Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

52 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
ASIAlcoholic  
#21 Posted : Sunday, October 19, 2014 7:42:04 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage

Nhạc Phạm Duy, thơ Nguyễn Tất Nhiên

tieng hat DUY QUANG

https://www.youtube.com/watch?v=b3Nt87mpwaI

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa khô trên tượng đá
thà như mưa gió đến ôm tượng đá
có còn hơn không, có còn hơn không
có còn hơn không, có còn hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn
người từ trăm năm về như dao nhọn
dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
dòng máu chưa kịp tràn
dòng máu chưa kịp tràn

Người từ trăm năm về khơi tình động
người từ trăm năm về khơi tình động
ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người

Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
đau lòng ta muốn khóc
đau lòng ta muốn khóc

Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên
thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên
để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
những giọt run run ướt ngọn lông măng
những giọt run run ướt ngọn lông măng
khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên.

thanks 1 user thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#22 Posted : Sunday, October 19, 2014 7:45:54 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)

UserPostedImage

Hai Chuyến Tàu Đêm

Tac gia: Truc Phuong

tieng hat THANH THUY

https://www.youtube.com/watch?v=xBBeoITfewE

Lòng buồn rạt rào
Nhớ hôm nào xuôi miền trung
Chuyến xe đêm anh gặp em
Môi em đang xuân nhưng mắt buồn ngấn lệ trần
Chuyện đời sầu đắng vấn vương đôi má dịu hiền
Áo em màu tím

Đậm đà vì là buổi ban đầu ta gần nhau
Nói nhau nghe câu chuyện cũ
Tâm tư cho vơi bao nỗi buồn bước vào đời
Giờ gặp lại nét thắm môi
Tiếng em hẹn hò tìm lại ngày mơ

Khi chân đến quê em
Nắng ban mai hôn nhẹ lên khóm hoa tươi
Thoáng thấy em cười vì mùa thương vừa chắp nối
Vẫn biết phút bên nhau sẽ khơi buồn một ngày về

Và cùng một tàu ấy anh về
Nhưng tìm đâu tiếng đêm qua cho lòng ấm
Đêm nay cô đơn nghe gió lạnh rót vào hồn
Tàu về đường cũ tiếng hai đêm vẫn còn chờ
Gặp lại người xưa...
thanks 2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#23 Posted : Sunday, October 19, 2014 7:52:31 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage

Chuyện Đêm Mưa
Tac Gia: Minh Ky & Nguyen Hien

tieng hat TRUC MAI from SHOTGUNS 34 - Tieng Hat Truc Mai

http://nhacso.net/nghe-n...em-mua.X1hXU0ZcaQ==.html

Ngoài trời không sao thưa
Đường lầy ướt ngõ tối
Mưa khuya về hiu hắt len vào hồn
Chuyện đời quên đi thôi
Dĩ vãng xa lắm rồi
Gợi lại để làm chi nữa người ơi

Chiều nào nâng ly bôi
Tình vừa mới chấp nối
Tay không mà mơ ước đi vào đời
Để rồi bao năm trôi
Thênh thang đời muôn lối
nhớ cố hương lại muốn về ... rồi lại thôi

ĐK:
Quán vắng mưa khuya như khúc ca nghẹn lời
Ti tách rơi rơi ray rứt trong lòng người
Khg hẹn gặp lai đêm nay
Đêm dài lạnh gió rét mướt
Đếm từng bước đi sầu lên mãi mãi

Chừng nào mưa thôi rơi
Đường về nắng thắp lối
Mưa tan rồi thương nhớ
Tôi về người ơi
Để người em năm xưa
thôi không còn thương nhớ
những lúc nghe gió về kể chuyện mưa
thanks 2 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
Thanh Phong  
#24 Posted : Monday, October 20, 2014 2:03:29 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
UserPostedImage

Hương Lan & Thái Châu

Anh Khoa & Dalena: http://www.youtube.com/watch?v=Z3O6IUCUZuo
Nhật Trường (Pre 75): http://www.youtube.com/watch?v=Cmm8ExnP_Rc


TP picked version của Hương Lan & Thái Châu vì đó là version mà TP nghe nhiều nhất vào thập niên 90. Thời đó cũng là phong trào hát Karaoke. Hầu như đám cưới hoặc sinh hoạt cộng đồng nào mà có Karaoke đều hát version của Hương Lan và Thái Châu LOL LOL

Edited by user Monday, October 20, 2014 2:04:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), ASIAlcoholic on 10/21/2014(UTC)
Hạ Vi  
#25 Posted : Tuesday, October 21, 2014 3:07:01 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,522
Location: CỏThơm

Thanks: 4243 times
Was thanked: 10671 time(s) in 2617 post(s)
.

UserPostedImage


Phố núi cao ρhố núi đầу sương
Phố núi câу xanh trời thấρ thật buồn
Anh ƙhách lạ đi lên đi xuống
Mɑу mà có ℮m đời còn dễ thương

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đâу buổi chiều quɑnh năm mùɑ đông
Ŋên tóc ℮m ướt νà mắt ℮m ướt
Ŋên ℮m mềm như mâу chiều trong

Phố núi cɑo ρhố núi trời gần
Phố xá ƙhông xa nên ρhố tình thân
Đi dăm ρhút đã νề chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng νẫn bâng ƙhuâng

Xin cảm ơn thành ρhố có ℮m
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mɑi xɑ lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên

...còn một chút gì để nhớ để quên!!...



Duy Quang
http://music.hatnang.com/node/10963

Tứ Ca Nhật Trường.
http://www.youtube.com/watch?v=24dVMC5dYbU





Người yêu thơ nói, nhờ Vũ Hữu Định mà Pleiku thành danh phố núi. Người yêu nhạc thì lại tin rằng, Phạm Duy đã đem phố núi đến với đông đảo công chúng khi phổ nhạc vào thơ.

Người ta nghe trong đó tiếng gió, tiếng suối, tiếng đá, tiếng cây rừng... Âm thanh trong trẻo và phóng túng của đại ngàn tràn ngập trong một bài hát mà lạ lùng thay, ca từ lại mềm mại như sương. Còn chút gì để nhớ của nhà thơ giang hồ Vũ Hữu Định kết hợp với những nốt nhạc tài hoa của nhạc sĩ họ Phạm, đã biến một phố nhỏ vùng cao buồn tênh thành một trong những địa danh lãng mạn nhất của thi ca Việt Nam.

Những cuộc tao ngộ với thi nhân đã đem lại nhiều cảm xúc khác nhau cho Phạm Duy. Một điều khiến người yêu cả nhạc và thơ mến mộ, đó là trong hầu hết trường hợp, Phạm Duy chưa bao giờ làm biến dạng hồn vía của bài thơ. Thậm chí, bài thơ càng như được chắp cánh để bay về hướng mặt trời, long lanh tươi mới. Đơn cử Ngậm ngùi của Huy Cận - bài thơ lục bát với nhịp điệu chậm rãi, sau khi được phổ nhạc đã trở thành một kiệt tác, được bao nhiêu thế hệ ca sĩ hát từ hàng chục năm nay. Để làm được điều đó, hẳn Phạm Duy phải có một sự đồng cảm đặc biệt với các nhà thơ để nắm được tận cùng ngóc ngách vi diệu nhất của từng câu chữ, như ông từng nói về Ngậm ngùi: "Nguyên bài thơ đã là một giao lưu giữa thơ Đường và thơ lục bát Việt Nam rồi... Về phương diện thẩm âm, thẩm mỹ, bài đó xưng tụng một cái đẹp sắp sửa mất, đang mất hay sẽ mất, với lời thơ êm ả, bùi ngùi, thương tiếc, với nhạc điệu ôm ấp, vỗ về, an ủi. Hãy trả lại chúng tôi mộng bình thường mà có lẽ chúng tôi đã, đang hay sẽ mất”.

Trở lại Còn chút gì để nhớ và mối duyên kỳ lạ của Phạm Duy với nhà thơ Vũ Hữu Định, Phạm Duy hồi tưởng:

“Năm 1972, tôi đi Pleiku để nghiên cứu nhạc Tây Nguyên. Trong một tuần lễ ở đó, tôi được gặp vài nhà thơ trẻ bị động viên đang đóng quân tại miền biên giới này. Lúc đó tỉnh lỵ Pleiku còn nhỏ hẹp lắm. Một nhà thơ trẻ, Vũ Hữu Định, đã mô tả cái thành phố đi dăm phút đã về chốn cũ... trong một bài thơ rất dễ thương. Tôi phổ nhạc ngay lập tức, không thêm thắt hay sửa đổi một chữ nào trong bài thơ. Cũng vì tôi đang nghiên cứu nhạc Thượng nên tôi dùng ngay ngũ cung có bán - cung (do mi fa sol si do) trong phần giai điệu.

Còn chút gì để nhớ của nhà thơ giang hồ Vũ Hữu Định kết hợp với những nốt nhạc tài hoa của nhạc sĩ họ Phạm, đã biến một phố nhỏ vùng cao buồn tênh thành một trong những địa danh lãng mạn nhất của thi ca Việt Nam

Có lẽ, mối duyên của nhạc sĩ Phạm Duy và nhà thơ Vũ Hữu Định chỉ đan kết qua thơ nhạc, giống như chính cái tên bài hát vậy: Còn chút gì để nhớ. Cuộc gặp gỡ thì ngắn ngủi. Đến lúc Phạm Duy trở về sống ở quê hương thì Vũ Hữu Định đã tạ thế lâu rồi. Thế nhưng, cho tới tận bây giờ, ông lão 93 tuổi Phạm Duy vẫn nhớ y nguyên dáng vóc của Vũ Hữu Định thời bấy giờ. Trong con mắt Phạm Duy, thi sĩ gốc Huế họ Vũ, tên thật là Lê Quang Trung (1942-1981) là người hồn hậu, song cách nói chuyện thì không giống ai cả. Lần đầu gặp gỡ Phạm Duy, trên khuôn mặt của Vũ Hữu Định có chút ngượng ngùng, bối rối, nhưng chỉ được một lát sau là bộc lộ vẻ sảng khoái ra liền. Hai người ngồi uống trà đàm đạo. Hỏi nhạc sĩ Phạm Duy: “Lên Tây nguyên mà uống trà ạ?”. Ông cười, bảo: “Tại tôi không biết uống rượu nên được tha”. Một cuộc trà đậm hương rừng núi bạt ngàn…

Nhiều người cho rằng, tên tuổi Vũ Hữu Định bắt đầu phổ biến khi bài thơ Còn chút gì để nhớ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Thực tế, chính Phạm Duy cũng không ngần ngại thừa nhận đóng góp lớn lao từ bài thơ đối với sự nghiệp nghiên cứu âm nhạc của ông. Phạm Duy khẳng định: "Vũ Hữu Định đã đưa tôi đến âm nhạc của miền sơn cước". Cả đời Phạm Duy say mê tìm hiểu nhất là những giá trị thuộc về văn hóa dân tộc. Mặc dù được học hành ở Pháp, nhưng giống như lời Giáo sư Trần Văn Khê, Phạm Duy biết chọn lọc giữa mới mẻ và truyền thống. Việc phổ nhạc cho thơ cũng là một cách thể hiện sự trân quý giá trị văn hóa của ông. Phạm Duy đã có rất nhiều trường ca, tổ khúc nổi tiếng. Không ngừng lại ở đó, ông đã và đang ngày đêm miệt mài hành trình gieo tiếng nhạc cho thơ. Có thể nói, riêng về lĩnh vực này, Phạm Duy được xếp ở vị trí bậc thầy trong làng tân nhạc Việt Nam.

