Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Nhạc sĩ TRÚC HỒ - Cô giáo DIỆU QUYÊN & PHOTOS
thunder
#1 Posted : Monday, April 18, 2011 7:39:09 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)
HUY PHƯƠNG : CHUYỆN TRÒ VỚI NHẠC SĨ TRÚC HỒ


November 17, 20100

So tuổi đời với những công việc mà nhạc sĩ Trúc Hồ đảm trách hiện nay thì tuổi anh quá trẻ (sinh năm 1964). Với cương vị là Giám đốc đài truyền hình Việt Nam SBTN có tầm vóc nhất ở hải ngoại, đồng chủ trương trung tâm băng nhạc Asia, nhưng Trúc Hồ là một người giản dị, khiêm nhường, rất ít nói.

Bản tính Trúc Hồ cũng như bề ngoài lúc nào cũng xuề xoà, lại hay e thẹn, nhưng trong quả tim của người nhạc sĩ là cả một khối lửa nóng, đứng ngồi không yên, lúc nào cũng muốn làm một điều gì cho những người lính đã nằm xuống, những thuyền nhân đã bỏ nước ra đi, và bây giờ là những vấn đề nóng bỏng về nghĩa trang Quân Đội, về chuyện những người tù chính trị. Nhìn những thay đổi và gần gũi với tâm tình người hải ngoại gần đây trên SBTN hay Asia, người ta nhìn rõ ra con đường Trúc Hồ đang đi và muốn đến. Người nhạc sĩ này vốn lại rất ít nói, nên muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn để được nghe Trúc Hồ nói về mình không phải là chuyện đơn giản.

Tuy vậy, nhân trung tâm Asia dự định làm một chương trình ca nhạc kết hợp hai dòng nhạc Trầm Tử Thiêng và Trúc Hồ, là hai thế hệ nhưng đã cùng chung một tấm lòng nghĩ về quê hương, đời sống của người tỵ nạn với những ca khúc đã đi vào lòng người hải ngoại, chúng tôi đã có dịp chuyện trò với Trúc Hồ để tìm hiểu đời sống và tâm tình của người nghệ sĩ trẻ tuổi này.



Trúc Hồ sinh năm 1964 tại Saigon, là con trưởng trong một gia đình ngoan đạo, có 4 anh em, nhà ở trong vòng khuôn viên nhà thờ chợ Quán, Quận 5-Saigon . Thân phụ anh, nhạc sĩ Trúc Giang là một nhạc sĩ, hạ sĩ quan, phục vụ trong ban Quân Nhạc Phủ Tổng Thống do Đại tá Trần Văn Tín chỉ huy, nên nhà anh luôn luôn vang tiếng trống kèn, vì thân phụ mở lớp dậy nhạc thường trực tại nhà. Nhờ vào hoàn cảnh ấy, lên bốn tuổi, Trúc Hồ đã biết chơi trống, sáu tuổi đã đánh key board, đánh đờn và theo các chú, bác đi trình diễn trong những đám cưới. Biết con có năng khiếu, nhạc sĩ Trúc Giang rất chiều ý con, và vào sinh nhật thứ bảy, Trúc Hồ đã được làm chủ riêng mình một chiếc organ nhỏ để chơi một mình. Một ngày nọ, cậu bé Trúc Hồ lại được cha dẫn vào tiến cử với Đại tá Trần Văn Tín để xin thụ giáo piano. Cảm tình với thuộc viên và thấy thằng bé thông minh, kháu khỉnh, ông nhạc sĩ này đã nhận lời, cũng như sau đó Trúc Hồ có cơ hội để học nhạc với rất nhiều bạn hữu của nhạc sĩ Trúc Giang và bắt đầu biết chơi nhạc cổ điển với Beethoven, Bach, Chopin…

Chưa tới mười tuổi, Trúc Hồ đã mải mê từ accordéon, violin, kéo mệt nghỉ, lại bỏ sang guitare, piano, rồi organ…bỏ bê chuyện học hành, bảy tuổi thi rớt vào trường công, phải theo học trường Chí Thiện. Sau đó vì mẹ Hồ đang là giáo viên trường Đồng Tâm, Hồ chuyển về học tại trường này. Từ sáu, bảy tuổi Trúc Hồ đã biết chơi nhạc kiếm tiền, nên việc học hành chắc chắn phải bê trễ.

Rồi một buổi chiều tháng 4, đi chơi về, Trúc Hồ thấy cả gia đình đang sửa soạn đồ đạc, hành lý, nghe nói là chờ ghe ra đi. Rồi sáng mai, đột ngột nghe tin miền Nam đầu hàng, mấy người cậu đi lính từ đơn vị kéo nhau trở về nhà. Đó là mùa hè năm 1975, thời gian ấy, Trúc Hồ chỉ mới có 11 tuổi và chưa có khái niệm gì về đất nước, chiến tranh, Cộng Sản hay Quốc Gia.

HUY PHƯƠNG
:- Với tuổi 11, anh biết gì về chế độ Cộng Sản mới vào miền Nam và chế độ VNCH trước kia?

TRÚC HỒ:- Lúc ấy, Hồ chưa có khái niệm gì rõ ràng nhưng những cảnh trước mắt rõ ràng là đập vào tâm trí Hồ. Đường phố xe cộ thưa thớt, nhiều nhà đóng cửa bỏ xứ đi đâu mất. Công ăn việc làm không có, họp hành liên miên. Hình như trong gia đình thấy ai cũng có vẻ lo lắng, căng thẳng. Lúc đó ông ngoại, bà con lối xóm hay kể chuyện cũ, rồi so sánh với những ngày chế độ mới thiết lập ở Saigon, phê phán điều tốt điều xấu, sung sướng, cực khổ khác nhau như thế nào, cuộc sống của mọi người hình như ngột ngạt, không mấy gì cởi mở, vui vẻ. Vào lớp thì thấy bạn bè học giỏi bị kỳ thị, một số vắng mặt không bao giờ trở lại, một số khuôn mặt, giọng nói lạ lẫm mới vào. Giờ chơi thì học sinh chia phe chia nhóm, trong tuổi vô tư, nhưng Hồ cảm thấy lòng không vui.

Vì gia đình có kèn trống, Phường Khóm thường lui tới mượn, thuê nhạc cụ cũng như mời tham gia ban nhạc, có khi vào chơi nhạc tận trong dinh Độc Lập cũ. Gia đình càng ngày càng có vẻ khá hơn nhờ những dịch vụ này, nhưng riêng Hồ cảm thấy lạc lõng, không thấy vui vẻ, hoạt động như ngày xưa. Năm đó, Hồ lại thi vào lớp 10 Lê Hồng Phong (Pétrus Ký cũ) bị rớt nữa.

HUY PHƯƠNG:- Trúc Hồ được đào tạo về âm nhạc ra sao và bắt đầu sáng tác vào tuổi nào?

