Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

7 Pages«<34567>
Options
View
Go to last post Go to first unread
phamlang  
#81 Posted : Tuesday, April 14, 2015 12:23:01 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 10, 2015


CỔ TÍCH THẠCH SANH


Một cuốn truyện cổ tích Việt Nam dành cho thiếu nhi do nhà xuất bản Kim Đồng tái bản vừa được lệnh tạm ngừng phát hành vì nội dung cần phải thẩm định và điều chỉnh lại.

Cuốn sách này được in lại hồi tháng 10 năm 2014 nhưng mãi đến ngày 21 tháng 3 năm nay mới có quyết định tạm ngừng phát hành. Như vậy, cuốn sách sau một lần in và phát hành rộng rãi đến nỗi phải tái bản và đến sau lần in lại này người ta mới thấy nội dung có những điểm cần thẩm định và điều chỉnh lại. Mà cũng chỉ tạm ngưng phát hành chứ không bị thu hồi hay cấm phổ biến nên nếu thiếu nhi quàng khăn đỏ muốn đọc những đoạn cần thẩm định và điều chỉnh lại thì vẫn có thể mua về đọc chơi cho đỡ buồn.

Nội dung cần phải được thẩm định và điều chỉnh lại chắc là không hợp với các độc giả thiếu nhi. Báo Dân Trí cho biết nhiều độc giả đã phàn nàn về một số chi tiết trong truyện Thạch Sanh, nêu ra những điều không thích hợp với các thiếu nhi.

Truyện Thạch Sanh kể rằng Thạch Sanh và mẹ sống với nhau trong một hoàn cảnh rất cùng quẫn phải trông nhờ vào sự giúp đỡ của xóm làng. Họ nghèo đến độ người mẹ và cậu con trai chỉ có một cái quần duy nhất. Một hôm, mẹ Thạch Sanh biết là mình yếu sức sắp chết nên gọi Thạch Sanh đến bên giường, cởi chiếc quần đang mặc trên người đưa cho Thạch Sanh trao cho con và nói rằng Thạch Sanh đã lớn, cởi truồng người ta cười cho, giữ lấy cái quần mà mặc. Nói xong mẹ Thạch Sanh cho con chiếc quần. Nhưng Thạch Sanh không nỡ để cho mẹ chết trần truồng nên chỉ xé lấy một chiếc ống quần để che thân thể cho mình, chiếc ống quần kia Thạch Sanh dùng để bó xác mẹ đem chôn. Ở một đoạn khác, là cảnh Thạch Sanh đánh nhau với trăn tinh. Sau một ngày một đêm giao tranh, Thạch Sanh giết được trăn tinh bằng một nhát búa đánh trúng đầu khiến trăn tinh vỡ đầu phọt óc ra chết tươi.

UserPostedImage

Đó có thể là những chi tiết đưa tới quyết định cần phải thẩm định và điều chỉnh Thạch Sanh.

Bây giờ hãy xem lại mấy điều mà cục Xuất Bản ở Hà Nội muốn nhà xuất bản Kim Đồng thẩm định và điều chỉnh truyện Thạch Sanh. Những chi tiết về truyện cổ tích Thạch Sanh đều ghi rằng Thạch Sanh mồ côi cha mẹ lúc 7 tuổi, hay 15 tuổi theo vài bản khảo dị. Có lẽ 15 thì hợp lý hơn vì ở tuổi đó thì Thạch Sanh mới có thể sống một mình được sau khi mẹ chết. Thêm nữa là ở tuổi 15 thì mẹ Thạch Sanh mới bảo Thạch Sanh đã lớn không nên cởi truồng kẻo làng xóm cười cho. Chứ nếu chỉ 7 tuổi thì chưa đủ lớn để sợ làng xóm chê cười nhất là trong một cái xóm nghèo mà ai cũng rách rưới như mẹ con Thạch Sanh.

Nhưng để cho Thạch Sanh 15 tuổi mà cứ cởi truồng trước mặt mẹ thì không nên chút nào, nhất là trong cái khung cảnh cổ xưa của ngôi làng của hai mẹ con Thạch Sanh. Ở tuổi ấy, Thạch Sanh phải đủ lớn để biết tránh cảnh thân thể lõa lồ đi ra ngoài đường, và ở nhà với mẹ thì cũng lại càng phải tránh. Sigmund Freud chỉ kể lại kinh nghiệm một lần nhìn thấy mẹ lõa thể để nói rằng ở một tuổi nào đó, người con trai bắt đầu có những ý tưởng dục vọng khi nhìn người mẹ không mặc quần áo để giải thích mặc cảm Oedipe mà ông dùng trong phân tâm học của ông mà cũng bị chống và chỉ trích đưa tới việc Jung và Adler bất đồng nặng với ông.

Chử Đồng Tử là chuyện khác. Cha con họ Chử không có xóm giềng và cả hai đều là đàn ông với nhau cả nhưng mẹ con Thạch Sanh thì khác. Chi tiết hai mẹ con khỏa thân trước mặt nhau có thể lờ mờ gợi ý cho những tình cảm không trong sạch. Nhưng những ý kiến đọc được trên những tờ báo trong nước thì lại không thấy đưa ra những nhận xét như trên. Trong khi đó, người ta nói tới cảnh Thạch Sanh búa vỡ đầu của trăn tinh và cho rằng hình ảnh hung bạo đó không thích hợp với tâm hồn của trẻ thơ.