Năm tháng trôi đi, ẩn sau mỗi khuôn nhạc, bao mối tình tri âm tri kỷ vẫn còn rưng rưng lay động tâm hồn người yêu nhạc…


UserPostedImage


sưu tầm



.

Edited by user Tuesday, October 21, 2014 3:09:15 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
thanks 4 users thanked Hạ Vi for this useful post.
ASIAlcoholic on 10/21/2014(UTC), Thanh Phong on 10/21/2014(UTC), phamlang on 10/23/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#26 Posted : Tuesday, October 21, 2014 4:25:18 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage


PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG: TỪ RA ĐI KHI TRỜI VỪA SÁNG ĐẾN NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU


Nhạc sĩ Phạm Đình Chương là một trong những người góp phần làm phong phú cho nền âm nhạc Việt Nam, dù rằng những nhạc phẩm của ông không nhiều nhưng trong số đó đó đã không ít bài hát đi vào lòng người, trở thành bất tử với thời gian.

Có thời, ông được giới báo chí mệnh danh là ông hoàng trong lĩnh vực phổ thơ thành nhạc. Ông đã khuất bóng hơn hai chục năm nay nhưng những tác phẩm ông để lại cho đời như:

“Nửa hồn thương đau”, “Tiếng dân chài”, “Đôi mắt người Sơn Tây”, “Đêm cuối cùng”, “Người đi qua đời tôi”… vẫn được các ca sĩ thời hiện đại hát vang lên trong khắp các sân khấu trong Nam, ngoài Bắc và cả hải ngoại với danh tiếng là dòng nhạc sang trọng, được nhiều người yêu thích.

Thế nhưng ít ai biết rằng nhạc phẩm “Nửa hồn thương đau” lại được người nhạc sĩ tài hoa này phổ thơ của Thanh Tâm Tuyền trong một đêm mưa gió tuyệt vọng nhất của cuộc đời, sau cuộc tình lớn nhất trong đời ông nhưng lại tan vỡ trong tai tiếng lúc bây giờ.

Từ trước cho đến nay có thể nói hiếm có gia đình nào như gia đình nhạc sĩ Phạm Đình Chương, bởi vì đây là gia đình đã sản sinh ra những tên tuổi có tiếng tăm và trở thành một phần quan trọng trong đời sống của âm nhạc Việt Nam một thời.

Trong đó có thể nói tươi sáng nhất của ban nhạc gia đình này, phải kể đến Phạm Đình Chương (1929 – 1991), mà khi đi hát ông còn có nghệ danh khác là Hoài Bắc.

Cần phải nhắc một chút về đại gia đình tài tử của Phạm Đình Chương mới thấy rằng cái sự ảnh hưởng của gia đình này đến đời sống âm nhạc một thời là không nhỏ. Cụ thể thân phụ của Phạm Đình Chương, là ông Phạm Đình Phụng (một người có biệt tài chơi đàn Tranh) là người có hai đời vợ.

Người vợ đầu của ông Phụng có hai người con: Phạm Đình Sỹ (là chồng của nữ kịch sĩ Kiều Hạnh, là cha ruột của ca sĩ Mai Hương) và Pham Đình Viêm (tức ca sĩ Hoài Trung).

Còn người vợ hai (một người đàn bà có tài chơi đàn Bầu) lại là mẹ ruột của những tên tuổi lớn một thời như: Phạm Thị Quang Thái (ca sĩ Thái Hằng – vợ của nhạc sĩ Phạm Duy), Phạm Đình Chương và Phạm Thị Băng Thanh (ca sĩ Thái Thanh).

Riêng về nhạc sĩ Phạm Đình Chương, vì có truyền thống gia đình nên ông được học nhạc lý từ rất sớm. Ngoài cha, ông còn may mắn được nhiều người khác chỉ dạy. Tuy nhiên một thực tế là tài hoa của nhạc sĩ này được biết đến đều nhờ vào khả năng tự học, tự rèn luyện của ông là chính.

Giai đoạn sau năm 1945, khi giai đoạn kháng chiến chống Pháp đang sục sôi thì các anh em của Phạm Đình Chương cũng lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi yêu nước, lúc bấy giờ anh em của gia đình ông vào ban văn nghệ Quân đội của quân khu IV và quân khu III.

Trong giai đoạn mang lời ca tiếng hát để phục vụ cho cuộc trường kỳ kháng chiến của dân tộc ấy, ban hợp ca Thăng Long gồm những thành viên trong gia đình Phạm Đình Chương đã ra đời.

Lúc bấy giờ ngoài việc ngày đêm lặn lội khắp các đồng bằng, rừng núi đi theo cuộc kháng chiến chống Pháp thì riêng bản thân Phạm Đình Chương bắt đầu tập tành sáng tác.

Những tác phẩm đầu tay của ông cũng như trong giai đoạn này đều được biết đến là các nhạc phẩm tiền chiến mang không khí hào hùng, mạnh mẽ, theo nhiều tài liệu để lại thì nhạc phẩm đầu tay của Phạm Đình Chương khi ông 18 tuổi được biết đến là: “ RA ĐI KHI TRỜI VỪA SÁNG"

Theo đó năm 1954, có tài liệu ghi là năm 1951, cả gia đình của Phạm Đình Chương chuyển vào Sài Gòn sinh sống.

Tại “Hòn ngọc Viễn Đông” này, ban hợp ca Thăng Long được tái hợp với sự hiện diện của các tên tuổi đã thành danh như: Hoài Bắc, Hoài Trung, Thái Thanh, Thái Hằng, Phạm Duy, đôi khi còn có thêm sự góp mặt của nữ ca sĩ kiêm diễn viên Khánh Ngọc – sau này là người vợ, cũng là mối tình lớn nhất, sâu đậm nhất trong cuộc đời Phạm Đình Chương.

Thời ấy hễ phòng trà, rạp hát nào có sự hiện diện của ban hợp ca Thăng Long thì lập tức nóng sốt, vé bán sạch trong buổi sáng, thậm chí là trước đó vài ngày; nhiều tờ báo “lá cải” giai đoạn đó cứ in hình của ban nhạc anh em, đặc biệt là 3 giai nhân gồm Thái Thanh, Thái Hằng và Khánh Ngọc… ngay ở trang bìa thì cũng có thể kiếm ăn được kha khá.

Riêng Phạm Đình Chương trong giai đoạn này ông vẫn sáng tác đều đặn với những ca khúc mang âm hưởng nhớ quê hương miền Bắc như: “Anh đi chiến dịch”, “Khúc giao duyên”, “Xóm đêm”…. Ông còn được biết đến là thiên tài phổ thơ thành nhạc một cách hào hoa, tạo nên nhiểu nhạc phẩm để đời.

Được biết chính trong môi trường âm nhạc, cuộc sống đầy lời ca tiếng hát, một thời Phạm Đình Chương đã nên duyên vợ chồng với ca sĩ Khánh Ngọc – một ngôi sao sáng trên bầu trời âm nhạc và nền điện ảnh giai đoạn đó.

Với tài hoa của những tác phẩm danh tiếng và là ngôi sao sáng trong ban nhạc anh em, cuối cùng Phạm Đình Chương đã chiếm hữu được người đẹp có thân hình bốc lửa mà báo chí Sài Gòn một thời mệnh danh là “ngọn núi lửa”, với bộ ngực quyến rũ, giọng ca ma lực say mê lòng người và từng là mục tiêu săn đón của biết bao đại gia Sài Gòn thuở ấy.

Thế nhưng cũng chính vì sự tan vỡ trong cuộc hôn nhân lớn và đầy tai tiếng này mà Phạm Đình Chương đã để lại cho đời những bản tình ca lay động lòng người, trong đó có tác phẩm “Nửa hồn thương đau”.

Đời người đã qua, nỗi đau cũng đã trở thành miền quá vãng và những nhạc phẩm của Phạm Đình Chương để lại cho đời đến nay vẫn còn vang vọng. Nếu suy ngẫm, ta có thể luận ra cuộc đời của nhạc sĩ tài ba này bắt đầu bằng Tình Ca "Ra Đi Khi Trời vừa Sáng" theo tiếng gọi của lòng yêu nước tham gia Việt Minh chống lại Pháp và kết thúc bằng Tình Khúc "Nửa Hồn Thương Đau" khi hạnh phúc gia đình đổ vỡ.


bài viết của tác giả "Tình Ca Muôn Thuở"
https://www.facebook.com...uo/posts/354330224685183

UserPostedImage


(1948)


tieng hat Kim Tước - Mai Hương - Quỳnh Giao - Anh Ngọc - Hoài Trung - Hoài Bắc

https://www.youtube.com/watch?v=jSQfX25IX-I&feature=youtu.be


Đoàn người đi lúc đêm còn bóng tối
Bước chân lạnh lùng ướt sương trời mai
Bao cánh hoa còn say giấc đêm dài
Thấy bóng ta đi hé môi đang cười.
Ðoàn người đi phía xa vừa le lói
Ánh dương nhuộm hồng cánh đồng vàng tươi
Ôi thế gian dường như biến thay đời
Ánh sáng đem vui đến cho bao người.

Kìa chim, hót vang tưng bừng trên cây
Mà lòng người như, bay vút tới ngàn mây
Theo gió, ra đi phiêu bạt tháng ngày
Gieo khúc yêu đời, tràn lan đó đây.

Cùng hát, vang lên trong trời hôm nay
Dù rằng đường đi, xa tắp đến ngày mai
Ta đi hương thơm trên đồng thắm tươi
Lúa với muôn nơi còn mãi nhịp sống vui

Chim ca, chít chiu là vang, chít chiu khắp trời bao la
Cùng nhau ta vui ca lên
Ðó đây, đó đây đón chào, vui chào vui đón ánh sáng
Ánh sáng chiếu khắp phương trời xa

Ta vui bước lên đường trên biết bao dặm đường xa xa
Ðường xa tít xa xa vời
Trời Nam sáng tươi, sáng bừng, lên bừng lên sáng chói lói
Bao toàn dân tiến bừng lên.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


UserPostedImage


Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ
Hay chỉ là giấc mơ thôi
Nghe tình đang chết trong tôi
Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời

Nhắm mắt ôi sao nữa hồn bỗng thương đau
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau
Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Anh ở đâu? Em ở đâu?
Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu

Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt

Đôi khi em muốn tin
Đôi khi em muốn tin
Ôi những người ôi những người
Khóc lẻ loi một mình...


Edited by user Tuesday, October 21, 2014 4:33:25 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), phamlang on 10/23/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#27 Posted : Tuesday, October 21, 2014 5:04:56 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Gọi nắng!
Trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
Lối em đi về trời không có mây
Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy

Gọi nắng! Cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay
Cho tay em dài gầy thêm nắng mai
Bước chân em về nào anh có hay
Gọi tên cho nắng chết trên sông dài

Thôi xin ơn đời, trong cơn mê này, gọi mùa thu tới
Tôi đưa em về, chân em bước nhẹ, trời buồn gió cao
Đời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau

Gọi nắng!
Cho tóc em cài loài hoa nắng rơi
Nắng đưa em về miền cao gió bay
Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây
Gọi tên em mãi suốt cơn mê này...



my favorite version: KHANH LY (1992)


thanks 3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), Thanh Phong on 10/21/2014(UTC), stormy on 11/9/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#28 Posted : Tuesday, October 21, 2014 5:13:02 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
LỜI TÌNH BUỒN (Hoàng Thanh Tâm)


UserPostedImage


Lời Tình Buồnlà tình khúc đầu tiên viết tại Canberra vào năm 1982, khi tôi vừa từ giã Bruxelles, Bỉ để sang định cư tại Úc Đại Lợi. Bản nhạc này đã khơi nguồn cảm hứng cho một loạt những tình khúc viết từ Úc Châu và sự ra đời hai album đầu tay của Hoàng Thanh Tâm là “Lời Tình Buồn” và “Khúc Nhạc Sầu Cho Em”… do trung tâm băng nhạc Giáng Ngọc phát hành tại Hoa Kỳ năm 1986 và 1987.

