Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

12 Pages«<9101112>
Options
View
Go to last post Go to first unread
phamlang  
#201 Posted : Sunday, December 7, 2014 2:24:14 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
UserPostedImage
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/18/2014(UTC)
phamlang  
#202 Posted : Sunday, December 7, 2014 2:25:57 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
ỦY BAN PHỐI HỢP TỔ CHỨC LỄ TƯỞNG NHỚ CA-NHẠC SĨ ĐẤU TRANH VIỆT DZŨNG


UserPostedImage



Kính thưa quý Đồng Hương.

Giọng nói lời ca của Việt Dũng vẫn còn vang vọng đâu đây, khi đanh thép vút cao tinh thần đấu tranh dũng cảm, lúc ai oán trầm buồn gởi về quê hương lầm than, lại có khi ấm áp dịu dàng xẻ chia tình tương trợ.

Bản án tử hình của cộng sản không làm anh sợ hãi, bệnh hoạn không làm anh từ nan, nhưng một năm trước đây, con đường tranh đấu của anh đành đứt đoạn ! ! !

Nhân Ngày Giỗ Đầu của Việt Dũng, các Hội Đoàn Người Việt Quốc Gia Bắc California đã phối hợp để tổ chức Lễ Tưởng Nhớ Ca Nhạc Sĩ Đấu Tranh Việt Dũng tại Trụ Sở Khu Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị Bắc California theo chi tiết như sau:

* ĐỊA ĐIỂM: 111 E. GISH Rd. SAN JOSE
* THỜI GIAN: 11:AM - 3:00 PM
THỨ BẢY 20/12/2014

Buổi lễ sẽ khai mạc đúng giờ.

Kính mời quý Đồng Hương dành thời gian đến tham dự để tưởng nhớ đến người Ca-Nhạc Sĩ tài ba, một lòng tranh đấu cho nền tự do của Dân Tộc.

Trân trọng

San Jose ngày 4 tháng 11 năm 2014
Ủy Ban Phối Hợp tổ Chức

ĐỒNG PHỐI HỢP TỔ CHỨC
-Ông Mai Khuyên Khu Hội/CTNCT/BCA
-BS. Phạm Đ Vượng TTCS/VNCH/TBHK
-Bà Nguyễn Nguyệt Hội NQN/BCA
-Ô. Nguyễn T Lương Hội CSVSQ/TVBQGVN
-Ô, Nguyễn Đình Lê Hội CSVSQ/ĐH/CTCT
-Ô. Trần S Nguyên Hội BĐQ/BCA
-Ô. Trần Gia Đắc Hội Quân Cảnh/BCA
-Ô. Triệu Hà Hội ĐPQ/NQ/BCA
-Ô. Thomas Nguyễn Liên Đoàn Cử Tri/BCA
-Bà Trần T.A. Tuyết Hội PNVN/HN/BCA
-Bà Lê Thanh Hội PN/TN/VM
-Bà Quế Hương Gia Đình XDNT/BCA
-Ô. Lê Bình C L B Báo Chí/BCA
-Ô. Duy Văn Tuần Báo Đời Mới
-Ô. Trương T Minh CĐNVQG/BCA

ĐIỆN THOẠI LIÊN LẠC
- Ông Mai Khuyên: (408) 515-6329
- BS. Phạm Đức Vượng: (408) 226-8844
- Ông Cao Minh Trí: (408) 315-5977
- Ông Duy Văn: (408) 579-9339
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/18/2014(UTC)
phamlang  
#203 Posted : Tuesday, December 9, 2014 12:18:54 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
BÉBÉ HOÀNG ANH VIẾT VỀ VIỆT DZŨNG VÀ SINH NHẬT ĐẦU TIÊN XA NGƯỜI


Cảm nhận gì cho ngày đầu Sinh nhật xa Anh? Đó cũng là câu tôi đã tự hỏi Anh nhiều lần trong ngày.. "Ai trong hai ta, nỗi đau và niềm nhớ nhiều hơn?".Cảm nhận gì cho ngày đầu Sinh nhật xa Anh? Đó cũng là câu tôi đã tự hỏi Anh nhiều lần trong ngày.. "Ai trong hai ta, nỗi đau và niềm nhớ nhiều hơn?".

Cuối tuần qua, Nha Khí Tượng thông báo trời Quận Cam sẽ nhiều mây thấp, biển sóng lớn, có khả năng mưa giông và lụt lội ở một số vùng do ảnh hưởng bão từ Mể Tây Cơ dạt tới, tuy nhiên mấy ngày vừa rồi, mây tuy có giăng âm u nhưng khí hậu lại oi ngạt, đến khuya trời vặn vẹo được vài giọt mưa thì ngừng hẳn, không khí lại càng nóng bức nhiều hơn trước.


UserPostedImage


Tối thứ hai tuần này, sau khi ăn ở nhà một người quen, Ông Thụy Như Ngọc đề nghị chủ nhà chở 4 chúng tôi đi một vòng xuống biển Huntington Beach hóng gió mát. Đêm nay biển có gió và sóng to như lời báo trước của Nha Khí Tượng. Sau khi đi 2 vòng trên cầu tầu hít thở gió biển cho khỏe, chúng tôi lái xe về dọc theo con đường Beach.. Xe vừa qua ngã tư đường Beach và Talbert, tay phải là Nghĩa trang Chúa Chiên Lành, thì một người trong xe buột tiếng: "Việt Dzũng nằm ở đây nè".. Tôi giật mình nhớ lại ngày hôm nay là 8 tây tháng 9, đúng là sinh nhật của Việt Dzũng. Mọi năm, BêBê thường làm cho chàng tiệc mừng birthday ở nhà, còn năm nay.. ngày sinh nhật đầu tiên ở cõi này không có chàng hiện diện.. Ôi sao buồn quá! Tự nhiên, khi xe vừa đi ngang qua Nghĩa trang, tôi thấy lòng mình hỏi thầm: "Giờ đây Việt Dzũng thật sự ở nơi đâu?", và cô em tôi, BêBê.. có còn nhớ đến cái ngày quen thuộc này của Dzũng hay không?

Trên xe, tôi gọi ngay cho BêBê, điện thoại reng đến hồi thứ ba thì mới nghe nàng bắt. Hai anh em lại có dịp đùa nghịch như cái thuở nào tôi gặp cô bé và Việt Dzũng lần đầu khoảng năm 1985. Lúc ấy Bê cũng mới quen Dzũng được vài tháng. Tánh cô bé hồn nhiên, cởi mở và hay cười, chẳng bao lâu chúng tôi trở thành thân thiết. Sau này, khi Bê sống với Dzũng, cái thuở VD cộng tác với báo Diễm của chị Diễm Phúc, chúng tôi hay gặp nhau như bóng với hình trong những show lớn nhỏ tại Quận Cam.. Từ đó tình thân gắn bó vô cùng.

Tuy thân, nhưng chúng tôi ít nhờ vả nhau điều gì. Đêm nay, tôi nhớ mình đã gọi và nói với cô bé.. "Bê ơi, hôm nay sinh nhật của Việt Dzũng, anh tin là em luôn nhớ.. Vậy thì, hãy giúp anh nhé.. hãy ghi xuống giấy bất kỳ cảm xúc nào của em, về sinh nhật của chàng, một sinh nhật lần đầu trong đời mà mình biết chắc người ấy không còn ở cõi này.. Cảm giác của em ra sao?".. Bê ngập ngừng.. như muốn kiếm lời từ chối nhưng lại không muốn tôi buồn... Tôi nhẹ nhàng nói tiếp: "Một chút quà sinh nhật gửi Dzũng đi Bê! Đừng để mãi nỗi nhớ trong lòng.. Hãy gửi nỗi nhớ theo chữ viết để nó bay ra khỏi tâm khảm của em.. Nỗi nhớ sẽ xuôi theo gió về một vùng xa thẳm nào đó mà anh tin Dzũng sẽ đọc được những gì Bê chất chứa nhiều tháng qua..! Cố lên em nhé.."

Và chỉ nửa ngày sau, cô bé gửi lại cho tôi một email với những giòng cảm nghĩ rất thật của mình về một sinh nhật không có nhân vật chính hiện diện. Lá thư em gái tôi đã viết.. Ngắn, gọn và nhẹ nhàng nhưng nỗi đau nào lại bay đầy cả một không gian mênh mông. Bê đã viết:

"Không hiểu anh TQB có phép thần thánh gì mà nói chi tôi cũng gật đầu nghe theo? Để rồi bây giờ mới than khổ trong đêm thâu. Gần 5 giờ sáng vẫn chưa ngủ. Chưa đến 7 giờ, tôi đã thức giấc lo sửa soạn đưa 3 đứa nhỏ ra thăm Bố. Cutie, Venice và Cookie mừng quýnh đến hỗn loạn. Bên đài radio, bà Chi text rối rít nhắc nhở "Nhớ ghé Đài lấy phần quà của Anh Chị LTT gửi tặng". Phần tôi, đêm qua ngồi uống trà, ngắm trăng… thức trắng đêm. Và thế, mấy mẹ con tất tả cuống cuồng chạy thẳng ra nghĩa trang để đón… Sinh nhật Anh!

Sinh nhật đầu tiên xa anh!

Có lẽ tạo hóa sinh ra con người có những cảm xúc và hành động, đôi lúc nhìn qua rất đỗi bình thường như những thông lệ trong đời sống; tuy nhiên, trong tận cùng tri thức của mỗi cá nhân, những cảm nhận và biểu hiện đó không ai có thể hiểu rõ ngoài chính bản thân mình.

Và nhất là khi chúng ta vĩnh viễn mất nhau!

Câu hỏi đặt cho tôi rất giản dị, nhưng khó hơn bất cứ một đề thi nào từ trước tới giờ mà tôi gặp phải. Đó là: "Cảm nghĩ em thế nào cho lần đầu Sinh Nhật xa nhau?". Mặc dù khi câu hỏi được đặt ra đã gần 7 giờ tối, chỉ còn đúng 5 tiếng nữa là cũng đã hết ngày. Thêm một ngày trôi qua.

Vậy đó, câu hỏi này đã làm tim tôi bật máu cho một vết thương quá sâu thẳm! Sinh nhật nào cũng có người tặng hoa, cắt bánh, trao nhau một chút quà kỷ niệm... thì có lẽ nào Sinh nhật Anh, nhất là ngày đó rơi đúng vào hai sự kiện quan trọng: Sinh nhật Đức Mẹ Maria và cũng là Tết Trung Thu, lại không có hoa, có bánh, có đề tựa Happy Birthday? Và thế, tôi cũng theo lẽ thường tất tả, lăng xăng để mong Anh vui.

Có không Anh? Hay chỉ là để cho gợi nhớ thêm về một nỗi đau chia xa...

