Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

75 Pages123>»
QUÁN BÊN ĐƯỜNG - +-+-+
Long-Nhi
#1 Posted : Wednesday, May 4, 2011 12:01:37 PM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
QUÁN BÊN ĐƯỜNG (+-+-+)

quanbenduongbacong


Xin chào tất cả mọi người trong The Beauty of Vietnamese Culture
Hôm nay tôi xin mạn phép khai trương : Quán Bên Đường !

Thưa các bạn thân hữu gần xa, tôi là nick mới nhưng là người cũ. Dạo gần đây thấy khu này hoa lá hổng có "tươi màu" như lúc xưa.
À thì ra cô chủ nhỏ có vườn hoa xinh đẹp đã và "đang lo cho việc học" nên đã xa tít mù phương trời nào rồi.
Thế nên tôi tạm thời mở cái quán tạm bợ "cạnh lề đường" cho mọi người đi ngang có ghé trà nước, thi phú ca họa...hay tìm nơi "trút bầu tâm sự" giải tỏa cho vui ! Rất mong sự đóng góp và ủng hộ từ các bạn.
Chân Thành Cảm Ơn Wub Wub Wub
Chủ quán !Smile

+ thứ nhất : Hoa viên - Thi Quán

+ thứ hai : Sweet Home
+ thứ ba : My Home

Lối cũ anh về biết tìm đâu
MyTho
#2 Posted : Saturday, May 7, 2011 8:48:41 AM(UTC)
MyTho

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 77
Points: 30
Location: Mỹ Tho - Việt Nam

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
QUÁN BÊN ĐƯỜNG..


Nghe ca khúc Quán Bên Đường...............

Thơ: Bình Nguyên Lộc
Nhạc : Phạm Duy


Ngày xưa ngày xửa ngày xưa
Chiều mơ chiều nắng đẹp khoe mầu tơ
Hai đứa mình còn trẻ thơ
Rủ nhau ngồi ngưỡng cửa chơi thẩn thợ
À a a nhớ nhớ em còn mái tóc bánh bèo
À a a nhớ má chưa hồng da mét vì em nghèo
Ðầu anh còn húi trọc, còn húi trọc
Khét nắng hôi trâu thèm đi học, thèm đi học
Thèm đi học...

Em cầm một củ khoai
Ghé răng cạp vỏ rơi
Xong rồi mình chia đôi
Khoai sùng này lượm mót
Sao ngọt lại ngọt ghê
Giờ đây kỷ niệm ngày xưa
Giờ đây cảnh cũ chìm xa mù khơi
Gặp nhau một chiều lạnh mưa
Nhìn nhau quần áo bảnh bao mừng saọ

Nhìn em còn xinh còn tươi
Ðời em tưởng đâu là vui
Nhà em phải chăng là đâỷ
Dè đâu chẳng may là quán
Em bẹo hình hài đem bán...
Rồi em hỏi anh: làm chỉ
Cầm bút để viết ngày đêm, viết gì?
Ðời thối phải nói là thơm
Ngòi bút là chiếc cần câu miếng cơm
Em hỏi nghệ thuật là chỉ
Là đui, là điếc, là câm mà đị
Nhìn nhau lặng lẽ nhìn nhau
Nào có ai đánh mà sao lòng đaụ

Bánh ngọt cùng mời ăn
Nhớ chăng củ khoai ngon
Bánh tươm vàng như nắng
Bánh này mình chưa cắn
Sao mà miệng cay đắng?
Rồi xin một nụ cười thôi
Cười ư ? Anh đã vùi quên nụ cười
Thì xin vài giọt lệ rơi
Lệ em cạn đã từ lâu, người ơi
Trước khi từ giã hỏi nhau buồn hay là vui
Thì cứ hỏi ngay cuộc đờị..
Leo13
#4 Posted : Saturday, May 7, 2011 11:03:14 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
Leo13 di ngang thẩy tựa đề "quản bên đường" cho đừng chân ngẩm cỗng vào thẩy đẹp quả, mong mọi người ghé ững hộ Long Nhi + đang đọc tựa đề bên kia thẩy hay qua , nểu biểt xuổng khen rồi, làm thơ hay quả + nhiểu hình bông lan tui thỉch qua
Long-Nhi
#5 Posted : Sunday, May 8, 2011 8:20:00 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Xin cám ơn Chú Sư Tử tuổi 13, đã ghé "quán bên đường.3+".... Hôm nay là Mother's day... Long-Nhi xin chúc tới những ai đã làm Mẹ và những bạn trẻ với cương vị là con... những bài hát nồng nàn về "Mẹ- Con" thật dễ thương.