Bài hát ghi lại kỷ niệm về một chuyện tình không may giữa một chàng trai trẻ và một góa phụ … thơ ngây! Cuộc tình thơ mộng chỉ kéo dài chưa tới một năm, bắt đầu từ những ngày đầu của mùa Xuân và kết thúc vào một ngày cuối Thu năm 1982… đúng như tên gọi định mệnh của người thiếu phụ, hiện thân của chiếc lá mùa Thu yêu dấu: Diệp Thị Ái Thu…. .

Lời Tình Buồnlà một tình yêu nảy sinh từ những rung động hồn nhiên nhất của hai trái tim khát khao yêu thương. Nên khi phải đối diện với những phủ phàng của đời sống, của dư luận khắc nghiệt bởi cái khoảng cách mênh mông của tuổi tác, thì nụ cười xanh biếc rộn rã trong tâm hồn đã nhuốm màu thành những vết thương vàng lá của mùa Thu định mệnh:

… Ta nhớ một sớm nao rừng đông im lặng tiếng
Ngây ngất trong gió bay lời tình nghe đắm say
Ngày tình vừa đến mùa xuân thắp nắng lên trong hồn
Ngày tình hằn sâu trong tim yêu vết thương vàng lá

Ta thấy trong mắt em từng đêm mưa vàng võ
Ta thấy trong cánh tay mùa Thu mang xót xa
Từng ngày tình vui cho thiên đường hé những môi cười
Từng ngày tình đau cho trái tim se thêm những mỏi mòn…


Cuộc tình dù ngắn ngủi nhưng đã khắc ghi trong ký ức của tôi thật nhiều kỷ niệm đẹp. Khoảng cách diệu vợi của tuổi tác là một mâu thuẩn giữa trái tim và đời thật. Ranh giới mịt mù giữa thực và mộng…, nỗi ngần ngại khi đứng trước sự khắc nghiệt của dư luận, là nỗi xót xa cho một hạnh phúc mong manh, khi phải đối diện với một nghịch lý phủ phàng của cuộc đời …

Để rồi từ đó niềm hạnh phúc đã hòa tan với nỗi bất hạnh để hóa thân thành những “lời tình buồn”, như chút mật đắng tình yêu vẫn còn đọng mãi trong con tim khát khao vàng võ:


… Qua cơn mê dài lời ru nghe đắng cay trên bờ môi
Nâng niu cơn mộng tìm trong lãng quên ngày mưa tháng nắng
Từng ngày tìm đến môi thơm ngọt mềm
Từng ngày lần bước đi trong ơ thờ
Đường tình mù tối như mây giăng mờ cuối trời…


Khi bài tình ca đã thành tựu viên mãn, thì cuộc tình cũng bay khỏi tầm tay, nhưng “lời tình buồn” được cất lên từ hơi thở của những rung động đích thực, sẽ vẫn mãi là một tình yêu bất tận không phai nhòa bởi dấu vết thời gian …

… Ta thấy trong mắt em ngày mưa vẫn còn đó
Trên tháng năm mỏi mong tình còn trong nỗi lo
Ngày tình còn xanh lời yêu xin giữ trên môi người
Ngày nào tình xa ta vẫn xin yêu mãi một đời…


Tôi đã mời ca sĩ Khánh Ly thâu âm nhạc phẩm chủ đề “Lời Tình Buồn” cho album đầu tay của mình, gồm 12 tình khúc Hoàng Thanh Tâm, do trung tâm băng nhạc Giáng Ngọc phát hành tại Hoa Kỳ năm 1986.

Sau khi album “Lời Tình Buồn” được phát hành rộng rãi khắp nơi, nhiều ca sĩ khác tại hải ngoại cũng đã thâu âm nhạc phẩm này trong những album CD khác như: Ngọc Hương, Kiều Nga, Thanh Hà, Quỳnh Lan, Ý Lan, Vũ Khanh, Diễm Liên, Ngọc Huệ vv…

...