TRÚC HỒ:- Năm sau, Hồ vào trường Lê Hồng Phong, 15 tuổi lại bỏ trường và cũng vì nhờ quen biết, Hồ được thầy Vũ đã từng tốt nghiệp ở Bungary, Hungary… dạy lý thuyết, thầy Dung huấn luyện Hồ về hoà âm, nhất là được thầy Nghiêm Phú Phi kềm cặp thêm cho dương cầm. Bản nhạc đầu tiên Hồ viết cho người yêu đầu đời, một cô bạn học từ năm lên tám tuổi là bài “Dòng Sông Kỷ Niệm”. Đó là năm Hồ 16 tuổi.

HUY PHƯƠNG
:- Những gì đã xẩy ra sau những ngày tương đối, ổn định, và Trúc Hồ đã suy nghĩ gì khi quyết định vượt biên trong tuổi vị thành niên như thế?

TRÚC HỒ:- Nhiều khi Hồ cảm thấy mình bị tù túng, cứ nghĩ là nếu mình vượt biên, mình có thể học bất cứ ngành nghề gì mình thích. Lối xóm, thỉnh thoảng lại nghe có nhiều gia đình vừa vượt biên. Bạn bè, ngay cả người yêu cũng kiếm đường đi, lòng Hồ lúc bấy giờ cũng nôn nao, không yên. Nhà tuy nghèo, nhưng Hồ lại được cưng nhiều nhất. Đàn, trống… thứ nào Hồ thích là cũng được Bố Mẹ mua cho. Gia đình Hồ đã quyết định bán cây đờn Yamaha 30 để lấy 4 cây vàng, chuẩn bị cho chuyện vượt biên. Anh nên nhớ lúc bấy giờ, Việt Nam chỉ có mấy cây Yamaha 30 nên chuyện bán cây đờn rất dễ. Lúc ấy việc ra đi coi như đã quyết tâm, Hồ không thấy bịn rịn, vương vấn gì ở Việt Nam nữa.

Lần thứ nhất, Hồ về quê nội ở Bến Tre, chuẩn bị cho lần đi thứ nhất. Chuyến vượt biển chưa ra tới cửa biển đã bị bể, cả tàu bị Công An bắt, nhưng vì còn nhóc con, Hồ được thả sớm cho về. Về đến nhà, nhưng không hề thấy sợ hãi gì cả, lại nôn nóng kiếm chỗ khác để đi, Vĩnh Long rồi Rạch Giá, bị giam ở đồn công an, hỏi đi đâu thì nói về Trà Vinh thăm bên nội, nhất quyết chối cho tới cùng. Hồ đã chứng kiến những cảnh hãi hùng trong đêm tối, tiếng công an la: “Tàu vượt biên, đứng lại, không tao bắn!”, rồi nghe tiếng súng nổ từng tràng trong đêm. Buổi sáng, cảnh tượng những người bị tạm giam phải ra biển, kéo những xác người chết chìm lên những chiếc ghe nhỏ kéo vào bờ, già trẻ lớn bé đều có. Mỗi lần đi vượt biên đều có những suy nghĩ và cảm tưởng khác nhau, nhưng không bao giờ thấy sợ hãi. Thất bại nhiều lần, phải nói là Hồ cũng chán nản.

HUY PHƯƠNG
:- Nếu chán nản, ở lại thì sao hôm nay có Trúc Hồ ngồi ở đây được? Anh có thể cho biết chi tiết hơn về những chuyến vượt biên tiếp theo.

TRÚC HỒ:- Đó là năm 1981, lúc ấy, ở Saigon văn nghệ ca hát đã có vẻ cởi mở hơn. Đã có ban nhạc Hy Vọng, Đại Dương ra đời, dân chúng đã được nghe lại nhạc của Begees, Abba. Một Đại Hội Nhạc Trẻ được tổ chức tại Đà lạt, và Hồ lên đó lo về âm thanh. Tuổi trẻ ham vui, lo công việc, đôi lúc không nghĩ đến chuyện vượt biên nữa.

Rồi sau Tết Âm Lịch năm đó, Hồ nghe tin một bạn thân của Hồ là Trạng vượt biên bằng đường bộ qua ngã Kampuchia thành công. Bác Hiệp Hoà, bạn thân của gia đình có quán cà phê gần nhà, giới thiệu cho Hồ ra đi, lần này là bằng đường bộ.

Hồ được chở bằng xe Honda đi Châu Đốc, ở lại một đêm trong một gia đình người lạ, có lẽ họ thuộc đường giây đưa người đi. Đêm sau, họ lại chở xe đưa mình vào rừng, đi trong rừng suốt đêm thì xe tới một con dường tráng xi măng, từ đó chạy hai tiếng nữa là đến Nam Vang. Chuyến đi từ Saigon đến Nam Vang, mới đầu tưởng không có gì vất vả không có gì vất vả, gian nan như một chuyến vượt biên. Đến Nam Vang rồi, vào quán, có người kêu cà phê, hủ tiếu cho ăn. Từ Nam Vang đi tới biên giới Thái Lan bằng xe lửa, Hồ lúc bấy giờ mặc xà rông như Miên chính hiệu, da còn trắng mà cũng không hề biết một tiếng Miên nào. Tàu chưa chạy, công an đã lên tàu hỏi thăm, bắt mình xuống sân ga, nhưng người đưa Hồ đi đã móc vàng vụn ra hối lộ công khai trước mặt mọi người, rồi lại được lên tàu tiếp tục đi. Từ đó tới Battambang, Hồ phải qua những đêm lo sợ, kinh hoàng.

Tới ngày thứ sáu, người dẫn đường cho Hồ bỏ trốn biệt tăm. Gần chợ biên giới, Hồ gặp một thằng bạn cùng hoàn cảnh bị bỏ lại như Hồ. Một bà già người Việt gốc Hoa tại Miên biết tiếng Việt cho biết là hai đứa đã bị bỏ rơi, tối đến thương tình dắt cho hai đứa đi tiếp con đường mà những người vượt biên đường bộ thường đi, theo một đám người buôn lậu hàng hoá qua Thái Lan.

Đến đây mới biết có nhiều người cũng dùng đường bộ ra đi, trong đó cũng có rất nhiều đứa trẻ thuộc tuổi mình. Sau đó cả toán được một thằng bé người Miên tốt bụng dẫn dường cho qua vùng đất đầy mìn bẫy, nó lanh lẹ như một con sóc, biết chỗ nầy có nước uống, chỗ kia phải dừng lại vì nguy hiểm. Đôi lúc nó nằm sát kê tai trên mạt đất nghe ngóng, rồi ngoắt tay cho cả bọn cùng chạy. Con đường này là tử lộ, bọn buôn lậu thường đụng độ, chém giết nhau như cơm bữa. Đêm đó, cả nhóm đi lẫn vào mộtv toian buôn lậu người Miên.

