Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

101 Pages123>»
QUÊ HƯƠNG & DÂN TỘC
thunder
#1 Posted : Wednesday, March 16, 2011 6:45:45 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)

VAI TRÒ TRUYỀN THÔNG


Bất cứ cuộc chiến tranh nào, dù dưới hình thức cổ điển hay không quy ước, thì những yếu tố thông tin từ phía địch đều giữ một vị trí thật quan trọng. Trước kia, những nguồn tin thu nhặt từ hệ thống gián điệp được chuyển thành mật mã và ám số để gởi về trung ương nhằm giúp bộ tham mưu đủ yếu tố thảo kế hoạch dàn binh bố trận. Đồng thời dựa vào một vài dữ kiện nào đó để cổ võ có lợi cho mình cũng như tuyên truyền nhằm đánh lừa địch. Ngày nay, dưới thời đại điện tử, việc truyền thông trở nên dễ dàng, nhanh chóng và chính xác, thì ảnh hưởng tuyên truyền càng thuận lợi và có hiệu quả hơn. Vậy, tất cả mọi người có thể đóng vai trò truyền thông, riêng với Việt Nam, một số đồng bào tại quốc nội cũng như khối người Việt Quốc Gia đang định cư tại hải ngoại có thể làm công việc truyền thông một cách dễ dàng. Nhưng vấn đề quan trọng là người xử dụng truyền thông phải ý thức việc làm của mình để kết quả không bị phản ứng ngược, nghĩa là nếu không khôn khéo thì hành động truyền thông sẽ có ảnh hưởng chống lại đường lối của chúng ta và vô tình làm lợi cũng như nối giáo cho giặc.

Trước kia, muốn phổ biến đóng góp một quan niệm chính trị hoặc chuyển đi một bản tin, người làm truyền thông, đa số, phải là nhân viên đài truyền hình, đài phát thanh hay một cơ quan ngôn luận như báo chí nhà nước cũng như hay tư nhân. Đôi lúc người viết báo, viết tin còn bị gò bó bởi chủ trương đường lối của các cơ quan truyền thông, do đó một số tin tức có thể bị bóp méo hay đổi chiều theo chỉ thị của người chủ. Ngày nay dưới chế độ tự do, người muốn tham dự vào hoạt động truyền thông thì chỉ cần một máy vi tính để có thể nối mạng vào theo dõi tin tức hằng ngày, đóng góp ý kiến cũng như phổ biến bài vở. Có thể nói, việc tham gia vào lãnh vực truyển thông trong thời buổi nầy thật quá dễ dàng. Một ví dụ đơn giản, qua điện thoại di động, người ta có liên lạc kêu gọi bạn bè người thân trong những lúc cần thiết, như chúng ta đã thấy, những người biểu tình tại Tunisie, Ai Cập và Lybie đã xử dụng điện thoại di động để liên lạc với nhau giữa các thành phần xuống đường cũng như làm phương tiện đối thoại, thương thuyết với thành phần chống biểu tình (quân đội và cảnh sát) trong các cuộc nổi dậy vừa qua.

Từ chỗ xử dụng hình thức truyền thông quá dễ dàng, một số người đã lợi dụng phương tiện hiện đại nầy với nhiều mục đích khác nhau. Họ biến một phương tiện đại chúng là ‘diễn đàn chính trị’ của nguời Việt hải ngoại thành cái chợ tranh chấp, bôi xấu, chụp mũ và đâm chém nhau bằng những danh từ tận cùng của bỉ ổi. Hành động cố ý của một số người nầy đã làm hoen ố mục đích tốt đẹp các diễn đàn. Mặc dù gọi là ảo nhưng diễn đàn chính là những tổ chức văn hóa chính trị để tất cả mọi người vào đó thông tin, trao đổi, học hỏi và chia sẻ lẫn nhau. Nhưng trên thực tế, người ta bắt gặp trong ‘chốn giang hồ’ nầy những người bịt mặt giấu tên, xuất thân là thành phần cộng sản nằm vùng, nhận lệnh Hà Nội để đánh bất cứ ai. Ngoài ra cũng phải nói thêm, diễn đàn còn là nơi tụ tập của một số người bất tài, điên khùng, những ông bà ‘trời đánh’ ít học, xuất thân từ Chú Ía hoặc Cầu Muối… nhưng lại muốn một sớm một chiều nổi danh trong thiên hạ bằng nghề chưởi mướn hoặc lợi dụng diễn đàn để phóng ra những chuyện động trời gây xáo trộn cộng đồng… chẳng hạn như bịa chuyện xấu xa rồi post vào diễn đàn để nhục mạ các Đấng Tối Cao… Là loài quỷ, chúng không sợ phạm thượng khi đem Chúa đem Phật chưởi bới và phịa những giai thoại bôi bác để vu khống những vị lãnh đạo tinh thần. Trước những chuyện chướng tai gai mắt nầy, tức nhiên sẽ có người Quốc Gia chân chính ra tay ‘cho bọn chúng một bài học’. Nhưng hành động nầy đã vô tình dính vào âm mưu của địch. Chúng biết rằng khi đưa những vấn đề nầy ra vừa mục đích nhục mạ tôn giáo, đồng thời sẽ gây ồn ào và tranh cải trong dư luận, là cơ hội tốt để thiên hạ chú ý đến dù là chú ý với thái độ khinh bỉ. Có thể xem đây là một thành quả truyền thông của bọn việt gian cộng sản vì chúng đã biến các diễn đàn chính trị của người Tỵ Nạn thành chiến trường để người Việt hải ngoại tự đánh nhau, gây chia rẽ đúng theo âm mưu các nghị quyết phá hoại của chúng.

Ngoài ra, trên các diễn đàn cũng xuất hiện nhiều trường hợp của bọn cộng sản nằm vùng, những tay đâm thuê chém mướn hoặc những tên phá hoại mà trước năm 1975 chưa có một ngày phục vụ dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa (dù công chức hay quân đội), nay lại bịt mặt giấu tên qua nhiều nick name ‘dao to búa lớn’ rồi phóng lên diễn đàn những bài viết phản chiến của bọn đầu cơ trong nước cũng như ngoại quốc trước năm 1975, hoặc trích đoạn trong các hồi ký láo lếu của những tên tướng đã dốt, vừa ngu lại phản chủ (như Đỗ Mậu…) để bôí nhọ đạo Công Giáo, Quân Đội và luôn cả hai chính thể VNCH.

Hơn nữa, nói đến diễn đàn ảo thì cũng phải nhắc đến những băng đảng, khi bị điểm mặt dù bóng bẩy hay chỉ đích danh, chúng hùng hổ bịt mặt, đội nhiều tên giả hoặc nhờ những người ngu ngơ, bệnh hoạn, nhưng lại ham danh, để nhờ post hộ dưới tên của họ những chuyện bôi xấu không đầu không đuôi, mục đích đánh trả lại những ai dám ‘đụng’ đến họ. Phải thành thật ghi nhận rằng, trên các diễn đàn đã có nhiều người cầm viết can đảm, dám đưa ra công luận những vấn đề có hại cho tập thể cũng như tố cáo đích danh nhóm người phá hoại công cuộc tranh đấu chung. Đó không phải là trò chụp mũ mà chính là một hành động can đảm để làm sạch cộng đồng và phải được hoan nghênh. Vậy đến giờ nầy Người Việt Quốc Gia hải ngoại cần phải có thái độ với những thành phần kể trên để trong sạch lành mạnh hóa cộng đồng, và việc trước nhất, xin lưu ý diễn đàn nào đã vô tình dung dưỡng thành phần nầy trong thời gian qua thì phải có thái độ. Vậy nếu có can đảm loại bỏ những thành phần phá hoại nầy thì lúc đó các diễn đàn mới có thể chính danh đảm trách công việc truyền thông trung trực và đem lại niềm tin cho người Việt hải ngoại khi vào các diễn đàn net.

- Phương tiện truyền thông đại chúng hiện nay hoạt động dưới nhiều hình thức, xin nêu ra hai loại chính :

Các cơ sở báo chí, truyền thanh, truyền hình với sự có mặt của hàng triệu thính khán giả hằng ngày, thì những bản tin, những bài bình luận ảnh hưởng thật sâu đậm và rộng rãi từ hải ngoại vào tận trong nước. Một điều không thể chối cãi: người Việt hải ngoại trên các lục địa đã có biết bao nhiêu báo, từ lá cải, báo biếu không, đến nhật báo, tuần báo và nguyệt báo cũng như nhiều đài phát hình và phát thanh… đó chưa kể đến những tổ chức truyền thông văn hóa tuyên bố không liên quan đến vấn đề chính trị và một số khác thì mục đích phục vụ cho quyền lợi cá nhân, phe nhóm hay đã bị địch mua chuộc. Một số trong những cơ quan truyền thông nầy đã mai phục sẵn và sẽ ra quân khi đèn xanh bật lên, do đó, chúng ta vẫn thường gặp một vài cơ sở trở cờ, giả vờ nhầm lẫn đổ lỗi cho nhau khi đăng những bài có lợi cho cộng sản. Chúng tôi đồng ý rằng muốn tạo dựng một cơ sở truyền thông thì cần phải có khả năng tài chánh, nhưng một khi ai đó đã ngữa tay nhận tiền của kẻ thù, là một hành động ‘dính chàm’ thì xem như tự buộc dây vào cổ, chắc chắn không bao giờ thoát khỏi âm mưu ma giáo của bọn cộng phỉ mà phải ngậm miệng thi hành những chỉ thị của chúng.

Các diễn đàn net và diễn đàn Paltalk chính trị cũng là nơi thu hút những người thường trăn trở cho quê hương dân tộc. Nhưng đây là những diễn đàn ảo, người tham dự đủ các thành phần và khuynh hướng chính trị khác nhau, họ vào đây có thể để xây dựng cũng như phá hoại. Các diễn đàn nầy là con dao hai lưỡi, nếu các chủ diễn đàn muốn đông khách, không kiểm soát và kềm chế những phần tử phá hoại thì các diễn đàn nầy sẽ mất tính cách trang nghiêm đối với những ai thực tâm muốn đóng góp cho công cuộc tranh đấu chung của dân tộc. Các diễn đàn net là những diễn đàn ảo với một số người mang nick name, có kẻ nhiệt tâm với cộng đồng nhưng cũng là nơi để những tên nằm vùng, phá hoại có môi trường hoạt động.

Mỗi lần vào diễn đàn net, bắt gặp vài ba trăm mail gởi đến, nhưng thật buồn vì một số ít người mục đích vào đây để đấu đá chưởi nhau với những lời lẽ bậc thầy của dân Chú Ía và cầu Muối. Hoặc còn nữa, trên các diễn đàn net thông tin chính trị, nhiều vị ngày nào cũng vào post cả chục lần những chuyện riêng tư thăm hỏi giữa hai người hay mời gọi đi xem các trang web văn thơ của họ… Cũng như lúc vào diễn dàn Paltalk thì gặp không ít người đến để nghe diễn giả nói chuyện mà mục đích để ‘chat’ với nhau hoặc hát một vài bài xong rồi nhảy qua diễn đàn khác ! Cá nhân tôi nghĩ rằng, có rất nhiều diễn đàn văn thơ phi chính trị dành riêng, xin mời họ vào đúng chỗ để tha hồ tâm sự hay quảng cao cá nhân. Xin dành các diễn đàn chính trị cho những ai đang cần theo dõi thông tin cần thiết trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng nầy.

Trong vài năm vừa qua xuất hiện thêm nhiều hình thức truyền thông, tuy gọi là cá nhân nhưng đã mang lại nhiều kết quả tốt đẹp qua các hệ thống nối mạng và kết bạn với nhau : Đó là các blog, facebook hoặc youtube. Các hình thức truyền thông nầy có thể trung thực vì người viết cũng là chủ, họ bộc lộ tình cảm, quan niệm riêng và được chuyển đến rất nhiều người. Cũng nhờ những blog, facebook hoặc youtube, trong nước cũng như hải ngoại đã tiếp nhận được những tin tức cũng như hình ảnh trung thực và kịp thời về những biến cố vừa xảy ra tại quốc nội cũng như trên thế giới. Và phải ghi nhận thêm rằng, nhờ các blog và facebook người Việt hải ngoại hiểu được những trăn trở của thành phần bị trị trong nước cũng như những ưu tư thầm kín của đồng bào tại nội địa. Ba hình thức truyền thông blog, facebook và youtube cần được phổ biến và bành trướng, vì đây là một lối tuyên truyền hữu hiệu và kín đáo, công an việt gian cộng sản khó kiểm soát nhất là dưới hình thức facebook và youtube.

Dưới thời đại điện tử nầy ai cũng có thể làm truyền thông, nhất là người Việt hải ngoại. Vậy xin đưa ra vài ý kiến đối với hai thành phần chính : Sáng tác và phổ biến (cơ sở truyền thông và người chuyển tin).

Sáng tác ở đây xin nói một cách rộng rãi, những người cầm viết (văn thơ, nhà báo, nhà bình luận, người làm phóng sự, nhiếp ảnh gia, ca nhạc sĩ cũng như họa sĩ) hãy dùng ngòi bút, đặt nặng chiều hướng sáng tác của mình làm thế nào để có thể góp phần đắc lực và có lợi cho cộng đồng cũng như phong trào tranh đấu chung của dân tộc. Đối với nghệ sĩ trình diễn, nên dùng khả năng của mình để làm một cái gì cho quốc gia dân tộc, đồng thời chứng tỏ chút ân tình nhằm đền đáp công ơn của đồng bào tỵ nạn, là những người đã một thời ủng hộ và đùm bọc để ngày nay đa số nghệ sĩ gốc tỵ nạn công thành danh toại tại hải ngoại.

Ngoài ra phải khẳng định một điều rằng, người chuyển tin là những chiến sĩ quan trọng hơn kẻ sáng tác, vì chính nhờ thành phần nầy, những bài viết được chuyển đến tận tay tất cả bạn bè, người thân, các diễn đàn, các cơ quan truyền thông, các tổ chức quốc tế và ngay cả trong nội địa. Với một vai trò quan trọng như vậy, người chuyển tin phải chịu trách nhiệm việc làm và phải thận trọng khi chuyển đi một bản tin cũng như bài viết, không thể chuyển đi một cách bừa bãi những bài viết có tính cách đánh phá hoặc có nhiều ẩn ý qua lối hành văn chơi chữ, hậu quả sẽ gây nhiều phản ứng ngược có lợi cho kẻ thù.

Vai trò các cơ quan truyền thông cũng như những diễn đàn chính trị đều phải nhận trách nhiệm của mình, không vì mục đích cá nhân để buông xuôi cho các thành phần phá hoại được an toàn múa gậy vườn hoang. Đồng ý rằng, hải ngoại là xứ tự do, ở đây quyền suy nghĩ và phát biểu là tượng trưng cho chế độ tự do. Nhưng phải nhìn nhận rằng người Việt hải ngoại chúng ta chỉ biết kêu gọi tự do suông đồng thời lạm dụng hành xử quyền tự do ngôn luận không đúng chỗ, nhưng một số đông chưa biết đặt mình vào vị trí của một người tỵ nạn, chưa biết đặt cộng đồng vào vai trò của một tập thể đang tranh đấu, và cũng chưa biết đặt quyền lợi đất nước và dân tộc Việt Nam lên trên tất cả… từ đó chưa có ý thức việc làm của mình và cũng chưa hiểu được thế nào là tự do của một dân tộc đang trong hoàn cảnh chiến tranh.

Có thể nói rằng tự do thời bình và tự do tại các xứ văn minh khác xa với tự do dưới thời chiến, nhất là với tình trạng đất nước của chúng ta hiện nay. Xin lấy một ví dụ, nước Pháp thường tự hào là nơi nhân quyền tự do nhất thế giới, nhưng nước Pháp đã kẹt cứng với chính sách tự do quá trớn của họ. Chính vì vậy, nước Pháp đã tạo ra một thứ tự do nửa vời : Chính phủ không ra chính phủ, cảnh sát thì sợ băng đảng, nội các chẳng những mị dân để kiếm phiếu mà còn nhu nhược trước một thiểu số sắc dân già mồm ở lậu… Hành động nầy đã hũy hoại tôn ti trật tự tốt đẹp của một xứ tự do nhân quyền nhất thế giới. Hơn nữa, xét cho cùng, thì quyền tự do đúng nghĩa của nó, nếu áp dụng trong thời bình sẽ tốt đẹp, nhưng dưới thời chiến, nếu không biết giới hạn thì đất nước sẽ sinh loạn, rồi tự do đâu chẳng thấy mà chỉ còn là một xã hội bất ổn, mất trật tự và an ninh tối thiểu cho người dân không còn nữa ! Biện pháp ‘thiết quân luật’ hay ‘giới nghiêm’ trong thời chiến là một biện pháp để kiểm soát và bảo đảm an toàn cho người dân, vậy xin đề nghị với các cơ quan truyền thông cũng như diễn đàn chính trị ‘hãy áp dụng lệnh thiết quân luật’ hoặc ban hành ‘giới nghiêm’ để đóng cửa vĩnh viễn những thành phần mang nhiều nick name, gồm bọn cộng sản nằm vùng, các nhóm côn đồ phá hoại tôn giáo… chúng thường trực vào các diễn đàn mục đích phá hoại và chụp mũ người quốc gia. Nếu được như vậy, vấn đề truyền thông của chúng ta sẽ đạt được thành quả tốt đẹp.

Một kinh nghiệm cho thấy trong cuộc tranh đấu cho tự do no cơm ấm áo đối với đồng bào nội địa, người Việt Quốc Gia hải ngoại cần phải tận dụng các phương tiện truyền thông để đánh gục chế độ thối nát đảng cộng sản việt gian. Nhưng thực tế, việc tuyên truyền qua các phương tiện truyền thông, cộng sản việt gian đã vượt xa người Việt Quốc Gia chúng ta, bằng chứng trên các hệ thống google, yahoo và ngay cả những diễn đàn của các cộng đồng chúng ta tại các xứ Âu-Mỹ. Thử mở máy đánh một chữ (bằng tiếng Việt) trên các hệ thống Google hoặc Yahoo thì một hai giây sau sẽ xuất hiện cả triệu bài viết hoặc hình ảnh có liên quan của chữ muốn tìm. Nhưng nếu chịu khó theo dõi, chúng ta sẽ thấy trên một nửa là những bài viết hoặc hình ảnh do các cơ quan của chế độ cộng sản hoặc thành phần ‘đỏ’ trong nước post lên. Cộng đồng chúng ta không thiếu người giỏi về vi tính, vậy xin Quý Vị hãy tìm cách đưa vào Google và Yahoo tất cả những bài viết, thông tin, hình ảnh nào liên quan đến đời sống tại quốc nội cũng như ở hải ngoại và những thành quả tranh đấu nhằm giải thể chế độ cộng sản việt gian để cho thế giới hiểu, cảm thông và ủng hộ hành động của chúng ta.

Vậy có thể kết luận rằng, trong cuộc chiến chống bạo quyền cộng sản hiện nay, diễn đàn hải ngoài là trận địa, truyền thông là vũ khí và tất cả người viết cũng như quý vị chuyển tin là những chiến sĩ anh dũng của trận chiến ngày hôm nay.

Đinh Lâm Thanh
Paris, 16.3.2011

thunder
#2 Posted : Thursday, March 17, 2011 6:56:40 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)

Hội Phanxico in lịch Việt Cộng và gây quỹ


Wednesday, March 16, 2011 9:47 PM

Kính gởi quý Niên Trưởng và Chiến Hữu

Tôi được chiến hữu Trần Thượng Hiền, thành viên của Ủy Ban Tổ Chức Ngày Quân Lực VNCH, thông báo về vụ Hội Bác Ái San Francisco thực hiện và đang phổ biến Lịch Cộng Sản có ghi những ngày "Lễ của đảng CSVN" đặc biệt là ngày 2 tháng 9 mà họ gọi là ngày "Quốc Khánh". Tôi cũng vừa được thông báo Hội này sắp tổ chức gây quỹ tại Jumbo vào cuối tuần này.

Chúng ta đều biết đại đa số người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trên thế giới không chấp nhận đảng CSVN cũng như những ngày "lễ" của họ.

Sự việc Hội Bác Ái San Francisco thực hiện lịch vinh danh các ngày "Lễ" của CSVN nói lên sự đồng thuận của hội này đối với sự tàn ác phi nhân của đảng CSVN đã gây nên tang tóc đau thương cho toàn thể đồng bào VN, nhất là đồng bào đã sống trong chế độ VNCH. Hành động của Hội Bác Ái San Francisco, nếu cố ý, thì rõ ràng là nằm trong kế hoạch "kiều vận" của Nghị Quyết 36 CSVN.

Tôi kính đề nghị niên trưởng Hứa Yến Lến, Chủ Tịch Ủy Ban, và tất cả thành viên của Ban Tổ Chức Ngày Quân Lực VNCH, gởi email cho Hội Bác Ái San Francisco info@HoiBacAiPhanxico.org chính thức yêu cầu họ trong vòng 24 giờ ra thông cáo:

(1) Hủy bỏ cuốn lịch, làm lại cuốn lịch khác không có các ngày lễ của VC;
(2) Công khai xác nhận sự lầm lẫn và xin lỗi đồng bào hải ngoại về việc làm vô ý thức;
(3) Thông báo gấp sẽ có nghi thức chào Quốc Kỳ (Vàng ba Sọc Đỏ) hay không trong buổi dạ tiệc 30-3 sắp tới.