Trong hai điều nêu trên thì chi tiết mẹ Thạch Sanh cởi quần cho con là chi tiết nên bỏ. Các truyện Thạch Sanh đọc hay nghe được trước đây đều không có chi tiết mẹ Thạch Sanh cởi quần cho con trai. Không có chi tiết đó, truyện Thạch Sanh vẫn là một câu truyện lý thú rất được yêu thích của nhiều thế hệ tuổi thơ.

Tại sao phải thêm cái chi tiết không cần thiết, thừa thãi đó?
Còn chuyện chém trăn tinh phọt óc thì có gì là bạo động tạo ảnh hưởng tiêu cực với tuổi thơ? Chém trăn tinh thì nhằm nhò gì! Muốn xem bạo động thì tới Bắc Ninh xem chém lợn, đi Đồ Sơn coi chọi trâu, tới trường coi nam nữ học sinh quàng khăn đỏ cháu ngoan bác Hồ tung chưởng, xé quần áo đánh ghen với nhau… hà cớ phải đọc cuốn truyện cổ tích của nhà xuất bản Kim Đồng.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#82 Posted : Monday, April 20, 2015 11:20:56 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 17, 2015


LẠI CỔ TÍCH CHO CÁC CHÁU NGOAN



Các cháu ngoan của bác Hồ kính yêu ở trong nước còn đang thích thú với truyện Thạch Sanh và chi tiết được mẹ cởi quần nhường cho trước khi chết thì lại được đặt vào tay một cuốn truyện cổ tích khác không kém phần hấp dẫn.

Cuốn sách do nhà xuất bản Hải Phòng ấn hành hồi năm ngoái (2014) chắc chắn đã tới tay nhiều độc giả. Trong cuốn cổ tích này có một truyện rất đáng đọc với tựa đề “Thỏ trắng và Hổ xám”.Những truyện về hổ không hiếm trong cổ tích Việt Nam và thường là những lần hổ thua nặng, hết thua trâu lại đến thua bác thợ cầy, rồi lại thua cả cóc một cách thảm hại.

Trong truyện “Thỏ trắng và Hổ xám”, hổ cũng thua thỏ. Hổ tìm đủ mọi cách để biến thỏ thành bữa ăn nhưng chuyện đó không dễ. Thỏ nhẩy lên cây, rồi lại lừa để hổ leo xuống, xong việc lại leo lên cây và dụ cho hổ làm theo lời thỏ để bị thỏ chơi cho một đòn nặng và thoát thân.

Những chi tiết như vừa kể thì cũng chẳng có gì đáng nói. Hổ còn bị những đòn hiểm độc hơn nhiều. Do đó không hề có chuyện độc giả phản đối vì những cảnh tàn ác có thể tạo những ý tưởng không tốt, độc ác, thiếu đạo đức không hợp với tâm hồn thơ ngây, trong sáng của các độc giả tí hon.

Truyện “Thỏ trắng và Hổ xám” bị nhiều ý kiến nói rằng một số chữ nghĩa trong truyện có thể được coi là quá tục tĩu với trẻ nhỏ. Mà thực là như thế. Những chữ đó thô tục đã đành mà lại không cần thiết cho truyện.

Thí dụ truyện kể rằng hổ trong lúc bực bội thỏ đã văng ra một câu chửi rất dân gian liên quan đến mẹ của thỏ. Gần đó là chi tiết thỏ tìm cách lừa hổ, nói với hổ là thỏ phải đi đại tiện nhưng lại dùng một chữ rất ngay tình và không mầu mè riêu cua gì để nói về chuyện bài tiết ấy. Thế rồi người kể truyện kể tiếp rằng thỏ dụ hổ tỏ thiện chí là sẽ không vồ thỏ ăn thịt bằng cách nằm ngửa giơ bốn chân lên trời thì thỏ mới từ trên cây leo xuống. Và khi hổ làm đúng lời thỏ, thì lập tức thỏ nhẩy xuống và … “bắt cọp” ngay tại chỗ. Hổ bị … “bắt cọp” đau quá phải hứa không vồ thỏ nữa.

Dĩ nhiên võ “bắt cọp” được viết xuống ngay tình chứ không hề được bóng gió như trong thơ văn của Hồ Xuân Hương, Trạng Quỳnh … làm gì cho các em khó hiểu.

Như thế, trong có một truyện cổ tích, các độc giả nhỏ tuổi đã đọc được một câu chửi, một động từ nói về một hoạt động của cơ thể mà trong tiếng Việt có ít nhất cả hơn một chục từ ngữ khác nhau để chỉ. Độc giả còn được chỉ mách cho một ngón đòn khá độc để vô hiệu hóa ngay đối thủ. Chỉ trong có một truyện, các em học được ngay ba điều.

Nhưng những điều ấy có cần thiết không, có cần để làm cho câu chuyện lý thú hơn không? Chắc là không.