Hồ bị một tên lính Miên hung dữ dí súng vào đầu như muốn bắn, Hồ chỉ biết lâm râm cầu nguyện Đức mẹ, và không hiểu vì sao lúc đó, lại buột miệng ra nói một câu tiếng Miên mà mình không hiểu gì cả và tự nhiên tên Miên thu súng lại, ngoắt tay cho đi.

Đến gần biên giới Miên-Thái thì Hồ thằng bạn dồng hành đã lẫn vào một đám khá đông người, đến đêm chờ lúc lính Thái đổi gác là cả bọn ù té chạy qua đất Thái Lan, miệng chỉ biết kêu “Vietnam! Vietnam!”. Tất cả đều bị lính Thái bắt vào nhà giam. Một buổi sáng, lính Thái vào trại ra dấu kêu hai thằng Việt Nam ra, hai đứa đinh ninh là bị đem đi bắn, nhưng lại được kêu đi chùi rửa trực thăng cho chúng. Sau ba ngày hai đứa bị gọi leo lên xe truck, đứa nào cũng xanh mặt, sợ bị chở về lại đất Miên, nhưng cuối tình xe lại chạy thẳng vào trại tỵ nạn của hội Hồng Thập Tự Quốc tế.

Tại đây, Hồ viết thư về nhà, cương quyết dặn dò, nhất định không cho ai trong gia đình vượt biên nữa. Tuy là giờ đây đã tới được đất tự do sau hơn mười ngày gian nan, tưởng đã chết mất mạng, nhưng trại tỵ nạn này lại là nơi khốn khổ khác. Ngày mỗi người được phát hai chén cơm, muối và một muổng dầu, nhưng không đủ nước uống. Cơm còn thừa, bọn coi trại đem đi đổ. Bọn Hồ chờ sẵn, mỗi lần thấy chúng đem cơm đi đổ là hè nhau xông vào giựt. Lúc đầu, Hồ rất ngượng, chờ tụi bạn giựt cơm xong chia lại cho ăn, nhưng chỉ mấy ngày sau, Hồ đã lanh lẹ, rành nghề, giựt cơm như điên. Cơm này đem về chiên với muối dầu, là một món ăn tuyệt hảo không bao giờ quên được.

Với cảnh sống như vậy, Hồ chỉ biết cầu nguyện lên Đức Mẹ, nhiều lúc quẫn trí, muốn trốn trại về lại Việt Nam cho xong. Hồ nhớ đến con đường Trần Bình Trọng, xóm nhà thờ Chợ Quán, mấy đứa em và bạn bè. Bấy giờ là tháng 3 năm 1981.

Sau hai tháng, Hồ dược chuyển qua trại Pannat Nikhom tức là trại tiếp chuyển (transit center) chuẩn bị đi định cư, coi như đã thấy ánh sáng sau những ngày tăm tối. Ông dượng Hồ ở quận Cam gởi cho Hồ $50 đầu tiên, Hồ khao bạn bè một bữa, có hủ tiếu bò kho và nướcc ngọt Coca Cola.

HUY PHƯƠNG: – Những ngày đầu định cư, Trúc Hồ ở tiểu bang nào va bắt dầu cuộc sống trên đất Mỹ ra sao?

TRÚC HỒ:- Ngày 20 tháng 8 năm 1981, Hồ bước chân đến San Francisco. Lâu nay cứ nghĩ ở Mỹ đâu cũng nhà cao chọc trời như New York hay Chicago, nhưng cuối cùng đến phi trường John Wayne, nhà cửa đường sá không có gì là vĩ dại.

Đây là thời gian tăm tối nhất của Hồ, tất cả đều xa lạ, không bạn bè, không thân thuộc, tiếng Anh không biết. Suốt thời gian này, Hồ rầu rĩ, chán đời nhớ Việt Nam đến đứt ruột. Đây là thời gian Hồ nhớ tới người yêu, giờ này không biết lưu lạc ở nơi nào, hoàn tất bài “Dòng Sông Kỷ Niệm”.

Trường học đầu tiên của Hồ trên đất Mỹ là Fountain Valley High và Hồ dược xếp vào lớp 9. Năm Hồ lên lớp 11 thì tuổi đã 18, không thể nào ăn ở mãi trong nhà người bảo trợ. Một buổi chiều Hồ viết thư để lại, cám ơn và thu xếp áo quần, sách vở ra đi. Hồ về ở với gia đình một người bạn là Đỗ Phủ, năm đứa con trai chất vào một phòng: Hồ, Đỗ Phủ, hai đứa em và một người share phòng.

Dần dà, đi lại quen biết, Hồ về dạy nhạc cho con bác Thời là bạn của ba Hồ (Ns Trúc Giang) để kiếm tiền tiêu. Năm sau, Hồ vào Community College, ghi danh học Toán, nhưng mới học xong một semester, Hồ lại nghĩ ngày trước mình xin cha đi Mỹ là cốt để có cơ hội học nhạc, bây giờ học Toán ra để là gì và tương lai ra sao? Hồ bắt đầu đi học piano với Dr. Gile, học phí mỗi giờ là $45.00, mỗi tháng Hồ phải đóng $180.00 tiền học nhạc. Để có đủ số tiền này, Hồ đi chùi rửa bàn bida tiệm ở thành phố Grden Grove, đi làm cho báo cho Orange County Register (công việc là bỏ quảng cáo vào tờ báo) mỗi week-end được $40.00, mỗi tháng được $160.00, như vậy là cũng tạm ổn.

HUY PHƯƠNG: - Trúc Hồ bắt đầu bước vào sinh hoạt ca nhạc ở hải ngoại bắt đầu từ bao giờ?

TRÚC HỒ:- Lúc đầu có người rủ Hồ đi chơi nhạc, nhưng lại không đủ tiền mua đàn. Về sau Hồ chơi trong ban nhạc Chí Tài, mỗi tuần 3 đêm, mỗi đêm được $70.00, mỗi tháng cũng được gần $1,000.00 và lần đầu tiên Hồ đi mở riêng một bank account cho mình. Học xong ba năm ở Golden West College, Hồ chuyển lên US Long Beach. Thời gian này, Hồ đờn cho ban Anh Tài, thu âm và chơi piano cho Dạ Lan, Anh Tài, thực hiện 7, 8 cuốn cassette, phát hành đi nhiều nơi trên thế giới, những chỗ có nhiều người Việt sinh sống.

Sau 3 năm rưỡi học hành, cuối cùng Hồ cũng ra tay không. Bỏ học, Hồ đi đàn cho ban Trung Nghiã, thu băng cho nhạc sĩ Anh Bằng…Trung tâm băng nhạc nào có thu băng là Hồ xách đờn tới.

HUY PHƯƠNG:- Trúc Hồ có thể nói qua cho biết nguyên nhân nào đã khiến ngày nay Trúc Hồ gắn bó với Trung Tâm Asia và đài truyền hình SBTN đã được thành hình ra sao không?