- Hoàng Thanh Tâm

http://hoangthanhtam.blo...anh-tam-khanh-ly_31.html

~~~~~~~~~~~~~~


favorite version cua TQ: Y LAN (1996)

http://www.nhaccuatui.co...am-y-lan.a3XsXmsBAb.html

Edited by user Tuesday, October 21, 2014 5:15:36 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 3 users thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/21/2014(UTC), Thanh Phong on 10/21/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
Thanh Phong  
#29 Posted : Thursday, October 23, 2014 1:20:42 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Duy Khánh (1936-2003), tên thật Nguyễn Văn Diệp, còn có nghệ danh Tăng Hồng, Hoàng Thanh, là một nam ca sĩ người Việt. Ông nổi danh từ thập niên 1960, ban đầu với những bài hát mang âm hưởng dân ca và "dân ca mới" của Phạm Duy, nhạc về quê hương, về sau ông được xem như là một trong bốn giọng nam nổi tiếng nhất của nhạc vàng thời kỳ đầu ("tứ trụ nhạc vàng"), ba người còn lại là: Nhật Trường, Hùng Cường, Chế Linh. Ông còn được biết đến như một nhạc sĩ tài năng với hơn 30 ca khúc, nổi tiếng phải kể đến Thương về miền Trung, Lối về đất mẹ, Ai ra xứ Huế, Xin anh giữ trọn tình quê...


UserPostedImage
Tiểu sử ca nhạc sĩ Duy Khánh



Châu Kỳ (5 tháng 11 năm 1923 - 6 tháng 1 năm 2008) là một nhạc sĩ Việt Nam thành danh với kho tàng tác phẩm gồm gần 200 ca khúc trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam.

UserPostedImage
Tiểu sử nhạc sĩ Châu Kỳ

UserPostedImage
UserPostedImage


Thiên Trang: http://www.nhaccuatui.co...en-trang.k6fjiNtaxv.html
Hà Thanh (Pre 75): http://www.nhaccuatui.co...-thanh.ep7E82uwT7K2.html

Một trong bài hát nhạc Việt đầu tiên mà TP nghe từ nhỏ. Nhà TP vẫn giữ băng cassette mà Thiên Trang hát ca khúc này.Laugh

Edited by user Thursday, October 23, 2014 1:28:04 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked Thanh Phong for this useful post.
phamlang on 10/23/2014(UTC), Hạ Vi on 10/30/2014(UTC)
phamlang  
#30 Posted : Thursday, October 23, 2014 8:53:02 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)

Lời Buồn Thánh -Bạch Yến trình bày thập niên 1960's


Nhạc phẩm này do 3 giọng ca Duy Trác, Sĩ Phú và Nhật Bằng trình bày. (thâu truoc 1975)

DVD Asia - NiNi-HaVy-Vina-Quỳnh Hương

Lời Buồn Thánh Lyrics
Trịnh Công Sơn

Chiều chúa nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều
Trời mưa, trời mưa không dứt
Ô hay mình vẫn cô liêu

Chiều chúa nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Nghe tiếng hát xanh xao của một buổi chiều
Bạn bè rời xa chăn chiếu
Bơ vơ còn đến bao giờ

Chiều chúa nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Tôi xin em năm ngón tay thiên thần
Trong vùng ăn năn, qua cơn hờn dỗi
Tôi tôi xin năm ngón tay em đi vào cô đơn.

Chiều chúa nhật buồn lặng nghe gió đi về
Chiều chúa nhật buồn lặng nghe gió đi về
Chiều chúa....


UserPostedImage

Edited by user Thursday, October 23, 2014 8:55:28 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 10/23/2014(UTC), Hạ Vi on 10/30/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#31 Posted : Saturday, October 25, 2014 1:25:47 AM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage




Tôi trở về đây lúc đêm vừa lên
Giăng mắt trời mưa phố xưa buồn tênh
Gót mòn tìm dư hương ngày xưa
Bao nhiêu kỷ niệm êm ái
Một tình yêu thoát trên tầm tay

Tôi trở về đây với con đường xưa
Đâu bóng người thương cố nhân về đâu?
Tiếng buồn chợt đâu đây vọng đưa
Công viên lạnh lùng hoang vắng
Ngọn đèn đêm đứng im cúi đầu

Thu đến thu đi cho lá vàng lại bay
Em theo bước về nhà ai
Ân tình xưa đã lỡ
Thời gian nào bôi xóa
Kỷ niệm đầu ai đành lòng quên?

Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi
ray rứt trời mưa bỗng nghe mặn môi
Nỗi niềm chuyện tâm tư người ơi
Xin ghi nhạc lòng thương nhớ
Mình gọi nhau cố nhân u sầu.

Edited by user Saturday, October 25, 2014 1:27:11 AM(UTC)  | Reason: Not specified

phamlang  
#32 Posted : Sunday, October 26, 2014 4:58:19 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
UserPostedImage

Lệ Thu
http://www.nhaccuatui.co...y-le-thu.S01bkexxRU.html

Hẹn Hò (Phạm Duy)

Một người ngồi bên kia sông
im nghe nước chảy về đâu
Một người ngồi đây
trông hoa trôi theo nước chảy phương nào
Trời thì mưa rơi
mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đau
Người thì hẹn nhau sang sông
mong cho chóng tạnh mùa Ngâu

Cuộc đời làm cho đôi bên yêu nhau
cách một biển sâu
Hẹn hò tàn thu sang xuân bên nhau
biết thuở ban đầu
Dù tình không nguôi
đôi ta xin cho hứa vui về sau
Trời còn làm cho mưa rơi mưa rơi
cách biệt dài lâu...

Nước vẫn trôi mau
mắt vẫn hoen sầu
Đành để hồn theo nước trôi không màu
Số kiếp hay sao
không cho bắc cầu
thì xin sông nước sẽ cho gần nhau.

Một người bèn ra ven sông
buông theo nước cuồn cuộn mau
Một người chìm sâu
trong khi mưa Ngâu bỗng ngừng ngang đầu
Cuộc tình thương đau
êm êm trôi theo nước xuôi về đâu
Hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời người sau



Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 10/27/2014(UTC)
phamlang  
#33 Posted : Monday, October 27, 2014 6:46:59 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
“Hồn lỡ sa vào đôi mắt em”


Cao Đắc Tuấn (Danlambao) - Tóm lược: Câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” trong bản nhạc Về đâu mái tóc người thương là một trong những câu ca hay nhất, phản ảnh nền văn hóa nhân bản của miền Nam Việt Nam trước năm 1975 vì ý tưởng sâu sắc và cách dùng chữ tinh tế. Lối diễn tả tha thiết chân thành này có được là vì sức sáng tạo trong nền văn hóa miền Nam trước năm 1975 được nuôi dưỡng và phát huy trong xã hội tự do của miền Nam dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Câu này thực ra chỉ là một trong hàng ngàn hàng vạn câu nhạc hay, đầy ý nghĩa, trong những bản nhạc tại miền Nam trước năm 1975 mà người cộng sản cho là ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ. Tuy nhiên, sự sống lại và thịnh hành hiện nay của âm nhạc miền Nam trước năm 1975 cho thấy sức mạnh bền bỉ của tình người qua những câu ca tha thiết chân thành và cách dùng tiếng Việt sâu sắc nhẹ nhàng.

***
Đa số người Việt ưa chuộng âm nhạc đều biết “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” là câu đầu của bản nhạc Về đâu mái tóc người thương do nhạc sĩ Hoài Linh viết vào năm 1964. Theo tôi nghĩ, bản nhạc Về đâu mái tóc người thương là một trong những bài nhạc tình hay nhất trong giòng nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975. Chắc chắn sẽ có nhiều người không đồng ý; nhưng mỗi người thưởng thức thi ca và văn chương khác nhau, và sự đánh giá thi ca và văn chương rất chủ quan. Do đó, tôi không muốn tranh cãi về sự đánh giá đó. Trong bài này, tôi chỉ muốn trình bày lý do tại sao tôi cho rằng câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” là một trong những câu tiếng Việt hay nhất trong thi ca Việt Nam và chuyện đó có được là nhờ xã hội tự do của miền Nam trước năm 1975. Tôi sẽ không thảo luận về khía cách âm nhạc mà sẽ chỉ chú trọng vào tính chất văn chương của câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.”


Về Đâu Mái Tóc Người Thương - Trúc Mi, Dang The Luan -


Âm nhạc miền Nam trước năm 1975 là cả một kho tàng quý báu của văn hóa miền Nam, đại diện một nền văn hóa nhân bản, đầy tình cảm con người, của cả dân tộc Việt Nam. Tôi chọn câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” trong bài này là một thí dụ để chứng minh nền văn hóa miền Nam trước năm 1975 là một nền văn hóa dồi dào, đẹp đẽ, đạo đức, phù hợp với bản chất dân tộc Việt. Ngoài ra, tôi cũng muốn chứng minh tiếng Việt là một tiếng phong phú, nhẹ nhàng, súc tích, và có sức diễn tả tình cảm mãnh liệt.

Tôi đã viết một chút về chính tả và ngữ pháp tiếng Việt (Cao-Đắc 2014, 451-487). Ngoài sự trình bày ý kiến về chính tả (thí dụ như diễn hành/ diễu hành, dòng/ giòng, sử dụng/ xử dụng, phản ảnh/ phản ánh) và từ ngữ Hán Việt, tôi có bày tỏ nỗi lo âu là liệu người Việt, nhất là giới trẻ hiện nay, dưới sự tràn ngập của những từ ngữ kỳ lạ, đặc biệt Hán Việt, đang được dùng rộng rãi tại Việt Nam, còn nhớ, hoặc biết cách diễn tả ý tưởng với từ ngữ đơn sơ nhưng có tác dụng mãnh liệt. Bài này cho một thí dụ về cách dùng chữ tuyệt diệu trong tiếng Việt qua lời một câu trong một bài hát của nền âm nhạc miền Nam trước năm 1975.

Trước hết hãy phân tách ý nghĩa của câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” trong nội dung bài nhạc Về đâu mái tóc người thương. Nguyên văn lời bản nhạc như sau:

Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói
Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê
Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu
Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu

Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xõa bên rèm
Lầu vắng không người song khép kín
Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe lá rơi bên thềm


Bài hát là lời tâm sự của một chàng trai về mối tình của anh. Đó là chuyện tình giữa một chàng trai nghèo (Đời lắm phong trần tay trắng tay) và một cô gái kín cổng cao tường (Lầu kín, Gác cao). Mối tình đó là mối tình câm một chiều, nghĩa là chàng trai chỉ yêu thầm trộm nhớ cô gái (Thầm ước nhưng nào đâu dám nói), và chưa bao giờ tỏ tình với nàng mà chỉ biết nhìn nàng xõa tóc bên màn cửa (Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm) trên gác cao (Gác cao ngăn niềm yêu). Sau đó nàng lên xe hoa về nhà chồng (Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu), và chàng trai chỉ còn biết khóc (mắt tôi rưng rưng sầu) và nhớ nàng (Nhớ em tôi gọi tên) qua mái tóc xõa bên rèm cửa sổ (Về đâu làn tóc xõa bên rèm).

Câu chuyện chỉ có vậy thôi, khó mà được gọi là chuyện tình éo le phức tạp. Nhiều người còn gọi bài nhạc là nhạc sến. Nhưng bài hát này, như rất nhiều bài hát miền Nam trong 1954-1975 khác, rất được ưa thích không những vì lời nhạc tuyệt diệu, mà còn âm thanh trầm bổng, giai điệu du dương, nhất là khi được phụ họa với tiếng đàn bầu não nuột, tiếng đàn tranh rả rích, hoặc giọng hát truyền cảm của người ca sĩ được yêu thích nào đó.

