Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

51 Pages«<4748495051>
"Dòng Nhạc Thời Gian" - Vietnamese Music
ASIAlcoholic
#949 Posted : Thursday, August 6, 2015 10:22:41 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)



MƠ HOA

HOÀNG GIÁC


Cô hái hoa tươi, hãy dừng bước chân
Trên đường thầm xa, tôi nhắn cô em đôi lời
Lòng không lưu luyến, sao đành cô lãng quên,
Quên người gặp gỡ trong một chiều mơ...

Chuông chiều ngân tiếng vấn vương lòng trông theo cô hái hoa,
Bước đi bâng khuâng muôn ngàn sầu nhớ bóng mờ mờ xa...

Tan giấc mơ hoa!
Bóng người khuất xa, đôi đường từ đây
Ai bước đi không hẹn ngày
Người tuy xa cách nhưng lòng ta khắc ghi,
Bên đèn một bóng tháng ngày chờ mong ...

Lưu luyến chi nhau, thêm sầu đớn đau
Muôn trùng từ đây, trong gió sương thân giang hồ.
Đường xa xa tắp ngại ngùng chân bước quên,
Bên lòng thầm nhớ bóng hình người mơ.

Trên đường xa vắng bóng ai mờ khuất
lòng thêm vấn vương,
Gió thông xa đưa reo buồn sầu nhớ
tới người chiều xưa...

Cô hái hoa ơi!
Mắt mờ đoái trông, sao đành thờ ơ
Trong giấc mơ ta mong chờ,
Dù hoa quen bướm âm thầm riêng có ta
Hoa còn tàn úa tơ lòng còn vương...




3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Thanh Phong on 8/6/2015(UTC), CỏThơm on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#950 Posted : Thursday, August 6, 2015 10:47:48 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)
Cố nhạc sĩ Doãn Mãn...
Biệt Ly- một khúc tình si...



1919 - 2007


“Biệt ly/ Nhớ nhung từ đây/ Chiếc lá rơi theo heo may/ Người về có hay…” – hơn bảy mươi năm nay, những ca từ đẹp như thơ và giai điệu mượt như nhung ấy đã chiếm lĩnh tâm hồn bao thế hệ. Khi viết “Biệt ly”, tác giả còn rất trẻ, chưa tới hai mươi tuổi, vậy nhưng nỗi nhớ thương, sầu tủi ẩn chứa trong lời ca thì vô cùng thấm thía. Chính “Biệt ly” chứ không phải tác phẩm nào khác sẽ đưa tên tuổi của tác giả – nhạc sĩ Doãn Mẫn – mãi mãi neo lại với thế gian.


Cùng với các nhạc sĩ: Nguyễn Xuân Khoát, Văn Chung, Đặng Thế Phong, Thẩm Oánh, Dương Thiệu Tước…; Doãn Mẫn còn được ghi nhận là một trong những người “khai sơn phá thạch” mở đường cho nền tân nhạc Việt Nam…

Nhạc sĩ Doãn Mẫn sinh năm 1919 tại làng Hoàng Mai, Hà Nội. Cụ thân sinh ra ông là một viên chức làm việc ở ga Hàng Cỏ. Mặc dù không theo nghề nhạc song cụ rất đam mê nhạc dân tộc, đặc biệt là “món” đàn bầu. Được cha hướng dẫn, từ nhỏ Doãn Mẫn đã biết chơi một số nhạc cụ truyền thống. Song ông không lấy đó làm ngón nghề mưu sinh. Sau khi tốt nghiệp trường Sư phạm, Doãn Mẫn vào làm một chân thư ký tại Bệnh viện Bạch Mai.

Không được học hành bài bản về âm nhạc nhưng với niềm khao khát bản năng, Doãn Mẫn tự mày mò trang bị kiến thức nhạc lý cho mình qua sách báo, mà chủ yếu là sách báo Pháp. Khi “vốn liếng” đã hòm hòm, ông chuyển sang việc đàn hát – thoạt đầu với tư cách một nhạc công, tiếp đó, ông bắt chước soạn lời (ta) cho các điệu nhạc Tây.

Sau này, nhạc sĩ Doãn Mẫn đã hồi cố lại cái thuở chập chững đến với âm nhạc của mình: “Vào khoảng năm 1936 -1937, khi phong trào âm nhạc cải cách phát triển, những ca khúc do người Việt Nam sáng tác xuất hiện thì tôi gặp lại Lê Yên, cũng không nhớ rõ trong hoàn cảnh nào. Chúng tôi rất vui được gặp lại nhau, cùng chung chí hướng trên con đường nghệ thuật mới mẻ… Yên và tôi thường bổ sung cho nhau về kiến thức âm nhạc và kinh nghiệm sáng tác, trao đổi tác phẩm, vì lúc đó chúng tôi đều là những người tự học, hoàn toàn sáng tác theo bản năng.…Cũng trong thời gian này (1936-1939), chúng tôi có thêm một người bạn chí cốt: Văn Chung. Là công nhân một nhà in tư nhân phố Hàng Điếu, cạnh rạp chiếu phim Olympia (rạp Hồng Hà ngày nay), Văn Chung là một con người tháo vát, có nhiều sáng kiến trong tổ chức biểu diễn và xuất bản, in ấn”.

Cũng theo hồi ức của Doãn Mẫn thì năm 1938, sau khi xuất hiện bản nhạc in đầu tiên được bán trên thị trường là bài “Hồ xưa” của Thẩm Oánh, nhạc sĩ Văn Chung đã chủ trương in các bài hát của mấy anh em (gồm Văn Chung, Lê Lôi và Doãn Mẫn) đứng tên nhà xuất bản Tricea (từ đó, giới âm nhạc thường gọi nhóm ba nhạc sĩ này là nhóm Tricea). Số lượng các bản nhạc được in ra mỗi lần vào khoảng 1.500 đến 2.000 bản, bán hết veo, vốn thu hồi nhanh.

Đến nay, có thể xem “Tiếng hát đêm thu” là ca khúc đầu tay của Doãn Mẫn. Nó ra đời năm 1937, với sự hỗ trợ phần lời của nhạc sĩ Văn Chung. Cùng năm đó, Doãn Mẫn còn có “Gió thu”. Tới năm 1939, người nhạc sĩ trẻ đã nhanh chóng bứt lên, trở thành một trong những tên tuổi sáng giá trong làng tân nhạc Việt Nam với ca khúc “Biệt ly” hiện vẫn là “bài ca đi cùng năm tháng”.

Cũng giống như nhà thơ Tế Hanh, kỷ niệm từ những lần thơ thẩn dạo chơi ngoài sân ga, chứng kiến bao sự biệt ly của những người vì nhiều lý do phải dứt áo chia tay nhau, đã viết nên những vần thơ đầy chua xót (bài “Ga”), Doãn Mẫn do có người cha làm ở Ga Hàng Cỏ, là nơi chứng kiến nhiều cuộc chia ly đầy bi lụy của bao gia đình, bao cặp tình nhân, đã xúc động viết nên ca khúc “Biệt ly”, nhạc phẩm để đời của ông.


Ga Hàng Cỏ xưa. Ảnh: tranthanhnhan1963c.blogspot.com

Đây là nguyên văn ca từ của bài hát:

Biệt ly nhớ nhung từ đây
Chiếc lá rơi theo heo may
Người về có hay

Biệt ly sóng trên dòng sông
Ôi còi tàu như xé đôi lòng
Và mây trôi nước trôi
Ngày tháng trôi cùng lướt trôi

Mấy phút bên nhau rồi thôi
Đến nay bóng em mờ khuất
Người về u buồn khắp trời
Người ra đi với ngàn nhớ thương

Mấy phút bên em rồi thôi
Dáng em sống trong hồn tôi
Xa cách ta còn tìm đâu ngày vui

Biệt ly ước bao đường tơ
Réo rắt trong muôn hương mơ
Thành sầu tiễn đưa

Biệt ly ước mong hoàng hôn
Êm đềm về ru ấm tâm hồn
Người yêu đương cách xa
Đành sống vui cùng gió sương.


Với một số nghệ sĩ, sau khi tác phẩm của họ được phổ biến rộng rãi, trở thành một thứ “huyền thoại” trong lòng công chúng, họ thường hay thêm thắt ít nhiều, như vẽ ra mối tình này mối tình nọ nhằm tô điểm thêm cho sự lãng mạn của đời mình. Doãn Mẫn không vậy. Khi được hỏi về các hình mẫu phụ nữ trong một số nhạc phẩm tiêu biểu của mình, ông thật thà: “Tôi bịa ra đấy. Tất cả chỉ là chuyện…bịa”. Nhân vật “em” trong “Biệt ly” cũng là trường hợp như vậy. Doãn Mẫn từng kể: “Tôi viết Biệt ly năm tôi vừa 20 tuổi. Hồi đó, cha tôi làm việc ở ga Hàng Cỏ, Hà Nội. Nhà ở gần ga nên tôi thường hay ra ga chơi, chứng kiến nhiều cuộc chia tay đầy nước mắt trên sân ga, nhất là những đôi trai gái yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh phải ly biệt. Điều đó khơi dậy trong lòng tôi nhiều cảm xúc và tôi có ý định sáng tác một bài hát về đề tài chia ly. Tôi nghĩ rằng tôi sáng tác bài Biệt ly với rất nhiều kỷ niệm. Qua những cuộc chia ly mà tôi được chứng kiến ở sân ga Hà Nội, ở bến cảng Hải Phòng đã cho tôi rất nhiều xúc động. Tôi đã dự kiến làm bài Biệt ly này từ năm 1937, tức là năm tôi bắt đầu sáng tác. Nhưng mà rồi có nhiều trường hợp khác cho nên tôi lại viết về chủ đề khác, cho đến năm 39, có mấy việc dồn dập đến, tôi trở lại đề tài này”.

Nếu như nhiều ca khúc mới của nhóm Tricea thường được “thâm nhập cuộc sống” bằng cách, hoặc được tổ chức hát tại các gia đình, hoặc trong các dịp diễn kết hợp với các buổi chiếu phim lấy tiền giúp các hội từ thiện thì quá trình phổ biến của “biệt ly” cũng tương tự vậy. Theo như nhạc sĩ Doãn Mẫn thổ lộ thì lần đầu tiên ca khúc “Biệt ly” được công bố là vào năm 1940 ở Hà Nội. Người đầu tiên hát bài này là một giọng ca được yêu mến lúc bấy giờ, có tên là Phụng (tác giả không nhớ nghệ danh), nhà ở ngõ chợ Khâm Thiên. Cũng nhờ những buổi biểu diễn ở các rạp chiếu phim, phần nữa “do anh em ở trường Bưởi làm ca cảnh, cho nên Biệt ly mới được phổ biến”.

Khi được hỏi, đến nay, ai là người thể hiện ca khúc “Biệt ly” hay nhất, nhạc sĩ Doãn Mẫn tỏ ra khá thận trọng. Ông cho biết, có một thời gian dài, “Biệt ly” không được lên sân khấu. Nó chỉ được công diễn trở lại kể từ năm 1988. Và trong số các ca sĩ thể hiện bài hát mà ông trực tiếp “thẩm định” thì “có lẽ Lan Ngọc ở trong Nam và Thùy Dung ở ngoài Bắc là thể hiện được cái ý tình mà tôi muốn gửi gắm” (theo một bài viết in trên Báo Thanh niên). Doãn Mẫn cũng than phiền là nhiều người rủ nhau đi hát nhạc tiền chiến như một thứ “mốt”, song không mấy quan tâm tới việc hát thế nào cho đúng nhạc. Và ông than thở: “Nhiều bài của tôi được phối khí lại mà tôi còn chẳng nhận ra. Làm mới, không có nghĩa là làm khác đi”.

Sinh thời, nhạc sĩ Doãn Mẫn từng có tới 20 năm giữ chức Trưởng phòng Giáo vụ của Nhạc viện Hà Nội. Đó là thời gian ông “phải đi lo cả việc học viên có con nhỏ không ăn được thì phải làm thế nào, chỗ ăn, ở, nhà vệ sinh bẩn thỉu thì làm sao”. Nói chung, đó là quãng thời gian ông chỉ thuần túy với công việc hành chính, sự vụ chứ không sáng tác được gì. Và người từng được xem là một trong những nhạc sĩ có công khai mở nền tân nhạc Việt Nam chỉ sáng tác trở lại khi đã ở tuổi ngoại bảy mươi.