TRÚC HỒ:- Hồ có lúc đã chán cảnh xách đờn đi thu cho hết trung tâm này đến trung tâm khác, nên Hồ nhận lời mời của nhạc sĩ Anh Bằng và thì chị Thy Vân (ái nữ của Anh Bằng), về làm “music director”cho trung tâm Asia, lúc đó tách ra từ trung tâm Dạ Lan. Bắt đầu từ đó, Hồ chung vốn làm Asia. Lúc ấy những cuốn băng Asia đều được dàn dựng và quây trong studio. Khi Las Vegas kỷ niệm 10 năm Ceasar, Hồ đưa ý kiến sao mình không quây luôn ngoài rạp khi trình diễn (tức là trực tiếp thu hình). Đó là thể nghiệm lần đầu và cuốn băng “Đêm Saigon I” tại Ceasar Palace coi như thành công.

Asia đã đào tạo nên những ca sĩ tên tuổi như Như Quỳnh, Mạnh Đình, Lâm Thuý Vân, Lâm Nhật Tiến…. Còn Hồ thì bá nghệ: hoà âm, sáng tác, xử dụng nhạc khí, làm gì cũng được, nhưng may mắn là chỉ một vợ.

Sau đó, Hồ, anh Đông, chị Vân hùn tiền làm phim, đó là cuốn “Cơn Mưa Hạ”. Lúc mới bắt đầu hy vọng là sẽ có lời, nhưng cuối cùng cuốn phim lỗ vốn, hết sạch tiền, đây là lúc Hồ bắt đầu bán xới nhiều thứ.



HUY PHƯƠNG
:- Trúc Hồ gặp nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từ lúc nào, và cái gì đã gắn bó giữa hai nhạc sĩ của hai thế hệ này, cũng như Trầm Tử Thiêng đã đóng góp gì cho những cuốn băng nhạc Asia? Sau hết là Trúc Hồ đã học hỏi được gì từ con người Trầm Tử Thiêng?

TRÚC HỒ:- Các trung tâm thu băng nhạc thường nhờ anh Trầm Tử Thiêng viết hoà âm và phần Hồ thì đờn trong ban nhạc, nhất là trong thời gian làm cho đài văn nghệ truyền thanh của anh Lương Văn Tỷ, do đó cũng có quen biết nhau nhưng chưa đi tới chỗ thân tình. Khi anh em bắt đầu làm cuốn “Đêm Mưa Hạ”, Hồ viết nhạc cho phim xong có nhờ anh Thiêng viết lời cho hợp với câu chuyện phim. Sau đó cuốn phim coi như thất bại như anh đã biết ở phần trên.

Khoảng năm 1992 khi các trại tạm cư ở Đông Nam Á đóng cửa, tất cả con thuyền cập bến đều bị xua đuổi ra biển khơi và người tỵ nạn bị cưỡng bách hồi hương. Nhiều người đã mổ bụng tự sát trong khi cảnh sát xông vào các trại lôi kéo người bắt lên máy bay, những cảnh tượng này đã gây xúc động sâu xa trong lòng Hồ, một đứa trẻ ngày xưa đã ở trong trại tỵ nạn và may mắn đã được đến Mỹ. Từ đó, lòng Hồ luôn luôn nghĩ đến những đứa trẻ mà Hồ đã thấy sau những hàng rào giây kẽm gai ở các trại tỵ nạn, với đôi mắt thẫn thờ, vô vọng và từ đó, bài “Bên Em Đang Có Ta” ra đời. Viết nhạc xong, Hồ đem đến nhờ nhạc sĩ Anh Băng viết lời, nhưng anh Bằng đã nói anh viết loại này không hay, Hồ nên gặp anh Trầm Tử thiêng để nhờ anh viết lời và anh đã đáp ứng một cách sốt sắng. Đây là một bài hát có tính nhân bản, nhắm đến những đứa trẻ đang kẹt nhiều năm trong các trại, thậm chí có những đứa trẻ sinh ra và lớn lên nhiều năm trong hàng rào kẽm gai.

Nhiều khi cần trao đổi về lời lẽ, tính anh Thiêng không những không tự ái, trái lại rất thông cảm, anh em ngồi lại thảo luận, sửa đi sửa lại, và phải nói là lời ca của “Bên Em Đang Có Ta” quá tuyệt vời. Sau đó Hồ đã kêu gọi các ca sĩ Ngọc Lan, Trung Hành… và gần 70 ca sĩ tập họp để hợp ca bài này, ai cũng sốt sắng nhận lời, mỗi người hát một câu, như ai cũng giang cánh tay ra với các em . Sau đó, Việt Dũng đã giúp đỡ phổ biến CD này trên các đài phát thanh, gây nên những mối cảm xúc trong lòng người hải ngoại về chuyện cưỡng bách hồi hương.

Sau đó, một bản nhạc viết chung khác giữ Trầm Tử thiêng và Trúc Hồ là bài “Bước Chân Việt Nam”. Thật ra lúc đầu Hồ chỉ muốn viết một bài để cám ơn nước Mỹ đã bao dung chúng ta, mở đầu bằng câu “Thanks America!”, sau đó anh Thiêng góp ý, rồi anh Nguyễn Hoàng Đoan đề nghị nhan đề là “Bước Chân Việt Nam” (đây là lúc Trần Tử Thiêng chơi thân với gia đình chị Khánh Ly). Bản nhạc này đã khẳng định được sự hợp tác thành công giữa anh Thiêng và Hồ. Sau đó là “Một Ngày Việt Nam” với giai điệu hoài hương, nhớ nhà, nhớ Việt Nam. Cũng từ những tâm tình đó, Hồ đã viết “Việt Nam Niềm Nhớ.” Rồi đến “Hẹn Nhau Năm 2,000”, phấn khởi với niềm tin bốc lửa, đã làm cho Trúc Hồ và Trầm Tử Thiêng gần gũi khắng khít với nhau hơn.

Anh Thiêng cũng đã giúp viết script cho Asia nhiều lần. Lời hát Trầm Tử Thiêng viết là những lời đẹp đẽ nhất, mang tâm trạng của những người tỵ nạn hải ngoại lúc nào cũng nghĩ về đất nước Việt Nam và mong mỏi có một ngày tươi sáng.

Anh Thiêng là một người cứng rắn, cương quyết chống đối đến cuối cùng để giành lẽ phải, nhưng đầy lòng nhân hậu, lúc nào anh cũng nghĩ về quê hương và những người khốn khổ hơn mình. Anh em thường bàn luận về những vấn đề chính trị và hiện tình đất nước, phải nói là bạn bè rất tương đắc.

Hồ học cách viết lời nơi anh Trầm Tử Thiêng, dung dị mà đượm tình người vì chính Hồ cũng biết những khuyết điểm về tiếng Việt của mình. Cách sống của anh Thiêng là hết lòng với bạn bè, thẳng thắn và không bao giờ buông thả, phản ánh con người nghệ sĩ mà “rất thầy giáo” của người nhạc sĩ này. Cũng xin nói rõ cho anh biết, là tuy tuổi tác cách biệt (anh Trầm Tử Thiêng cùng tuổi với Ba của Hồ) nhưng luôn luôn xem nhau như bạn bè ngang hàng, anh em hay nói rõ hơn là tri kỷ. Hai anh em đã đồng ý với nhau nhiều vấn đề và có ý nghĩ chung về đất nước, tương lai. Không bao giờ anh Thiêng ỷ lớn để áp đặt tư tưởng hay chơi ép Hồ. Nhiều khi anh em cãi nhau một nốt nhạc, một chữ trong bài, nhưng cuối cũng cũng thu xếp ổn thoả.

