻ

Sớm mai ở Sài Gòn luôn đẹp, có thể nói là đẹp quanh năm, cả trong mùa mưa dầm. Vì nó luôn có nắng. Trong một buổi sáng đẹp như vậy, khi bước vào ngôi nhà của một thầy giáo cũ, tôi chợt sững sờ, một cảm giác có thật không cường điệu chút nào..


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/9271a404-1.jpg?t=1274823569[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/561fd3cf-1.jpg?t=1274823522[/img]


Đó là khi tôi nghe được một bài hát cũ từ một cái máy đĩa. Cái máy đĩa không xưa như cái máy đĩa loa kèn đâu cũng thấy trong các quán cà phê hoài cổ (thật ra toàn đồ phục chế), mà là một cái máy to như một cái tủ, có nắp đậy bằng gỗ. Đĩa hát quay trên mâm phát một bài quá quen thuộc với những người thuộc thế hệ 50s, 60s. Giọng ca của Charles Aznavous, nam ca sĩ gốc Armenian với bài Et Pourtant. Bài này sau có lời Víệt: “Anh vẫn biết, vẫn biết, rằng em chỉ yêu mình anh…”. Giai điệu da diết, trữ tình như ấp ủ một thời nghe nhạc trẻ của tôi. Đã xa lâu rồi mà như còn đâu đó.

Nhạc Pop bây giờ đã trở nên quá nhẹ nhàng, lãng mạn so với tai nghe của bạn trẻ hiện nay nhưng khi mới du nhập vào Việt Nam, chính xác là vào Sài Gòn hơn bốn mươi năm trước, nó vẫn còn quá mới mẻ và sôi động. Một số người lớn tuổi ở Sài Gòn nay đã thành ông bà nội, ngoại chắc hẳn còn nhớ những cái tên quen thuộc như Tino Rossi, Edith Piaf…Tôi nhớ hồi bé xíu, các anh chị ở nhà mê Dalida như điều đổ khi cô xuất hiện với các ca khúc Bambino, Romantica, Pazle-Moi D’ Amour. Cô nầy ngăm ngăm vì là người Pháp gốc Ai Cập, từng đến Sài Gòn năm 1958. Và bài Bambino, khi ngồi trong một quán café già cỗi như Givral, Brodard ở Đồng Khởi ta vẫn nghe như còn vẳng lại như còn ấp ủ giai điệu ấm áp từ đôi môi hồng Dalida, nay đã mất.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/4dd6c929-1.jpg?t=1271700886[/img]



Hạ Vi mời các bạn nghe và xem hình video clips Dalida & Alain Delon in Paroles, paroles. And others songs from Dalida

http://www.vidchili.com/video/geeXdJXtIb3/Dalida_Alain_Delon_Paroles_paroles/


Khi đi qua Xuân Thu, một hiệu sách chuyên bán sách ngoại văn trên Đồng Khởi, tôi nhớ những buổi sáng Chủ nhật đi mua sách nhà Khai Trí cùng ông anh Hai. Lúc đó, tôi không thích Xuân Thu (tên cũ là Albert Portail) vì nó chỉ có sách tiếng Anh, Pháp mà tôi không đọc được, trừ mấy tập Tintin hay Astérix Obélix rất đẹp để xem hình. Nhưng Xuân Thu, cùng với tiệm Anna trên đường Lê Lợi là nơi thu hút các anh chị đang là học sinh Đệ Nhị cấp (nay là cấp 3) ở Sài Gòn. Dân học các trường Pháp như Jean Jacques Rousseau (nay là PTTH Lê Quý Đôn), Marie Curie ( vẫn còn tên cũ), Lasan Tabert (nay là Trung học Sư phạm) đến để mua đĩa nhạc trẻ. Dù khi ấy văn hóa Mỹ đang lan tràn, nhạc Pháp vẫn đứng vững trong giới trẻ Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Cần Thơ…Sylvie Vartan, ca sĩ Pháp gốc Bulgaria với trở thành thần tượng ở những thành phố miền nam. Tôi còn nhớ bà chị bà con của tôi bắt chước kiểu tóc mái tóc ngắn vén sau tai y chang cô ca sĩ này. Những bài hát Sylvie hát như La Maritza, Si Je Chante, đặc biệt là Quand Le Film Est Triste, lời Việt có tên là Chuyện phim buồn rất được ưa thích. Lúc đó, khá nhiều nữ sinh Marie Curie trở thành ca sĩ chuyên hát nhạc Pháp. Trong đó có ca sĩ Thanh Lan sau này.


Những năm sáu mươi, cô ca sĩ nổi tiếng Cher (giờ thỉnh thoảng vẫn lên báo với trang phục rất bốc dù hơi… quá lứa) đã nổi đình đám với Bang bang mà ai cũng biết lời Việt là Khi Xưa Ta Bé. Lúc ấy, ca sĩ Thanh Lan xuất hiện. Khi cô lên truyền hình, ở nhà tôi, màn hình cái tivi đen trắng hiệu Denon được anh em trong nhà dán chặt mắt vào vì đôi mắt quá đẹp và long lanh của cô (chắc có xài nước nhỏ mắt hiệu Bella gì đó). Dù đang bé xíu, tôi đã cảm nhận nét đẹp khi diễn xuất của các ca sĩ, nhạc sĩ trẻ. Trong chương trình ca nhạc dành cho các trường trung học thời đó, có một anh học trò trường trung học Mạc Đĩnh Chi chít khăn đầu rìu bận áo vải hát Hòn Vọng Phu III rất hay và rất cuốn hút vì vẻ đẹp nam tính. Anh chính là Nguyễn Chánh Tín, ca sĩ, diễn viên kịch và ngôi sao điện ảnh trong vai Nguyễn Thành Luân sau này mà ai cũng biết. Có thể lúc đó anh chưa quen một cô gái nữ sinh trường Saint Paul, từng được bầu là giọng ca nhạc trẻ dễ thương nhất của Teenager’s Club vào năm 1965 vì hát những nhạc phẩm của ca sĩ France Gall như Poupée de Cire Poupée de Son ( Búp bê không tình yêu). Cô ca sĩ tuổi teen đó là Berthe Ngọc Bích, cũng chính là Bích Trâm sau này là vợ của anh.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/f21b362f.jpg?t=1271699569[/img]

