Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
AsiaFans  
#1 Posted : Wednesday, October 28, 2020 6:41:41 PM(UTC)
AsiaFans

Rank: Administration

Reputation:

Groups: Moderator, Registered, Administrators
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 34
Location: USA

Thanks: 35 times
Was thanked: 43 time(s) in 15 post(s)
Producer John Bạch: “Tương lai bảo tồn Trung Tâm ca nhạc Asia và thích ứng thời đại.”


Hoàng Đăng Minh & John Bạch: Tham gia mở ra lộ trình tương lai của Asia Entertainment sao cho thích ứng lối thưởng ngoạn của khán giả trong thời đại mới…

“Tương lai của Trung Tâm Asia đang rộng mở … Trong tình thế mà các producers gốc Việt cùng gặp khó khăn không sàn diễn, phải gồng mình trong thời giãn cách xã hội bởi Covid 19″.

Không còn được trình diễn tại rạp-nhà hàng, nạn dịch Coronavirus đã chia lìa giới nghệ sĩ Việt cùng khán giả: nhưng rồi cũng nhờ đấy mà những sáng tạo mới nảy sinh, kết nối hai giới họ lại với nhau.

Tâm sự của hai nhà sản xuất chương trình từ Asia Entertainment. đã đưa ra một tầm nhìn mới cho con đường phía trước. Qua cuộc nói chuyện với họ, chúng tôi thấy rằng có một điều gì đó đáng kể đã bị đánh mất, bị lu mờ bởi sự lặp đi lạp lại của những cũ mòn. Trên hết, nhu cầu tương tác và kết nối đã trở nên sống động hơn, đó chính là lời kêu gọi hành động giữa mùa dịch COVID.

Nhớ lại một chương trình thu DVD Asia trước dây hai Producers trẻ này đã nắm vai trò nhà sản xuất chính. Ngay sau phần giới thiệu ngắn gọn của nhạc sĩ Trúc Hồ, ca sĩ Mai Lệ Huyền, 72 tuổi, xuất hiện trên sân khấu cho tiết mục cuối cùng của liveshow. Trong trang phục nóng bỏng với áo khoác denim đỏ, váy ngắn màu đỏ, tất lưới và bốt cao đến đầu gối. Mai Lệ Huyền cất tiếng hô lên những lời đầu tiên cho bài hát “Ai” – một tri ân nồng nàn dành cho người lính, kêu gọi hướng về tiền tuyến.

Ban nhạc tạo nên không gian âm thanh sôi động với với piano, kèn và nhạc cụ đàn dây. Khán thính giả gồm đủ lứa tuổi la hét và vỗ tay nồng nhiệt. Mai Lệ Huyền lại càng làm họ thêm náo nhiệt bằng những bước nhảy điêu luyện, những cái lắc hông vượt tuổi tác. Đã gần 50 năm sau khi Mai Lệ Huyền hát bản hit này tại các vũ trường Sài Gòn, “Nữ hoàng nhạc kích động” vẫn có thể đốt cháy những trái tim của toàn bộ khán giả.
Hoàng Đăng Minh và John Bạch thời mới tốt nghiệp đại học đến với phóng sự 2006-2012

Nếu ai chưa xem buổi liveshow “Asia Icons: Mai Lệ Huyền” (Asia Entertainment, 2014) thì nên tìm xem đi!. Đây là câu trả lời trực tiếp khiến người ta mệnh danh Mai Lệ Huyền là “Nữ hoàng nhạc kích động” với sự nghiệp trải dài qua 5 thập kỷ nay. Không chỉ là sự tôn vinh khởi đầu phi thường so với các loại chương trình sân khấu lớn mà Asia Entertainment đã được biết đến việc sản xuất ca nhạc trong gần 40 năm, nó còn chứa đựng những dấu ấn và hướng đi mà Asia đang nhắm tới, cũng tung ra một số viễn kiến lèo lái trong tương lai. Điều ấn tượng hơn nữa là chương trình được dàn dựng và chỉ đạo hoàn toàn bởi hai producers tài năng sáng tạo trẻ tuổi nhất từng cầm lái con tàu đồ sộ ASIA này: Hoàng Đăng Minh và John Bạch. Mọi người có thể đã nghe tên họ trước đây hoặc chưa nghe (bởi họ chỉ thường túc trực đứng sau hậu trường), nhưng họ từ nay là hai người đóng vai trọng yếu trong những năm tới.
Mai Lệ Huyền trong Liveshow (Asia Icons)