Trong đời người có quá nhiều ngày để đáng nhớ, hoặc không thể nào quên. Có những nỗi nhớ nhẹ nhàng, lãng mạn, dễ thương... hoặc in đậm trong tâm tưởng để rồi trở thành cái gọi là "kỷ niệm"... Cho đến lúc cái kỷ niệm đẹp đó bỗng vụt nhiên tan biến! Và từ đó chúng ta thèm khát góp nhặt, nâng niu, ôm ấp cái gọi là ký ức và dùng những mốc dấu thời gian để giấu cất sâu kín trong tâm tưởng... và để rồi luôn nhớ về những tháng ngày sẽ không bao giờ quên!

Vậy thì cảm giác của tôi ra sao? Chơi vơi, lạc lõng, và không tin. Cũng đúng ngày này, những rộn ràng, hân hoan. Ánh mắt, nụ cười Anh còn âm vang bên những vòng tay ân tình từ anh em bạn bè trong những chuyến lưu diễn Âu, Á, Úc.. Và cũng ngày này, nơi vùng biển xanh thẳm, hoặc những góc riêng, hai đứa đã bao lần âm thầm dành trọn cho nhau những dịu ngọt, thương yêu… Có bao giờ ai đoán được, tất cả đã trở thành một Sinh Nhật của ký ức, của kỷ niệm sau cùng? Trong bàng hoàng, hụt hẫng tôi càng không tin, nhưng mãi hoài nhớ!

Cảm nhận gì cho ngày đầu Sinh nhật xa Anh? Đó cũng là câu tôi đã tự hỏi Anh nhiều lần trong ngày.. "Ai trong hai ta, nỗi đau và niềm nhớ nhiều hơn?".

Vũ Mắt Nâu


(Tối 8/9/2014, sinh nhật VD)


THEO: Tưởng nhớ Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng.facebook

Edited by user Tuesday, December 9, 2014 12:31:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 1 user thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/18/2014(UTC)
Hạ Vi  
#204 Posted : Thursday, December 18, 2014 11:25:46 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)

.

UserPostedImage


Ngày buồn hiu với bài hát cuối.


Còn 4 ngày nữa đến Lễ Giáng Sinh thì Việt Dzũng mất. Anh không kịp mừng lễ Chúa sinh ra lần thứ 55 trong đời mình, không kịp trình diễn 2 bài hát cuối cùng mà anh thu âm tại California. Hai bài hát về đức tin của anh, nỗi sợ hãi và phấn khích, trong đó có những câu hát như lời trối trăng sau cùng.

Ngày 20-12-2013 đó, mới đây mà đã một năm. Tại nghĩa trang Good Shepherd Cemetery, cỏ đã xanh quanh bia mộ. Nụ cười của anh dừng ở tại phiến đá. Bình yên hay khắc khoải, khó ai biết được. Cũng giống như Emily Bronte viết lời kết trong Đỉnh Gió Hú, rằng cỏ xanh và con mắt trần gian khó mà biết được nỗi niềm của người nằm dưới bia mộ đó, có thật sự an nghỉ hay không?

Từ ngày tháng ấy, người Việt hải ngoại ở hai miền Nam Bắc California không còn nghe được tiếng nói của Việt Dzũng trên đài phát thanh mỗi sáng. Giọng cười sảng khoái và cách đọc tin như cấu níu người nghe của anh "mời quý vị quay lại với Việt Dzũng"... như vẫn âm vang đâu đó. Vốn bởi, người ta đã quá quen thuộc sự có mặt của anh bất kỳ trong một chương trình ca nhạc hay sinh hoạt cộng đồng. Khi nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng viết về niên kỷ hồi sinh với một Việt Nam đã dựng nên bên ngoài Việt Nam, theo đó đã có những con người không thể nào quên của lịch sử, của phận người vận nước, như Việt Dzũng.

Mấy năm trước, một lần được xem anh và ca sĩ Nguyệt Ánh hát ở Houston. Giữa chương trình đang rất sôi động, đột nhiên có khoảnh khắc Việt Dzũng buông micro, thừ người ngay trên sân khấu. Mắt anh buồn. Tôi chụp được giây phút đó, đưa cho anh xem lại và hỏi có phải anh mệt không? Anh cười, "Anh nghe bài Em có mơ một ngày về của chị Ánh, rồi tự hỏi anh có kịp về quê hương mình không".

Việt Dzũng đầy thứ bệnh trong người. Bác sĩ nói bất cứ lúc nào trái tim hay mạch máu của anh đều có thể ngừng lại không cần lý do chính đáng. Vì vậy mà Việt Dzũng tận dụng mọi thời cơ có được trong đời mình để lăn xả vào hoạt động, để sáng tác, hát, gầy dựng một điều gì đó. "Em nghĩ anh có kịp về được Việt Nam không?". Thật khó mà nhìn thẳng vào mắt của anh để trả lời đúng cho câu hỏi này. Dù tôi gật đầu, nhưng ánh mắt thông minh vẫn luôn đầy giễu cợt của anh như xoáy vào, im lặng và thấu hiểu. Đầu năm 2013, trong chuyến lưu diễn ở Úc, Việt Dzũng âm thầm cho in trên mặt đĩa lời chia tay khán giả ở Châu Đại Dương, nói rằng đây sẽ là chuyến lưu diễn cuối cùng của anh.

Về Việt Nam, vẫn là một trong những câu chuyện hay được gợi lên từ Việt Dzũng. Nó cũng là sự khắc khoải của rất nhiều người Việt lìa xa quê hương mà linh hồn như vẫn quẩn quanh nơi chôn nhau cắt rốn. Mỗi khi chứng kiến hay nghe về đề tài này từ những người vọng quốc, tôi vẫn hay rờn rợn trên da, thấm thía một nỗi buồn khó tả. Ngay cả nhạc sĩ Phạm Duy, một con người vẻ như bất cần thế giới, trước khi được chính thức về nước, cũng đã từng thì thầm hỏi qua điện thoại rằng "ở Việt Nam còn ai nghe nhạc của tôi không?". Nghe mà tê tái, không phải cho riêng ai, mà cho một dân tộc và tổ quốc quá đoạn trường.

Trong một lần đi diễn ở Sacramento, Việt Dzũng nghe đồn có một ông thầy Miên coi bói rất hay. Tò mò, anh chạy đến gặp ông thầy, và chỉ hỏi một câu "khi nào tôi có thể về Việt Nam?". Ông thầy không biết Việt Nam là gì, cũng chẳng màng thế sự, chau mày nói rằng "nếu ông sống qua năm tới, thì 2015 ông có thể về được". Chuyện tưởng như đùa, nhưng Việt Dzũng đã không đi qua được ngày tháng đó. Đường về đã gần qua nắng gió, nhưng xa hơn trong trần thế.
Khi bắt đầu mệt hơn thường lệ, Việt Dzũng nhờ hoà âm gấp hai bài hát để anh hát khi còn sức. Một bài có tên Cùng đi với tôi do anh viết, và bài Đừng sợ của một tác giả trong nước. Trong bài Đừng sợ, nhạc sĩ Việt Dzũng viết lời 2 cho bài hát này, mà anh nói rằng ngẫu hứng từ các sự kiện của giới Công giáo. Còn bài Cùng đi với tôi thì lại là một ca khúc như lời từ biệt. Giọng hát anh yếu hẳn trong bài hát này, dù thu sửa nhiều lần. "Vậy thôi, anh không làm hơn được nữa rồi", Việt Dzũng lắc đầu..


Đừng đi đằng trước xa tôi
Tôi sẽ không theo kịp bước chân người
Đừng đi đằng sau lưng tôi
Tôi sẽ lầm đường lạc lối


Một năm sau, nghe lại bài hát này. Chợt nhận ra anh đã đi rất nhanh. Đã không thể bắt kịp anh rồi.

Hai bài hát như nói thay cho cảm giác cô đơn của Việt Dzũng khi hiểu mình sắp bước vào một chuyến đi xa. Hát với mình, anh tự trấn an về một nỗi sợ mơ hồ của số phận. Anh xin được giao phó linh hồn cho Chúa. Và anh cũng như muốn nhắc mọi người rằng đừng quên người bạn đã chống đôi nạng đi cùng mọi người rong ruỗi qua mọi nẻo đường của yêu thương, lý tưởng và chia sẻ. Bài hát như lời gọi đến những ai quen biết, để bày tỏ, khi thấy không còn kịp nữa.

Nhưng lúc này, làm sao để nói cho anh biết rằng cuộc sống này bỗng buồn hiu, khi mỗi sáng không còn nghe giọng truyền thanh của anh trên Radio Bolsa. Gió đã lạnh ngày cuối năm. Giáng sinh về. Nghe lại bài hát cuối cùng của anh. Viết mảnh giấy nhỏ, đốt và để tro bay theo gió về hướng anh nằm, hướng biển Huntington Beach. Vài chữ để anh đọc: "Thật sự, buồn hiu".



Kỷ niệm một năm ngày nhạc sĩ Việt Dzũng mất
(20-12-2013 / 2014)

Tuấn Khanh's blog/RFA




UserPostedImage
thanks 1 user thanked Hạ Vi for this useful post.
phamlang on 12/20/2014(UTC)
Duy An  
#205 Posted : Friday, December 19, 2014 10:02:27 AM(UTC)
Duy An

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/5/2011(UTC)
Posts: 1,251

Thanks: 211 times
Was thanked: 695 time(s) in 507 post(s)
Mời tham dự giỗ đầu ca nhạc sĩ Việt Dzũng, phát quà Giáng Sinh

Ban Tổ Chức Lễ Giỗ Anh Việt Dzũng Trân Trọng Kính mời Quý Vị cùng tất cả Thân Hữu đã từng làm việc với Anh trong các lĩnh vực Truyền Thông , những bạn bè đã từng cùng chung Chí Hướng trong các Công Cuộc vận động Tự Do và Nhân Quyền cho Việt Nam và những Đồng Hương Yêu Thương Anh Việt Dzũng như một Người Con của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn , xin vui lòng đến tham dự buổi Lễ đầu của Anh

*Địa Điểm : Đài Truyền Hình SBTN 10501 Garden Grove Blvd
Garden Grove , CA 92843.
Vào lúc 2:00 PM Thứ Bày 20-12-2014.


Mọi chi tiết xin vui lòng LL trực tiếp với các số ĐT sau đây :

- SBTN : 714-636-1121

-Bebe Vũ Hoàng Anh : 714-873-2323

- Ghi Danh nhận Quà Giáng Sinh cho các Em : Cô ASIA Cunmigham : 714-757-9149 or Cô Quyên Trần : 714-876-8618

Thiện Thành : 714-588-9101


BTC Trân Trọng Kính Mời



* Xin Luư ý: Địa điểm đã được thay đổi, dời from Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster qua Đài Truyền Hình SBTN.
UserPostedImage
thanks 2 users thanked Duy An for this useful post.
Hạ Vi on 12/19/2014(UTC), phamlang on 12/20/2014(UTC)
Hạ Vi  
#206 Posted : Friday, December 19, 2014 2:08:42 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)
.