Không có những chi tiết về câu chửi, về hoạt động bài tiết, về “bắt cọp”, những truyện hổ và cóc thi nhẩy xa, truyện hổ bị lừa ăn no đòn của người thợ cầy… thì những truyện cổ tích vừa kể vẫn hấp dẫn như thường. Truyện thỏ và hổ nếu bỏ bớt mấy chi tiết dùng thứ ngôn từ mất dậy như trong cuốn truyện cổ tích cũng vẫn làm vui được trẻ nhỏ, không cần lối viết như thế.

Có điều không biết kiểu viết sách như thế là phản ảnh của cái xã hội độc địa vô giáo dục hiện nay hay đó là thứ sách vở để dậy dỗ rồi sản xuất ra cái thứ tuổi trẻ mất dậy ở Việt Nam bây giờ.

Sau những ý kiến phản đối, cục xuất bản đã phải ra lệnh ngưng cuốn truyện cổ tích do nhà xuất bản Hải Phòng in ấn. Nhưng chắc chắn cuốn sách cũng đã đến tay một số cháu ngoan của bác, cái thứ con nít được mẹ dậy những câu chửi chồng (dẫu là để đùa giỡn * ) học thêm được những “nghề nghiệp hay”.

(*) internet: bé gái 4 tuổi với clip chửi chồng



Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#83 Posted : Wednesday, April 29, 2015 5:51:44 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 24, 20156


YOU CAN’T GO HOME AGAIN

You Can’t Go Home Again là tác phẩm của Thomas Wolfe xuất bản sau khi ông qua đời năm 1940. Cuốn sách tôi đọc đã lâu lắm, có đến ngoài năm chục năm, vì thế nay tôi đã gần như quên hết, không nhớ nổi được cả vài ba chi tiết chính của nó và cũng không muốn tìm đọc lại nó. Nhưng cái tựa của nó thì tôi không thể quên được mặc dù nó không liên quan gì tới cái lý do làm cho tôi nhớ nó mãi.

You Can’t Go Home Again, bạn sẽ không bao giờ trở lại căn nhà cũ của bạn được nữa. Tôi cũng vậy. Cái tựa như một nhắc nhớ mãi như hai câu Kiều mà ông cụ tôi đọc cho tôi khi gặp lại tôi cuối năm 1975 ở Canada:

…thôi con còn nói chi con
sống nhờ đất khách, chết chôn quê người…

Tôi không trở lại căn nhà cũ ở cái ngõ nhỏ rất hiền lành ở gần Ngã Sáu Sài Gòn từ hơn 40 năm nay. Và chắc cũng chẳng bao giờ về lại cái thành phố đó nữa. Cứ mỗi lần nhớ đến nó, là bài tứ tuyệt của Hạ Tri Chương lại trở về lẩn quẩn mãi:

Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi
Hương âm vô cải mấn mao thôi
Nhi đồng tương kiến bất tương thức
Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai
(Hồi Hương Ngẫu Thư)

Ông thi sĩ đời Đường đi biệt xứ từ khi còn trẻ, đến lúc già mới trở về. Nơi làng cũ, tiếng nói vẫn như xưa không có gì thay đổi, chỉ có mớ tóc mai là đã thay mầu. Lũ trẻ trông thấy ta mà không biết ta là ai nên chúng nó cười và hỏi ông khách từ đâu tới vậy…

Căn nhà ấy chắc có về đứng lại trước cửa tôi cũng không thể nhận ra được nữa. Bức ảnh một người bạn mới chụp trong chuyến về Việt Nam năm ngoái cho thấy như thế. Tôi chỉ nhận ra được cái cửa sắt sơn bong lỗ chỗ. Gốc bông giấy không còn nữa. Những người ở trong nhà dọn vào từ bao giờ và là những người như thế nào tôi sẽ không bao giờ biết mà cũng không muốn tìm hiểu. Không biết trên cái cầu thang lên gác có còn dấu tích của hai đứa con ngày xưa không, cái bể nước bên cạnh, phòng ngủ trên lầu của chúng, phòng làm việc những cái tủ sách của tôi… Nơi lũ con đã sống những năm thơ ấu tuyệt vời của chúng. Thế mà đã hơn 40 năm…

Tưởng tượng mai về khu Ngã Sáu
Chiều ra đầu ngõ đứng trông xe
Có người quen hỏi:”lâu không gặp”
Đáp khẽ : “đi xa mới trở về”

Cũng hệt như Hồi Hương Ngẫu Thư
Tóc mai giờ đã bạc như tơ
Tiếng quê hương cũ nghe không khác
Mà vẫn lạ tai câu trẻ thơ


Ô hay tiền bối Hạ Tri Chương
Tiền bối ra đi thuở thịnh Đường
Mà thơ hệt chuyện bây giờ nhỉ
Thuở ấy sao thơ cũng não lòng

Tôi cũng như ông đời biệt xứ
Trẻ ra đi, già vẫn tha hương
Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
Tôi đọc thơ ông nát cả hồn

(2014)

Hơn 40 năm vẫn nghĩ về một chuyến trở về nhưng chuyến trở về ấy chắc sẽ không bao giờ có… Tối hôm qua vừa đổ một trận mưa…Lại nhớ những mùa mưa cũ:


Đêm nay mưa xuống Sài Gòn
Giọt giăng lối cũ, giọt buồn xuống tôi
Áo xưa nhạt mộng lâu rồi
Theo con nước cũ đã trôi xuống nguồn
Người đi bước có ngại ngùng
Chiều ơi đã mất theo từng đốt tay
Con đường mất những hàng cây
Bước chân xóa nốt thơ ngây ngày nào
Trở về không một âm hao
Mùi hương cũ đã mất vào hư không…

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#84 Posted : Sunday, May 17, 2015 5:30:48 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
May 1st, 2015


LẠI KHỐN KHỔ CHO THƠ LỤC BÁT


Ông Cao Bá Quát khổ cho đến lúc bị tru di tam tộc về tội đi theo giặc châu chấu. Ông bị xử trảm nhưng chết mà vẫn ấm ức. Nỗi ấm ức ấy ông mang xuống tận tuyền đài. Ông ấm ức về những khổ đau ông phải chịu cho cái mũi vô duyên của ông. Ông chết mà cái mũi vẫn còn vô duyên. Tuy thế, nếu ông có còn sống thì cũng chưa có cách nào chữa được cái mũi cho nó đỡ vô duyên hộ ông.

Ngày nay, chuyện sửa mũi là chuyện quá thường. Người Đại Hàn ở dưới vĩ tuyến 38 không còn ai có mũi thật nữa. Từ tổng thống Phác Cận Huệ cho tới mấy anh chị nông dân Hàn quốc, ai cũng sửa mũi, one size fits all, nam nữ dùng chung như những cái mũi người ta gặp mỗi ngày ở Little Saigon California vậy. Mũi ai cũng cao, thanh tú cả. Mũi kiểu gì sửa cũng được hết. Nhưng mũi vô duyên thì chưa sửa được. Cao Bá Quát mà còn ở với chúng ta chắc chắn sẽ chết vì cái mũi vô duyên ấy chứ chẳng cần tới đường đao của đao phủ thủ.

Ngán thay cái mũi vô duyên
Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An

(Cao Bá Quát)

Họ Cao phải bịt mũi mỗi khi bị cho nghe thơ của thi xã (một thứ thi văn đoàn) do các ông Tùng Thiện Vương và Tuy Lý Vương cầm đầu, và đưa ra câu ví von đặt cạnh thơ của các ông bên cạnh con thuyền chở nước mắm của Nghệ An. Cao Bá Quát bị mấy nhà thơ trong triều ghét cay ghét đắng cũng vì thế. Bây giờ những cái mũi vô duyên vẫn chưa một phòng thẩm mỹ nào sửa được và vì thế những cái mũi vô duyên đó vẫn làm khổ biết bao nhiêu người.

Hôm qua (28 tháng 4 năm 2015) trên tờ báo điện tử Vietnamnet ở trong nước có một bài báo viết về một thứ thối khắm không thua gì, hay cũng có thể còn khủng khiếp hơn là con thuyền Nghệ An từng gây khốn khó cho cái mũi Cao Bá Quát tận tới lúc cuối đời.

Bài báo viết về một anh thiếu tướng tên là Lê Phi Long, người được (chính anh) mô tả là một tướng tài cầm đầu một cánh quân bắt được mấy ông tướng “Ngụy” mà anh đích thân khai thác trước khi đưa ra Bắc. Rồi anh nói phét tiếp rằng đi đến đâu lính của anh ta cũng được đón tiếp niềm nở, được tiếp tế xăng nhớt, thực phẩm, nhiều người dân còn xin đi theo bộ đội nam tiến. Chắc anh quên không kể là dân chúng nhiều người đi theo nhưng lạc đường đi tuốt sang Mỹ rồi ở luôn bên Mỹ thỉnh thoảng gửi tiền về giúp nước chơi!

Bố khỉ! Nói phét thì cũng vừa vừa thôi, còn cho những đỉnh cao phét chứ sao lại phét hết cỡ hết đường không cho ai phét nữa hay sao?

Nói phét về chiến công hiển hách xong, anh chưa hoàn toàn thỏa mãn. Anh muốn được biết tới là người văn võ song toàn mới bằng lòng. Thế là anh rút ra một bài thơ anh nói là anh viết từ chiến trường gửi về cho vợ anh ở quê nhà. Có thể anh thấy Hữu Loan có bài Mầu Tím Hoa Sim cả nước ai cũng khen hay nên anh tức khí làm một bài thơ cũng cảnh đám cưới sơ sài không cỗ bàn chỉ có trầu cau, nước trà xanh và thuốc lào, rồi cũng như Hữu Loan, anh phải lên đường ra mặt trận vân vân. Nên anh làm bài thơ có mấy câu lục bát sau đây để tặng vợ:

… Nhớ vùng Việt Bắc xa XA
Nhớ em anh biết nơi NAO mà TÌM
Tìm em trong cảnh sương SA
Hay trong giấc mộng con CHIM én về…

Nguyên văn bài thơ cóc nhái này được đăng trên tờ Vietnamnet trong chiều hướng làm khổ mấy cái mũi vô duyên chơi. Anh mải mê nói phét đến nỗi không học được cách làm lục bát mà ngay cả những cô thợ cấy những anh thợ cầy cũng từ dưới đồng vọng lên được bao nhiêu ca dao lục bát cho dân tộc.

