Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

39 Pages123>»
CÁM ƠN ANH ! NGƯỜI CHIẾN SĨ VÔ DANH
coffeebean
#1 Posted : Wednesday, March 16, 2011 11:22:02 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)


Hợp ca: Có Những Người Anh

http://www.youtube.com/watch?v=ZY6dDeVuIIc





NHỚ ANH

Tôi vẫn nhớ dẫu đời chia muôn nẻo
Dẫu đường trần giông bão mỏi hai vai
Dẫu quắt quay dò dẫm bước lạc loài
Hay lặng lẽ, chiêm nghiệm ơn huyền diệu

Tôi vẫn nhớ, quê hương đau chinh chiến
Bao người trai thế hệ giữ non sông
Khoác chinh y, lẽ sống chết khôn cùng
Đi tiếp nối hào hùng trang sử Việt

Nắng Hạ Lào, gió cháy da vẫn bước
Rừng U Minh, ngả thân đước mơ nhà
Pháo An Lộc ... tựa mưa đổ xám da
Về Quảng Trị, dựng cờ vơi thống khổ.

Giòng Hưng Đạo, trận Hoàng Sa quyết tử
Chí Quang Trung, trường Võ Bị luyện thân
Nêu chính khí, đại nghĩa đối tàn hung
Noi Nguyễn Trãi, nhân hòa rèn kinh sử.

Mỗi địa danh, máu xương ... bồi đất mẹ
Giữ quê hương, đô thị lá me xanh
Cho em thơ sách vở với mộng lành.
Những ngòi bút ... đâm anh hơn dao nhọn

Anh gục xuống giữa muôn trùng lửa đạn!
Hay sống còn trong lao ngục tủi sầu.
Lũ chúng ta đau đớn chẳng còn nhau!
Vào một ngày mình mất quê yêu dấu!...

Lòng vẫn nhớ người xưa chinh chiến ấy
Bừng lửa thiêng sông núi dậy hồn ca
Nhớ đến anh trong lời hát thiết tha
Anh ! bất tử trong lòng muôn dân Việt!


1 user thanked coffeebean for this useful post.
De on 5/19/2015(UTC)
coffeebean
#2 Posted : Thursday, March 17, 2011 9:52:56 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)

Người Lính VNCH

Huy Văn


"ĐÂY LÀ TIẾNG NÓI NƯỚC VIỆT NAM
PHÁT THANH TỪ THỦ ĐÔ SÀIGÒN..."
Cho đến nay, tiếng nói đó vẫn còn
Vang vọng mãi trong trái tim "Người Lính".

Là hình ảnh của một thời ổn định
Là tiền đồn của Thế giới tự do
Của miền Nam nước Việt rất ấm no
Là thành luỹ mang hồn thiêng sông núi.

"Người Lính" trẻ đã một thời dong ruỗi
Đem Tình người, Tình lính trấn biên cương
Vẫn một lòng chung thuỷ với quê hương
Dù oan nghiệt rẽ đời qua trăm hướng.

"Người Lính" chúng tôi tuy không Sinh Vi Tướng
Cũng hiên ngang chấp nhận Tử Vi Thần
Trọn một lòng chỉ vì Nước, vì Dân
Dâng hiến cả đời mình cho Tổ Quốc.

Từ Quảng Trị rét căm mùa gió bấc
Đến Cà Mau mưa, lũ ngập đồng sâu
Vết giầy saut lội bất cứ nơi đâu
Để mang lại tin yêu và lẽ sống.
"Người Lính" chúng tôi mang trái tim hào phóng
Của tuổi đời đẹp nhất: lúc đôi mươi
Làm nguồn vui nơi tuyến đầu lửa bỏng
Trong gian truân vẫn nồng ấm nụ cười.

Dù đôi lúc có hoang mang, phẫn nộ
Hay chán chường vì dấu ấn chiến tranh
Nhưng nỗi buồn cũng tan biến rất nhanh
Khi đối diện với kẽ thù ngoài mặt trận.

Rồi cũng đến lúc chào thua số phận
Khi tàn vong đành nước mất, nhà tan
Vì thế cùng, lực tận phải sang bang
Thân nhược tiểu, xót thầm, ôi ngang trái!

"Người Lính" chúng tôi không hề chiến bại
Chỉ chào thua định mệnh đã an bài
Bởi cô thế đành nương thân hải ngoại
Chờ bình minh quang phục của ngày mai.




1 user thanked coffeebean for this useful post.
De on 5/19/2015(UTC)
Hạ Vi
#3 Posted : Saturday, March 19, 2011 12:58:39 PM(UTC)
Ha Vi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Moderator
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,351
Points: 16,939
Location: CỏThơm

Thanks: 4141 times
Was thanked: 10062 time(s) in 2489 post(s)





Trên ngôi mộ của anh phi công phi đoàn 514 tại Hố Bò có người dân làng xa lạ thắp hương tưởng niệm. Tại viện bảo tàng Việt Nam San Jose cũng sẽ có một nén hương cho anh Bắc Kỳ Bùi Ðại Giang. Nén hương tưởng niệm cho tháng 7-54 Genève cắt đôi đất nước. Nén hương tưởng niệm cho Paris 73 xây dựng hòa bình giả tạo. Rồi đến nén hương cho di tản 75, đất nước thống nhất đã 35 năm mà đau thương sao vẫn ..


“ ÐI KHÔNG AI TÌM XÁC RƠI!...






Di sản chiến tranh .

Bài ca của Không Quân Việt Nam đã có những lời hết sức oai hùng

nhưng cũng rất ai oán.



“ Ði không ai tìm xác rơi.. !”