Trong sự nghiệp âm nhạc của mình, nhạc sĩ Doãn Mẫn chỉ sáng tác chừng 50 bài, trong đó, những ca khúc như “Biệt ly”, “Hương cố nhân” được xem là những nhạc phẩm xuất sắc nhất.

Nhạc sĩ Doãn Mẫn qua đời ngày 13 tháng 4 năm 2007. Rất nhiều người hay tin đã xếp hàng dài đến tiễn đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Điều này vừa là thể hiện sự mến mộ của người đời đối với những nhạc phẩm bất hủ của ông, vừa là thể hiện sự trân trọng của họ với một con người có nhiều phẩm chất đáng yêu, đáng mến. Không phải ngẫu nhiên mà nhạc sĩ Hoàng Giác (tác giả “Mơ hoa”) đã có lần phải thốt lên: “Người mà tôi quý nhất là anh Doãn Mẫn”


Đỗ Đình Hoạt


3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Thanh Phong on 8/6/2015(UTC), CỏThơm on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
Thanh Phong
#971 Posted : Thursday, August 6, 2015 10:53:47 PM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,282
Points: 8,916
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2423 times
Was thanked: 4177 time(s) in 1743 post(s)


Trăng Mờ Bên Suối
Lê Mộng Nguyên

Người hẹn cùng ta đến bên bờ suối
Rừng chiều mờ sương ánh trăng mờ chiếu
Một đêm thiết tha rồi đây xa cách
Rồi đây hai ngả biết tới phương nào?

Mịt mùng ngàn thâu suối mơ trầm lắng
Lòng buồn từ ly nhớ nhung chiều vắng
Người ơi nhớ khúc nhạc lòng đêm ấy?
Ngàn đời vang nhắc bên suối trăng tà...

Suối mơ... lời hẹn ước ven bờ suối xưa
Nhớ chăng... người phương xa trong khói điêu tàn?

Suối ơi... vờn theo bóng trăng vàng ngày xanh,
Nào những lúc trên thuyền say sưa
Nhìn trăng vừa lên, ai hay chia lìa
Sương khói biên thùy hiu hắt người đi xa trường sa.

Một ngày xa nhau xóa bao hình bóng
Trời bày chia ly chi cho lòng héo?
Giờ đây cách xa người quên hay nhớ?
Ngày xưa còn đó trăng nước mong chờ....


Thanh Trúc (Asia Video 33 - Nét Đẹp Phương Đông)
3 users thanked Thanh Phong for this useful post.
CỏThơm on 8/10/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#972 Posted : Sunday, August 9, 2015 4:07:46 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


Lê Trọng Nguyễn

Ánh nắng chiều vụt tắt...




Lê Trọng Nguyễn: Ánh nắng chiều vụt tắt
Chương trình Nghệ Sĩ và Đời Sống, do Trường Kỳ thực hiện. 2005
Copyright: GiacNguMo - GNM
2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
CỏThơm on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#973 Posted : Sunday, August 9, 2015 4:10:13 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


Qua bến nước xưa lá hoa về chiều
lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa
khi đến cuối thôn chân bước không hồn
Nhớ sao là nhớ đến người ngày thơ
Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy
Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh
Anh nhớ bước em khi nắng vương thềm
Má em màu ngà tóc thề nhẹ vương

Nay anh về qua sân nắng
chạnh nhớ câu thề tim tái tê
chẳng biết bây giờ
người em gái duyên ghé về đâu
Nay anh về nương dâu úa
giọng hát câu hò thôi hết đưa
hình dáng yêu kiều
kề hoa tím biết đâu mà tìm

Anh nhớ xót xa dưới tre là ngà
Gợn buồn nhìn anh em nói em nói: "Mến anh!"
Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồi
Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi...


Nắng chiều là tên một ca khúc của nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn, được sáng tác năm 1952. Bài hát là nguồn cảm hứng cho bộ phim cùng tên của đạo diễn Lê Mộng Hoàng năm 1971. Nắng chiều không chỉ nổi tiếng ở Việt Nam mà còn nổi tiếng ở Nhật Bản, Đài Loan và Hồng Kông . Tại các nước nói tiếng Hoa, bài hát được biết đến với tên 越南情歌 (Việt Nam tình ca) hay 南海情歌 (Nam hải tình ca) do Thận Chi (慎芝) đặt lời.

Năm 1994, đạo diễn Pháp Trần Anh Hùng làm phim Xích lô có đưa bài hát này vào làm nền cho một đoạn tình tiết không lời thoại, bài hát được hát bằng giọng Quảng Nam do hai người lính cụt chân thể hiện trong quán ăn.



Xuất xứ, giai thoại
______________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Nắng chiều được viết năm 1952, sau khi tác giả của nó về quê hương để tránh chiến tranh. Có tài liệu cho rằng "Nắng chiều" ra đời trong một lần hứng tác của Lê Trọng Nguyễn trên cầu Vĩnh Điện khi chiều xuống ở bến sông Thu Bồn.

Trong một cuộc phỏng vấn, Lê Trọng Nguyễn đã nói: "Tôi viết bản đó ở Huế, thời gian sau khi bỏ vùng kháng chiến về thành... Tâm sự tôi trong bài Nắng chiều nó như thế này, kể anh nghe cho vui. Sau cuộc đảo chính của Nhật vào đêm 9 tháng 5 năm 45, có một gia đình công chức Nam triều từ Quy Nhơn chạy ra tạm trú ở Hội An, mà tôi cũng ở Hội An lúc đó. Gia đình đó có một người con gái. Tôi yêu người con gái ấy!"

Tác giả Lê Trọng Nguyễn Thị Nga có một bài viết về "Nắng chiều", quãng đường sau khi nó ra đời:

Năm 1954 Lê Trọng Nguyễn ra Huế và Ðà Nẵng làm việc cho cơ sở thương mại ngoài đó. Cũng chính nơi đây, có dịp quen và làm bạn cho đến chót cuộc đời nghệ sĩ sáng tác của anh, với những Minh Trang, Dương Thiệu Tước, Kim Tước, Nguyễn Hiền v.v.. Và ca khúc Nắng Chiều được xuất bản trong lúc này. Người thâu tiếng hát đầu tiên bản Nắng Chiều vào dĩa nhựa là ca sĩ Minh Trang.
Giữa năm 1955(...), người em gái duy nhất của anh Lê Trọng Nguyễn là Lê Thị Ba qua đời, anh quá đau buồn và đem bản Nắng Chiều ra ký giao kèo tái bản để có một món tiền tác quyền khiêm nhường đưa về quê cùng mẹ lo liệu cho em gái và chuẩn bị nuôi nấng cháu.

Năm 1957, Lê Trọng Nguyễn vào Sài Gòn. Ðúng dịp đoàn ca nhạc Nhật Bản sang thăm, ban nhạc Toho Geino có nhờ người chọn ra 12 bản nhạc Việt Nam đang nổi tiếng thời đó để chuẩn bị tập dượt và trình diễn tại Sài Gòn lẫn Nhật Bản, trong đó có bản "Nắng Chiều" và bản này đã được cô ca sĩ nhật Midori Satsuki hát. Năm 1960 Ki Lo Ha, một ca sĩ người Hoa, cô yêu mến bản Nắng Chiều nên viết sang lời Hoa ngữ và phổ biến bản này sang Ðài Loan và Hồng Kông. Nhờ mấy may mắn đó mà Nắng Chiều cứ thế được biết tới tại ngoại quốc.



Nội dung
______________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Bài hát viết theo điệu Rumba, giai điệu rộn rã phối hợp giữa ngũ cung và thất cung, lời ca đầy hình ảnh, màu sắc, nhưng nội dung phảng phất nét buồn. Phần lời nói lên tâm trạng hoài tiếc của một người khi thăm lại cảnh xưa. Trông thiên nhiên, cảnh vật vẫn hồn hậu sống động, lòng ấy bồi hồi nhớ lại một hình bóng đẹp tươi, nay đã không còn:

Qua bến nước xưa lá hoa về chiều
lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa
...anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy
Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh


Bản dịch tiếng Hoa về nội dung nhìn chung vẫn giữ ý chính của bài:

我又來到昔日海邊,海風依舊吹皺海面
那樣熟悉那樣依戀,只有舊日人兒不見
(Tôi về thăm lại bến nước xưa, gió biển như năm cũ, thổi lộng vào mặt,
bóng dáng cũ vẫn in đậm trong tâm trí tôi, nhưng người xưa thì không thấy nữa).


nguồn gốc wikipedia


2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
CỏThơm on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#974 Posted : Sunday, August 9, 2015 4:22:25 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


c h i ề u

t h ơ : : H ồ . D z ế n h

d ư ơ n g . t h i ệ u . t ư ớ c


Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây.

Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ,
Chất trong hồn chiều nay
Chất trong hồn chiều nay.

Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây
Ngỡ lòng mình là rừng
Ngỡ lòng mình là mây
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây.

Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây...


* * *

2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Trương Nguyễn Khoa on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#975 Posted : Sunday, August 9, 2015 4:36:10 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


CA KHÚC CHIỀU VÀNG VÀ NỖI BUỒN CÒN LẠI...
______________________________________________________________________________________________________________

OCHID LÂM QUỲNH là ái nữ của nhà thơ Du Tử Lê và Hạnh Tuyền hiện đang sống tại Mỹ. Trong dịp về Việt Nam, Quỳnh đã tìm gặp được một số bà vợ của các văn nghệ sĩ nổi tiếng, và đã ghi lại những cuộc trò chuyện cùng họ với một giọng văn giản dị, chân thực và thông minh. Sưu tầm giới thiệu cùng các bạn bài ghi chép dưới đây của chị về phu nhân của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tác giả các ca khúc nổi tiếng một thời như “Chiều Vàng”, “Nỗi Lòng”, “Nghệ Sĩ với Cây Ðàn”…


Sau nhiều cố gắng tìm kiếm, với những giúp đỡ tận tình của nhiều nhân vật trong giới văn nghệ sĩ của Hà Nội cũ, tôi vẫn không gặp được bà Nguyễn Văn Khánh. Người phụ nữ được ghi nhận là nguồn cảm hứng dẫn tới việc ra đời một số ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, như “Chiều Vàng”, “Nỗi Lòng” hay “Nghệ Sĩ với Cây Ðàn”… Tôi đã đinh ninh mình sẽ phải sắp xếp thời gian, công việc để trở lại
Hà Nội một lần khác nữa.
Lý do mạnh mẽ nhất, thôi thúc tôi phải gặp bà cho bằng được, có lẽ vì những điều tôi nghe được từ phần đời thường lặng lẽ, ơ hờ, tưởng chừng tẻ nhạt, kéo dài trên nửa thế kỷ của bà, chỉ là cái phần biểu bì, cái phần ngoài da, che đậy chịu đựng… Ở lãnh vực này, tôi nghĩ, có phần vượt trên mức hy sinh, chịu đựng của bà Tú Xương!

Sự ơ hờ hay tẻ nhạt của một đời người, tôi trộm nghĩ, nó cũng giống như cái biểu hiện bề mặt của hiện tại một địa danh từng một thời nổi tiếng. Cũng hệt như những du khách đến với Hà Nội hôm nay, trong cung cách “cưỡi ngựa xem hoa,” sẽ chẳng ghi nhận được gì nhiều, ngoài khu Phố Cổ, một số thắng tích đã xuống cấp như Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn, chùa Một Cột, đê Yên Phụ, chùa Quán Sứ…

Như mẹ tôi từng bảo tôi rằng, bất cứ một đế đô, một thành phố lịch sử nào trên thế giới, đều bị bụi, rác thời gian xóa nhòa, vùi lấp mọi hào quang quá khứ. Chỉ khi nào ta lắng lòng, đào xới dĩ vãng, khi đó, ta mới có thể bắt gặp những trầm tích, hay những kết tinh quý giá làm thành lịch sử nghìn năm của địa danh ấy. Với cá nhân tôi, trường hợp bà Nguyễn Văn Khánh, nhũ danh Ðặng Thị Thuận, có lẽ cũng là một điều gì tương tự…

Qua chuyện kể và, nhất là qua những chi tiết tôi được nghe từ ông bà Hoàng Giác / Kim Châu, thì đằng sau cái đời thường lặng lẽ, ơ hờ, tưởng chừng tẻ nhạt của bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận, là cả
một không gian dữ dội ngậm ngùi, đắng cay… tới độ tôi không dám tin có thật!