Nếu Hội Bác Ái SF giữ im lặng trong vòng 24 giờ đồng hồ, tức là đã bỏ qua cơ hội sửa sai, và đồng bào có quyền kết luận rằng Hội Bác Ái SF là một tổ chức trá hình của CSVN tại hải ngoại. Trong trường hợp này, tôi kính đề nghị quý chiến hữu nhanh chóng gởi email cho các tòa soạn các báo chị Việt Ngữ tại địa phương, yêu cầu các báo hủy bỏ việc đăng tin tức về các cuộc gây quỹ của Hội Bác Ái SF, dưới bất cứ mục đích gì. Mặt khác, cũng xin quý chiến hữu email cho các hội đoàn, thân hữu, và đồng bào hãy tham gia và hỗ trợ phong trào biểu tình phản kháng có thể xảy ra tại địa điểm sinh hoạt, từ nay về sau.
Xin quý chiến hữu tùy nghi chuyển tiếp email này đến các báo chí, hội đoàn, thân hữu, diễn đàn khác.

Kính

N Đ Sài



thunder
#5 Posted : Thursday, March 17, 2011 7:08:20 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)

ALERT: Hội Bác Ái Phanxicô của “CHA” và con chiên Việt Cộng sắp đến Seattle moi tiền “từ thiện” của con chiên Quốc Gia giàu lòng bác ái nhưng …khờ khạo!!!


Hội Bác Ái Phanxicô là hội của “CHA” và đám CON CHIÊN Việt Cộng, đặt trụ sở ở San Francisco, CA chuyên quyên tiền các con chiên giàu lòng bác ái ở hải ngọai nhưng khờ khạo, mang về cho Việt Cộng gọi là…sửa nhà thờ, trường học, bắc cầu, làm đường, đào giếng, giúp người tàn tật v.v… Nói cho đúng, cái Hội Bác Ái lấy tên Thánh Phanxicô (St. Francis Xavier, 1506-1552, sáng lập Dòng Tên) moi tiền con chiên ở hải ngọai đề nuôi béo các cán bộ Satan Việt Cộng! Hội Hội Bác Ái Phanxicô phát hành một DVD phát free tại các văn phòng dịch vụ, phòng khám bệnh, các nơi gởi tiền để quảng cáo các công tác “từ thiện” của Hội tại Việt Nam!

Hội Bác Ái Phanxicô là đầu vào đô la của các bộ Giáo Dục, Thương Binh Xã Hội, Cầu Đường v.v…của nhà nước Việt Cộng! Từ nguồn đô la móc túi con chiên ở hải ngọai, Hội Bác Ái Phanxicô nạp cho Việt Cộng làm đủ việc “từ thiện” nhưng là “từ thiện” theo tỷ lệ chia chác: 7 phần cho cán bộ Việt Cộng, 2 phần cho nhân viên Hội, chỉ có 2 phần cho…dân để quay phim, chụp hình làm chứng gian! Cán bộ Việt Cộng lấy đô la của con chiên ở hải ngọai, coi như ngân sách nhà nước, rồi bỏ túi! Con chiên ở hải ngọai thay vì cung cấp lông làm áo hay mền, xẻ thịt xơi BBQ lại biến thành con bò sữa vắt ra…đô la nuôi béo cán bộ Việt Cộng!

Bằng chứng Hội Bác Ái Phanxicô là công cụ của Việt Cộng dùng moi đô la con chiên hải ngọai, nhân danh Thánh Phanxicô và Chúa làm “từ thiện” giúp Quỷ Satan là các cuốn lịch treo tường của Hội in rõ: Thứ Năm 2-9 NGÀY QUỐC KHÁNH CẦU CHO TỔ QUỐC! (Tài liệu đính kèm).

Gần đến năm mới dương lịch, đám Cha và con chiên Việt Cộng trong Hội Bác Ái Phanxicô gởi cả chồng lịch đến các Giáo Xứ Công Giáo ở hải ngọai, biếu không cho …con chiên, để ghi nhớ Thời Khóa Biểu cầu nguyện Chúa! Con chiên vui mừng, treo lịch trên tường, mỗi tháng gỡ từng tờ….Đến tháng Chín thì hỡi ơi: Thứ Năm 2-9 NGÀY QUỐC KHÁNH CẦU CHO TỔ QUỐC! Một con chiên tố cáo mánh lới của Cha và con chiên Việt Cộng như sau: “Đau buồn là chúng dùng người của nhà thờ CĐCGVN mình để phân phối một trong hai cuốn lịch này! họ không biết nên vô tình đem phát cho giáo dân".

Theo tin từ Nhà Thờ cho biết, “CHA” Việt Cộng Trịnh Tuấn Hòang thuộc Hội Bác Ái Phanxicô sẽ đến Seattle bắt con chiên ham làm bác ái, từ thiện mà khờ khạo đem lên chảo ở nhà hàng Jumbo, nhờ đầu bếp CHIÊN (rán) cho chảy ra đô la để mang về Việt Nam cúng dường cho cán bộ Việt Cộng. Bọn Hội Bác Ái mang tên Thánh Phanxicô nhưng láu cá hơn Quỷ Satan: Chúng giữ kín ngày giờ đến Seattle, chỉ vận động ngầm trong các Công Đồng Giáo Dân ở địa phương, rồi ĐỘT KÍCH làm một mẻ vơ vét đô la của con chiên tại nhà hàng Jumbo! Những con chiên Quốc Gia chống Cộng không kịp đỡ đòn đột kích nầy của Cha Việt Cộng Trịnh Tuấn Hòang (nghe nói là con của một vị HO) và đám con chiên Việt Cộng của ông ta trong Hội Hội Bác Ái Phanxicô!

Quý vị giáo dân Thiên Chúa ở Seattle và VPC nên có kế họach phản công hữu hiệu bọn Hội Bác Ái Phanxicô của Cha Việt Cộng Trịnh Tuấn Hòang cùng các đồng đạo con chiên phản Chúa, một mặt vinh danh ngày 2-9 NGÀY QUỐC KHÁNH CẦU CHO TỔ QUỐC mặt khác thò tay móc đô la của quý vị mang về Việt Nam cúng dường nuôi béo bọn cán bộ Việt Cộng. Không dự tiệc, không cho chúng một cent nào để chúng mua đèn cầy, rượu lễ mà cầu nguyện cho Tổ Quốc vào cái Ngày 2-9 là ngày Quốc Khánh của Việt Cộng!

Tuấn Aet Phan


WARNING: Hội Bác Ái Phanxicô là công cụ hữu hiệu của Việt Cộng dùng moi tiền Người Việt Hải Ngọai!!!


Nói như vậy có quá đáng chăng? Hội Bác Ái Phanxicô là một tổ chức quy mô nhất ở hải ngọai từ cơ sở, nhân viên đến chương trình gồm 14 kiểu moi tiền NVHN gọi là “14 chương trình làm việc của Hội”! Đọc qua “14 chương trình làm việc của Hội” người ta thấy không khác 14 nhiệm vụ của các Bộ Giáo Dục Đào Tạo, Thương Binh Xã Hội, Bộ Y Tế, Bộ Lao Động…của nhà nước CSVN!

Phải chăng nhà nước CSVN đề ra tới…14 nhiệm vụ này cho Hội Bác Ái Phanxicô thi hành ở hải ngọai dưới nhãn hiệu… từ thiện để moi càng nhiều đô la đem về nước làm giàu cho cán bộ Việt Cộng? Bọn cán bộ Việt Cộng sẽ bỏ vào túi riêng số đô la “từ thiện” do Hội Bác Ái Phanxicô mang về nộp sau khi thanh tóan các chi phí điều hành, các màn trình diễn “từ thiện” vì chúng đem số đô la đáng kể này trám vào vào Ngân sách các Bộ Giáo Dục Đào Tạo, Thương Binh Xã Hội, Bộ Y Tế, Bộ Lao Động…của nhà nước CSVN!

Hóa ra, NVHN nai lưng ra gánh vác phần ngân sách quan trọng của nhà nước CSVN dùng vào các việc phúc lợi cho nhân dân Việt Nam. Hội Bác Ái Phanxicô làm thay nhiệm vụ (có tính trình diễn) của nhà nước CSVN với số đô la đáng kể moi được bằng thủ đọan khai thác “lòng từ bi bác ái” của NVHN khắp nơi trên thế giới!

NVHN đừng mắc mưu sâu của cán bộ CSVN gồm hàng ngàn tên triệu phú, tỷ phú đô la đã và đang dùng Hội Bác Ái Phanxicô làm công cụ làm giàu cho bọn chúng! Bằng chứng Hội Bác Ái Phanxicô là công cụ của Việt Cộng: Các cuốn lịch treo tường của Hội in rõ: Thứ Năm 2-9 NGÀY QUỐC KHÁNH CẦU CHO TỔ QUỐC! (Tài liệu đính kèm).

Linh mục Trịnh Tuấn Hòang, con của một vị HO nên dừng tay lại, đừng làm tay sai cho cán bộ Việt Cộng, lạm dụng hai chữ “bác ái” của Chúa và danh tiếng của dòng tu mang tên ông Thánh Phanxicô! Cậu Trịnh Tuấn Hòang làm linh mục, nghĩa là chăn dắt linh hồn con chiên là bổn phận đúng theo Lời Chúa, tại sao kiêm thêm chăn dắt đô la cho Việt Cộng? NVHN hãy tẩy chay các buổi quyên tiền “từ thiện” của Hội Bác Ái Phanxicô để không vô tình …bác ái với cán bộ Việt Cộng. Người Việt ở Seattle không tham dự tiệc gây quỹ “từ thiện” của Hội Bác Ái Phanxicô vào cuối tuần nầy để không mang tiếng kéo dài chế độ độc tài đảng trị ở Việt Nam, nuôi béo cán bộ Việt Cộng!

NVHN nên dành một phần tiền định làm “từ thiện” vào việc xây dựng cộng đồng nơi mình cư ngụ hơn là cúng dường cho Hội Bác Ái Phanxicô đem về Việt Nam nuôi béo quỷ Satan 7, Hội lấy…2 và giúp nạn nhân chỉ có…1 để trình diễn !!! NVHN không ngu muội đi gánh vác thay nhiệm vụ nhà nước Việt Cộng tạo phúc lợi cho đồng bào trong nước trong khi cán bộ Việt Cộng có tài sản bạc tỷ, hay ít nhất cả trăm triệu đô la, xài phone mạ vàng, gắn hột kim cương, đi xe hàng trăm ngàn đô la!

Tuấn Aet Phan

thunder
#3 Posted : Thursday, March 17, 2011 7:24:48 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
WARNING: Hội Bác Ái Phanxicô là công cụ hữu hiệu của Việt Cộng dùng moi tiền Người Việt Hải Ngọai!!!


Date: Tuesday, March 15, 2011, 7:00 PM

Cam ơn Ðọc giả.

Tôi Lm miền Bắc co ý kiên như sau.

Chung ta không nên vì một vài chữ ghi trên tờ lịch mà vội kết án hội BácÁI Phanxico.

Tôi làm chứng rằng hội này luôn thực hiện những chương trình từ thiện cách vô tư và đúng đắn, giúp các người nghèo khuyết tật việt nam trong nước và hải ngoại rât tốt và hữu hiệu trước nhan Chúa và mọi người, không bao giờ lệ thuộc vào một chính thể nào.
Xin mọi người hiểu cho. Xin cảm ơn.

Joshuyta.( LM Nguyễn Huy Tạo)


***

Cha" nầy binh vực "Cha" kia !!! "Cha" nầy phán “...không nên vì một vài chữ ghi trên tờ lịch..." ! Vài chữ gì vậy "Cha"?

Đây nè : "Ngày 2-9: Ngày Quốc Khánh nguyện cầu cho Tổ Quốc", xin hỏi "Tổ Quốc" nào vậy..."Cha"?

Chắc là hai "Cha" Nguyen Huy Tao và Trịnh Tuấn Hoàng có chung một "Tổ Quốc CHXHCN Việt Nam” ngoài Nước Chúa nên hai "Cha" cùng nguyện cầu và binh vực cho nhau !!!

Còn “14 chương trình làm việc của Hội” thì sao? Có phải Hội Bác Ái Phanxicô “giẫm chân” lên nhiệm vụ của các Bộ: Giáo Dục Đào Tạo, Thương Binh Xã Hội, Bộ Y Tế, Lao Động…của nhà nước CSVN?

Và “…không bao giờ lệ thuộc vào một chính thể nào” (!?). Thế mà năm 1954, các “Cha” bảo rằng Chúa đã vào…Nam, ào ào dẫn con chiên đi tàu há mồm vào Nam để phục vụ Chúa, tại sao không ở lại với chính thể VNDCCH miền Bắc? Rồi đến 30-4-1975, các “Cha” cũng bảo Chúa đã di tản ra hải ngọai…., sao không ở lại với chính thể CHXHCN Việt Nam!

Thật là…lẻo mép, không sợ xuống địa ngục hở “Cha” Nguyễn Huy Tạo, - kẻ chủ trương phi chính trị khi làm việc…từ thiện cho Việt Cộng, nhưng hèn nhát, không dám phục vụ Chúa lâu dài dưới chế độ Việt Cộng!!! Còn nếu xưng là LM miền Bắc (đang ở miền Bắc?) thì "Cha" Nguyễn Huy Tao đúng là... "Cha" Việt Cộng chính cống nên binh vực làm từ thiện cho Việt Cộng cũng là...phục vụ Chúa!!!

Tuấn Aet Phan
thunder
#4 Posted : Thursday, March 17, 2011 2:40:43 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
KHÔNG THÍCH CHUYỆN CHÍNH TRỊ



Có người, khi nghe đề cập đến những vấn đề liên quan tới Việt Nam, nhất là những chuyện xấu xa của chế độ Cộng Sản, thường giẫy nẫy lên mà rằng: "Tôi không thích nói chuyện chính trị". Cũng có người, khi thấy đồng hương đi biểu tình chống Cộng, thường bỉu môi:

"Tôi không thích những người làm chuyện chính trị".

Thưa bạn! Nếu tôi bảo: "Chính suy nghĩ đó đã nhuộm đỏ miền Nam, và cũng chính phát biểu đó, đã chẳng những nuôi dưỡng chế độ CS , mà còn tạo điều kiện cho CS thò cánh tay ra hải ngoại, quấy phá Cộng đồng người Việt tỵ nạn". Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ tin tôi, chưa nói là bạn sẽ trút lên đầu tôi những lời lẽ không đẹp, bẩn thỉu nhất, có khi không chữ nghĩa tìm thấy trong từ điển.

Nầy nhé! Bạn theo tôi một thoáng trở về quá khứ. Bạn phải đồng ý với tôi một điều. Miền Nam được Thế giới Tự Do - đứng đầu là Mỹ - chọn làm tiền đồn chống Cộng, ngăn chặn hiểm họa CS đang bành trướng khắp vùng Đông Nam Á. Đó là cuộc chiến tranh "ý thức hệ".

Phía Miền Bắc, CS lấy chính trị làm đầu (Đảng lảnh đạo), và tuân theo sách lược chính trị của CS Quốc Tế. Trong Nam, "ý thức Quốc gia", chỉ là một ý niệm trừu tượng, không có lý luận khoa học, không được hệ thống hoá, không thể đương đầu nỗi với lý thuyết "CS". Đệ Nhất Cộng Hoà đã nghĩ ra đối sách, với học thuyết "nhân vị", tiếc rằng chưa hoàn chỉnh và không đủ sức thuyết phục nhân dân, trong công cuộc đấu tranh chính trị với CS.

Miền Bắc có Liên Sô và Trung cộng hổ trợ đắc lực trên mọi phương diện, vì có chung lý tưởng Quốc tế vô sản. Miền Nam , Mỹ hổ trợ về quân sự là chính. Về chiến tranh chính trị, phải nhờ Đài Loan cố vấn. Thực chất, có lý thuyết, mà không có phương tiện thực hành, có cũng như không. Nước Mỹ là một nước "Tư bản", chuyện đối kháng với Cộng Sản, là chuyện đương nhiên. Chính phủ Mỹ, không cần đến Chiến tranh Chính trị, để tranh thủ nhân dân. Họ chỉ có "Tâm lý chiến", mục đích phục vụ và nâng cao tinh thần, sức chiến đấu của binh sĩ. Mỹ đem mô hình của mình đến miền Nam và chỉ yễm trợ cho Tâm Lý Chiến. Hoàn toàn không quan tâm đến chính trị và cũng chẳng cung cấp bất cứ phương tiện nào để đấu tranh chính trị.

Điều dễ nhận thấy nhất là trong tổ chức Quân Đội: CS Bắc Việt đặt chính trị trên cả tác chiến. Chính Ủy có quyền uy tối thượng. Trong khi đó, Quân đội miền Nam đặt chính trị vào nhiệm vụ thứ yếu, là phó, là Ban 5, không chút thực quyền. Kết quả Bạn thấy đó, miền Nam thất thủ tại chính trường Mỹ. Người dân Mỹ chỉ thấy ảnh tướng Loan bắn vào đầu một tên Cộng Sản, mà không thấy hàng vạn nhân dân Miền Nam chết thê thảm vì Việt Cộng bằng mọi hình thức: đấu tố, đấp mô, phá cầu, đặt mìn, pháo kích bừa bãi. tấn công… Nhân dân Mỹ chỉ biết vụ Mỹ Lai, mà không hề biết Huế với những mồ chôn tập thể Tết Mậu Thân. Người dân Mỹ chỉ biết cái gọi là Mặt trận giải phóng miền Nam , chứ không hề thấy hàng hàng lớp lớp những sư đoàn chính qui Bắc Việt xâm nhập miền Nam … Thưa bạn. Phải chúng ta thua vì chính trị không bạn?

Bây giờ, trở lại thực tại bạn nhé! Xin nhắc một điều. VN là một nước Xã Hội Chủ Nghĩa (xác định đi theo một Chủ nghĩa là khẳng định đường lối chính trị đó bạn!), do Đảng lãnh đạo (Đảng không là tổ chức chính trị thì là gì, hở bạn?. Điều 4 Hiến Pháp của họ có ghi rõ, bạn có thể tham khảo thêm). Hỏi Bạn một câu : Nếu Bạn hợp tác với VNCS, có phải bạn chấp nhận những điều nêu trên không? Nhắc thêm cho bạn một chi tiết, CS có khẩu hiệu: "Yêu nước là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa". Họ gài bạn đấy!

Họ khêu gợi lòng yêu nước của Bạn, dụ dỗ Bạn hợp tác và cuối cùng gán cho Bạn cái lập trường chính trị, Bạn không muốn cũng không được. Nếu Bạn cố cải chầy cải cối , là Bạn chỉ đem tài năng và chất xám phục vụ Tổ quốc, chứ không màng chính trị, tôi nhắc Bạn nhớ câu: "Hồng hơn Chuyên". Cộng sản đặt nặng chính trị hơn chuyên môn, bạn ạ!

Vẫn chưa tin ư? Bạn cứ phạm tội hình sự đi, Bạn sẽ được xét xử tại Toà án, và có ngày về. Còn nếu Bạn dính dấp đến chính trị, đoan chắc Bạn sẽ bị "cải tạo" trong tù, vô hạn định. Có lần, nếu Bạn có theo dõi thời sự, chắc Bạn biết sự kiện một chiếc tàu y tế bị cấm nhập bến ở VN? Ngay cả hoạt động chuyên môn phục vụ nhân đạo cũng phải chào thua "phục vụ chính trị".

Cũng chả cần bạn cộng tác, tiếp tay với họ, bạn chỉ làm thinh, làm ngơ trước các hoạt động của họ; Bạn đã đồng loả và tự bày tỏ lập trường thân Cộng rồi. Đôi khi những hành động tưởng như vô tình, làm theo "feeling" của mình. Bạn lại gây ảnh hưởng tai hại cho người khác trong công cuộc chống Cộng. Cái đó gọi là "thiếu ý thức chính trị", là "vô tình hại bạn", là "đâm sau lưng chiến sĩ".

Có hai sự kiện " nhạy cảm" mà cộng đồng người Việt hải ngoại vô cùng "bức xúc" (xin lỗi vì dùng chữ của CS). Sự kiện thứ nhất là "các nghệ sĩ VN qua". Sự kiện thứ hai là "các nhà từ thiện về". Nửa ý kiến ủng hộ, nửa chống đối.. Có quá nhiều phân tích về hai sự kiện nầy, ở đây, tôi chỉ nhìn qua khía cạnh chính trị.

Bạn ái mộ một nghệ sĩ, tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm. Bạn nghỉ sao, nếu bức ảnh đó được guồng máy tuyên truyền khổng lồ của Cộng Sản minh họa trong chiến dịch lừa dối nhân dân, rằng thì là :"Việt kiều niềm nở đón tiếp các nghệ sĩ từ trong nước qua, trong tinh thần Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc"?. Bạn vô tình làm hại các cá nhân và tổ chức đối kháng rồi bạn biết không? Một hành động nhỏ và "mua vui trong chốc lát" của Bạn đã gây tác hại lớn và lâu dài. Tuy nhiên, nếu có ý thức chính trị, chỉ cần Buổi văn nghệ đó, có nền là cờ vàng của chúng ta, ta có thể hoá giải được mọi âm mưu thâm độc của CS, tha hồ bạn chụp hàng nghìn tấm ảnh lưu niệm mà không bị ai lợi dụng và cũng không hại ai cả.