Ðó là những hình ảnh những hy sinh to lớn của chiến sĩ phi công. Thủ tướng Anh Quốc đã có một lần nói rằng: “Chưa bao giờ một số đông đảo nhân dân Ðảo quốc đã nhận sự hy sinh lớn lao của một số ít chiến sĩ như vậy. Ý ông nói đến những phi công Anh trong đệ nhị thế chiến đã hiên ngang chống trả với một số áp đảo không quân Ðức quốc xã trên bầu trời thủ đô Luân Ðôn.

Trong chiến tranh tại Việt Nam từ 1954 đến 1975, lịch sử cũng đã ghi lại biết bao nhiêu gương hy sinh của phi công Việt Nam Cộng Hòa. Mỗi cái chết đều là một câu chuyện nhưng khi chung sự đã xong thì việc đi tìm xác rơi vẫn còn là đề tài mãi mãi về sau.


Cuộc chiến nào rồi cũng đến ngày chấm dứt, nhưng vấn đề hậu chiến là nguồn cơn của nhiều nhu cầu phải giải tỏa. Sau khi ký hiệp định đình chiến Paris 1973, vấn đề số một của Hoa Kỳ là giải cứu tù binh và tìm người mất tích. Hồ sơ đi tìm xác rơi của bộ quốc phòng Mỹ mở ra trên khắp các quốc gia Ðông Dương. Ðã có cả trường hợp đặc biệt những quân nhân Việt Nam Cộng Hòa xác rơi giữa chiến trường cùng với chiến binh Hoa Kỳ được đem về an táng chung tại nghĩa trang Arlington, tại thủ đô nước Mỹ.


Tuy nhiên, riêng về việc đi tìm xác rơi của không quân Việt Nam thì chưa có hoàn cảnh để thực hiện đầy đủ. Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn tiến khốc liệt ngay sau khi thoả hiệp hòa bình được công bố. Tiếp theo, sau 30 tháng 4-75 ngay cả nghĩa trang quân đội Biên Hòa cũng không còn toàn vẹn. Chúng ta không còn miền Nam để tổ chức chính thức việc đi tìm xác rơi.


Niềm đau tháng 7

Bây giờ là tháng 7 năm 2010, chúng tôi xin giới thiệu với quý vị câu chuyện đời phi công của một thanh niên trẻ Hà Nội đã sống và chết trên bầu trời miền Nam như thế nào.


Tháng 7 năm 1954 thiếu niên tên là Bùi Ðại Giang đã một mình di cư vào Nam: Anh là học sinh Hồ Ngọc Cẩn rồi đến Chu Văn An. Tám năm sau chàng thanh niên Hà Nội gia nhập không quân Việt Nam Cộng Hòa. Năm 1962 du học Hoa Kỳ. Về nước 1964. Tháng 7 năm 1966, trung úy phi công Bùi Ðại Giang thuộc phi đoàn khu trục 514 từ căn cứ Biên Hòa bay trên không phận Bình Dương. Ðó là phi vụ thường trực ngày chủ nhật. Máy bay rớt ở vùng trời Hố Bò. Thân tàu cắm sâu xuống vùng ruộng nước. Mũi tàu trong lòng đất quê hương. Chỉ còn thấy đuôi con tàu trên mặt đất. Lúc đó Hố Bò là vùng đất tranh tối tranh sáng. Không quân không tìm được xác phi công. Cả bên cộng sản suốt bao năm cũng không biết người phi công trẻ tuổi Bắc Kỳ di cư đã sống chết ra sao và di hài ngày nay nằm ở chỗ nào?



Ðó là câu chuyện “Ði không ai tìm xác rơi.”

Anh phi công đã ra đi vào tháng 7-1966 một ngày Chủ Nhật, lúc 12 giờ trưa. Tại sao lại 12 giờ trưa. Chúng tôi sẽ có câu trả lời. Thiếu niên di cư rời Hà Nội vì hiệp định Genève ký tháng 7-54, anh chết tháng 7-1966 và bây giờ là tháng 7-2010. Tôi xin kể lại câu chuyện đi tìm xác Bùi Ðại Giang hầu quý vị.






BÚT KÝ PHẠM KHA :


Câu chuyện bắt đầu như thế nào! Mùa xuân 1964 khi anh Giang thành hôn với cô gái Saigon, thì cô em vợ Phạm Kha chỉ là bé gái nấp bên song cửa nhìn quang cảnh chị đi lấy chồng.

Sau đó cả gia đình ở chung một nhà, anh phi công trẻ Bắc Kỳ, cô đơn coi như ở rể. Bùi Ðại Giang trở thành người anh trai của các em.

Khi Giang mất tích, cô vợ trẻ mất tinh thần ôm đứa con dại. Hình ảnh của người phi công ra đi không trở lại ghi sâu vào ký ức của cô bé Phạm Kha. Hơn 20 năm sau, cho đến đầu thập niên 90, cô Phạm Kha và gia đình đã định cư yên ổn tại Orange Couty, nhưng vẫn còn nhớ đến phi vụ cuối cùng của người anh rể Bắc Kỳ. Cô nghĩ đến việc đi tìm xác anh, nhưng chỉ bắt đầu từ những tin tức mơ hồ vào năm 2003.