Vinh dự đối với Mai Lệ Huyền trong lần hợp tác đầu tiên của họ, có một số đặc điểm đáng chú ý. Thứ nhất, chương trình là một buổi biểu diễn trực tiếp sống động trước một sân khấu nhỏ (khoảng 200 người). Sân khấu được thiết lập với ban nhạc đông đến 16 nhạc cụ, bao gồm cả bộ trống kèn và đàn. Bản thân các nhạc sĩ pha trộn sắc tộc rõ ràng giữa người châu Á, người Mỹ gốc Phi và người da trắng; còn Brian Morales gốc Tây Ban Nha điều khiển ban nhạc từ dàn piano của anh. Một thế hệ ca sĩ trẻ gốc Việt thể hiện một cách huyền thoại, thông qua trình diễn trực tiếp Live các ca khúc ghi dấu ấn sự nghiệp của cô.

Từ phần mở đầu, bản hòa tấu [liên khúc] thể hiện nhiệt thành xả thân của người lính trong “100 Phần trăm” và “Niềm đam mê của một người lính” [Tình Lính], chương trình giới thiệu những thể loại âm nhạc mà chúng ta không thường xuyên được nghe trong các buổi biểu diễn của người Việt: Rockabilly của những năm 1950 và nhạc New Wave ảo giác của thập niên 1960 mang lại cảm giác rần rần. Phần mở đầu đưa khán thính giả vào hành trình trên biển, lênh đênh lướt sóng. Mai Lệ Huyền thể hiện với khả năng gắn kết sống động hơn, đa văn hóa, thu hẹp khoảng cách giữa chênh lệch các thế hệ.
Nguyên Khang với bản Sầu Đông trong Liveshow Mai Lệ Huyền

Nguyên Khang (với giọng hát vang rền rất riêng của một Sinatra Việt Nam và một ban nhạc lớn phía sau) làm gợi nhớ đến những năm 1960 với bản ghi âm “Sầu Đông” đầu tiên của Hùng Cường (vốn là bạn song ca với Mai Lệ Huyền trong nhiều năm trước 1975 tại Miền Nam Việt Đoạn guitar dạo đầu của người nhạc sĩ Hàn Quốc David Dag Lee rung vang lên mở màn cho tiếng trống nhanh đột phá vào tiếng guitar tremolo bừng lên dòng thanh âm trầm bổng. Các cung bậc hợp âm nhỏ là đặc trưng của nhạc cụ lướt sóng rock Việt) đã đưa giới thưởng ngoạn trở lại những năm 60như với ban nhạc CBC.

Xuyên suốt chương trình, các tác phẩm kinh điển Việt Nam vốn được yêu thích đã nối tiếp qua Mai Lệ Huyền, mang đến phong cách rock and roll độc đáo, từ hark đến jazz và blues, một số bebop (hoặc Big Bop), cảm nhận của Pop Armstrong và ăn ý sâu sắc với bản nhạc spaghetti kiểu Tây của nhà soạn nhạc người Ý qua cuốn phim “The Good, The Bad and The Ugly). Một số bài hát được soạn bằng “thành ngữ nhạc pop đảo ngược” biến âm thanh thành một thứ gì đó “ồn ào, náo động sôi nổi và hoang dã.” Đây là món quà dành cho lớp khán giả quen với độ lệch chuẩn tổng hợp của những ca khúc này trong nhiều năm qua.
Nhạc sĩ Hàn Quốc David Dag Lee

John Bạch phối hợp với nhà soạn nhạc trẻ Brian Morales, đã cùng sắp xếp lại những bản hit đình đám truyền sức sống trở lại cho từng ca khúc. Những bản nhạc này hồi sinh, mang chúng trở lại nguồn gốc – là những bản thu âm đầu tiên vào những năm 1960-1970 ở Sài Gòn, trước khi vô số bản hòa âm lặp đi lặp lại trong nhiều khán thính phòng ở nước ngoài đã khiến chúng mất đi sự sống động vui tươi. John thổ lộ: “Người ta lấy những bài hát giống nhau phối lại theo cách kỳ lạ rồi tiếp tục phát hành trong nhiều thập kỷ nay. Cuối cùng những bản nhạc ấy bị yếu thế, èo uột đi và mất gốc.” Các biên soạn đầu tiên thể hiện được một thời điểm mạnh mẽ, tập trung thành một kết nối sống động. Các bài hát xuất hiện trong “thời chiến” về những cuộc gặp gỡ, ảnh hưởng và thử nghiệm mới giữa các nền văn hóa được khơi dậy bởi sự tiếp xúc trực tiếp, thân mật. Của Ray Charles, The Beatles, Jimi Hendrix… dần dà bước vào làng nhạc Việt. Ý tưởng “hồi sinh” và “trở lại” này về mặt nào đó là hướng đi mà Asia Entertainment đang nỗ lực thực hiện. Ở đây chúng ta không đề cập về sự tiếc nuối hoài niệm xa xôi, mà đây là sự trở lại cái khoảnh khắc sáng tạo ra tác phẩm trước kia.
Youtube sinh hoạt trng bị cơ sở trong thời gian “cách ly” tháng 9-2020