Vấn đề thứ hai là công tác từ thiện tại VN, tôi không chống đối, dù thâm tâm tôi vẫn nghĩ, tại sao lại phải giúp nhà nước CS, lo chuyện an sinh xã hội, để họ tham nhũng, để họ làm giàu, để họ củng cố phương tiện tuyên truyền thò tay đánh phá cộng đồng (như các chưong trình Duyên Dáng VN tiêu pha hàng triệu đô la, chương trình vệ tinh truyền hình VTV4…). Tôi cũng suy nghĩ, thật sự ở VN không chỉ có các nhóm người được giúp đỡ là bất hạnh, mà hầu như - trừ Đảng ra - toàn dân đều bất hạnh và cần được giúp đỡ. Nhưng thôi, tôi nhìn sự kiện trên dây, qua gốc độ ý thức chính trị. Giả dụ mà các cơ quan từ thiện nầy treo được tấm bảng :

"Tổ chức nầy của Việt kiều… tặng", cho mọi người cùng thấy và cùng hiểu là chính Việt kiều chứ không phải Việt Cộng giúp đỡ họ, thì hay biết mấy.

Nếu không làm vậy, việc từ thiện sẽ bị Cộng Sản lợi dụng và tuyên truyền lếu láo: "Đảng đã vận động được khúc ruột xa nghìn dặm về gíup Đảng, giúp dân". Cướp công, cướp của là nghề của họ. Bạn chịu khó lật lại trang sử của Đảng, Bạn sẽ thấy họ rất thành công trong việc cướp công kháng chiến, cướp chính quyền, và năm 75 họ cướp cả miền Nam. "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" là kim chỉ nam cho họ, Từ lời nói đến việc làm, họ dùng mọi phương cách dù tà đạo, xảo trá, gian ác và dã man đến đâu… miễn sao đạt được thắng lợi, đạt được mục đích yêu cầu của họ. Câu nóì của Cựu Tổng Thống Thiệu: "Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm", chỉ phản ánh một khía cạnh dối trá, chưa nói hết bản chất của CS là ác độc và tàn nhẫn.

Thưa Bạn. Nếu bạn qua Mỹ vì lý do kinh tế, tôi chúc bạn đạt được giấc mơ của Bạn. Dĩ nhiên, muốn thành công trên đất Mỹ, bạn phải hòa nhập vào xã hội Mỹ. Người Mỹ rất thích làm việc thiện nguyện.

Họ khuyến khích, tạo điều kiện cho mọi người làm chuyện thiện nguyện, ngoài mục đích san sẻ bớt gánh nặng cho Chính Phủ, nó còn mang giá trị đạo đức, khi quan tâm đến tha nhân. Tôi tin chắc Bạn sẽ tiếp thu được đức tính nầy của người Mỹ. Cho dù Bạn không thích chính trị. Cho dù Bạn không thích nhận mình là người Việt. Bạn cũng có thể thể hiện việc thiện nguyện cho một cộng đồng tỵ nạn khốn khổ, tuy sống an bình nơi miền đất hứa, mà lòng vẫn canh cánh về đồng bào và quê hương nghìn trùng xa cách.

Chuyện thiện nguyện rất đơn giản. "Mình không giúp ích gì cho cộng đồng, thì cũng không làm gì phương hại cho cộng đồng, không làm đồng hương phiền lòng, nản lòng". Bạn không thích chuyện chính trị, mà phê phán ý thức chính trị của người khác, mặc nhiên, bạn đã đứng vào phe chính trị đối nghịch. Bạn hãy làm một chuyện thiện nguyện trên bình diện tinh thần là "giữ im lặng" trước công cuộc chống Cộng của người khác. Bạn đã không ủng hộ thì cũng xin đừng biểu tỏ thái độ hoặc ngôn ngữ chống báng. Được vậy, bạn gián tiếp giúp đỡ thiện nguyện cho cộng đồng rồi đó! Thực ra, nếu Bạn qua đây theo diện tỵ nạn chính trị một cách trực tiếp, hay chính trị, gắn liền vào cuộc đời của người tỵ nạn chính trị. Cho dù bạn muốn nhận hay không muốn nhận. Lại nữa, nếu bạn là một "con người" đúng nghĩa, Bạn phải mang trong người bổn phận và trách nhiệm với vợ…v..v.. Là một thành viên của cộng đồng, bạn không thể trốn tránh bổn phận và trách nhiệm trước Cộng Đồng. Xa hơn nữa, là một người dân, Bạn phải có bổn phận với dân tộc và nghĩa vụ với quốc gia.

Chúng ta đang sống trong một xứ sở Tự Do. Bạn có quyền tự do "không thích chính trị". Tôi xoá bỏ tư tưởng không tốt trong đầu, khi cho rằng Bạn không thích chuyện chính trị chỉ vì Bạn sợ đường về quê hương của Bạn gặp trở ngại với CS. Tôi nghỉ đơn thuần, chỉ vì Bạn muốn ung dung tự toại, thụ hưởng thành quả mà bạn đạt được trên đất khách quê người.

Tôi cũng chẳng có ý nghỉ là bạn phải có bổn phận và trách nhiệm gì với cộng đồng. Tôi chỉ xin Bạn làm thêm một việc thiện nguyện thứ hai, cụ thể là xa lánh các văn hoá phẩm độc hại của CS, các cơ sở giao du với CS, các cửa hàng , chợ búa bán hàng CS. Bảo đảm trăm phần trăm với Bạn, không có cái gì liên hệ với CS mà không mang chất chính trị trong đó.

Lấy một ví dụ nhỏ thật nhỏ, trong các phim truyện VN, thế nào bạn cũng có dịp nhìn lá cờ máu, nhìn hình tượng "ảo" ông công an thật dễ thương dễ mến!… Chính trị chỗ đó, đó bạn !

Bạn không thích chính trị, tốt nhất là đừng xem, đừng thưởng thức, đừng tiêu thụ, đừng phổ biến những gì dính dấp với CS. Được vậy, Bạn mới công tâm, mới "fair" với tôn chỉ "không thích chính trị" của bạn

. Chắc là việc nầy không khó và cũng chẳng ảnh hưởng gì không tốt đến cá nhân bạn, phải không bạn? Chân thành cám ơn Bạn chịu khó đọc những dòng nầy.

Chào Bạn..

Nguyen Sang
thunder
#6 Posted : Monday, March 21, 2011 5:39:48 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
Thư Tố Cáo Tập Đoàn VC trong nước cấu kết làm ăn phi pháp


Vì sao chính quyền VC vẫn làm ngơ?


Kính nhờ chuyển tiếp một sự kiện có liên quan đến hệ thống đưa người sang du học nước ngoài với tính cách vừa gian xảo vừa bốc lột của một tổ chức ở VN.

Tôi tên Lê Thị Quyên, sinh ngày 17, 8, 1972. Trú quán tại London Anh Quốc, có nhờ một tổ chức Đưa người sang Du học bên Anh. Tổ chức nầy tên là Công ty cổ phần giáo dục và đào tạo quốc tế đại tây dương tại số 59 BS Mạc Đỉnh Chi phường Đa Cao Quận 1 TPHCM ĐT 0838241242 Mobile 0933327979

Tổ chức nầy đòi lấy của tôi 14 ngàn Mỷ Kim hứa giúp giấy tờ hợp pháp cho thân nhân tôi sang du học tại Anh. Tôi đã đưa trước 9 ngàn Mỷ kim. Công ty nầy hứa chỉ trong vòng từ 3 đến 6 tháng sẽ hoàn tất thủ tục. Tuy nhiên đã hơn hai năm qua thân nhân tôi vẫn chưa được rời khỏi VN. Công ty trên do ông MAI XUÂN QUẢNG làm giám đốc đã không hoàn trả lại tôi số tiền trên . Tôi nhiều lần gọi điện thoại đến văn phòng trên nhưng đều bị fail. Tôi muốn báo động việc đưa người sang nước ngoài du học của tổ chức trên có điều gì mờ ám và đông bào nên cẩn thận để tránh vết xe lầm lẫn của tôi. Mọi việc tôi đang nhờ luật sư bên Anh truy tố nội vụ ra toà án. Tôi xin thông tin nầy để người Việt ở Quốc nội và Hải ngoại đề phòng. Tôi xin mọi người nên giúp tôi chuyển tiếp tin nầy để tố cáo trước dư luận quốc tế về một việc làm ăn phi pháp được bao che trở thành họp pháp mà không biết Toà đại sư Anh tại Hà Nội có biết không?.

Lê Thị Quyến.
thunder
#7 Posted : Monday, March 21, 2011 5:46:03 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
Trộm viếng Bộ Tư Pháp, Bộ Kế Hoạch Ðầu Tư


Sunday, March 20, 2011 4:25:54 PM

Thứ trưởng mất 250 triệu đồng và 2000 USD 'cất giùm'


HÀ NỘI (SGTT) - Trong hai ngày 16 và 18 tháng 3, trộm đến viếng trụ sở Bộ Tư Pháp và Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư Việt Nam tại Hà Nội, theo báo Sài Gòn Tiếp Thị.

Tại Bộ Tư Pháp, kẻ trộm cạy cửa, đột nhập vào phòng làm việc của một thứ trưởng lấy đi gần 250 triệu đồng và 2,000 đô la Mỹ. Số tiền này được giải thích là của ông thứ trưởng cất giùm người thân trong gia đình.

Ngày 16 tháng 3, kẻ trộm “viếng” Bộ Kế Hoạch-Ðầu Tư mang đi một số máy móc như laptop, máy ghi âm... tổng trị giá khoảng 3,000 đô la.

Ðây là lần đầu tiên kẻ trộm táo bạo “viếng thăm” trụ sở hai bộ lớn tại Hà Nội.
thunder
#8 Posted : Monday, March 21, 2011 9:25:02 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
TỪ HÀO KHÍ CÁCH MẠNG HOA LÀI
ĐẾN ÁP LỰC TỰ DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH




Nhân loại vừa chứng kiến thảm họa động đất Thế Kỷ, 9 độ Richter và cơn Sóng Thần khổng lồ tàn phá nước Nhật vào ngày 11/03/2011, khiến hàng vạn người tử vong, hàng trăm ngàn nhà cửa, xe cộ, tàu thuyền, đường xá tan tành, hàng triệu nạn nhân thiếu thốn đủ thứ. Nhất là các lò của nhà máy điện nguyên tử Fukushima phát nổ. Tai nạn hạt nhân tại Nhật đang bị nâng cấp nguy hiểm lên mức 6/7. Cấp 7 là cấp cuối cùng, chỉ có vụ nổ Tchernobyl ở Liênxô trước kia bị xếp vào cấp đó. Dù thảm họa khủng khiếp, mất mát, đói khát, khổ đau là thế, nhưng cả thế giới đều phải khâm phục tinh thần tự trọng, nhẫn nhục và nghiêm ngặt tôn trọng kỷ luật trật tự nơi Cộng Đồng Dân Tộc Nhật Bản của dân chúng. Không hề có vụ hỗn loạn, giành dật, bạo hành nào xẩy ra. Không hề có tình trạng đầu cơ tích trữ. Các siêu thị đều giảm giá. Các chủ nhà máy bán nước tự động, phát không cho mọi người uống. Tất cả đều đoàn kết chia sẻ để cùng tồn tại. Theo giáo sư John Nelson, đại học San Francisco thì: “Người Nhật theo Thầnđạo và Phậtgiáo, họ đã sử dụng tôn giáo để đối mặt với các tình huống khác nhau trong cuộc sống. Khi gặp sự việc tích cực thì người Nhật tìm đến các nghi thức của Thầnđạo, nhưng khi gặp tai họa hay thảm kịch thì họ hướng về Phậtgiáo”.

Với tinh thần, phong thái, cung cách ứng xử trầm tĩnh, san sẻ với nhau, và tôn trọng kỷ luật của người Nhật, nước Nhật sẽ vượt qua những khó khăn nhất thời, kể cả những đe dọa về vấn đề ‘An Toàn Hạt Nhân’ do vụ nổ tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi đang hoành hành. Nhưng đối với các nước như Indonesia, Malaysia, Tháilan, Việtnam đang dự định xây các nhà máy điện hạt nhân, hay các nước đã có nhà máy điện hạt nhân trên khắp thế giới đểu tỏ dấu thận trọng, nghi ngại, duyệt xét lại những kế hoạch phòng ngừa rủi ro. Cho dù có nghi ngại về nguy hiểm và phải thận trọng cách mấy thì vì nhu cầu năng lượng giá rẻ, cung cấp cho nền kỹ nghệ phát triển, Thếgiới vẫn không thể quay lưng lại với các nhà máy điện nguyên tử được nữa. Phải đi tới. Phải đi tới, như Phong Trào Cách Mạng Hoa Lài - Chống Độc Tài Tham Nhũng – Đòi Tự Do Dân Chủ phải đi tới. Dù hiện nay đang bị khựng lại ở Libya, Bahrain, Yemen…

Cuộc Cách Mạng Hoa Hài, khởi phát từ ngọn lửa uất hận Bouazizi ở Tunisia. Được giới trẻ kéo Dân xuống đường, đấu tranh bất bạo động, chống chế độ độc tài, tham nhũng, gia đình trị, Ben Ali, 23 năm cầm quyền, chỉ sau 10 ngày Ben Ali đã phải trốn chạy khỏi nước. Lan sang Aicập chỉ trong vòng 18 ngày, chế độ độc tài, cảnh sát trị Mubarak, cầm quyền 30 năm, bằng luật khẩn cấp bạo trị, đã phải trao quyền lại cho quân đội, lập ra một Chính Phủ Chuyển Tiếp, để thực hiện nền Dân Chủ Tự Do Công Lý, mà với chủ trương là những người cầm đầu chính phủ chuyển tiếp này, sẽ không được ra tranh cử trong cuộc Tổng Tuyển Cử chính thức sắp tới, nhằm giữ cho cuộc bầu cử được tự do công bằng.

Nhưng cuộc Cách Mạng Hoa Lài đang bị nhà độc tài ngoan cố Moammar Gadhafi dùng quân đội đánh thuê bắn giết dân chúng, đẩy dân chúng từ thế đấu tranh bất bạo động, sang chiến tranh bạo động, cầm súng đánh trả quân đội Gadhafi. Libya thực sự lâm vào cảnh nội chiến. Quốc tế bị đặt vào thế ‘tiến, thoái, lưỡng nan’. Tuy vậy, Quốc tế đã lỡ nhất loạt đặt Gadhafi vào thế không đường rút lui, khi Liên Đoàn Ảrập loại Libya ra khỏi tổ chức. Ngày 27/02/11, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, trong đó gồm cả Nga lẫn Tầu đã đề nghị trao Moammar Gadhafi cho Toà Án Tội Phạm Quốc Tế. Nay Gadhhafi chỉ còn con đường tàn sát dân Libya để cầm quyền và hy vọng trong lúc quốc tế còn đang thủ thế với nhau, chưa tìm ra giải pháp đồng thuận, Gadhafi khai thác những mâu thuẫn giữa các nước lớn để tồn tại. Nhưng dù gì thì Gadhafi cũng chỉ là chế độ độc tài cá nhân, thời gian dứt khoát không đứng về phía ông ta.

Ngược với Tunisia, Aicập, phong trào Cách Mạng Hoa Lài đã đánh đổ được các chính quyền độc tài bạo trị ở đó, nhưng khi cuộc biểu tình của dân chúng nổ ra ở Jordan thì nhà vua Abdullah lập tức giải tán Nội Các, lập Nội Các mới, cải cách chính trị, gia tăng quyền tự do cho dân chúng. Có nghĩa là áp dụng đường lối “Tự Diễn Biến Hoà Bình. Người dân Yemen cũng xuống đường đòi tổng thống Ali Abdullah Saleh phải từ chức, nhưng ông này là đồng minh của Mỹ chống al-Qaeda tại đây, mà Yemen lại là quê hương của trùm khủng bố quốc tế Osama-bin-Laden, nên ông Saleh đã cố thủ, chỉ hứa lần tới không ra tranh cử nữa. Tại tiểu vương quốc Bahrain do nhà vua Hamad bin lssa al-Khalifa người Sunni cai trị, mà dân chúng đa số là người Shia. Liên Minh Shia đối lập xuống đường biểu tình đòi thành lập chế độ Quân Chủ Lập Hiến và các cải tổ Dân Chủ. Nhà vua đã cử Thái Tử đứng ra điều đình và hứa sẽ cải tổ chính trị. Nhưng các nhóm khác lại muốn lật đổ chế độ của triều đại Sunni. Mà ở đây vốn là căn cứ hải quân Mỹ, nên không thể để lọt vào tay phái Shia, khiến cho Iran chiếm ưu thế, đe dọa tới an nguy của vương triều Ảrập Saudi và cả quốc dân thuộc phái Sunni. Hôm Chủ Nhật 13/03/11, những người biểu tình đã chặn tất cả các ngả đường vào trung tâm tài chánh, diễn ra các cuộc xô xát làm khoảng 200 người bị thương. Nhà vua Bahrain ban hành tình trạng khẩn cấp, yêu cầu quân đội của Hội Đồng Hợp Tác Vùng Vịnh, gồm 6 nước Ảrập Saudi, Kuwait, Oman, Qatar, Bahrain và United Arab Emirates vào giữ an ninh cho các cơ sở chính phủ. Hôm thứ Hai, 14/03/11, một ngàn quân Ảrập Saudi và năm trăm quân từ United Arab Emirates đã tiến vào Bahrain. Ngày 13/03/11, tiểu vương Qaboos bin Sa’id của Oman công bố sắc lệnh cho Hội Đồng Tham Vấn quyền Lập Pháp, tăng tiền hưu trí, tăng tiền an sinh xã hội, đáp ứng với một loạt các cuộc biều tình.

Tại Trungquốc, giới chóp bu Trungcộng cũng tạo ra màn trình diễn hô hào cải cách và chống cải cách. Ôn Gia Bảo, thủ tướng Trungcộng tuyên bố tại cuộc họp báo vào cuối kỳ họp Quốc Hội ở Bắckinh rằng: “Không có tái cơ cấu chính trị thì tái cơ cấu kinh tế sẽ không thành công, và thành tựu mà chúng ta đạt được nhờ tái cơ cấu kinh tế có thể mất đi”. Lập tức Ngô Bang Quốc, chủ tịch Quốc Hội Trungcộng tuyên bố ngược lại: “Những thành quả kinh tế của vài thập niên qua sẽ mất đi, nếu hệ thống này thay đổi quá nhiều”. Nhưng Ôn Gia Bảo vẫn mạnh miệng: “Nếu chúng ta muốn giải quyết thắc mắc của người dân, chúng ta phải cho phép người dân quyền giám sát và chỉ trích chính phủ”. Phải chăng đây cũng nhờ Hào Khí Cách Mạng Hoa Lài đang áp lực các chế độ độc tài toàn trị phải Tự Diễn Biến Hoà Bình? Riêng tại Việtnam thì nhà cầm quyền Việtcộng đã phải tha bác sĩ Nguyễn Đan Quế khi Hoakỳ chính thức can thiệp. Và hôm nay 15/03/2011, Việtcộng chưa có hành động gì, khi đã đúng ngày linh mục Nguyễn Văn Lý phải trở lại nhà tù. Xem thế, Cuộc Cách Mạng Hoa Lài, tuy chưa bùng nổ tại Việtnam, nhưng cũng đã làm cho Việtcộng cảm thấy lạnh cẳng rồi.

Little Saigon ngày 15/03/2011.

LÝ ĐẠI NGUYÊN
thunder
#9 Posted : Wednesday, March 23, 2011 11:25:44 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
Mỹ lập văn phòng CIA ở Hà Nội?


Đông Trần

HÀ NỘI (NV) - Hôm Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011, một bài viết trên tờ South China Morning Post ở Hongkong tiết lộ rằng, Cục Tình Báo Trung Ương Hoa Kỳ, tức CIA, đã mở một văn phòng liên lạc ở Hà Nội?

Một số ký giả và quan chức CSVN nghe thuyết trình trên hàng không mẫu hạm nguyên tử USS Washington khi tàu này đi ngang Việt Nam ngày 8 tháng 8, 2010 nhân dịp hai nước kỷ niệm 15 năm thiết lập bang giao.

Bài của ký giả Richard Halloran viết: “Một dấu hiệu không dễ nhìn thấy nhưng là một dấu hiệu tiêu biểu của sự thích ứng từ từ (của nhà cầm quyền Việt Nam) là việc mở một văn phòng liên lạc ở Hà Nội của CIA.”

Hoạt động tình báo thì tòa đại sứ, tổng lãnh sự, lãnh sự quán của bất cứ nước nào cũng có một bộ phận bí mật. Nó núp dưới nhiều hình thức và nhiều khi còn nằm cả bên ngoài các bộ phận ngoại giao chính thức như các hoạt động văn hóa, thương mại độc lập.

Khả năng hoạt động bí mật với phương tiện dồi dào và tinh vi của CIA ám ảnh nhiều thế hệ lãnh tụ CSVN. Cho nên, bất cứ cái gì, người ta cũng có thể gán cho tội “CIA.”

Ở Việt Nam từng có một thời mà việc nghe lén đài BBC cũng bị vu cho tội “làm gián điệp cho CIA.” Ngay những công thần cỡ Tướng Võ Nguyên Giáp cũng từng bị cho là bị CIA “mua đứt” cũng như một số nhân vật lãnh đạo chóp bu khác.

Bài viết của ký giả Halloran trên South China Morning Post (SCMP) cho thấy mối quan hệ đa chiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam gia tăng trong âm thầm.