HUY PHƯƠNG
2 users thanked thunder for this useful post.
Hạ Vi on 4/19/2011(UTC), thạch thảo on 7/14/2011(UTC)
thunder
#2 Posted : Monday, April 18, 2011 7:53:24 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)








cktien
#6 Posted : Wednesday, July 13, 2011 2:33:49 PM(UTC)
cktien

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 5/31/2011(UTC)
Posts: 11
Points: 24

Thanks: 6 times
Was thanked: 4 time(s) in 2 post(s)
Hay!
Anh Trúc Hồ, anh có thể create a corner cho những ai viết nhạc và post lên được không?
để cho Đọc giả bàn luận.
Thanks!
thạch thảo
#7 Posted : Thursday, July 14, 2011 10:19:29 PM(UTC)
thachthao26

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 7/13/2011(UTC)
Posts: 27
Points: 129
Location: Vĩnh Long

Thanks: 29 times
Was thanked: 3 time(s) in 3 post(s)
Nhìn ảnh của chú Hồ lạ quá không giống lúc chú trò chuyện trong heart to heart, cháu nghe kể con đường vượt biên của chú thật giang nan đầy nguy hiểm.
Những bài nhạc của chú sáng tác cháu rất thích, cảm thấy rất hay
thunder
#11 Posted : Friday, January 27, 2012 3:59:39 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)
Hạ viện tiểu bang California
trao giải thưởng
“phụ nữ xuất sắc” cho cô Diệu-Quyên Nguyễn




Mar 13, 2009

SACRAMENTO – Dân biểu Jose Solorio Assemblyman Jose Solorio (Dân Chủ- Địa hạt 69th) công bố cô Diệu-Quyên Nguyễn, là một người hoạt động cộng đồng và một nhà giáo, được chọn để vinh danh và trao giải thưởng “Phụ Nữ Xuất Sắc” của địa hạt 69th.

Cô Diệu-Quyên được sinh ra tại Việt Nam, cô qua Mỹ vào năm 1978, khi cô mới vừa được 14 tuổi. Cô tốt nghiệp từ trường đại học Cal State Long Beach với bằng cử nhân về Toán và Sư Phạm. Cô làm giáo sư của trường trung học Pacifica tại thành phố Garden Grove.

Cô Diệu-Quyên là một nhà giáo dục gương mẫu và là một người nhiệt tình phục vụ cho cộng đồng. Cô là thành viên trong Hội Đồng Quản Trị của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ tại Nam Cali. Cô còn là một News Anchor chuyên nghiệp và khả ái của đài truyền hình SBTN do Phu Quân của cô là Nhạc Sĩ Trúc Hồ làm Tổng Giám Đốc. Trong thời gian vừa qua cô đã giúp đài SBTN gây quỹ trên $1,700,000 để giúp cho các Thương Phế Binh của Việt Nam Cộng Hòa. Ngoài ra, Cô Diệu-Quyên thường xuyên phụ trách làm MC cho nhiều sinh hoạt trong cộng đồng, giúp cho khóa Tu Nghiệp Sư Phạm hàng năm, và yểm trợ mạnh mẽ cho nhiều chương trình từ thiện.

“Diệu-Quyên Nguyễn là một người thiện nguyện viên rất nhiệt tình, cô đã cống hiến với hết tâm hồn, thời gian và khả năng của mình để phục vụ cho cộng đồng. Cô đã biểu dương đúng danh nghĩa của một người “Phu Nữ Xuất Sắc Trong Năm”, Dân Biểu Solorio cho biết. “Cô Diệu-Quyên là một người gương mẫu trong cộng đồng người Mỹ-gốc-Việt và tất cả những người biết đến cô tại miền Nam California”

Vào Thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2009, tại Sacramento, Dân Biểu Jose Solorio sẽ sóng vai với cô Diệu-Quyên Nguyễn vào nghị trường của Quốc Hội tiểu bang California. Tại nơi đó, một buổi lễ long trọng sẽ được tổ chức để vinh danh và trao tặng giải thưởng “Phụ Nữ Xuất Sắc” cho cô Diệu-Quyên Nguyễn bởi Quốc Hội của tiểu bang California.

Dân Biểu Jose Solorio đại diện cho Địa Hạt 69th, bao gồm thành phố Anaheim, Garden Grove và Santa Ana. Ông đồng thời cũng là Chủ Tịch của Ủy Ban Bảo Vệ An Ninh. Mọi chi tiết về Dân Biểu Jose Solorio, xin vui lòng vào trang nhà www.assembly.ca.gov/solorio.

Source: Calitoday
thunder
#3 Posted : Thursday, February 2, 2012 1:03:19 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)
Cánh tay phải của nhạc sĩ Trúc Hồ...,“Diệu Quyên”




Người ta đặt danh cho những người có bàn tay khéo léo, đa tài, nhiều năng khiếu, nào là bàn tay phù thủy, mười ngón tay vàng, tay bọc nhung, có hoa tay, v.v... Trên hai tay, mỗi bên phải trái, tả hữu phân chia, đa số bàn tay phải được sử dụng thuận lợi nhanh nhẹn hơn, nó tượng trưng cho sức mạnh, cái đóng góp phía sau giữ trọng trách cũng quan trọng không kém. Ở những người thành công,átài cán lỗi lạc, những nhà lãnh đạo nổi tiếng tài giỏi, thường thường bên cạnh họ luôn có sự hiện diện “ẩn núp” một nhân vật đóng vai trò còn quan trọng hơn, cùng sát cánh tham gia trong mọi kế hoạch, cùng bàn thảo cố vấn trong các hoạt động, mục tiêu lớn nhỏ. “Cánh tay phải của TÔI là...”

Với Trúc Hồ, một thành viên trung tâm băng nhạc Asia, đài TV SBTN, đài SET, thì “cánh tay phải” của anh không ai khác hơn, người đẹp MC, xướng ngôn viên, cô giáo dạy môn toán cấp 3, người sắp xếp tổ chức liên lạc cho các chương trình của Asia, người mẹ hiền lành và cuối cùng, vai trò thiết yếu hơn tất cả, người vợ dịu dàng đảm đang.... DIỆU QUYÊN.

