Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

15 Pages«<1112131415>
LỜI HAY - Ý ĐẸP !!!
Khoaitây
#243 Posted : Sunday, July 7, 2013 9:51:59 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)
Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
Mùa Thu Lá Bay
#244 Posted : Wednesday, July 10, 2013 4:51:54 AM(UTC)
Mùa Thu Lá Bay

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 46
Points: 138
Location: Đường Chiều Lá Rụng

Thanks: 9 times
Was thanked: 16 time(s) in 11 post(s)





Ta đi nhặt lá ven đường
Gom đầy nỗi nhớ, yêu thương một người.
1 user thanked Mùa Thu Lá Bay for this useful post.
Leo13 on 8/18/2013(UTC)
Mai Diệp Phương
#245 Posted : Thursday, July 11, 2013 9:58:36 PM(UTC)
Maidiepphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 8/23/2012(UTC)
Posts: 61
Points: 183
Location: Diệp Thanh

Thanks: 53 times
Was thanked: 101 time(s) in 44 post(s)



Nhớ một người chẳng thể nói... yêu một người chẳng thể quên.Smile
chiều tím
#247 Posted : Wednesday, July 17, 2013 9:10:07 PM(UTC)
chieutim

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 262
Points: 810
Location: Nha Trang

Thanks: 207 times
Was thanked: 121 time(s) in 83 post(s)
Sống Trong Thế Giới Biết Ơn



Câu chuyện con lừa.

Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.








Thiền Sinh và Con Bọ Cạp.

Một thiền sinh ngắm nhìn dòng suối hiền hòa, bỗng nhiên trông thấy một con bò cạp rớt xuống suối. Vị thiền sinh này đưa tay vớt nó và nhẹ nhàng để nó lên mặt đất. Con bò cạp theo phản ứng tự nhiên là cong đuôi chích bất cứ ai đụng đến nó. Mặc dù bị nó chích rất đau, nhưng ông không hề tức giận, vì đã làm được một việc mà ông thích làm là cứu sống được con bò cạp. Sau đó, ông đứng lên đi, nhưng đi được vài bước, thì ông quay lại nhìn con bò cạp, thấy nó lại té xuống suối nữa. Ông vội vàng chạy lại vớt nó, rồi cẩn thận đặt nó lên mặt đất. Lần thứ hai cũng như lần đầu, ông cũng bị nó chích nữa.

Trông thấy cảnh tượng này, một sư huynh đứng bên cạnh bực mình, nói lớn: “Con bò cạp vô ơn bạc nghĩa như vậy, cắn hoài, cứu nó làm gì cho mệt. Kệ xác nó!”

Ông thản nhiên trả lời rất hay: “Chích là thói quen của con bò cạp, giúp nó là thói quen của tôi.”

Đó chính là thói quen của lòng từ bi. Chúng ta giúp đỡ người khác bằng một thái độ không mong họ phải biết ơn, đền ơn. Người như vậy mới làm nên đạo cả.

Nhưng triết lý của câu chuyện không ở góc độ này, mà muốn nói điều quan trọng hơn. Đó là nếu chúng ta muốn làm Phật sự, muốn dấn thân vào đời, muốn giúp đỡ mọi người, nếu không chịu đựng được những cú chích của con bò cạp, cú chích của những lời thị phi, của lời hãm hại, của sự đày đọa, của những gian lao thử thách, thậm chí là việc sát hại, chúng ta sẽ không bao giờ thành công được.

Vì thế, thiếu vắng lòng từ bi, lòng khoan dung, lòng kham nhẫn mà làm nhiều Phật sự chừng nào, lòng sân hận, buồn phiền của chúng ta càng dễ lớn chừng đó. Đôi lúc chúng ta làm Phật sự trở thành ma sự là vì vậy. Tâm huyết quá lớn, nhưng không có sự tu tập để chuyển hóa được nghịch cảnh, để thăng hoa đời sống tâm linh và đạo đức, thì sự sân hận, uất ức và sự si mê sẽ có cơ hội lớn mạnh, len vào tâm trí chúng ta để trở thành những thói quen mới. Đó là thói quen xấu trước những hoàn cảnh không thuận duyên.

Triết lý của câu chuyện ở chỗ đó. Chúng ta thấy bò cạp có thói quen chích. Nhân tình thế thái trong cuộc đời cũng như vậy. Đôi lúc chúng ta nhiệt tình với người nào đó quá mức, chúng ta giúp đỡ, xây dựng, giáo dưỡng người đó càng nhiều thì càng làm họ bị trói buộc, cho nên có câu giáo đa thành oán.