Thông Tấn Xã Việt Nam ngày 12 tháng 3, 2011 loan tin, Ðại Sứ Lê Công Phụng từ Hoa Thịnh Ðốn đến Hawaii được Thống Ðốc Abercrombie “cam kết tăng cường quan hệ nhiều mặt với Việt Nam...”
Ông Lê Công Phụng còn có buổi làm việc với Bộ Tư Lệnh Thái Bình Dương (PACOM) ở Honolulu là Ðô Ðốc Robert Willard và hai bên “đã bàn biện pháp để thực hiện mong muốn của cả Việt Nam và Mỹ trong việc tăng cường và duy trì hợp tác song phương trên nhiều lĩnh vực cũng như quân sự giữa hai nước.”

Theo ký giả Halloran, thông điệp mà ông Lê Công Phụng mang tới ông Willard là “Coi chừng Trung Quốc.”

Ở trong ngôn ngữ ngoại giao, theo một số viên chức Mỹ và Việt Nam, thì ông Phụng muốn nói: “Việt Nam và Mỹ nên hợp tác để chống lại chủ trương tuyên bố chủ quyền lãnh thổ (trên biển Ðông) cũng như cản trở sự tự do hải hành ở biển Ðông.”

Trách nhiệm của ông Willard và Lực Lượng Thái Bình Dương của Hoa Kỳ là quan hệ quân sự với Trung Quốc cũng như đối phó với Trung Quốc khi mối quan hệ đổi thành xấu.
Ông Phụng, theo bài viết trên SCMP, phản ánh quan điểm của Hà Nội về kinh nghiệm kéo dài hàng ngàn năm của người Việt Nam với Bắc triều.

Cuộc chiến gần đây nhất giữa hai nước xảy ra dọc 6 tỉnh biên giới của Việt Nam năm 1979, không kể các cuộc đụng độ lẻ tẻ, và các cuộc tấn công chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974, chiếm một số đảo đá ngầm ở quần đảo Trường Sa năm 1988.

Về phía Mỹ, họ thấy sự hung hăng của Trung Quốc ngày càng tăng cường độ. Bắc Kinh có vẻ muốn đẩy lực lượng Mỹ ra khỏi tầm ảnh hưởng ở Á Châu. Các vị tư lệnh Mỹ từng kín đáo lập lại những lời khuyến cáo với Bắc Kinh rằng đừng tính toán sai lầm vì Mỹ vẫn muốn là cường quốc Thái Bình Dương.

Ðể biểu lộ thêm mối quan hệ về an ninh đang gia tăng giữa hai nước Mỹ và Việt Nam, Không Ðoàn 13 trú đóng tại căn cứ Không Quân Hickam (Hawaii) dự tính cử một toán kỹ sư tới Việt Nam mùa Hè này để giúp Việt Nam sửa chữa nâng cấp một số trường học và bệnh viện.

Một số viên chức Mỹ cho biết kế hoạch này nhằm giúp cho Không Quân và các lực lượng khác của Mỹ cơ hội thiết lập mối quan hệ cộng tác với các đơn vị không tác chiến của Việt Nam. Sau cùng, lực lượng Mỹ muốn tiếp cận được các căn cứ Không Quân ở Việt Nam.

Ngày 30 tháng 10, 2010, trong buổi họp báo kết thúc Hội nghị thượng đỉnh ASEAN ở Hà Nội, ông Nguyễn Tấn Dũng xác nhận với báo chí rằng: “Việt Nam sẵn sàng cung cấp dịch vụ cho tàu hải quân của tất cả các quốc gia, kể cả tàu ngầm, tại cảng Cam ranh nếu có yêu cầu.” Ðây là sự thay đổi hoàn toàn so với chủ trương trước đây khi ông Phan Văn Khải (tiền nhiệm của ông Dũng) còn làm thủ tướng.

Carl Thayer, chuyên viên về Việt Nam của Úc cho rằng Mỹ muốn đạt thỏa thuận với Việt Nam về việc lập căn cứ hậu cần cho Hải Quân Mỹ mà quyết định mở cửa Cam Ranh là bước đầu nhằm đáp ứng nhu cầu vừa nói.
Những chuyến thăm viếng (cho tới nay vẫn bị cấm) của hàng không mẫu hạm nguyên tử của Mỹ tại Cam Ranh sẽ là biểu tượng sinh động nhất về mối quan hệ được hàn gắn giữa hai kẻ cựu thù, theo phân tích của Halloran.

Các lần cập cảng Cam Ranh nhằm báo hiệu cho các nước Á Châu khác là Mỹ muốn an ninh khu vực ổn định và nhắc nhở Trung Quốc rằng Hoa Kỳ vẫn là một kẻ thù đáng nể.

Dĩ nhiên, theo bài viết trên SCMP, không phải tất cả các người Việt Nam đều hoan nghênh sự làm hòa với Mỹ, đặc biệt là các cán bộ kỳ cựu trong Ðảng Cộng Sản vốn sợ mất dần quyền lực đang độc chiếm. Ở Mỹ cũng có nhiều cựu chiến binh hoặc lạnh lùng hoặc chẳng ủng hộ gì. (TN)
thunder
#10 Posted : Wednesday, March 23, 2011 11:49:52 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
BÀI HỌC LIBYA: CUỘC CÁCH MẠNG HOA SEN TẠI VIỆT NAM
TRONG VIỄN TƯỢNG DÂN CHỦ HÓA TOÀN CẦU


Cuộc cách mạng Hoa Lài từ Tunisia và Ai Cập đã làm bừng khởi trận bão dân chủ lan toả khắp Bắc Phi và Trung Đông, làm bừng lên những tia hy vọng phấn khởi trên toàn thế giới. Nhưng khi luồng gió cách mạng lan vào Iran, và Libya, thì hình như phần nào bị khựng lại trước bàn tay sắt và đầu óc máu đọng của các nhà lãnh đạo bất nhân cuồng tín như Ahmadinejad và Gadhafi. Nhưng may mắn thay! Tiếng kêu cứu thảm thiết của người dân Libya đã đánh động con tim nhân loại và Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã thông qua quyết nghị nhẳm giải cứu người dân Libya khỏi cánh tay đao phủ của Gadhafi. Trước tình hình phấn khởi tại Libya, thiết tưởng chúng ta nên phóng cái nhìn về Việt Nam để cổ võ cho cuộc cách mạng dân chủ Hoa Sen đang nhen nhúm..

Nhìn về Libya với sự kiện Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc thông qua nghị quyết “thiết lập vùng trời cấm bay và áp dụng mọi biện pháp để bảo vệ sinh mạng người dân Libya”, chúng ta phải thẳng thắn mà nhìn nhận rằng, Liên Hiệp Quốc đã hành động hợp lý và hợp thời.

Hợp lý, bởi lẽ cuộc cách mạng dân chủ tại Bắc Phi và Trung Đông không phải là chuyện tình cờ hay cục bộ, mà đã được nhen nhúm từ lâu và là một diễn biến dĩ nhiên trong bối cảnh quốc tế đang triển nở cao trào dân chủ hóa toàn cầu. Thật vậy, nếu cuộc cách mạng tại Đông Âu cách đây 20 năm được nhen nhúm từ Công Đoàn Đoàn Đoàn Kết với Walesa, từ Hiến Chương 77 của Tiệp Khắc với Havel, và tại Liên Sô với chủ trương Perestroika và Glassnost của Gorbachev thì mới đây, cuộc cách mạng Tunisia cũng đuợc chuẩn bị từ nhóm “Thanh Niên 6 Tháng 4” và tại Libya với người chiến sĩ của công lý và dân oan là Luật Sư Fathi Tirbil. Cũng thế, sau khi chủ thuyết cộng sản tàn tạ và chủ nghĩa thần quyền cuồng tín đang làm thế giới chán ngán, thì ý niệm dân chủ toàn cầu đang được tôn vinh và cổ võ. Trước sự triển nở của cao trào dân chủ đó, khát vọng dân chủ của người dân Libya, Ai Cập, Tunisia, Yemen , Bahrain cũng như Iran không còn là khát vọng riêng rẽ của mội dân tộc, mà là khát vọng chung của con tim nhân loại, là thao thức chung của lương tâm thế giới. Thế nên, nhân loại nói chung và Liên Hiệp Quốc nói riêng đã không thể làm ngơ trước nỗi thống khổ của nguời dân Libya đang thoi thóp trước họng súng bất nhân của Gadhafi, như Thủ Tướng Anh Cameron đã khẳng định:” Chúng tôi không thể ngồi yên nhìn người dân Libya bị hành hạ.”

Hợp thời, tuy hơi muộn một chút khi xe tăng thiết giáp của Gadhafi sắp tiến vào để cày nát căn cứ chính của lực lương nỗi dậy là Benghazi, nhưng cũng còn kịp để cứu vãn tình thế, giảm thiểu cuộc tàn sát đã dự trù theo lời tuyên bố của can trai Gadhafi “chúng tôi sẽ lục soát từng nhà, từng phòng, từng hộc tủ và sẽ tiêu diệt từng quân phản nghịch không một chút nương tay.” Phải nhìn nhận rằng, quyết nghị cho phép đồng minh thiết lâp vùng cấm bay và sử dụng mọi biện pháp để cứu dân Libya, đã được các thành viên Liên Hiệp Quốc gồm 24 nước hợp tác thi hành một cách nghiêm chỉnh và hữu hiệu, duới sự lãnh đạo kinh nghiệm và cương quyết của Hoa Kỳ, Pháp và Anh Quốc. Điều đáng mừng là những quốc gia vốn thân thiện với Gadhafi như Nga và Trung Quốc đã không phủ quyết và không đến dự họp, ngầm hiểu rằng, họ muốn cho nghị quyết của Hội Đồng Bảo An được thông qua. Khi chiến sự bùng nổ khốc liệt, chính quyền Gadhafi đang điêu đứng, thì họ cũng chỉ phát biểu “thật đáng tiếc” cho có lệ mà thôi.

Đến giờ này thì người ta đã đoán biết chuyện gỉ sẽ xảy ra. Gadhafi phải kêu gọi ngưng bắn, nhưng chẳng ai tin lời ông, vì chỉ cách một tuần lễ, chính ông đã kêu gọi ngưng bắn trong khi cho quân tiến vào tàn sát Benghazi! Điều chắc chắn là Gadhafi, nhà độc khét tiếng, kẻ thù của nhân loại “không còn một lý do chính đáng nào để ngồi tại chức” như lời Ngoại Trưởng Hillary Clinton, và khẳng quyết hơn, như lời Tổng Thống Pháp Sarkozi và Tổng Mỹ Obama: “ Gadhafi phải ra đi lập tức!”. Ben Ali đã ra đi. Mubarak đã ra đi. Đến lượt Gadhafi cũng phải ra đi thôi!

Trong cái nhìn phấn khởi về tình hình Libya, người ta không khỏi liên tưởng đến Việt Nam, nơi đó, cuộc cách mạng Hoa Sen đang được nhen nhúm và có thể bừng khởi bất cứ lúc nào. Có người dè dặt đến bi quan, cho rằng, đừng nôn nóng nghĩ tới một cuộc cách mạng dân chủ khởi phát nay mai, vì chưa có dấu hiệu khả tín và cũng chưa có những chuẩn bị cho một biến động như thế. Cái nhìn dè dặt đó có thể là hậu quả của những suy đoán vế tình hình dân chúng và Đảng Cộng Sản Việt Nam. So với dân chúng Ai Cập, Tunisia và Yemen cũng nhu Libya, có thể dân Việt chưa vượt qua bức tường sợ hãi, dù nỗi uất ức và phẫn nộ đã ngút trời! Qua những thủ đoạn cộng sản Việt Nam áp dụng để triệt hạ tiếng nói dân chủ qua các biến cố Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm và Cồn Dầu, nguời dân Việt Nam chưa sẵn sàng thách đố với mũi súng, roi điện, hơi cay và vòi rồng. Đó là chưa nói tới thái độ cam phận của đa số dân Việt, vì chủ truơng quản lý bao tử phải nói là thâm độc của cộng sản Việt Nam. Chỉ cần bóp cho đến gần chết, rồi nhả ra một chút cho hơi thở thoi thóp thì cũng đủ làm cho nạn nhân cảm thất dễ chịu, và không muốn tham gia đấu tranh vì sợ mất đi chút ít dễ chịu đó! Mặt khác, các tiếng nói dân chủ của LM Nguyễn Văn Lý, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Đan Quế, Lê Thị Công Nhân, Lê Cộng Định, Cù Huy Hà Vũ..tuy khẳng khái, nhưng chưa đạt được tầm mức châm ngòi cho một cuộc cách mạng như Bouazizi, Khaled Said và Fathi Tirbil. Cần thêm nhiều tiếng nói nữa, thêm nhiều hy sinh qủa cảm hơn nữa mới đốt lên được ngọn lửa cách mạng dân chủ. Cũng cần thêm một khía cạnh tâm lý khác nữa, là sự hoài nghi vào thực tâm của các nước đồng minh. Kinh nghiệm đau đớn về cái chết của Đệ Nhất Cộng Hòa, của ý đồ bán đứng Việt Nam qua Hiệp Định Ba Lê, của quyết định bỏ rơi Miền Nam Việt Nam cho cộng sản Miền Băc, làm cho dân Việt không còn biết tin vào ai, không còn biết dựa vào đâu, dù có được hứa hẹn đủ điều như Nixon đã từng hứa với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trước khi Hoa Kỳ tháo chạy khỏi Việt Nam năm 1975!

Kinh nghiệm là thế! Suy luận là thế! Nhưng từ Libya nhìn về Việt Nam, chúng ta phải lạc quan mà nói rằng, tình hình thế giới đã thay đổi, tâm lý con người đã thay đổi và lương tâm nhân loại cũng đã thay đổi. Thật vậy, tiếng kêu cứu dân chủ, tiếng gào thét nhân quyền, tiếng khao khát tự do của người dân, nhất là những dân tộc nhỏ bé, thấp cổ bé miệng đã vang vọng hơn với lương tâm chức nghiệp của các cơ quan truyền thông chân chính, nhất là của kỹ thuật truyền thông đại chúng. Cũng thế, tiếng kêu cứu đó càng đánh động hơn với ý thức dân chủ, nhân phẩm và nhân quyền đang dâng cao. Sự đáp ứng của Hôi Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc trước thảm nạn hủy diệt tại Libya đã đốt lên một hy vọng mới: Không ai có thể làm ngơ trước nổi đau khổ của người khác. Không con tim nào có thể hờ hững trước cảnh máu đổ thịt rới vì khát vọng tự do dân chủ. Thiên An Môn đã đủ qúa rồi! Kossovo đã đủ qúa rồi! Và hôm nay, Libya cũng đủ quá rồi! Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Cồn Dầu cũng đủ qúa rồi!

Tóm lại, tiếng kêu cứu của những người thống khổ oan ức đã động tới Trời, đã vang vọng vào tim người tại Tunisia, tại Ai Cập, và tại Libya, thì tại sao không thể tại Việt Nam? Hãy gào thét thêm nữa, hãy hy sinh thêm nữa, và hãy can đảm thêm nữa để thổi bừng cơn bão lửa cách mạng Hoa Sen tại Việt Nam. Gadhafi phải ra đi ngay. Tập đoàn cai trị cộng sản Việt Nam cũng phải ra đi ngay!

Ngô Quốc Sĩ

thunder
#11 Posted : Thursday, March 24, 2011 2:14:15 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
'Mỹ chất' của dân một nước lớn


Người Việt Nam vốn kính trọng dân Nhật. Mà ít thù hận họ, so với dân các nước Á Ðông khác. Có lẽ vì, không như ở Hàn Quốc và Trung Quốc, thời gian quân Nhật chiếm và cai trị nước ta rất ngắn, tháng 3 đến tháng 8 năm 1945.

Trận động đất ở Fukushima vừa qua lại khiến nhiều người Việt thán phục tinh thần của người Nhật Bản hơn. Ở nhiều quốc gia, khi có một trận động đất làm cho bao nhiêu nhà cửa đổ nát như thế này, một mối lo của giới cảnh sát là người ta đến hôi của tại các cửa hàng. Ở Nhật Bản không thấy.

Chủ Nhật vừa qua, 13 tháng 3, 2011, ông Nguyễn Ðình Ðăng, làm việc ở Nhật Bản từ năm 1995, đã bày tỏ niềm kính trọng trong blog của ông: “...Xem trên TV thấy cụ già được quân lính cõng ra khỏi khu nhà đổ nát, vẫn mỉm cười trả lời phóng viên. Mấy phụ nữ nhận cơm nắm người ta phát trong căn nhà mất điện tối om, vẫn cúi lạy cảm ơn dưới ánh đèn pin. Cũng thấy có người khóc (cụ già và trẻ con). Toàn bộ Nội ác Nhật Bản làm việc hầu như 24/24 từ Thứ Sáu (ngày động đất). Ông kết luận: “Một đất nước mà người dân thực sự bình thản, lịch sự, giữ phẩm cách, rất trật tự, tử tế với nhau trong thảm họa... là một đất nước thực sự vĩ đại.”

Hai chữ “vĩ đại” có quá đáng hay không? Chúng ta nhớ trong phim “Chuyện Tử Tế” của Trần Văn Thủy, có đoạn một phóng viên hỏi mấy em bé (với biểu ngữ viết mấy chữ “vĩ đại”) rằng: “Các em đã thấy cái gì vĩ đại bao giờ chưa?” Các cháu bé cười! Có lẽ tấm lòng cảm phục diễn tả qua hai chữ “vĩ đại” cũng không phải là quá đáng. Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Ðăng, với hai bằng tiến sĩ Vật lý và Toán học, “đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên Xô cũ, một thời gian tại Châu Âu và thăm một số trường đại học tại Hoa Kỳ,” theo lời tự thuật trong một bài trước đây. Những lời ngợi khen của ông chắc rất có cân nhắc và rất thành thật.

Một dân tộc, và mỗi con người, khi bị thử thách trong những cơn hoạn nạn, là lúc chứng tỏ mình lớn hay nhỏ, có đáng kính trọng hay không. Một dân tộc sẽ được người ta kính trọng khi tư cách chững chạc, đường hoàng thể hiện ngay trong tư cách của những người dân bình thường, chứ không phải chỉ thấy trong những công trình văn hóa, kinh tế, đồ sộ. Khi nhìn các Kim Tự Tháp ở Ai Cập hay các vận hà và Vạn Lý Trường thành ở Trung Quốc, người ta không quên rằng trong đó cũng thể hiện chế độ khắc nghiệt của các vua chúa và thân phận khốn cùng của hàng vạn dân phu. Nền văn hóa của một dân tộc thể hiện ngay trong cuộc sống hàng ngày của người dân bình thường.

Trong cuốn tự truyện “Niên Biểu,” Phan Bội Châu kể những kinh nghiệm đầu tiên đối với dân Nhật vào năm 1905, là trên xe công cộng có ai bỏ quên đồ thì cũng không lo bị ai lấy mất. Cụ đi xe lửa từ Thần Hộ (Kobe) tới Hoàng Tân, xuống ga, chờ hành lý mà không thấy. Nhưng một viên chức đã trấn an, gọi xe đưa cụ Phan và cụ Tăng Bạt Hổ đến quán ăn mà ông ta đã giữ chỗ cho trước. Tới nơi, thì hành lý của họ cũng tới. Hai cụ đã từng bỏ quên đồ trên xe lửa, vài ngày sau tới tìm thấy vẫn ở chỗ cũ. Cụ nhận xét: “Chính trị của cường quốc với trình độ của quốc dân chỉ một việc ấy!” Cho nên, cụ cũng khen người Nhật không khác gì ông Nguyễn Ðình Ðăng, một trăm năm sau: “Mỹ chất của dân quốc nước lớn thiệt có như thế!” Chúng tôi lập lại hai chữ “Mỹ chất” trên tựa đề là để chúng ta cùng tưởng nhớ Phan Bội Châu.

Phan Bội Châu bày tỏ niềm cảm phục khi gặp một người phu kéo xe ở Tokyo. Trở lại Nhật Bản lần thứ hai sau khi về nước, Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ đến Ðông Kinh để tìm một sinh viên người Trung Hoa học ở trường Chấn Võ. Một người phu xe biết đọc chữ Hán đưa hai ông khách Việt Nam từ ga xe lửa tới trường, nhưng anh du học sinh đó đã đi ở chỗ khác rồi. Người phu xe bảo hai khách ngoại quốc chờ ở một đầu phố, anh ta đi tìm giúp. Chờ từ 2 giờ đến 5 giờ chiều, anh phu xe trở lại, báo tin đã tìm được địa chỉ. Anh đưa hai người đến khách sạn nơi chàng sinh viên Trung Hoa đang ở trọ. Hai nhà cách mạng Việt Nam muốn đền ơn, đưa cho anh ta một đồng. Anh ta nhất định từ chối, chỉ nhận đúng 52 xu. Anh giải thích: Vì đó là giá một chuyến xe đi từ nhà ga Tokyo đến khách sạn này. Phan Bội Châu kết luận: “Than ôi! Trình độ trí thức dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng dám chết thẹn lắm sao!