UserPostedImage


TƯỞNG NHỚ CA NHẠC SĨ VIỆT DŨNG




ngày 20 tháng 12 năm 2014
Kỷ niệm giỗ đầu của Việt Dũng



Những ngày cận Giáng Sinh, Tết Dương lịch xứ người thật ồn ào náo nhiệt. Ở Mỹ mỗi năm có nhiều lễ nhưng theo tôi nghĩ, chỉ có ba (3) lễ lớn, mà dân bản xứ rộn ràng chào đón nhứt vẫn là lễ: Giáng Sinh (Sinh nhật Chúa) Thanksgivings (Tạ ơn) và July 4 (độc lập).

Dựa hơi vào lễ của người, ngoài những ngày nghỉ được trả lương, thì năm nào thằng con trai út của chúng tôi cũng lấy thêm những ngày nghỉ hè, rước cha mẹ qua vùng cháu làm việc nghỉ ngơi, đoàn tựu. Ăn uống thì khi cháu nấu ở nhà, khi đi ăn ở các hàng quán của người nước khác đến lập nghiệp ở xứ Hiệp Chủng Quốc nầy, như là: Thái, Lào, Nhật, Mông Cổ, Tây Tạng, Pháp… cho biết hương vị món ăn của nước người ta.

Cháu đưa chúng tôi đi thăm thú những thắng cảnh thiên nhiên đẹp, lạ mắt ít có ở các vùng khác, và do người làm ra như Giáng Sinh có nơi mắc cả trăm ngàn bóng đèn màu sắc rực rở… Những thiện nguyện viên đến từ ba tháng trước Noel giúp hàng ngày cả trăm người trong suốt mùa lễ. Để đén Giáng Sinh được thắp sáng từ 20 tháng 12 cho đến cuối tuần giữa tháng 1 của năm mới.

Thú thiệt, không giấu chi với quý vị đó là thằng con còn độc thân, có việc làm tốt và nghĩ đến cha mẹ. Cho nên chúng tôi mới được hưởng phước, một năm 3 tuần với cháu sau khi ra đại học và có việc làm. Làm cha mẹ mà “nước mắt chảy xuống chớ không chảy lên”, chỉ mấy ngày ngắn ngủi thôi mà chúng tôi cảm thấy quá hạnh phúc lắm lắm!

Không kể chi nuôi con khôn lớn nên vóc nên hình, chỉ những năm dài chị em chúng còn học, thì vợ chồng tôi làm mệt cũng không dám nghỉ! Vì nếu nghỉ thì không đủ tiền, mà không đủ tiền trang trải chi phí cho các con trong việc học hành và linh tinh suốt những năm dài ờ Đại học, thì chúng sẽ gián đoạn thì thời gại học hành sẽ kéo dài lê thê. Và có thể chúng nản chí xao lảng việc học … làm sao ra trường với nghề nghiệp chuyên môn sẽ vửng chắc trong việc làm màlo cho tương lai mai sau!

Cứ mỗi năm sau tuần lễ thứ nhứt của tháng mười hai (December) Cháu mua vé máy bay hai chiều, đi là giữa tháng và về là ngày cuối tháng (31 tháng 12). Mặc dù là con trai, nhưng suốt ba tuần chúng tôi ở đó, từ nấu ăn cho đến rửa chén bát, giặt giũ… cháu đều giành làm hết, không để cha mẹ rớ vào thứ gì dù việc nhẹ cũng vậy.

Đôi khi thấy con lu bu với việc làm bếp, tôi bảo:

- Để mẹ phụ với con, bây làm chậm chạp khiến tao thấy ngứa tay muốn làm quá đi…

Thằng nhỏ cười hề hề:

- Một năm con dành chỉ được mấy tuần để ba mẹ qua đây hưởng nhàn… Vây xin ba mẹ ngồi xem truyền hình, đọc báo hay điện thư gì đó… Còn mọi việc khác để con lo… Mẹ à lần nầy làm bếp chậm, lần sau con sẽ làm nhanh đó mẹ…

Nghe con nói, phu quân tôi gật gù có vẻ cảm động lắm, đôi mắt đỏ rưng rưng niềm vui và hạnh phúc bên thằng con út cưng vàng, cưng ngọc, cưng hột xoàn, cưng cẩm thạch… của ông.
Chồng tôi an nhiên tự tại bước ra sân nhìn trời xanh mây trắng. Ánh nắng chói chan ấm áp dễ chịu ở vùng sa mạc Arizona dù đã vào chánh mùa đông. Mèn ơi, nếu ở các vùng khác vào thời gian như hôm nay thì đừng có hòng ăn mặc bình thường mà ra sân ngắm nghía trời mây nghe gió thổi run cây chanh, cây cam, cây bưởi… cành lá chạm vào nhau xào xạc quanh nhà như vậy được đâu!

Thật thế, bởi ở các vùng như miền Bắc nước Mỹ, hay Trung Tây Hoa Kỳ Chicago, Michigan, Minnesota… thì đầu tháng mười một đã lạnh thấu xương, tuyết rơi dài dài ngập đường ngập sá rồi. Thời tiết lạnh lùng từ cuối mùa thu, mùa đông và có khi chồm qua cả tháng của mùa xuân nữa…

Chúng tôi đến vùng sa mạc trốn tuyết mấy tuần cũng đỡ thương anh hùng lắm. Được con đưa đi chơi, thăm những thắng cảnh trong tiểu bang Arizona, còn mệnh danh là thung lũng Phượng Hoàng. Có lần chúng tôi đi dạo thuyền ở suối nước trên những núi cao cách mặt đất năm, sáu cây số… Đi thăm kỳ quan Mỹ Grand Canyon vào sáng sương mù, nhìn mặt trời lên như chốn bồng lai tiên cảnh trên thượng giới (trong các phim thần thoại) thật là diễm tuyệt! Đi thăm vùng người da đỏ sinh sống…

Trong hạnh phúc bên con, đôi khi tôi nghĩ rằng đó là cháu chưa có gia đình riêng, thì chăm lo và nghĩ đến cha mẹ như vậy. Chớ khi có vợ rồi thì… biết đâu, mà ông xã tôi nửa đùa nửa thật nói riêng với vợ rằng: “Được lúc nào thì hay lúc đó, chớ khi con có vợ rồi thì đừng mong hay nghĩ ngợi lung tung… khi nó không rước cha mẹ qua nữa! “Thôi hãy bỏ qua đi Tám” đừng buồn nghe em…”.

Tôi gật nhẹ đầu bùi ngùi cảm thông! Dù không nói ra nhưng riêng tôi cũng âm thầm chép miệng thở dài cảm thấy chột dạ và buồn buồn làm sao! Nhưng rồi tôi cười thầm, thiệt sao mình có ý nghĩ ích kỹ như thế! Con cái còn nhỏ thì bổn phận cha mẹ phải nuôi, lớn lên đi làm rồi có gia đình, bận rộn thê nhi… cũng như mình chớ có khác chi đâu! Sanh ra kiếp con người thì luôn xoay trong cái vòng lẩn quẩn như vậy có chi là lạ! Chỉ cầu mong sao các con nên người tốt, đừng để cha mẹ buồn phiền là hạnh phúc lắm rồi, chớ không nên mong ước gì thêm.

Nhờ Ơn Trên đặt để, chúng tôi có phước hơn một số anh, chị, em, và họ hàng, và bạn bè, chòm xóm… Là các con của chúng tôi rất ngoan và thương kính cha mẹ. Mặc dù các cháu tay làm hàm nhai, chớ không có tiền hô hậu ủng giàu có như các con của những người thân, quen đó.
Năm nay, thằng con đưa vợ chồng tôi lên nghỉ trong một căn nhà nhỏ ở vùng núi (cháu mướn một tuần) phải mất ba giờ (3 giờ) lái xe, mới đến ngôi nhà nghỉ ở vùng du lịch Sedona (thuộc Arizona).

Đó là ngôi nhà sàn cất bên sườn núi. Mặt sau nhà sát cánh rừng thưa có cây xanh lá thắm và gió thổi vi vu lào xào suốt ngày đêm. Nhìn qua khung cửa sổ bên kia là dòng suối nằm dưới rặng thông xanh cao chót vót, in bóng nước trong leo lẻo. Chỗ trũng lớn lao xao chấp chóa đầy nước là cái hồ nhỏ lác đác vài con vịt trời đang bơi lội. Vào lúc nắng lê, trời trong mây tạnh có người ngồi dưới bóng cây câu cá… Phu quân tôi mỉm cười ý nhị:

- Những ngư ông ngồi bên hồ chắc là “câu thời câu vận” chớ nước hồ trong vắt như mắt mèo thì làm sao có cá mà câu…

Tôi cũng đồng tình với chồng, rồi cảm hứng nhẹ giọng:

- Em cũng nghĩ như vậy! “Nước trong xanh nên để dành tưới hẹ/ Nước đục ngàu mới có cá bẹ, cá trê…” Mùa đông mà nhiều du khách lớn tuổi (hưu trí) cũng đến đây! Anh thấy đó, họ thả bộ quanh bờ suối để hưởng không khí thiên nhiên tươi mát, yên tịnh nơi miền đồi núi non hùng vĩ nầy.

Vùng Sedona là một trong những nơi nổi tiếng đẹp của nước Mỹ. Khi ánh bình mình lên chiếu rọi, cho đến hoàng hôn khuất sau những dãy đồi xa. Mỗi một hướng đồi núi nơi đây có mỗi màu sắc khác nhau và thay đổi theo từng thời gian sáng, trưa, chiều, mưa, nắng, trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông… cùng với sự cảm nhận của mỗi người mà màu sắc đó, và hình dáng đó sẽ biến hóa đổi thay trong từng giờ qua, và vị trí của ta đang ngắm nhìn…

Trên bầu trời quang đãng, mây ngũ sắc từng cụm dầy lác đác đó đây trên nền trời có màu xanh bích ngọc. Thằng con chạy xe chầm chậm chở vợ chồng tôi ngắm núi đồi Sedona trong màu nắng đẹp, có lúc chúng tôi cùng xuống xe thả bộ đi dạo quanh con suối dài dọc theo đường lộ nhỏ ngập lá rừng héo úa, quanh co, và có cây cao hai bên gie bóng mát. Suối nằm quanh cặp sát uốn theo vách núi và qua ngang qua công viên nhân tạo có những bông hoa nở trái mùa… Mà ở các vùng lạnh thời điểm nầy không làm sao có.

Tôi còn nằm nướng và mỉm cười vu vơ, nhớ đến cái “ngày hai mươi, tháng mười hai, năm một ngàn chín trăm sáu mươi chín (20-12-1969)” kỷ niệm trong đời của hai chúng tôi không quên được! Thời gian qua quá mới mới đó mà đã mấy mươi năm rồi…

Bởi thức trễ hơn chồng con, nên tôi còn đang ngồi ăn lót lòng ấm áp kế bên lò sưởi, lửa cháy phừng phừng và than hồng reo tí tách! Thằng con thì đang lúi húi pha cà-phê cho mẹ. Ôi mùi cà-phê thơm tho loang tỏa khắp căn phòng khách rộng, ăn luồn với nhà bếp, và phòng ngủ cao trên gác.