Có hơn 2, 3 người nhắc nhở đề nghị tôi nên viết về nhân vật đặc biệt này. Tôi để trong lòng hứa sẽ không bỏ qua, cho đến một ngày đẹp trời mùa hạ, đẹp lắm lắm, mặc dù giữa bao bận rộn mà đi chạy giống y hệt không khác. Tôi hẹn gặp Diệu Quyên, người tôi biết gần 10 năm trước, khi mới bắt đầu có chương trình truyền hình SBTN. Nơi căn phòng họp nhỏ yên tĩnh, ấm cúng ở đài, câu chuyện bắt đầu...

Cái tên Nguyễn Khoa Diệu Quyên, mới nghe có vẻ “ni cô” chùa chiền, Quyên cười đồng ý xác nhận, nhưng mới chỉ nghe “Nguyễn Khoa” thôi cũng cho ta khái niệm người miền núi Ngự sông Hương, dòng tộc vua chúa của một triều đại lớn, có họ hàng với vị tướng mà mỗi khi nhắc về, chúng ta vô vàn kính ngưỡng phục, tướng Nguyễn Khoa Nam.

Diệu Quyên vượt biên cùng gia đình tháng 4 năm 1978, ở trại Pulau Tanga, Mã Lai cho đến tháng 12 cùng năm đi định cư ở Hoa Kỳ, Quyên tiếp tục học trung học, lên đại học và tốt nghiệp kỹ sư “computer programmer” ở Long Beach. Trong thời gian đi học, Diệu Quyên tham gia sinh hoạt trong ca đoàn nhà thờ, đàn organ và hát trong ban nhạc. Nơi thánh địa này, Diệu Quyên gặp gỡ quen biết lần đầu người nhạc sĩ tài hoa Trúc Hồ, có dính dáng nợ duyên chữ “định mệnh.”

Từ tình bạn thuần khiết trong lành dưới bàn tay che chở se duyên của Chúa, dần dần biến thành tình yêu tuyệt đẹp với khoảng thời gian tìm hiểu cũng nóng nguội khá dài, 8 năm. Sau lần đưa bà cố về lại Việt Nam hồi hương năm 1989, thời gian chỉ mới ở có 5 ngày, Trúc Hồ nhớ nhung quày quả gấp trở về Mỹ, “Hồ nghĩ..., không thể sống thiếu Quyên!” Chỉ có câu nói “kinh thánh” phù phép, ngắn gọn ngập ngừng mà vô cùng đầy đủ linh thiêng ý nghĩa, nó thay lời cầu hôn nhẹ nhàng, lãng mạn.

Họ cưới nhau năm sau, trên thiệp hồng có in rực rỡ quấn quyện 2 tên “Trương Anh Hùng và Nguyễn Khoa Diệu Quyên,” bắt đầu từ đây bước đi chung nhịp, chung đường, chung chí hướng, cùng hỗ trợ dìu dắt, bổ sung trong mọi sinh hoạt, cố gắng cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp. Nhịp bước họ đi có thêm hòa âm vui tươi rộn rịp của cô bé “Trương Ngọc LaLa” 15 tuổi và cậu Hồ Jr. “Trương Anh Lý Bạch” tuổi 12, mà Trúc Hồ cố ý đặt tên con “La,” nốt đẹp nhất trong 7 nốt nhạc, cùng “Lý Bạch” nhà thơ huyền thoại lập dị đời Ðường. Tôi phải phục sát đất Trúc Hồ, nhạc sĩ tài hoa tài tình có khác, “thơ nhạc” anh phối hợp tuyệt vời ngoài đời rồi trong gia đình anh cũng dùng đặt tên cho con. Vậy thì nếu có đứa thứ 3, tên gì thưa anh?

Từ một kỹ sư giỏi thông minh, việc làm ổn định, lý do nào biến chuyển Diệu Quyên thành cô giáo, lại dạy cái môn Toán hắc ín nhựa trải đường mà tôi 5 lần 7 lượt nhắc đi lại là tôi thù ghét lắm, (À mà nè nói khẽ nhé, tuy là ghét vậy, nhưng lạ lùng thay điểm môn này cũng chót vót đỉnh thiêng, có thể tôi “cọp pi” từ người bạn ngồi cạnh chăng?)

Sau khi đi làm cho hãng được 5 năm, Quyên bắt đầu thấy hơi chan chán, cứ giam kín trong 4 bức tường cùng màn máy tính, “Quyên muốn làm công việc gì có tiếp xúc với con người” sau khi trao đổi với Trúc Hồ, anh khuyến khích nên chọn nghề dạy học là phù hợp nhất, mà có lúc Quyên cũng mơ ước nghĩ tới. Thế là, “Quyết định vậy đi!” Diệu Quyên xin nghỉ việc và bỏ thêm 1 năm nữa để học thêm về ngành sư phạm bộ môn toán. Tôi thắc mắc, “Chắc Quyên giỏi toán lắm phải không?” “Ðâu có, dở lắm và dở luôn các môn học thuộc lòng nữa.” Tuy nhiên sau một thời gian đi làm cũng như trong thời gian đi học, Quyên làm quen tiếp xúc với các con số rồi bỗng 1 ngày khám phá ra mình thích và có khiếu tự hồi nẳm nào, rồi Quyên chọn chuyên toán, đại số và lượng giác là môn chính.

Sau khi học xong, nhiệm sở đầu tiên ở Torrance, thời khóa biểu, lớp học, môn dạy, thành phố không do mình lựa chọn, tuy nhiên vì đam mê quyết chí nên Diệu Quyên vượt qua được mọi thử thách trở ngại lúc ban đầu, dần dần nghề nghiệp thăng tiến, mọi việc diễn tiến có phần thuận lợi tốt đẹp hơn. Trong thời gian đi dạy 15 năm, Diệu Quyên dời chỗ dạy 5 lần, sau Torrance, về Orange County, Fullerton và hiện tại là thành phố Garden Grove, Pacificia High School hơn 4 năm nay, nơi đây có cô bé “LaLa” học trò cưng của mẹ làm học trò thường trực ở trường cũng như ở nhà.

Tôi ngồi nghe say mê Diệu Quyên kể về cuộc đời, sự nghiệp, cuộc sống gia đình hạnh phúc, sự thông cảm chia sẻ bổ túc học hỏi qua lại giữa 2 vợ chồng, sự trưởng thành chín chắn Quyên học được nhiều từ Trúc Hồ. Một đàng là cô giáo nghiêm khắc đàng hoàng, một bên là nghệ sĩ lãng mạn hơi lè phèámà Quyên cho biết lúc đầu cũng có ít nhiều cản trở từ phía gia đình, “xướng ca vô loài,” điều này xưa giờ tôi tưởng chỉ dành cho phụ nữ thôi. Hôm nay té ra cũng không ngoại lệ cho nam giới, cũng bình đẳng chứ nhỉ? Nhưng chính sự nề nếp lề lối khác biệt của Trúc Hồ đã phá vỡ thành kiến gia đình. Quyên kể dí dỏm, Trúc Hồ điều khiển ban nhạc, còn Diệu Quyên điều khiển lớp học, 2 môi trường, 2 kiểu cách, tựu trung cả 2 đều làm “sếp.”