XA thì không thể vần với NAO. TÌM không vần với SA. SA không bao giờ vần với CHIM được.

May mà đã khuất bà chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương. Chứ như bà còn đâu đây thì thế nào bà lại chẳng mắng cho mấy câu:

Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ
Lại đây cho chị dậy làm thơ…

Nhưng đã chắc gì bà dậy được thứ dốt mà lại phét lác như thế!
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#85 Posted : Sunday, May 17, 2015 5:32:48 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

May 8, 2015

ĂNG LÊ … CÁI BÚA


Nước ta vẫn tiếp tục gây căm thù bằng cách nối dài và bịa đặt những chuyện phét lác trong nỗ lực dựng lên những thứ huyền thoại chống Mỹ cứu nước. Loại thành tích tưởng tượng như thế không hiếm ở Việt Nam ngày nay, nhất là vào lúc mà thành tích chống Mỹ cứu nước có vẻ đang mờ nhạt đi một cách đáng kể nhân kỷ niệm 40 năm thất thủ miền Nam.

UserPostedImage

Một tờ báo trong nước lôi ra đăng bức hình chụp không biết từ bao giờ một cái búa bầy trong viện bảo tàng với mấy hàng chữ nguyên văn: BÚA. ĐỒNG CHÍ NGUYỄN VĂN THẮNG , HUYỆN ĐỘI PHÓ HUYỆN MỎ CÀY (BẾN TRE) DÙNG BỔ CHẾT 10 TÊN ÁC ÔN TRONG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC.

Ở dưới là 2 dòng tiếng Anh dịch hàng chú thích tiếng Việt ở trên như sau:

HAMMER. WITH THIS, CAMARADE NGUYEN VAN THANG, DEPUTY CHIEF OF MO CAY MILITARY DISTRIS, BEN TRE PROVINCE, KILLED TO DEATTS A TOTAL OF 10 LOCAL TYRANTS.

Chuyện đồng chí Nguyễn Văn Thắng có thực sự búa chết 10 tên “ác ôn” hay không thì không thể có cách nào kiểm chứng để biết thực hư. Nhưng cần gì chi tiết đúng hay sai cho mệt, cứ dựng đứng lên rồi nhắc đi nhắc lại một hồi là thành “sự thực” như chuyện Lê Văn Tám, một anh hùng tí hon, sản phẩm hòan toàn bịa đặt của Trần Huy Liệu mà sử gia Phan Huy Lê được chính Trần Huy Liệu nhờ cải chính, hay chuyện 16 tấn vàng và tổng thống Thiệu, cũng do chính Việt Cộng Văn Tiến Dũng ngang nhiên viết trong cuốn Đại Thắng Mùa Xuân dựng lên để vu cáo ông Thiệu chẳng hạn.

Chi tiết đáng nói hơn ở đây là mức độ dốt nát của viện bảo tàng Quân Đội Việt Nam. Trong có hai hàng chữ tiếng Anh, người ta tìm được 3 lỗi chính tả, và 1 lỗi về cách dùng chữ.

CAMARADE là tiếng Pháp, không phải là tiếng Anh. Danh từ đồng chí trong tiếng Anh là COMRADE.

DISTRIS là sai chính tả. Phải viết là DISTRICT mới đúng.

DEATTS không có trong tiếng Anh. Phải viết là DEATH. Nhóm chữ KILLED TO DEATTS là sai hoàn toàn. Đã KILLED thì phải chết, nói KILLED TO DEATTS là không đúng. Vì thế, dẫu cho có sửa DEATTS thành DEATHS để viết KILLED TO DEATHS thì cũng vẫn sai. Viết BEATEN TO DEATH thì mới đúng. Có 10 người bị đánh chết thì vẫn là 10 PEOPLE WERE BEATEN TO DEATH, không bao giờ là DEATHS, cho dù có sửa lại chữ DEATHS cho đúng chính tả.

Thông thường thì nếu nó lú thì chú nó khôn. Nhưng ở cái viện bảo tàng Quân Đội Việt Nam ấy hình như không có một thằng chú nào hết, hay nếu có thì cũng dốt hệt như mấy đứa cháu lú đó thì phải. Chắc cũng đã phải có nhiều “lượt người” đến coi cái búa bầy trong lồng kính, đọc mấy dòng chữ ngu xuẩn đó rồi chứ. Nhưng không thấy ma nào nhận ra những cái lỗi tày đình đó để đóng cửa lại dậy nhau cho đỡ dốt.

Thế nên cái dốt vẫn chính ình nằm đó, trơ gan cùng tuế nguyệt, không ai biết từ bao nhiêu năm nay, cho đến khi cái búa và thành tích tưởng tượng của quân đội được đưa lên báo với những lỗi chính tả và cách dùng chữ tầm bậy như người đọc ai cũng thấy.