Vì thế, tôi nghĩ “trời có mắt,” khi buổi chiều, định soạn hành lý, để trưa hôm sau, ra phi trường, trở về Cali, thì một nhân viên khách sạn, đưa cho tôi tờ giấy viết tay của nhạc sĩ Hoàng Giác. Ông viết:

“Cháu Quỳnh,

“Ðã tìm được địa chỉ của vợ nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, có người tình nguyện đưa các cháu đến gặp gia đình tại ngõ Khâm Thiên. Sáng nay sang tìm cháu không gặp.

Vậy cháu về thì hãy sang bác để gặp người họ hàng tới trực tiếp gia đình.”

Bác Hoàng Giác.”

Tôi và Hân, quyết định đổi vé, hoãn chuyến bay về Los Angeles.

***

Hôm sau, trời mới hừng sáng, chúng tôi đã rời khách sạn, tới nhà nhạc sĩ Hoàng Giác. Người phụ nữ tình nguyện dẫn đường cho chúng tôi, là một người trong gia tộc của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh. Cô sốt sắng, mau mắn và nhiệt tình. Tôi thấy giống như chúng tôi được đưa đi… “tìm trầm” vậy. Trên đường đi, nửa đùa, nửa thật, cô bảo, đường đến nhà nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, “Khó không thua gì đường lên…trời!”
Ðúng vậy! Tôi không nhớ chúng tôi được dẫn xuyên qua bao ngõ, trổ qua bao ngóc ngách dích dắt… Nhiều lần theo chân cô, rẽ vào những con ngõ rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho một người đi. Tôi không biết người ta sẽ phải làm gì, nếu chẳng may, đang đi, có một người ngược chiều?

Dường như cảm được thắc mắc của tôi, người hướng dẫn chúng tôi trên đường “lên trời,” hỏi tôi: “Cháu có biết chúng ta đang đi trên những đoạn đường hẹp này, gọi là gì không?”

Tôi đáp: “Không cô ạ!”

Cô bật cười, bảo: “Ở đây, người ta gọi là cái… ngách đấy!”

Tôi cũng bật cười, bất ngờ, thích thú. Hồi nào giờ, tôi vẫn nghĩ hai chữ “ngõ ngách” chỉ là một danh từ kép. Ngôn ngữ Việt có nhiều, rất nhiều những danh từ kép, như thế. Tôi nói ra với cô, sự “vỡ nhẽ” của mình, thay cho lời cảm ơn. Cô vui lắm. Cô nhắn nhủ: “Còn nhiều đều ở đây đáng cho con học đấy. Con phải về đây nhiều nhiều mới được.” Tôi đáp: “Vâng ạ,” và thấy “đường lên trời” dường như đã phần nào ngắn bớt.

Cuối cùng, như một phần thưởng xứng đáng cho lòng chân thành, tha thiết của mình, chúng tôi cũng tìm ra chỗ ở đầu tiên, và sau chót của tác giả “Nỗi Lòng.”

Tôi không biết cảm giác của Hân! Riêng tôi, ngay khi vừa bước chân vào căn nhà, như một di tích của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tôi đã có cái cảm giác vắng vẻ, bùi ngùi… Nó rất gần với một ca từ, trong ca
khúc “Chiều Vàng” của ông: “Giờ đây viếng thầm hồn cố nhân – Năm tháng trôi theo sóng gió đời…”

Nếu tôi hiểu không lầm thì ca khúc này, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh viết gửi cho linh hồn một người yêu của ông, đã mất. (Hay ít ra thì, dù người đó vẫn còn sống, nhưng với ông, kể như đã quá cố…!) Ngoài cụm từ “…viếng thầm hồn cố nhân,” trước đó còn có một ca từ khác của ông, cho thấy tính cách này dứt khoát hơn, rõ ràng hơn nữa, đó là câu:

“Hồn em có cùng người chứng minh…”

Thêm ca từ này, tôi nghĩ người nghe có thể khẳng định rằng “cố nhân”hay “người xưa” của ông trong ca khúc đã đi khỏi cuộc đời này. Nếu suy nghĩ của tôi không sai, thì “Chiều Vàng” có lẽ là ca khúc đầu
tiên (và duy nhất?) của nền tân nhạc Việt Nam được viết cho một người tình đã chết.

Mấy chục năm sau, một người ngưỡng mộ tài hoa Nguyễn Văn Khánh, thuộc thế hệ 1,5 là tôi, đâu ngờ, khi có cơ hội tìm thăm ông; thì chính ông, tác giả, cũng đã từ lâu qua đời! Và tôi (chứ không phải ông,) tìm đến để thầm viếng linh hồn ông (chứ không phải linh hồn cố nhân của ông!)

Tuy thế, tôi vẫn thấy tôi may mắn. Tôi hạnh phúc hơn rất nhiều người khác. Ít ra tôi vẫn có cơ hội được gặp gỡ, được nhìn tận mắt, được chạm bằng tay vào xương thịt người bạn đời của ông: Bà Ðặng Thị Thuận. Bởi vì trước sau gì thời gian rồi cũng sẽ đem bà về bên kia thế giớivới ông. Cũng như thời gian đã đem đi khỏi cuộc đời này, khỏi chúng ta một Lưu Trọng Lư, Thế Lữ, Ðinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Tuân, Văn Cao… Và, gần hơn, là một Phạm Ðình Chương, Lê Thương, Mai Thảo, Nguyên
Sa, Văn Phụng, Tạ Tỵ, Ðỗ Ngọc Yến…

***

Tiếp tôi trong căn nhà, nơi ở cuối cùng của tác giả “Nỗi Lòng,” là bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận và, anh Nguyễn Mạnh Phú, trưởng nam của ông bà. Có thể vì có chung với nhau một mẫu số, là lòng yêu mến,
trân trọng tài năng người quá cố, nên dù chỉ là hàng con cháu, lại mới gặp lần đầu, nhưng chúng tôi đã được bà Nguyễn Văn Khánh đối xử với một tinh thần cởi mở, thoải mái. Giống như thể bà, cháu chúng tôi cùng hè nhau kể “chuyện xấu” người ông thân yêu, vắng mặt.

Ở tuổi 86, vào mùa hè, Hà Nội, 2006, bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận đã tặng cho chúng tôi những nụ cười móm mém hồn nhiên, những sôi nổi, hào hứng qua giọng nói trầm, bổng.

Tôi cũng ghi nhận được, một cách hạnh phúc xen lẫn ngậm ngùi, khi đôi mắt già nua đục lợ; khi lớp da nhăn mưu sinh, đã lên nước thời gian; và luôn cả những sợi tóc mai bạc óng, phất phơ sót lại… chốc chốc lại ánh lên niềm hãnh diện, lấp lánh niềm hân hoan họa hiếm…

Tôi cũng hạnh phúc tới ước ao, phải chi những giây phút, những hình ảnh bất chợt tôi ghi nhận được từ nơi bà, sẽ mãi còn. Tôi muốn nói những lần bà lấy tay che…miệng! Cử chỉ tố cáo sự e thẹn, xấu hổ hay
mắc cỡ nơi bà! Ðó là những lúc bà cười lớn tiếng. Và, khi tiếng cười dội lại, có thể nó đã khiến bà giật mình, hoảng sợ? Ðó cũng là lúc, tôi chợt thấy hàm răng đen lánh, hạt huyền còn giữ được của bà, mới đẹp làm sao! Cử chỉ, hàm răng hạt huyền của bà Nguyễn Văn Khánh / Ðăng Thị Thuận, giúp tôi hiểu rõ hơn, thấy hay hơn, mấy câu ca dao sau đây:

“Năm quan mua lấy miệng cười,
“Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen.”

Với những người của Hà Nội cũ, ở thập niên 1940, nhiều người, tới giờ còn nhớ thời đó, ở khu Khâm Thiên, có một thiếu nữ nổi tiếng về nhan sắc và giỏi giang, nết na, tên là Ðặng Thị Thuận. Khi ấy, dân số Hà Nội còn thưa thớt. Nên người con gái họ Ðặng đã sớm được nhiều gia đình thế giá ngắm nghía, cầu cạnh cho con trai họ.

Phần mình, Ðặng Thị Thuận lại không một chút bận tâm về đường chồng con. Bố tôi nói thời gian đó cũng là thời gian cơn bão Văn học lãng mạn Pháp đã thổi tới Việt Nam. Hàng ngũ theo Tây học gia tăng. Các phong trào vận động xã hội xóa bỏ xiềng xích giam cầm người phụ nữ Việt Nam, nói riêng; nếp sống của người Việt Nam, nói chung, vốn bị trói giam trong bốn bức tường Khổng giáo, được các nhà trí thức, nhất là giới văn nghệ sĩ nhiệt liệt, mạnh mẽ cổ võ. Ông bảo: “Ở lãnh vực văn học, ngọn cờ đầu của cuộc cách mạng xanh này, thuộc về nhóm Tự Lực Văn Ðoàn.”

Những tài năng, tên tuổi nổi bật ở ba lãnh vực: Thi ca, văn chương và âm nhạc, đã thắp lên những ngọn lửa ngùn ngụt hưng phấn, ngây ngất khuấy động hàng ngàn trái tim thiếu nữ mơ mộng, mới lớn. Những bài
thơ, những bản nhạc, những truyện ngắn, truyện dài… ngợi ca tình yêu đau khổ, đổ vỡ hay hạnh phúc, được các cô lén chép, dấu trong tập vở.

Hình ảnh văn nghệ sĩ, được các cô cất giữ giấu kín trong đáy tim… Thời gian đó, những văn nghệ sĩ nổi tiếng là hóa thân của những hoàng tử tài hoa và các cô gái mới lớn, yêu văn nghệ, là những công chúa ngủ
trong rừng… Nhưng người con gái họ Ðặng, không trong lớp người này. Nàng thuộc thành phần thiếu nữ bên ngoài, rất xa tâm bão. Nàng cũng không màng tới những trào lưu Văn học, Nghệ thuật phương Tây, đang thay da, đổi thịt Hà Nội. Nàng chỉ chú tâm vào việc giúp cha mẹ, chăm lo gia đình. Nhưng một khi duyên số cầm sợi dây hôn nhân, ràng buộc vợ chồng, tìm đến các thiếu nữ (nhất là thời đó,) thường ít người thoát khỏi.

Cho nên, đầu năm 1942, được bà dì mai mối cho nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, thoạt tiên, người con gái họ Ðặng đã lạnh lùng từ chối.Thậm chí, nàng cũng chẳng có cái tò mò lén coi mặt chàng trai đến nhà, cầu
hôn mình. Bây giờ, nhớ lại, với nụ cười móm mém hân hoan, bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận kể tiếp:

“…Vì bà dứt khoát không chịu, nên bà đâu có coi mặt ông! Ấy vậy mà bà chị dâu của bà thì lại tò mò, hăng hái bảo với bà rằng: “Mày không chịu, nhưng cứ để tao ra coi cái mặt mẹt của nó xem sao…” Và, con biết không, chỉ ít phút sau, bà ấy chạy vào bếp, kháo với bà rằng, ‘Tao thấy mặt mũi nó được đấy, Thuận à.’ ”

Vì đã được coi ảnh nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh trước khi gặp bà, tôi bèn ngắt lời bà, “đế” một câu: “Chứ không phải bà đã biết rõ từ trước, là ông đẹp trai quá trời à? Bây giờ ông mất rồi, bà nói thiệt con nghe đi!”

Người bạn đời của tác giả “Chiều Vàng,” ở tuổi 86, cười thẹn lấy tay che miệng chối: “Ối dào! Bà mà nói dối cho trời chu đất diệt bà đi…”

Tôi vội ôm bà: “Bà ơi! Con chọc bà đó mà!”

Sau đấy, khi biết cha mẹ, các anh các chị trong nhà cùng “chấm” nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, người con gái họ Ðặng cuối cùng nhận lời lên xe hoa. Năm đó, bà nói: “Bà đúng 20 tuổi!”

Cuộc hôn nhân thuở ban đầu, không được khởi dẫn từ một tình yêu có trước. Nhưng, không vì thế mà, sau đó, người con gái họ Ðặng, một thời nổi tiếng nhan sắc khu Khâm Thiên, không yêu thương chồng. Trái lại. Bà kể, những năm đầu của cuộc hôn nhân, tác giả “Nỗi Lòng,”thường xuyên ở nhà. Ông tự tạo lấy cho mình một căn nhà nhỏ, như một không gian riêng, để làm việc.