Trước khi đi sâu vào vấn đề, ta cũng nên biết chút đỉnh về tác giả bài hát, nhạc sĩ Hoài Linh. Nhạc sĩ Hoài Linh (đừng lẫn lộn với nghệ sĩ Hoài Linh thường đóng vai hài trong các vở kịch) tên thật là Lê Văn Linh, sinh năm 1925 tại miền Bắc Việt Nam và mất năm 1995 tại Sài Gòn. Không rõ ông vào Nam năm nào, nhưng ông từng phục vụ dưới chính thể Việt Nam Cộng Hỏa trong đoàn văn nghệ Vì Dân (thuộc Nha Cảnh sát Quốc gia) với cấp bậc Trung úy (Wikipedia 2014). Ngoài bài Về Đâu Mái Tóc Người Thương, ông là tác giả của nhiều bài hát nổi tiếng như Sầu Tím Thiệp Hồng, Căn Nhà Màu Tím, Hai Đứa Giận Nhau, Nhịp Cầu Tri Âm, Lá Thư Trần Thế. Ông có tài đặt lời ca rất hay, văn hoa, có vần có điệu. Theo Wikipedia (2014), “[m]ỗi lần soạn nhạc, ông viết ra giấy cả một lô danh từ hay tính từ cùng vần với câu trên để ông để lựa chọn. Hoài Linh thích sử dụng từ Hán Việt.” Ông viết lời nhạc hay đến độ “[n]hiều nhạc sĩ đã nhờ ông viết lời nhạc của mình như Minh Kỳ, Tuấn Khanh, Tấn An, Song Ngọc, Mạnh Phát, Văn Phụng, Nguyễn Hiền...” (Wikipedia 2014).

Hoài Linh không phải là nhạc sĩ được ưa chuộng nhất trong giòng nhạc vàng. Thực ra, ông không nổi tiếng hơn những nhạc sĩ khác như Phạm Duy, Trúc Phương, Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh, Y Vân, Hoàng Thi Thơ. Nhiều người còn không biết ông là ai. Ngay cả nghệ sĩ hài Hoài Linh cũng không biết là anh lấy tên của ông. Chỉ sau này có người nói, anh mới tìm tòi và biết đến ông. Nhưng câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” là một trong những câu hát hay nhất diễn tả tình cảm nhẹ nhàng và sâu sắc bằng từ ngữ đơn sơ trong sáng.

Ý nghĩa và cách dùng chữ trong câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em”

Câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” có ý nghĩa trực tiếp là hồn của chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái. Sau đây, tôi sẽ phân tách ý nghĩa của câu và cách dùng chữ trong câu này.

Khi nói đến “đôi mắt” và “hồn,” ai cũng sẽ liên tưởng đến câu ngạn ngữ Anh “Con mắt là cửa sổ linh hồn.” Nguồn gốc của câu này được cho là đến từ kinh Thánh, Matthew 6:22-23. Ngoài ra, người Pháp nói, “Les yeux sont le miroir de l'âme” (The eyes are the mirror of the soul - Đôi mắt là gương của linh hồn). Dù là cửa sổ hay gương, cả hai đều có cùng nghĩa là con mắt phản ảnh cái sâu xa bên trong của một người.

Đôi mắt của người con gái trong bài hát, do đó, phản ảnh tâm hồn cô ấy. Vậy thì tại sao Hoài Linh lại viết hồn của anh ta rơi vào đôi mắt cô? Hoài Linh có nghĩ đến cái ví von con mắt là cửa sổ linh hồn khi ông viết câu đó không? Theo tôi nghĩ, câu trả lời là không. Cái diễn tả đơn giản và chính xác nhất là đôi mắt của cô gái quá đẹp nên đã hớp hồn chàng trai. Người Việt dùng chữ “hớp hồn” để diễn tả sự mê mẩn, ngẩn ngơ đến độ như người không còn hồn vía. Cái mê mẩn, ngẩn ngơ đó thường do bởi một sắc đẹp quyến rũ, một hình ảnh thôi miên, hoặc một giọng nói thu hút. Một trong những nét đẹp quyến rũ của người con gái là đôi mắt. Đôi mắt của thiếu nữ đã là đề tài của biết bao nhiêu bài thơ và lời nhạc (Xem, thí dụ như, Vương 2003). Do đó chuyện chàng trai bị mê hoặc bởi đôi mắt cô gái không lấy gì là lạ. Nhưng cách Hoài Linh diễn tả nỗi mê mẩn đôi mắt đó thật là tuyệt vời, như sẽ được trình bày sau đây.

Trong cả bài, Hoài Linh chỉ nhắc đến hai khía cạnh về nhan sắc của nàng: đôi mắt và mái tóc. Với câu mở đầu, Hoài Linh cho thấy chính đôi mắt cô gái đã khiến chàng trai mê mệt. Sau này, khi cô ta đi lấy chồng, cũng chính đôi mắt cô đã khiến chàng đau khổ vì “mắt em xanh biển sâu” nói lên nỗi hạnh phúc, mơ mộng, trong khi mắt chàng “rưng rưng sầu.”

Một câu hỏi là chàng trai mê cô ta vì đôi mắt hay vì mái tóc? Nếu dựa vào nhan đề của bản nhạc (Về đâu mái tóc người thương), có người sẽ nghĩ rằng chàng si mê mái tóc của cô hơn, Tuy nhiên, tôi nghĩ chàng si mê đôi mắt cô ta hơn. Câu đầu đã khẳng định chuyện đó một cách rõ ràng. Lý do Hoài Linh dùng “mái tóc” trong nhan đề không phải là hàm ý rằng chàng yêu mái tóc cô hơn đôi mắt cô, mà vì mái tóc là hình ảnh chàng ghi nhận được nhiều nhất qua những lần nhìn nàng xõa tóc bên song cửa sổ trên gác cao. Cái hình ảnh đó trở nên quen thuộc với chàng khiến chàng ngẩn ngơ khi không còn thấy nàng xõa tóc bên song cửa sổ nữa vì song cửa sổ đã bị khép kín, và tự hỏi làn tóc xõa bên rèm đó nay đi về đâu. Chính cái nhớ nhung mái tóc diễn tả tâm trạng của chàng và đó là lý do Hoài Linh dùng mái tóc trong nhan đề của bản nhạc. Chàng trai yêu đôi mắt cô gái qua câu mở đầu rất mạnh mẽ và sâu sắc, nhưng lại nhớ mái tóc của cô khi cô gái đi lấy chồng. Trong tình yêu, cái bạn yêu không nhất thiết là cái bạn nhớ. Hoài Linh hiểu rõ chuyện đó hơn ai hết thẩy.

Quan trọng hơn, Hoài Linh diễn tả mối tình chàng trai qua đôi mắt cô gái một cách tinh tế và sâu sắc, bằng cách dùng thể chủ động và tác nhân chủ động là hồn chàng trai (thay vì đôi mắt cô gái): hồn chàng trai sa vào mắt cô gái. Dùng thể chủ động (active voice) thay vì thụ động (passive voice) và dùng tác động hậu quả sa vào cho thấy chính chàng trai là người chịu trách nhiệm cho chuyện bị hớp hồn.

Có hai cách để diễn tả việc đôi mắt cô gái hớp hồn chàng trai:

(1) Đôi mắt nàng thu hút hồn chàng trai.
(2) Hồn chàng trai rơi vào đôi mắt nàng.

Có hai tác động: tác động nguyên nhân là tác động tạo ra một phản ứng từ đối tượng và tác động hậu quả là tác động do bởi phản ứng với tác động nguyên nhân. Thu hút là tác động nguyên nhân tạo ra hậu quả là phản ứng rơi vào. Câu (1) dùng tác động nguyên nhân và tác nhân là đôi mắt cô gái. Câu (2) dùng tác động hậu quả và tác nhân là hồn chàng trai.

Tuy hai câu (1) và (2) diễn tả cùng một cảnh tượng, cách dùng thể và dùng chữ của mỗi câu có ý tưởng và hàm ý khác nhau. Câu (1) hàm ý đổ lỗi cho đôi mắt của cô gái. Câu (2) hàm ý chàng trai là người chịu trách nhiệm cho việc si mê nàng. Bằng cách dùng thể chủ động và tác nhân chủ động là hồn chàng trai với tác động hậu quả diễn tả qua câu (2), Hoài Linh diễn tả cái tình cảm “anh hùng” và cao thượng trong tình yêu một cách tế nhị và sâu sắc tuyệt vời. Chàng trai không trách đôi mắt cô gái quá đẹp đã hớp hồn anh, mà anh tự nhận là chính hồn anh đã rơi vào đôi mắt cô gái. Cái tinh tế đó là bản chất của người Việt. Người Việt, khi diễn tả một hành động về một đối tượng đáng kính đáng yêu, không bao giờ nói hay viết một cách thẳng thắn vì không muốn xúc phạm đến đối tượng đáng kính đáng yêu đó.

Nếu cái tính chất cao thượng và sâu sắc của hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái được diễn tả một cách tinh tế như trên, cách dùng từ ngữ của Hoài Linh còn cho thấy ông lột trần được sức diễn tả kỳ diệu của tiếng Việt.

Từ lỡ trong câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” được dùng một cách tuyệt diệu. Hoài Linh đã biến một từ rất là đơn giản thành một từ có sức diễn tả thâm thúy và tinh vi. Trong câu này, lỡ là trạng từ, hàm ý một hành động đáng tiếc, thiếu cẩn thận. Thí dụ, “Tôi lỡ làm đổ ly nước,” “Cô ta lỡ mua cái áo đắt tiền đó.” Đi với sa vào, lỡ hàm ý chuyện hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái là chuyện đáng tiếc, không nên làm (nhưng đã làm rồi). Tại sao đó là chuyện đáng tiếc? Chàng trai biết là mình không nên yêu nàng vì đó là một mối tình vô vọng khi anh nghèo khó, tay trắng tay, trong khi nàng là con gái nhà giàu, kín cổng cao tường. Anh biết là anh không nên “mơ ước chi nhiều” nhưng anh không thể kềm được, vì anh đã lỡ yêu nàng rồi. Anh tự trách mình. Bằng cách dùng từ lỡ, Hoài Linh thể hiện hai ý tưởng. Thứ nhất, chuyện hồn anh sa vào đôi mắt nàng là chuyện không toan tính hoăc chuyện không nên làm. Thứ nhì, chàng trai nhận trách nhiệm trong lỗi lầm đó, và tự trách mình.

Về hình thức, Hoài Linh thể hiện cách dùng tiếng Việt một cách tuyệt vời. Từ lỡ hàm ý một ý thức về một hành động. Dùng với hồn, lỡ nhân cách hóa cái linh hồn, và cho linh hồn là một thực thể có ý thức. Thay vì viết “Tôi lỡ để hồn tôi sa vào đôi mắt em,” ông viết “Hồn tôi lỡ sa vào đôi mắt em” như thể hồn là một thực thể có ý thức, hoặc hồn có một trí tuệ có khả năng điều khiển hành động. Ngoài ra, từ lỡ mang ý nghĩa nhẹ nhàng và dè dặt. Một từ tương tự là trót, cũng có nghĩa là làm một chuyện sai lầm. Trót và lỡ đều là vần trắc, do đó cả hai đều có thể có cùng vần điệu cho bài hát; nhưng trót có ý nặng hơn và hàm ý sự sai lầm đó là dại dột (trót dại), điên rồ, hoặc vô đạo đức (tay trót nhúng chàm). Chàng trai không nghĩ là chuyện hồn anh sa vào mắt cô gái là chuyện dại dột hoặc điên rồ, mà chỉ là chuyện lẽ ra không nên làm thì tốt hơn.

Nếu Hoài Linh dùng từ lỡ một cách tuyệt diệu, ông còn dùng từ sa vào như là một đũa thần linh hoạt đem đến mầu sắc rực rỡ cho toàn câu.

UserPostedImage


Cũng như lỡ, sa vào rất là đơn giản. Không cầu kỳ, không trau chuốt, và rất là Việt Nam. Một cách đơn giản, sa vào có nghĩa là rơi vào; nhưng sa có một ý nghĩa sâu sắc hơn rơi. Sa có hàm ý tiêu cực, không tốt, tai họa, không may hoặc may mắn một cách không chân chính, không ngờ, có thể do bởi một cái bẫy, một cám dỗ, một sự bất cẩn, hoặc một tai ương nào đó. Có nhiều thành ngữ dùng sa với ý nghĩa tiêu cực như chuột sa chĩnh gạo, bút sa gà chết, chim sa cá lặn, gió táp mưa sa, sa cơ lỡ vận. Sa vào còn ngụ ý vướng víu, không thoát ra được như con ruồi sa vào vũng mật ngọt. Động tác sa còn tạo ra hình ảnh rơi thẳng, nhanh, và không có gì cản trở được (chim sa cá lặn), hoặc với một cường độ mãnh liệt (gió táp mưa sa).

Trong câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em,” sa vào vẽ ra một hình ảnh sống động của hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái đột ngột một cách không cưỡng lại được, và hồn anh ta giẫy giụa trong vũng lầy níu kéo của đôi mắt cô gái. Một khía cạnh quan trọng của sa vào trong nội dung câu này là sa vào, khác với lỡ, không có hàm ý tự trách mình. Ngược lại, sa vào hàm ý đổ lỗi cho cái cạm bẫy của đôi mắt cô gái. Đôi mắt đẹp của cô gái như bãi mật ngọt, lưới nhện giăng là bẫy để hớp hồn chàng trai. Sự đổ lỗi rất là tế nhị và sâu sắc, như một lời trách móc nhẹ nhàng: “Tại em đẹp quá nên tôi mới yêu em.”

Hai từ lỡ và sa được đặt sát bên cạnh nhau. Cả hai có ý nghĩa tương tự (hành động sai lầm) nhưng một thì tự trách mình và một thì trách đối tượng. Ý nghĩa trách móc rất là tinh tế nhẹ nhàng và có tác dụng đối nghịch nhau, như thể bào chữa cho nhau; nghĩa là tuy mỗi người chịu trách nhiệm trong chuyện này nhưng khi xem xét toàn bộ, cả hai đều không có lỗi gì cả. So sánh câu đó với câu “Hồn đã rơi vào đôi mắt em,” ta thấy ngay sức mạnh của hai từ lỡ và sa vào như thế nào.