Đối diện chỗ tôi ngồi là cái bàn viết rộng, được đánh vẹt-ni màu nu sậm, bóng ngời. Chàng của tôi thức sớm đã ăn sáng xong, đang rị mọ, và chăm chú xem điện thư trong máy vi tính.

Bỗng ông thảng thốt kêu lên:

- Trời ơi! Việt Dũng chết rồi!

Tôi chưng hửng, mở to mắt:

- Ông nói cái gì, có lộn không đó ông tía…?

Đẩy ghế đứng lên, tôi đi nhanh về phía chồng. Trong máy vi tín hiện rõ ràng dòng chữ báo tin: “Việt Dũng đã qua đời Lúc 10 giờ 30 sáng ngày 20, tháng 12 năm 2013” Thiệt là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, vì hôm nay 20-12- đúng là ngày thành hôn của vợ chồng tôi năm 1969. Đã bốn mươi lăm (45) năm rồi! Bốn mươi lăm năm về trước, ở thành phố an bình thuộc tỉnh Mỹ Tho miền Nam nước Việt Nam.

Dù không bà con thân thuộc, nhưng tin Việt Dũng qua đời khiến lòng tôi vô cùng xao xác, như đã mất đi người thân của mình!

Ngược dòng thời gian tôi nhớ không lầm là vào đầu tháng 1 (dl) năm 1968. Tôi được nhận vào làm y tá ở phòng mạch bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy. Phòng mạch nằm trên đường Lê Văn Duyệt nối dài (lâu quá tôi không nhớ có đúng không?) Vì chỉ làm có mấy ngày, thì có sự vụ lệnh của Bộ Y Tế, cho tôi về nhận việc ở Ty Y Tế Mỹ Tho.

Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, người cao lớn nước da ngăm. Mũi cao, mắt sáng tóc luôn cắt ngắn (nhà binh). Bà xã ông là một phụ nữ rất đẹp, đương kim giáo sư dạy ở trường nữ Trung học Gia Long. Trường nầy còn có biệt danh thơ mộng nữa là trường nữ “Trung học Áo Tím”.

Thuở đó thỉnh thoảng có hôm sáng, có hôm chiều… bà bác sĩ Bảy ghé qua phòng mạch của chồng. Khi thì bà đến với cô gái lớn của ông bà, có lẽ hơn mười tuổi, cô giống mẹ nên rất xinh… Một hai lần tôi gặp bà đến với cậu con trai có khuôn mặt điềm đạm, phúc hậu, nhiều nét thanh tú, có đôi mắt tròn to, và miệng cười chúm chiếm rất dễ thương. Mà các chị y tá làm lâu năm ở phòng mạch bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy, đã bảo: “Thằng bé cái mặt thật là dễ thương và đẹp trai như vậy… Phải chăng con người đều có số trời đã định? Cha là bác sĩ, mà thằng con lại bị sốt tê-liệt mang tật nguyền… Tội nghiệp thằng nhỏ phải đi bằng cây tó…”

Chiều hôm đó trước khi phòng mạch đóng cửa. Tôi khép nép đến lí nhí trong cổ họng, xin bác sĩ nghỉ việc.

Bác sĩ có vẻ không vui, nghiêm giọng hỏi:

- Vì lý do gì mới vào làm mấy bữa chị lại xin nghỉ? Làm sao tôi mướn kịp người khác để thế cho chị đây?

Tôi sợ sệt, sũng giọng nói lý do:

- Xin lỗi bác sĩ! Tôi ra trường đã bốn tháng chưa có giấy thông báo đi làm, thì nhà của ba má tôi ở dưới quê bị cháy! Vì nằm giữa hai bên đánh nhau! Tôi phải ở lại Sài Gòn xin việc để kiếm tiền tiêu dùng trong lúc chờ đợi đi nhận việc, mong bác sĩ thông cảm cho…

Có lẽ hiểu hoàn cảnh của tôi. Bác sĩ ngoài trả cho mấy ngày lương làm việc, còn tặng thêm tôi năm mươi đồng (50$) thuở đó xe lô Minh Chánh chạy tuyến đường Sài Gòn về Mỹ Tho chỉ có mười lăm (15$) đồng thôi.

Trước khi tôi ra về bác sĩ còn gọi lại, bảo:

- Tôi có mấy người quen làm ở bệnh viện Mỹ Tho. Chị có cần gì tôi có thể gọi điện thoại nói chuyện với họ…

- Cảm ơn bác sĩ có nhã ý… Nhưng để trình diện coi ra sao đã, chừng nào cần tôi sẽ nhờ bác sĩ giúp đỡ cho… Cảm ơn bác sĩ…

Mặc dù Mỹ Tho là một thành phố nhỏ, tỉnh nhỏ dân số ít… Mỹ Tho không có biển gần, rừng xa mờ dạng, hay đồi núi chập chùng… Nhưng Mỹ Tho có vườn cây ăn trái, có ruộng đồng sát bên Đồng Tháp Mười nổi tiếng cá đồng và ruộng đất “cò bay xoải cánh, chó chạy cong đuôi” Vùng Đồng Tháp Mười nước nổi quanh năm, là địa thế rất tốt cho bọn giặc lẩn trốn… Cho nên dù Mỹ Tho nhỏ hơn các tỉnh lỵ khác, nhưng giặc giã triền miên…

Trong một nước đang chiến tranh, so với các ngành nghề dân sự khác thì nhân viên làm việc ở bệnh viện lúc nào cũng hết sức bận rộn. Nhà thương ở trại ngoại khoa không bao giờ có giường trống cho bịnh nhân mới, đôi lúc phải kê them giường bịnh ngoài hành lang. Thỉnh thoảng y tá chúng tôi còn được điều động qua giúp cho bệnh viện dã chiến bên quân y. “Đất nước lâm nguy/ Thất phu hữu trách” gia đình nào ở miền Nam cũng có thân nhân, con em mình trong quân ngũ.

Về Mỹ Tho làm việc chưa tròn năm thì tôi có người yêu nơi vùng đất hứa Bến Tre! Chạy trời không khỏi nắng, hôn phu tôi cũng là một quân nhân của Sư đoàn 21/BB có biệt danh là “Sét Miền Tây” đóng quân ở miệt rừng U Minh Thượng, U Minh Hạ (Cà Mau).

Cho nên thuở đó bản nhạc “Giờ Nầy Anh Ở Đâu” nhạc và lời của nhạc sĩ Khánh Băng, tôi thường hát nho nhỏ đủ mình nghe… Bởi nếu tôi hát lớn họng thì gà bay, chó chạy… vì giọng ca tôi dở ẹt hà! Trong bài có câu tôi ưng ý nhứt, thuộc nằm lòng, mà khi buồn, lúc vui… tôi cũng có thể ngâm nga cho mình nghe để đỡ nhớ đỡ thương: “…Giờ này anh ở đâu?/ Pleiku gió núi biên thùy/ Giờ này anh ở đâu?/ Miền Trung hỏa tuyến địa đầu/ Giờ này anh ở đâu?/ Cà Mau tiếng sét U Minh rừng/ Anh ở đâu? ú u ù … Anh ở đâu?/ Dù rằng anh ở đâu, Anh ở đâu, vẫn yêu anh hoài/ Vẫn yêu anh hoài, yêu suốt đời …/ Vì lời thề xưa nở trên môi/ Và một tình yêu đã lên ngôi/ Kỷ niệm đầu tiên sống trong tôi/ Trên đường ta bước chung đôi…”

Để rồi vào mùa Giáng Sinh, “ngày 20 tháng 12, năm 1969”, người nữ cứu thương đó từ tạ mộng mơ đi lấy chồng! Và sau những ngày nghỉ phép hôn phối, chàng lính chiến SĐ21/BB trở về đơn vị, dong rủi mày miệt chốn sơn khê… vì quê Nam đã bị Cộng sản khơi ngòi chiến tranh!
Cho đến “Mùa Hè Đỏ Lửa” năm 1972. Sư Đoàn 21/ BB tiến quân về giải tỏa An Lộc. Trong trận ác chiến oai hùng, anh dũng hiên ngang kéo dài đó… chàng của tôi trở về gia đình bằng:“Cây nạn gỗ/ Bằng chiếc xe lăn và bằng chiến công đầu…” Chàng đã bỏ lại chiến trường An Lộc hơn nửa thân thể mình (giải ngũ với cấp độ tàn phế 70%).

Theo vận nước nổi trôi, miền Nam nước Việt, bị Cộng sản và Việt Cộng cưỡng chiếm ngày 30 tháng 4 năm 1975! Kể từ đó quê hương chúng ta hoàn toàn nằm trong tay thống trị của Việt Cộng và Cộng sản. Dù đã tàn phế, nhưng phu quân tôi cũng bị Việt cộng tập trung tù đày trong cải tạo. Khi chàng được thả về, gia đình chúng tôi bốn người (hai vợ chồng và hai đứa con) đùm túm vượt biên!

Sau chuyển hải hành thừa chết thiếu sống, gia đình tôi lên được lên bờ của nước thứ hai Indonesia. Những tháng ngày sống lang thang từ đảo nầy qua đảo khác ở Nam Dương quần đảo. Cho đến một ngày đẹp trời dài trên dưới một năm, và đầu năm 1980 gia đình tôi được vào Hoa Kỳ, sống ở vùng Chicago (Illinois).

Đến xứ người, ba năm sau chúng tôi mới tạm thời ổn định dễ thở hơn hai năm đầu một chút! Nghĩa là hai vợ chồng có công ăn việc làm, con cái vào trường học bình thường theo cuộc sống nhịp nhàn, đều đặn mỗi ngày như mọi ngày ở xứ người. Lúc bấy giờ chúng tôi mới tĩnh táo mà nghĩ đến chuyện nầy, nhớ đến chuyện kia…

Thỉnh thoảng phu quân tôi chở cả gia đình đi chợ Việt Nam ở thành phố Chicago để ăn hàng. Chợ cách nhà chúng tôi chừng bốn mươi lăm (45) phút đường xa lộ, và khoảng một giờ đường trong (nhiều đèn xanh đèn đỏ). Nơi đó có tiệm bán chè, cháo, bánh bò, bán da lợn… chả lục, bánh ướt… ăn liền, hoặc mua đem về nhà để dành được hai ba bữa! Còn các thứ như rau cải, thịt heo, thị bò, gà, tôm, cá… chúng tôi có thể mua ở các tiệm Mỹ, Phi, Tàu… ở gần nhà tươi và ngon.

Biết rằng chợ Việt ở xa, nhưng chúng tôi cũng đến để tìm hương vị nào đó phảng phất chút Việt Nam. Như là tờ báo tháng, báo tuần, hoặc lượm được tờ bản tin Việt ngữ trong các tiệm… Quý lắm, đem về vợ chồng xem từ đầu chí cuối không bỏ sót một chữ kể cả rao vặt, quảng cáo… sau đó cho vào kệ sách lưu trử, để dành tặng xóm chòm có người chưa đọc.