Căn phòng, hay cái không gian riêng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, không xa ngôi nhà chính bao nhiêu. Nhưng nó lúp xúp, nhỏ bé như một cái hang. Nó lại được làm dưới gốc cây đa, cho nên sau này, mọi người
cũng như gia đình vàchính ông, cũng gọi một cách thân yêu là: “Cái Miếu.”

Theo lời kể của anh Nguyễn Mạnh Phú, trưởng nam cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh thì chính ở tại cái miếu kia, nhạc phẩm đầu tay, nhan đề “Thu” viết cho thân mẫu của anh, ra đời năm 1946. Kế tiếp, là những ca khúc như “Chiều Vàng,” rồi “Nỗi Lòng,” được thân phụ anh viết năm 1951.

Cũng thời gian này, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh đã viết ca khúc “Nghệ Sĩ với Cây Ðàn.” Anh Phú kể: “Bản nhạc ấy, ông viết sau khi đi Bắc Ninh, thăm một người yêu cũ, nhưng không gặp được…”
Cũng trong cái Miếu (bây giờ vẫn còn,) cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh đã sáng tác những ca khúc khác, tương đối cũng được nhiều người biết, như “Chiều Gặp Gỡ,” “Lời Thề Xưa,” hay “Tâm Sự với Cây Ðàn”…
Nhưng, điều mà bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận hãnh diện, hạnh phúc kể cho chúng tôi nghe, là:

“Lúc ông ngồi viết nhạc trong miếu, bao giờ bà cũng là người ngồi sau, cầm quạt, quạt cho ông đấy, con ạ!”

Mặc dù, bà cũng không quên nhấn mạnh rằng, bà không biết gì về âm nhạc. Bà cũng chẳng quan tâm bao nhiêu tới các ca khúc của ông; ngoài ý thức tôn trọng chồng, tôn trọng công việc vàsự nghiệp của chồng.
Bên cạnh đó, bà cũng là người tần tảo, lặng lẽ tự lực nuôi ba người con bà có với ông.

Tính tới ngày 20 tháng 8 năm 1976, là ngày tác giả “Chiều Vàng” từ trần, Tôi không biết bà Nguyễn văn Khánh / Ðặng Thị Thuận đã được sống bên chồng bao nhiêu năm tháng! Ngay bà, khi được hỏi, bà cũng không
biết. Chỉ biết như bà kể, thì rất ít.

Bà nói, trong suốt 34 năm làm vợ tác giả “Nỗi Lòng,” trừ một thời gian ngắn, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh bị tù vì trốn lính thời Pháp thuộc; tổng số thời gian ông ở nhà chỉ khoảng một phần ba, hai phần ba của
quãng đời chồng vợ này là thời gian nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh rong ruổi theo những đam mê tình ái, với nhiều phụ nữ khác!

Một trong những phụ nữ khiến tác giả “Lời Thề Xưa,” quên bẵng lời… thề, bỏ nhà ra đi dài lâu nhất; đến độ đã có với người đàn bà đó 7 người con; là người phụ nữ tên Sâm, cô là một ca sĩ. Tôi đồ chừng, hình ảnh người đàn bà này, nhiều phần sẽ mãi ở trong ký ức phong phú chịu đựng, nhẫn nhục của bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận.

Sở dĩ tôi có cho mình cảm tưởng này, bởi vì mùa hè năm 2006, dù đã ở tuổi 86, khi kể tôi nghe, câu chuyện về người phụ nữ có tới 7 con với chồng mình, bà Nguyễn Văn Khánh còn nhắc, từng tiếng: “… tên là Lê Thị Sâm!”

Bà cũng kể thêm rằng, ba năm trước khi tác giả “Chiều Vàng” qua đời, bà Sâm đã quyết liệt xua đuổi tác giả “Nỗi Lòng!” Không còn chọn lựa nào khác, nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh buộc lòng phải trở về với vợ con; cùng chứng bệnh viêm quai hàm, giai đoạn cuối. Ðó cũng là thời gian thân phụ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh năn nỉ cô con dâu cả, họ Ðặng, đem hai đứa con nhỏ bệnh tật, quặt quẹo, còn sống
sót trong số 7 đứa con của kẻ “cướp chồng” mình về nuôi, “làm phúc.”

Không một ai biết được bà Nguyễn Văn Khánh / Ðặng Thị Thuận có thực tâm tự nguyện nuôi hai đứa con bệnh tật của “kẻ thù,” (chữ này của tôi,) lấy phước; hay chỉ vì nể lời cha chồng? Nhưng, mọi người đều
công nhận, nếu không có công sức chăm sóc ngày đêm, chạy chữa bác sĩ thuốc men… của bà, thì hai người con của bà Sâm chắc chắn cũng đã chung số phận ngắn ngủi như 5 anh chị của họ, trước đấy.

Trước việc làm cực kỳ nhân đức, cao thượng của mình, bà Nguyễn Văn Khánh đã rất chân thành, khiêm tốn khi nói: “Nhiều người bảo bà… ’mát’ tay nuôi con nhỏ…”

Anh Nguyễn Mạnh Phú kể thêm: “Mẹ tôi đã cứu sống hai đứa con riêng của bố tôi và người vợ lẽ như một phép lạ!”

Riêng bà Sâm thì đã từ trần năm 1979, khoảng trên dưới 3 năm, sau cái chết của thân phụ anh.

“Bà ấy không được thấy hai đứa con còn lại của bà ấy với bố tôi, nay đã nên người…” Anh Phú kết luận một cách hân hoan và tiếc rẻ.

Tôi không thể hình dung, và cũng không thể tưởng tượng, sau chừng đó cay đắng chịu đựng; sau chừng đó chập chùng ngậm ngùi, vậy mà mỗi lần khi tôi cố tình chọc ghẹo bà, bằng những câu hỏi lập đi lập lại nhiều lần; đại ý như “Bà có ghen với ông không?” “Ðã lần nào bà đi đánh… ghen chưa?” Hoặc, “Bà có biết bài này ông làm cho cô nào không?” Thì bao giờ bà cũng đáp, trước nhất bằng những nụ cười móm mém hồn nhiên, nét duyên dáng xưa cũ… Và sau đó là những lời nói ngắn gọn, dứt khoát.

Thí dụ như:
“Không.”
“Chả đời nào.”

Hoặc:

“Không.”
“Chả bao giờ!”

Hay:

“Không.”
“Tôi không ghen.”
“Tôi mặc kệ.”

Bà cũng kể, có lần các chị em bên chồng rủ bà đi đánh ghen…Nhưng bà từ chối. Bà bảo: “Ai đi thì đi. Tôi í à… tôi chả đi đâu hết!” Trước khi chúng tôi phải chia tay, bằng một giọng thản nhiên, với đôi
mắt đã đục nắng mưa, năm tháng, thỉnh thoảng, hướng về phía bàn thờ chồng, nơi mà sau di ảnh là bài hát “Nỗi Lòng,” do chính nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh kẻ nhạc, viết lời, bà tâm sự: “Vậy đó! Con biết
không, sau những năm tháng bỏ vợ, bỏ con đi biền biệt như thế, nhưng mỗi khi ông đau ốm hay bị chúng nó đuổi ra khỏi nhà, trở về với bà, bà vẫn lo cơm nước chu đáo cho ông. Mỗi khi ông ra ngoài cái miếu viết nhạc, hay làm gì đó, chớ bao giờ bà quên mang ra cho ông một chai rượu… Bà cũng không ngừng tay quạt cho ông đâu nhé! Dù cho bà chẳng biết, và cũng chẳng bao giờ hỏi ông viết gì?…”

Bà cho tôi cảm tưởng, nội việc bà là: “Bà Nguyễn Văn Khánh,” chừng đó thôi, đã quá đủ!


(May 2007)
Ochid Lâm Quỳnh




3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
CỏThơm on 8/10/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/10/2015(UTC), henrytran09 on 8/14/2015(UTC)
CỏThơm
#976 Posted : Monday, August 10, 2015 4:37:35 PM(UTC)
Cỏ thơm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 162
Points: 516
Location: Hạ Vi nè!

Thanks: 127 times
Was thanked: 95 time(s) in 69 post(s)






Tơ Sầu
Lâm Tuyền

(song written 1950s)

click nghe nhạc >> Duy Trác


Với ánh tơ sầu sắc thắm muôn màu
làm cho tim ta tê tái thương đau
Với ánh tơ sầu ném xuống nhân loại
làm cho bao giống người sầu đau

Ngàn muôn nhạc sỹ kia ơi
buồn thương tương tư chờ ai
đời người tươi thắm sáng như ngàn sao
Nguồn nhạc tinh túy xướng trong hồn người
không bao giờ phai là suối rừng mai

Tơ dáng như mây chiều
tơ úa như lá vàng
tơ giống như trăng ngà
nhiều khi tơ giống tóc người yêụ

Nhớ tới đêm nào gió thét mưa gào
hồn tim ta say đôi mắt nhung êm
Cố nắn tơ đồng khóc oán phong trần
hồn ta mưa gió lạnh lùng đau

Tơ dáng như mây chiều
Tơ úa như lá vàng
Tơ giống như trăng ngàn
Nhiều khi tơ giống tóc người yêu









.
2 users thanked CỏThơm for this useful post.
henrytran09 on 8/14/2015(UTC), ASIAlcoholic on 8/15/2015(UTC)
Trương Nguyễn Khoa
#977 Posted : Monday, August 10, 2015 7:05:46 PM(UTC)
khoa_81196

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/11/2013(UTC)
Posts: 174
Points: 549
Location: Ha Noi , Viet Nam

Thanks: 218 times
Was thanked: 212 time(s) in 64 post(s)
Ai Khổ Vì Ai
Thương Linh


Anh biết chăng anh, em khổ vì ai, em khóc vì ai.
Ngày vui đã tan, nhân tình thế thái
chỉ còn lại đống tro tàn.
Em muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh
Rằng tình yêu em sao giống đời đóa phù dung
Sớm nở tối tàn, xót thương vô vàn
chưa thắm vộ lìa tan.

ĐK:
Thuở xưa ngày đầu của nhau, hai đứa vang câu tình ca.
Ngày đầu của nhau, anh đón đưa em về nhà
Trăng nước hiền hòa, ngày đầu của nhau
hương sắc tình yêu đậm đà.
Ngày nay mình đành bỏ nhau, canh vắng bơ vơ sầu đau.
Mình đành bỏ nhau, quên phút ta yêu lần đầu.
Trăng nước bạc màu, người đành bỏ người
như sương khói sau chuyến tàu.

Em biết chăng em, anh ngủ nào yên anh thức nào yên.
Nhiều khi cố quên nhưng chỉ thêm chuốc vào lòng
những ưu phiền.
Âu yếm hôm qua không xóa được buồn hôm nay.
Người đời phụ nhau khi đã cạn chén tình say .
Để lại thương sầu, trót yêu nhau rồi
sao nỡ đành làm khổ nhau.


Phương Hồng Quế - Ai Khổ Vì Ai - Thu Âm Trước 1975

https://www.youtube.com/watch?v=2iyhujeeVFA
3 users thanked Trương Nguyễn Khoa for this useful post.
henrytran09 on 8/14/2015(UTC), ASIAlcoholic on 8/15/2015(UTC), Hạ Vi on 8/17/2015(UTC)
Trương Nguyễn Khoa
#978 Posted : Monday, August 10, 2015 7:11:00 PM(UTC)
khoa_81196

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/11/2013(UTC)
Posts: 174
Points: 549
Location: Ha Noi , Viet Nam

Thanks: 218 times
Was thanked: 212 time(s) in 64 post(s)
Người Phu Kéo Mo Cau
Trương Gia Thủy



Trò chơi thuở bé, anh ưa kéo mo cau
Chở em khắp ngõ vườn
Cô bé mỹ miều, cười run run bờ vai
Tay ôm chắc vành mo...

Chiếc tàu mo nhỏ bé
Anh giả người phu xe, hỏi "Đi đâu bé à ?"
Em trả lời "- Nhà em ở cuối thôn"
Mo cau anh lại kéo, làm vui cô bé nghèo.

Trò chơi ngày ấy, theo năm tháng buông xuôi
Giờ em quên mất rồi...
Mưa đổ liên hồi, kỷ niệm xưa mồ côi
Anh lưu luyến đầy vơi...

Chiếc tàu mo mòn mỏi, nay chẳng còn ra chơi
Giờ đây em lấy chồng,
May áo hồng, bỏ cuộc chơi ngóng trông
Mo cau anh một bóng, ngồi nghe sao thắt lòng !