Hoàn toàn cô đơn, không còn chính phủ, không có không quân, không có hội đoàn, cô bắt đầu suy nghĩ một mình. Với hoàn cảnh gia đình lợi tức rất trung bình, người phụ nữ tỵ nạn tự xoay sở để làm công tác gần như không ai có thể nghĩ đến chứ không nói gì đến chuyện hy vọng kết quả thành công. Chúng tôi biết được đầu đuôi câu chuyện và đã khích lệ tác giả viết thành một thiên bút ký. Tựa của tài liệu này sẽ cũng là câu hát nổi danh. “ÐI KHÔNG AI TÌM XÁC RƠI”


Giới thiệu tác phẩm

Cuốn sách gồm có 20 phân đoạn hết sức hấp dẫn và sống động. Câu chuyện kể từ đầu lúc chị em tìm hiểu về phi vụ cất cánh từ Biên Hòa vào năm 1966. Cho đến khi trải qua bao nhiêu gian nan trở ngại tìm được xác anh hùng để cải táng với sự tham dự của dân làng và các cán bộ cựu thù. Xin hãy đọc qua các tựa đề của mỗi đoạn để thấy những diễn tiến ra sao:

Nghĩa tử nghĩa tận. Ðịnh mệnh đưa đường. Ðường lên Bến Súc. Một nhà nhiều ý. Ngổn ngang tâm sự. Lại lên đường. Saigon, năm Dậu. Giao thiêp với chính quyền. Ðụng độ công an. Vẫn còn gian nan. Tiến thoái lưỡng nan. Vẫn chưa sáng sủa. Nản chí anh hùng. Cầu khẩn tứ phương. Tin vui giữa tuyệt vọng. Lắm thầy nhiều ma. Chiếc đồng hồ của người phi công. Lễ an táng sau 40 năm. Cha con hội ngộ.




Phi Công Bùi Ðại Giang




Như vậy cô bé Phạm Kha nhận người anh rể vào gia đình năm 1964 cho đến khi tìm được xác anh năm 2005 là 41 năm. Anh phi công Bùi Ðại Giang bay phi vụ 1966 ghi là mất tích, để lại vợ và một con trai. Sự thật anh không hề mất tích. Mũi phi cơ đâm xuống lòng đất Hố Bò thật sâu. Phần đuôi máy bay còn lại đã bị dân làng và bộ đội săn nhặt tiêu tan. Phần đầu máy bay đâm xuống quá xâu nên chẳng còn dấu vết. Việc đào bới được cũng chỉ là may mắn. Ai mà biết rằng sau khi đào sâu dưới lòng đất, toàn bộ mũi tàu bay và cả buồng lái trong đó có anh phi công vẫn còn ngồi chờ hơn 40 năm. Một phần quân phục, giây ba chạc, dù thoát hiểm, phao cấp cứu, dao bay vẫn còn ôm ấp di hài Bùi Ðại Giang bây giờ chỉ còn bộ xương. Phi cơ đâm thẳng xuống lòng đất. Phi công chết ngay tức khắc. Ðồng hồ bay còn gần nguyên vẹn những cây kim chỉ đúng 12 giờ trưa.

Toàn bộ di vật được cô Phạm Kha trao tặng cho viện bảo tàng Việt Nam tại San Jose. Tháng 7 năm nay 2010 chúng tôi thu xếp di vật dành riêng cho cho câu chuyện này trong một tủ kính ở khu Không quân Việt Nam Cộng Hòa. Trong đoạn cuối của câu chuyện, tác giả Phạm Kha có ghi lại vào năm 2006 đã đưa con trai của người phi công về làm giỗ cho cha tại nơi anh được cải táng.

Quý vị có biết rằng, di hài vị tư lệnh sư đoàn 5 bộ binh tự vẫn tại Lai Khê, đã được gia đình đưa về an táng ở Sơn Tây. Nơi làng cũ của ông, hiện nay có thờ bài vị của Lê Nguyên Vỹ, được gọi tướng công tư lệnh sư đoàn Lai Khê của quân đội Saigon.

Cũng như vậy, đám tang cải táng di hài phi công Bùi Ðại Giang đã được dân làng tại Hố Bò rất tôn kính và vì nể. Từ chính quyền xã ấp đến dân thường đều quan tâm câu chuyện cô gái Việt kiều về tìm xác anh rể. Mỗi năm, vào tháng 7, gia đình từ Cali về Hố Bò làm giỗ, mọi người đều đến thắp nhang. Hình anh phi công trẻ đẹp như thiên thần in trên mộ bia và đặt trên bàn thờ làm mọi người xững sờ xúc động.

Năm nay, tháng 7 trở về, trên ngôi mộ của anh phi công phi đoàn 514 tại Hố Bò có người dân làng xa lạ thắp hương tưởng niệm. Tại viện bảo tàng Việt Nam San Jose cũng sẽ có một nén hương cho anh Bắc Kỳ Bùi Ðại Giang. Nén hương tưởng niệm cho tháng 7-54 Genève cắt đôi đất nước. Nén hương tưởng niệm cho Paris 73 xây dựng hòa bình giả tạo. Rồi đến nén hương cho di tản 75, đất nước thống nhất đã 35 năm mà đau thương sao vẫn chưa thật sự hàn gắn.





Ngoài Bùi Ðại Giang, thanh niên Hà Nội chết trên không phận Bình Dương, nằm yên nghỉ tại Hố Bò. Ngoài Lê Nguyên Vỹ, chết tại Bến Cát nằm yên nghỉ tại Sơn Tây, còn bao nhiêu chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa khác.

Có ai còn quan tâm là xác các anh đang ở nơi nào...



Giao Chỉ, San Jose.




1 user thanked Hạ Vi for this useful post.
De on 5/19/2015(UTC)
coffeebean
#4 Posted : Sunday, March 20, 2011 10:57:11 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)

NOI GUƠNG CÁC ANH

Ý Nga

Ra đi không có ngày về
Tập trung bao trại não nề, oan khiên
Nam Hà, Yên-Bái, Thái Nguyên,
Sơn La, Suối Máu… lò chuyên nhốt tù
Phong Quang, Nghệ-Tỉnh mịt-mù,
Xác người bó chiếu; hận thù vùi nông

Chiến-tranh không tử trận vong,
Hòa-bình sao lại long-đong đọa-đày?
“Ngụy quân học-tập vài ngày
Khoan hồng, ơn Đảng rất đầy tình thâm.
Xưa: quân sinh Bắc, tử Nam
Nay ngươi tử Bắc bởi là ngụy Nam !”