Đó là nội dung mới mà Đăng Minh và John quyết tâm tạo nên làn gió mới cho chương trình này, đưa lại nhiều sức sống và nỗ lực tìm hướng đi xa hơn. Trong khi John và Brian làm công việc hồi sinh và hiện đại hóa những bản thu âm gốc từ thập niên 60/70 để làm cho những bài hát trở nên sống động trở lại. Thì Đăng Minh lại tái hiện câu chuyện về một cuộc đời trải nghiệm qua các dòng nhạc khác nhau, những tác giả, những hòa âm, những ca sĩ thể hiện… Cô viết kịch bản cho chương trình, chọn các bài hát. Cô cũng thực hiện các cuộc phỏng vấn, biên tập các đoạn phim tài liệu để làm nổi bật nhiều khía cạnh đa chiều phong phú, trong cuộc sống và công việc của Mai Lệ Huyền, bao gồm cả các vở nhạc kịch hài cô đã diễn đạt. Trong clip Hoàng Thi Thơ trổ tài tô bánh canh “Bún bò giò heo mụ Rớt”, Mai Lệ Huyền thể hiện rất quyến rũ bằng giọng hát và lối diễn hài xuất sắc. Cô ấy nói (giọng Huế chuẩn): “Làm sao một người không có gân (hoặc dẻo dai) lại có thể thú vị được?” [ con người mà không có gân sao mà hấp dẫn ], trong lúc ấy cô tung tăng trên sân khấu. Chúng ta nhận ra một diễn viên đa năng đã không ngại lột xác hình tượng ca sĩ sexy để dán một nốt ruồi khổng lồ trên cằm và toàn tâm toàn ý trong vai một cô bán hàng rong thô kệch. Phim tài liệu cho thấy sự cống hiến của Mai Lệ Huyền với nhiều vai trò trong công việc và cuộc sống của cô, bao gồm cả vai trò chăm sóc cô con gái mắc hội chứng Down của mình. Các đoạn phim tài liệu thấy quá trình sáng tạo liên tục của một cuộc đời, chứ không chỉ là sản phẩm cuối cùng chỉ được đánh bóng trên sân khấu.

Qua phóng sự, Đăng Minh kể những câu chuyện từ khi cô làm việc cho Đài Truyền Hình SBTN, nơi giám đốc Thy Vân là người có cổ phần rất cao trong bước đầu thành lập… đài truyền hình trong hệ thống International Channel từ năm 2006-2012. Cô đã phóng sự thăm dò cho các buổi trình chiếu và tạo ra một loạt phim tài liệu dài 3 phút, “Một ngày qua ống kính”. Các phân đoạn này tạo nên một chương trình thời sự kéo dài hàng giờ đồng hồ, những câu chuyện về các vấn đề xã hội và chính trị trong cộng đồng người Việt. Cô đã nổi tiếng nhờ ống kính tư liệu hấp dẫn về trải nghiệm của người Việt ở nước ngoài, và trong quá trình đó, cô đã khám phá những câu chuyện về nạn buôn người, quyền con người và công bằng xã hội. Sau đó, trong chuyến phóng sự kéo dài một tháng tại Việt Nam, Đăng Minh đã lên tiếng cho những con người thấp cổ bé họng nhất: tử dân phố, hàng rong, đến nông dân và người nghèo. Năm 2012 là một bước ngoặt mới khi cô ấy kể những câu chuyện bằng những âm giọng khuếch đại nhất.

Đăng Minh được sếp của cô tại SBTN nói rằng anh ta sẽ không làm sếp của cô lâu nữa; Vì đúng lúc ấy Asia Entertainment cần sự giúp đỡ vì vậy anh ấy đã chuyển cô ấy sang. Cô khi ấy đã lo lắng rằng mình đã bị ném đi một cách lịch sự, và nghĩ rằng có lẽ việc chuyển công việc là cách tốt để loại bỏ cô. John Bạch, người bạn đời của cô trong công việc và cuộc sống, cắt ngang: “Không. Cô ấy đã được yêu cầu. ” “Ai đã yêu cầu cô ấy? Bạn?” “Không. Không phải tôi. Đó là cô chủ của Asia Entertainment”. Chủ nhân của Asia Entertainment, không ai khác hơn chính là ca sĩ Thy Vân, con gái của nhạc sĩ nổi tiếng Anh Bằng, linh hồn của Asia Entertainment, và cô là giám đốc điều hành từ năm 1992, cô ấy cũng chính là mẹ của John. Ban đầu, Đăng Minh được mời biên tập video và thực hiện các cuộc phỏng vấn hậu trường mục đích là mang đến những không gian gần gũi, nhân văn hơn cho những chương trình sân khấu trau chuốt.