NGẪU HỨNG MẸ RU CON.

Nghe...ngẫu hứng Mẹ Ru Con Tường Nguyên- Phi Nhung (CD Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)


Hãy ngủ đi con giấc ngủ no tròn
Êm ả say nồng con ngủ cho ngon
Giấc ngủ ngây thơ để mẹ ước mơ
Ấp ủ trên tay những đường chỉ may

Múi chỉ yêu thương nhắc nhở luôn rằng
Bên những cánh đồng hay khắp nẽo quê hương
Áo bà ba đẹp sao mà thon thả
Dáng thiệt thà, vẫn mượt mà
Như lũy tre quê nhà khoe dáng bao ngày qua

Vất vả trên nương áo vẫn bên mình
Mến cả ân tình che nắng che sương
Áo dẫu đơn sơ cũng đầy ý thơ
Áo ở trong mưa để lòng ngẩn ngơ

Áo chẳng kiêu sa áo cũng khoe tà
Như những câu hò chân chất của quê ta
Áo bà ba mẹ may chờ con lớn
Sẽ mặn môi, nở miệng cười
Xinh xắn thêm chan hòa trong chiếc áo bà ba

Ơi ..à á ơi ...ơi à á ơi
Ơi ..ớ ớ ơi à ơi .. ơi ớ ớ ơi à ơi





LỐI VỀ ĐẤT MẸ


Nghe : Lối về đất Mẹ - Tường Nguyên- Tường Khuê (CD Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)



Ngày qua giã từ đất mẹ mà đi
Vì nghe tình quê tình nước đôi bề
Nước chia hai đường nước chưa về
Trót thương cho người lỡ câu thề
Lên đường từ ly, hỏi rằng lòng lưu luyến gì

Mẹ ơi chỉ còn đất mẹ mà thôi
để con, còn đi gìn giữ cho đời
đã mang trong lòng kiếp con người
Phải thương nhau hoài chớ quên lời
Mong một ngày mai chan hòa đất mẹ niềm vui

À ơi ... à ơi .....à ơi
Mẹ thương con ra cầu ái tử
Vợ trông chồng lên núi vọng phu
Chiều chiều trông về viễn khu
Lòng căm hờn oán quân thù
À ơi ... à ơi .....à ơi


Chiều nay lối về đất mẹ là đây
Đường xưa còn ấp ủ bóng trăng gầy
Có nghe đêm trường tiếng ai cười
Có nghe đêm trường tiếng ru hời
Suối lệ đoàn viên giữa lòng đất mẹ triền miên





MẸ ƠI !!!

Nghe bài hát : Mẹ ơi !...Tường Nguyên..(Cd Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)

Một bài hát thật hay, nói về nỗi cơ cầu của một người Mẹ già đêm đêm về "lượm lon" trên đường khuya......mỗi ngày nhặt rác "lượm lon"...chắt chiu nuôi con nên người.!!!....Thương thay.


Lối cũ anh về biết tìm đâu
Long-Nhi
#7 Posted : Sunday, May 8, 2011 8:38:09 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
________________________________________

Trung Tâm Asia » General » The Beauty of Vietnamese Culture » HOA VIÊN - THI QUÁN



HOA VIÊN - THI QUÁN


khoaitay

"Trăm năm trong cỗi đất trời
Có thơ có bạn, có người - có ta."
KT


..................