Bên trong những bức tường giam
Bao Anh-Hùng Tận sống làm… bóng ma
Nặng lòng nợ Nước, tình Nhà
Thác không mồ mả cũng là… chí trai!

Tiếc đời sức rộng vai dài
Đôi giòng thơ nhỏ như vài bông hoa
Tạm xem như Người Đi Xa
Những Hồn Tử Sĩ, quốc-gia nợ đền
Người nằm xuống, trẻ tiến lên
Vẫn vầng chính-khí y nguyên thưở nào!



Ai Trở Về Xứ Việt
Thơ: Minh Đức Hoài Trinh
Nhạc: Phan Văn Hưng, trình bày: Khánh Ly

http://www.youtube.com/watch?v=ylP6mYeDiMw


thunder
#5 Posted : Monday, March 21, 2011 5:57:48 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)

RỐI NHỊP TIM

Ngày mai giặc trả ta sông núi
Đất nước thân thương hết tội tình
Cờ sẽ vàng bay trên khắp lối
Trời Nam lộng gió nắng bình minh…

Em à! Nghĩ tới ngày vui đó
Người Việt lưu vong khắp nẻo đường
Đều sẽ mừng vui vì đã có
Lối về quê mẹ ấm tình thương !

Bao năm chia cách đời xa xứ
Đất tạm dung được mấy khi vui
Đất nước đói nghèo vì giặc dữ
Thương quá tình quê mãi ngậm ngùi…

Nhưng lòng không khỏi không trăn trở
Khi giặc trao quyền trả tự do
Ai sẽ là người thay dân để
Đứng ra lèo lái vững con đò...!

Một khỏang thời gian đủ gọi dài
Tranh quyền đọat vị cõi trần ai
Lợi riêng, xé cộng đồng trăm mảnh
Danh hảo, quyền hờ lắm họa tai…

Nay có thực quyền làm sao tránh
Tranh giành đấm đá dậy lầm than
Ai cũng khoe mình hay như thánh
Hào kiệt, thực tâm- chiếc lá vàng !!

Em à! Nghĩ tới ngày về lại
Lối cũ, đường xưa, bước dưới cờ
Vàng chữ tự do, đời thư thái
Lòng ai không khỏi dậy niềm mơ

Nhưng mà sông núi còn lâu lắm
Mới thực thanh bình, thực ấm êm
Dòi bọ làm người in nét đậm
Để buồn nghe nhịp rối trong tim

THY LAN THẢO

Ngoc N Hao
#6 Posted : Monday, March 21, 2011 9:23:57 AM(UTC)
Ngoc_Hao

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Points: 8,485
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Biệt Cách Dù





Ngoài câu thơ bất hủ :
"An Lộc Địa sử ghi chiến tích
Biệt Cách Dù Vị Quốc Vong Thân"


Mà cô giáo Pha để lại trên tấm bia trước nghĩa trang Biệt Cách 81 Dù tại An Lộc còn có một bài thơ khác của Cô viết tặng cho binh chủng kiêu hùng này của QLVNCH



Anh Biệt Kích hề ngàn xưa bất hứa
Em thục nữ hề trong trắng ngoài xinh
Ta quen nhau hề Lý Bạch lưu linh
Khi chợt tỉnh hề khối tình trong mộng
Em chỉ muốn hề thương chàng qua bóng
Để rồi mơ hề rồi mộng rồi mơ
Biệt Kích ơi hề tâm ý thành thơ
Xin gửi đó hề chừ thương nhớ mãi".



Bài thơ dưới đây của một người lính Biệt Kích vô danh. Anh là một hạ sĩ trẻ của biệt-đội I. Tháng 1/75 nhảy vào Phước Long.Bị thương và bị bắt. Trong giờ phút cuối cùng của đời người, anh đã cố viết được một bài thơ rất cảm động với mong muốn gửi tặng cô giáo Pha.Anh ấy đã chết sau đó 8 ngày và bài thơ đã được giao lại cho một người bạn đồng cảnh ngộ.Và anh bạn ấy đã học thuộc lòng mang tới vùng đất Tự Do từ lao tù Cộng Sản . Tựa bài thơ đó là "Gửi Em Cô Gái Bình Long"
Thơ rằng :



"Nhớ theo Hổ Xám vào An Lộc
Đội pháo trên đầu như đội mưa
Múa kiếm đứng ngăn thù cửa Bắc
Mà tưởng mình là Nguyễn Huệ xưa.
Trong tiếng đạn reo mù khói trận
Bỗng gặp em, cô giáo như mơ
Em ngồi rũ tóc trong hầm tối
Đọc tiếng kinh cầu, như đọc thơ".

"Lạy Chúa con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên trời
Chúa ơi, Biệt Kích là thi sĩ
Thi sĩ cầm gươm như đi chơi".
"An Lộc địa sử lưu chiến tích
Biệt Cách Dù vị quốc vong thân"
Lời thơ hôm ấy sao hay quá
Nghĩa trang buồn như tiếng lá rơi.



Pha hỡi, bây chừ em đâu nhỉ ?
Cô giáo hôm xưa đã lấy chồng ?
Chúc em hạnh phúc răng long bạc
Còn anh hôm nay vào Phước Long.

Anh theo quân vào nơi hiểm địa
Hét tiếng xung phong đến vỡ trời
Bắn cháy xe tăng như uống rượu
Mà tưởng em đang rót chén mời.

Bóng địch chập chùng nơi cửa ngõ
Ba trăm quân đánh một sư đoàn
Mãnh hổ nan địch quần hồ bại
Anh thối binh về mà thấy oan.

Nửa chừng lại gặp cơn bão lửa
Toán Delta bị kích giữa đàng
Ôi lại Phước Long lưu chiến tích
Anh bị trúng đạn giữa rừng hoang.