Thói quen của sự phản bội, của nhân tình thế thái là những thứ dễ làm chúng ta chán nản lắm và nếu như không có lòng chịu đựng được những cú chích của nhân tình thế thái thì tốt hơn chúng ta đừng bao giờ dấn thân hành Bồ tát đạo.








Sống Trong Thế Giới Biết Ơn.


Xin biết ơn những người khiển trách ta, vì các người giúp ta tăng trưởng định tuệ.

Xin biết ơn những người làm ta vấp ngã, vì các người khiến năng lực của ta mạnh mẽ hơn.

Xin biết ơn những người bỏ rơi ta, vì các người đã dạy cho ta biết tự lập.

Xin biết ơn những người phản bội và đâm sau lưng ta, vì các người đã tiêu trừ nghiệp chướng cho ta.

Xin biết ơn những người lường gạt ta, vì các người tăng tiến kiến thức cho ta.

Xin biết ơn những người làm hại ta, vì các người đã tôi luyện tâm trí của ta.

Xin biết ơn tất cả những người khiến ta được Kiên Định Thành Tựu.







Phạm Thiên Thu ( sưu tầm)
Khoaitây
#248 Posted : Thursday, July 18, 2013 9:28:21 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)
TÌNH CHA VÔ BỜ

Một câu chuyện thật về tình yêu

thương, niềm tin và hy vọng





Trên đời, những câu chuyện cảm động về tình mẹ có rất nhiều và bàng bạc trong văn chương. Tình mẹ cao thượng hy sinh tất cả cho con là điều không thể chối cãi. Lâu lâu mới đọc được một câu chuyện về tình cha, xin chia sẻ cùng các bạn.

Dick Hoyt đáng được tôn vinh là một người cha vĩ đại. Nếu ai đã trải qua cảm giác phải chăm sóc một người tật nguyền lâu năm, ắt sẽ thấy rằng không có một tình yêu nào có thể lớn hơn tình yêu của ông bố Hoyt với cậu con trai chưa sinh ra đời đã bị chẩn đoán mắc bệnh bại não (cerebral palsy), một loại bệnh tĩnh với các tổn thương não đã định hình khó có thể thay đổi.


Khởi đi từ bất hạnh

Năm 1962, Dick Holt đau xót nhìn đứa con trai chào đời trong tình trạng bị dây rốn quấn cổ và được chẩn đoán liệt não, sẽ phải sống như thực vật cả đời. Vì tình trạng đó, các bác sĩ khuyên vợ chồng Dick và Judy nên đưa con vào một trung tâm bảo trợ xã hội đặc biệt. Tuy nhiên, với lòng thương con vô bờ, Holt cha từ chối lời khuyên đó. Người cha trẻ mới 22 tuổi để ý thấy đôi mắt của Rick, tên đứa con, biết hướng mắt nhìn theo ông khi ông di chuyển quanh phòng. Vì vậy Dick hy vọng và tin tưởng rằng Rick vẫn có thể suy nghĩ và nhận thức được mọi sự việc xảy ra chung quanh.

Thế rồivợ chồng Dick tìm đủ mọi cách để giúp đứa con tham dự vào mọi sinh hoạt của gia đình. Khi làm bất cứ điều gì, họ cũng tâm niệm rằng Rick đang dõi theo và cố gắng nhận biết tất cả mọi việc, như bất cứ một đứa trẻ nào khác. Đôi vợ chồng nuôi dưỡng niềm tin một ngày con họ có thể giao tiếp được trong một chừng mực nào đó.

Họ đưa con đến những trung tâm phục hồi chức năng, đến cầu cạnh những nhà nghiên cứu y khoa, cho con tham gia vào tất cả các hoạt động gia đình, vui chơi trong vườn, giúp con tận hưởng niềm vui được bơi dưới nước mà đứa trẻ nào cũng khao khát hoặc đưa Rick đi cùng trong các kỳ nghỉ của gia đình Nói cách khác,cặp vợ chồng trẻ Dick và Judy đối xử với Rick như đối xử với một đứa trẻ bình thường. Để làm được điều đó, họ phải hy sinh hầu như tất cả những thú vui trong đời, dànhhết thì giờ bên Rick, tìm hiểu Rick và tiếp tục nuôi hy vọng.