Một người Việt Nam khác cũng vừa mới “phải hổ thẹn về một bài học làm người” sau khi gặp một em bé lên 9 tuổi trong vùng Fukushima bị động đất. Câu chuyện của anh Hà Minh Thành đã được truyền bá khắp các mạng của người Việt Nam trong và ngoài nước, chỉ xin kể vắn tắt. Cùng với các cảnh sát Nhật đến Fukushima lo việc cứu trợ người bị nạn, anh Thành gặp một em bé 9 tuổi, rét lạnh vì chỉ mặc một mảnh áo thung và chiếc quần cộc tập thể dục, đang xếp hàng chờ nhận thức ăn cấp cứu. Cha mẹ và gia đình em có lẽ đã tử nạn cả. Anh Thành cởi chiếc áo lạnh của mình tặng em bé, em nhận lấy. Anh lại đưa cho em bao lương khô khẩu phần ăn tối của mình. Em bé cúi đầu, nghiêng mình cảm ơn như lối người Nhật. Xong, em đem gói lương khô đó tới để chung vào thùng thực phẩm mà người ta đang phân phát rồi lại quay lại xếp vào hàng như cũ. Anh Thành “mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nó trả lời: ‘Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ.’”

Hà Minh Thành viết: “Xưa nay tôi không phục người Nhật lắm. Từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự.” Anh kể chuyện một ký giả Trung Quốc tên là Vương Hy Văn cùng với anh đi ngang qua một ngôi nhà bị sập. Họ trông thấy rất nhiều đồng tiền giấy “có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ra, ướt, nằm tứ tán cả bãi đất.” Tổng cộng số tiền rơi vãi chắc cũng vài chục triệu yen, một đô la Mỹ hiện đổi được khoảng 78 yen. Nhưng mà chẳng ai thèm nhặt. Cũng giống như năm 1905 Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ thấy không ai lượm lấy đồ người khác bỏ quên trên xe lửa! Một trăm năm sau, nhà báo Trung Hoa cũng phải thú nhận: “50 năm nữa, kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ.” Vương Hy Văn không dùng hai chữ “vĩ đại” nhưng niềm kính trọng cũng cao như của Nguyễn Ðình Ðăng.

Khổng Tử vẫn còn “sống” ở Nhật Bản trong mấy thế kỷ qua, mặc dù họ đã “duy tân” theo Âu Mỹ được hơn một thế kỷ rưỡi. Nhà báo Mỹ T. R. Reid kể rằng khi các con ông được nhận vào học mấy năm ở trường tiểu học Yodobashi số 6, Tokyo, thì “bài học mạnh nhất mà các con tôi mang theo được sau khi rời ngôi trường Nhật Bản này là một điều mà chúng tôi không chờ đợi. Các cháu được dạy để trở thành những môn đồ Khổng Giáo tí hon (to be little Confucians).” Ngôi trường công lập đó dùng biết bao nhiêu thời giờ, kỹ xảo và năng lực để dạy các bài học đạo đức: đức hạnh công dân, cách cư xử đúng, hành vi đúng, như là những thành tử trong một cộng đồng. Reid đã việt cuốn “Confucius Lives Next Door” (Ông Khổng Tử bên hàng xóm). Mỗi khi nhà báo thắc mắc tại sao người Nhật lại hành động khác hẳn lối người Mỹ, ông hàng xóm của Reid ở Tokyo, ông Matsuda Tadao lại giải thích bằng một câu: “Ðức Khổng Tử nói rằng...” Trước năm 1945, ở Việt Nam các bậc cha mẹ, ông bà cũng thường dạy con cháu như vậy: “Ðức Khổng Tử nói rằng...” T R Reid giải thích tất cả những đức tính của người Nhật Bản, lễ độ, liêm khiết, trung trực, trọng công ích, danh dự, tín nghĩa, vân vân, là nhờ nền giáo dục Nho Giáo. Người Trung Hoa và người Việt Nam đã tự cắt đứt với truyền thống đó, thay các quy tắc đạo lý của Khổng Mạnh bằng các khẩu hiệu chính trị nhập cảng từ Nga Xô.

Trong một bài về đời sống dân Nhật, Nguyễn Ðình Ðăng đã kể chuyện bà vợ và con ông đánh mất ví, rồi sau đó có người lượm được đã đem trả, hoặc gửi bưu điện trả tận nhà. Trong một cuộc hội nghị khoa học, một giáo sư người Ý đến dự, cũng mất thẻ thông hành (hộ chiếu) trong khi đi chơi Tokyo. Anh ta hết sức hốt hoảng, nhưng mọi người nói anh cứ yên tâm, gọi điện báo cho Ðại Sứ Quán rồi chờ. Quả nhiên ngày hôm sau, Ðại Sứ Quán Italia gọi điện thoại nói có người đã nhặt được hộ chiếu của anh và gửi đến cho. Nhà khoa học người Ý kêu lên: “Thật là không thể tin được!”

Nguyễn Ðình Ðăng cũng giải thích tư cách đạo đức của người Nhật đạt được là nhờ nền giáo dục, giống như T R Reid. Nhưng ông còn nhận thấy một yếu tố quan trọng khác, nằm trong chế độ chính trị nước Nhật: Ðó là quyền tự do phát biểu. Reid là người Mỹ, đối với ông thì cuộc sống tự do dân chủ ở Nhật không có gì khác lạ với ở Mỹ, cho nên ông chỉ so sánh nền giáo dục hai nước. Nguyễn Ðình Ðăng từ Việt Nam sang Nhật nên nhìn thấy những điều T R Reid không quan tâm.

Nước Nhật đã có một hiến pháp dân chủ do người Mỹ soạn cho, sau khi Nhật bại trận. Ông Ðăng viết: “Quyền tự do cá nhân được Hiến Pháp tôn trọng tuyệt đối,” và “ở Nhật không có bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào có quyền bắt bạn cắt xén sáng tạo của bạn, hoặc ngăn cấm bạn triển lãm hoặc in ấn tác phẩm của mình vì những gì bạn viết hoặc vẽ ra trong tác phẩm...” Ông Ðăng còn thấy khi tới sống ở nước Nhật cả trẻ em cũng cảm thấy được sống tự do: “Một anh bạn Việt Nam mới sang Nhật cùng vợ và con trai học lớp Một. Tôi hỏi cháu: ‘Cháu thấy trường Nhật khác với trường Việt Nam thế nào?’ Cháu trả lời: ‘Ở trường Nhật cháu cảm thấy được nói năng tự do thoải mái.’”

Ông Ðăng nhớ lại câu chuyện của chính con trai của ông, nói với cha là cháu đã biết nói dối lần đầu tiên khi còn học lớp Một ở Hà Nội. Sáng hôm đó cô giáo quát: “Ai quên mang lọ mực, hãy để tay lên bàn.” Các học sinh để tay lên bàn đều lãnh một vụt thước kẻ vào tay rất đau. Con tôi cũng quên mực, nhưng không muốn ăn vụt, nên cháu đã nói dối: “Thưa cô, sáng nay lúc em chuẩn bị lọ mực đi học, mẹ em đã đánh đổ mất!” Cháu được cô tha.” Ông kết luận: “Dạy dỗ dựa trên sự sợ hãi không cảm hóa được con người mà chỉ làm con người trở nên dối trá, thủ đoạn.”

Nhưng Nguyễn Ðình Ðăng vẫn nhìn xa hơn câu chuyện trước mắt: “Không thể xây dựng một xã hội tự do, văn minh, hạnh phúc dựa trên sự sợ hãi của người dân. Có lẽ người Nhật hiểu rất rõ điều đó khi xây dựng xã hội của họ.”

Tất cả mọi người Việt Nam đều muốn nước mình sẽ tiến bộ, có ngày theo kịp dân Nhật Bản. Qua những câu chuyện trên đây ai cũng có thể rút ra những kết luận phải làm gì. Phải có tự do dân chủ. Phải xây dựng nền giáo dục dựa trên đạo lý; không bắt các nhà giáo, các khoa học gia, nhà văn, nghệ sĩ làm nô lệ cho các cán bộ chính trị. Ðừng để đến đầu thế kỷ 22 lại có người Việt Nam đến nước Nhật và cảm thấy hổ thẹn như ông, cha đã từng hổ thẹn.

Thursday, March 17, 2011
Ngô Nhân Dụng
thunder
#12 Posted : Thursday, March 24, 2011 2:20:12 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
Đánh thuế tiền gởi về VN


Đảng Nhà Nước CS Hà nội mới đây ban hành nghị quyết 11 chống đô la hóa, vàng hóa trong kinh tế, cụ thể là cấm tư nhân kinh doanh đô la và vàng miếng. Nghị quyết này thiệt hại rất nhiều cho người Việt hải ngoại gởi tiền về VN: coi như phải đóng thuế thêm cho CS Hà nội ngồi không mà hưởng. Vạn vật vô thường, cái gì cũng thay đổi. Nhưng đối với người dân sống trong xã hội, dưới mọi thể chế chánh trị, có hai cái không thay đổi, đó là cái chết và thuế má, ai cũng lo sợ. Những nhà thuế vụ và những nhà làm ngân sách biết điều đó. Nên quí vị này hay dùng thuế gián thu là cách nhổ lông mà con vịt ít kêu la nhứt.

Người dân móc tiền túi đóng thuế trực thu ai cũng nhăn mặt nhíu mày, lầm bầm ta thán. Nhưng mỗi lần đi chợ, mỗi lần đổ xăng, ăn một tô phở, trả tiền người dân đều phải trả thuế, nhứng ít ai để ý đến việc trả thuế. Thực sự phần lớn, đều có, đã có trả thuế.

Và bây giờ CS Hà nội bắt đầu gián tiếp nhổ lông vịt “Việt Kiều” khi gởi tiền về nước với cái nghị quyết 11 nghe rất ư bảo vệ danh dự quốc gia là chống đô la hóa, vàng hóa trong kinh tế, cấm tư nhân kinh doanh đô la và vàng miếng.

CS Hà nội không ra sắc thuế gián thu hay trực thu đánh trên số tiền Việt Kiều gởi về. Việt Kiều sẽ kêu la, chống đối, có thể không gởi hoặc giảm gởi một năm bảy tám tỷ Đô la, ngoại tệ mạnh, mà CS rất cần nữa, thì vô cùng bất lợi cho Đảng Nhà Nước CS Hà nội. Hoặc vì kẹt phải giúp gia đình nghèo túng, bịnh hoạn, có thể phải gởi chui, thì ngoại tệ không sớm vào tay nhà nước nữa. Lúc đó Đảng Nhà Nước không đủ ngoại tệ để xài. Đảng viên cán bộ và số người ăn thiếu ngoại tệ để gởi ra ngoại quốc dấu đút như những nhà độc tài Ben Ali, Mubarak và Gadhafi đã gởi dấu ở ngoại quốc hàng chục chục tỷ Đô la cuớp của nước và dân.

Cán bộ đảng viên và những người ăn theo thiều tiền ngoại quốc liền cho con du học thí ít mà và du hí thì nhiều và nhập cảng xa xí phẩm một năm 10 tỷ nữa cho họ chưng diện cho đúng “mô de”.

CS Hà Nội không dùng biện pháp thuế khoá bị kêu ca mà dùng biện pháp hành chánh không cho tư nhân giữ, đổi, dùng ngoại tệ nữa, điều mà từ lâu CS Hà nội thả nổi để thu hút ngoại tệ trong dân chúng VN trong ngoài nước và đễ cho ngoại quốc dầu tư vào VN.

Biện pháp hành chánh này mới nói nghe rất hợp lý, rất quốc gia chủ nghĩa, rất tôn trọng danh dự quốc gia, khó mà phê bình chỉ trích.
Gần đây nhơn danh chống lạm phát, chống vật giá gia tăng, Thủ Tướng VC Nguyền tấn Dũng đã ban hành Nghị quyết 11 để kiểm soát vấn đề lạm phát, nhằm ổn định kinh tế vĩ mô, và góp phần đảm bảo an sinh xã hội. Theo tinh thần và nội dung nghị quyết này chỉ có các phòng giao dịch của ngân hàng mới được phép giao dịch ngoại tệ. Cấm không cho tư nhân thanh toán bằng đô la, buôn bán vàng miếng là hai loại bản vị bảo đảm đồng tiền VN vừa dùng đô la bản vị hay kim bản vị.

Thế là “Việt Kiều” ở hải ngoại và thân nhân ở quốc nội VN từ nay phải chấm dứt việc đòi hỏi những nơi gởi tiền gởi bằng Đô trả Đô, gởi giấy 100 phải trả bằng Đô giấy 100 nữa. Đảng Nhà Nước buộc cơ sở phải đổi ngoại tệ gởi từ hải ngoại ra tiền Đồng VN để trả cho khách hàng.

Chỗ này là chỗ Đảng Nhà Nước CS Hànội móc túi thêm Việt Kiều.. Ai cũng biết tỷ giá của Đô la ở thị trường tự do đổi ra tiền Đồng VN lúc nào cũng cao hơn tỷ giá chánh thức của ngân hàng đổi ra. Đô la giấy 100 giá cao hơn đô la giấy nhỏ. Nếu Ngân hàng Nhà Nước phát ra thì chỉ có một thứ giá không phân biệt giấy lớn nhỏ gì cả, chỉ theo một hối suất do Nhà Nước qui định mà thôi. Giành quyền đổi Đô la, giao dịch Đô la cho Nhà Nước, là ĐảngNhà Nước trực tiếp và gián tiếp đánh thuế trên người gởi tiền về VN hay có tiền Đô la đem đổi thành tiền VN hay gởi kiếm lời ở ngân hàng.

Còn nếu các cơ sở gởi tiền muốn trả bằng Đô la cho dân như trước khi TT Dũng ra lịnh, thì cơ sở phải làm chuyện bất hợp pháp, hẹn giờ, ngày, chỗ đem lén tới nơi. Làm ăn lớn ít cơ sở nào chịu phiêu lưu như thế. Mà có làm thì phải tăng lệ phí rất cao để bù trừ rủi ro bị bắt phải lo lót.

Còn việc Đảng Nhà Nước CS Hà nội cấm tư nhân buôn bán vàng miếng; tức giá tiếp không cho tư nhân trữ vàng nghe rất “kinh tế”, hợp lý nhưng không hợp tình đối với người dân không tin tưởng nhà nước. E đó chỉ là chuyện “duy ý chí” mò kim đáy biển thôi. Ai cũng biết rất hợp lý kinh tế 1$ xài qua tay ba nơi giá trị kinh tế sản xuất, tiêu thụ như 3$. Nhưng đó là lý thuyết trong nền kinh tế vững mạnh, người dân tin chánh quyền, dùng tiền tiết kiệm để đầu tư. Còn ở VN các công ty sản xuất kinh doanh phần lớn là của Đảng Nhà Nước và ngoại quốc, người dân đâu có chỗ đứng trong việc chung vốn dưới hình thức hợp doanh hay vô danh. Người dân chỉ còn cách gởi tiền tiết kiệm ở ngân hàng để kiếm lời. Nhưng không ai đám để nhiều vì bóng mà dổi tiếng, có người có cả triệu cũng chỉ lấy ra đươc 200 – hãy còn ám ảnh người dân Việt trong thời CS.

Thêm vào đó nạn trữ vàng là thói quen lâu đời của người Việt. Thời CS làm cho thói quen đó trở thành một thứ phòng xa hữu hiệu. Người dân thấy nếu không có vàng dấu đút thì sau khi CS chiếm được Miền Nam, thì làm sao vượt biên được, làm sao thực hiện “thủ tục đầu tiên” uốn mình qua ngỏ hẹp nhà Hồ được, làm sao có thể sống sót với nạn độc tài đảng trị toàn diện của CS và tham nhũng thành quốc nạn thời CS.

Tóm lại tính già hoá non; CS Hà nội qua nghị định 11 muốn “nắm” tiền nước ngoài và vàng lại như thời CS gọi là “bao cấp” trở lại. Việc này chắc chắn thất bại. Thị trường tự do Đô la và vàng sẽ phát triễn ngoài vòng kiềm soát của Đảng Nhà Nước. Nạn tham nhũng sẽ giúp cho thị trường tư do bành trướng. Người Việt hải ngoại sẽ giảm gởi tiền về nước vì lệ phí tăng và ghét bị chế độ “chặt chém”.

Vi Anh
thunder
#13 Posted : Friday, March 25, 2011 2:38:49 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
NGHỊ QUYẾT 11 VỀ VÀNG VÀ ĐÔ-LA:
MỘT NGHỊ QUYẾT ĐỘC TÀI TIỀN TỆ


Ngày 21.03.2011, Phóng viên VI ANH đưa Tin về Nghị Quyết 11 về Vàng và Đo-la như sau:

“Gần đây nhơn danh chống lạm phát, chống vật giá gia tăng, Thủ Tướng VC Nguyền tấn Dũng đã ban hành Nghị quyết 11 để kiểm sốt vấn đề lạm phát, nhằm ổn định kinh tế vĩ mơ, và gĩp phần đảm bảo an sinh xã hội. Theo tinh thần và nội dung nghị quyết này chỉ cĩ các phịng giao dịch của ngân hàng mới được phép giao dịch ngoại tệ. Cấm khơng cho tư nhân thanh tốn bằng đơ la, buơn bán vàng miếng là hai loại bản vị bảo đảm đồng tiền VN vừa dùng đơ la bản vị hay kim bản vị.“

Như vậy, Nhà Nước CSVN lấy quyền độc đoán hai Thị trường Vàng và Ngoại tệ mà lý do được Nhà Nước đưa ra là để chống Lạm phát giá của đồng Tiền VN. Đồng Tiền VN không còn được định trên bản vị Vàng (Régime Etalon-Or) hay bản vị Đo-la (Régime Etalon-Devise (Đo-la)), mà được thả trôi nổi (Flexible) theo tương đương Hàng hóa hay Dịch vụ (Régime du Pouvoir d’Achat), nghĩa là theo thăng trầm của Kinh tế quốc gia.

Thực ra, cái lý do chính yếu không phải là chống Lạm phát, mà là sự tụt dốc của nền Kinh tế quốc doanh khiến Nhà Nước cạn kiệt Ngoại tệ, nên Nhà Nước muốn sử dụng mọi biện pháp để cướp tiết kiệm Vàng và Ngoại tệ của Dân chúng vào trong tay Nhà Nước.

Chúng tôi bàn những điểm sau đây để cho thấy rằng Nghị Quyết 11 chỉ là Nghị quyết Độc tài Tiền tệ và nhằm cướp bóc Tư hữu của Dân chúng:

- Tiền bạc là Tư hữu của Dân
- Những lý do Lạm phát phi mã tại Việt Nam
- Độc tài Tiền tệ làm mất lòng tin của Dân vào Tiền quốc gia
- Chủ mưu cướp giựt Vàng và Đo-la


Tiền bạc là Tư hữu của Dân

Đồng Tiền của một Quốc gia được định nghĩa như phương tiện chuyên chở Hàng hóa hay Dịch vụ trao đổi (Moyen de véhiculer des Marchandises ou des Services échangés). Đồng Tiền mang những Đặc tính thiết yếu sau đây:

* Đặc tính Khả chia (Divisibiléité) để làm trung gian trao đổi Hàng hóa hay Dịch vụ dù nhỏ.
* Đặc tính Khan hiếm (Rareté) để bảo đảm giá trị nội tại của đồng Tiền
* Đặc tính Kéo dài trong Thời gian (Durabilité) để tích lũy Tài sản cho tương lai
* Đặc tính Phổ quát (Universalité) nghĩa là được nhiều người chấp nhận
* Đặc tính An toàn (Sécurité) để tránh giả mạo.

Chúng tôi nhắc ra những Đặc tính thiết yếu này để xét xem Tiền Đồng VN đáng được Dân chúng tin tưởng đến mức nào.

Đồng Tiền mà người Dân có được không phải là do Nhà Nước phát không cho Dân chúng, mà do sức lao động của dân cung cấp (Salaire), do Lợi tức từ Vốn đầu tư (Intérêt) và Lợi nhuận thặng dư Kinh doanh (Profit). Tóm lại, đó là do sinh hoạt Kinh tế mà kiếm được. Như vậy hiển nhiên Tiền bạc mà Dân chúng có được là Tư hữu của Dân. Người Dân đóng thuế chia một phần Tư hữu cho Nhà Nước để lo những công việc chung phục vụ cho Dân. Số Tiền Tư hữu còn lại hoàn toàn do Dân được tự do quyết định sử dụng Tư hữu vào Tiết kiệm (Epargne) hay Tiêu dùng (Consommation).

Chính vì tính cách Tư hữu của Tiền tệ như vậy, mà việc quản trị giao cho Quyền lực Tiền tệ (Autorité Monétaire) mang tính cách độc lập với Quyền lực Chính trị (Pouvoir Politique).

Nếu Quyền lực Chính trị độc đoán in bừa Tiền ra, đó là phạm vào Đặc tính Khan hiếm. Cũng vậy, nếu Dân chúng tích lũa Tài sản dưới dạng Tiền tệ, mà Nhà Nước phá giá đồng Tiền, đó là phạm vào Đặc tính Kéo dài trong Thời gian. Dân chúng có quyền chọn lựa đồng Tiền, đó là Đặc tính Phổ quát. Khi đồng Tiền không giữ vững Giá trị trong thời gian, nghĩa là phá giá thường xuyên, Dân chúng có quyền tích lũy Tài sản cho tương lai dưới dạng Vàng, Đất Đai hay một đồng Tiền vững giá.

Vào những thập niên 1980, Quyền lực Chính trị của các quốc gia Phi châu và Nam Mỹ đã in bừa Tiền ra và gây Lạm phát Tiền tệ tàn phá Kinh tế quốc gia. Khi đồng Tiền quốc gia bị Quyền lực Chính trị dùng độc tài phá giá nhiều lần để trở thành giấy lộn, thì Dân chúng tìm cách giữ Tiết kiệm bằng Ngoại tệ vững giá, hoặc dưới dạng Vàng hoặc đất đai. Dân không thể bỏ Ngoại tệ hay Vàng vào nền Kinh tế để thu vào đồng Tiền quốc gia liên hồi phá giá làm tiêu tan Tài sản tích lũy của mình.