Toàn bộ câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” gói ghém những ý nghĩa tinh tế, sâu sắc, đầy tình cảm, và nhẹ nhàng. Đọc lên câu đó, ai cũng có thể hiểu được tâm trạng và tình cảm của chàng trai dành cho cô gái. Tình yêu của chàng không nồng nàn, vũ bão, cuồng nhiệt, vị kỷ, mà thanh khiết, cao thượng, lãng mạn, nhẹ nhàng, và dè dặt.

Đọc tới đây, chắc nhiều độc giả cho rằng tôi phân tách câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” quá đáng, và Hoài Linh chắc là không suy nghĩ kỹ lưỡng như vậy đâu. Đúng, tôi đồng ý. Tôi không tin là Hoài Linh phải suy nghĩ hàng giờ hoặc hàng ngày khi viết câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.” Thực ra, vì câu đó quá hay, tôi tin rằng Hoài Linh nghĩ ra câu đó trong chớp nhoáng, có thể khi ông đang gẩy đàn tìm lời. Những gì tự phát, không chuẩn bị, không cân nhắc kỹ lưỡng, thường là những gì trung thực, phản ảnh tâm trạng và nỗi lòng người viết. Và những gì trung thực, phản ảnh tâm trạng con người là những gì hay nhất.

Hoài Linh quả là một thiên tài trong âm nhạc, tạo dựng một bài hát có âm điệu da diết và lời lẽ tinh tế. Thêm vào đó, tiếng Việt, với những từ ngữ kỳ diệu như lỡ, sa vào, đã giúp ông viết được những lởi nhạc mê hồn. Điểm đặc biệt trong bài là Hoài Linh chỉ dùng ba từ Hán Việt: phong trần, vạn lý, và sơn khê. Trái với lời đồn, hầu như tất cả những bản nhạc của Hoài Linh dùng rất it từ ngữ Hán Việt. Ngược lại, theo tôi nghĩ, ông dùng tiếng Việt đơn giản, it màu mè trau chuốt. Có những câu rất mộc mạc nhưng tha thiết (Hậu Giang tôi cũng kiếm/ Miền Trung tôi cũng tìm trong Nhịp Cầu Tri Âm), đơn giản nhưng sâu sắc (Trẻ thơ yên tâm sách đèn trong Lá Thư Trần Thế), trẻ con nhưng nồng nàn (Nắm tay hết giận hết hờn trong Hai Đứa Giận Nhau).


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 3 users thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 10/27/2014(UTC), Hạ Vi on 10/30/2014(UTC), Thanh Phong on 10/31/2014(UTC)
phamlang  
#34 Posted : Monday, October 27, 2014 6:48:37 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
(tt)

Lối diễn tả thiết tha chân thành tự phát trong thi ca được tạo ra từ một xã hội tự do

Ngoài chuyện những bài hát viết trong miền Nam năm 1954-1975, còn gọi là nhạc vàng, có âm điệu trữ tình, nhẹ nhàng, du dương, những lời nhạc cũng rất là thiết tha, chân thành, và đầy tình cảm, dùng tiếng Việt trong sáng, đơn sơ, phong phú. (Tôi sẽ không đi sâu vào sự khác biệt giữa “ âm nhạc/ tình khúc miền Nam 1954-1975” và “nhạc vàng” nhưng trong bài này, tôi dùng hai biểu hiện đó như nhau.) Như đã trình bày ở trên, Hoài Linh không phải là nhạc sĩ nổi tiếng nhất. Câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” đương nhiên không phải là câu hay nhất trong âm nhạc miền Nam năm 1954-1975. Còn có cả ngàn, vạn câu hay như vậy. Tôi không thể viết hết ra được. Nhưng hãy lắng nghe những câu sau đây:

- Và se tơ kết tóc - giam em vào lòng thôi trong Ngày Đó Chúng Mình - Phạm Duy

- Sóng vỗ về ru giấc quê hương/Nhưng quê hương chưa ngủ trong Biển Mặn - Trần Thiện Thanh

- Mơ thấy một ngày con níu chân cha trong Trộm Nhìn Nhau - Trầm Tử Thiêng

- Ngày nao súng phải thẹn thùng trong Đa Tạ - Anh Việt Thu

- Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ trong Tình Xa - Trịnh Công Sơn

- Cỏ may đan dấu chân tròn trong Bông Cỏ May - Trúc Phương

- Tóc buông giữ vẹn lời thề trong Xa Vắng - Y Vân

- Lòng tuôn đong đầy trang giấy trong Phút Đầu Tiên - Hoàng Thi Thơ

- Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết trong Áo lụa Hà Đông - Ngô Thụy Miên

- Cho em môi hôn vội vàng trong Tình Khúc Cho Em - Lê Uyên Phương

- Tình yêu là những ngôi sao bay vèo trong đêm trong Tình Là Sợi Tơ - Anh Bằng

- Trả súng đạn này, ôi sạch nợ sông núi rồi trong Một Mai Giã Từ Vũ Khí - Trịnh Lâm Ngân (Nhật Ngân).


Giống như câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em,” các câu hát trên rất là đơn sơ nhưng thiết tha, chân thành, và có mãnh lực rung động tình cảm. Cách dùng chữ rất tinh tế và sâu sắc. Vi những câu đó quá đơn giản, quá chân thành, và thể hiện tình cảm con người một cách chân thật tự nhiên không màu mè, tôi tin rằng những nhạc sĩ miền Nam trước năm 1975 không nghiền ngẫm từ điển, hoặc tốn hàng ngày hàng giờ cố tìm lời ca, mà chỉ viết những câu đó một cách tự phát.

Đa số nhạc sĩ, văn sĩ, hoặc thi sĩ thường có cái hứng tự phát như vậy. Nhưng không phải ai cũng có thể ghi nhận được, hoặc có được cái hứng tự phát phản ảnh trung thực tâm trạng mình. Để làm được chuyện đó, người viết nhạc, văn, thơ phải được sống trong một môi trường xã hội khuyến khích tự do và sáng tạo. Chính cái môi trường sinh hoạt cho phép tự do tư tưởng giúp người viết nhạc, văn, thơ tích tụ và phát huy được những ý tưởng tuyệt diệu và biết cách diễn tả các ý tưởng đó một cách hữu hiệu.

Môi trường sinh hoạt đó hiện hữu trong miền Nam trước năm 1975. Chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), tuy còn chập chững trong những bước chân đầu tiên của nền dân chủ, là một chính thể dựa vào nguyên tắc căn bản của tự do. Xã hội miền Nam dưới chính thể VNCH là một xã hội tự do. Người miền Nam ưa chuộng hòa bình và tự do. Người miền Bắc cũng vậy, nhưng chính quyền cộng sản miền Bắc đem học thuyết ngoại bang đô hộ dân miền Bắc và chà đạp tinh thần tự do cố hữu của dân Việt, qua những quái trạng như vụ án Nhân Văn Giai Phẩm. Dưới sự kiểm soát tư tưởng và chính sách tẩy não và nhồi sọ, người dân miền Bắc không có tự do để tích tụ và phát huy những ý tưởng chân thành của con người. Mọi chuyện đều phải hướng về Đảng cộng sản, cuộc chiến tranh, hoặc tôn thờ Hồ Chí Minh. “Ở miền Bắc, mọi thông tin mà quần chúng biết được qua bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào đều bị gạn lọc qua một thể thức kiểm tra được chính quyền, và sau cùng là đảng Cộng sản, kiểm soát chặt chẽ; trong miền Nam, mặc dù kiểm duyệt hiện hữu, những quan điểm rất khác biệt về các vấn đề xã hội, kinh tế, quân sự, và ngay cả chính trị luôn luôn được biểu lộ với sự tự do rộng rãi hơn không thể so sánh được” (Jamieson 1995, 290). Chính “sự tự do rộng rãi hơn không thể so sánh được” đã nuôi dưỡng và phát huy sức sáng tạo mãnh liệt về phương diện văn chương và thi ca, nhất là âm nhạc, tại miền Nam trước năm 1975.

Mối liên hệ giữa tự do và sáng tạo được hiểu rõ trên nhiều khía cạnh. Đức Đạt Lai Lạt Ma từng tuyên bố (2010), “Không có tự do, sự sáng tạo không thể nào nẩy nở.” Trong âm nhạc, tự do và sáng tạo luôn luôn đi đôi với nhau. Johnson-Laird, khi nghiên cứu mối liên hệ này, nhận xét (1988, 207), “Tự do lựa chọn xảy ra hay nhất trong những hoạt động sáng tạo.” Trong giáo dục, không có tự do, khó mà có được sáng tạo: “Tự do là điều kiện cần thiết cho sáng tạo” (Erez 2004, 134). Chế độ cộng sản tại miền Bắc Việt Nam hạn chế tự do trong nhiều lãnh vực, nhất là về văn học. Ngược lại, miền Nam trước năm 1975 hưởng tự do gần như là không hạn chế trong lãnh vực văn học, thi ca, và âm nhạc; và do đó đã giúp cho sự phát huy cực thịnh của nền âm nhạc tuyệt diệu sống mãi trong lòng người dân Việt.

Giả sử một người có khả năng như Hoài Linh sống dưới chế độ cộng sản cố viết một câu tương tự như câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.” Có thể ông ta vẫn có được ý tưởng, nhưng ông ta sẽ phải đắn đo suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi viết ra lời nhạc. Ông ta sẽ phải nghĩ đến câu đó sẽ có hậu quả gì, chính quyền có cho phép ông ta xuất bản bài hát không. Ông ta sẽ phải sửa đổi lời nhạc cho thích hợp với ý thích của chính quyền. Hai câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em/ Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm” có thể sẽ biến thành hai câu lãng nhách như “Lòng vẫn u hoài thương Bác yêu/ Càng thương càng nhớ càng yêu nhiều.” Chuyện tình câm của chàng trai nghèo với cô gái xõa tóc bên rèm cửa sổ có thể sẽ biến thành chuyện chàng trai dũng cảm, hy sinh tính mạng cho nổ lựu đạn giết quân Ngụy theo lời dậy dỗ của Bác Hồ.


Âm nhạc miền Nam trước năm 1975 có đồi trụy, ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ hay không?

Nói đến văn hóa mà không nói đến cái bối cảnh chính trị là một sự thiếu sót. Văn hóa và chính trị hầu như không thể tách rời được (Xem, thí dụ như, Nguyễn 2014). Nói đến âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 mà không đề cập đến bối cảnh chính trị là một sự thiếu sót to tát. Tại sao? Vì âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 đã bị khai tử khi cộng sản chiếm đóng miền Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975, bị chính quyền cộng sản coi là phản động, uỷ mị, đồi trụy, và ru ngủ. Tuy bị cấm đoán, người dân cả khắp ba miền Nam, Trung, Bắc vẫn thích nghe nhạc vàng. Sau hơn mười năm cấm đoán, cuối cùng chính quyền cộng sản phải chịu thua và dần dần cho phổ biến lại một số bản nhạc của miền Nam trước năm 1975. Nhưng tiếc thay, cho dù các bài hát của miền Nam được sống lại sau một thời gian câm nín, sự hồi sinh của âm nhạc miền Nam không thể giúp phát huy nền âm nhạc Việt Nam vì cái môi trường sinh sống của nền âm nhạc đó không còn nữa. Chế độ cộng sản đã hủy hoại tính chất nhân bản của văn hóa và làm suy đồi khả năng sáng tạo của người Việt.

Nền âm nhạc miền Nam Việt Nam trong giai đoạn 1954-1975 thể hiện bản chất dân tộc Việt Nam một cách tuyệt vời: hiền hòa, ưa chuộng hòa bình, đơn sơ, nhún nhường, biết kính trọng, cao thượng, vị tha, chân thật, mộc mạc, bình dân, lãng mạn, và tình tứ. Trong hoàn cảnh chiến tranh trong giai đoạn 1954-1975, âm nhạc miền Nam vẫn có tình thương, kêu gọi hòa bình, ghi nhận những hãi hùng của cuộc chiến, và những mối tình ngây thơ của tuổi học trò hoặc với người lính đang xả thân trong lằn tên mũi đạn. Tuy cũng có vài bài nói đến giết giặc thù, những bài này không chửi rủa phe cộng sản, hoặc kích động chém giết. mà chỉ ghi nhận thực tế của chiến tranh.

Ngược lại, âm nhạc miền Bắc, còn gọi là nhạc đỏ, đượm màu sắc kích động chiến tranh, tuyên truyền, hoặc ca ngợi Hồ Chí Minh. Rất it bài chỉ nói về tình yêu trai gái đơn sơ hoặc ước vọng hòa bình. Người cộng sản tự hào là âm nhạc họ hào hùng, mạnh mẽ, phát huy tinh thần dân tộc chống Mỹ diệt Ngụy, và coi âm nhạc miền Nam là đồi trụy, ủy mị, yếu đuối, ru ngủ tinh thần chiến đấu. Sự đánh giá trị này về âm nhạc miền Nam trước 1975 hoàn toàn sai lầm.