Nhưng tôi thích làm học trò cô giáo Quyên hơn, để thấy thêm rõ nét cao quý cùng sựánể phục từ những người giảng dạy để xây dựng thêm sức mạnh cho xã hội con người. Cho tôi được nhìn ngắm thêm mái tóc đẹp từ lâu ái mộ, khuôn mặt thánh thiện dịu dàng, giọng nói từ tốn chinh phục, tác phong đạo đức của 1 nhà giáo, lồng trong chiếc áo dài vừa “tân” vừa “cổ.” Không biết sao tôi nể vì khâm phục cáiánghề nghiệp bảngáđen phấn trắng này vô cùng, nhưngáđừng cho tôiálàm thầy, ngồi dưới lớp dễáthở hơnáđứng trên bục và làm học trò có sai cũngáđược tha thứ.

Tôi không muốn chấm dứt câu chuyện về Diệu Quyên nơi đây, người có đầy đủ đứcáhạnh tính nếtáđại diện cho mành sáo khuôn mẫu “Phụ nữ Việt Nam” mỗi khi nhắc về, mà tôi thập phần ngưỡng mộ. Như tôi hãnh diện chia sẻ cái danh hiệu Quyên hân hạnh mang về, không riêng cho cá nhân cô, cho gia đình mà cho toàn chung bộ mặt phụ nữ Việt, tước hiệu, “Woman of the year 2009” hạt 69 của tiểu bang California.

Nhưng thôi, tôi phải dừng, vì nói tới ngày mai cũng chưa hết chuyện về “cánh tay mặt”á của một người, chưa nghe đã biết tên!

Khánh Hòa/ Việt Herald
(07/17/2010)

thunder
#4 Posted : Thursday, February 2, 2012 1:20:43 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)
NHẠC SĨ TRÚC HỒ TRONG VAI TRÒ
THẾ HỆ CẦU NỐI VĂN HÓA VIỆT NAM TẠI HẢI NGOẠI



Nhạc Sĩ Trúc Hồ và CD: The Best Of Trúc Hồ – Giữa Hai Mùa Mưa Nắng


Nhạc sĩ Trúc Hồ là một cái tên đã quá quen thuộc với cộng đồng người Việt ở Mỹ. Anh được biết đến như là tác giả của nhiều bài hát được thính giả hải ngọai cũng như trong nước Việt Nam yêu thích. Anh là Giám Đốc Nghệ Thuật của Trung Tâm Asia Entertainment. Anh cũng là Giám Đốc của Đài Truyền Hình SBTN. Cả Asia lẫn SBTN đều là những công ty đi tiên phong và đang thành công trong việc gìn giữ nền văn hóa Việt Nam tại hải ngoại.

Sẽ không thể nói hết về sự nghiệp của anh Trúc Hồ trong phạm vi một bài báo. Tôi gặp anh chỉ để trò chuyện như một người bạn đồng niên, để nghe ý kiến của anh như một người thuộc thế hệ cầu nối trong việc duy trì nền văn hóa Việt Nam Tự Do cho những thế hệ sau.

Anh Trúc Hồ vượt biên sang Mỹ bằng đường bộ vào tháng Ba năm 1981, trong một chuyến hành trình 7 ngày đêm, xuyên qua Cam Pu Chia để đến biên giới Thái Lan. Vượt biên bằng đường bộ mức độ rủi ro và nguy hiểm còn hơn vượt biên bằn đường biển. Chuyến đi của anh được xem là may mắn. Anh mau chóng được chấp thuận cho định cư ở Cali theo diện minor ngay trong tháng Tám năm 1981.

Sống trong một gia đình có truyền thống âm nhạc (cha của anh là nhạc sĩ Trúc Giang), anh Trúc Hồ học và chơi nhạc từ rất sớm. Anh quyết định tiếp tục sự nghiệp âm nhạc khi sang Mỹ. Từ năm 83, anh học nhạc và Golden West College, rồi chuyển lên trường Cal State University Of Long Beach. Đến năm 88, anh cùng ban nhạc Anh Tài đi lưu diễn để phục vụ cho bà con người Việt hải ngoại tại khắp các châu lục Au- Mỹ- Uc. Đây là một trong những ban nhạc đầu tiên của người Việt hải ngoại thực hiện các cuộc lưu diễn rộng rãi như vậy.

Anh Trúc Hồ gắn bó với Trung Tâm Asia từ thưở mới thành lập. Tiền thân của Asia chính là Trung Tâm Sản Xuất Băng Nhạc Dạ Lan, do nhạc sĩ Anh Bằng sáng lập vào thập niên 80. Trong thời gian đầu, anh cộng tác như một nhạc sĩ độc lập. Vào năm 1991, khi Trung Tâm Asia ra chương trình video đầu tiên, anh trở thành Giám Đốc Nghệ Thuật cho Trung Tâm cho đến ngày hôm nay. Ở vị trí này, có thể nói Trúc Hồ là linh hồn của các chương trình ca nhạc do Asia thực hiện, mặc dù anh rất ít xuất hiện trên sân khấu. Anh là người chọn chủ đề, dựng khung cho kịch bản của chương trình, chọn nhạc, chọn ca sĩ, tham gia hòa âm phối khí. Đó là một khối lượng công việc khổng lồ để có một chương trình giá trị ra mắt khán giả.

Có một đặc điểm của Asia mà khán giả dễ nhận ra, đó là hình ảnh người lính Việt Nam Cộng Hòa chiếm một vị trí quan trọng trong các chủ đề ca nhạc do trung tâm này thực hiện.Tình Khúc Thời Chinh Chiến, Lá Thư Từ Chiến Trường, Anh Không Chết Đâu Anh (Trần Thiện Thanh-Tình Yêu, Cuộc Đời, Sự Nghiệp), Xuân Thanh Bình-Xuân Chinh Chiến-Xuân Tha Hương… là những chương trình đã chinh phục trái tim của khán giả cả hải ngoại lẫn trong nước. Tôi nhớ vào năm 2006 còn ở Sài Gòn, bạn bè tôi chuyền tay nhau xem đĩa DVD chương trình Anh Không Chết Đâu Anh (dĩ nhiên là lén lút, vì chính quyền Việt Nam đặc biệt cấm kị chương trình này). Đã hơn 40 tuổi hết rồi, tòan là đàn ông con trai, vậy mà đứa nào đang xem cũng khóc! Những chương trình như vậy đẩy cảm xúc của khán giả vượt lên trên sự trình diễn của ca sĩ, lên trên sự hòanh tráng của việc dàn dựng sân khấu. Nội dung của chương trình, nội dung của bài hát, lời giới thiệu của người dẫn chương trình đã đủ để làm rung cảm người xem.