Và chừ giờ đang ngồi bó gối
Tay xích chân xiềng trong trại giam
Máu bụng vẫn tuôn ra như suối
Anh biết mình thôi thế là tan.

Nhưng giây phút cuối anh vẫn nhớ
Màu áo hoa dù nón mũ xanh
Nhớ dáng em xưa cô giáo nhỏ
Họa bút thành thơ như tiếng oanh.

"Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lại chinh chiến kỷ nhân hồi"
Xá gì một cõi đi về đất
Biệt Cách lưu danh, Biệt Kích đời".



Lực lượng Biệt Cách 81 chuyển quân vào Phước Long tháng 03/1975
thunder
#7 Posted : Monday, March 21, 2011 9:51:42 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)


LÁ THƯ NGƯỜI BIỆT CÁCH


(Bài trích đăng từ đặc san GĐ81/BCND số 3 ngày 1 tháng 7 năm 2001)

Lâu rồi không liên lạc anh em bạn bè, cũng vì bận! Bon chen nơi xứ người, tôi cũng bao lần vấp ngã! Khoảng thời gian cay nghiệt nhất là cuối năm 94, đầu năm 95, gia đình gặp là toàn những chuyện không may. Hai vợ chồng "move" đến một thành phố khác tưởng dễ thở hơn, không ngờ lại "ná thở"! Cả hai lâm vào tình trạng bế tắc vì không có việc làm. Cùng thời gian ấy đứa em trai lại đau nặng phải giải phẩu tim. Sau gần hai tháng "deep comma", rồi nó cũng về với "nước Chúa". Chuyện không vui, nối tiếp chuyện buồn!! Tôi quyết định trở về thành phố cũ, nơi mình đã sống dễ dàng và quen thuộc hơn. Tôi đã học được những đau khổ, hẩm hiu của cuộc sống trong khoảng thời gian ấy. Âu, đấy cũng là một bài học cho kinh nghiệm sống.

Giờ đây vợ chồng con cái cũng tạm ổn định, công việc làm cũng vậy, đấy là cái may mắn tôi còn được hưởng, tục ngữ có câu "thất bại là mẹ thành công", tụi Mỹ cũng vậy "in my end, is my beginning", tôi hy vọng là thế.




Trong suốt thời gian qua, tuy không liên lạc với các anh em trong gia đình 81, nhưng trong tình cảm gắn bó với anh em vẫn giữ mãi những hình ảnh đẹp về một cái quá khứ mình đã sống khi "thuở trời đất nổi cơn gió bụi". Sống trong hiện tại vun đắp cho cuộc sống, hy vọng ở tương lai, ai ai cũng có thể làm được, vì tương lai là điều chưa thấy được bằng đôi mắt của hiện tại, nhưng quá khứ là điều hiển nhiên vì mình đã sống và đã xẩy ra, không ai thay đổi được. "Có những ngày cuồng la đầy nộ khí, và có những lúc quay về với thở than" đó là điều bí ẩn của chính mỗi con người trong chúng ta.

Trong quá khứ, anh em chúng mình đã góp công góp sức, pha lẫn máu và mồ hôi nước mắt trong suốt quá trình ấy. Biết bao anh em đã ngã gục, biết bao anh em đã bị tàn phế tấm thân. Những vết thương nơi thân thể đã lành theo năm tháng, nhưng những vết thương nơi tâm hồn sẽ không bao giờ lành lặn, và niềm đau lại dấy lên khi mỗi lần nhớ đến. Nhìn về quá khứ, lúc ấy tôi chỉ là một chú bé con… một thằng "em út" trong gia đình 81, nhưng tôi đã có một cảm nhận riêng biệt:

"người đi ta cũng lên đường
Trông ra chiến trận mà thương phong trần"

Tôi đã sống với phong trần, phong ba gió bụi cùng Liên Đoàn 81 với trận đánh sau cùng ở hậu cứ Liên Đoàn, gần đài phát tuyến Bến Tre-Quang Trung. Sau khi trung đội ở hậu cứ rút về hướng Sài Gòn với Thiếu tá Phạm Châu Tài, Tank của VC bắt đầu bò vào, tôi "phụt" nó, nó "phụt" lại làm bể đầu gối trái. Nói ra đây không phải là để kể công với anh em đâu nhé, nhưng ý tôi là muốn viết lên đây là Người Lính Biệt Cách Dù ở mặt trận nào cũng như nhau: thấy địch là đánh-không bỏ chạy, để ngày hôm nay, ít ra chúng ta cũng còn dám ngẩng cao đầu để tự xưng là một người lính Biệt Cách Dù luôn luôn sống chết với mầu cờ sắc áo với DANH DỰ-DŨNG CẢM.




Tôi vẫn nhớ vị chỉ huy trưởng cũ của tôi, đại tá Huấn đã viết cho tôi "ngày xưa những chiến công của đơn vị, vì những lý do bảo mật phần nhiều được giữ kín, thì bây giờ khi có dịp, anh em phải mạnh dạn nói ra, nói về gương hy sinh của những anh em đã nằm xuống, nói về tinh thần kỷ luật, khả năng tác chiến cao độ của đơn vị. Để làm gì? Để cho mọi người biết, cho con em chúng ta biết về cha anh chúng là những người LÍNH như thế nào; Nếu không, năm, mười năm nữa, hay lâu hơn nữa, thế hệ này qua đi thì chẳng còn gì để nói nữa!". Do đó trước đây tôi đã cố gắng viết về trận Mậu Thân, tuy rằng tôi không có tham dự vì ngày ấy còn nhỏ tuổi, nhưng tôi muốn viết lên những hành động hy sinh cao cả của những bậc đàn anh khả kính trong trận đánh. Tôi cũng tìm tòi tra cứu để viết về An Lộc, về các trận đánh cấp toán, cấp đại đội, chẳng hạn như : kho gạo gần Long Thành, kho súng ở Kiệm Tân, Long Khánh của Ch/úy Vinh như trong bài "Thương Tiếc" của bạn Ngô Nhựt Tân viết về BCD Quý. Nhiều anh em khác sẽ tự hỏi "Quý nào?", nhưng tôi biết ngay là Tr/sĩ Quý, Khưu Công Quý thuộc trung đội 4/ĐĐ 4 Xung Kích của đại úy Lê Đắc Lực.