Hoa Ngô Đồng


Hoa Ngô Đồng tím ngắt chiều thơm
Anh mời em ngắm màu hoa tím
Hiểu nhau rồi tình yêu bất biến
Chim Phượng Hoàng gọi bạn đậu cành ngô.
Võ Quê



HOA NGÔ ĐỒNG


Màu tím chiều thơm, một cành ngô
Ta-em dạo bước ngắm bên hồ
Tâm đầu, hiểu ý tình như mộng
“Phượng Hoàng gọi bạn đậu cành ngô”.
Khoaitây-hoạ.


Hoa Sầu Đông

Lá sầu đông rụng vàng ngày đông
Cho hoa trắng đan mùa xuân tím
Đến rồi đi tình yêu ẩn hiện
Hương sầu đông tìm em giêng hai.
Võ Quê



HOA SẦU ĐÔNG

Cuối thu đông đến vội vàng
Nhớ em lặng lẽ một hàng “Sầu Đông”
Hỏi em còn nhớ hay không ?
Tím màu hoa trắng tình trong mặn mà.
Khoaitây.


CẨM TÚ CẦU - ĐÓA HOA CỦA MẸ










Lối cũ anh về biết tìm đâu
xuan hoang
#6 Posted : Monday, May 9, 2011 6:10:53 AM(UTC)
xuan hoang

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 702
Points: 2,148

Thanks: 376 times
Was thanked: 208 time(s) in 146 post(s)
Originally Posted by: Long-Nhi Go to Quoted Post
Xin cám ơn Chú Sư Tử tuổi 13, đã ghé "quán bên đường.3+".... Hôm nay là Mother's day... Long-Nhi xin chúc tới những ai đã làm Mẹ và những bạn trẻ với cương vị là con... những bài hát nồng nàn về "Mẹ- Con" thật dễ thương.


[center]

NGẪU HỨNG MẸ RU CON.

Nghe...ngẫu hứng Mẹ Ru Con Tường Nguyên- Phi Nhung (CD Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)

LỐI VỀ ĐẤT MẸ

Nghe : Lối về đất Mẹ - Tường Nguyên- Tường Khuê (CD Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)

MẸ ƠI !!!

Nghe bài hát : Mẹ ơi !...Tường Nguyên..(Cd Mơ Về Mẹ - Tường Nguyên)

Một bài hát thật hay, nói về nỗi cơ cầu của một người Mẹ già đêm đêm về "lượm lon" trên đường khuya......mỗi ngày nhặt rác "lượm lon"...chắt chiu nuôi con nên người.!!!....Thương thay.




Xin chào Long-Nhi !

Xin thay mặt cho những người đã được làm Mẹ - Cám ơn lời Chúc của Long-Nhi và những baì hát về Mẹ thật hay nhân ngày " Mother,s Day " .





xh.
thuylinh
#8 Posted : Tuesday, May 10, 2011 5:04:51 AM(UTC)
thuylinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 534
Points: 1,686
Location: Canada

Thanks: 1187 times
Was thanked: 353 time(s) in 196 post(s)
LILY OF THE VALLEY (Hoa Linh Lan)

Sự trở về của hạnh phúc
Linh lan-loài hoa biểu tượng cho tháng 5




Tên tiếng Việt: Hoa Linh Lan, Hoa Lan Chuông, Hoa Huệ Thung.

Tên tiếng Anh: Lily of the Valley, "Ladder to Heaven" (Chiếc thang đến Thiên Đàng), May Lily (Lily tháng 5), Our Lady''s Tears (Những giọt nước mắt của Đức Mẹ), Convall-lily (Lily quân anh).

Phân loại khoa học:

*
Giới (regnum): Plantae.
*
Ngành (divisio): Magnoliophyta.
*
Lớp (class): Liliopsida.
*
Bộ (ordo): Asparagales.
*
Họ (familia): Ruscaceae.
*
Chi (genus): Convallaria.
*
Loài (species): C. majalis.
*
Tên hai phần: Convallaria majalis L.