Ở vùng xứ lạnh tình nồng Chicago, Tết Nguyên Đán năm nào cũng do kháng chiến tổ chức ăn Tết đúng ngày (Mùng một Tết). Dù rằng chúng tôi là người xa xứ, nhưng năm nào cũng xin nghỉ mấy ngày để ăn Tết. Đã biết ngày giờ và địa điểm tổ chức lễ Tết, nên ôm nay, chúng tôi khăn áo chỉnh tề đưa các cháu đến trường, thì chạy thẳng một lèo xuống dự lễ Tết Việt Nam.

Vào thập niên 80 người Việt tha hương ở Chicago ít ỏi. Họ là du học sinh đến trước 1975, còn lại đa số là vượt biên, vượt biển… như chúng tôi. Mấy năm sau nầy, người Việt đến nhiều theo diện: Gia đình bảo lãnh, con lai, H.O (Quân nhân bị tù cải tạo Việt cộng)…

Những ngày Tết của chúng ta luôn lọt vào chánh mùa đông của Mỹ. Chicago mùa đông lạnh tái tê, lạnh teo phèo, teo phổi… Dù có áo quần chống lạnh đặc biệt, cũng không thể nào chịu đựng nỗi cái rét buốt đứng nơi bốn bề đều lạnh, dưới độ đông lạnh của nước đá. Cho dù đứng ngoài trời chừng ba mươi, hoặc bốn mưới phút, cũng không chịu được, thì đừng nói chi lễ Tết kéo dài cả ngày trời. Nên ở vùng lạnh Chicago những tổ chức quy tựu đông người thì thường trong phòng thể thao trường Trung học, nhà hàng lớn, nhà thờ, hoặc những cái “ball room” của Mỹ để có đầy đủ tiện nghi như là bãi đậu xe, khán đài, phòng vệ sinh, máy sưởi…

Không biết Chicago tổ chức bao nhiêu lần Tết rồi, nhưng riêng với vợ chồng tôi thì đi dự năm đó là cái Tết đầu tiên. Vào cửa chúng tôi bước lên thang lầu bằng đá rộng, còn mấy bậc nữa thì đến hội trường tổ chức Lễ Tết Việt Nam, có một số người Á Đông như Miên, Lào, Thái, Phi… cũng đến dự lễ Tết của chúng ta.

Bỗng lồng lộng bên tai một giọng dõng dạc của người điều khiển chương trình buổi lễ. Tôi không vội bước vào mà dừng hẳn lại lắng nghe, và nhìn thấy trong hội trường có trên năm sáu trăm người tham dự hội Tết, thuở đó như vậy là đông lắm rồi.

Tất cả mọi người trong hội trường đồng thanh ca bài Quốc Ca Việt Nam. Điệu nhạc, lời ca trầm bổng, hùng hồn… đã khiến lòng tôi xúc động rưng rưng! Dĩ vãng xưa chợt quay về, khiến tôi không sao cầm được dòng lệ chảy dài xuống má… Thuở còn học Tiểu học, rồi Trung học… sáng nào bọn học trò chúng tôi cũng được cô giáo sắp ngay hàng thẳng lối, để chào cờ và hát Quốc ca… Từ ngày Cộng sản, Việt cộng cưỡng chiếm miền Nam đến nay đã bao nhiêu cái Tết lặng lẽ đi qua. Gia đình tôi bôn đào đến được xứ người tự do… nên chúng tôi mới được nghe, được hát lại bài quốc ca thân thương của nước mình, thì làm sao tôi không chạnh lòng xúc động, thổn thức, mừng tủi, nghẹn ngào.

Bên ngoài trời nắng ui ui, mây xám hạ thấp giăng giăng u ám nhòa nhạt. Theo cơn gió lạnh hắt qua từng mảng tuyết lao chao, bay bay, mờ mịt không gian giá lạnh. Trong nhà lò sưởi ấm áp chạy hai mươi bốn giờ suốt cả mùa đông, tôi chồm quơ cái khăn máng gần đó lau vội dòng nước mắt, sau khi nghe bài “Một Người Mang Tên Quốc” Nhạc và lời sao mà thống thiết, nức nở, nghẹn ngào… qua tiếng hát của ca sĩ tài danh thời đại.

Mỗi ngày như mọi ngày tôi đi làm về, lúc nào cũng lu bu nhiều công việc! Nhứt là lo buổi cơm chiều cho chồng con, kẻ đi làm người đi học về… đang ngồi chờ ăn. Phụ nữ ở xứ nầy, ai sung sướng rỗi nhàn đâu không biết, với riêng tôi sao mà bận rộn quá chừng chừng đi thôi! Ngoài công việc mỗi ngày tám giờ ở sở, về còn lu bu nhiều việc nhà phải làm nữa… Đôi khi ham tiền, tôi còn “cày” thêm mấy giờ phụ trội ngày thứ bảy. Để mỗi giờ làm thêm được lãnh gấp rưởi (Thí dụ, mỗi giờ làm lãnh 10$ phải làm 40 giờ/ Làm ngoài 40 giờ giờ đó, thì mỗi giờ làm được lảnh 15$) Như vậy ngon “hơ” tội gì mà không làm nhỉ! Có thêm tiền, phần ăn uống của chồng con thêm phong phú hơn là cái chắc… Cho nên ở nhà vừa làm việc nầy chưa xong thì nghĩ đến việc khác phải làm tiếp theo… Bởi thế tôi không đủ giờ ngủ và thiếu cả giờ ăn… Ở Mỹ câu “thời giờ là tiền bạc” thiệt trúng ngay bon, trúng phong phóc đó quý vị ạ!

Thiệt tình mà! Xin thưa với quý vị, ông chồng tôi biết vợ mình, và các con biết mẹ chúng thường xuyên đi làm thêm ngày thứ bảy. Trong khi tôi đội tuyết giá lạnh lung trên đường đi thì cha con phè cánh nhạn an giấc nồng ngủ trưa trờ trưa trật! Và khi thức dậy thì trên bàn mẹ chúng đã bày sẵn những món ăn sáng, cà-phê, nước trái cây… cho cha con. Thế mà chẳng ai hề khen ngợi hay đếm xỉa đến người phụ nữ nầy cả! Ấy vậy, hễ phu quân tôi năm khi mười họa đi làm vài giờ phụ trội… thì đám con bu quanh ba, đứa đấm lưng, đứa bóp vai, và ồn ào lên như cái chợ: “Tội nghiệp ba làm nhiều quá! Tội nghiệp ba cực khổ! Tội nghiệp ba, tội nghiệp ba…” Tôi nguýt cha con chúng con mắt bén như dao cạo râu của mấy ông thợ hớt tóc, và chừ bự cái mặt “tội nghiệp ba, tội nghiệp ba…” vì thấy ganh tị với chồng, và hờn mấy đứa con không công bình với mẹ…

Tôi chợt mắc tức cười cho tánh trẻ con của mình! Bỗng chuông từng chập reo vang, tôi nhấc điện thoại:

- Helo, helo… Xin lỗi, vị nào bên kia đầu dây vậy?

Giọng rôn rổn của bà bạn thân cười hí hí:
- Nầy bà nghe nhạc CD mới mua chưa?

Trả lời bạn ở cách nhà tôi mấy làng, mà tuần trước hai đứa cùng ghé qua chợ mỗi đứa mua một CD tân nhạc giống nhau:

- Đang nghe, chị gọi có chuyện gì không, hay chỉ vậy thôi?

- Không, chỉ vậy thôi nghe tiếp đi “bye, bye…”

Vừa mắc điện thoại lên tôi vừa lầm bầm một mình: “Đồ mắc toi, thiệt là vô duyên không tiền thưởng, vậy mà cũng gọi người ta…”

Rồi giọng hát trầm ấm ngân dài như nức nỡ, nghẹn ngào của ca sĩ tài danh, qua bài: “Một Chút Quà cho Quê Hương” của ca nhạc sĩ Việt Dũng.



‘Một Chút Quà Cho Quê Hương

Em gởi về cho anh dăm bao thuốc lá
Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay
Gởi về cho mẹ dăm chiếc kim may
Mẹ may hộ con tim gan quá đọa đầy

Gởi về cho chị dăm ba xấp vải
Chị may áo cưới hay chị may áo tang
Gởi về cho em kẹo bánh thênh thang
Em ăn cho ngọt vì đời nhiều cay đắng

Con gởi về cho cha một manh áo trắng
Cha mặc một lần khi ra pháp trường phơi thây
Gởi về Việt Nam nước mắt đong đầy
Mơ ước một ngày quê hương sẽ thanh bình

Em gởi về cho anh một cây bút máy
Anh vẽ cuộc đời như ước vọng mong manh
Gởi về cho mẹ dăm gói chè xanh
Mẹ pha hộ con nước mắt đã khô cằn

Gởi về cho chị hộp diêm nhóm lửa
Chị đốt cuộc đời trong hoang lạnh mù sương
Gởi về cho em chiếc nhẫn yêu thương
Em bán cho đời tìm đường vượt biên

Con gởi về cho cha vài viên thuốc ngủ
Cha chôn cuộc đời trong tử tù chung thân
Gởi về Việt Nam khúc hát ân cần
Mơ ước yên lành… trong giấc ngủ…. da…. vàng….”



Nhìn qua song cửa buổi chiều đông tắt nắng, tuyết rơi mấy hôm trước còn phủ trắng trên sân cỏ trước sau nhà. Ngoài kia bay lên, đáp xuống mấy con chim có bộ lông đen mướt, mỏ và chân màu vàng nghệ, chúng đang nhảy nhót ăn tuyết và tìm côn trùng… Các cây cối trơ cành để đón mùa đông giá rét từ tiết trời cuối mùa thu… Bản nhạc “Một Chút Quà Cho Quê Hương” trong CD đã hát xong, tôi cảm thấy lạnh cả người! Tâm hồn tôi thương cảm xác xao, và nước mắt trào dâng… Trong khi phu quân tôi cũng ngồi đó thẩn thờ, hồn rưng rưng! Rồi anh thở dài đứng lên nhìn ra cửa số, như cố giấu lệ ướt mi!

Từ đó dư âm bản nhạc “Một Chút Quà Cho Quê Hương” của Việt Dũng luôn cuốn xoáy tâm hồn khiến tôi nghĩ ngợi, xao xuyến, và thương cảm dâng tràn… Bản nhạc đã đưa tôi trở lại quê nhà đang trầm thống khổ đau, theo từng sự kiện nghe, thấy mà tôi đã từng chứng kiến… Và tôi cũng nghĩ rằng ca khúc “Một Chúc Quà Cho Quê Hương” đã đi vào lòng dân Việt tỵ nạn Cộng sản khắp mọi nơi trên thế giới… Khó ai tránh khỏi nỗi xao xuyến, nghĩ ngợi, thương tâm… như mới nghe lần đầu… và muốn nghe thêm và nghe thêm nữa.