Nếu âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 là ủy mị, yếu đuối, ru ngủ, và đồi trụy, thì tại sao bây giờ những bài hát đó được phổ biến khắp nơi trên Việt Nam và hầu như ai cũng ưa chuộng? Người cộng sản sẽ trả lời rằng trong thời bình, thì những bài đó không ủy mị, yếu đuối, ru ngủ, và đồi trụy; nhưng trong thời chiến thì chúng là như vậy. Câu trả lời đó sai lầm vì nhiều lý do.

Thứ nhất, tính chất uỷ mị, yếu đuối, ru ngủ không có thời gian tính và không gian tính. Âm nhạc, giống như thơ văn, phản ảnh con người. Tính chất của âm nhạc, do đó, phản ảnh bản chất con người. Chiến tranh có thể thay đổi sự biểu lộ bản chất con người, nhưng không thay đổi bản chất con người.

Thứ nhì, có chắc là âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 là ủy mị, yếu đuối, hoặc ru ngủ ngay cả trong thời chiến tranh? Tôi tin sự thật là ngược lại. Âm nhạc miền Nam 1954-1975 phản ảnh trung thực tâm trạng, cuộc sống, ước vọng, và bản chất người miền Nam lúc bấy giờ; và cái gì trung thực đều mạnh mẽ, bền bỉ, và vững chãi. Đó là lý do tại sao mặc dù đã bị khai tử và cấm đoán hơn mười năm, âm nhạc miền Nam 1954-1975 vẫn sống lại và còn được phát huy mạnh mẽ hơn xưa, và được cả dân ba miền ưa chuộng. Ai dám nói rằng các câu Hồn lỡ sa vào đôi mắt em, Mơ thấy một ngày con níu chân cha, Tóc buông giữ vẹn lời thề là ủy mị? yếu đuối? hay ru ngủ? Ca ngợi tình yêu là đồi trụy? Mơ ước chiến tranh chấm dứt để trả súng đạn, sạch nợ sông núi là ủy mị? đồi trụy?

Thứ ba, trong một cuộc mâu thuẫn, một phe không thể áp đặt cái suy nghĩ chủ quan của họ lên phe kia. Trong chiến tranh Việt Nam, phe cộng sản chủ trương phải giết kẻ đối đầu để giành chiến thắng. Nhưng người miền Nam không nghĩ như vậy. Trong khi phe cộng sản điên cuồng tấn công miền Nam, người miền Nam chỉ biết giữ thế thủ và tự vệ, hoặc bảo vệ người thân và dân vô tội. Đặt trường hợp bạn đang sống an vui trong nhà, một người anh em trong gia đình đi xa từ đâu về đánh đập con cái bạn, xúi giục chúng chém giết lẫn nhau, và kết tội bạn là kẻ phục tòng một ông nhà giàu nào đó. Bạn có coi đó là cuộc chiến để giành chiến thắng hay không? Phản ứng bạn đương nhiên là tự vệ, bảo tồn gia đình và vợ con; nhưng bạn có muốn hô hào con cái bạn giết người anh em đó không? Có thể bạn sẽ hô hào con cái bạn chống trả người anh em đó, nhưng bạn sẽ cố tránh không đào sâu mối hận thù bằng những lời chửi rủa hoặc chém giết. Ngược lại, bạn sẽ cố gắng hàn gắn vết thương và thảm khốc của chiến tranh qua những lời thương yêu, và khuyên nhủ người anh em bạn buông súng “về bên bếp hồng tay cầm tay.” Đó là cái bản chất nhân bản của dân tộc Việt. Cái bản chất nhân bản thể hiện một phần qua nền âm nhạc chứa chan tình cảm và yêu thương của miền Nam 1954-1975 mà phe cộng sản gọi là ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ.

Kết luận

Trong bài này, tôi chỉ dùng câu “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em” trong bài Về đâu mái tóc người Thương của Hoài Linh để đưa ra nhận xét rằng lời nhạ̣c trong đa số những bản nhạ̣c của miền Nam 1954-1975 phản ảnh bản chất nhân bản của dân Việt, với lời đơn sơ diễn tả tình con người thắm thiết. Tôi có thể viết cả ngàn bài tương tự, mỗi bài cho một câu trong một bản nhạ̣c của miền Nam; nhưng chuyện đó là chuyện thừa thải. Ai cũng có thể làm được chuyện đó. Bạn thử làm đi. Hãy nhắm mắt lại, và nghe những bài hát của miền Nam trước ngày 30 tháng 4, 1975. Bạn hãy để hồn bay bổng theo điệu nhạc du dương, tiếng đàn réo rắt, và giọng ca truyền cảm của người ca sĩ bạn yêu thích.

Bạn sẽ thấy muôn hình vạn trạng của bản chất dân tộc Việt như những bức tranh đầy màu sắc, những nét phác họa đơn sơ, những đường kẻ tỉ mỉ, những sắc thái tinh tế, và những nét chấm phá tuyệt vời. Bạn sẽ chóng mặt và hoảng kinh khi nghe những biểu hiện đơn sơ nhưng mạnh mẽ của con níu chân cha, giam em vào lòng, súng phải thẹn thùng, đong đầy trang giấy, môi hôn vội vàng, lã chã đầm đìa trên xác con lạnh giá, vì thương những người không tình yêu, trăng ngà lả lơi, có con chim sâu chỉ lối, vừa đi đã mỏi, thành phố ngả nghiêng, hiu hắt cơn sầu.

Sau khi nghe xong bản nhạc, bạn hãy nghĩ đến những nhạc sĩ miền Nam trước năm 1975.

Sau đó, bạn hãy tự hỏi, “Liệu có nhạc sĩ hay thi sĩ nào sống trong chế độ cộng sản tại Việt Nam có thể viết được câu nào hay như những câu trong nhạc miền Nam trước năm 1975?”

© 2014
Cao Đắc Tuấn

danlambaovn.blogspot.com


Tài liệu tham khảo:
- Cao-Đắc, Tuấn. 2014. Lửa Cháy Trong Mưa. Hellgate Press, Oregon, U.S.A.
- Dalai Lama. 2010. Freedom Must for Human Creativity. 17-3-2010.
http://www.dalailama.com...ust-for-human-creativity (truy cập 30-7-2014).

- Erez, Ronny. 2004. Freedom and Creativity: An Approach to Science Education for Excellent Students and Its Realization in the Israel Arts and Science Academy’s Curriculum. The Journal of Secondary Gifted Education, Vol. XV, No. 4, Summer 2004, pp. 133-140. Also available at

http://files.eric.ed.gov/fulltext/EJ682709.pdf (truy cập 30-7-2014).

- Jamieson, Neil L. 1995. Understanding Vietnam. University of California Press, California, U.S.A.

- Johnson-Laird, Philip N. 1988. Freedom and Constraint in Creativity in “The Nature of Creativity: Contemporary Psychological Perspectives” (edited by Robert J. Sternberg), Cambridge University Press, U.S.A. Also available at
https://psych.princeton....freedomandconstraint.pdf (truy cập 30-7-2014).

- Nguyễn Hưng Quốc. 2014. Văn học và chính trị. 18-7-2014.
http://www.voatiengviet....a-chinh-tri/1959906.html(truy cập 26-7-2014).

- Vương Ngọc Long - Hải Đà. 2003. Đôi Mắt trong Thi Ca. 7-2003.
http://www.vuonghaida.co...mat/DoiMatTrongThiCa.htm (truy cập 1-8-2014).

- Wikipedia. 2014. Hoài Linh (nhạc sĩ). 20-6-2014.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0i_Linh_(nh%E1%BA%A1c_s%C4%A9) (truy cập 30-7-2014).

Edited by user Monday, October 27, 2014 6:51:15 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 3 users thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 10/27/2014(UTC), Hạ Vi on 10/30/2014(UTC), Thanh Phong on 10/31/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#35 Posted : Tuesday, October 28, 2014 3:50:58 AM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
UserPostedImage


Đôi khi trộm nhìn em
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Em có còn đôi má đào như ngày nào?

Kể từ khi vắng nhau, em như tấm vải lụa đào
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em?

Cuộc đời là vách chắn, là rào thưa
Thương em tiếng hát sang mùa
Một mai mưa ướt áo em
Áo mỏng đường mềm dáng nhỏ chân êm.

Đôi khi trộm nhìn anh
Xem đôi tay rắn phong trần năm xưa
Anh có còn mê sông hồ qua từng ngày?

Kể từ khi vắng anh, em như tấm vải lụa nhàu
Đêm thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em?

Cuộc đời là vách núi, là tường mây
Quê hương nắng gió đêm ngày
Mà anh chim vút cánh bay
Thăm thẳm đường dài ít về thăm em.

Đôi khi trộm nhìn em
Soi gương trang điểm cho đời thêm tươi
Thương tiếc thời tô phấn hồng sang nhà người.

Rồi mùa xuân cũng qua mang theo tuổi dài ngọc ngà
Đêm qua đêm tính gọn tương lai
Mơ thấy một ngày con níu chân cha.

Cuộc đời là bể cả, là dòng sông
Như con nước lớn nước ròng
Mà ta như chiếc lá khô
Nước chảy rời nguồn lá đành trôi theo.


tiếng hát HOÀNG OANH & THANH PHONG




HOANG OANH (SOLO 1997)


tieng hat DAN NGUYEN & BANG TAM
thanks 1 user thanked ASIAlcoholic for this useful post.
Hạ Vi on 10/30/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#36 Posted : Tuesday, October 28, 2014 5:00:09 AM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
Chú phamlang ơi, bài viết của Cao Đắc Tuấn rất hay. Nếu cho cháu chọn bốn “Lối diễn tả thiết tha chân thành” của những bài hát thì đó sẽ là:



Buồn đã cuốn mây về dĩ vãng xa vời - Tuổi Biết Buồn Phạm Duy

Chiều còn vương nắng để gió đi tìm - Dấu Tình Sầu, Ngô Thụy Miên

Thời gian tựa cánh chim bay, qua dần những tháng cùng ngày - Hoài Cảm, Cung Tiến

Tìm đâu những ngày xinh như mộng - Những Ngày Thơ Mộng, Hoàng Thi Thơ



thanks 1 user thanked ASIAlcoholic for this useful post.
phamlang on 10/31/2014(UTC)
Hạ Vi  
#37 Posted : Thursday, October 30, 2014 1:56:00 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,522
Location: CỏThơm

Thanks: 4243 times
Was thanked: 10671 time(s) in 2617 post(s)
.

Sĩ Phú - Nỗi Lòng Người Đi (hoà âm pre-75)
http://music.hatnang.com/node/17903


UserPostedImage


Cảm xúc về "Nỗi Lòng Người Đi" của Nhạc sĩ Anh Bằng



Rời xa quê hương vào tuổi bắt đầu biết mơ mộng, được nghe những bài nhạc tình vào những buổi chiều tan, hồn tôi lúc nào cũng lâng lâng hoài niệm những yêu dấu ngày qua. Và đặc biệt mỗi khi nghe bài Nỗi Lòng Người Đi của Nhạc sĩ Anh Bằng đều làm tôi rưng rưng cảm xúc, nhưng lại có một ước mơ lóe sáng. Tuy hoàn cảnh, tâm trạng khác nhau khi rời xa nơi chôn nhau cắt rún, nhưng Nhạc sĩ Anh Bằng đã đưa hết những băn khoăn và cảm xúc của ông vào lời nhạc, làm cho tôi cảm giác như chính tôi có cùng tâm sự với ông.

Có vài lần khi còn tại Việt Nam sau 1975, tôi đã cùng với các anh chị lén nghe bài Nổi Lòng Người Đi của Nhạc sĩ Anh Bằng nhưng cảm xúc không trào dâng mãnh liệt như lần tôi nghe lại bài hát trong một hotel dành cho người tị nạn. Giọng hát Sĩ Phú cất lên từ cuốn cassette của chị người bạn cho tôi mượn:

Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu
Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương thành khói tan theo mây chiều


Tim tôi bỗng như ngừng đập, hơi thở như lắng lại để từng lời nhạc len nhè nhẹ vào mỗi mạch máu. Nỗi lòng đã bị đè nén nay òa vỡ như con sóng trào dâng. Nỗi cô đơn bộc phát như thác nước tràn vào làm đông đặc từng thớ da. Nỗi xót xa, nhớ nhung quê nhà ray rức như mây buồn cuồn cuộn buổi chiều đông. Mộng mơ của tuổi vừa biết yêu tan theo thành khói mây chiều. Một niềm đau bất tận, một vết thương khó phai trong cuộc đời của con người đọng lại nơi đây. Tuy chưa một lần được yêu đương để cảm giác trọn vẹn được xót xa khi phải chia lìa người yêu như Nhạc sĩ Anh Bằng, nhưng một cảm thông mất mát, bâng khuâng vọng về cố hương trong tôi cũng nhức nhối không rời:

Hà Nội ơi! Nào biết ra sao bây giờ
Ai đứng trông ai ven hồ khua nước trong như ngày xưa


Hình ảnh chàng đứng trông nàng ngồi bên ven hồ nghịch ngợm khua nước, đôi chân xinh xắn đong đưa trong làn nước trong vắt, thật sống động. Một bức tranh thơ mộng, một cảm giác êm dịu, bâng khuâng len nhẹ vào hồn tôi khi tiếng hát của người ca sĩ diễn tả tâm trạng của Nhạc sĩ Anh Bằng. Nét thơ ngây của người thương đọng mãi trong hồn người Nhạc sĩ, dù ở nơi đâu hình ảnh ấy vẫn không hề phai nhạt.