Ý nghĩa: Hạnh phúc tìm lại, Sự khiêm tốn.
Hoa mang vẻ đẹp lắng sâu
Thẹn thùng trong chiếc áo màu trắng trong
Lánh xa sắc nắng trời hồng
Lại yêu đất đến kiệt lòng dâng hương.
William Wordsworth

Linh lan hay lan chuông (danh pháp khoa học: Convallaria majalis), là loài duy nhất trong chi Convallaria thuộc một họ thực vật có hoa là họ Ruscaceae. Nó có nguồn gốc trong khu vực ôn đới mát của Bắc bán cầu tại châu Á, châu Âu và Bắc Mỹ. Nó là một loài cây thân thảo sống lâu năm có khả năng tạo thành các cụm dày dặc nhờ loang rộng theo các rễ ngầm dưới mặt đất gọi là thân rễ. Các thân rễ này tạo ra rất nhiều chồi mỗi mùa xuân. Thân cây cao tới 15-30 cm, với hai lá dài 10-25 cm và cành hoa bao gồm 5-15 hoa trên đỉnh ngọn thân cây. Hoa có màu trắng (ít khi hồng), hình chuông, đường kính 5-10 mm, có mùi thơm ngọt; nở hoa về cuối mùa xuân. Quả của nó là loại quả mọng màu đỏ, nhỏ với đường kính 5-7 mm.

Nó là một loại cây cảnh trồng phổ biến trong vườn vì các hoa có mùi thơm của nó.

Hoa Linh Lan (hoa lan chuông) thuộc loài lưu niên thân thảo thường mọc ở thung lũng sâu, dưới bóng râm những cây sồi hay ven những bờ suối mát. Mỗi cây chỉ có một cặp nhánh mà mỗi nhánh mang những chiếc lá thuôn dài cùng với một chùm hoa nở rộ. Lá và hoa linh lan chứa các glycozit như Convallimarin, Convallarin có tác dụng tim mạch và được sử dụng trong y học trong nhiều thế kỷ. Với các đơn thuốc quá liều nó có thể gây ngộ độc; các loài vật nuôi và trẻ em có thể bị thương tổn khi ăn phải linh lan.

Linh lan bị ấu trùng của một số loài thuộc bộ Lepidoptera phá hoại, như Antitype chi.

Những đóa hoa nhỏ trắng, xinh xắn dễ thương và đẹp ngọt ngào này mang ý nghĩa sự trở về của hạnh phúc (the return of happiness - hạnh phúc tìm lại). Hoa lan chuông nở rộ vào tháng 5, mang về những đợt thời tiết ấm áp nên nó tượng trưng cho niềm vui trở lại. Trong một thời gian dài nó là biểu tượng cho sự nhún nhường và trinh bạch bởi hoa có màu trắng tinh khiết và đầu hoa cuối xuống. Có một huyền thoại kể về tình yêu của bông hoa Linh Lan dành cho chú chim Sơn Ca đã không trở lại khu rừng xưa cho đến khi hoa Linh Lan nở vào tháng 5.



Hoa này trong tiếng Anh còn được gọi là Our Lady's tears (Nước mắt của Đức Mẹ) do, theo một truyền thuyết, những giọt nước mắt của Đức Mẹ đồng trinh Mary rơi trên cây thánh giá đã trở thành hoa linh lan. Theo một truyền thuyết khác, hoa linh lan cũng đã xuất hiện từ máu của Thánh Leonard trong trận chiến của ông với con rồng. Hoa Linh Lan còn là biểu tượng cho sự phục sinh của Chúa. Lily of the valley thường được các linh mục trồng để trang trí bệ thờ và còn được gọi là Ladder to Heaven (thang dẫn lên Thiên Đàng) bởi những bông hoa nhỏ bé hình chuông xinh xắn này mọc lên đều đặn từ cuống, giống như những bậc thang.