Rồi tôi tự hỏi: “Không biết nhạc sĩ Việt Dũng là ai, mà viết ra lời và nhạc khiến cho đại đa số người nghe rất mẫn cảm, rất dễ xúc động… Điệu nhạc lời ca ai oán, nức nở, đoạn trường… đã đi vào lòng mọi người như thế nầy! Thật là một ca khúc quá tuyệt vời… một nhạc sĩ tài hoa”

Thời gian cứ lặng lẽ trôi mang theo buồn vui của thế nhân! Có hôm lật tờ báo cũ của chị bạn cho, xem đến mục chia buồn tôi mới biết nhạc sĩ Việt Dũng là con của bác sĩ Nguyễn Ngọc Bảy. Chợt nhớ lại mấy mươi năm trước tôi có làm ở phòng mạch ông! Và tôi tự hỏi rằng: “Không biết có phải Việt Dũng là đứa bé trai thuở đó đi bằng cây tó không?”

Sau nầy xem DVD, đọc và xem hình ảnh trên báo chí trong những lần trình diễn văn nghệ chống Cộng khắp Âu, Á, Mỹ… Thì tôi nhận ra, dung nhan người nhạc sĩ tài hoa Việt Dũng đúng là cậu bé dễ thương mà ngày xưa tôi có dịp gặp nơi phòng mạch cha cậu. Mặc dù nay Vệt Dũng không còn là một cậu bé nữa! Bây giờ anh là một thanh niên cao lớn, khỏe mạnh, già dặn theo gió bụi thời gian, mà nét mặt điềm đạm, phúc hậu, nụ cười hiền lành vẫn tiềm tang trên khuôn mặt rạng rỡ trong sáng của anh.

Tôi càng ngưỡng mộ và quý mến Việt Dũng hơn khi biết những việc cá nhân anh âm thầm làm chung cho đại cuộc. Anh đã đấu tranh đòi hỏi “nhân quyền” cho Việt Nam. Có lần tôi nghe Việt Dũng phát biểu trên khán đài lộ thiên, trong những ngày cộng đồng Việt Nam hải ngoại, biểu tình phản đối Trần Trường treo cờ giặc… ở Nam California. Rồi theo dõi trong những đêm, những buổi trình diễn văn nghệ, ca nhạc, đại nhạc hội diều khiển chương trình. MC Việt Dũng cũng nói tiếu, cũng nói đùa… Nhưng anh chừng muc không sa đà, không nói trây, nói tục, nói dai, nói dài, nói dẻo… như những MC khác. Người đời thường bảo: “Rượu nhạt uống lắm cũng say/ Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm” làm MC mà cứ nói hoài, nói riết… khiến cho khán thính giả nhàm chán, sẽ chẳng muốn xem nữa.

Về sau, đôi lần tôi điện đàm với Việt Dũng, hỏi thăm dùm người bạn muốn làm một cái CD tân nhạc. Mùa xuân năm đó, tôi có duyên gặp lại Việt Dũng trong buổi tiệc tân niên, của “Nguyệt San KBC/ Hải Ngoại” tháng 12, năm 2009. Bữa tiệc tổ chức tại nhà hàng Diamond ở Graden Grove California.

Việt Dũng ghé qua bàn sách (trưng bày sách của nhiều tác giả) của tôi. Và kế bên là bàn trưng bày phù hiệu của các quân binh chủng Việt Nam Cộng Hòa. Anh chọn hai quyển sách, và hai CD tân nhạc phổ thơ của nhạc sĩ Thông Đạt-Văn Giảng. Anh hỏi:

- Chị còn CD nào của nhạc sĩ Văn Giảng không? Hên quá, hôm nay mới tìm được CD nhạc nầy, chúng tôi rất cần để tương lai làm DVD nhạc chủ đề của ông… Bao nhiêu tiền sách và CD đây chị?

- Năm mươi đồng (50$).

Anh mau mắn lấy bóp đưa cho tôi tờ giấy bạc năm mươi đô la. Tôi trả tiền lại, cười bảo:

- Trả lại Việt Dũng, tiền nầy giả không dùng được!

Anh ta mở to mắt, ngạc nhiên nhìn! Tôi cười tiếp:

- Nói giỡn, tặng Việt Dũng đó…

- Không, không được…. Vậy thì để em phụ với chị tiền in ấn…

Anh ta để 30$ trên bàn, rồi quày quả đi vào trong. Việt Dũng tôi gặp buổi chiều nay không mặc weston, mặt mày không trang điểm như trong những DVD anh làm MC. Nhưng “dung nhan mùa hạ” của anh rất dễ nhìn. Anh mặc áo màu tơ tầm ngã vàng, dài tay để trong thắc lưng, quần màu cỏ úa. Trông anh bình dân nhưng không kém phần lịch sự và trang nhã. Anh là người bình dân, vui vẻ, niềm nở, ăn nói cởi mở…

Nghĩ lại, từ khi ra hải ngoại đến bây giờ, có ba (3) bản nhạc nghe xong khiến tôi xúc động rơi lệ! Đó là bản nhạc: “Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa” từ ngày Việt cộng cưỡng chiếm miền Nam, cho đến ra xứ tự do tôi mới được nghe lại. “Một Người Mang Tên Quốc” và bản nhạc “Một Chút Quà Cho Quê Hương” của ca nhạc sĩ Việt Dũng.

Nơi cố thổ, hay ở ngoại quốc, khắp mọi nơi có người Việt Nam tị nạn Cộng sản. Cho dù ai khó tánh đến đâu cũng công nhận rằng Việt Dũng là một ca nhạc sĩ tài hoa, một MC chiếm được cảm tình hầu hết khán thính giả Việt Nam trên thế giới. Gia đình Việt Dũng hãnh diện có anh! Người Việt không Cộng sản rất hãnh diện, vì ngoài là một nhạc sĩ tài hoa nổi tiếng, Việt Dũng còn là một chiến sĩ tận hiến cho cộng đồng và quê hương suốt 39 năm qua tranh đấu không ngừng đòi “nhân quyền” cho Việt Nam…

Theo thiển nghĩ và sự hiểu biết hạn hẹp cá nhân tôi là trên thế giới tất cả mọi người dân của nước nào cũng vậy, đều có quyền yêu quê hương đất nước của mình. Yêu nước không phân biệt giàu nghèo, quân, dân, già, trẻ, nam, nữ hay địa vị… trong xã hội. Yêu nước ở nhiều khía cạnh khác nhau, và lòng yêu nước thể hiện qua tâm tư, việc làm cùng hành động cũng khác nhau ở mỗi người. Có người sinh hoạt chung trong hội đoàn, đoàn thể… có người hành động lặng lẽ âm thầm riêng rẻ, với khả năng của mình…

Sau ngày 30, tháng 4 năm 1975 miền Nam ta đã rơi vào tay Cộng sản. Nước Việt Nam hoàn toàn bị Việt Cộng thống trị. Chúng đày đọa và bần cùng hóa người dân Việt… Chúng còn hiến dâng, bán lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam cho Tàu Cộng để kiếm lợi riêng. Bọn đảng viên Việt cộng và gia đình có độc quyền làm giàu, bất chấp thủ đoạn và xương máu của dân… Và còn hàng hàng lớp lớp thảm trạng đau thương tang tóc… xảy ra từ phút, từng giờ trên đất nước Việt Nam. Cho nên bất cứ một công dân Việt Nam nào cũng có quyền đấu tranh chống lại bọn ngoại xâm, chống lại Cộng sản, Việt Cộng… và đòi “nhân quyền” cho dân Việt, giành lại lá Quốc kỳ “Vàng ba sọc đỏ” phấp phới bay trong bầu trời nước Việt. Khắp mọi nơi trên thế giới, nơi nào có người Việt là có cờ Vàng ba sọc đỏ. Vì lá cờ “Vàng ba sọc đỏ” là biểu tượng cho lý tưởng tự do dân chủ của người Việt Nam không Cộng sản. Những người Việt Nam nghiêng mình dưới lá cờ “vàng ba sọc đỏ” là những người được hưởng tất cả những gì của người dân Việt Nam được hưởng…

Trên thế giới có bao người Việt Nam ngưỡng phục Việt Dũng. Riêng tôi, ngoài ngưỡng phục, Việt Dũng đúng là một thanh niên Việt Nam Cộng Hòa có tài và có hạnh.



“LỜI NGUYỆN CẦU

Thắt lòng bỏ nước ra đi
Ngại chi sóng gió hiểm nguy dặm đường
“Một Chút Quà Cho Quê Hương”
Nghe sao nức nở đoạn trường Dũng ơi!

Tang thương sau cuộc đổi đời…
Khổ đau phủ kín khung trời Việt Nam
Nay về nước Chúa bình an…
Xuân luôn ngự cõi Thiên Đàng trên cao

Anh nêu gương tốt ngàn sau…
Buồn trong nỗi nhớ, nghẹn ngào tiếc thương…
Tình dân tộc, nghĩa quê hương…
Thời gian dài dẵng kiên cường đấu tranh…

Bao người “ngưỡng phục” lòng thành
Nguyện cầu Việt Dũng, ơn lành Chúa ban…”



California, mùa Giáng Sinh
Ngày 20 tháng 12 năm 2014

DƯ THỊ DIỄM BUỒN




.

Edited by user Friday, December 19, 2014 2:14:39 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
thanks 1 user thanked Hạ Vi for this useful post.
phamlang on 12/20/2014(UTC)
phamlang  
#207 Posted : Saturday, December 20, 2014 11:04:06 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Tưởng Niệm Việt Dzũng


UserPostedImage


“Chiều nay ai ra mộ vắng.

Thắp dùm tôi nắm hương tàn.

Thương người nằm sâu đất lạnh.

Đang buồn quê hương nát tan.”

Ngày 20 tháng 12 năm 2013, Anh ra đi thật bất ngờ, thật vội vã. Những hàng tin đưa đến Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia trên toàn thế giới rằng Anh, Việt Dzũng, vĩnh biệt mọi người. Bất chợt nghe tin dữ và tôi bắt gặp mình khóc. Thật ra tôi chỉ biết anh qua những tác phẩm anh đã viết và hát. Có những người đã được gặp anh, nghe anh nói chuyện và cất tiếng hát cùng anh nhưng tôi thì không. Tôi biết anh từ rất lâu, từ những ngày tôi còn ở lại Việt Nam sau khi Cộng Sản chiếm đóng. Có những lúc mệt mỏi và thất vọng tưởng chừng như đánh gục tôi, chính trong lúc này, tôi đã biết anh.