Khổ thân tiếng Anh thật. Chống Mỹ thì cứ chống, nhưng đừng vì chống Mỹ mà chống luôn cả tiếng của người Mỹ rồi coi văn phạm, chính tả của tiếng người ta như đồ bỏ được.

Chịu khó học để khỏi bị cười thối mũi ra chứ.

Ấy là chưa nói tới chuyện đồng chí Nguyễn Văn Thắng muốn trở thành người oanh liệt hơn ít nhất hai người khác trong lịch sử cho oai.

Người thứ nhất mà đồng chí Thắng muốn qua mặt là Trình Giảo Kim. Ông này đánh 3 búa đầu thì còn khá. Nhát thứ tư trở đi thì dở ẹc. Đồng chí Thắng búa 10 nhát, nhát nào cũng chết Ngụy “ác ôn” hết trơn. Thế là hơn đứt Lỗ Quốc Công đời Đường.

Người thứ hai mà đồng chí Thắng muốn qua mặt là Sáu Búa. Gọi là Sáu vì anh này đứng thứ sáu trong bộ Chính Trị và là người chủ trương giết người bằng búa cho đỡ tốn đạn. Anh còn có một biệt danh khác là Sáu Tú Bà vì trong những năm nắm Trung Ương Cục Miền Nam, anh luôn luôn kiếm gái đem ra Bắc để dâng cho bọn trong bộ Chính Trị, luôn cả Hồ Chí Minh và Lê Duẩn để bắt chẹt. Anh ta còn một biệt hiệu khác là Sáu Hèn vì thái độ quỵ luỵ Trung Quốc trong vụ Thành Đô năm 1990.

Anh Sáu Búa này là Lê Đức Thọ. Đồng chí Thắng khoe là dùng búa tới 10 quả mà quả nào cũng giết được Ngụy ác ôn. Nhưng may cho đồng chí Thắng vì Sáu Búa đã chết từ năm 1990. Sáu Búa mà còn sống thì không bao giờ có thể có Mười Búa được.

Nói chi tới mấy câu tiếng Anh dốt nát như người ta đọc thấy trong bảo tàng Quân Đội. May ra nhờ thế mà khỏi lòi ra chuyện dốt nát của cả lũ nhà chúng nó.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#86 Posted : Sunday, May 17, 2015 5:34:24 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
May 20, 2015

CÀNG NÓI CÀNG …DỐT

Hồi học tiểu học ở Hà Nội tôi có một người bạn ngồi cạnh bị cụ giáo dậy chúng tôi ở lớp Nhì ghét thậm tệ. Trong suốt mấy tháng đầu của niên học, người hàng xóm của tôi bị ăn bao nhiêu là roi mây, cho đến khi bạn tôi bỏ hẳn cái thói quen thay tất cả “ph” bằng “f”, thói quen không biết chàng học ở đâu, có thể là chàng mang từ hậu phương về Ha Nội không chừng. Tôi chắc chàng học của bác Hồ của chàng, vì bác là người đã nghĩ ra cái lối viết mà thầy giáo của chúng tôi rất ghét đó.

Nhiều năm sau, trong bản di chúc anh già này viết để lại cho đàn em với ghi chú “tuyệt đối bí mật”, ai cũng đọc thấy tận mắt lối viết ấy.

Ngay ở đầu, là hai hàng chữ “ Việt nam zân chủ cộng hoà độc lập, tự zo, hạnh fúc”, rồi trong suốt 7 trang di chúc viết tay đó, là những lối viết quái đản gọi là cải cách đó.

Cách viết đó hình như về sau cũng không có được bao nhiêu người bắt chước làm theo. Người ta không thấy (mấy) ai dùng “f” thay cho “ph”, dùng “k” thay cho “c”. Nhưng mới đây, lối viết ngớ ngẩn đó lại được thấy trong một tấm bằng do một trường bách khoa cấp cho các học viên tốt nghiệp. Trong tấm bằng này, trường đã ghi môn học của học viên là”Major in Farmacy Technician”.

Có tới hai lỗi trong hang chữ vừa dẫn ở trên.

Thứ nhất là danh từ “Pharmacy” bị viết sai là “Farmacy” với “f”. Không thể thay “Ph” bằng “f” được. Tiếng Anh cũng không được, mà tiếng Pháp cũng không được. Khi cái lỗi này được báo chí nêu ra, thì một anh cóc nhái của trường giải thích rằng đó là cách viết tắt nên không có gì là sai cả.

Nói vậy là nói láo, là dốt mà là cãi chầy cãi cối. Nếu viết tắt (abbreviate hay shorten) thì Pharmacy phải viết là “Pharm.” Không bao giờ là “Farmacy” cả.

Lỗi thứ hai là chữ “technician”. “Technician” là chuyên viên kỹ thuật, là kỹ thuật viên. Môn học là “technology”.”Technician” là người nghiên cứu hay theo học môn “technology”. Không thể có môn học “technician” bao giờ.