ĐK:
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, theo gió chiều mênh mông
Khi em sang sông, làm sao mà biết.. trời tan vì đêm mưa...
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, đâu có ngờ chia ly...
Khi em vu quy, làm sao em chợt nghĩ.. chuyện mo cau đáng gì !...

Hỏi ai còn nhớ.. tên phu kéo mo cau
Chở rong cô khách nghèo
Nay đã hết rồi, tuổi thơ tìm đâu
Nghe tan tác bể dâu...

Kỷ niệm xưa hờn dỗi, anh lối mòn chở mo,
thì em xây tiếng cười... vui với người,
Bỏ mặc phu lẻ loi, ôm mo cau cằn cỗi
Tình bay xa cuối trời.....


https://www.youtube.com/watch?v=bqg8l6NQ4FA
3 users thanked Trương Nguyễn Khoa for this useful post.
henrytran09 on 8/14/2015(UTC), ASIAlcoholic on 8/15/2015(UTC), Hạ Vi on 8/17/2015(UTC)
Trương Nguyễn Khoa
#979 Posted : Monday, August 10, 2015 7:14:46 PM(UTC)
khoa_81196

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 6/11/2013(UTC)
Posts: 174
Points: 549
Location: Ha Noi , Viet Nam

Thanks: 218 times
Was thanked: 212 time(s) in 64 post(s)
Năm 17 Tuổi

Linh Ngân


Năm 17 tuổi em đi lấy chồng
Trong nhờ đục chịu phận gái sang sông
Tưởng vui hết nghĩa tơ hồng
Ngờ đâu sớm để tang chồng
Trời ghen má đỏ môi hồng

Năm 17 tuổi duyên em lở làng
Ba chìm bảy nổi một chuyến sang ngang
Thủy chung gánh gãy giửa đàng
Thuyền quyên trống trải vô vàn
Từng đêm suối lệ tuôn tràn

Bao nhiêu bến mộng trong đời
Mà em bến đục, tình em ngậm ngùi
Tim em lá đổ muôn chiều
Gió mưa tiêu điều nghe xót xa nhiều

Năm 17 tuổi tim yêu mất rồi
Em về bèo bọt một kiếp đơn côi
Nợ duyên gánh gãy ngang trời
Tuổi xuân bước lẻ trong đời
Thời con gái cũng qua rồi ...


Hollywood Night 17 - Phi Nhung - Năm 17 tuổi

https://www.youtube.com/watch?v=pHHTEy9ldOY
3 users thanked Trương Nguyễn Khoa for this useful post.
henrytran09 on 8/14/2015(UTC), ASIAlcoholic on 8/15/2015(UTC), Hạ Vi on 8/17/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#980 Posted : Sunday, August 16, 2015 10:38:51 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


Hoàng Trọng, cung thương dệt tiếng tơ đồng...


(Bài nầy được viết nhân lễ tưởng niệm 49 ngày cố nhạc sĩ Hoàng Trọng do nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi, nhạc sĩ Nguyễn Hiền, nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu, nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng... tổ chức vào tối thứ Bảy, ngày 5 tháng 9 năm 1998 tại phòng hội nhật báo Người Việt, Little Sài Gòn. Và, đăng tải trên tạp chí Thế Giới Nghệ Thuật. Mười năm trôi qua, những nhạc sĩ trên đã ra người thiên cổ.

Ðể tưởng nhớ đến nhạc sĩ tài danh có công đóng góp trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, tưởng nhớ mười năm ngày vĩnh biệt cõi trần và ba mươi năm với tác phẩm cuối cùng của nhạc sĩ Hoàng Trọng, Cali Weekly xin gởi đến quý độc giả - VTrD 2008)


Thế kỷ XX qua đi mang theo nhiều vì sao trong vòm trời âm nhạc Việt Nam, vĩnh biệt thế gian nhưng dư âm nhiều tình khúc bất hủ vẫn còn rung động bao trái tim thưởng ngoạn. Người nghệ sĩ tài hoa, đam mê nghệ thuật, giữ được nhân cách trong vườn hoa nghệ thuật đó, với Tiếng Tơ Ðồng vào cuối thập niên 50 đến 70, đánh dấu giai đoạn vàng son của nền âm nhạc nước nhà. Nhạc sĩ của dòng nhạc trữ tình và tình tự quê hương: Hoàng Trọng.

Bày tỏ tâm tư tình cảm với người bạn đồng nghiệp sống với nhau qua chiều dài của lịch sử âm nhạc, theo nhạc sĩ Phạm Duy: "Hoàng Trọng đã từng phục vụ cho nền tân nhạc Việt Nam từ lúc phôi thai cho đến khi đã trưởng thành, tất cả đều có một hành trình rất phong phú... Trong đời tôi, chưa thấy ai nhu mì như nhạc sĩ Hoàng Trọng cả". Với nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Hoàng Trọng là người bạn văn nghệ suốt cả cuộc đời sống với nhau bằng chữ tâm: tâm thành, tâm ý trong nghệ thuật và cuộc sống. Trong bài viết Thuở Bình Minh Của Âm Nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Nguyễn Hiền viết: "Những ai sinh quán ở Nam Ðịnh đều biết thành phố nầy có những nhạc sĩ quen thuộc với đại chúng như Ðặng Thế Phong, Hoàng Quý Phạm Ngữ, tác giả bản Buồn Nhớ Quê Hương, Hoàng Trọng với những bản tango nổi danh và Ðan Thọ...". Theo nhạc sĩ Ðan Thọ: "Hoàng Trọng là khuôn mặt nghệ sĩ quý báu trong tình bạn từ lúc gặp nhau trong ban nhạc đầu tiên ở Nam Ðịnh vào thời tiền chiến và trải dài qua nửa thế kỷ cho đến lúc vĩnh biệt".

Từ ca khúc đầu tay Ðêm Trăng năm 1938, mới 16 tuổi đến ca khúc cuối cùng Chiều Rơi Ðó Em năm 1978, trong 60 năm, nhạc sĩ Hoàng Trọng đã sáng tác hàng trăm bản nhạc, trong đó có nhiều ca khúc rất quen thuộc, được mọi người ái mộ và sống mãi với thời gian. Nhạc sĩ Hoàng Trọng được mệnh danh là Vua Tango của Việt Nam.

Theo Dòng Thời Gian

Hoàng Trọng, tên thật Hoàng Trung Trọng. Sinh năm 1922 ở Hải Dương, lớn lên ở Nam Ðịnh. Năm 11 tuổi học nhạc với sự chỉ dạy của người anh ruột, nhạc sĩ Hoàng Trọng Quý. Ông chơi được nhiều nhạc cụ như vĩ cầm, tây ban cầm, hạ uy cầm và sáo. Năm 15 tuổi, học nhạc tại trường Thầy Dòng Saint Thomas Nam Ðịnh và thành lập ban nhạc đầu tiên. Ban nhạc Nam Ðịnh gồm các anh em trong gia đình như Hoàng Trung An, Hoàng Trung Vinh và các thân hữu như Ðan Thọ, Bùi Công Kỳ, Ðặng Thế Phong, Phạm Ngữ, Vũ Dự, Tạ Phước... Ðến năm 19 tuổi, ông tiếp tục nghiên cứu âm nhạc qua sách vở và học hàm thụ từ Universelle de Paris... Hoàng Trọng là một trong những nhạc sĩ tiên phong sáng tác ca khúc cho nền tân nhạc Việt Nam.

Ca khúc Ðêm Trăng (1938), Bóng Trăng Xưa (1940), Thu Qua (1941)... xuất hiện trong thời kỳ mở đầu nền âm nhạc Việt Nam.

Năm 1945 Hoàng Trọng mở phòng trà, lập ban nhạc lấy tên Thiên Thai ở Nam Ðịnh. Cuối năm 1946, chiến tranh Việt - Pháp bùng nổ, Hoàng Trọng cùng gia đình lánh cư ở Phủ Nho Quan, Phát Diệm, rồi về Hà Nội. Ðược sinh hoạt trong môi trường thích nghi, qua làn sóng phát thanh, những ca khúc Ðêm Trăng, Thu Qua, Tiếng Ðàn Ai, Lạnh Lùng, Chiều Tha Hương, Khúc Nhạc Xuân, trong đó 2 nhạc phẩm tango Bóng Trăng Xưa & Phút Chia Ly đưa tên tuổi Hoàng Trọng sáng giá và lan rộng khắp mọi miền.

Năm 1950, gia nhập vào Quân Nhạc Bảo Chính Ðoàn, điều khiển dàn nhạc nhẹ của chương trình phát thanh Bảo Chính Ðoàn trên đài phát thanh Hà Nội. Từ năm 1950 đến 1954, trước khi di cư vào Nam, Hoàng Trọng sáng tác trên hai mươi ca khúc: Ðường Về, Gió Mùa Xuân Tới, Say Say Say, Bến Mơ, Tiếng Nhạc Trong Sương, Buồn Nhớ Quê Hương, Bên Sông Ðưa Người, Cánh Hoa Xuân, Gió Lạnh Chiều Ðông, Chiều Về Thôn xưa, Mơ Xuân, Hoa Xuân, Gởi Hương Cho Gió, Hững Hờ, Một Nụ Cười, Tiếng Mưa Rơi, Vui Cảnh Mùa Hè, Khóc Biệt Kinh Kỳ, Tiếng Lòng, Lá Rụng... Trong đó có ca khúc Nhạc Sầu Tương Tư, nhạc phẩm trữ tình, tiếng lòng của con tim đang vương vấn trong tình yêu & nhạc phẩm Dừng Bước Giang Hồ sinh động, vui tươi được thịnh hành, trở thành quen thuộc, yêu thích, đưa tên tuổi Hoàng Trọng vang vọng cả nước.

Năm 1954, đất nước chia đôi, theo làn sóng di cư vào Nam, ngoài ba mươi tuổi, xa gia đình, sống trong hoàn cảnh gà trống nuôi con: Hoàng Nhạc Ðô, Hoàng Cung Fa, Hoàng Bạch La còn thơ dại. Lấy âm nhạc như nguồn sống, niềm an ủi vô biên để dấn thân trên cuộc hành trình xa lạ . Nỗi niềm đó được thể hiện qua hai ca khúc Chiều Xưa Tưởng Nhớ & Trăng Sầu Viễn Xứ.

Với khả năng và kinh nghiệm, lưu lạc ở Sài Gòn thời gian ngắn, Hoàng Trọng cùng bằng hữu thành lập ban nhạc với nhiều ca sĩ tên tuổi để trình diễn trên đài phát thanh Sài Gòn. Theo thời gian, Hoàng Trọng đảm nhận vai trò trưởng ban nhạc Hoàng Trọng, Tây Hồ, Ðất Nước Mến Yêu, lừng lẫy nhất, tên tuổi vang vọng với Tiếng Tơ Ðồng... hoạt động trên hệ thống truyền thanh Sài Gòn, Quân Ðội, Tự Do và băng tần Số 9 Truyền hình Việt Nam.

Từ 1955 đến 1960, Hoàng Trọng sáng tác khoảng 40 ca khúc, trong đó có nhiều ca khúc quen thuộc, nổi tiếng như Tình Không Biên Giới, Mộng Lành, Bên Bờ Ðại Dương, Mộng Ban Ðầu, Bạn Lòng, Nhớ Về Ðà Lạt, Tiễn Bước Sang Ngang, Ðàn Yêu...

Bước vào đầu thập niên 60, nhiều nhạc phẩm trữ tình, lãng mạn, chất chứa yêu thương làm say đắm hàng triệu thính giả ái mộ với Tôi Vẫn Yêu Hoa Màu Tím, Một Thuở Yêu Ðàn, Một Người Lên Xe Hoa, Hai Phương Trời Cách Biệt... xuất hiện thường xuyên trên làn sóng phát thanh và rất "ăn khách" qua các hãng đĩa.