UserPostedImage


Cái giọng hát không trau chuốt nhưng rất dể ngấm sâu vào tâm hồn, anh hát những tiếng hát chân thật và đầy sức đấu tranh thúc đẩy những người còn bị cầm giam dưới xích xiềng Cộng Sàn đứng vững trên đôi chân mang nặng gông cùm. Như là bài hát trước năm 1975 "Ta như giống dân di tràn trên lò lửa hồng. Mặt lạnh như đồng cùnh nhìn về miền xa xăm..” lời anh hát là động lực tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người tưởng chừng kiệt sức chống lại nhục hình của Cộng Sản. Những ngày sống không có tự do trong cái gọi là “thiên đường Cộng Sản" tôi không thể nào quên những thời khắc thật đầy cảm xúc khi nghe Việt Dzũng hát trên tầng sóng đài phát thanh BBC hay VOA . "Ai có nghe thấu lời kinh khổ. Sao cúi mặt gục đầu ngủ quên…”

UserPostedImage


Làm sao quên được khi mỗi đêm lặng lẽ rà đài với hi vọng được nghe một mảnh tin tức từ phía bến bờ tự do hay nghe được bài hát tiếng có tiếng không là có thể nhóm lên cho mình một niềm hi vọng dù rất nhỏ nhoi. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết anh. “Gửi về cho anh dăm bao thuốc lá. Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay… hay Em gửi về Anh một cây bút máy, anh vẽ cuộc đời như ước vọng mong manh”.

UserPostedImage


Anh rời khỏi quê hương khi còn rất trẻ, khi đất nước chông chênh và sụp đổ. Tuy anh không bị nhục nhằn đày ải bởi Cộng Sản nhưng anh đã nếm được cay đắng trong từng giọt nước mắt và mồ hôi của một người mất quê hương. “Con gửi về cho cha vài viên thuốc ngủ. Cha chôn cuộc đời trong tử tù chung thân”. Không chỉ mình tôi đã có những cảm xúc này đối với Việt Dzũng. Biết bao người bạn đồng trang lứa, những thanh niên có cha, chú hay anh là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà, tuy không phải trải cảnh tù đày nhưng cũng bị trừng phạt bởi Cộng Sản về cả mặt tinh thần và vật chất.

Anh thấu hiểu cảm nghĩ của những người cha bị lưu đày, những người mẹ lam lũ bôn ba và những đứa con cùng mẹ cha gánh chịu đoạ đày.


UserPostedImage


Trong lúc cuộc đời không có một tia hi vọng, không ánh lên một hứa hẹn nào. Những câu hát chân tình của Việt Dzũng là niềm hi vọng và an ủi.


Tiếng hát đã chừng như thêm sức mạnh để chống sự khốn khó nhục nhằn biết vì có một người chiến hửu đồng cam cộng khổ với mình. “Gởi về Việt Nam nước mắt đong đầy. Mơ ước một ngày quê hương sẽ thanh bình… Gởi về Việt Nam khúc hát ân cần trong giấc ngủ da vàng.”.

Khi tôi còn ở lại Việt Nam, tôi thường hay ao ước sẽ có một ngày tôi sẽ là người được gửi về cho cha, cho mẹ hay cho người thân thương của mình những chiếc kim may, vài viên kẹo ngọt hay dăm gói chè xanh để chia xẻ và xoa dịu bớt nổi khổ đau của họ. Nhưng bây giờ, khi tôi làm được điều mơ ước này, thì mới hiểu được cái nổi khắc khoải của một người Việt mất quê hương. Có rất nhiều người nếu không qua thực tế trải nghiệm thì không thể hiểu được hay cảm nhận được những khó khăn cùng khổ của người khác. Việt Dzũng thì khác, anh đau cái đau mất nước và anh xót cho dân tộc của anh bị tù đày. Anh khóc cho dân tộc bị mất đi tự do mặc dù anh sống trong tự do. Có mấy ai hiểu được khi anh nói lên ý nghĩ “Thà chết trên biển Đông một ngày đã hào hùng. Em giăng buồn chật cứng biển gầm. Thà chết trên biển Đông dập vùi chiếc thuyền đò. Anh nghe chừng giông gió cũng thua Tự Do.” Khi nói lên hai chữ "Tự Do" nghe sao đơn giản nhưng khi thật sự mất đi tự do thì cái giá phải trả thật quá đắt cho một dân tộc.

Đã gần một năm anh ra đi. Hôm nay tôi và cộng đồng cùng gặp nhau để tưởng nhớ tới anh. Một hội trường nhỏ nhưng ấm áp và tươm tất. Người đến tham dự là những người yêu thương anh. Nhìn di ảnh của anh tôi nghe lòng ấm lạ, cái cảm giác như gặp một người thân. Gần bốn mươi năm anh đem hết tâm quyết ra để kêu gọi mọi người cùng nhau đấu tranh cho nhân quyền và tự do, dân chủ của Việt Nam. Anh đánh thức lòng yêu nước và tình đồng bào trong mỗi người Việt Nam. Anh thương cho những người Việt Nam đang quá khổ đau và khao khát tự do. Anh trăn trở với sự thống khổ của người Việt Nam đang còn ở lại. Anh không ung dung thừa hưởng một cuộc sống đầy đủ vật chất vì những người anh yêu thương vẫn còn quá khốn khổ. Anh thấp thỏm lo âu khi nghĩ về những người Việt phải vất vã đêm đêm chôn dầu vượt biển. “Thuyền trôi xa, về đâu ai biết. Thuyền có về ghé bến tự do.” Khi chính quyền CS Việt Nam tuyên bố tử hình khiếm diện anh, Việt Dzũng đã trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn. Từ đó anh đã không chết trong lòng muôn ngàn người Việt Nam.


UserPostedImage


Tôi nghe chút thắt lòng khi nhìn vợ của anh, chị Bebe Vũ Hoàng Anh, bước ra chào mọi người. Dáng chị nhỏ nhắn và tôi thấy được chị đang cố gắng gánh trên đôi vai một gánh nặng vô hình. Một mảnh tang nhỏ chị mang trên áo nói lên được những đau xót vô vàng chị phải gánh chịu khi mất đi anh. Chị cúi chào mọi người và nói lời cám ơn. Trong tiếng nói nhẹ nhàng có pha lẫn những giọt nước mắt, chị kêu gọi mọi người hãy sống với tinh thần Việt Dzũng. Có lẽ là chị cảm động nên khóc và có lẽ chị khóc là vì bắt gặp lại được sự chân tình của mọi người đến tham dự.

Không khí thật vui và đầm ấm, sự ấm áp như một gia đình. Cha Đinh Xuân Long, người chủ xướng và tổ chức buổi lễ tưởng niệm Việt Dzũng, đọc lời cầu nguyện an bình cho mọi người. Cha nói: “Có những người sống cuộc đời như người đã chết nhưng có người tuy chết đi nhưng vẫn sống trong cuộc đời hay trong lòng của mọi người...”

Cha cùng với những thân hào cư sĩ đã nói về Việt Dzũng và nhắc nhở mọi người về những hi sinh, thành quả mà anh Việt Dzũng đã làm. Tuy anh ra đi bất ngờ nhưng vẫn còn bao nhiêu người yêu thương anh ở lại, chúng ta nên tiếp nối công việc đấu tranh của anh. Như Anh đã kêu gọi người người đấu tranh cho nhân quyền, tự do và dân chủ cho Việt Nam nói riêng và cho những dân tộc sống cuộc sống không tự do, dân chủ. Sẽ không bao giờ những người trẻ Việt Nam, những người sinh ra và trưởng thành trên đất nước Mỹ hiểu hay cảm nhận được khi nghe "Nhớ quá quê xưa, bao nhiêu năm rồi đó”; nếu như chúng ta không tiếp tục lưu giữ truyền thống đặc thù của người Việt Nam – cần cù nhẫn nại và kiên cường. “Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người. Làm người huy hoàng phải chọn làm người Việt Nam”. Việt Dzũng chỉ để lại cho chúng ta một số ít những bài nhạc nhưng anh đã để lại một gia tài lớn lao về tinh thần đấu tranh và yêu dân tộc. Anh không chết trong lòng những người Việt Nam yêu thương anh. Xin đừng để mai sau, con cháu chúng ta trở thành vô tình khi đứng trước bảng tên của một con đường mang tên Việt Dzũng mà không có một ý niệm hay hiểu biết gì về người mang tên Việt Dzũng.

Anh là một người Việt Nam đã sống cho quê hương và dân tộc, một người “gạt lệ ra đi, làm thân lữ thứ.” Tình yêu của anh cho Việt Nam sẽ là một tình yêu bất tử và tinh thần Việt Dzũng sẽ tồn tại trong trái tim chúng ta. Chúng ta không thương khóc anh nhưng chúng ta sẽ nhớ anh và tiếp tục những việc gì còn chưa hoàn tất khi anh đột ngột ra đi. Hãy hi vọng có một ngày chúng ta có thể nói với thế hệ kế tiếp “Con là tương lai, là gió mát. Hãy nhớ đường Mẹ về lại nơi cuối trời”.

Không chỉ lãng mạn như "Tôi muốn mời Em về, thăm lại Hà Nội xưa. Cổ Ngư chiều đổ lá, trong mưa buồn lưa thưa. Tôi muốn mời Em về, thăm lại Sài Gòn xưa. Duy Tân chiều say nắng, uống môi nồng hương xưa.” Hay chua xót như.. "Tôi muốn mời Em về, thăm lại Việt Nam. Đạp lên máu lên xương đồng bào. Mời Em về qua làng chiều mưa, Nhìn em bé ngây ngô trần truồng, chủ nghĩa nào cũng đã mỏi mòn ! Em chỉ mơ một bát cơm ngon..”. Mà sẽ có một ngày khi chúng ta tự hào cùng anh đi về thăm lại Việt Nam, quê cha đất tổ của chúng ta. Và sẽ vẫn tự hào vì chúng ta là những người Việt Nam. “Việt Nam tên gọi lòng người. Việt Nam hai tiếng nói sau cùng khi lìa đời”.

20/12/2014
Tuyết Băng

(Tác giả Tuyết Băng là phó CT ngoại vu CĐNVQG Greenville SC)


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/21/2014(UTC), Ti Co on 12/21/2014(UTC)
phamlang  
#208 Posted : Saturday, December 20, 2014 1:28:17 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
PHÓNG SỰ ĐẶC BIỆT: Nhạc sĩ Nguyệt Ánh viếng thăm mộ cố nhạc sĩ Việt Dzũng


T5, 12/18/2014 - 13:30

Vừa qua, ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh đã đến California và có buổi họp mặt với các anh chị em văn nghệ sĩ và thân hữu khắp nơi nhân dịp giỗ đầu của cố ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại thành phố Garden Grove. Ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh đã bùi ngùi xúc động nói lên tâm tình của mình trước mộ của ca nhạc sĩ Việt Dzũng. Sau đó, quý anh chị em cùng ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh đã hợp ca những nhạc phẩm We March For Freedom tại phòng thu của nhạc sĩ Quốc Toản. Ca nhạc sĩ Nguyệt Ánh kêu gọi anh chị em, quý thân hữu và mọi người quan tâm đến vận mệnh của đất nước cùng nhau tham gia chiến dịch We March For Freedom nhằm mục đích ủng hộ cho phong trào đấu tranh nhân quyền Việt Nam. Mời quý vị theo dõi một vài hình ảnh trong phần phóng sự sau đây.

http://www.sbtn.tv/vi/ph...-nhac-si-viet-dzung.html











Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/21/2014(UTC), Ti Co on 12/21/2014(UTC)
phamlang  
#209 Posted : Saturday, December 20, 2014 1:31:07 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
THEO: Tưởng nhớ ca nhạc sĩ Việt Dzũng.facebook


UserPostedImage

GIÁO HỘI PHẬT-GIÁO VIỆT-NAM TRÊN THẾ GIỚI
World Vietnamese Buddhist Order
TU VIỆN VIÊN QUANG
Vien-Quang Monastery
1038-1044 GALWAY LANE, CLOVER, SC 29710 - USA.