Viết về đơn vị kiêu hùng, nhắc tới tên những chiến hữu đã hy sinh là một vinh dự, mà tôi nghĩ mỗi chiến hữu chúng ta phải hãnh diện mà thi hành.

"Ôi! An Lộc điêu tàn trong đổ nát…
Giọt lệ nào thương xót kẻ vong thân…"

…Viết là một điều mà tôi rất ưa thích, ấy thế mà ngày xa xưa ấy, nếu anh em nhìn tôi thì sẽ nhận ra ngay là đã gặp một trong "108 vị Lương Sơn Bạc" vì tôi có biệt danh là "D…đầu trọc" hoặc là "Thượng tọa Thích Chui Rào". "chui rào là tội phá hoại không thể tha thứ được" tấm bảng trong phòng kỷ luật tôi nhìn quá hóa quen, nên hết đầu trọc lại trọc đầu. Thượng sĩ Hùng, ĐĐ 4 đã âu yếm gọi tôi là "Phó Quốc Lặn" có lẽ vì thấy tôi giống "người nhái?!". Tôi thường trụ trì ở Cây Bã Đậu có ngôi đền vuông thùng "conex", hay còn gọi là "hotel Cây Bã Đậu" gần cổng Liên Đoàn.

"Áo rách vai, ta phơi mình trên phố thị.
Đầu trọc này, làm bẩn mắt giai nhân…"

Cho nên tôi được đi hết toán đặc biệt này xong lại đi toán khác hoặc các trung đội. Có vài kỷ niệm với ch/úy Nguyễn Anh Vũ mà sau này tôi được gặp lại vào năm 1988, cũng như đi toán phạt cùng toán trưởng Trần Nguyên Long ở Tân Uyên.

"Nước mất, nhà tan, sầu chưa thỏa…
Đất khách ly hương, tóc đổi mầu…"

Thốt lên mấy vần thơ nghe cũng ngậm ngùi lắm, nhưng biết làm sao hơn khi tiếng lòng của mình đã nhìn ra điều ấy.! Anh em mình đã xa lìa tất cả, mất tất cả chỉ còn lại đây chút tình người Biệt Cách Dù, với Gia Đình 81 nối lại vòng tay thân ái như thuở nào.




Từ ngày 30 tháng Tư năm Aát Mão đến nay, thời gian thấm thoát đã trôi qua hơn hai mươi lăm năm rồi đấy, một tuổi đời cho một thế hệ, biết bao nhiêu tai ương biến cố dồn dập, những kẻ lìa bỏ quê hương, tuy hiện nay đời sống vật chất tương đối ổn định, nhưng tinh thần có lúc nào được yên… Đêm đêm thường thấy mình trở về sống nơi quê hương nghìn đời yêu dấu.

Có nhiều người muốn cố quên quá khứ để vui sống với hiện tại, có nhiều người tưởng tượng cho mình một quá khứ khác để mong có một tương lai khác…

Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Không ai có thể quên quá khứ và thay đổi dĩ vãng…




Mỗi khi nhắc lại dĩ vãng để gợi nhớ lại những ngày xa xưa, tôi thấy nhớ và gần gũi với anh em bạn bè, và Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhẩy Dù Hành Khúc vẫn nghe như văng vẳng đâu đây:

Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhẩy Dù âm thầm lên đường
Từ rừng Ashau, đến vùng ngã 3 biên giới
Không quản gian nguy, ra đi diệt tan quân thù
Khí thế kiêu hùng rạng danh chiến sĩ "mũ xanh"
Bao tháng năm dài, xông pha quên mình chiến đấu
Ý chí trung kiên ra đi đắp xây sơn hà
Cho nước non nhà ngàn năm vẫn là Việt Nam
Anh em ta ơi 81 Biệt Cách Nhẩy Dù
Nguyện thề đồng tâm hy sinh
Đánh tan quân thù dã man
Anh em ta ơi, 81 Biệt Cách Nhẩy Dù
Đứng lên dựng cờ
Dựng xây nước nhà… quang vinh…
(trích thư BCD P.Q.D, Jersey City)

Phó Quốc Dũng

1 user thanked thunder for this useful post.
De on 5/19/2015(UTC)
coffeebean
#8 Posted : Monday, March 21, 2011 11:16:08 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)

Chân thành cám ơn các bạn Ngọc Hảo, Hạ Vi, Thunder đã đóng góp bài vở, hình ảnh thật hay và cảm động lắm lắm cho đề tài này...

coffeebean
#9 Posted : Monday, March 21, 2011 11:35:06 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)

Cám ơn Anh


Chiều mưa buốt gió luồn qua khe núi
Nẻo đường rừng lầy lội níu bước đi
Im vắng rơi tiếng hoang dã thầm thì
Phải chăng lời quê hương ru nức nở

Chiều hành quân ven núi rừng hùng vỹ
Xót sơn hà chinh chiến quá thảm thương
Bom đạn thù cày xéo nát quê hương
Muôn dân lành sống ! chết ? tràn khổ hận!