Hãy hỏi chính những Lãnh đạo Nhà Nước CSVN hiện nay xem họ dám tích lũy Tài sản cho tương lai của họ bằng đồng Tiền VN liên tục phá giá hay không.

Những lý do
Lạm phát phi mã tại Việt Nam

Có những lý do Lạm phát liên quan đến tình trạng tăng vật gia chung quốc tế như năng lực dầu lửa hay nguyên vật liệu chẳng hạn.

Riêng đối với một Quốc gia, người ta cũng phân biệt Lạm phát vui sướng (Implation heureuse) khi nền Kinh tế phát triển và Lạm phát buồn đau (Implation malheureuse) khi lý do là tụt dốc Kinh tế.

Từ cuối năm 2010, những Ngân Hàng và Tổ chức Tài chánh quốc tế cảnh báo tình trạng tụt dốc Kinh tế thê thảm của Việt Nam. Lạm phát, Vật giá tăng có nghĩa là cùng một đơn vị Tiền tệ mà Dân chúng chỉ nhận được tương đương hàng hoá hay dịch vụ nhỏ hơn trước, hay nói cách khác cùng một món hàng hay một dịch vụ mà bây giời phải trả với giá tiền cao hơn nhiều.

Lý do thứ nhất: Thất bại của Kinh tế quốc doanh

Các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh được Nhà Nước đổ Vốn vào một cách bừa bãi. Nếu số Vốn đổ vào mà hiệu quả sản xuất tăng cao tương đương, thì không có lạm phát. Nhưng hiệu quả sản xuất của những Tập đoàn quốc doanh không những không tăng tương đương, mà còn kém sút đi:

* Số vốn đổ vào dồi dào tự nó tăng chi tiêu cho làm tăng lạm phát
* Những Tập đoàn quốc doanh tham nhũng thâm thụt vốn
* Những Tập đoàn này chi tiêu lãng phí
* Thay vì cố gắng tự sản suất Linh kiện hoặc Thiết bị, họ nhập cảng từ nước ngoài để ráp nối. Việc nhập cảng này làm giảm dự trữ ngoại tệ đồng thời nhập cảng Lạm phát nước ngoài vào.
* Khi mà hiệu quả tự sản xuất hàng hóa hay dịch vụ giảm xuống, những Tập đoàn này cho vào Giá thành những thua lỗ để lấy lại. Hàng hóa ít đi, mà giá thành lên cao, thì đó là lạm phát.

Lý do thứ hai: Quyền lực Chính trị phá giá Tiền tệ

Khi Ngân sách Nhà Nước thiếu hụt, các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh thua lỗ, nhưng Nhà Nước CSVN không chịu Dân chủ hóa Kinh tế, mà “kiên định“ Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế, thì Nhà Nước CSVN buộc lòng phải phá giá đồng bạc, cho in bừa Tiền ra để cung cấp cho các Tập đoàn quốc doanh và cho chi tiêu của Ngân sách. Đây là việc Lạm phát trực tiếp bằng phá giá Tiền tệ.

Chúng tôi xin trở lại tỉ dụ Quyền lực Chính trị các quốc gia Phi châu và Nam Mỹ thời thập niên 1980 đã làm Lạm phát, tàn phá Tiền tệ của mình.

Tỉ dụ một Sĩ quan tại Phi châu, trong rừng bò ra làm Đảo chính để lên làm Nguyên thủ Quốc gia. Kinh tế quốc gia ngưng trệ. Sĩ quan chỉ lo quân đội và công chức để củng cố quyền cai trị. Kinh tế ngưng trệ thì làm sao Sĩ quan ấy có đủ thu nhập cho Ngân sách mà nuôi lính và công chức. Một giải pháp dễ nhất là Sĩ quan chĩa súng vào Thống đốc Ngân Hàng, bắt phải in Tiền mới ra để trả lương. Nhưng khối tiền mới để trả lương này lại không có hàng hóa và dịch vụ tương đương. In tiền mới hết đợt này đến đợt kia, thì Tiền quốc gia trở thành giấy lộn vì không có hàng hóa và dịch vụ tương đương.

Nói tới tình trạng Lạm phát của những nước Phi châu và Nam Mỹ vào những thập niên 1980 -- Ba Tây lạm phát tới 1’000% -- Giáo sư Florin AFTALION viết về những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài:

”... dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2)

(... tại những nước đang phát triển, việc kiểm soát phát hành tiền tệ thường nằm trong tay của quyền lực chính trị, và không ở những ngân hàng trung ương độc lập. Lạm phát là một cách thế tài trợ rất thuận tiện. Nó được ưa chuộng bởi những người làm chính trị ở phương diện nó cho phép trong ngắn hạn tăng lương và trợ cấp các Công ty, cho phép bỏ dầu vào guồng máy.)

Độc tài Tiền tệ làm mất lòng tin
của Dân vào Tiền quốc gia

Đối với Dân, có bao nhiêu cái Độc tài thì Nhà Nước CSVN giữ hết khiến Dân chúng không nói ra, nhưng căm thù. Đó là yếu tố đang thúc đẩy cho cuộc NỔI DẬY sắp tới:

- Độc tài về Phát biểu

Nhà Nước CSVN cấm đoán mọi Phát biểu không thuận với việc làm của mình. Cấm tụ họp biểu tình bầy tỏ nguyện vọng. Cấm tự do viết lách. Cấm sử dụng truyền thông Internet để thông tin cho nhau về những sai trái của Nhà Nước. Nhà Nước dùng Báo Đài để chỉ ca ngợi mình.

- Độc quyền quản lý Đất Đai

Đây là việc độc tài để cướp Nhà Đất không phải chỉ đối với Dân Oan mà còn đối với các Tôn Giáo. Nhà Nước tha hồ trưng dụng mặt bằng để tham nhũng nhượng cho ngoại lai sử dụng. Nhà Nước cũng độc quyền tham nhũng khai thác tài nguyên quốc gia.

- Độc quyền nắm chủ đạo Kinh tế

Những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh được Nhà Nước đổ vốn cho để nắm chủ yếu sinh hoạt Kinh tế quốc gia. Những Tập đoàn này lại có Độc tài Chính trị che chở. Vinashin thất thoát vốn tới USD.4.4 tỉ mà được đảng và Nhà Nước tha thứ, thậm chí không tìm xem số tiền khổng lồ ấy vào túi riêng những ai.

- Độc tài Tiền tệ

Như trên chúng tôi đã nói, Tiền tệ mà Dân giữ là TƯ HỮU của Dân chứ không phải của Nhà Nước. Nhưng Nhà Nước giữ quyền Độc tài trên TƯ HỮU ấy bằng những quyết định tỏ tường đơn phương sau đây:

* Tự ý quyết định phá giá đồng Tiền, nghĩa là tự ý đánh hạ giá Tư hữu của Dân. Điều hệ trọng hơn cả đó là Tư hữu được Dân chắt bóp tích lũy cho tương lai để bảo đảm cuộc sống khi về già hay bệnh tật. Đây là độc tài cướp bóc vô nhân đạo.

* Khi mà Nhà Nước có quyền độc tài phá giá Tiền bạc, thì làm thế nào Dân có thể tin tưởng vào đồng Tiền mà giá trị của nó hoàn toàn nằm trong tay quyết định độc đoán của Nhà Nước.

* Không tin tưởng vào đồng Tiền bị phá giá liên hồi như vậy, Dân có quyền chọn lựa Vàng hay Đo-la để tiết kiệm bảo đảm tương lai, thì Nghị Quyết 11 mới đây về Vàng và Đo-la lại cấm đoán Dân tự do tích trữ Tài sản bảo đảm tương lai. Nghị Quyết 11 chính là một Nghị Quyết độc tài vậy. Như chúng tôi đã trình bầy trên đây về những lý do Lạm phát tại Việt Nam, việc Nhà Nước lấy cớ chống Lạm phát để ra Nghị Quyết 11 chỉ là việc nói láo che đậy hành động biển thủ.

Chủ mưu cướp giựt
Vàng và Đo-la

Thực chất của Nghị Quyết 11 về Vàng và Đo-la không phải là chống Lạm phát, mà là một mưu kế được che đậy nhằm thâu lấy Vàng và Đo-la về cho Nhà Nước. Đây đúng là câu tục ngữ đã nói: “TÚNG LÀM LIỀU“.

Thực vậy, Tụt dốc Kinh tế quốc doanh, Ngân sách thiếu hụt, dự trữ ngoại tệ cạn kiệt, vay mượn nước ngoài không ai cho vì muốn quỵt nợ, nên Nhà Nước TÚNG quẫn thực sự và dùng độc tài để LÀM LIỀU mưu toan cướp giựt Tư hữu của Dân.

Bản Tin sau đây nói về tình trạng “TÚNG LÀM LIỀU“ của Nhà Nước CSVN:

“HANOI -- Kinh tế VN thê thảm, và đồng bạc liên tục mất giá; đó là lý do dân chúng đổ xô mua vàng và đô là, và rồi chính phủ VN phảỉ cấm buôn vàng miếng và hạn chế buôn đô la.

Đó là các thông tin trên bài phân tích của David Dapice, giáo sư Đaị Học Harvard, qua bài “Here we go again: Vietnam’s spiral of credit and devaluation” (Lại xảy ra: phá giá và tín dụng trồi sụt ở VN).

Tác giả nói rằng VN mới phá giá để còn 21,000 đồng cho một đôla. Hồi cuối năm 2008, tỉ lệ naỳ là 17,000 đồng -- tức là mất giá 24% trong vòng 2 năm.

Thực tế, giá “thị trường tự do” bây giờ là hơn 22,000 đồng/đôla, và nhiều người muốn mua đôla là phải chịu giá này. Giá đó có nghĩa là VN phá giá gần 30%. Và vì lãi suất trên việc ký thác nhà bằng tiền đồng chỉ có 15%, thế nên an toàn là phải giấu đôla dưới giường, còn hơn là để tiền VN nằm trong ngân hàng.

Nguy hiểm là, VN đang gần như hết sạch dự trữ ngoại tệ -- con số chính xác là bí mật, nhưng có lẽ chỉ đủ khoảng 6 tuần lễ nhập cảng, và bằng phân nửa dự trữ ngoaị tệ của cùng thời kỳ năm ngoái.

Có nhiều lý do, theo Dapice. Lý do đầu tiên là chính sách kinh tế tập đoàn quốc doanh chủ đạo. Như thế là đốt tiền, hoang phí đất.“

Độc tài cấm Phát biểu, thì Dân có thể tạm yên tiếng mà nhịn. Độc tài cấm Tự do Tôn giáo, thì Dân có thể tự cầu nguyện tại gia. Nhưng độc tài đụng đến NỒI CƠM của Dân, cướp giựt Tiết kiệm bảo đảm lúc bệnh tật hay khi về già phải ĐÓI BỤNG, thì chắc chắn Dân phải NỔI DẬY bảo vệ cho Tư hữu chắt bóp từ mồ hôi nước mắt của mình.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 24.03.2011

thunder
#14 Posted : Sunday, March 27, 2011 6:04:42 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
VIỆT KIỀU


Cuộc chiến-tranh vừa qua, nhiều người lầm tưởng đã kết thúc vào ngày 30.4.1975 và bị đánh giá là cuộc nội-chiến Nam Bắc, mà Cầu Hiền-Lương vắt qua giòng sông Bến-Hải, trên Vĩ-tuyến 17 là biểu-tượng cho một giai-đoạn xót-xa của lịch-sử. Thật ra, cuộc chiến-tranh đó vẫn được tiếp-diễn, nhưng theo thế-trận khác và ý-nghĩa cũng được nhận-định lại đúng đắn hơn !

Sau 30.4.1975 Cộng-sản phơi bày chân-tướng là một lũ phỉ quyền tham ác lưu-manh; nên Người Quốc-Gia giành đoạt được chính-nghĩa và tiến-hành cuộc chiến-tranh giải-phóng Dân-tộc hầu có điều-kiện đưa đất-nước đến phồn thịnh, nhân-dân được tự do. Trận quyết đấu nầy, người Quốc-Gia đang thắng-thế, từng bước chứng-minh Cộng-sản Việt Nam là tội-phạm nhân-loại, là tội-đồ Dân-tộc. Nhưng bỗng nhiên hàng-ngũ chúng ta có hiện-tượng giao-động, địch biết tránh né, thoát hiểm. Thì ra, chúng ta đang bị một loại “nội thù” rất nguy-hiểm mà mọi người thường gọi bằng tên nghe khá hiền lành “Việt-kiều” !.

Tất-cả những người Việt Nam, nếu không là bọn có quyền thế sống hoan-lạc trên nỗi thống-hận Dân-tộc, và nếu có điều-kiện đều phải đành lòng chấp-nhận gian-nan, nghiệt-ngã, nguy-hiểm, đau nhục để đào thoát ra đi. Sóng nước đại-dương, rừng sâu, hải tặc, thổ-phỉ…... không cản ngăn được ý chí. Họ đào thoát khỏi Cộng-sản dưới nhiều hình-thức như vượt biên, vượt biển, con lai, bảo-lãnh đoàn tụ, cựu tù nhân (H.O), Cựu nhân-viên Chính-phủ Hoa-Kỳ (U.11), thuyền-nhân hồi hương (ROVR); đào tỵ khi xuất ngoại như công-tác, biểu-diễn nghệ-thuật, thi đấu, công-nhân trong chương-trình"xuất-khẩu lao-động"; ngay cả những du-học-sinh hay du-lịch… v.v...phần đông trong thâm tâm họ cũng mơ ước cho toàn dân Việt Nam thoát khỏi ách nạn Cộng-sản.

Ðối với Việt-cộng, những người hội đủ điều-kiện được tái định-cư ở nước ngoài khi trở về Việt Nam đều bị xếp vào loại người có danh xưng là “Việt-Kiều”.

Nếu lấy 30.4.1975 làm thời-điểm, thì trước đó đã có nhiều đợt người Việt Nam đến sinh sống tại nhiều nước khác với nhiều lý-do:

* A.- Tỵ-nạn do bị bức hại:

I/ Thời nhà Lý có hai đợt ra đi của hai Thân Vương nhà Lý và cùng trôi giạt vào nước Cao-Ly (hay còn gọi là Triều-Tiên hoặc Ðại-Hàn):

1/ - Ðại-Ðô-Ðốc Kiến-Hải-Vương Lý Dương-Côn cùng chiến thuyền binh-sĩ thuộc quyền, gia-nhân và gia-thuộc ra đi vì sợ bị phía bà Chiêu-Hiếu Thái-Hậu và Cảm-Thánh Hoàng-Hậu giết chết trong âm mưu tranh đoạt ngai vàng cho Hoàng-tử Thiên-Tộ (Tức vua Lý-Thần-Tôn).
2/- Các Ðô-Ðốc Kiến-Bình-Vương Lý-Long-Tường, Bình-Hải-Công Lý-Quang-Bật cùng hạm đội dưới quyền và khoảng 6.000 người vì tránh họa diệt tộc của Thái-Sư Trần-Thủ-Ðộ trong mưu-đồ tiếm-đoạt Vương quyền nhà Lý cho nhà Trần.

II/ Thời nhà Nguyễn cũng có nhiều đợt với nhiều lý-do, đa số cư ngụ tại Bangkok Thái-Lan:

1/ - Nhóm cùng bôn tẩu theo Nguyễn-Ánh (tức vua Gia-Long), vào cuối Thế-kỷ thứ 18.
2/ - Nhóm theo Thiên-chúa-giáo lánh-nạn sát đạo dưới thời Minh-Mạng, Thiệu-Trị (1820 –1847).
3/ -Nhóm thuộc hạ của Cụ Phan-Ðình-Phùng trốn giặc Pháp vào khoảng 1895.
4/ -Nhóm theo Cụ Phan-Bội-Châu (1908 – 1909).

* B.-Vì những lý-do khác:

Bị Thực-dân Pháp lưu-đày, ép buộc trong chương-trình mộ dân, gia-nhập Quân-đội Liên-hiệp Pháp, du-học và không trở về hoặc xuất bôn chiến-đấu giành chủ-quyền cho Tổ-Quốc. Phần đông lưu-trú tại Pháp hay các Quốc gia thuộc Pháp, hoặc Trung-Hoa, Cao-Mên. Ai-Lao. Ngoài ra còn có một số ít định-cư tại những Quốc-Gia khác vì nhiều lý-do.

Trước khi đất nước rơi vào tay Cộng-sản, những người có nguồn-gốc Việt Nam, đang sinh-sống ở nước ngoài được gọi là Kiều bào để phân-biệt những sắc dân khác trú ngụ trên lãnh-thổ Việt Nam như Ấn-kiều, Hoa-kiều, Pháp-kiều. Nên khi Cộng-sản gọi những người Việt Nam đang định-cư ở nước ngoài là Việt Kiều đã hàm chứa ý-nghĩa những người nầy không còn là người Việt Nam. Số phận Việt Kiều chơi-vơi giữa người Ngoại Quốc và người Việt Nam tùy theo từng trường-hợp, nhưng bao-giờ Việt Kiều cũng bất-lợi kể cả trường-hợp so-sánh giữa Việt Kiều và những người thuộc các sắc dân khác cùng vào lãnh-thổ Việt Nam trong cùng thời-gian và cùng có lý-do phạm pháp giống nhau.

* C.- So-sánh giữa Việt-kiều và ngoại-kiều:

1/-Giống nhau: Tất cả mọi ràng buộc về pháp-lý, hành-chánh, thuế khóa, kiểm-soát; những quy định gắt gao về giá trị kim ngạch hối xuất. Tóm lại không có sự khác biệt về phương-diện kiểm-soát quản lý và những gì thuộc về kinh-tế, tài chánh.

2/-Khác nhau: Nếu vì bất cứ lý do gì có liên-quan đến pháp-lý thì ngoại kiều được chi-phối bởi luật-pháp và thói quen mà quốc-tế đã chuẩn-nhận. Nhưng trong trường-hợp nầy thì Việt Kiều bị xem là " Công-dân Việt Nam”. Nghĩa là chúng thông-báo, hoặc xử phạt tùy theo ý chúng.

Chưa Quốc-gia nào có chính-sách kỳ-thị và ty-tiện với Kiều bào của mình như ngụy-quyền Cộng-sản Việt Nam. Dưới mắt chúng, Việt Kiều là thành-phần nguy-hại cho sự tồn tại chế-độ chúng, mặc dầu Việt Kiều cũng là con bò sữa giúp chúng hồi sức, đồng thời Việt Kiều cũng là những kẻ vong thân, nên Việt Kiều bị Việt Cộng xem như là những kẻ nô-lệ dùng để kháng-cự và tấn-công các tổ-chức yêu nước chân chính. Tóm lại, Cộng-sản Việt Nam xem khinh, xử -dụng sai khiến Việt Kiều nhưng lúc nào cũng rắp tâm hãm hại Việt Kiều .

Khi nền kinh-tế kiệt quệ, Cộng-sản thử nghiệm chính-sách chiêu-dụ Việt Kiều bằng nhiều hình-thức như: Gởi tiền, gởi quà, trở về thăm thân-nhân, du-lịch, hợp-tác, đầu tư làm ăn tại Việt Nam.

Có khá nhiều trường-hợp những Người Quốc-Gia chân-chính rất khổ tâm khi phải gởi tiền hay phải về Việt Nam vì tình-cảm, vì trách-nhiệm đối với thân-nhân, đồng-bào, đang lâm cảnh thiên-tai, lao đao cơ cực, hay đồng đội bị lăng nhục: xin được chia xẻ những hoàn cảnh cần có sự cảm-thông ấy. Ðồng thời cũng xin chân-thành nghiêng mình cảm tạ, ngưỡng-mộ những anh-hùng trở lại quê hương đối diện trực chiến với quân thù với quyết tâm lật đổ bạo-quyền Cộng-sản Việt Nam.

Ðối-tượng câu chuyện hôm nay là những Việt Kiều trở về trên tư-thế của kẻ “hãnh-tiến”, loại "áo gấm về làng", những kẻ đi tìm hoan-lạc trên nỗi đau thương bất hạnh của đồng-bào, đồng đội, những kẻ ích-kỷ manh tâm đồng-lõa với Cộng-sản bất chấp lương-tâm, làm chậm hoãn ngày bạo quyền sập đổ. Hãy nhìn lại Việt Kiều đã lưu lại dấu vết gì với đồng-bào, đồng đội trong nước:

* D.-Việt-kiều đã làm đồng-bào, đồng đội trong nước thêm tủi nhục, cơ cầu:

Một Mỹ-kim có giá-trị tương-đương khoảng trên 20.000 đồng Việt Cộng nên Việt Kiều tiêu xài hoang-phí làm ảnh-hưởng vật giá gia tăng trong khi tiền lương không gia tăng. Tầm cách biệt giữa người có hay không có thân nhân hoặc thành-phần sống bám theo ảnh-hưởng Việt Kiều dài ra và cao thêm. Ðồng tiền ấy cũng xô đẩy những hạng người nầy với Việt Cộng gần nhau hơn và từ dó, hình thành ra giai-cấp mới gọi là liên-minh thống-trị. Ðồng tiền Việt Kiều cũng là nguyên-nhân chủ-yếu của các tệ-nạn hối-lộ tham nhũng, mãi-dâm, trộm cướp, cờ bạc dẫn đến bất công áp bức, và dĩ-nhiên nạn-nhân vẫn là lương dân nghèo khó.