Xuất thân từ gia đình có di sản âm nhạc đồ sộ, John còn có bằng báo chí truyền hình của Đại Học Chapman (hồi còn ở SBTN anh là người quay phim bên Đăng Minh và họ đã cùng nhau săn lùng những câu chuyện), xây dựng đề tài, thực hiện phim truyện…) Ngoài ra, John còn là một nhạc sĩ theo đúng nghĩa của anh. Từ năm 14 tuổi, John bắt đầu chơi guitar, sau đó trở thành thành viên của một số ban nhạc heavy metal trước khi anh khám phá ra âm nhạc điện tử, nhu liệu âm thanh và máy ghi âm kỹ thuật hiện đại. Điều này thúc đẩy anh thử nghiệm sản xuất âm nhạc. Giờ đây, anh đã được uy tín là nhà sản xuất sáng tạo vững chắc, đã học hỏi được rất nhiều điều thông qua sự làm việc như các nhạc sĩ hợp tác với Asia, chơi cho những bản thu âm trong các buổi trình diễn. Nhưng nhìn chung, John đã cảm thấy mệt mỏi với cách trình diễn các chương trình sân khấu lớn liên tục trong nhiều năm qua.

Đăng Minh kể lại một ngày đang thực hiện video mà cô và John đã hoàn toàn kiệt sức vì không ngừng quay đi quay lại một đoạn phim. John ngã quỵ xuống, thốt lên: “Xe đang hư ga nè! ” tạo nên một trận cười vỡ bụng của những người trong nhóm. Đăng Minh nói với chúng tôi trong “Hậu trường” của chương trình tri ân: “Có thể nói điểm xuất phát của chương trình Mai Lệ Huyền là một vần thơ đã được in sâu vào trái tim Johnny: ‘ Tôi đi Honda xe đang hư ga’. Một cách khéo léo, John đã giải tỏa khoảnh khắc chán nản bằng sáng tạo hài hước khiến người ta tìm hiểu sâu hơn về cuộc đời của biểu tượng đã làm cho bài hát “Làm Quen” trở thành một bản nhạc nổi bật hàng đầu hồi ấy. Tiền đề bản song ca theo phong cách New Wave của thập niên 90, ban đầu là một vụ tai nạn xe Honda, một cuộc tình cờ va chạm trên đường dẫn đến một màn tán tỉnh táo bạo và có lẽ không phù hợp giữa hai người xa lạ. Đây là bài hát khiến Đăng Minh “quen” Mai Lệ Huyền. Và John nói với chúng tôi rằng chương trình của Mai Lệ Huyền là “một cú đột phá trong quá trình sản xuất.” Đây sẽ là lần đầu tiên hai vợ chồng đảm nhận nhiệm vụ phi thường và đa diện, tự sản xuất và điều hành toàn bộ chương trình. Họ muốn tạo ra thứ gì đó khác với những gì Asia Entertainment đã được khán thính giả biết đến là trung tâm ca nhạc trong nhiều thập kỷ.

Asia Entertainment đã tìm thấy một công thức thành công trong các chương trình âm nhạc trực tiếp sang video: một màn trình diễn công phu gồm hàng chục nghệ sĩ tên tuổi mà họ đã thu hình trước trong bối cảnh huy hoàng trang trọng có tầm vóc. Những buổi nhạc hội kéo dài vài giờ được dẫn dắt bởi các MC lôi cuốn, trong những khán phòng rộng lớn trước khán giả được trân trọng mời vào chỗ ngồi. Sang trọng, sạch sẽ và văn minh. Kiểu cách này đã là mô hình mẫu của các nhà sản xuất mang tính biểu tượng trong nhiều thập kỷ nay- nhưng bây giờ nó đã trở nên mệt mỏi sau một thời gian dài chiếm ngự. John thừa nhận rằng những chương trình này đôi khi giống như “video ca nhạc để được tôn vinh”. Trong những năm gần đây, rõ ràng là có sự mất đi sự kết nối giữa khán thính giả và nghệ sĩ, cũng như các bài hát được thực hiện xa dần tinh thần nguyên bản, không còn mạnh mẽ sống động của thời đại đã sinh ra chúng. Đó là thời đại đã biến đổi . Đó là bối cảnh là môi trường đã khác.