Giờ còn đâu những kỷ niệm êm đềm, những hẹn hò thơ ngây? “Nào biết ra sao bây giờ?”. Quê hương tôi còn đó nhưng đã ra sao từ ngày tôi trốn khỏi nơi tôi đã ôm ấp biết bao kỷ niệm của thời hoa niên? Còn đó những tà áo tung tăng tan học, còn đó những đôi mắt chan chứa ước mơ, hay còn đó những đêm dài trăn trở sau làn tóc chiều phai?

Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu xuân tròn đắm say
Đôi tay ngọc ngà dương gian tình ái em đong thật đầy
Bạn lòng ơi! Ngày ấy tôi mang cây đàn quen sống ca vui bên nàng


Nàng mười sáu nụ hồng, xinh tươi say đắm trong tình yêu không vướng chút muộn phiền với chàng trai mười tám tràn đầy nhựa sống, lãng mạn và mang đầy tính nghệ sĩ. Thật là một tình yêu trọn vẹn, đầy hứa hẹn với lứa tuổi thành niên, làm cho người nghe đong đầy mộng ước. Hạnh phúc đang tràn trề trên đôi tay nào ngờ đâu nghịch cảnh phân ly:

Nay khóc tơ duyên lìa tan
Giờ đây biết ngày nào gặp nhau
Biết tìm về nơi đâu ân ái trao nàng mấy câu


Những giọt nước mắt tôi rơi, khóc thương cảnh chia lìa không kịp che dấu theo từng lời ca. Cảm thông tình người nghệ sĩ phân vân không biết khi nào mới gặp lại người xưa để trao nàng những câu yêu thương chồng chất trong những ngày tháng xa nhau, như cảm thông với chính tôi đang đau xót nơi tha phương. Biết khi nào con sông kia chảy ngược, xuôi thuyền về bên bến ngày thơ?

Thời gian vẫn trôi, giòng đời đổi thay, những chua xót cuộc đời dù trầm luân khổ ải nhưng vẫn không bằng nổi xót xa thương nhớ cố hương nơi có một người con gái tròn trăng đã trao hết tình thơ cho chàng nghệ sĩ. Một tâm sự chung cho tất cả những người xa quê hương mang nặng tình riêng. Dù ở nơi đâu, dù có những tà áo hồng khác bay lượn trên phố cũng không làm chàng Nhạc sĩ vơi đi niềm riêng của mình:

Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui
Nhưng riêng một người tâm tư sầu vắng đi trong bùi ngùi


Những xúc cảm trào dâng trong tôi, mỗi lời bài hát là từng tiếng lòng gợi nhớ quê hương, gợi nhớ những kỷ niệm đã xa rời trong tầm tay. Thành phố nơi đây nhộn nhịp tiếng gọi mời, dập dìu màu sắc nhưng nơi đây không có những buổi chiều vàng chân bước ngập ngừng theo nhau từng con phố. Ở nơi đây không có những ánh mắt thẹn thùng nhưng chan chứa ý tình sau những buổi tan học.

Và nơi đó còn một đôi mắt thẩn thờ nhìn về phương xa trông ngóng ngày hội ngộ, làm người Nhạc sĩ vẫn thấy lòng chùng xuống, ngậm ngùi tưởng nhớ người xưa. Lòng tôi cũng chùng theo lời nhạc, thả hồn về lại một khung trời áo trắng rộn ràng tiếng guốc khua. Nghe hồn lặng lẽ giữa chiều phố đông người đầy màu sắc thắm .

Tuy xa cách nghìn trùng, cơ hội gặp lại nhau là một điều khó khăn vì nghịch cảnh nhưng ước mơ không hề tắt trong tim của người Nhạc sĩ. Những mộng mơ xa vời, vượt ngoài tầm tay, và dù biết khó thực hiện nhưng vẫn không sờn lòng, vẫn mong ước một ngày được tay trong tay đi hết đoạn đường với người yêu bên kia vĩ tuyến:

Sài Gòn ơi! Mộng với tay cao hơn trời
Tôi hái hoa tiên cho đời để ước mơ nên đẹp đôi


Một niềm tin lóe sáng trong tâm hồn non nớt của tuổi mộng mơ. Tôi thắp ngọn nến hồng đi tìm lại tuổi ngọc thời xa xăm. Và như thế mỗi ngày tôi đều thắp trong tôi một ước mơ cho đời mỗi khi nhớ lại đoạn cuối của bài hát .

Đã bao nhiêu năm qua, giòng đời biết bao nhiêu đổi thay nhưng mỗi khi nghe lại bài hát Nỗi Lòng Người Đi của Nhạc sĩ Anh Bằng do nhiều ca sĩ trình bày, tôi vẫn không ngăn được niềm rung cảm. Mỗi ca sĩ diễn tả bài nhạc bằng mỗi tâm trạng riêng cũng như mỗi giai đoạn trong cuộc đời tôi khi nghe bài nhạc này nhưng vẫn nghe như canh cánh cùng một nỗi lòng.

Qua bao nhiêu đắng cay trong bể đời, trải qua những chặng đường gian nan, tôi vẫn không quên “Mộng với tay cao hơn trời tôi hái hoa tiên cho đời …” để tiếp tục đốt lại những ngọn nến ước mơ và thầm cám ơn nỗi lòng của người Nhạc sĩ tài hoa Anh Bằng đã tưới mát một niềm tin, một ước mơ đã bị cuốn xoay trong cơn lốc hoàn cảnh.



Dáng Thơ (Australia)


(mời nghe nhạc với nhiều hình ảnh đẹp Hà Nội)




.

Edited by user Thursday, October 30, 2014 1:57:19 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
thanks 3 users thanked Hạ Vi for this useful post.
Thanh Phong on 10/31/2014(UTC), ASIAlcoholic on 11/1/2014(UTC), Ngoc N Hao on 11/2/2014(UTC)
phamlang  
#38 Posted : Friday, October 31, 2014 8:40:28 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
Làm sao em biết bia đá không đau …


Tôi là người thích văn nghệ nói chung, nhất là âm nhạc. Nhưng không hiểu tại sao đã lâu lắm rồi, tôi không còn đi nghe những chương trình ca nhạc được tổ chức một cách quy mô và chuyên nghiệp. Vì thời gian? Vì nghĩ rằng thật hoang phí? Vì nhiều lý do …

Dần dần tôi nhận ra, tất cả những điều đó chỉ là nguyên nhân phụ.


Bây giờ tôi đã hiểu rằng, để “nghe” âm nhạc (hiện giờ nhiều người đi “xem” âm nhạc) cho trọn vẹn, thì không quan trọng đó là ai hát; ca sĩ chuyên nghiệp, nổi tiếng hay chỉ là những người bình thường, người yêu ca hát. Mà quan trọng nhất là họ đã trải lòng cùng âm nhạc như thế nào, âm nhạc đã nâng cánh cho họ ra sao. Tôi sợ nhất những ca sĩ với làn hơi khỏe khoắn, hát với một kỹ thuật điêu luyện, nhưng hát như trả bài …

Tôi đã rưng rưng nghe một cụ già ở tuổi “cổ lai hy” cố gắng giữ nhịp và run run hát: “em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ…”. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt sâu hằn vết chân chim ấy ánh lên khát vọng, niềm nhớ tiếc một thời thanh xuân, say mê ca hát nhưng bị cấm đoán bởi quan niệm cỗ lỗ “xướng ca vô loài” nên đành phải cất đam mê ấy cho đến lúc không còn muốn cất nữa …

Tôi đã từng lặng lẽ nhìn một người bạn của mình giữ chặt micro hát mê mải: “xin cho em một lần được gọi tên anh, một lần được nhung nhớ anh…” với những giọt lệ rưng rưng không kềm giữ, và đọc trong đó niềm hạnh phúc được tỏ bày …

UserPostedImage

Âm nhạc có một năng lực kỳ lạ, nó khiến con người đến gần nhau, nó nói dùm con người những gì không thể nói bằng lời bởi sự hữu hạn của ngôn từ và của những rào cản vô hình. Và trên tất cả, nó khiến con người tìm thấy sự bình đẳng trong dàn trải vì bất cứ ai cũng có thể hát với tất cả đam mê, với tất cả niềm hạnh phúc khi thả mình trong tiếng hát tiếng đàn. Âm nhạc giữ dùm rất nhiều những kỷ niệm đời xanh tươi hay úa héo. Vì vậy, khi con người thật thà cất lên tiếng hát của chính trái tim mình, khi nương cánh cùng âm nhạc, tâm hồn họ cũng vươn lên cao và xa hơn những giới hạn ngặt nghèo của cuộc sống khắc nghiệt. Mọi đớn đau phiền muộn chất chứa như lớp trầm tích bỗng òa vỡ thành dòng thác tuôn tràn trong mùa lũ, rồi lắng đọng dần và róc rách tựa dòng suối lượn quanh những khe đá rong rêu …

Hãy gửi lòng mình vào âm nhạc khi nỗi buồn chất ngất, bởi chung quanh ta, nỗi buồn luôn hiện hữu, nhưng ta đã thả nó vào trong âm nhạc, “hát lên cho đời sống vơi đi niềm đớn đau…” , đã tìm ra cứu cánh để băng qua nỗi buồn.

Và không chỉ như thế, ta còn có những phút giây hạnh phúc, hạnh phúc khi được tỏ bày, hạnh phúc hơn nữa bởi có những người đã nghe ta hát, và đồng cảm với ta …

Con người vẫn luôn là con người, vẫn cần những sẻ chia bằng cách này hay cách khác, vì có như thế nào, thì “ngày sau sỏi đá… cũng cần có nhau”

blog Phan Chau Truong


UserPostedImage

Diễm Xưa

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhớ mãi trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.

Trịnh Công Sơn


KHÁNH LY
https://www.youtube.com/watch?v=umdy1oHrp3s

Edited by user Friday, October 31, 2014 8:42:55 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
Thanh Phong on 10/31/2014(UTC), ASIAlcoholic on 11/1/2014(UTC)
phamlang  
#39 Posted : Saturday, November 1, 2014 6:06:49 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)



Hoa trắng thôi cài trên áo tím


UserPostedImage

Lâu quá không về thăm xóm đạo
từ ngày binh lửa cháy quê hương
khói bom che lấp vùng quê mẹ
che cả người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh.

Quen biết nhau qua tình lối xóm
cổng trường đối diện ngó lầu chuông
mỗi lần Chúa nhật em xem lễ
anh học bài ôn trước cổng trường.

Thuở ấy anh hiền và nhát quá!
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
để nghe khe khẽ lời em nguyện
thơ thẩn chờ em trước giáo đường.

Mỗi lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng chung một lối về
E lệ… em cầu kinh nho nhỏ…
thẹn thùng… anh đứng lại không đi…

Sau mười năm lẻ anh thôi học
nức nở chuông trường buổi biệt ly
rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
tiễn nàng áo tím bước vu quy.

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
chiếc áo tang chôn mái tóc sầu
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
giữ làm chi kỷ vật ban đầu.

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông…
vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
nên tình thơ ủ kín trong lòng.

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
giữ màu áo tím, cành hoa trắng
giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Giặc chiếm lầu chuông xây gác súng,
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh gom gạch nát xây tường lũy
chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù.

Nhưng rồi người bạn đồng sông ấy,
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ chiều hôm em nức nở…
tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ.

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nếp áo quan tài
điểm tô công trận bằng hoa trắng
hoa tuổi học trò mãi thắm tươi.

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ đổ khóc người ngàn thu
từ đây tóc rủ khăn sô
em cài hoa trắng lên mồ người xưa…

Huỳnh Anh, Kiên Giang


HỒNG VÂN NGÂM DIỄN
http://www.youtube.com/watch?v=4JGdsFHv_GY

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 11/1/2014(UTC)
ASIAlcoholic  
#40 Posted : Saturday, November 1, 2014 5:54:34 PM(UTC)
ASIAlcoholic

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 12/21/2011(UTC)
Posts: 1,213
Location: USA

Thanks: 2319 times
Was thanked: 1592 time(s) in 850 post(s)
_____




















































_____

Edited by user Saturday, November 1, 2014 5:56:56 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (2)
52 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.