Những sai sót như thế không phải là ít. Trên một số văn bằng cấp cho các sinh viên người ta thấy rất nhiều những lỗi rất sơ đẳng như vậy. Cả những chữ giản dị như tên tháng ghi “July” thành “Yuly”; “Hiệu Trưởng” ghi là “Hệu Trưởng””; “Information” thành “Infomation” (thiếu chữ “r”; “very” thành “verry” thừa chữ “r”…

Thí dụ văn bằng Bachelor of Engineer do trường Đại Học Kiến Trúc cấp chẳng hạn. Không bao giờ có thứ bằng cấp này cả. Nếu đó là bằng kỹ sư thì phải ghi là Bachelor of ENGINEERING. Không bao giờ là Bachelor of ENGINEER . Danh từ ENGINEERING là môn (học) kỹ sư trong khi ENGINEER là (người) kỹ sư. Học thì học môn ENGINEERING. Không ai học ENGINEER cả.

Những sai sót như thế là những sai sót không thể chấp nhận được khi nó xuất hiện trên những văn kiện của những cơ sở cao cấp trong lãnh vực giáo dục. Các sinh viên, học viên tốt nghiệp của các trường đó khi xuất trình các văn bằng do các cơ sở cấp phát chắc chắn sẽ gặp phải những thái độ nghi ngờ về khả năng của họ, và cơ hội được tuyển dụng chắc chắn cũng giảm đi không ít. Một cơ sở giáo dục cao cấp mà để lại những sai sót ngu xuẩn như thế thì trình độ của những người được các cơ sở đó đào tạo như thế nào thì người ta không cần phải tìm hiểu lâu la gì cũng biết.

Vậy thì cách hay nhất là đừng xuất trình những thứ bằng cấp như thế làm gì. Cứ khai phứa phựa là có bằng nọ bằng kia là đủ. Như trường hợp của tên y tá chích đít nọ rồi cũng làm tới chức thủ tướng mà không ai biết nó học ở đâu mà vẫn nhận là có bằng cử nhân luật vậy.

Đúng là “nói láo mà chơi, nghe láo chơi” như câu thơ của Bồ Tùng Linh vậy.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#87 Posted : Saturday, May 30, 2015 4:20:01 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
May 29, 2015


THẰNG (ĐỨA) DẠI LÀM HẠI THẰNG (ĐỨA) KHÔN

Câu nhận định trên không biết có từ bao giờ và ai là tác giả của nó. Không ai biết, nhưng chắc phải lâu lắm. Mà cũng không ai dại gì mà nhận là tác giả của câu nhận định rất đúng nhưng lại rất thiếu những nét nhẹ nhàng, dễ nghe hay nể nang tối thiểu: cả hai bên đều bị đề cập tới bằng những chữ, nếu không bằng “thằng”, thì cũng bằng “đứa”, bất kể một phía bề gì cũng tử tế hơn, tốt đẹp hơn: phía “khôn”.

Những trường hợp “thằng (đứa) dại làm hại thằng (đứa) khôn” thì rất nhiều, Tháng trước, lại đã xẩy ra một trường hợp (rất có thể) những người rất đáng thương bị những đứa khùng điên ngộ dại làm hại đời.

Việt Nam sau 40 năm “giải phóng và thống nhất” và bất kể những thứ thống kê ngu xuẩn nói đó là một nơi thiên đàng của hạnh phúc, rất đáng để sống , hơn cả mấy nước Bắc Âu, Canada và Mỹ, ngưới dân vẫn muốn bỏ đi khỏi cái thiên đường ấy. Một số vẫn còn xuống thuyền đi tìm một miền đất hạnh phúc mới. Nhiều người muốn tới Úc để làm lại cuộc đời.

Tất cả đều bị chặn ở ngoài khơi, không cho đổ bộ lên xứ của kangaroo, của koala, của boomerang và bị trả lại Việt Nam. Gần đây, chính phủ Úc đã bắt giữ 46 người Việt khi những người này tìm cách tới Úc. Tất cả đều bị giữ kín trên một chiến hạm của hải quân Hoàng Gia Úc đậu ngoài khơi từ ngày 20 tháng 3. Các nhân viên di trú Úc đã lên tầu để phỏng vấn những người Việt này, tất cả đều xin cho được tị nạn và ở lại Úc. Cuộc phỏng vấn 46 người kéo dài (mỗi người) khoảng 40 phút đến 2 tiếng đồng hồ, và đại diện chính phủ Úc đã bác yêu cầu xin tị nạn của tất cả. Những người này hôm 18 tháng 4 đã được đưa trở về Vũng Tầu.

Cơ Quan Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đã bầy tỏ quan tâm và lo ngại về việc những người này được phỏng vấn ở ngoài biển, đồng thời cũng nêu thắc mắc quyết định bác yêu cầu xin tị nạn có được công bằng hay không. Bộ trưởng Di Trú Michael Pezzullo tuyên bố tại thượng viện Úc rằng thời gian (tối thiểu) 40 phút để phỏng vấn là đủ, không quá ngắn và hoàn toàn phù hợp với đòi hỏi của Liên Hiệp Quốc.

Nhưng thực ra, 40 phút có đủ không?