Các tên gọi khác trong tiếng Anh là May Lily (huệ tháng Năm), May Bells (hoa chuông tháng Năm), Lily Constancy (huệ chung thủy), Ladder-to-Heaven (thang tới thiên đường), Male Lily and Muguet v.v.

Theo truyền thống, hoa linh lan được bán tại Pháp trên các đường phố vào ngày 1 tháng 5. Kể từ năm 1982, hoa linh lan là quốc hoa của Phần Lan. Nó là loài hoa chính thức của các hội đoàn như Pi Kappa Alpha, Kappa Sigma và của liên đoàn các bà xơ Alpha Epsilon Phi tại Hoa Kỳ.

Tên gọi "lily of the valley" ("linh lan") cũng được sử dụng trong một số bản dịch ra tiếng Anh của Kinh Thánh phần Nhã ca 2:1, mặc dù từ trong tiếng Hêbrơ là "shoshana" nguyên thủy được dùng tại đó không chắc chắn có phải để chỉ loài hoa này hay không.

Linh lan còn được dùng làm thuốc. Xa xưa, người ta tin rằng hoa lan chuông có thể làm tăng trí nhớ, hoàn lại giọng nói; bôi dung dịch hoa trên trán và sau cổ giúp thông minh. Mặc dù mang nhiều năng lực huyền thoại vậy, tất cả các bộ phận của cây hoa đều độc. Lá của chúng có thể tạo ra thuốc nhuộm màu xanh cỏ với nước vôi.



LE TEMPS DU MUGUET - FRANCIS LEMARQUE.
http://www.youtube.com/w...ZVU&feature=related


Il est revenu, le temps du muguet
Comme un vieil ami retrouvé
Il est revenu flâner le long des quais
Jusqu'au banc où je t'attendais
Et j'ai vu refleurir
L'éclat de ton sourire
Aujourd'hui plus beau que jamais

Le temps du muguet ne dure jamais
Plus longtemps que le mois de mai
Quand tous ses bouquets déjà seront fanés
Pour nous deux rien n'aura changé
Aussi belle qu'avant
Notre chanson d'amour
Chantera comme au premier jour
Il s'en est allé, le temps du muguet

Comme un vieil ami fatigué
Pour toute une année, pour se faire oublier
En partant il nous a laissé
Un peu de son printemps
Un peu de ses vingt ans
Pour s'aimer, pour s'aimer longtemps


Mùa hoa muguet trở lại
Như người bạn xưa tìm về
Hoa trải dài bờ ke
Tới tận chiếc ghế băng bên hè ,nơi anh ngồi chờ em.

Và anh thấy nở sáng bừng
Trên khuôn mặt em vui tươi
Nụ cười
Đẹp hơn bao giờ hết.
Mùa muguet ngắn ngủi
Chẳng qua nổi tháng Năm
Những đóa hoa rồi sẽ úa tàn
Nhưng với hai ta, sẽ chẳng gì thay đổi
Vẫn đẹp mãi khúc ca tình yêu
Ta đã hát trong ngày đầu tươi mới.

Đã hết rồi, mùa hoa muguet
Người bạn xưa đã ra đi mỏi mệt
Tìm lãng quên một năm dài biền biệt
Người để lại cho ta
Một chút mùa xuân xa
Một chút tuổi hai mươi yêu dấu
Để yêu nhau ,để yêu nhau dài lâu.


http://img182.imageshack.us/img182/4787/43577894xw0.jpg

YuMe.blog
popcorn
#9 Posted : Tuesday, May 10, 2011 5:47:03 AM(UTC)
popcorn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/15/2011(UTC)
Posts: 97
Points: 297
Location: Northpole

Thanks: 23 times
Was thanked: 12 time(s) in 11 post(s)
Originally Posted by: thuylinh Go to Quoted Post
LILY OF THE VALLEY (Hoa Linh Lan)

Sự trở về của hạnh phúc
Linh lan-loài hoa biểu tượng cho tháng 5




[color=blue]Tên tiếng Việt: Hoa Linh Lan, Hoa Lan Chuông, Hoa Huệ Thung.