Tel: (803) 222-6629. Email : tuvienvienquang@gmail.com
_____________________________________________________

Tu-viện Viên-Quang, ngày 12 tháng 12 năm 2014
Văn thư số 1798/VP/TT

Kính gửi : Ông Hoàng-Tịnh
Trưởng Nhóm Tinh-Thần Việt-Dzũng
North & South Carolina – U.S.A.

Thưa Quý Ông,

Chúng tôi thành thực cảm ơn Quý ông đã gửi thư mời chúng tôi tham dự lễ cầu nguyện cho anh Việt-Dzũng, ngày 14 tháng 12 năm 2014.
Anh Việt-Dzũng là một người Việt trẻ, vui vẻ, yêu nước. Anh dấn thân hoạt-động chống chủ-nghĩa Cộng-Sản Việt-Nam trong mọi hình-thức, trong mọi trường hợp, trong mọi thời gian không biết mệt mỏi. Mỗi khi chúng tôi tới vùng Little Saigon, chúng tôi đều gặp anh. Chúng tôi rất thương, rất mến và rất kính phục tinh-thần quốc gia của anh. Anh mất đi ai cũng thương tiếc. Chúng tôi không có mặt trong thời gian anh vĩnh biệt cõi đời, nhưng chỉ có ít lời chia buồn cùng thân-quyến và cầu nguyện cho anh.
Thấm thoát, ngày giỗ của anh đã tới. Chúng tôi may mắn có mặt tại nơi đây, được Quý vị cho biết ngày này, thực đáng quý. Nhưng rất tiếc, tuổi cao, mới sang Tu-viện, gặp thời tiết mùa Đông, sức khỏe bị suy yếu, chúng tôi không thể tới tham dự buổi lễ cầu nguyện được. Kính mong Quý ông cùng toàn thể Quý vị hiện diện trong buổi lễ, hoan hỷ thông cảm.
Cầu nguyện hương hồn anh Việt-Dzũng an vui trên cõi vĩnh hằng, tinh-thần Việt- Dzũng mãi mãi thường còn trong lòng người Việt quốc-gia. Cầu nguyện chế-độ Cộng- sản sớm giải thể, Việt-Nam được đổi mới, để mọi người cùng chung sức bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải, đem lại tự-do, dân-chủ, an vui, hạnh-phúc cho nhân-dân và phú cường cho đất nước.

Kính thư,
(Ký Tên)
Trưởng-lão Hòa-Thượng Thích-Tâm-Châu

Edited by user Saturday, December 20, 2014 1:31:52 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
Hạ Vi on 12/21/2014(UTC), Ti Co on 12/21/2014(UTC)
Hạ Vi  
#210 Posted : Sunday, December 21, 2014 3:45:42 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)


Credit Facebook Thuỳ Dương & Hoàng Anh Thư


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage




UserPostedImage
Hạ Vi  
#211 Posted : Sunday, December 21, 2014 3:50:05 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)



UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


Niềm Tin và Hy Vọng


(Viết cho anh Việt Dzũng nhân ngày giỗ đầu của anh)

Hôm nay đi tham dự buổi lễ giỗ tròn một năm của anh Việt Dzũng, ban đầu chúng em chỉ muốn trong ngày giỗ ai cũng mỉm cười. Vì cuộc đời vốn là một chuỗi dài chất chồng những khổ ải, nên có một chút sinh khí vui vẻ thì tâm trạng của mọi người sẽ bớt nặng nề hơn. Thế nhưng, nhìn những dòng nước mắt của chị, của bao nhiêu người thân vây quanh anh mà lòng em ray rức. Đã một năm rồi mà nỗi nhớ vẫn chưa nguôi ngoai. Thành Lễ, Đức Đạt và hai chị Kim Dung, Ngô Tịnh Yên đã về trước rồi, nhóm Ngọc Trong Tim chỉ còn lại một mình em, chơ vơ, lạc lõng. Em muốn thắp cho anh một nén nhang, nhưng sân khấu có những bậc thềm cao quá, em đành ngồi dưới nhìn lên một cách bất lực.

Thôi đành cầu nguyện vậy. Cầu xin linh hồn anh thảnh thơi trên cõi trời. Nơi đó anh sẽ không phải mang đôi nạng lọc cọc kéo lê đôi chân và thân xác mệt nhoài. Nơi đó sẽ ươm đầy hoa thơm, cỏ lạ, không có nỗi buồn và không có sự kết thúc. Nơi đó cũng sẽ không có sự chết, vì chết đồng nghĩa với một cái gì khủng khiếp lắm.

Viết cho anh, nhưng những giọt nước mắt bất giác lăn dài trên má. Em không muốn khóc đâu anh ạ, nhưng sao nước mắt vẫn rơi. Quái lạ! Cảm giác buồn hay vui em cũng không xác định rõ lắm. Có thể là em vui cho anh, vì chính sự ra đi của anh lại là sự trở về. Anh đã về nơi Thiên Quốc, để lại cho bao người niềm luyến nhớ khôn nguôi. Nhưng trên ấy anh có luyến tiếc không? Anh có nhớ đến những gì mà đã một thời anh hằng ấp yêu và gìn giữ không? Ai cũng có những chuỗi ngày dài đầy kỷ niệm, anh cũng không ngoại lệ. Vậy mà anh chẳng mang được chút kỷ niệm nào làm hành trang lên đó, đáng trách anh quá đi thôi. Trong khi đó thì ai cũng mang một ít kỷ niệm về anh, dù ít hay nhiều gì cũng đều có. Ah, cái này là bất công quá rồi! Nhưng không sao, chúng em không ai quở trách anh đâu, vì trước khi ra đi, anh đã tặng cho chúng em 2 món quà thật lớn, đó là: Niềm Tin và Hy Vọng.

Đúng rồi anh ạ, phải có niềm tin và hy vọng mới nuôi dưỡng được ý chí và nghị lực của con người. Chúng em nhỏ bé lắm, nhưng sẵn sàng với đôi tay rộng mở ôm trọn hai món quà này. Đời người như những chiếc lá, mong manh và sẽ tàn theo thời gian, nhưng nếu chúng ta còn ý chí và nghị lực thì sẽ giúp cho cuộc đời còn lại trở nên ý nghĩa và đẹp đẽ hơn. Món quà của anh tặng cho chúng em là liều thuốc quý, thuốc quý thì phải chia sẻ với nhau đúng không anh?

Anh biết không, hôm nay chúng em muốn tặng anh một bài hát nhưng có nhiều trở ngại quá, em lại quá mệt vì phải chuyển dời từ xe điện sang xe đẩy. Em hát chẳng giống ai anh ạ, chẳng ai nghe em cái gì cả. Cũng may là Đức Đạt đỡ cho. Tội nghiệp anh Thành Lễ chạy lăng xăng như con vịt Giá như cây thông Giáng Sinh nó biết nói chắc thế nào anh TL cũng bị cằn nhằn bể óc, hihihihi. Cây thông custom của anh Thành Lễ lo quá nhiều việc cuối cùng cũng mệt bở hơi tai. Anh VD phù hộ cho chúng em nhé. Những lần sau chúng em sẽ cố gắng hơn, vì chúng em có: Niềm Tin và Hy Vọng.


(Viết vào ngày 20/12/2014)

Nguyên Dung




UserPostedImage
thanks 2 users thanked Hạ Vi for this useful post.
Ti Co on 12/21/2014(UTC), Thanh Phong on 12/21/2014(UTC)
Hạ Vi  
#212 Posted : Monday, December 22, 2014 9:13:45 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)


BẢN TIN ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM CỐ CA NHẠC SĨ VIỆT DZŨNG 20/12/14
ĐÀI RADIO NGƯỜI VIỆT WICHITA







UserPostedImage
Hạ Vi  
#213 Posted : Monday, December 22, 2014 9:14:40 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)


Credit Facebook Tưởng nhớ Ca Nhạc sĩ Việt Dzũng


UserPostedImage



UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage


UserPostedImage




UserPostedImage
Hạ Vi  
#214 Posted : Monday, December 22, 2014 9:15:12 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)



PHÓNG SỰ ĐẶC BIỆT: TƯỞNG NIỆM VIỆT DZŨNG PHẦN 1




SBTN-AUS Published on Dec 22, 2014

Đêm văn nghệ "MỘT CHÚT QUÀ CHO QUÊ HƯƠNG" nhớ về VIỆT DZŨNG. Để tưởng niệm 1 năm ngày cố Ca Nhạc Sĩ VIỆT DZŨNG từ giã chúng ta về cõi Vĩnh Hằng (20/12/2013 - 20/12/2014)




UserPostedImage
Thanh Phong  
#215 Posted : Monday, December 22, 2014 11:12:47 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Lễ giỗ ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại SBTN






Credit: Chris Phan

Edited by user Monday, December 22, 2014 11:24:33 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 12/22/2014(UTC), Duy An on 12/27/2014(UTC)
Thanh Phong  
#216 Posted : Monday, December 22, 2014 8:34:11 PM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Lễ giỗ ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại SBTN (tiếp theo)




Credit: Chris Phan

Edited by user Monday, December 22, 2014 8:36:20 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 1/3/2015(UTC)
Thanh Phong  
#217 Posted : Tuesday, December 23, 2014 12:16:54 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Lễ giỗ ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại SBTN (tiếp theo)



Credit: Chris Phan

Edited by user Tuesday, December 23, 2014 12:17:43 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 12/23/2014(UTC)
Thanh Phong  
#218 Posted : Tuesday, December 23, 2014 2:47:22 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Lễ giỗ ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại SBTN (tiếp theo)




Credit: Chris Phan

Edited by user Tuesday, December 23, 2014 2:48:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 1/3/2015(UTC)
Thanh Phong  
#219 Posted : Tuesday, December 23, 2014 5:12:41 AM(UTC)
Thanh Phong

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,310
Man
Location: Netherlands

Thanks: 2489 times
Was thanked: 4251 time(s) in 1770 post(s)
Lễ giỗ ca nhạc sĩ Việt Dzũng tại SBTN (phần cuối)



Credit: Chris Phan
thanks 1 user thanked Thanh Phong for this useful post.
Hạ Vi on 12/23/2014(UTC)
Hạ Vi  
#220 Posted : Wednesday, December 24, 2014 9:53:42 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,539
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10696 time(s) in 2628 post(s)


SBTN Bắc Cali tổ chức Giỗ Đầu cho Việt Dzũng





UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest (2)
12 Pages«<9101112>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.