Không thể phủ nhận, Asia Entertainment là một trung tâm lớn mạnh. Cũng giống như gã khổng lồ sản xuất âm nhạc khác là Thúy Nga, Asia có một vị trí đặc biệt trong lòng mọi người vì nó lấp đầy khoảng trống vắng văn hóa cho những người Việt ở nước ngoài đã rời Việt Nam sau chiến tranh, và đã mất đất nước, cộng đồng và văn hóa của họ trong quá trình đó. Định cư và thích ứng trên xứ người, nếp văn hóa nguyên gốc phần nào bị mai một. Âm nhạc đã kết nối lại điều đó. Với sự ra đời của công nghệ DVD vào cuối những năm 1990, Thúy Nga và Asia đã tăng cường các chương trình sân khấu và sản xuất video để mọi người có thể tham dự các buổi biểu diễn hoặc xem lại băng ghi hình và tưởng tượng mình là một phần của cộng đồng người Việt Nam hải ngoại.

Cũng vậy, Asia Entertainment trở thành trung tâm đáp ứng văn hóa Việt Nam, bảo tàng hoài niệm. Trong khi Asia Entertainment đã sớm thử nghiệm với phong cách nhạc điện tử thập niên 80/90 và New Wave, sân khấu biểu diễn ‘nhạc vàng/quý’ được nhấn mạnh khác hẳn với một nghĩa ác ý từ các người chủ xướng văn hóa mới là sự “vàng vọt“. Điều này có thể cũng hiểu được sự khác biệt xuất phát từ ý thức lãnh đạo của hai miền đất nước. một bên tự do một bên độc đoán.

Nhạc Vàng được định nghĩa hiện nay từ trong nước một cách lãng đãng là nhạc của Miền Nam Việt Nam thời chiến bắt nguồn từ dòng nhạc tiền chiến những năm 1950 và 1960, với những lời bài hát phổ biến được đặt theo phong cách tiết tấu chậm, chịu ảnh hưởng phương Tây như bolero, tango hoặc ballad. Đáng chú ý nhất, bản nhạc vàng được đặc tả bởi ca từ thơ mộng và tình cảm lãng mạn. Đề cập đến mối liên hệ của nó với chế độ cũ miền Nam và những người lính (cũng như những ảnh hưởng phương Tây “tư sản” của họ), nhà nước Bắc Việt coi nhạc vàng là “âm nhạc của những người thư giãn, yếu đuối và thấp,” hay những bài hát của “vũ trường và cabarets ”và“ nỗi buồn maudlin được gieo bởi văn hóa đại chúng ”. Từ năm 1975-1985, nhà nước cộng sản cấm hoàn toàn nhạc vàng. Bất chấp sự chỉ trích, kiểm duyệt và tịch thu của chính phủ, âm nhạc vẫn tồn tại. Độ phổ biến của nó sau đó tăng lên thông qua các băng cát-xét mới của các bài hát cũ được sản xuất ở nước ngoài. Mặc dù bị cấm trình diễn trên sân khấu và phát qua radio, nhạc vàng sau đó đã trở thành loại nhạc được yêu thích nhất tại Việt Nam dù nó luôn vẫn là một điểm văn hóa tranh cãi.

Nhạc vàng (và hình thức chủ đạo của nó là bolero) mang nếp hoài niệm quê nhà đã lìa xa nhiều hơn ở ngoài nước. Đối với người Việt Nam ở nước ngoài, việc nhấn mạnh vào nhạc vàng đã trở thành một kiểu lập trường chính đáng và cuộc chiến đấu tự vệ của miền Nam; nỗi nhớ cố hữu của nó thể hiện một nền chính trị phản kháng. Cảm xúc của những bài hát đó đã tạo ra một sự bất đồng ngăn lại việc lãng quên những tình cảm gắn bó và kỷ niệm êm đềm về đất nước và cuộc sống mà họ bỏ lại. Việc chú trọng vào nỗi nhớ quê hương, về kỷ niệm đã qua và tình yêu đã mất có vẻ đến một lúc không còn mấy phù hợp – với những trải nghiệm lưu vong, chia ly và nhập cư sau khi Sài Gòn thất thủ. Các nhà sản xuất âm nhạc Việt ở nước ngoài có một lượng khán giả từng bị giam cầm; cải tạo nỗi nhớ quê hương và thời chiến. Trong vài thập kỷ, Asia phục vụ cho sự tiếc nhớ qua hàng loạt video/ CD loại này. Tuy nhiên, sau một thời gian, các bài hát ấy mất dần đi sự sống động. Một số người coi hoài niệm là nguyên nhân làm trì trệ năng lượng sáng tạo và thiếu sức vươn lên đổi mới trong âm nhạc Việt Nam ở hải ngoại.
Một chương trìng thử nghiệm đổi mới