Các bác sĩ, dù đã cố thuyết phục bố mẹ Rick rằng họ chẳng có chút hy vọng nào, dù có cố gắng đến đâu. Tuy nhiên, năm 11 tuổi, trong nỗ lực không thể tả được bằng lời, cha mẹ Rick đã thuyết phục các nhà khoa học Trường Đại học Tuft, bang Massachusetts kể cho Rick nghe một câu chuyện hài. Trước sự ngạc nhiên của họ, Rick đã cười. Các nhà khoa học thừa nhận rằng họ đã lầm, Rick vẫn nhận biết được thế giới sinh động quanh cậu và cậu rất muốn được tham gia và khám phá thế giới ấy.

Cuối cùng, người ta làm riêng cho Rick một chiếc máy tính đặc biệt, có thiết bị gắn vào đầu Rick, bộ phận duy nhất trên người cậu có thể cử động được đôi chút. Thiết bị này giúp Rick mã hóa những điều não cậu muốn nói và chuyển thành âm thanh điện tử. Điều đầu tiên mà cậu bé Rick nói với bố mẹ là một môn thể thao. Bậc phụ huynh đáng kính ấy giờ đây biết thêm một điều, niềm đam mê của con trai họ là thể thao.

Khi chiếc máy mang tên Hi vọng được gắn vào đầu Rick, cậu đồng thời được chấp nhận đến trường học. Cũng trong thời gian này, cậu bé bộc lộ niềm đam mê với môn điền kinh. Năm 1977, khi trường cậu bé có chương trình chạy marathon để quyên góp cho một học sinh bị tai nạn xe hơi, Rick đã nói với bố rằng: "Bố ơi, con muốn chạy để quyên tiền cho bạn ấy!". Một nguồn tin khác cho biết Rick đã nảy ra cảm hứng muốn tham dự vào các cuộc chạy thể thao sau khi xem một bài báo. Dick, một trung tá thuộc Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ, sửng sốt trước ý muốn bất ngờ hầu như không tưởng của đứa con 16 tuổi. Lòng ngập tràn vui mừng lẫn lo âu, người cha ôm con nói: “Được rồi con. Chúng ta sẽ chạy thi.” Thế rồi người cha 37 tuổi mà trước đó chưa hề chạy marathon bao giờ phải khổ luyện tập dợt để sẽ đẩy con chạy.



Thể hiện tình cha

http://saigontimesusa.co...uong/images/1350_1.jpeg


Dick bắt đầu tập luyện chạy mỗi ngày với một bao xi măng đặt trong chiếc xe lăn thay cho trọng lượng của Rick vì Rick bận học ở trường. Dick đã có thể cải thiện sức khỏe của mình rất nhiều mà ngay cả khi đẩy con, ông đã có thể tạo được một kỹ lục cá nhân là 5km trong 17 phút.

Sau khi hai cha con kết thúc cuộc đua đầu tiên dài năm dặm, Rick mừng rỡ nói: "Thưa cha, khi chúng ta đang chạy, con cảm thấy như con không còn tật nguyền nữa." Dù đang mệt muốn kiệt sức, Dick sung sướng rưng rưng nước mắt trước niềm vui của con.

Từ đó, vì niềm đam mê điền kinh và thể thao nói chung của đứa con tật nguyền, Dick cho con mượn thân xác để tham gia vào những cuộc thi triền miên được tổ chức tại nhiều nơi suốt năm trong và ngoài nước Mỹ với danh hiệu tham dự viên là “Team Holt”.

Năm 1984, Dick trở thành một vận động viên điền kinh nổi tiếng và được mời tham dự các cuộc thi ba môn phối hợp (bơi, đạp xe, chạy bộ). Đó vốn là cuộc thi dành cho những người có sức khỏe tốt và dẻo dai. Ban tổ chức muốn Dick tham gia và chỉ mình ông mà thôi, không có Rick. Ông từ chối. Năm kế tiếp, họ lại đưa ra lời mời tương tự, nhưng một lần nữa ông lại từ chối nếu không có con trai của mình cùng tham gia.

Dick nói với các nhà tổ chức, "Rick chính là lý do tôi tham gia các cuộc thi này; tôi không muốn thi đấu một mình. Rick là động lực thúc đẩy tôi. Hơn nữa, nếu không có Rick, tôi không biết phải làm gì với hai cánh tay của mình". Sau khi miệt mài thiết kế cho con những phương tiện an toàn như ban tổ chức yêu cầu, đội Hoyt được tham gia và về đích trong số 50% những người về đầu.

Sau khi hoàn tất cuộc đua Boston Marathon lần thứ 15, cuộc đua mà họ đã bị từ chối vào năm 1981 khi lần đầu tiên đăng ký tham gia, họ đã được tôn vinh như những Anh hùng của nước Mỹ nhân kỷ niệm lần thứ 100 môn marathon.