Điều đáng ngạc nhiên là hồi trước 75, anh Trúc Hồ còn nhỏ, chưa có kinh nghiệm gì về lính tráng. Vậy lý do gì anh lại dành nhiều tình cảm cho hình ảnh người lính Công Hòa như vậy? Anh Trúc Hồ cho biết chủ trương của anh và cả Trung tâm Asia là phải tiếp nối nền văn hóa của Miền Nam Việt Nam trước 75. Đây thực sự là một di sản quí báu của lịch sử văn hóa dân tộc Việt. Chỉ trong vỏn vẹn 21 năm- từ 1954 đến 1975- Miền Nam Việt Nam đã để lại một gia tài văn học, ca nhạc, hội họa… đồ sộ, đặc sắc. Sau một thời gian dài tìm cách xóa bỏ, chính quyền cộng sản rồi cũng phải chứng kiến sự phục sinh của nền văn hóa này trong lòng dân Việt. Hiện nay, nó được người dân của cả hai miền Nam Bắc công nhận, yêu mến, lấn áp cả nền “văn hóa cách mạng” chính thống. Thế mới biết là “Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?”!

Về phương diện con người, những người dân Miền Nam còn ở lại trong nước đã trở thành nguồn nhân lực trụ cột để đưa đất nước vượt qua đói nghèo trong suốt 30 năm qua. Chính họ là nội lực ngầm thúc đẩy, góp phần từng bước đưa Việt Nam trở lại với thế giới tự do như ngày hôm nay. Hãy hình dung thử nước Việt Nam ngày hôm nay sẽ ra sao nếu không có một Miền Nam Tự Do trong quá khứ làm điểm tựa? Hình ảnh tương tự như một Cu Ba, hay một Bắc Hàn chắc là khó tránh khỏi, mà không một người dân Việt nào mong muốn xảy ra trên quê hương mình!

Di sản văn hóa, di sản con người này sẽ không thể có được nếu không có những người Lính Cộng Hòa. Các anh đã xả thân mình để Miền Nam Tự Do đứng vững được 20 năm. Đủ thời gian để hình thành một giá trị tinh thần cho cả dân tộc. Nhận thức rõ điều này, để tin rằng trong một tương lai không xa, người dân trong nước của cả hai miền Nam Bắc sẽ phải ghi ơn lại những người Lính Cộng Hòa. Anh Trúc Hồ nhận thấy thế hệ của anh có trách nhiệm tiếp nối và duy trì di sản văn hóa này ở hải ngoại, chờ đến ngày nó được phục hưng trọn vẹn tại quê nhà. Cũng vì thế mà Asia hay sử dụng hình ảnh “một bài hát, hai thế hệ” trên sân khấu của mình. Bài hát được khởi đầu với thế hệ khởi điểm, rồi kết thúc với thế hệ trẻ tiếp nối. Anh Trúc Hồ nhận ra rằng những ca sĩ trẻ của Trung Tâm Asia đã hát những bài ngợi ca người lính với cả tấm lòng trân trọng, cảm thông, dù nhiều em lớn lên ở Mỹ. Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì âm nhạc là ngôn ngữ của trái tim, nên dễ tạo ra sự đồng cảm.

Một điểm đáng nói nữa là ở thế hệ của anh Trúc Hồ, rất ít người am tường về nền âm nhạc Miền Nam trước 75 như anh. Để có thể dàn dựng những chủ đề âm nhạc cho Asia, anh đã phải tự nghiên cứu, học hỏi rất nhiều. Internet, sách vở ở bên này là kho kiến thức khá đầy đủ về nền văn hóa Việt Nam Cộng Hòa. Ngay tại Trung Tâm Asia cũng có một thư viện âm nhạc Việt Nam trước 75. Anh lại còn có may mắn cùng chơi nhạc, gặp gỡ với nhiều nhạc sĩ thuộc thế hệ đàn anh, được tiếp cận với những nhà làm văn hóa tại hải ngoại. Họ đã bổ xung cho anh nhiều kiến thức về nền âm nhạc Việt Nam thời cận đại.

Nghĩ về tương lai của Asia, cũng như các sinh họat văn hóa bằng Việt Ngữ khác của người Việt tại hải ngoại trong chừng 2 thập niên tới, anh Trúc Hồ tin rằng lượng khán giả xem ca nhạc Việt Nam vẫn còn đủ lớn. Với khỏang 3 triệu người Việt sống lưu vong như hiện nay, chỉ cần 1/10 con số này trở thành khách hàng đã là một thị trường tiềm năng rồi. Vấn đề quan trọng nhất vẫn là nguồn thu được từ việc phát hành đĩa ca nhạc phải đủ để thực hiện các chương trình kế tiếp. Hiện nay, hầu hết các trung tâm phát hành như Asia đang gặp nhiều khó khăn về tài chính, chủ yếu là do vấn đề vi phạm bản quyền, copy đĩa DVD trái phép. Để giải quyết vấn nạn này, ý thức của từng khán thính giả trong cộng đồng chúng ta đóng vai trò then chốt. Khi quyết định mua một đĩa DVD chính thức thay vì xem đĩa copy trái phép, khách hàng có ý thức rằng mình đang đền bù công lao của những ca sĩ mà mình yêu thích, và những người nghệ sĩ đã góp phần xây dựng chương trình. Điều này công bằng giống như khi chính chúng ta đi làm ở các văn phòng, hãng xưởng, chúng ta luôn đòi hỏi phải được trả lương xứng đáng với công sức mà mình bỏ ra. Theo anh Trúc Hồ, chỉ cần khách hàng ở Mỹ thực hiện được điều này đã là quá đủ cho trung tâm. Khách hàng Việt ở Mỹ vẫn là nguồn tài chính quan trọng nhất để Asia duy trì các họat động của mình.

Nói chuyện với nhạc sĩ Trúc Hồ như một nhà họat động văn hóa, tôi lại nghĩ đến khái niệm “nghĩa vụ văn hóa” của những người Việt đang sống xa quê hương. Khuyến khích con em mình học tiếng Việt, duy trì truyền thống gia đình Việt Nam là một nghĩa vụ văn hóa. Nghĩ xa hơn một chút, ủng hộ những họat động văn hóa bằng Việt Ngữ cũng là một nghĩa vụ văn hóa. Khi mua một đĩa DVD của Asia, bên cạnh nhu cầu giải trí, bạn có quyền tự hào rằng mình đang góp phần vào việc duy trì nền văn hóa Việt Nam ở hải ngoại.

Vô Ky

thunder
#9 Posted : Thursday, February 2, 2012 1:24:40 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)









thunder
#10 Posted : Saturday, September 22, 2012 12:46:44 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)






thunder
#5 Posted : Wednesday, October 17, 2012 12:59:40 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)











thunder
#8 Posted : Saturday, November 3, 2012 10:50:37 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 3,997
Points: 12,188

Thanks: 1569 times
Was thanked: 850 time(s) in 563 post(s)


Ngoc N Hao
#12 Posted : Friday, September 6, 2013 8:57:36 AM(UTC)
Ngoc_Hao

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 2,706
Points: 8,185
Location: France

Thanks: 2255 times
Was thanked: 1520 time(s) in 873 post(s)



Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.