John và Đăng Minh đã cố gắng giải quyết một số vấn đề này trong dự án đầy ý tưởng tiếp theo của họ, những thứ phát hành của năm 2015 “Asia Golden 4: Khúc Nhạc Tình Quê”. Mục đích không phải là từ bỏ những liên hệ với quá khứ, mà là làm cho di sản âm nhạc trở nên hiện đại và năng động hơn. Đôi khi điều này đòi hỏi phải có sự liên kết với nhau: những thứ tưởng như không trùng khớp nhưng khi kết hợp với nhau, khiến người ta phải nhìn và nghe lại. Với ý nghĩ đó, cả hai đã lên kế hoạch hồi sinh những phong cảnh cảm động sâu sắc của núi non, cánh đồng và rừng Việt Nam được thể hiện trong ca từ của những bài hát đó. Họ đặc biệt chú trọng đến chất lượng không gian và thời gian, bầu không khí, của những bản ballad dân gian này để gợi lên những vùng địa lý gợi cảm của họ. Đăng Minh và John một lần nữa hợp tác với nhạc sĩ Brian Morales để tạo nên chất điện ảnh qua lăng kính phối khí và dàn dựng âm nhạc mới lạ.
Ngọc Anh Vi và Thùy Hương trong bản Trăng Sơn Cước

Ví dụ, bản phối “Trăng Sơn Cước” do hai ca sĩ xinh đẹp Thùy Hương và Ngọc Anh Vi thể hiện, gợi lên khung cảnh đầy mê hoặc của vùng núi trải dài trong ánh trăng – nhờ tiếng guitar flamenco của Tây Ban Nha, kèn, sáo, vĩ cầm, cello kéo của Judy Kang, một trong những nghệ sĩ cello của Celine Dion, và nghệ sĩ dương cầm từng đoạt giải thưởng Michelle Đỗ. Dàn dựng ánh sáng của Duy Minh cũng rất hữu ích trong nội dung mới này.

Tương tự như vậy, đội ngũ sáng tạo đã sắp xếp lại “Vó ngựa trên đồi cỏ non ” (do Thế Sơn thể hiện) để mang đến nét bụi đời hơn và nhấn mạnh sự trở lại của đứa con hoang đàng sau mười năm. Thông qua cách phối âm mới, chúng gợi đến hình ảnh của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật đang cưỡi ngựa trên một dải đất rộng tối tăm, cô đơn, bụi và gió. Khán giả được nghe nhiều những ảnh hưởng phong cách cao bồi viễn Tây, với tiếng guitar và và các nhạc cụ của dàn hòa tấu, những bước đi âm trầm căng và những tiếng trống tạo ra cảm giác của những con ngựa phi, canter phi nước đại. Dàn nhạc giống mariachi cũng giúp làm sống động câu chuyện về chàng cao bồi Việt Nam. Từ việc vươn tới những ảnh hưởng bên ngoài, họ đã thực hiện được những gì mà ca từ kết thúc của bài hát về sự tạ tội cho thấy: “Ta thoát cơn mê cùng dắt nhau về”.
Thế Sơn với bài Vó Ngựa Trên Đồi Cỏ Non

Đăng Minh và John Bạch biết rằng họ “không thể chỉ thể hiện lại một bài hát; mà họ phải làm cho nó sống động trở lại” vì họ muốn làm cho nó trở nên sống động mới mẻ đối với khán giả đương thời. Điều này có nghĩa là giới thiệu những ảnh hưởng âm nhạc mới, mở rộng sự hợp tác giữa cũ và mới, giữa nhạc Đông và Tây. Họ cũng đã đẩy mạnh hướng đi này với sản phẩm tiếp theo là “Asia 79: Còn Mãi Trong Tim” (2017), và mặc dù có nhiều sự đón nhận tích cực trên mạng, nhưng những nỗ lực của họ không phải lúc nào cũng đương nhiên được đón nhận tại cổng nhà đâu. Những nỗ lực để làm một điều gì đó khác biệt đã vấp phải sự phản kháng của “những người bảo vệ lề lối cũ” – những người khăng khăng làm mọi việc theo cách mà họ luôn làm và chỉ làm việc với “người của họ”. Những nỗ lực sáng tạo của nhóm đã khuấy động vùng biển. Sản phẩm của họ đang thách thức hiện trạng của ngành công nghiệp khổng lồ dần dần bất động, thiếu đi sức phát triển dưới sức nặng của chính nó.