Năm 2003, Dick bị một cơn trụy tim, tuy nhiên, bác sĩ cho biết chính tình trạng sức khỏe tốt nhờ tham gia thể thao thường xuyên đã cứu sống ông. Sau khi hồi phục, hai cha con Dick và Rick lại tiếp tục những cuộc đua mới. Dick vẫn khăng khăng rằng chính con trai mình mới là vận động viên điền kinh, chứ không phải ông. Dick nói: "Tôi không biết phải giải thích thế nào, nhưng mỗi khi đứng đằng sau chiếc xe lăn của con trai, tôi cảm thấy lâng lâng khó tả. Rick là cỗ máy hoạt động của cả hai chúng tôi. Tôi cho Rick mượn thân thể mình, nhưng chính tinh thần của Rick mới là động lực thúc đẩy chúng tôi tiến về phía trước".


Thành tích 36 năm kiên trì

Mặc dù người ta nhìn thấy Dick và Rick Hoyt trên trường đua nhiều lần, nhưng không lần nào khán giả ngừng ngưỡng phục người cha đáng kính vừa chạy vừa đẩy con mình đang ngồi trong xe lăn, gò lưng đạp xe kéo theo một chiếc xe lăn lên dốc xuống đồi, hay vừa bơi vừa kéo đứa con tật nguyền.

Rick cũng đã chứng tỏ mình hơn cả một vận động viên "đặc biệt" khi lấy xong bằng tốt nghiệp Đại học Boston và trở thành người khuyết tật bại não đầu tiên tốt nghiệp đại học. Rick làm việc tại phòng thí nghiệm máy tính của trường, nơi anh có thể hỗ trợ phát triển một hệ thống giúp những người khuyết tật có thễ giao tiếp thông qua các cử động của đôi mắt. Rick nói: "Tôi đã chứng minh cho những người khuyết tật thấy rằng họ không nhất thiết phải suốt đời ngồi yên một chỗ và nhìn cuộc sống trôi qua trước mắt. Họ cũng có thể tới trường, có việc làm và tham gia vào các hoạt động hàng ngày trong xã hội”.

Tính đến hết năm 2009,Team Holt đã tham gia cả thảy 1.009 cuộc thi, trong đó có đủ các môn, từ marathon đến ba môn phối hợp và thậm chí cuộc chạy bộ vòng quanh nước Mỹ. Đội Holt luôn về đến đích trong các cuộc đua, có khi bỏ lại phía sau hơn một nửa số vận động viên khác và đôi lần về nhất.

Đội Hoyt được tôn vinh tên tuổi vào Viện Người Thép Danh Tiếng (IonmanHall of Fame) vào năm 2008.

Tính đến tháng Tư năm 2013, hai cha con Hoyt đã tham dự tổng cộng 1,077 cuộc chạy gay go đòi hỏi sức chịu đựng bền bỉ, trong số đó gồm có 70 cuộc đua chạy việt dã (marathon) và sáu cuộc đua tam hợp Người Thép (Ionman triathlon). Họ đã tham dự cả thảy 30 lần trong giải Boston Marathon. Ngoài ra, để bổ sung vào danh sách những thành tựu của họ, năm 1992 cha con Dick và Rick đạp xe và chạy vòng quanh nước Mỹ, hoàn thành khoảng đường dài 3,735 dặm (6,011 km) trong 45 ngày.

Khi dự thi ba bộ môn thể thao phối hợp triathlon, Dick bơi với giây cột quanh eo để kéo Rick nằm trên một xuồng phao. Qua phần đua xe đạp, Rick ngồi phiá trước một chiếc xe đạp dọc được thiết kế đặc biệt. Đối với phần chạy bộ, Dick đẩy Rick ngồi trên xe lăn.

Năm nay 2013, Dick đã là một người già 73 tuổi và Rick đã 51 tuổi nhưng mãi mãi vẫn là một đứa con tật nguyền. Mỗi lần chuyển đổi giữa các bộ môn thi từ bơi sang đạp xe đạp, từ đạp xe đạp đổi qua chạy bộ, người cha già phải thao tác thật nhanh tự tay bồng con đặt vào ghế, nai nịch an toàn, xong tiếp tục cuộc thi.



http://www.youtube.com/watch?v=QnN5bvVtVao


Thú thật cùng các bạn, cứ mỗi lần xem đoạn video này, tôi không khỏi nghẹn lòng, phải ngưng gõ bàn phím chữ và ngồi thừ ra một lúc. Đây quả là một trong những đoạn video về tình cha gây xúc động nhất).