* E.-Việt-kiều giúp cho Việt Cộng chạy tội vi-phạm nhân-quyền:

Dù vô tình, thiển cận hay có toan tính, Việt Kiều tung những thông-tin, những hình ảnh phiến diện, biện hộ cho Cộng-sản; làm lu mờ chính-nghĩa, làm hàng ngũ chống Cộng bị ngộ nhận, bị trở ngại. Dưới nhiều hình-thức như hợp-tác, đầu tư, cố-vấn, giao-lưu “văn-hóa, nghệ-thuật”, và dù khoác chiếc áo “tình thương, cứu-trợ”. Việt Kiều vẫn là lực-lượng tiếp-sức hữu-hiệu cho bọn Việt Cộng. Bởi vì chính bọn Việt Cộng mới là kẻ được thụ-hưởng còn những người cùng khổ là đại đa-số người dân Việt Nam nghèo đói, khốn cùng chỉ được làm “vật nhân-danh”, thậm chí còn tủi nghèo cơ cực hơn, và bọn Việt Cộng càng phè phỡn tàn ác hơn. Thế nhưng chưa bao giờ Việt Kiều dám nhìn nhận sự ấu-trĩ, hèn nhát, phản-bội, và bất nhân của họ.

Tùy thuộc vào những gì Việt Kiều có và những gì Việt Cộng cần mà bọn chúng đổi thay sách lược. Sách lược hay chính sách là chiến-thuật. Chiến-lược là: trấn-lột là trả thù không bao giờ thay đổi ! Hãy đi ngược thời-gian để thêm lần nữa nhận-diện Việt Cộng đổi thay về cái gọi là chính-sách đối với Việt Kiều.

* F.-Việt-Kiều là Phản-Quốc:

Cộng-sản xem những người vượt biên, vượt-biển trốn chạy chúng là phản quốc, phản-động, phản bội, là cặn bã, là bọn quen ăn bám, là vong bản, dĩ điếm, lười biếng v.v. không một hình-dung-từ xấu xa nhơ bẩn nào mà VC không dùng để ám chỉ, mô tả những người nầy, và dĩ-nhiên Việt Cộng cũng có chính-sách trả thù. Nếu không thoát được thì họ có thể bị bắn chết, bị hãm hiếp (nếu là nữ giới), bị lao tù đầy ải, tài sản bị tịch-thu. Bị gây muôn trùng khó khăn trong đời sống như thân-nhân bị giam giữ, bị điều-tra, vợ con, cha mẹ, anh chị em bị kềm chế quản-lý, bị kỳ thị. Và cuối cùng chỉ có tiền và vàng mới may ra những áp-lực những khe khắc được nới lỏng, nhưng cái tội Phản-Quốc vẫn còn đó, chờ cơ-hội lên án và trừng phạt.

* G.- Việt-Kiều là khúc ruột nối dài:

Khi nền kinh-tế trì-trệ, tài sản Quốc gia bị Việt Cộng đục khoét tham nhũng; lầm than, thống-hận vượt tràn qua sức chịu đựng toàn dân, hội đủ những điều-kiện làm cuộc bạo loạn. Việt Cộng liền nhớ ra và cải danh bọn “Phản-Quốc” kia thành Việt Kiều; rồi hóa thân cho Việt Kiều thành “Khúc ruột nối dài”. Sau thời gian dè dặt thử-nghiệm, Việt Cộng thấy rằng còn có thể khai-thác tận-dụng phần bên trong của cái khúc ruột nối dài nầy. Và từ đó, thượng tầng đảng Mafia đỏ hình thành bộ phận Kiều-Vụ Nhiệm-vụ chủ-yếu của Kiều Vụ là nghiên cứu tìm ra phương cách gom góp ngoại tệ, khả-năng, trí-tuệ của Việt Kiều hầu giữ vững chiếc ghế quyền-lực, để túi tham được phồng thêm. Bộ-phận Kiều Vụ không những chiêu dụ Việt Kiều về thăm, làm cái gọi là từ thiện mà còn về mua bán đầu tư, thực hiện chương-trình giao lưu làm nền tảng cho bọn tư-bản đỏ đi ra, bọn phản-bội đi vào. Chúng kết nạp bọn vong thân, bọn bất lương rồi tổ-chức những bọn nầy thành lực-lượng khuấy phá, tạo hỏa mù làm mờ đi chính-nghĩa, làm nản lòng Người tâm huyết.

Nhưng hạnh-phúc không bao giờ đến với kẻ phản-bội! Không phải đó là lời răn đe mà còn là kinh-nghiệm, không những ở tình trường mà còn ở nhân-cách. Thật vậy, người Việt Nam định-cư nước ngoài tuy vì nhiều lý-do nhưng lại cùng một nguyên-nhân là kinh-tỡm Cộng-sản, họ cũng là chứng-nhân xác nhận bọn ngụy-quyền Cộng-sản Việt Nam là quân vô lại, bất-nhân, bạc-ác không đáng để được gọi là NGƯỜI nữa. Hầu hết, trước khi ra đi Việt Kiều đều ít nhiều ấp ủ:

Một ước mơ: Cộng-sản phải đổ

Một hoài bão: Nhân-dân Việt Nam được sống đúng với giá-trị con NGƯỜI.

Thoát được xiềng ách Cộng-sản, họ sẽ thay mặt đồng bào, đồng đội còn lầm than cơ cực, còn bị kềm kẹp để tố cáo tội ác Cộng-sản Việt Nam trước lương-tâm nhân-loại. Ước-mơ và ý-chí của họ thật đáng yêu và đáng kính. Họ đã làm rúng động lương-tâm loài người, và Nhân-loại cũng đã nghiêng mình cảm phục những Người Tỵ-Nạn Cộng-Sản Việt Nam họ đã từng được:”thế giới ngưỡng-mộ như những anh-hùng”.

Nhưng rồi vì một số trong những người Tỵ-nạn Cộng-sản Việt Nam năm xưa ấy đã nhẫn tâm trở giáo chém anh em cùng chung chí-hướng, họ phản-bội ngay cả ước mơ ban đầu của chính họ. Và chắc chắn rằng họ sẽ nhận lại hậu quả từ chính những người từng là đồng cảnh, cũng từng là đồng-tâm, đồng-bào, đồng đội và cũng chính ngay từ kẻ họ đang qùy gối cúi đấu. Sự phản-bội đã có hậu-quả xảy ra. Tương-quan giữa hậu-quả và nguyên-nhân là tỷ-lệ thuận.

* H.- Loại Việt Kiều áo gấm về làng:

May mắn, hay sự mơ ước của những người vất vả nghèo khổ để tự mãn, để huênh-hoang, kiêu căng và thích thú. Chúng bất chấp đạo lý tối thiểu để thỏa mãn hoan-lạc dục vọng, chúng thú tính ngay cả những trẻ vị thành niên (lắm khi là con em của thân nhân, bè bạn, đồng đội năm xưa). Thế nhưng chúng cũng rất hèn hạ với bọn cán-bộ Cộng-sản để an toàn. Chính bọn Việt Kiều nầy, phần đông đã cung-cấp tin-tức, vu khống người Việt hải-ngoại cho Việt Cộng, biện-hộ và đồng-lõa sự tham bạo của Việt Cộng với nhân-dân trong nước. Khi trở lại nơi định-cư, chúng rỉ tai tuyên-truyền, nghe ngóng để báo cáo. Bọn Việt Kiều vô lại nầy tình-nguyện làm nô bộc không công, làm con chó giữ nhà và đánh cắp tài sản của người khác, có khi Việt Kiều cống nạp hoặc hỏang sợ trước quyền lực mà cúi đầu phủ phục trước mũi giày Cộng-sản hoặc a tòng với cộng sản trong những mưu-đồ bất chính. Thời gian qua, một số trong bọn nầy đã bị Việt Cộng cướp đoạt tài sản qua dàn dựng hoạt cảnh tai nạn lưu thông, du đảng xã hội đen; có tên bị thanh-toán bởi ghen tương.

I.-Việt-Kiều nhân-danh tình thương:

Tình thương và lòng nhân-ái, Quê-hương và Tổ-quốc luôn trên đầu môi chót lưỡi bọn Việt Cộng, Việt Kiều. Kẻ lưu-manh tàn bạo thường che giấu chân-tướng bằng mỹ ngữ. Nên nạn nhân thiên tai, người nghèo khổ tật nguyền, những đồng đội ngày xưa oanh liệt nay gãy cánh bất hạnh lại bị bọn Việt-cộng liên minh với Việt Kiều bất lương kinh-doanh. Lấy tình thương làm bình phong. Nếu bị vạch mặt, chúng sẽ lẩn trốn với tấm thẻ bài khẩu hiệu không cấm vận tình thương (nói theo ngôn ngữ của Nhật-Tiến). Có người còn tính đến cả chuyện xây nhà, xây trường học, đào giếng, trả tiền lương cho cô thầy giáo, mở trường dạy nghề, xóa đói giảm nghèo v..v...(như của Nguyễn xuân Bảo hay của Vũ thành An - nghe đến đây Cộng-sản vừa ngạc-nhiên vừa mừng!)

Ðây là trách-nhiệm của ngụy-quyền Cộng-sản, toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước có nghĩa-vụ bắt buộc chúng phải trả lại quyền sống, quyền làm Người cho Dân Việt. Tại sao kinh-tế Quốc-doanh bao giờ cũng ghi nhận thua và ngân-sách Quốc-gia phải bù lỗ nhưng chúng không cho giải tư ? Bởi vì, toàn-bộ các công-ty Quốc-doanh phải đài thọ cho cá-nhân và toàn gia-đình của non 500 ủy-viên trung-ương đảng vừa hưởng bổng lộc suốt đời, vừa có tiền gởi ở ngoại quốc để thủ thân khi có biến động, vừa phải chi cấp cho khoảng 2.000 du học sinh là con cháu bọn cán-bộ. Theo sự tiết-lộ của "Tổng công-ty Xuất khẩu hải sản Miền Nam Seaprodex" (đơn-vị trực tiếp chi trả mọi chi-phí cho Mai-chí-Thọ, và tên Ðại-tá quản-gia của y, cho Vũ-đình-Liệu và một số quan chức đỏ khác) thì cứ 4 tháng 1 du học sinh (loại được du học do lý lịch) phải đóng cho trường học (College hay University) khoảng 1.500 USD học phí, tiền chi tiêu (ăn ở, xe cộ, bảo-hiểm...) 1.500 USD nữa. Như thế, cứ mỗi 4 tháng, chỉ riêng cho con cháu bọn cán-bộ đang du học thì toàn dân Việt Nam phải móc ra khoảng 6 triệu USD. Có biết nỗi niềm nầy không hỡi phường bất lương

* J.-Việt-Kiều văn hóa, văn-nghệ:

Loại Việt Kiều nầy trở về khúm núm bợ đỡ xin áo cơm (như Hương Lan, Hoài Linh, Lệ Thu, Chí Tài, Chế Linh, Phượng Mai, Ý Lan…).Nhưng áo cơm không đủ cho nô bộc, có đâu cho lũ phản trắc. Bọn nầy bị lừa, chưa về thì háo-hức, lúc về bị khó khăn và trở ra bị chê bai là hương sắc tàn phai, là rẻ tiền, là phản giáo dục, là phi nghệ thuật (xem Thời-luận số ra ngày 12 và 19/8/2000) và đương-nhiên loại Việt Kiều nầy không tránh khỏi bị Người Việt Tỵ-nạn vốn là những khách hàng đang nuôi sống họ trách cứ hoặc tẩy chay.

Chưa về, cứ tưởng mình ngon
Về rồi cúi mặt như con chó hèn

Hay

Ngậm đầy một miệng bẩn nhơ
Nhổ ra e thẹn, nuốt vào thối tha
Việt kiều về nước hát ca,
Thân con chó ghẻ lê la gầm bàn.

Ước mong các ca-sĩ, các trung-tâm băng nhạc không dẫm lên nỗi đau của đồng bào dù nhìn với chiều hướng nào.

* K.-Việt-Kiều về hơp tác kinh-doanh:

Bọn nầy là những tên thương lái vô lương-tâm, chúng biết đồng-bào, đồng đội nghèo khó, cần tiền, phải nhẫn nại, chịu đựng, nên chúng móc ngoặc với bọn cường quyền chèn ép bóc lột hà hiếp đồng-bào. Những vụ làm sỉ nhục công-nhân Việt Nam như bắt quỳ, đánh giày lên đầu, phạt trừ lương…...những chủ Việt Kiều nầy có thái-độ gì không ? Thưa không, rất rõ ràng là không !
Dưới mắt bọn Việt Cộng thì Việt Kiều phải là vật hy-sinh: Để bảo-vệ manh mối làm ăn, để tỏ thái-độ quyết-liệt với nhau khi nội-vụ bị phanh phui, để giữ bí mật lưu manh thương trường, lập tức Mafia Việt Cộng xử tử Việt Kiều để bịt đầu mối như vụ bà Việt-kiều Nguyễn Thị Hiệp ở Canada, hay vụ tống vào tù để trấn lột như Việt-kiều Trịnh-vĩnh-Bình ở Hòa-Lan với số vốn bị tước đoạt lên tới 20 hoặc 30 triệu Mỹ-kim; và Việt Kiều Lưu-hùng-Sơn tức Sonny Lưu 55 tuổi trú tại vùng Little Sài-Gòn Nam California, Hoa-kỳ đang bị “rắc rối” vì mang số tiền 25 triệu đô-la về làm ăn và đang quỵ lụy khẩn cầu được bỏ của cứu lấy thân !

Thực tế người dân trong nước quá bi thương khốn cùng. Đồng-bào căm hận Việt-kiều đã đóng vai Việt-gian, đồng lõa với Việt-cộng, gieo bao đau thương tan tác thãm-nạn, nên trong nước có câu ca-dao mới như sau:

Việt-Gian, Việt Cộng, Việt-Kiều,
Ba thằng Việt ấy, tiêu-điều Việt Nam.

Hay:

Việt-gian, Việt-cộng, Việt-kiều,
Ba thằng Việt ấy, đem bêu thằng nào ?
Việt-kiều, Việt-cộng, Việt-gian
Ba thằng giặc ấy, thằng nào cũng bêu

Ðể chấm dứt câu chuyện trao đổi hôm nay, tôi xin lược trình bài phóng-sự của ký giả Xuân Mai báo áp phê số 4 tại Paris:

Ông Nguyễn Minh Tuyền, 59 tuổi, định-cư tại Pháp năm 1980 với lá đơn có lời lẽ chân thành thống-thiết như sau: "Nếu tôi ở lại, nhà cầm quyền CSVN sẽ bắt giam, đánh đập và bỏ tù tôi không có ngày ra. Vì lý-do nhân-đạo, tôi trân-trọng thỉnh-cầu nước Pháp vui lòng chấp-thuận cho tôi được tỵ-nạn chính-trị, sống tạm dung trên mảnh đất tự-do nầy, và tôi chỉ trở về xứ cũ, khi nào Quê-hương tôi không còn duy trì chế-độ Cộng-sản”. Nhưng ông Tuyền đã phản-bội tư-cách tỵ-nạn của ông liên-tục từ năm 1995 đến Tết Canh-Thìn 2.000 tới 7 lần (Chôn bà nội 3 lần, 2 lần chôn bố và 2 lần chôn mẹ mà không hề xin phép OFPRA (Office Francais de Protection des Réfugiés et Aptrides – Cơ-quan bảo-vệ những người tỵ-nạn và vô Tổ-quốc tại Pháp) hoặc giấy Sauf-Conduit (hộ-chiếu đặc-biệt) của Cảnh-sát địa phương. Ngày 26.7.2000 ông Tuyền và 544 người Việt khác được OFPRA gởi thư thông-báo rút lại thẻ tỵ-nạn với lý-do: "Ông tự-ý trở về xứ cũ, khi chế-độ độc-tài Cộng-sản chưa chấm dứt, nhưng không hỏi ý-kiến hoặc thông-báo cho cơ-quan chúng tôi biết, để bảo-vệ sinh mạng cho ông, tức là ông đã từ bỏ quyền tỵ-nạn chính-trị, không cần đến sự che chở của chúng tôi nữa. Chiếu theo đìều I khoản A-2 của Hiệp-định Genève ngày 28.7.1951, chúng tôi thu hồi lại thẻ tỵ-nạn. Ðồng thời cũng trình lên Cao-Ủy Tỵ-Nạn Liên-Hiệp-Quốc, kể từ hôm nay, OFPRA không còn chịu trách-nhiệm với ông, về tình-trạng cư-trú, xin việc làm, hưởng trợ -cấp xã-hội, theo diện tỵ-nạn chính-trị”. Ðược biết từ năm 1988 đến tháng 7 năm 2000, tổng số người Việt lâm vào tình-trạng tương-tự là 22.417 người. Theo lời ông M.Motu thì người tỵ-nạn có quyền trở về xứ cũ trong trường-hợp đặc-biệt như con cái, cha mẹ, anh chị em ruột bị bịnh nặng, đang hấp hối, chết ; trong các trường hợp đó người tỵ-nạn có thể đến Préfecture sở tại xin cấp Sauf-Conduit. Sẽ phạm luật nếu đến tòa Ðại-sứ Việt Cộng xin visa trước khi có hộ-chiếu đặc-biệt. Tên trưởng-phòng cấp chiếu-khán Việt Cộng rất đểu cán khi giải-thích vấn-đề nầy: "nhà nước Việt Nam rất có thiện-chí trong vấn đề hàng tháng cung cấp danh-sách ghi nhận tất-cả người Việt Nam mang Titre de Voyage (thẻ thông-hành) lên sứ-quán xin nhập cảnh cho Préfecture biết để Préfecture thông báo lại cho OFPRA. Chúng tôi hợp tác việc ấy với chính-phủ Pháp là nhằm mục-đích chứng-minh cho dư luận Quốc-tế thấy rằng, bọn Việt-kiều nầy lếu láo, chạy qua đây vì lý-do kinh-tế, kiếm việc làm, chớ không phải vì nhà nước chúng tôi đàn áp, bắt bớ, tra tấn, giam cầm, chà đạp nhân-quyền như bọn họ đã từng vu-khống”. Và một giới chức cao cấp trong bộ Ngoại-giao Pháp mạnh-mẽ phản-đối:

- Chính-phủ Pháp không bao giờ hại người vô tội như thế. Chính-phủ Việt Cộng từ lâu, qua các trào Võ-văn-Sung, Mai-Văn-Bộ, Trịnh-ngọc-Thái, Nguyễn-chiến-Thắng và Nguyễn-mạnh-Dũng đã xem người Việt Nam là thành-phần cực-kỳ phản-động, cần phải triệt-hạ, khéo-léo áp-dụng chính-sách gậy ông đập lưng ông” .

- Dễ dãi trong việc cấp chiếu khán cho người Việt tỵ-nạn về thăm nhà, dù thừa biết rằng, họ không có quyền. Ðây là cách thức giúp người tỵ-nạn phạm pháp, để một ngày kia họ sẽ bị OFPRA rút thẻ ty-nạn.

- Sau khi cấp chiếu khán bừa- bãi, tòa đại-sứ lại ra thông-cáo cho Bộ Nội-Vụ Pháp biết rõ tên tuổi từng người xin cấp visa về Việt Nam .

- Một khi bị rút thẻ ty-nạn, họ bị mất luôn thẻ thường-trú (Carte de séjour). Muốn xin việc làm phải có thẻ Lao-động (Carte de travail). Nếu muốn cư-ngụ trên 3 năm phải trình Passport của CSVN. Như thế người tỵ-nạn đang được sống Tự-do, bỗng trở thành công-dân Việt Cộng, đặt mình dưới sự kiểm-soát của CSVN cho đến mãn kiếp.

- Chính-phủ CSVN cũng phải hiểu rằng, tán trợ, hoặc giúp đỡ người phạm pháp, cũng phạm tội đồng-lõa. Cấp visa cho người tỵ-nạn tức là cố ý phạm luật bang giao giữa hai nước. Chúng tôi nghĩ, đã đến lúc nên đặt lại vấn-đề nầy với chính-phủ CSVN

Ðồng-bào trong Nước đã đầy ắp thống khổ và căm-hận. Chấm dứt ngay những con người manh-tâm mang "lòng Việt gian" trong chiếc áo Việt Kiều. Những hình ảnh nêu trên chắc cũng đủ thức tỉnh lương tâm một số người, nếu có và còn muốn trở thành VIỆT KIỀU.

Tống-Phước Hiến
xuan hoang
#15 Posted : Monday, March 28, 2011 5:54:36 PM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Các Bạn thân mến ,
Một người Bạn đã gởi cho mình baì thơ . Tiếc là không có tên Tác giả baì thơ kèm theo - Mình xin phép Tác giả cho mình được post lên đây để chia sẻ với tất cả Các bạn - Hình ảnh " Cậu bé đánh giày " !