Nói đến Hoàng Trọng, phải nói đến Tiếng Tơ Ðồng, và ngược lại. Ông đã để lại lịch sử âm nhạc Việt Nam ban nhạc nổi danh, tạo dựng nhiều tiếng hát tên tuổi, đưa nhiều sáng tác của nhiều nhạc sĩ lên đỉnh vinh quang của nền âm nhạc. Khi được mời thành lập ban nhạc để trình diễn trên hệ thống truyền hình, Hoàng Trọng nhận lời. Sau thời gian chuẩn bị chu đáo, ngày 30 tháng 8 năm 1957, Tiếng Tơ Ðồng xuất hiện trên đài Truyền Hình Việt Nam, qui tụ với khoảng 40 ca nhạc sĩ đã gây "dấu ấn" sâu sắc trong làng ca nhạc. Từ đó, Tiếng Tơ Ðồng vô cùng hấp dẫn, lôi cuốn giới mộ điệu, khán thính giả bốn phương và cũng là môi trường sinh hoạt, tiến thân của nhiều nghệ sĩ.

Tiếng Tơ Ðồng đánh dấu giai đoạn vàng son của nền âm nhạc Việt Nam, khán thính giả có dịp thưởng ngoạn cung bậc của thời tiền chiến, âm nhạc bán cổ điển, êm dịu, nhẹ nhàng, mượt mà, mang âm hưởng của thời kỳ lãng mạn Tây phương. Khi Tiếng Tơ Ðồng thành công trên bước đường nghệ thuật, Hoàng Trọng vừa lo chăm sóc Tiếng Tơ Ðồng mỗi ngày thêm sắc thái mới lạ, vừa chuyển hướng sang lãnh vực điện ảnh: nhạc phim.

Từ năm 1968 đến 1974, Hoàng Trọng viết hầu như gần hết nhạc phim Việt Nam vào thời điểm đó như Vụ Án Tình, Xin Nhận Nơi Nầy Làm Quê Hương, Giã Từ Bóng Tối, Bơ Vơ, Trao Nhau Lời Cuối, Mộng Cô Ðơn, Còn Ðâu, Duyên Kiếp, Lá Rừng, Người Tình Không Chân Dung, Nàng, Nhặt Lá Vàng, Tình Yêu Không Ðến, Gọi Sầu, Ngậm Ngùi, Ngọc Lan, Sau Giờ Giới Nghiêm, Bão Tình, Muôn Kiếp Ngậm Ngùi, Sao Phụ Tình Anh, Hương Ngọc Lan, Ðường Dài Một Bóng, Năm Hiệp Sĩ Bất Ðắc Dĩ, Còn Gì Cho Nhau, Bẫy Ngầm, Lệ Ðá, Cho Nhau Ân Tình, Mang Xuống Tuyền Ðài, Chiếc Lá Bên Ðường, Hoa Lư, Mùa Mưa Thương Nhớ, Triệu Phú bất Ðắc Dĩ, Ngày Vui Năm Ðó, Vào Thu, Hòn Phụ Tử...

Trong các bản phạt phim nầy tiếng hát Lệ Thu trong Người Tình Không Chân Dung rất được thịnh hành ở Việt Nam thuở đó như tiếng hát Celine Dion qua bản My Heart Will Go On trong phim Titanic hiện nay trên thế giới. Về giải thưởng, ông đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật trong năm 72-73 về nhạc phim trong Triệu Phú Bất Ðắc Dĩ.

Cũng như nhiều nghệ sĩ tài danh khác, bước đường sinh hoạt nghệ thuật còn dài để cống hiến nhiều tác phẩm nghệ thuật cho đất nước, nhưng sau tháng 4 năm 75 trái tim và khối óc sáng tạo không còn nữa, sống âm thầm với thời gian... năm 1978 mới sáng tác tác phẩm cuối cùng Chiều Rơi Ðó Em như lời tâm sự để chai sẻ nỗi buồn đau.

"Chiều rơi đó em, trên đời anh hoàng hôn rồi
Chiều rơi đó em, trên đời anh sương lạnh rồi
Nhìn nụ hoa thắm mầu tươi, nở đẹp trong bóng chiều rơi
Chợt làm bước anh ngập ngừng trên lối

Chiều rơi đó em, trên đời anh lạnh tê người
Chiều rơi đó em, trên đời anh phai nụ cười
Cuộc đời anh vẫn lẻ loi, mà gặp em lúc chiều rơi
Thì tình thắm cũng là muộn mất rồi!..."


Năm 1992, Hoàng Trọng định cư tại Hoa Kỳ trong diện đoàn tụ. Ðược sum họp với con cái và sống với người vợ cuối đời - ca sĩ Thu Tâm - còn trẻ, chẳng được bao năm, Hoàng Trọng vĩnh viễn ra đi lúc 12 giờ 45, trưa thứ Năm, ngày 16 tháng 7 năm 1998 tại Paolo Alto, Bắc Cali, Hoa Kỳ, hưởng thọ 75 tuổi.

Hoàng Trọng đã sáng tác khoảng hai trăm bản nhạc, ông đặt lời cho một số tác phẩm, còn lại với lời viết như Quách Ðàm, Hồ Ðình Phương, Hoàng Dương, Nguyễn Túc, Vĩnh Phúc...

Những tác phẩm tiêu biểu theo mẫu tự alphabet gồm:

Bắc Một Nhịp Cầu - Bạn Lòng - Bẽ Bàng - Bên Bờ Ðại Dương - Bến Mơ - Bên Sông Ðưa Người - Bơ Vơ - Bóng Trăng Xưa - Buồn Nhớ Quê Hương - Cánh Hoa Xưa - Cánh Hoa Yêu - Châu Ðốc Miền Quê Yêu - Chiều Mưa - Chiều Mưa Nhớ Bắc - Chiều Rơi Ðó Em - Chiều Tha Hương - Chiều Về Thôn Xưa - Chiều Vũng Tàu - Dừng Bước Giang Hồ - Ðêm Trăng - Ðêm Về - Ðẹp Giấc Mơ Hoa - Ðường Về -Ðường Về Dĩ Vãng - Em Còn Nhớ Không Em - Gió Lạnh Chiều Ðông - Gió Mùa Xuân Tới - Hai Phương Trời Cách Biệt -Hẹn Gió Xuân Về - Hình Ảnh Quê Xưa - Hoa Xuân - Hồn Thanh Niên - Hương Ðời Ðẹp Tươi - Hương Mộc Lan -Hương Yêu - Khóc Biệt Kinh Kỳ - Khúc Ca Màu Xanh - Khúc Ðàn Tâm - Khúc Hát Mùa Chiêm - Khúc Nhạc Xuân - Khúc Tình Ca Ngày Cưới - Lá Rụng - Lạnh Lùng - Mộng Ban Ðầu - Mộng Cô Ðơn - Mộng Ðẹp Ngày Xanh - Mộng Ðẹp Tình Xuân - Mộng Lành - Mộng Ngày Hồi Hương - Một Người Lên Xe Hoa - Một Nụ Cười - Một Thuở Yêu Ðàn - Mùa Hoa Thắm - Ngàn Thu Aó Tím - Ngỡ Ngàng - Người Ði Chưa Về - Người Tình Không Chân Dung - Nguồn Mến Yêu - Nhạc Sầu Tương Tư - Nhặt Lá Vàng - Nhịp Võng Ngày Xanh - Nhớ Hoài - Nhớ Thương - Nhớ Về Ðà Lạt - Phút Chia Ly - Say Say Say - Thôi Ðừng Lưu Luyến Em Ơi - Thu Qua - Thương Về Quê Cha - Tiễn Bước Sang Ngang - Tiếng Ðàn Ai - Tiếng Lòng - Tìm Lại Hương Yêu - Tìm Một Ánh Sao - Tình Ðầu - Tình Thơ Mộng - Tình Trăng - Tôi Vẫn Yêu Hoa Màu Tím - Trăng Lên - Trang Nhật Ký - Trăng Sầu Viễn Xứ - Vào Mộng - Vui Cảnh Mùa Hè - Vui Cảnh Xây Ðời...

Trong nền điện ảnh Việt Nam, Hoàng Trọng viết nhạc cho rất nhiều phim, trong đó có những phim có tiếng như Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương, Giã Từ Bóng Tối, Người Tình Không Chân Dung, Sau Giờ Giới Nghiêm, Bão Tình...

Hoàng Trọng đã được giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật trong năm 1972-1973 với nhạc của phim Triệu Phú Bất Ðắc Dĩ.

Trái Tim Nghệ Sĩ

Ông hoàng của nhạc khúc tango sau thời gian cố gắng thực hiện Ðêm Nhạc Hoàng Trọng để đánh dấu 60 năm cuộc đời âm nhạc và 40 năm với Tiếng Tơ Ðồng... Nói đến Hoàng Trọng phải nhắc đến Tiếng Tơ Ðồng và ngược lại. Hơn nửa thế kỷ dấn thân cho nghệ thuật, trong vòm trời âm nhạc Việt Nam, một vì sao rơi, bao nhiêu niềm thương tiếc.

Âm nhạc có lẽ nhập vào tận huyết quản của Hoàng Trọng, yêu cung bậc đến nỗi dùng nốt nhạc để đặt tên cho con cái. Thế nhưng, nghệ sĩ sống giữa ngàn hoa song trái tim khô héo trước muôn màu khoe sắc!. Hoàng Trọng lập gia đình năm 1945, được 3 người con rồi chia tay người vợ đầu đời. Trái tim rướm máu, nỗi niềm đó thể hiện qua lời ca tiếng nhạc: "Ai thay ai đổi tơ duyên bước chân sang thuyền. Riêng ta ấp ủ trong tim tình đầu nào quên... Bao nhiêu lá thay màu,. Ngày nào ta vẫn khắc sâu ngàn câu mến thương" (Tình Ðầu). Niềm nhớ khôn nguôi với hình ảnh năm cũ vẫn canh cánh bên lòng "Ai biết thương nhớ bao giờ nguôi. Lạnh lùng trông cánh lá khô nhẹ rơi. Tìm dư âm cũ nhớ nhau mà thôi. Ðêm đêm dõi bóng một người. Tôi đi tìm thuở xa xôi" (Một Thuở Yêu Ðàn).

Hơn hai thập niên, Hoàng Trọng sống trong thế giới âm thanh, thế giới đèn mầu, sống giữa bóng hồng thướt tha, yểu điệu thục nữ nhưng bao mối tình đi phơn phớt qua trái tim, lãng đãng như sương khuya, đắng cay trong hơi thở. Hoàng Trọng sống độc thân để nuôi con, ông để trái tim mình trọn vẹn với con. Trong 3 người con, Bạch La là con gái út mang hình ảnh yêu thương thuở xa xưa và Bạch La không muốn hình ảnh người đàn bà nào ngự trị trong trái tim người cha đáng kính. Bản tính nhu mì, con người mẫu mực, trái tim khô héo nhưng tỏa ra rừng âm thanh thánh thót, diệu vợi, huyền ảo, lời ca chất chứa yêu thương, đam mê, trữ tình, nồng ấm.

Là nghệ sĩ, người cha, về tình cảm, khó có ai nghĩ đến con cái như Hoàng Trọng. Năm 1975 Cung Fa di tản sang Hoa Kỳ, Bạch La lưu lạc sang Ðức, ông sống trong cảnh cô đơn. Ông mang niềm bất hạnh lớn lao, không còn sống với âm nhạc, không được gần gũi với con cái. Sau 3 năm, con trai và con gái ở phương xa lập gia đình, ông tiến bước với người ca sĩ trẻ, nhỏ hơn khoảng hai con giáp, làm bạn đời để sống bên nhau khi tuổi xế chiều. Ông viết ca khúc Chiều Rơi Ðó Em cho Thu Tâm và hơn thập niên sau đó ông không sáng tác ca khúc nào khác. Với Thu Tâm, được 2 người con là Thiên Út và Kim Mi; Hoàng Trọng muốn truyền máu huyết âm nhạc lại người con gái và tuy còn nhỏ nhưng Kim Mi chịu khó học hỏi, rèn luyện âm nhạc để thừa hưởng di sản tinh thần của thân phụ.

Trong sáu năm định cư tại Thung Lũng Hoa Vàng, Hoàng Trọng trở lại với âm nhạc nhưng không được không khí sôi động, hấp dẫn như thuở xa xưa. Ông trở lại với âm nhạc như chim muông trở về rừng tìm tiếng hót cho an ủi tuổi già, cho thỏa lòng khát khao mong đợi. Ông tìm được niềm vui, hạnh phúc gia đình với âm nhạc với sự rung cảm, đồng điệu trên bước đường sinh hoạt văn nghệ. Hoàng Trọng muốn thực hiện "dấu ấn cuộc đời nghệ thuật" nơi hải ngoại nên mê say lao vào công việc. Tuổi già, sức yếu nhưng khi bắt tay vào nghệ thuật lại miệt mài, bất chấp sức khỏe. Và rồi, Ðêm Nhạc Hoàng Trọng là đêm định mệnh cho cuộc đời nghệ thuật, có lẽ ông cũng linh cảm được điều gì đó khi quy tụ đông đảo thân nhân và bằng hữu để cùng nhìn nhau lần cuối trong ngày tháng lưu vong. Sau đêm đó, Hoàng Trọng ngã bệnh, khó thở, non mửa thức ăn, đi vào bệnh viện và bệnh tình ngày càng thêm trầm kha cho đến lúc vĩnh viễn từ biệt cõi trần. Rồi Ngày Sẽ Trôi Qua nhưng dòng nhạc vẫn còn lại vương vấn nơi chốn cát bụi trần gian.