Ngày nay, hai cha con Holt -hay nói cho đúng hơn là người cha Dick Holt đã già- mỗi năm dự đua ít hơn và dành thì giờ cho các cuộc nói chuyện trước công chúng nhiều hơn. Thuở bắt đầu sự nghiệp thể thao, họ tham gia 50 cuộc đua mỗi năm nhưng bây giờ chỉ nhắm mục tiêu tham dự còn khoảng phân nửa số lượng đó mỗi năm mà thôi. Holt cha cho biết chưa có ý định hoàn toàn rút lui các cuộc thi.






Ngày 08 tháng Tư năm 2013, một bức tượng đồng vinh danh cha con Hoyt đã được khánh thành gần khởi điểm của cuộc chạy đua Boston Marathon tại Hopkinton, Massachusetts.

Do vụ khủng bố đặt bom nổ ngày 15 tháng Tư, Đội Hoyt chưa kịp hoàn tất cuộc chạy đua Boston Marathon năm 2013. Lúc vụ nổ xảy ra, họ còn cách lằn mức đích khoảng một dặm và đã bị giới hữu trách cuộc đua chặn lại cùng với hàng ngàn vận động viên khác. Họ an toàn và được một người lái xe SUV ngang qua chở họ đến khách sạn Sheraton tạm trú.

Kết luận

Tình yêu vị tha thực sự giúp con người có được sức mạnh để làm những điều không tưởng. Sở dĩ ông Dick Hoyt có đủ kiên nhẫn và nghị lực trải qua tất cả những cuộc đua đầy thử thách là vì ông đã tìm thấy mục đích cao cả trong đời là đem lại niềm vui và hạnh phúc của con trai ông. Ông không muốn để cho con mình bị xem là người thừa trong xã hội. Ông muốn cho con tham gia vào các hoạt động xã hội để giúp con cảm thấy hạnh phúc. Vì lẽ đó, ông đã luôn cố gắng hơn bao giờ hết.

“Nếu trong tim ta có một tình yêu vô điều kiện, ta có thể tìm thấy cho mình một nguồn năng lượng to lớn để thực hiện những điều không tưởng. Ta có thể vượt qua những giới hạn của bản thân và chuyển hóa mọi giới hạn đó thành điều kỳ diệu.”

Khẩu hiệu của Đội Hoyt đó là “bạn có thế” và họ chính là sự minh chứng sống khẳng định bạn có thể khi bạn quyết định làm. Thông điệp của đội Hoyt đã làm rung động mọi người.



http://saigontimesusa.co...uong/images/1350_3.jpeg



Dù có mang trên người những khiếm khuyết về mặt thể chất hay không đi chăng nữa, chúng ta có thể học được rất nhiều từ câu chuyện của họ, hãy cho ước mơ của chúng ta một hy vọng, một cơ hội thứ hai để sống mặc cho tuổi tác có như thế nào đi chăng nữa, và hãy nhìn thế giới một cách rộng mở hơn. Câu chuyện của Rick và Dick cũng khiến cho chúng ta phải suy nghĩ lại về những gì chúng ta cho rằng “không thể” cho tới giờ và hãy thử cố gắng hết sức một lần nữa xem.

Tóm tắt về thành quả giúp con vượt lên trên số phận, Dick Holt nói: "Tôi yêu gia đình và chỉ muốn trở thành một người cha tốt nhất trong khả năng của tôi. Chỉ cần có được niềm vui khi ở bên cạnh con, được tận hưởng những giây phút đó, chúng tôi sẽ tiếp tục vượt qua được những khó khăn trở ngại phía trước”.

Qua 36 năm dài sống cho con và hy sinh cho con, ông quả xứng đáng là một trong những người cha tốt nhất thế giới.




Phan Hạnh sưu tầm
Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
Khoaitây
#249 Posted : Friday, August 2, 2013 7:24:25 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)

BỒ CÔNG ANH.



Lại một cánh hoa nhẹ bay...
Lo âu, phiền muộn bay đi rồi... bay đi thật xa, không bao giờ trở lại...
Sẽ mãi mãi trên trời cao, không đáp xuống ai đâu.
Cánh hoa phiền muộn bay mãi chẳng dừng chân...
Và ai sẽ chẳng ai còn lo âu buồn bã...
...
...
...Thổi nhẹ,
...
...Bay đi

Thổi nhẹ...
Vẫn không bay đi sao..?
Thổi nhẹ...
Còn lại một cánh hoa...
Yêu thương, phiền muộn, bình yên, hạnh phúc... tất cả đều bay đi rồi... Để xung quanh tràn ngập nắng ấm...
Còn một cánh hoa... Một chút tiếc nuối...
Để vào tim nhé, mãi mãi là một kỉ niệm đẹp chẳng bao giờ quên...Hoa bay hết rồi...
Nhưng sẽ có rất nhiều, rất nhiều bông bồ công anh khác mọc lên...Lời tiên tri của hạnh phúc...