Cậu Bé đánh giày





Ông nhà giàu dạo bước
Trên phố quen hoàng hôn
Gặp chú đánh giày buồn
Lam lũ gầy khổ sở

Chú nhóc năn nỉ mời
Ông đánh giày cho con
Để kiếm vài đồng gầy
Mua cơm nuôi em nhỏ

Chạnh lòng thương trẻ khó
Ông lơ đãng gật đầu
Có đáng là bao nhiêu
Vài ba đồng tiền lẻ

Giày xong ông móc ví
Đưa tờ 200 ngàn
Chú bé cầm ngần ngừ
Ông chờ con đi đổi

5 đồng thôi ông hỡi
Đủ bữa tối hôm nay
Anh em con gặp may
Xin ông chờ một chút …

Đã qua 30 phút
Cậu bé không trở về
Ông lắc đầu : chán ghê
Trẻ nghèo hay gian lắm …

Cơm tối xong đứng ngắm
Trăng mới mọc gió hiu
Trong vườn hoa thơm nhiều
Quên bực mình trẻ gạt …

Chuông cửa reo, tiếng quát
Đi chỗ khác mà xin
Nghèo khổ biết phận mình
Lộn xộn tao bắt nhốt …

Ông thong thả cất bước
Thấy một nhóc gầy gò
Đang mếu máo co ro
Giống tên đánh giày khi nãy …

Có việc gì đấy cháu
Từ từ nói ta nghe
Anh bảo vệ yên nha
Đừng làm trẻ con sợ …

Thằng bé con ấp úng
Hồi chiều nay anh tôi
Cầm tiền của ông rồi
Băng qua đường đi đổi

Chẳng may bị xe cán
Gãy mất chân rồi ông
"Một trăm chín nhăm đồng"
Bảo tìm ông trả lại

Anh tôi giờ nằm liệt
Chỉ muốn xin gặp ông …
Một lần nữa chạnh lòng
Rảo bước theo thằng bé

Đến ổ chuột xập xệ
Gặp thằng anh đang nằm
Mặt xanh tái như chàm
Thở ra tuồng hấp hối

Nói gấp hơi như vội
Xin ông thương em con …
Cha mẹ đã không còn
Con đánh giày nuôi nó …

Nay không may con khổ
Chỉ xin ông việc này ! …
Cho em con đánh giày
Mỗi ngày cho ông nhé …

Kiếm lấy vài đồng lẻ
Mua cơm sống mà thôi …
Chợt thằng anh duỗi tay
Hơi thở lịm như tắt …

Ông già trào nước mắt
Ta sẽ lo em con
Cho ăn học bình thường
Như bao đứa trẻ khác

Cứ bình tâm an lạc
Bệnh viện tiền ta cho …
Thằng anh đã xuội lơ
Hồn bay về thiên giới

Nhân cách nghèo cao vợi
Môi nhợt thoáng nụ cười
Nó sống trọn kiếp người
Dù nghèo nhưng tự trọng
Bao người giàu-danh vọng
Đã chắc gì bằng đâu
!


Chưa được biết tên Tác Giả





« Người ta có thể nói láo một lần, hai lần; nhưng người ta không thể nói láo mãi mãi.
Người ta có thể lừa gạt một người, hai người ; nhưng người ta không thể lừa gạt cả một dân tộc. »
- Abraham Lincoln -
thunder
#17 Posted : Tuesday, March 29, 2011 2:33:25 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
ẨN MẶT - GIẤU TÊN


Ẩn danh giấu mặt để thực hiện một việc gì đều có mục đích riêng của nó. Bình thường, người ẩn danh không muốn người ngoài biết hoặc khám phá hành động của mình dù tốt hay xấu. Việc giấu tên để làm việc thiện thì nhiều, nhưng trong lãnh vực chính trị của người Việt hải ngoại, thành phần che tên giấu mặt để làm chuyện xấu trên các diễn đàn thì có thể nói rằng khá đông. Thử nhìn lại từ trong lãnh vực làm phim điện ảnh (Zoro-Người Nhện...) cho đến hoạt động xã hội ngoài đời, có rất nhiều người làm việc thiện với mục đích giúp đở kẻ khác. Họ không bao giờ ra mặt để mong được đền ơn đáp nghĩa. Những người nầy không cần chụp hình, quay phim trong lúc phân phối gói thực phẩm, ký gạo hay một số tiền nhỏ nào đó cho người nghèo để quảng cáo ồn ào trên các phương tiện truyền thông. Đó là do bản tính khiêm nhượng, đầy tình người và có tinh thần đạo giáo, vì họ được hấp thụ một nền giáo dục tốt, biết nghĩ đến việc nhân quả hơn là hình thức quảng cáo tầm thường. Nhưng ngược lại cũng có những trường hợp làm việc thiện đáng buồn, như chuyện vừa xảy ra cách đây vài năm tại Mỹ : Một vị khoa bảng, ủy viên của tổ chức chính trị vừa thành lập, đã gởi về Việt Nam 200 $US để yểm trợ cho một nhà tranh đấu trong nước, rồi sau đó, phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn. Chỉ một chút danh hảo mà vị nầy đã vô ý gây ra hậu quả chính trị không tốt cho người trong nước. Công an sau đó đã kêu kẻ thụ hưởng đến điều tra về những liên hệ với các tổ chức ‘phản động’ ở nước ngoài !

Vấn đề dùng bí danh, ngoại trừ một số văn nghệ sĩ thường xử dụng bút hiệu hoặc mỹ danh để viết văn, làm thơ hay soạn nhạc, ca hát…Nhưng hiện nay, không ít kẻ giấu mặt, thường có âm mưu xấu, tự đặt cho mình nhiều ‘nick name’ để đánh phá bôi nhọ người khác…như chúng ta thường thấy trong các hủ mắm diễn đàn. Những người nầy, đa số là thành phần tránh luật pháp, trốn trách nhiệm để thực hiện những hành động bất chánh hay mục đích ném đá giấu tay, đánh phá bôi nhọ một người nào. Trong khi đó người chính danh thì chịu trách nhiệm những việc làm của họ cũng như những gì họ nói, làm và viết ra. Hơn nữa khi đề cập một điều gì, chắc chắn người viết chính danh đã có đầy đủ dữ kiện trong tay. Nếu một ai thấy những bài viết rơi vào đúng trường hợp của mình thì tốt nhất nên yên lặng, tìm hiểu. Nếu sai và cần thiết thì cứ xuất hiện chính danh để thảo luận, bổ túc hoặc im lặng và âm thầm sửa đổi. Điều kỵ nhất, đừng xúi dại những tay đàn em ra mặt hăm dọa, vì dưới ánh sáng mặt trời không có gì che giấu được lâu. Cái kim dù cất kỹ trong túi nhưng trước sau gì cũng lòi ra. Chừng đó thì đã trể, có hối hận thì chuyện cũng đã xảy ra rồi !

Người ném đá giấu tay ở hải ngoại thật ra không ít, nhất là trong lãnh vực chính trị. Họ lấy tên ảo và địa chỉ ma, vào các diễn đàn chính trị để post ra những lời thô tục, mục đích nhằm bôi xấu tôn giáo, người chống cộng hoặc bất cứ ai dám ‘‘đụng’’ đến cá nhân, tổ chức bè phái của họ. Thật ra hành động ‘‘đánh’’ đối phương bằng những lời lẽ vô văn hóa và rẻ tiền như loại nầy thì chưa chắc đã làm tổn thương đến ai, nhưng đây chính là đòn đánh phá cộng đồng nằm trong kế hoạch của cộng sản. Ngược lại, có nhiều trường hợp cần phải đề cao những người can đảm vì họ dám đích danh ra mặt để tố cáo các tên cộng sản hoặc cò mồi nằm vùng không ngoài mục đích trong sạch hóa cộng đồng. Nhưng chuyện nầy không đề cập trong bài viết hôm nay. Vậy trở lại với đề tài, thử tìm hiểu lý do đánh phá của các thành phần ném đá giấu tay :

1. Tuân hành chỉ thị của quan thầy Việt-Tàu-cộng sản để triệt hạ những người chống cộng chân chính trong các cộng đồng và nhằm chia phe phái, xúi giục các nhóm đánh phá lẫn nhau, cũng như gây rối, tung hỏa mù để đồng bào hải ngoại không còn phân biệt được đâu là thực đâu là giả. Mục đích chính của địch là chú trọng đến việc đánh phá người uy tín, tạo nghi ngờ, gây chia rẽ và phân hóa cộng đồng nhằm giảm thiểu sức mạnh đoàn kết của khối người Việt Quốc Gia hải ngoại.

2. Đánh thuê cho chủ, cho đàn anh ham-danh-bất-tài giấu mặt, hoặc tình nguyện xung phong làm ‘‘người hùng’’, đóng vai ‘‘anh chị’’ ra tay đỡ đòn cho phe nhóm một khi bị giới truyền thông hoặc một người nào đó đề cập hay phanh phui những điều không đẹp mắt êm tai. Thường những người đánh thuê nầy, bản thân họ đã không ra gì, nên đành phải ‘‘đội tên quỷ’’ lấy ‘‘địa chỉ ma’’ để hành nghề trong các diễn đàn ảo. Có người còn tệ hơn nữa, phải bịt mặt giấu tên hai lần, nghĩa là không đủ khả năng, phải nhờ cậy một người khác viết giùm vài trang chửi bới cho đúng văn phạm, rồi lại đặt thêm tên mới để post ra trên địa chỉ email vừa mới mở với mục đích nầy !

3. Hành vi ganh tỵ ở một vài lãnh vực nào đó. Đây là hành động tự tố cáo sự yếu kém và thua thiệt của mình với nhữngngười khác. Muốn được nổi tiếng thì cứ tự nhiên phát triển tài năng. Hải ngoại là vùng đất tự do trên các lãnh vực truyền thông, văn hóa và chính trị, nếu thấy đủ hoặc dư khả năng thì cứ viết và trình bày quan điểm của mình để đóng góp tiếng nói với cộng đồng. Độc giả cũng như dư luận chính là thành phần giám khảo để đánh giá khả năng người viết. Đừng ganh ty vô ích rồi tưởng tượng và thêu dệt ra những chuyện vô căn cứ, buồn cười nhằm bôi xấu những kẻ có một cái gì hơn mình. Hành động nầy đã không ích lợi gì mà còn tự tố cáo bản chất háu đá và nhỏ mọn của mình cho thiên hạ xem…

Giữa người Việt với nhau, hạ đối thủ bằng cách bịa đặt ra nhiều chuyện vô căn cứ để bôi đen đời tư và chửi bới là hạ sách thì thật không xứng đáng là chính nhân quân tử. Đây là nghề nghiệp của bọn VGCS và tay sai nằm vùng. Vì ném đá giấu tay là việc làm của bọn vô liêm sỉ, không dám ra mặt để đối đầu với sự thật là hành động của loại hàng tôm hàng cá. Hơn nữa những người lính oai hùng, nhất là thành phần sĩ quan của VNCH, thì không thể có hành động của hạng người thiếu liêm sỉ, giấu tên che mặt để ngậm máu phun người như những tên cộng sản hoặc thành phần xuất thân từ các vùng Chú Ía và Cầu Muối.

Trong cuộc chiến chống kẻ thù Việt-cộng-Tàu-cộng, tất cả mọi người đếu đóng góp công sức mình vào sinh hoạt cộng đồng. Không có ai có thể tự cho mình độc quyền tranh đấu hay làm chính trị, cũng như không ai thể cho phép tự phong mình làm lãnh tụ để phản bác tất cả ý kiến của những người không đi theo con đường của mình. Sức mạnh tập thể là tổng số cộng tùy theo khả năng, hoàn cảnh của nhiều người, có thể bằng ngòi bút, bằng truyền thông, nói chung là bằng ‘‘võ mồm’’ (như nhiều người đã dùng danh từ nầy) hoặc bằng những hành động xuống đường biểu tình… Ai đóng góp được gì lợi ích cho cộng đồng, đất nước và dân tộc thì nên ủng hộ cổ võ. Trường hợp nếu thấy quan niệm hoăc hành động người nào thiếu sót thì lên tiếng đóng góp trong tinh thần giúp đỡ lẫn nhau. Đó là thái độ của những người có đầu óc, lương tâm và văn hóa. Nếu có bài viết nào bị xem là ‘‘chạm nọc’’ đụng đến cá nhân hay ‘‘xếp’’ của mình thì phải xét lại xem chuyện hư thực thế nào. Đừng che mặt gỡ gạc cho đàn anh bằng cách dựng chuyện bôi bẩn người viết rồi tạo ra những tên giả, dùng địa chỉ ma đưa lên diễn đàn những lời hăm dọa tính mạng người viết. Loại người giấu mặt nầy cần phải học hỏi luật pháp ở Tây Phương để tránh phải bóc lịch khi hăm dọa công khai tính mạng người khác bằng bút mực. Nên ghi nhớ rằng, đa số những người vào diễn đàn thuộc thành phần hiểu biết và thầm lặng, họ đọc, nghiên cứu và phân biệt rất rõ ai phải ai trái. Đừng bôi tro trát tấu lên những người có tâm huyết chống cộng. Giới thầm lặng và độc giả sẽ đánh giá hạng người mang ‘‘nick name’’ và xử dụng địa chỉ ma để phá hoại trên các diễn đàn ra thành hai loại : Một là làm tay sai cho địch. Hai là thành phần ung nhọt của cộng đồng, cần phải loại bỏ !

Paris 26.3.2011

Đinh Lâm Thanh
xuan hoang
#18 Posted : Tuesday, March 29, 2011 5:30:51 PM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Thủ đô HÀ NỘI ... về đêm





3 giờ khuya khi những xe chở rác đổ chuyến cuối cùng và được ....





.....được rửa sạch bằng giàn phun nước hiện đại thì .....





.....hàng trăm dân nghèo đang chờ khu xữ lý phế thải mở cửa





và có quản lý kiểm tra xem có lao động dưới 16 tuổi hay không và ...





khi cửa mở thì bà con tranh nhau phóng xe vào bải rác ...





hàng trăm con người đang cặm cụi dưới ánh sáng đục của trời khuya





Họ phải rời bải trước 6 giờ sáng với những gì đã lượm được ...





Mỗi đêm mò trong bải hôi thối họ kiếm được từ 30.000 đến 80.000.
Trong khi đó các quan thi nhau ăn chơi xã láng, mỗi đêm xài hang triệu tiền thuế của dân .



THANH NIÊN ƠI! HÃY THỨC TỈNH!

Em nhậu nhẹt, chưởi thề sùi bọt mép,
Em xì ke, thuốc “lắc“* kiếp phù vân,
Em vong thân đối diện với tử thần,
Em minh mẫn phải bán thân nuôi Mẹ.

Em bảnh chọe nhờ con “ông”, cháu “bác”,
Em hiền lành phải bươi rác kiếm ăn,
Em nông dân sang xứ lạ nhọc nhằn,
(Nếu may mắn vay được tiền thế chấp)

Đảng cao, sang vì các em cúi thấp!
Bầm dập đời vì tay đảng mánh mung
Tủi nhục chung trong Giấc Ngủ Đường Cùng
Hãy thức tỉnh! Trống Quang Trung thúc giục!

Trần Quốc Toản khi xưa không chịu nhục
“Báo hoàng ân”: “Phá cường địch” đời Trần
Hàm Tử Quan, Chương Dương Độ: liều thân
Thành dũng tướng từ Bình Than thuở nhỏ.

Nương hướng gió Hoa Lài vừa bung nở:
Hỡi Các Em từng khốn khó làm gương,
Hỡi Các Em đang thất vọng chán chường,
Hãy đoàn kết mở Đường cho dân tộc.

Phải chiến đấu Hoa Tự Do mới mọc!
Phải hy sinh khó nhọc mới ấm no
Thức đi em! Hãy buông bỏ so đo!
Dân biển khổ! Em còn chờ chi nữa?

Đừng hèn hạ các em! Hãy chuyền Lửa!
Chuyền cho nhau bao chí cả hùng anh
Vùng lên đi! Đốt sạch đảng gian manh
Hãy dũng mãnh cứu san hà nguy biến!


Ý Nga, 13-3-2011
*Esctasy



thuylinh
#19 Posted : Wednesday, March 30, 2011 12:13:47 PM(UTC)
thuylinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 534
Points: 1,686
Location: Canada

Thanks: 1187 times
Was thanked: 353 time(s) in 196 post(s)
Một bài thơ viết từ SAIGON rất là hay...
Quê Hương và Chủ Nghĩa

( Gửi tuổi trẻ Việt Nam )
EM hãy ngồi xuống đây
Anh kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy
Ngậm ngùi như khói bay
Con ngựa già một đời
Chưa thấy được ngày vui
Mắt mỏi mòn trông đợi
Những mầm cỏ xanh tươi.
Đã bao nhiêu năm rồi
Hướng nhìn về xa xôi
Tâm tư đau nhức nhối
Cuộc đời vẫn nổi trôi
Em nhìn về tương lai
Cố dấu tiếng thở dài
Mắt dường như ngấn lệ
Có phải vì khói cay?
Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,


Chủ nghiã dạy em: thù hận hờn căm
Chủ nghiã dạy em: độc ác bất nhân
Chủ nghiã dạy em: lọc lừa xảo trá
Chủ nghiã dạy em: dối gian trăm ngả
Chủ nghiã dạy em: bội phản vong ân
Chủ nghiã dạy em: giết chết lương tâm
Chủ nghiã dạy em: vô thần đấu tố
Chủ nghiã mù: rước voi dày mả Tổ
Chủ nghiã ngu: thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghiã bưng bô: xây dựng thiên đàng
Chủ nghiã lừa em: những con bò sữa
Chủ nghiã bất lương: ma cô nhà chứa
Chủ nghiã tú bà: dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghiã cò mồi: vơ vét luôn tay
Chủ nghiã cai thầu: bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghiã lưỡi câu: móc mồi dân tộc
Chủ nghiã bịp lừa: bánh vẽ tự do
Chủ nghiã cá ươn: tư tưởng vong nô
Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống
Ai nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ
Thứ dân chủ si ngu
Ai nhân danh chân lý
Thứ chân lý đui mù
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói ?
Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có rình rập trước sau

Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
Em đứng lên như đại dương dậy sóng
Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em tìm thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử


Tác gỉa Nguyễn Quốc Chánh - SAIGON

Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản: “Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân. Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động. Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu: “Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.
thunder
#20 Posted : Thursday, March 31, 2011 3:21:01 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)
NÓI VỚI BẠO QUYỀN

Không ai muốn lìa quê hương, tổ quốc
Để tha phương nương náu đất quê người
Để hung hiểm giữa muôn trùng sóng nước
Hải tặc bạo cuồng, thịnh nộ ngàn khơi ....

Nhưng vì chữ Tự Do, vì Lý Tưởng
Người lại người trốn lén, dắt nhau đi
Có những con tàu thoát vùng gió chướng
Nhưng có những tàu gặp cảnh gian nguy

Có những con tàu không còn vết tích
Tiếng thét hãi hùng chìm xuống đại dương
Có những xác người trôi vào vô định
Có những mảnh tàu vụn vỡ, tang thương !

Người sống sót trên đảo buồn tị nạn
Những hoàng hôn, nhìn biển, xót xa người
Trên mặt sóng, khói sương bay lãng đãng
Hay đó hồn oan tiếc nuối cuộc đời ...

Và người sống nhớ về người đã chết
Dựng tấm bia trên đảo họ dừng chân
Bia tưởng niệm những thuyền nhân nước Việt
Chết đau thương vì trốn chạy vô thần !!!

Hình ảnh đó là vết nhơ thế kỷ
Là những kinh hoàng nhân loại gớm ghê
Là sản phẩm đảng độc tài thống trị
Là nước Việt Nam khổ nạn, ê chề ...

Nên Việt Cộng muốn xoá đi tội ác
Do họ tạo ra mấy chục năm dài
Khi phá bỏ tấm bia sầu tị nạn
Là đảng giết người đã chết lần hai !!!

Vì đảng muốn những người cùng thế hệ
Phải quên đi lưỡi hái đảng gian hùng
Và gian dối để đời sau, hậu thế
Hiểu sai lầm hùng sử của Cha, Ông !

Ôi, hiểm độc của những lòng dã thú
Lưỡi rắn miệng hùm nói trắng thành đen
Bia dẫu phá, nhưng lương tâm, lịch sử
Vẫn muôn đời minh bạch tiếng chê, khen !

Cứ lừa mị cứ che đi sự thật
Cứ phá hết đi dấu tích oan hờn
Nhưng che được nào trời long, đất sập
Và phá được nào sức mạnh hỏa sơn ?!

Ngô Minh Hằng

thunder
#21 Posted : Thursday, March 31, 2011 11:59:33 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099
Points: 12,494

Thanks: 1924 times
Was thanked: 918 time(s) in 607 post(s)

Ngày Vinh danh cờ vàng tại Hoà Lan

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Là linh hồn của người Việt lưu vong
Là máu xương của bao người chiến sĩ
Đã kiên cường chống Cộng giữ non sông

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Mà đời Ba đã dại dột tay buông
Kể từ đó quê hương tràn dâu bể
Đau đớn tận cùng mắt lệ trào tuôn

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Trên đất quê người vẫn phất phới bay
Trong nắng sớm mai - màu cờ rạng rỡ
Tuổi trẻ con phải góp sức chung vai

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Nếu vào lớp bạn bè ai có hỏi
Hãnh diện trả lời gốc Tổ Hùng Vương

Cờ của con: Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Đừng bị lừa, cờ máu đỏ sao vàng
Hãy đập tan những mưu toan xảo quyệt
Trưng hình hồ, treo cờ đỏ máu tanh

Đây là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Ba xếp gọn gàng trong cặp của con
Cờ mỗi ngày sẽ theo con vào lớp
Để nhắc nhở con về một cội nguồn.

Phú Yên
Users browsing this topic
Guest
101 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.