Popcorn cám ơn chị Thuỳ Linh , pop rất thích hoa Lily of the valley ... hoa nhỏ bé với maù trắng trong và hương thơm thật tuyệt...! trước kia pop còn ở vùng ấm , mẹ pop trồng nhiều hoa này trong vườn , mỗi năm đến tháng 5 , hoa nở rộ ...thật dễ thương !

Chúc chị Thuy Linh ngày mới vui nhiều .
pop
Long-Nhi
#10 Posted : Tuesday, May 10, 2011 10:23:57 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Hân hạnh chào đón các bạn Xuan Hoang, Thuy Linh, popcorn ...đến với "quán bên đường" hy vọng giây phút dừng chân giữa hoa, thơ, nhạc...các bạn sẽ thoải mái hơn....xin cảm ơn


Mời các bạn nghe ca khúc " Riêng Một Góc Trời"



RIÊNG MỘT GÓC TRỜI.

Tình yêu như nắng nắng đưa em về bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió gió mang câu thề xa rời chốn xưa
Tình như lá úa rơi buồn trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi mây vẫn mây trôi hắt hiu tình tôi

Người vui bên ấy xót xa nơi này thương hình dáng ai
Vòng tay tiếc nuối bước chân âm thầm nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói mơ hồ trong bóng tối
Em đã xa rồi tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời

Người yêu dấu người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say bờ môi ướt mi cay
Nay còn đâu

Tìm đâu thấy tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi là hạnh phúc rã rời
Người ơi

Một mai em nhé có nghe thu về trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh hát câu mong chờ em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi trong cơn mê này mình nhớ thương nhau

RIENG MOT GOC TROI
Lối cũ anh về biết tìm đâu
Leo13
#11 Posted : Wednesday, May 11, 2011 8:36:34 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
Cám on Long Nhi chào đón Leo13 và cho nghe nhạc về mẹ rât hay, chấm bài số1 và số 3, thanks TLinh cho đọc vế muguet
cho Leo13 đễ bài này nói về mẹ hơi trễ nhưng thâý rất hay, đúng với tưạ đề , đọc rất cãm động


*Một câu truyện cảm động tác phẩm "Người Mẹ Điên" của Vương Hằng Tích được xếp vào dạng "ký lục - bút ký ghi chép" và sau khi lên mạng đã được lưu truyền khắp nơi, được hàng triệu bạn đọc yêu thích.*
*"** Người Mẹ Điên **" * Vương Hằng Tích

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!".
Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi:
"Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!".
Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nế13u lây sang tôi thì phiền lắm.

Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán:
"Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra,
bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi.
Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong
đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"

Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn
không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."

Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà
nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được.
Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm.
Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi:
"Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"


*Ai đang được hưởng hạnh phúc thì cần trân trọng và yêu quí.*


Long-Nhi
#12 Posted : Wednesday, May 11, 2011 9:37:54 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Ôi !! sư tử tuổi 13 ơi !!...
Không biết Long-Nhi gọi như vậy thì có ảnh hưởng gì không ? Rất cám ơn sư tử vì đã share cho bài viết Về Mẹ hay đến thế.

Có ngại cho Long-Nhi hỏi : Sư tử quê quán nơi đâu mà sao lại sưu tầm bài viết hay đến thế... mà lại nói giọng Huế...có phải người Huế không ?
hân hạnh làm quen...
Lối cũ anh về biết tìm đâu
Leo13
#13 Posted : Wednesday, May 11, 2011 10:30:29 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
Originally Posted by: Long-Nhi Go to Quoted Post
Ôi !! sư tử tuổi 13 ơi !!...
Không biết Long-Nhi gọi như vậy thì có ảnh hưởng gì không ? Rất cám ơn sư tử vì đã share cho bài viết Về Mẹ hay đến thế.

Có ngại cho Long-Nhi hỏi : Sư tử quê quán nơi đâu mà sao lại sưu tầm bài viết hay đến thế... mà lại nói giọng Huế...có phải người Huế không ?
hân hạnh làm quen...