(hội những người thích hoa Bồ Công Anh)
Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
chiều tím
#250 Posted : Tuesday, August 13, 2013 10:41:54 PM(UTC)
chieutim

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 262
Points: 810
Location: Nha Trang

Thanks: 207 times
Was thanked: 121 time(s) in 83 post(s)


































2 users thanked chiều tím for this useful post.
Leo13 on 8/18/2013(UTC), Khoaitây on 8/18/2013(UTC)
Mai Diệp Phương
#251 Posted : Friday, August 16, 2013 1:11:32 AM(UTC)
Maidiepphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 8/23/2012(UTC)
Posts: 61
Points: 183
Location: Diệp Thanh

Thanks: 53 times
Was thanked: 101 time(s) in 44 post(s)














2 users thanked Mai Diệp Phương for this useful post.
Leo13 on 8/18/2013(UTC), Khoaitây on 8/18/2013(UTC)
Leo13
#252 Posted : Sunday, August 18, 2013 8:14:59 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
chào, Leo rẩt thìch topic này, o vô thôi vô là Leo ngoi doc toi doc lui, cam on moi nguoi tim duoc nhung câu hay, Leo o tim duoc gi het, di dao roi luom lac câu nay cua Tus nhén, xin muon dễ day o biet ai doc thay ra sau , Leo thay co vẽ đủng à ta BigGrin y quên dung phân nữa thoi, vi tuy theo nguoi nhén .

2 users thanked Leo13 for this useful post.
Khoaitây on 8/18/2013(UTC), thuylinh on 8/27/2013(UTC)
Khoaitây
#253 Posted : Sunday, August 18, 2013 8:27:42 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)
Một dấu chấm thang ! giữa phố thị xô bồ hối hả...Thèm một khúc dân ca quê mẹ, muốn được trầm mình trong chiếc ao tuổi thơ của những ngày hè oi ả, thích đội nón lá sen đi chân đất, buột miệng nghêu ngao một cái gì vô ý niệm...

Tuổi thơ là những ngày qua đi, qua đi đầy kỉ niệm
Tương lai là một chuỗi ngày đằng đẳng với những ước mong.

Leo ui... Lâu quá Khoai mới thấy Leo ghé qua chồ này há... Mong là leo của Quán Bên Đường luôn vui khỏe...hì hì hì.
Tính qua tinh lại cũng sáu mươi ngày rồi Leo ơi....LOL LOL LOL LOL




Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
1 user thanked Khoaitây for this useful post.
Mai Diệp Phương on 8/19/2013(UTC)
Mai Diệp Phương
#254 Posted : Monday, August 19, 2013 5:59:28 AM(UTC)
Maidiepphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 8/23/2012(UTC)
Posts: 61
Points: 183
Location: Diệp Thanh

Thanks: 53 times
Was thanked: 101 time(s) in 44 post(s)


Nếu đời ta là cỏ dại thì xin được một lần in dấu chân người. Những cuộc tình đi qua, đơm hoa, rồi sầu héo. Đời có nghĩa gì nếu như thiếu vắng yêu thương. Kiếp người gửi chốn phù du, chẳng còn gì để lại ngoài trái tim mang hình hài cỏ úa.

Mai Diệp Phương

1 user thanked Mai Diệp Phương for this useful post.
thuylinh on 8/27/2013(UTC)
Khoaitây
#255 Posted : Wednesday, August 21, 2013 10:43:18 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)



Một thoáng mênh mông...!!!
Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
thuylinh
#256 Posted : Tuesday, August 27, 2013 3:50:00 AM(UTC)
thuylinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 534
Points: 1,686
Location: Canada

Thanks: 1187 times
Was thanked: 353 time(s) in 196 post(s)
Nhìn Lại

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn



Những mầm non vừa mới nhú trên những cụm hoa chúm chím trong vườn mới mấy ngày qua nay đã xanh màu , khắp vườn trên những cây Lê , cây Táo đã được kết chùm những bông hoa trắng tinh đặc quánh... điểm tô cho khu vườn trong những ngày đầy nắng vàng của những ngày Xuân ngập tràn tiếng chim ca vang rộn
Sau một cơn mưa đá (Hail damage) đổ xuống thành phố nơi tôi sinh sống, tất cả đều não nề xáo xác, tan tác sau một trận cuồng phong trút xuống nhân gian...tất cả sự bình yên cố hữu của khu vườn nay bỗng tan tác điêu tàn, những bông hoa , những lá xanh, những cành cây chao đảo cội.