Anh ! nguyện giữ nước non nhà bền vững
Cho màu xanh, xanh biếc mắt em thơ
Cánh đồng vàng, vang câu hát đơn sơ
Bên khung cửi nong tằm ươm tơ mới

Cho phố thị đón bình mình rạng rỡ
Những chiều vàng man mác lá thu mưa
Đêm huy hoàng giăng mắc ánh sao mơ
Và tất cả một trời thơ quê mẹ

Anh xông pha giữa núi rừng lặng lẽ
Có âm thầm gục xuống mảng đồi hoang
Trong ngục gông xiềng xích chí ngang tàng
Thầm hẹn ngày bến hoàng hoa mở hội

Cám ơn anh! người trai sông núi
Vì dân tộc ! vị quốc vong thân
Vì tự do ! gian khổ riêng mình
Vì tổ quốc ! dấn thân uy dũng



http://www.youtube.com/watch?v=lSxGu0SpLb0

xuan hoang
#10 Posted : Wednesday, March 23, 2011 1:00:00 PM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Thơ
Chiến Tranh Việt Nam






Anh đi bỏ lại thẻ bài
Để em thương tiếc những ngày còn anh
Chờ anh từ thưở tóc xanh
Đến nay tóc bạc mà anh chưa về!

(HaiQ)






Thăm cha tại chiến thông hào
Thăm chồng cực khổ nghẹn ngào hỏi han
Cha tôi chiến sĩ ngang tàng
Chồng tôi anh dũng giang san giữ gìn
Cha con chồng vợ vững tin
Gia đình sẽ được thấm tình hân hoan
Ai ngờ giấc mộng vỡ tan
Cha con chồng vợ bàng hoàng chia xa
Nhà tan nước mất can qua
Núi rừng vắng tiếng quân ca thuở nào
Ơi anh! Anh ở nơi nao
Em cùng con dại lệ trào nhớ thương
Quê hương chín khúc đoạn trường
Đi đâu tìm lại quê hương thuở nào?!!!

(HaiQ)






...Ta như người lính thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn, truy điệu mộng xưa...

(Thanh Nam)






Chiến trường xưa

Bãi chiến trường xưa máu lửa đi qua
Anh hùng vô danh thịt xương đã rã
Gió lạnh hắt hiu nương hồn xa lạ
Tìm bóng cờ thiêng lạc lối quê cha

(Trường Đông)
coffeebean
#11 Posted : Wednesday, March 23, 2011 7:12:47 PM(UTC)
coffeebean

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,451
Points: 3,381

Thanks: 247 times
Was thanked: 896 time(s) in 415 post(s)
Anh Hùng Vô Danh

thơ Đằng Phương


Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước

Họ là kẻ tự nghìn muôn thủa trước
đã phá đồi sẻ núi lấp hào sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một dải Sơn Hà gấm vóc

Họ là kẻ khi quê hương chuyển động
Dưới gót giày của những kẻ xâm lăng
Đã xông vào khói lửa quyết liều thân
Để bảo vệ tự do cho đất nước

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách
Tuy bảng vàng ,bia đá chẳng đề tên
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật

Nhưng máu họ đã len vào mạch đất
Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông
Và anh hồn chung với tấm tình chung
Đã hoà hợp vào linh hồn đất VIỆT


http://www.youtube.com/watch?v=6qge5WWhUo4
xuan hoang
#12 Posted : Thursday, March 24, 2011 5:38:42 AM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Bửa cơm ngoài chiến trường

Trần Dạ Lữ




bốn năm thằng lơ láo
áo quần rách tả tơi
ăn cơm bên xác người
tay bốc tay cầm súng
ăn xong múc nước ruộng
uống đại cho qua ngày
quê nhà em có biết
chinh chiến thân lưu đày
ăn được là điều may
có khi hai ba ngày
không ăn chẳng có uống
ta nằm với cỏ cây.



Hạ Vi
#13 Posted : Friday, March 25, 2011 2:32:52 PM(UTC)
Ha Vi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Moderator
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,351
Points: 16,939
Location: CỏThơm

Thanks: 4141 times
Was thanked: 10062 time(s) in 2489 post(s)
Xin cảm ơn Nhà văn Đỗ Văn Phúc
Những phù hiệu posted được lấy từ Web site của


www.michaelpdo.ARVNPatches.htm
















































2 users thanked Hạ Vi for this useful post.
thạch thảo on 7/27/2011(UTC), De on 4/12/2015(UTC)
Hạ Vi
#15 Posted : Sunday, March 27, 2011 5:40:44 AM(UTC)
Ha Vi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Moderator
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,351
Points: 16,939
Location: CỏThơm

Thanks: 4141 times
Was thanked: 10062 time(s) in 2489 post(s)
Xin cảm ơn Nhà văn Đỗ Văn Phúc
Những phù hiệu posted được lấy từ Web site của


www.michaelpdo.ARVNPatches.htm


























Ngoc N Hao
#16 Posted : Sunday, March 27, 2011 5:53:26 PM(UTC)
Ngoc_Hao

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Points: 8,485
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
thunder
#17 Posted : Sunday, March 27, 2011 8:04:24 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
NÉN HƯƠNG LÒNG THẮP MUỘN.

Anh nằm đó, giữa núi rừng cô quạnh,
Với nắng mưa, trong huyệt lạnh tiêu điều.
Lối mòn xưa, giờ cũng đã xanh rêu,
Vắng bước chân những bạn tù “cải tạo”…
Tiếng gió reo, nghe thê lương ảo não.
Tựa hồn anh, đang u uẩn thét gào,
“…Trả lại tao, hãy trả lại cho tao,
Thời trai trẻ với bao nhiêu mộng ước…”
Thế sự đảo điên, ngả nghiêng vận nước.
Cởi chinh y, khoác chiếc áo lao tù.
Nẻo tương lai là bóng tối âm u.
Vẫn ngạo nghễ vang tiếng cười quá khứ.
Nhân sinh tự cổ thùy vô Tử.
Lưu thủ đan tâm, chiếu hãn thanh.
Nén hương lòng thắp muộn gởi đến anh,
Của một người bạn tù còn liêm sỉ.
Còn nghĩ đến các anh hùng tử sĩ.
Còn xót xa bao đồng đội ngày xưa,
Cùng thiếu ăn, cùng giãi nắng dầm mưa,
Cùng chia sẻ những đớn đau tủi nhục.
Anh nằm đó, nhưng không hề cô độc.
Quê hương rồi, có lúc sẽ bình yên.
Và anh rồi, bia đá sẽ đề tên.
Sẽ sống mãi trong lòng dân tộc….