Từ trái qua phải: Tiến Chỉnh (tay bass của The Spotlights ),Ngọc Bích (ca sĩ, tức Bích Trâm, vợ của Nguyễn Chánh Tín hiện nay ),Jimmy Tòng (ca sĩ và tay trống của ban nhạc Les Cavaliers).Đứng phía sau là Tòng Sơn (Les Cavaliers)


Nhạc Mỹ theo các cuốn phim ca nhạc đã vào Việt Nam, trong đó có bài Que Sera Sera - Biết ra sao, ngày sau ?. Thể loại Rock n’ Roll phổ biến ở Mỹ những năm 50 nhưng mãi đến đầu những năm 60, nó mới xuất hiện tại Sài Gòn cùng sự xuất hiện của Phạm Ngọc Phương - với nghệ danh là Elvis Phương, một người tôn sùng Elvis Presley. Một số ca sĩ trẻ đã hát nhạc Mỹ, trong đó có Tuấn Ngọc. Sau đó, xuất hiện thêm những tên tuổi nay vẫn còn hát như Khánh Hà, Anh Tú (đều là em Tuấn Ngọc. Anh Tú vừa mất), Công Thành…


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/078fd40f-1.jpg?t=1271686727[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/2bb9fa55-1.jpg?t=1271687225[/img]


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/e5181fbf.jpg?t=1271688021[/img]


Khoảng đầu thập niên 70, phong trào hippy từ Mỹ tràn vào Việt Nam. Thanh niên hầu như ai cũng thích để tóc dài dù có rất nhiều phản ứng từ các phụ huynh và các thầy cô giáo. Tôi nhớ lúc đó ở đâu cũng có quần xanh-gai màu xanh da trời, vải sô, hơi giống vải jean nhưng mềm hơn. Rất nhiều hình ảnh bông hoa hướng dương vàng là biểu tượng của phong trào dán trên túi xách, những chiếc xe Yamaha màu xanh rất đặc trưng.. Nhạc Mỹ lúc này coi như đã lấn lướt nhạc Pháp. Tuy vậy, nhạc trẻ đã trở nên phổ biến hơn với thanh niên khi được Việt hóa. Một số nhạc sĩ soạn lời Việt cho nhạc nước ngoài, và họ soạn rất khéo đến nỗi có những ca khúc tưởng như do chính nhạc sĩ Việt sáng tác. Hàng loạt bài đuợc biết đến như Khi ta 20 (All I have to do is dream), Yêu nhau đi (Besame Mucho), Thú đau thương(Godfather), Tình yêu mờ khuất (Love is blue)….Nhạc sĩ Phạm Duy lúc đó dù đã già nhưng tích cực đóng góp phong trào Việt hóa nhạc trẻ như viết lời Việt cho Bang Bang thành Khi xưa ta bé. Bài này được Thanh Lan hát năm 1973.


[img]http://i934.photobucket.com/albums/ad189/havi2009asia/9fe87dc5-1-1-1.jpg?t=1271687714[/img]


Nhạc sĩ Phạm Duy cũng viết lời cho nhiều bài khác rất hay như Ngày tân hôn, Tình ca Romeo và Juliette (A time for us), Chuyện Tình (Love story), Gọi tên người yêu (Aline)…Bên cạnh Phạm Duy là các tên tuổi khác mà học sinh, sinh viên thời đó ái mộ chỉ vì đặt lời hay quá như Vũ Xuân Hùng (Chuyện Phim Buồn, Búp Bê Không Tình Yêu, Hôm Nay Không Sữa…) Tuấn Dũng (Donna), Lê Hựu Hà (Đồng Xanh) và nhiều tên tuổi khác…Một số ca nhạc sĩ, từ phong trào nhạc trẻ này, đã trở thành những người sáng tác và vẫn tiếp tục đóng góp cho đến nay như nhạc sĩ Đức Huy, Elvis Phương, Quốc Dũng….


Tuy vậy, tôi tin rằng một thời nhạc trẻ sôi động và lãng mạn vẫn đọng lại, không chỉ trong ký ức của người nghe, mà cả trong cảm hứng sáng tác của các nhạc sĩ đương thời. Dù sao, mỗi lứa tuổi đều có giai điệu riêng của mình, và khi ngồi đặt một cái đĩa hay một cái băng Magné của cái máy AKAI cũ rích, tôi lại thấy như mình sắp trở lại một cõi mơ mới vừa ở đâu đó chưa xa…

Phạm Công Luận

(Bài có dùng tư liệu của Nhạc sĩ Trường Kỳ)




coffeebean
#20 Posted : Monday, April 19, 2010 3:59:33 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,240
Points: 2,733

Thanks: 232 times
Was thanked: 765 time(s) in 354 post(s)
Hạ Vi thân, gởi các bạn một bài hát rất dễ thương
http://www.youtube.com/watch?v=5nGOZChrOjo&feature=related
Users browsing this topic
Guest
2 Pages12>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.