Trở về nhà với bộn bề những hoang tàn của sự tàn phá của đất trời, những vũng nước, những đống đá lạnh băng còn đọng lại sau cơn tàn phá...và tai nạn lại phũ phàng đổ xuống cuộc đời.

Thời gian bình yên nhất trong cuộc đời chính là lúc ta đi vào những tai biến của cuộc đời, khi thân xác bị đưa lên bàn mổ...khi một mình "vượt cạn" hay đối diện với cơn đau xác thịt, có chăng những biến cố ấy nhắc nhớ cho con người có chút thời gian nhìn lại mình...nhìn lại những bất biến của vũ trụ, những thay đổi của tình người, những lụy phiền của nhân gian...

Một mình đối diện với bóng đêm, một mình đối diện với tai ương, một mình lặng lẽ nhìn mình ...đó chính là cái thú mà từ lâu tôi vẫn thường nhận diện và bềnh bồng trôi giữa cái thế giới của riêng mình, lặng lẽ nhìn bầu trời đen đang pha trộn những mảng màu hồng ...

Mới chợt nhận ra rằng :
Hay chính trái tim con người đang bị pha trộn những mảng màu không thật.
Thời gian được nghỉ ngơi , sau những năm tháng lặn lội kiếm tìm những gì mà muôn người cùng nhau
hăm hở cho đến mục đích và có cho được những thứ đó...rồi chen nhau giải bày phô trương những cái mà họ có được...
Rồi nào có ích chi ...giá như trong một giây phút bất biến xảy ra của một ngày nào...một ngày như hôm nay...bỗng nhiên mảng màu không thật ấy úp chụp lên xác thân...Rồi cũng chỉ là một lần tiễn đưa, một lần từ biệt ...rồi mãi mãi.

Bầu trời giữa đêm đen bấy giờ chỉ còn lại chính màu thời gian nguyên thủy

Sầu dâng cũng tựa lá rơi
Đong lưng...rồi lắc, đong đầy ...lại vơi

***

Mở bung cánh cửa vào một đêm trăng rọi xuống khu vườn đầy bóng lá...những sợi tơ trời mong manh trên bầu trời đêm, giống như những sợi tóc mong manh đầy màu sắc chợt ẩn chợt hiện giữa bầu trời đêm huyễn hoặc.

Những sợi tơ kia...có khi nào buộc nổi đời ai đó với nhau

Hay chỉ là điểm tô cho bức tranh đêm thêm huyền bí

Hay chỉ đong đưa...nghiệt ngã cùng thời gian và cuốn nhòa theo từng cơn gió cuốn.

Những chiếc lá cuốn xô khi lìa cành rồi cũng chao đảo lặng thầm trôi về cội vẫn là triết lý bất di bất dịch của thế gian, rồi tất cả sẽ cuốn xô về đâu???

Khi một phần thân thể bị mất đi, hay bị hao mòn trên đôi chân tưởng chừng như không là gì cả, nhưng chính những bước chân chập chùng chao đảo, những đau nhói xác thân., mới biết sự cần thiết của những gì bên ta mà ta hằng có.

Khi bị tai biến xảy ra với đôi chân...chính là lúc ta chậm lùi nhìn lại những bước chân qua và những vũng nước tai ương trước mặt, mọi người sẽ dừng chậm xe nhường bước ai đi, sẽ nhìn ta tội nghiệp, hàng ngày sẽ được nghe nhiều tiếng phone reo, sẽ được chồng con thăm hỏi, sẽ được dìu đi đến phòng khám chuyên khoa khi cần...

Ai ai cũng nhìn ta tội nghiệp.
Bỗng dâng tràn...niềm ưu ái với tha nhân.

Chậm chân hơn người để có những khoảnh khắc được đi sau người khác không chút bon chen, nhẩn nha nhìn sau lưng người khác, được tự do bềnh bồng trôi giữa khoảng trời bao la, nhìn ngắm cỏ hoa, nhìn trời xanh cao lồng lộng, mỗi sáng được bình yên nằm trễ tràng nghe chim hót, trong thanh thản, không còn vội vàng thu xếp mọi việc trong ngoài, không vội vàng vì sợ không kịp bước theo theo gian của chu kỳ làm việc...