Mũ Nâu11
Thủy Gia Trang, cuối mùa đông lạnh giá
Ngoc N Hao
#18 Posted : Tuesday, March 29, 2011 2:06:57 PM(UTC)
Ngoc_Hao

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Points: 8,485
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Vinh Danh Anh Hùng VNCH




BỨC TƯỢNG “TIẾC THƯƠNG” Ở NGHĨA TRANG QUÂN ÐỘI BIÊN HÒA.







Ngoc N Hao
#19 Posted : Tuesday, March 29, 2011 5:41:03 PM(UTC)
Ngoc_Hao

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,799
Points: 8,485
Location: France

Thanks: 2402 times
Was thanked: 1767 time(s) in 996 post(s)
Thương Tiếc - Thơ của một Y Sĩ Dù khóc bạn




Bài thơ viết về tâm tư của một y sĩ tiền tuyến Dù khi chính bàn tay mình vuốt mắt người bạn thân tử thương ngoài chiến trường ...Tường Vi là danh hiệu tần số của người y sĩ ấy ...



Anh xuống cùng tôi trên trận này
Hờn lên khóe mắt, súng cầm tay
Ai ngờ trong đợt xung phong ấy
Anh gục khi nào, anh chẳng hay.


Các bạn đưa anh đến chỗ tôi
Mày còn dựng ngược, vuốt cho xuôi
Súng anh tôi giữ mang về cất
Sửa lại nhung y đẫm máu rồi.

Anh bị vết thương bên trái đầu
Chắc rằng anh chết chẳng nghe đau
Lau đi trên mặt bao đất, máu
Băng lại đầu anh, băng trắng phau.

Đưa xác anh không sẳn lá cờ
Tôi đành tẩm liệm với poncho
Vải dầu che nắng mưa khi trước
Nay bó thân anh đã cứng đờ.

Tôi tiễn anh về một chuyến bay
Mang theo tang tóc chất vơi đầy
Hồn anh theo chuyến tàu bay ấy
Hay vẫn dật dờ, phảng phất đây

Tường Vi







CHIẾN-HỮU NGẬM-NGÙI

Mới còn chiến đấu bên nhau
Bây giờ bạn đã đi vào thiên thu
Xót xa một cánh hoa dù
Nhắm nghiền đôi mắt miên du tiên đài
Súng gươm thao lược miệt mài
Những mong Tổ - Quốc ngày mai thanh - bình
Nào ngờ bạn sớm hy - sinh
Quê hương còn đó lửa binh mịt trời
Xóm làng tan nát thương ôi
Trẻ thơ ngơ ngác cúc côi rạc rài
Con đường binh lửa gốc gai
Cổ lai chinh chiến dễ ai tự hào
Tình đồng đội nghĩa tâm giao
Mưa rơi lã chã nhẹ chao vào hồn
Bây giờ điạ ám thiên hôn
Chiến trường căng thẳng dập dồn chuyển xoay
Đêm đen dày đặc trong ngoài
Đạn thù lửa bạn đốm bay lập lòe
Bập bùng khói phủ mây che
Tiếng tăng tiếng pháo tư bề ngổn ngang
Thôi thì chúc bạn nghỉ an
Đây còn củng cố lại hàng ngũ ta
Ầm ầm đại pháo đơm hoa...

Nguyễn Minh Thanh
Nhớ NVL, Cao lãnh 1974






phamlang
#22 Posted : Friday, April 1, 2011 6:30:47 PM(UTC)
Pham Lang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,517
Points: 4,767

Thanks: 1675 times
Was thanked: 1022 time(s) in 661 post(s)
Mai Em Về

Mai em có về thăm miền đất ấm

Hãy nhặt dùm anh nấm đất bên đường

Chỉ con cháu mình màu đất quê hương

Đất tẩm nhiều máu của người lính chiến

Mai em về, nhớ thăm vùng giới tuyến

Tìm lại vết xưa trên lộ kinh hoàng

Dân ta hãi hùng, rên siết lầm than

Do giặc vào gieo rắc nỗi câm hờn

Mai em về thăm Quảng Ngải, Bồng Sơn

Hãy ngắm dùm anh những đồi Sim tím

Và hái dùm anh một nhánh hoa Sim :

Quà của lính mang về từ chiến trận

Mai em về, nhớ đến thăm một lần

Núi rừng đất đỏ Phước Tuy, Bình Gỉa

Đồng đội của anh dũng cảm xông pha

Giệt giặc tham tàn miền Bắc vô đây

Mai em về, ghé thăm lại miền Tây

Ngắm cảnh trăng rằm chiếu sáng Hậu Giang

Thăm các làng quê nắng ấm chiều vàng

Nơi đây nhiều anh hùng đã gục ngã

Mai em có về tắm biển quê nhà

Nếm dùm anh mùi biển ấm quê hương

Không như xứ người, lạnh như băng đá

Biển lạ mênh mông, nhìn buồn ảm đạm

Mai em có về thăm miền đất ấm

Thăm dùm anh nấm mộ hoang bên đường

Của những anh hùng chiến sĩ đáng thương

Tron cuộc đời hiến thân cho tổ quốc !





Nguyễn Minh-Châu – TĐ3 soibien


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
xuan hoang
#23 Posted : Saturday, April 2, 2011 6:08:11 AM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Users browsing this topic
Guest
39 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.