Chào, Leo13 cám ơn LN khên bài đó, o co chi hết Leo thứ 13 , hân hạnh làm quên vởi LN, Leo 13 người miền nam, Leo13 cỏ tụi bạn chia sẽ cải hay, do đỏ cỏ nỏi search trên web, bài cua Leo13 o = 1 sổ bài trong thi vân "HOA VIÊN - THI QUÁN"cua LN,
"Trăm năm trong cỗi đất trời
Có thơ có bạn, có người - có ta." Leo13 thỉch câu này ghê,
Long-Nhi
#15 Posted : Wednesday, May 11, 2011 10:44:24 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Sư tử ơi ! Nhìn xem lại hai câu thơ đi...của nhóc Khoaitây chứ không phải của Long-Nhi...
Laugh Laugh Laugh Laugh
Lối cũ anh về biết tìm đâu
popcorn
#17 Posted : Wednesday, May 11, 2011 6:20:16 PM(UTC)
popcorn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/15/2011(UTC)
Posts: 97
Points: 297
Location: Northpole

Thanks: 23 times
Was thanked: 12 time(s) in 11 post(s)

Dạ ! popcorn xin chào Long-Nhi - Không biết pop phải xưng hô thế naò cho đúng " trật tự " vì pop thấy bên Nhà " Lời Hay Ý Đẹp " Long-Nhi có mở đầu câu " Cám ơn đời đã cho tôi đi trọn cuộc sống này, tôi đánh cột móc giới hạn cuộc đời mình bằng "60 năm".Nếu đúng vậy thì không biết popcorn phải gọi Long-Nhi bằng " Chú hay Cô " ? Popcorn rất vui được làm quen và mong được Cô (Chú ) chỉ dạy thêm .
Chúc Cô ( Chú )được " buôn may bán đắc " sẽ có nhiều Bạn và Các anh Chị ghé qua Quán cùng nhau thi phú ca họa...hay trút bầu tâm sự ...!
Cháu
popcorn
popcorn
#19 Posted : Wednesday, May 11, 2011 6:54:37 PM(UTC)
popcorn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/15/2011(UTC)
Posts: 97
Points: 297
Location: Northpole

Thanks: 23 times
Was thanked: 12 time(s) in 11 post(s)



Tử Vi Hoa


Mịch Luân các hạ văn chương tĩnh
Chung cổ lâu trung khắc lậu trường
Độc toạ hoàng hôn thuỳ thị bạn
Tử vi hoa đối tử vi lang



Dịch nghĩa

Dưới gác Mịch Luân đã yên lặng chuyện văn chương
Chuông trống lầu canh báo đêm đã vang xa
Một mình ngồi từ sáng đến chiều, ai là bạn?
Hoa tử vi đối mặt với người yêu hoa tử vi


Bản dịch của Ngô Văn Phú




Long-Nhi
#18 Posted : Wednesday, May 11, 2011 9:46:51 PM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Originally Posted by: popcorn Go to Quoted Post

Dạ ! popcorn xin chào Long-Nhi - Không biết pop phải xưng hô thế naò cho đúng " trật tự " vì pop thấy bên Nhà " Lời Hay Ý Đẹp " Long-Nhi có mở đầu câu " Cám ơn đời đã cho tôi đi trọn cuộc sống này, tôi đánh cột móc giới hạn cuộc đời mình bằng "60 năm".Nếu đúng vậy thì không biết popcorn phải gọi Long-Nhi bằng " Chú hay Cô " ? Popcorn rất vui được làm quen và mong được Cô (Chú ) chỉ dạy thêm .
Chúc Cô ( Chú )được " buôn may bán đắc " sẽ có nhiều Bạn và Các anh Chị ghé qua Quán cùng nhau thi phú ca họa...hay trút bầu tâm sự ...!
Cháu
popcorn