Ngàn Thu Aó Tím

Từ ngàn xưa, mùa thu là mùa của thi ca, hội họa và âm nhạc. Mùa thu đến và được thể hiện với âm nhạc Việt Nam trên nửa thế kỷ, tuy nhiên những tình ca mùa thu đã đi sâu vào lòng người, vượt không gian và mãi mãi quyến rũ với thời gian.

Nói đến mùa thu, với âm nhạc, nói đến tình ca. Thế giới âm thanh của thương yêu, nhung nhớ, khổ đau trong trái tim rộn rã, nồng nàn, say đắm và rướm máu. Nhiều tình ca mùa thu từ thời tiền chiến cho đến nay đều giống nhau từ giai điệu đến lời ca, êm ái, nhẹ nhàng, lả lướt, thướt tha... như thời tiết mà tạo hóa đã an bài. Những bài ca mùa thu đã trở thành quen thuộc như Buồn Tàn Thu của Văn Cao, Thu Quyến Rũ của Ðoàn Chuẩn - Từ Linh, Ðêm Thu, Giọt Mưa Thu của Ðặng Thế Phong, Thu Vàng của Cung Tiến, Mùa Thu Paris, Nắng Thu, Mùa Thu Chết của Phạm Duy, Mùa Thu Không Trở Lại của Phạm Trọng, Thu Ca của Phạm Mạnh Cương, Hoài Thu của Văn Trí, Thu Tím Lá Vàng của Vân Tùng, Mùa Thu Trong Mưa của Trường Sa, Mùa Thu Cho Em của Ngô Thụy Miên, Thu Hát Cho Người của Vũ Ðức Sao Biển, Thu Sầu của Lam Phương, Nhìn Những Mùa Thu Ði của Trịnh Công Sơn, Tiếc Thu của Trần Thiện Thanh... như những ca khúc tuyệt vời, đã một thời làm vang vọng khung trời mùa thu, vượt thời gian. Hoàng Trọng cũng góp mặt trong rừng âm điệu huyền nhiệm, du dương trác tuyệt đó để làm nhịp cầu chuyển tiếp từ tiền chiến đến nay, ngoài Thu Qua, có Ngàn Thu Áo Tím. Ở hải ngoại, dù không sống trong thời khắc bốn mùa như quê nhà nhưng niềm rung cảm trong thu với ca khúc mang hình ảnh mùa thu với niềm đau thương rất tuyệt vời như những bản nhạc bán cổ điển của những nhạc sĩ tài danh trên thế giới vào thời kỳ lãng mạn của âm nhạc vào thế kỷ XIX.

Tiếng hát Thái Thanh, Quỳnh Dao... qua Ngàn Thu Áo Tím đã vượt thời gian và không gian. Thế nhưng, định mệnh với người nhạc sĩ lại đến trong âm nhạc, đôi khi bắt gặp sự linh cảm xa xăm nào đó với tình yêu. Khi viết ca khúc, Thu Tâm vẫn còn bé nhỏ và xa lạ nhưng bốn thập niên sau, ca khúc đó trở thành tiếng lòng, tâm sự của người bạn đời, góa phụ. Trong đêm tưởng niệm, tiếng hát Thu Tâm thay cho nỗi niềm thổn thức, khóc thương với hình ảnh tình quân:

"Từ khi xa anh, em vẫn yêu và nhớ. Mà sao anh đi, đi mãi không về nữa. Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ, khóc trong chiều gió mưa, khóc thương hình bóng xưa...

... Anh xa khơi, bóng mưa giăng đầy lối. Anh xa xôi, áo bay trong chiều tím. Anh xa xôi, áo em tím lẻ loi, tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi...

Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím. Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím. Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau, tháng năm còn lướt mau, biết bao giờ thấy nhau..."

Cùng với ca khúc Nghìn Thu Áo Tím, ca khúc Tôi Vẫn Yêu Hoa Màu Tìm với tiếng hát Lệ Thanh đã làm rung động hàng triệu trái tim thưởng ngoạn âm nhạc.

"Trời buồn đem mây tím về chơi vơi khiến lòng tối nhớ!:
Một mùa thu xưa lúc còn thơ ấu bên vườn mộng mơ.
Tôi đã yêu hoa màu tím.
Tôi đã hay mơ thầm kín,
Hay đứng bên song trông áng mây trôi lướt sang ngàn nơi.
Chiều chiều đi trong nắng nhặt hoa rơi ép vào trang giấy.
Và màu tôi yêu thuở nào xa vắng bây giờ còn đây.
Hiu hắt trăng thu mờ úa
Nâng cánh hoa xưa thầm nhớ
Man mác không gian mây tím giăng ngang in vào thu vàng.

Thu về hoa tím tàn, trần gian ngỡ ngàng và tim tôi xao xuyến mơ màng.
Ôi màu hoa mỹ miều, gợi thương nhớ nhiều, ngàn năm tôi mãi còn yêu!..."

Trong buổi lễ tưởng niệm, với chiếc áo dài màu tím, người góa phụ Thu Tâm với ca khúc ngàn Thu Áo Tím như lời vĩnh biệt, mọi người đều xúc động, không cầm được nước mắt!

Hoàng Trọng đi suốt cuộc hành trình trong chiều dài của âm nhạc Việt Nam. Ông không còn hiện diện trên cõi trần, trong không gian vô tận, thoáng hiện một vì sao màu tím với giải ngân hà bồng bềnh như những chuỗi âm thanh.


Vương Trùng Dương
2008
5 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 8/17/2015(UTC), henrytran09 on 8/19/2015(UTC), CỏThơm on 9/13/2015(UTC), phamlang on 9/15/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 9/28/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#981 Posted : Sunday, August 16, 2015 10:50:10 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


n g ỡ . n g à n g

h o à n g . t r ọ n g

Lòng muốn trao bằng tiếng nói
Bằng lá thư màu giấy mới
Bằng muôn cánh hoa tươi
Bằng môi hé duyên cười
Bằng đôi mắt lả lơi

Ngàn khúc ca tìm nhớ mãi
Từng ý thơ hòa luyến ái
Chờ trao đến bên ai
Cùng xây giấc mơ dài
Rồi đi về tương lai

Nào ngờ đôi tâm tư
Khi gặp duyên đưa lối
Ngỡ ngàng sao im vắng tiếng nói

Âm thầm nghe hơi gió
Ngân dư âm xa xôi
Đưa chiều về cuối trời

Lòng vẫn như bờ suối vắng
Tình vẫn nguyên tờ giấy trắng
Dù chưa thắm giấc mơ
Thời gian xóa mong chờ
Lòng ta còn vương tơ...



3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 8/17/2015(UTC), henrytran09 on 8/19/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/21/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#982 Posted : Sunday, August 16, 2015 11:08:00 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)



n h ạ c . s ầ u . t ư ơ n g . t ư

h o à n g . t r ộ n g

Chiều rơi cho lòng lạc loài chơi vơi
Ngày rơi ai buồn giây phút qua rồi
Thời gian luống phụ cho ai mãi đâu
Luống hận cho ai mãi đâu
Muôn kiếp u sầu

Chiều ơi trôi về miền nào xa xôi
Tìm ai tiếng lòng thổn thức vắn dài
Tình ơi mắt lệ chan chứa khắp nơi
Gió đừng khóc nữa gió ơi tan nát tơi bời

Mây trôi bơ vơ mang theo niềm nhớ
Ánh trăng vàng úa soi bóng hình ai phương trời nào đây
Môi em thơ ngây, mái tóc vương dài
Ðôi mắt u buồn lệ thắm đêm nào ướt hoen khăn hồng

Vì đâu cho lòng tràn đầy thương đau
Vì đâu cho đời ta xa cách nhau
Ngày trôi xóa tình duyên cũ nghĩa xưa
Ðắm chìm theo lớp gió mưa trong cõi xa mờ



3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 8/17/2015(UTC), henrytran09 on 8/19/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/21/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#983 Posted : Sunday, August 16, 2015 11:14:17 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)



m ộ t . t h u ở . y ê u . đ à n

h o à n g . t r ộ n g

Nghe tiếng thời gian âm thầm đưa
Ngẩn ngơ thương nhớ đến cung đàn xưa
Một mùa trăng đã vắng xa đường tơ
Heo may gió rét từng mùa
Ôi thơ mộng đâu còn nữa !

Tôi vẫn tha thiết yêu ngày xưa
Ngày nao say đắm với cung đàn mơ
Ngày nao hai đứa dưới trăng mùa thu
Hôm nao hát khúc tạ từ
Hôm nay sầu lắng tâm tư

Một mùa thu xưa, dưới vầng trăng
Hai đứa đã hơn một lần mơ
Nào ngờ duyên tơ đã chìm trong thương nhớ
Đã trôi vào xa xưa

Ai biết thương nhớ bao giờ nguôi
Lạnh lùng trong cánh lá khô nhẹ rơi
Tìm dư âm cũ nhớ nhau mà thôi
Đêm đêm dõi bóng một người
Tôi đi tìm thuở xa xôi

Một mùa thu xưa,
dưới vầng trăng hai đứa
đã hơn một lần mơ
Nào ngờ duyên tơ
đã chìm trong thương nhớ,
đã trôi vào xa xưa

Ai biết thương nhớ bao giờ nguôi
Lạnh lùng trong cánh lá khô nhẹ rơi
Tìm dư âm cũ nhớ nhau mà thôi
Đêm đêm dõi bóng một người
Tôi đi tìm thuở xa xôi

Tiếng xưa còn đó,
Gió trăng còn đó,
Thấy đâu người xưa...




3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 8/17/2015(UTC), henrytran09 on 8/19/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 9/28/2015(UTC)
Hạ Vi
#984 Posted : Monday, August 17, 2015 4:26:48 PM(UTC)
Ha Vi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered, Moderator
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,335
Points: 16,891
Location: CỏThơm

Thanks: 4127 times
Was thanked: 9986 time(s) in 2475 post(s)





Đường Về
Thơ Quang Khải
Nhạc: Hoàng Trọng
click nghe nhạc >> Quang Tuấn


Đường về xa vời gieo thương nhớ cho lòng
Hồn quê lai láng
Khi ánh chiều rơi.
Đã mấy thu xưa qua rồi
Khi gió sầu đông mang về
Lòng buồn man mác niềm nhớ .

Từng đàn chim chiều tan tác bốn phương trời
Miền xa xa vắng
Đâu chốn cố hương.
Khói biếc hồn quê chứa chan
Trông mãi đường về xa xôi
Như nhắc tình sầu ly hương.

Xa khuất sau chân trời
Từng đàn chim én ngơ ngác bay.
Tiếng sáo quê lưng trời
Một mùa đông tô thêm màu nhớ .

Khắp đó đây mịt mùng
Một chiều tan tác với nhớ nhung.
Xa cố hương muôn trùng
Chiều đông sương xuống lòng giá băng.

Chiều nay gió rét
Khiến lòng bâng khuâng
Mang sầu ly hương.
Buồn ngơ ngác ngắm
Cánh chim chiều bay
Tung khắp đó đây.

Như nhắc ta trên đường về .
Ngàn tre xa xa theo gió lay.
Nơi cố hương xa vời
Đường về tô thắm lòng nhớ mong







3 users thanked Hạ Vi for this useful post.
ASIAlcoholic on 8/17/2015(UTC), henrytran09 on 8/19/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 9/28/2015(UTC)
ASIAlcoholic
#985 Posted : Monday, August 17, 2015 9:49:57 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,207
Points: 3,678
Location: USA

Thanks: 2242 times
Was thanked: 1566 time(s) in 844 post(s)


Canh Thân với Túi Ðàn...


Tạp ghi Quỳnh Giao





Biệt hiệu của ông cho người đời thấy ngay một con người chân thật.