Tuy nhiên, hai nhà sản xuất trẻ đã không tiếp cận tác phẩm này từ một nơi đầy ngạo mạn: “ Chúng tôi đến với một nơi cần thiết ,” John thừa nhận. “Chúng tôi đang ở trên một chiếc thuyền bị rò rỉ và chúng tôi chỉ đang mới đủ công sức đắp vá các lỗ thủng .”

Sự thật là, doanh số bán DVD đã giảm trong những năm qua khi truyền thông và khán giả chuyển sang trực tuyến. Các chương trình sân khấu được đầu tư công phu, tốn kém đã không làm say lòng khán giả như những năm trước đây nữa!. Những người hâm mộ ban đầu đã già đi, đã khuất bóng, hoặc đã chán với cùng một chất liệu đó nhai đi nhai lại từ năm này qua năm khác. Nỗ lực và nguồn năng động không còn có ý nghĩa như một mẫu kinh doanh, đặc biệt là vì sản xuất thấp và ít nội dung sáng tạo mới.

Asia Entertainment đã tìm ra hướng đi mới ngay trước khi bùng phát COVID. Khi đại dịch toàn cầu đóng cửa các trung tâm trình diễn và địa điểm tổ chức sự kiện trong năm nay, điều đó cho thấy rõ ràng rằng: các chương trình sân khấu lớn khó thể tồn tại trong môi trường của thời đại này. Thời gian tạm ngưng hoạt động và sắp xếp lại này đã làm sáng tỏ phần nào viễn kiến của họ đối với Asia. Gánh nặng di sản và danh tiếng to lớn không đủ để tiếp tục bước đi. Đăng Minh và John Bạch đang tìm cách làm cho Asia trở nên nhanh lẹ, gọn gàng hơn, để nó có thể có được động lực sáng tạo mới trong những năm tới. Vẫn chưa đề ra trọng tâm nội dung có thể là gì, nhưng rõ ràng đối với họ rằng âm nhạc Việt Nam cần phải có sự đổi mới và nhanh chóng hơn hiện nay. Đăng Minh và John Bach có sự chân thành trên mức tuyệt vời. Nếu buổi trình diễn của Mai Lệ Huyền là điều đáng chú ý, chúng ta có thể mong đợi một động lực hướng tới các màn trình diễn sống động hơn, ảnh hưởng đa văn hóa, hợp đồng và các phương thức thu hút mới thông qua việc kể chuyện bằng âm nhạc và hình ảnh.

Ít ai biết rằng cha của John, Bạch Đông, một kỹ sư âm thanh, người đã thiết kế những giàn âm thanh nổi tiếng, ông cũng là một trong những người đầu tiên sáng lập Asia Entertainment vào những năm 1980. Bạch Đông khởi nghiệp Asia với mục tiêu đổi mới âm nhạc. Ông ấy muốn thu hút những nhạc sĩ trẻ tài năng, những người sẽ tạo ra những điều mới mẻ. Nó được gọi là “Asia” vì ông đã hình dung ra những ảnh hưởng đa văn hóa rộng lớn hơn. Trong những ngày đầu, họ thậm chí còn nói chuyện với nam diễn viên Hồng Kông Thành Long về việc mời anh ta hợp tác với họ (Thành Long muốn chuyển sang sự nghiệp âm nhạc vào thời điểm này). Tầm nhìn ban đầu của Asia bao gồm các ý tưởng hợp tác với các nghệ sĩ gốc Hoa, Nhật Bản, Nam Hàn và các nghệ sĩ khác từ khu vực Châu Á cũng như các nhạc sĩ Mỹ. John nói với chúng tôi: “Đó là kế hoạch. Đó là lý do tại sao họ đặt tên cho nó là “Asia”: nó không hẳn được cho là chỉ của Việt Nam. Sự cô lập và vô tâm có thể giết chết chúng ta. Người Việt Nam ở Mỹ được tiếp cận với những ảnh hưởng đa văn hóa phong phú. Tiềm năng là vô cùng lớn. John nhận xét: “Nếu chúng ta không khai thác điều đó và chỉ giữ cho riêng mình, chúng ta đang không sử dụng một số tài nguyên tốt nhất của mình‘. Đây luôn là quan điểm của Asia: tạo ra một trải nghiệm năng động hơn, đa văn hóa và đa thế hệ. Việc xem xét lại tầm nhìn ban đầu cho Asia có thể báo trước tương lai của nó.