Thời gian nào cho ta sự bình yên để được nhìn lại mình, được thư thái suy gẫm những được thua...mới hay mình cũng còn hạnh phúc hơn chán vạn kẻ quanh ta, những hạnh phúc hay ưu phiền mà mỗi con người phải có là lẽ thường tình...mỗi sinh linh đều có một trái tim, dẫn dắt tâm linh đến chốn bình yên hay đưa tâm hồn lìa xa chốn ưu phiền cũng do cái tâm của mỗi người muốn vậy.

Tôi vẫn miên man trong vũng tối của tâm hồn và khi nhìn lại vẫn thấy cuộc đời bình yên khi vẫn là nơi trống vắng .

Bóng đêm...lặng lẽ chỗ ngồi
Vẫn là tôi...với ngậm ngùi chờ nhau



2 users thanked thuylinh for this useful post.
Leo13 on 9/1/2013(UTC), Mùa Thu Lá Bay on 9/5/2013(UTC)
Mùa Thu Lá Bay
#257 Posted : Thursday, September 5, 2013 11:06:59 PM(UTC)
Mùa Thu Lá Bay

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 46
Points: 138
Location: Đường Chiều Lá Rụng

Thanks: 9 times
Was thanked: 16 time(s) in 11 post(s)



Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu vì rồi sau đó bạn sẽ cô đơn trong chính tình yêu ấy. Điều đó đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Những lúc đó hãy tìm một người bạn tri kỷ…



Ta đi nhặt lá ven đường
Gom đầy nỗi nhớ, yêu thương một người.
1 user thanked Mùa Thu Lá Bay for this useful post.
thuylinh on 9/18/2013(UTC)
thuylinh
#258 Posted : Wednesday, September 18, 2013 3:48:36 AM(UTC)
thuylinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 534
Points: 1,686
Location: Canada

Thanks: 1187 times
Was thanked: 353 time(s) in 196 post(s)
Leo13
#259 Posted : Saturday, September 21, 2013 7:26:24 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
chào TL, wow, câu này hay qua, + hinh minh hoạ , leo13 châm ghê, mong TL post tiêp tuc nhén, Leo phai tim câu post moi duoc,
chuc moi nguoi o "loi hay y dêp" have a great weekend nhén
Leo13
#260 Posted : Sunday, September 29, 2013 8:21:59 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
Chào moi nguoi, Lẻo13 đọc được câu hay đem vê đây nhén

Tại sao phải làm cho cuộc sống thêm phức tạp?

Nhớ ai đó?...Hãy bấm điện thoại
Muốn gặp gỡ?...Hãy đưa ra lời mời
Muốn được người khác hiểu?...Hãy giải thích
Thắc mắc điều gì?...Hãy hỏi cho rõ
Không thích điều gì?...Hãy nói ra
Thích điều gì?... Hãy bày tỏ
Muốn điều gì?...Hãy xin
Yêu ai đó?...Hãy nói cho người đó biết

Chúng ta chỉ có một kiếp sống,
Hãy làm cho nó được đơn giản.

2 users thanked Leo13 for this useful post.
Khoaitây on 9/29/2013(UTC), chiều tím on 10/2/2013(UTC)
Khoaitây
#261 Posted : Sunday, September 29, 2013 9:02:04 AM(UTC)
Khoai Tây

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/27/2011(UTC)
Posts: 336
Points: 1,059
Location: Đất Mẹ

Thanks: 147 times
Was thanked: 278 time(s) in 160 post(s)

NGHỆ THUẬT GỐM SỨ VÀ NHỮNG LỜI MẸ THƯƠNG



Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp mật như đường mía lau...








https://www.youtube.com/watch?v=CA6DweyO6NE



Chiều loang màu tím nhớ thương
Ngõ về nhạt nắng một đường chân mây
...KT...
1 user thanked Khoaitây for this useful post.
chiều tím on 10/2/2013(UTC)
chiều tím
#262 Posted : Wednesday, October 2, 2013 2:19:20 AM(UTC)
chieutim

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 262
Points: 810
Location: Nha Trang

Thanks: 207 times
Was thanked: 121 time(s) in 83 post(s)

1 user thanked chiều tím for this useful post.
Long-Nhi on 11/13/2013(UTC)
Leo13
#263 Posted : Tuesday, November 5, 2013 11:19:59 AM(UTC)
lion13

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 199
Points: 600

Thanks: 276 times
Was thanked: 233 time(s) in 117 post(s)
thanks CTim câu rât hay, cho Leo13 đễ câu này, o biêt co ai dễ chưa thẩy hay

1 user thanked Leo13 for this useful post.
Long-Nhi on 11/13/2013(UTC)
Users browsing this topic
Guest (2)
15 Pages«<1112131415>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.