Nhạc sĩ Canh Thân mất đã lâu, từ trước 75, nhưng các ca khúc của ông, dù không nhiều, vẫn còn được trình bày thường xuyên. Sinh vào một năm Canh Thân, 1920, ông cùng tuổi với Hoài Trung, người anh lớn của ban hợp ca Thăng Long, lớn hơn Phạm Duy, Văn Cao, và trẻ hơn Dương Thiệu Tước hay Thẩm Oánh năm sáu tuổi...

Ngay từ lúc khởi đầu, ông đã chọn khuynh hướng tuổi trẻ lên đường, với các ca khúc vui tươi trong nhịp điệu tươi trẻ khiến thanh niên thiếu nữ rất ưa chuộng. Nghe nhạc ông viết sau thời phôi thai của nhạc Việt, người ta tưởng tượng ra một chàng thanh niên yêu đời, mang trên vai cây đàn và vui với đời sống thiên nhiên. Hãy nghe lại “Túi Ðàn” mà xem!

“Chốn chân trời mây trắng vừa hé
Ánh dương bừng lên nắng vàng hoe
Ta mơ nhìn ngây ngất về xa vời...
Túi đàn
Chân bước đi lên đường
Kìa nơi xa xôi đợi chờ bao mến thương
Nhịp theo tiếng đàn
Tiếng hát vang vang lừng
Ta mang vui tươi tô đời thắm tưng bừng”


click nghe nhạc >> Jo Marcel

Hoặc cùng ông ngắm hình ảnh Mùa Hè vui tươi nơi thôn ổ, trong “Khúc Ca Mùa Hè”:

“Những cánh bướm khoe mầu thắm
Bay lao xao trong ngàn hoa
Lữ khách đứng thẫn thờ ngắm
Cuộc đời vui tươi như nơi thiên đàng
Nhịp đàn hòa theo khúc ca Mùa Hè...”


Ngoài “Túi Ðàn” với nhịp tiết dồn dập, một ca khúc khác của Canh Thân vẫn còn thấy vang rộn các khiêu vũ trường ngày nay với điệu swing khiến người dù không biết nhảy cũng muốn “giật”, đó là bài “Ði Với Tôi Ðến Chốn Trời Xa”. Nếu được hòa âm hay thì đấy là ca khúc “Mỹ” nhất trong các bài tân nhạc của chúng ta.

“Ði với tôi đến chốn trời xa
Bên suối mơ là nhà của ta,
Tay đàn miệng ca và mơ màng ta múa
Gót chân theo nhịp bước thần tiên
Có ai hát hay như tôi
Tuy không có dài hơi
Người nào chán và buồn tình đời
Ðều cùng yêu tôi...”


click nghe nhạc >> Bạch Yến


Một người hát rất đúng với tinh thần của ca khúc chính là Bạch Yến.

Nghe lại thì ta thấy là Canh Thân yêu cảnh thiên nhiên và yêu người nên mới rủ rê những người nào chán và buồn tình đời thì hãy đi với ông đến chốn trời xa. Nhưng ông cũng không quên yêu người đẹp và viết thành nhạc! Ðó là một cô hàng cà phê rất tiểu thư thanh tú ở ngoài chợ.

Bài “Cô Hàng Cà Phê” mới thực sự làm tên tuổi Canh Thân sáng chói. Với nhịp điệu rất lạ, phảng phất cả nét dân ca, bài “Cô Hàng Cà Phê” được trình bày thường xuyên trên các làn sóng điện, qua chính giọng ca của tác giả hoặc của các nam ca sĩ... tiền chiến như Ngọc Bảo, Vũ Huyến v.v... Sau này, “Cô Hàng Cà Phê” là một trong những ca khúc thành công nhất, gần như một dấu ấn, của Sĩ Phú.

Người viết được nghe thân mẫu kể lại xuất xứ của cô hàng này...

Ðó là người đẹp vừa mới qua một chuyện buồn, ngồi giữ két cho gia đình mở quán cà phê ở chợ Ðại trong thời kỳ mà nhiều gia đình phải tản cư về “hậu phương”. Ðó là gia đình Thăng Long, và cô hàng làm cho “lắm anh điên cuồng” chính là Thái Hằng...

Cuối cùng thì Phạm Duy loại được bao địch thủ mà chiếm được trái tim nàng. Ngoài Canh Thân, các địch thủ kia là nhạc sĩ Ngọc Bích, thi sĩ Ðinh Hùng...

Cho đến bây giờ, Quỳnh Giao vẫn nghĩ “Cô Hàng Cà Phê” là một trong những bài “truyện ca” hay nhất của tân nhạc mình. Dĩ nhiên là không thể so với “Hòn Vọng Phu” của Lê Thương, hay hai bài về truyện tích “Thiên Thai” của Văn Cao và Phạm Duy là những tác phẩm có giá trị cao về văn học. Nhưng, thiết nghĩ thì ca khúc của Canh Thân có giá trị riêng: một câu chuyện đời thường mà vẫn thiết tha, cảm động.

Khi viết những ca khúc trong sáng thì Canh Thân đạt được tinh thần vui tươi, lạc quan hơn ai hết. Nhưng khi viết thể loại trữ tình thì nhạc và cả lời của ông thật mềm mại, dịu dàng. Nếu ai còn nhớ đến bài “Hoa Mai” của Canh Thân thì sẽ đồng ý với người viết:

“Hoa mai trong gió cười lả lơi
Hoa như ngây ngất say tình đời
Hoa như quyến luyến tâm hồn tôi
Như hẹn nhau từ ngàn kiếp xa xôi...”


click nghe nhạc >> Quỳnh Giao


Có một điều mà thính giả ít để ý đến là Canh Thân sáng tác nhạc “trào phúng” rất tuyệt.

Cho đến nay, không biết có ai còn nhớ đủ lời ca của bài “Vỉa Hè”. Canh Thân viết ca khúc này khi đã di cư vào Nam. Bài hát được chính ông vừa đàn vừa hát trong các buổi phụ diễn tân nhạc (“attraction”) trước khi chiếu phim. Ðó là một câu chuyện nghe thì cười, mà rồi cười ra nước mắt...!

“Hôm qua tôi trông thấy một con chó nhà kia
Tôi thấy nó ăn mà tôi thèm...”


Quỳnh Giao đã quên hết lời, nhưng không quên ý nghĩa châm biếm của bài hát. Từ miền Bắc đói khổ mà vào Nam thì quả là thấy con chó trong Nam mình cũng có khi tủi thân! Nếu ai còn nhớ được bài này mà hát lại thì có khi lại tưởng tượng ra những con chó kiểng của các ông bà lớn ở Hà Nội ngày nay!

Khi còn trẻ, nhạc Canh Thân tượng trưng cho sức sống hăng hái, tươi vui của tuổi trẻ, vậy mà khi về già, Canh Thân mắc bệnh ghiền và mất trong cơ cực, nghèo khổ...

Quỳnh Giao không bao giờ quên hình ảnh ông đứng trong góc phòng vi âm với cây contre basse cũng to lớn như thân hình ông. Tính ông ít nói và ít cười, nhưng không bao giờ đụng chạm đến ai. Dáng ông chậm chạp uể oải. Ông lặng lẽ đến và lặng lẽ đi...

Canh Thân là hạ sĩ quan trong quân đội, làm việc trong đài phát thanh Quân Ðội, và có một gia đình đông con nên thường xuyên túng thiếu, chưa kể thêm gánh nợ của “nàng tiên nâu”.

Còn lại ngày nay là tinh thần lạc quan yêu đời của ông, trong “Túi Ðàn”...


3.16.2009


2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
henrytran09 on 8/19/2015(UTC), CỏThơm on 9/13/2015(UTC)
henrytran09
#986 Posted : Tuesday, August 18, 2015 12:17:23 PM(UTC)
henrytran09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2014(UTC)
Posts: 513
Points: 1,563
Man

Thanks: 992 times
Was thanked: 875 time(s) in 333 post(s)


Đêm Tàn Bến Ngự
Dương Thiệu Tước

Ai về bến Ngự cho ta nhắn cùng
Nhớ chăng non nước Hương Bình
Có những ngày xanh
Lưu luyến bao tình
Vương mối tơ mành
Hàng cây soi bóng nước Hương
Thuyền xa đậu bến Tiêu Tương
Lưu luyến thay phút say hương dịu buồn
Nhưng thoảng nghe khúc ca Nam Bình sầu than
Như nức nở khóc duyên bẻ bàng
Thấp thoáng trăng mờ
Ai than ai thở đời vui chi trong sương gió
Ai nhớ thương ai
Đây lúc đêm tàn tình đã lạt phai
Thuyền ơi đưa ta tới đâu
Tìm trăng trăng khuất đã lâu
Sương xuống trên bến cô liêu thêm sầu
Bèo nước gió mây đêm ngắn tình giài
Có ai nhớ ai nơi giang đầu

Ai về bến Ngự cho ta nhắn cùng
Bến xưa non nước Hương Bình
Những phút tàn canh
Vương vấn bao tình
Ai rứt sao đành
Thuyền mơ trong khúc Nam Ai
Đàn khuya trên sông ngắn giài
Ai luyến ai tiếc khúc ca Tần Hoài
Ôi vắng nghe tiếng ai âm thầm trầm ngân
Như nhắn nhủ mối duyên thờ ơ
Sông nước lững lơ
Ai mong ai chờ đời vui chi trong sương gió
Đây phút cô đơn
Ai oán cung đàn sầu vọng trần gian
Thuyền ơi đưa ta tới đâu
Hồn thơ vương vấn canh thâu
Thương tiếc chi phút bên nhau thêm sầu
Bao kiếp giang hồ ly biệt thường tình
Có ai nhớ ai nơi Hương Bình


Thanh Thúy (Asia 12: Việt Nam Niềm Nhớ)
2 users thanked henrytran09 for this useful post.
ASIAlcoholic on 8/20/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/21/2015(UTC)
henrytran09
#987 Posted : Tuesday, August 18, 2015 1:08:14 PM(UTC)
henrytran09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2014(UTC)
Posts: 513
Points: 1,563
Man

Thanks: 992 times
Was thanked: 875 time(s) in 333 post(s)


Tiếng Xưa
Dương Thiệu Tước

Hoàng hôn lá reo bên thềm
Hoàng hôn tơi bời lá thu
Sương mờ ngậm ngùi xuân xanh
Bâng khuâng phím loan vương tình
Đâu bóng trăng xưa
Mơ khúc nghe thường
Phai tàn một thời liệt oanh
Xa đưa gió mây lạnh lùng
Chiều thu nhớ nhung vì đâu
Thắm đôi giòng châu tiếc thay tại sau đành lỡ làng
Man mác khói hương bay dịu dàng
Như tóc mây vương giáng liễu mơ màng
Cung đàn nhỏ lệ tầm dương
Ai đó tri âm biết cùng

Hoàng hôn gió sương lạnh lùng
Hoàng hôn bao niềm nhớ nhung
Thiết tha đàn rung tiếng tơ
Vấn vương trôi theo mây mờ
Đâu khấu cô liêu
Duyên dáng tiêu điều
Dư âm chiều theo giòng châu
Tràn lan sóng vương mạch sầu
Đàn ôi thiết tha vì đâu
Tiếng xưa trầm ngâm lắng rung đường tơ bao mơ màng
Lưu luyến hương thu thêm dịu dàng
Ai có hay chăng say khúc ưu tư
Gió sương chiều thu buồn mơ
Ai đó tri âm hững hờ


Thanh Thúy
3 users thanked henrytran09 for this useful post.
ASIAlcoholic on 8/20/2015(UTC), Trương Nguyễn Khoa on 8/21/2015(UTC), CỏThơm on 9/13/2015(UTC)
CỏThơm
#988 Posted : Sunday, September 13, 2015 1:21:48 PM(UTC)
Cỏ thơm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 162
Points: 516
Location: Hạ Vi nè!

Thanks: 127 times
Was thanked: 95 time(s) in 69 post(s)










Paris có gì lạ không em?
Ngô Thụy Miên
click nghe nhạc >> Ngọc Hạ


Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen













thơ: Nguyên Sa

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút suơng sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa…





Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?

Anh sẽ đàn những phím tơ chùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?…



















2 users thanked CỏThơm for this useful post.
phamlang on 9/15/2015(UTC), ASIAlcoholic on 9/17/2015(UTC)
Users browsing this topic
Guest (2)
51 Pages«<4748495051>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.