John chia sẻ về sự trăn trở của cha mình: “Âm nhạc Việt Nam chưa cho thấy sự tiến bộ ở đây, ít nhất là ở Mỹ. Họ liên tục tung ra những bài hát giống nhau trong suốt 30 năm, và nó giống như một nhà máy hơn là một không gian sáng tạo”. John và Đăng Minh đang hy vọng sẽ thay đổi được điều đó. Việc tái thiết lập này là cần thiết. Trên thực tế, họ đã tận dụng giai đoạn “cách ly” này để làm một số công việc dọn dẹp cơ sở . John đã bận rộn sắp xếp lại môi truồng làm việc và xây dựng một studio tại cơ sở của Asia, nơi có thể cho phép các loại hình biểu diễn cũng như những hợp tác mới. Phải mất rất nhiều công sức để xây dựng một phòng thu thích hợp với bộ phận cung ứng kỹ thuật và âm nhạc, điều chỉnh âm thanh, và bây giờ tự dưng chậm lại là lý do của Covid. Thay vì tập trung vào sản phẩm mới nhất, họ đang nỗ lực ưu tiên không gian sáng tạo để tạo điều kiện cho ra các tác phẩm và sự cộng tác giữa các thế hệ người Việt, lớn tuổi cũng như giới trẻ.

Các chương trình tương lai của Asia có thể bao gồm các buổi hòa nhạc “cách ly” (các nhạc sĩ chơi cùng nhau từ các vị trí địa lý khác nhau), hoặc sự hợp tác giữa các nghệ sĩ Việt Nam với những người đến từ các nền văn hóa âm nhạc khác nhau. Họ thậm chí có thể quan niệm về một chương trình mời khán giả trở thành những người tham gia tích cực vào quá trình sáng tạo âm nhạc. Hoặc, Asia Entertainment có thể chỉ đơn giản là một nền tảng hồi sinh, cho phép các tài năng hiện có phát triển và nuôi dưỡng tài năng mới dưới nhiều hình thức. Mặc dù nội dung có thể phát trực tuyến nhiều hơn chủ yếu qua các nguồn phát hình trực tiếp và các chương trình phát sóng trên mạng xã hội, nhưng sao cho không làm giảm đi sự thực hiện thực sự lâu dài: Làm thế nào tạo ra sự gần gũi, tức thì và sống động hơn. Đó là một thử thách mà họ sẵn sàng chấp nhận. “Và kết cuộc, liệu bạn có thể tháo vát, sáng tạo và thu hút khán giả theo những cách chân thực hay không.”

Thời điểm tạm ngưng hoạt động và tái thiết này là thời điểm chín muồi cho sự sáng tạo. Bất kể chương trình nào có thể phát triển từ điều này, cả hai đều nhấn mạnh rằng chúng tôi cần “đưa Asia Entertainment trở lại với người Việt… Họ đang ở đây. Mang nó trở lại cho họ. Lẽ ra họ phải bồi đắp nhân tài ở đây từ lâu. Hãy để người Việt ở Mỹ (và những nơi khác), những thế hệ tiếp theo và những người trẻ nói lên điều họ muốn nói – hãy nói ra được điều đó điều đó.” Sự phát triển tiếp theo của Asia có thể sẽ tập trung vào việc thu hẹp khoảng cách giữa các thế hệ, tạo cho các thế hệ mới một nền tảng để chia sẻ tài năng và sự sáng tạo của họ. Các chương trình sẽ “vẫn mang trọng tâm, đường lối ban đầu của Asia Entertainment… nhưng với nhịp đập về văn hóa đại chúng đa dạng và năng động, và những gì đang diễn ra trên thế giới.” Nói rõ hơn: Các chương trình vẫn chưa được soạn thảo đầy đủ, còn rất nhiều những sự không như ý về con đường phía trước. Nhưng dù gì đi nữa, sự không chắc chắn của thời điểm này bao giờ cũng có thể lấp đầy bằng tiềm năng sáng tạo to lớn, những thay đổi văn hóa thực sự và những hướng đi mới thú vị. Khoảng thời gian mở cửa hạn chế này đã cho ban giám đốc Trung Tâm Ca Nhạc Asia Entertainment thời gian tập trung vào những việc quan trọng sắp tới…

*

John kết thúc cuộc trò chuyện của chúng tôi với một tin nhắn đầy hy vọng: “Tương lai của Asia Entertainment… đang rộng mở.



*********************
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.