Chào Popcorn. Nghe Popcorn nói mà trịnh trọng quá. Thế theo ý Popcorn thì muốn gọi Long-Nhi bằng gì? Phải tôi đã đi trọn cuộc đời.... Nếu Pop muốn làm quen thì cứ gọi bằng chú là được rồi...cái sở học của tôi thô thiển, chắc phải học thêm từ các bạn.
Thân.
Lối cũ anh về biết tìm đâu
Long-Nhi
#20 Posted : Thursday, May 12, 2011 9:41:23 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)


Thương Tím

Áo tím em thường hay mộng mơ
Vì thương, anh viết gửi vần thơ
Chắc là tuổi trẻ em còn nhớ
Áo tím một tà...ai ước mơ


BảoLong - Gửi người mơ mộng



Nghe ca khúc : Nàng Yêu Hoa Tím-
Lối cũ anh về biết tìm đâu
popcorn
#21 Posted : Friday, May 13, 2011 5:50:53 AM(UTC)
popcorn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/15/2011(UTC)
Posts: 97
Points: 297
Location: Northpole

Thanks: 23 times
Was thanked: 12 time(s) in 11 post(s)

60 Năm cuộc đời















popcorn kính tặng Chú Long-Nhi baì hát " 60 năm cuộc đời "
Chúc Chú luôn vui nhộn như baì hát .



Long-Nhi
#22 Posted : Friday, May 13, 2011 9:06:26 AM(UTC)
BảoLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/18/2011(UTC)
Posts: 217
Points: 666
Location: Bến Cũ

Thanks: 121 times
Was thanked: 214 time(s) in 118 post(s)
Long-Nhi cảm ơn Popcorn nhiều .


Long-Nhi cảm thấy nhớ một màu áo tím ngày xưa... Nên chia sẽ với các bạn bài hát chiều tím.



CHIỀU TÍM

Chiều tím chiều nhớ thương ai, người em tóc dàỉ
Sầu trên phím đàn, tình vương không gian,
Mây bay quan san, có haỷ

Đàn nhớ từng cánh hoa bay, vần trăng viễn hoài
Màu xanh ước thề, dòng sông trôi đi
Lúc chia tay còn nhớ chăng?

Ai nhớ ... mắt xanh năm nào
Chiều thu soi bóng, nắng chưa phai màu
Kề hai mái đầu nhìn mây tím ... nhớ nhau ...

Chiều tím chiều nhớ thương ai, còn thương nhớ hoài
Đàn ơi nhắn dùm người đi phương nao
Nếp chinh bào biếc ánh sao ...

--ooo(..)ooo--

Từ đấy đàn nhớ thanh âm chùng dây vỹ cầm
Người xa vắng rồi chiều sang em ơi!
Thương ai hoa rơi lá rơi ...

Người ấy lòng hướng trăng sao, hồn say chiến bào
Tìm trong tiếng đàn ... mùi hương chưa phai
Ý giao hoan người nhớ chăng?

Mây gió ... bốn phương giăng hàng
Mùa thu thêu áo nét hoa mơ màng
Và em với chàng kề vai áo ... vấn vương

Chiều hỡi! Đàn nhớ mong nhau, tình thương bắc cầu
Người đi hướng nào ? Tìm trong chiêm bao
Tóc bay dài, gió viễn khơi ...
Lối cũ anh về biết tìm đâu
1 user thanked Long-Nhi for this useful post.
Xuân Hương on 2/14/2013(UTC)
Leo13
#16 Posted : Saturday, May 14, 2011 9:22:43 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
Originally Posted by: Long-Nhi Go to Quoted Post
Sư tử ơi ! Nhìn xem lại hai câu thơ đi...của nhóc Khoaitây chứ không phải của Long-Nhi...
Laugh Laugh Laugh Laugh

Chào, Leo13 cám ơn KTây nhén, nhưng trước cám on LNhi post do đó mới thích câu đó, hôm nay vô thay LN thich màu tím do đo sẽ ráng search bài gì có màu tím sẽ đêm vô tặng LN, bài YVân hát rất hay
Users browsing this topic
Guest (2)
75 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.