Trừ đi những câu chào hỏi thông thường, những lời khai về tên tuổi, nơi sinh quán, ngày lên đường, bị chặn bắt hôm nào vân vân mà tất cả đều phải mất đi một nửa (thời gian) cho việc thông dịch, thì thời lượng dành cho những câu trả lời về lý do phải bỏ nước ra đi chắc chắn không còn được bao nhiêu. Cho nên khó mà có thể nói là những cuộc phỏng vấn đã diễn ra một cách thuận lợi cho các thuyền nhân người Việt. Đó là chưa nói tới chi tiết tâm lý không mấy bình tĩnh, lo sợ ảnh hưởng rất nhiều tới những câu trả lời của những người được phỏng vấn.

Bị bác đơn xin tị nạn ở Úc là chuyện dễ hiểu. Đại diện của chính phủ Úc rõ ràng là đã có sẵn những câu trả lời, những quyết định về yêu cầu xin tị nạn của 46 người Việt hồi tháng trước.

Không cho người cha hay người mẹ tị nạn thì cũng phải bác luôn yêu cầu xin tị nạn của những đứa con còn rất nhỏ. Thế là tất cả được đưa trở lại Việt Nam.

Những câu trả lời có sẵn của các nhân viên di trú và quyết định của bộ di trú Úc có thể đã bị ảnh hưởng của những “đứa dại” đã đến Úc trước đó. Thí dụ được cho vào Úc tị nạn thì chẳng bao lâu sau đó những “đứa dại” đó lại đâm đầu đi Việt Nam soành soạch. Có những “đứa dại” năm nào cũng về Việt Nam để bầy tỏ lòng thù ghét Cộng Sản … chơi. Việc làm đó làm mất hẳn ý nghĩa của hành động đi tìm tự do, bỏ trốn chế độ Cộng Sản. Bác yêu cầu tị nạn là phải.

Mà đó cũng mới chỉ là một chuyện nhỏ. Chuyện lớn hơn thì lại là những nguy hiểm cho nước Úc của một số những “đứa dại” khác. Gọi chúng là những ‘đứa dại” hay những “thằng dại” có thể cũng không đúng lắm. Chúng nó không dại chút nào. Chúng rất khốn nạn. Chúng nó đã làm phiền nước Úc rất nhiều. Nói rằng chúng làm phiền là còn quá nhẹ. Việc làm bất lương của chúng thực ra đã tạo ra những nguy hiểm đe dọa đời sống của quốc gia này không ít.

Năm 1995, một tài liệu của thượng viện Úc đã đem vấn đề phạm pháp của những người Việt ở Úc ra thảo luận và coi đây là một đe dọa nghiêm trọng cho an ninh nước Úc. Các băng đảng người Việt như đảng T5 đã tiến vào các hoạt động trong các lãnh vực tội ác như ma túy, cờ bạc, cướp bóc, tống tiền … nhắm vào cộng đồng người Việt và cả các cộng đồng Úc. Cảnh sát Úc cho hay các nhóm tội phạm Việt Nam võ trang võ khí nặng đang mở rộng địa bàn hoạt động tại Nam Úc, Tây Úc, New South Wales, Queensland, Victoria, tại Brisbane, Melbourne, Sydney… Nội trong hai năm 1992 và 1994 đã có 1,360 người Việt bị bắt trong các vụ mua bán heroine ở Úc. Một số tìm cách chuyển lậu bạch phiến từ Việt Nam sang Úc để đầu độc người Úc. Một số bị bắt trên đường trở lại Úc, một số bị bắt ở Việt Nam và chắc chắn một số đã trót lọt trở lại Úc. Những thành phần này thuộc đủ mọi loại, luôn cả những phụ nữ còn rất trẻ, một phụ nữ ngoài 70 cũng dính; một người dấu heroine trong chỗ kín thì thiệt mạng trước ngày trở lại Úc khi những bao nylon bị vỡ trong cửa mình…

Kể không sao hết được những hoạt động phạm pháp của chúng. Chỉ cần gõ mấy chữ “Vietnamese criminals in Australia” là thấy ngay rất nhiều bài viết của các báo chí tài liệu của Úc viết về việc làm của bọn lưu manh, vô ơn bạc nghĩa này để đền đáp lại sự tử tế của nước Úc khi mở cửa cho chúng vào “tị nạn”.

Làm thế nào có thể trách nước Úc đuổi những người Việt Nam về nước hồi tháng trước.

Lòng trắc ẩn (compassion) cũng còn có khi mỏi mệt nữa là!


Chỉ tội nghiệp cho những người quả thực lương thiện muốn tị nạn tại Úc.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#88 Posted : Monday, June 8, 2015 4:25:29 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 6, 2015


TÍNH ĐỘC ÁC CỦA … TÔI


Nếu có ai nói tôi là người không độ lượng, không khoan dung, nhỏ nhen, thích trả thù, hay nghĩ ác, chúc ác cho (một số) người (khác)… thì tôi cũng nhận hết. Tôi nhận tôi là người có đầy đủ những cái tính không tốt như vừa kể ở trên. Nhất là sau những chuyện tôi xin kể ra sau đây.

Một đoạn video mà tôi nghĩ là thu được ở Hà Nội xem được cách đây hai hôm, trong đó có cảnh mà nếu có là Đức Đạt Lai Lạt Ma thì cũng không có thể dằn cơn tức giận được. Ở một con đường đông đúc người qua lại, một phụ nữ quần áo lôi thôi, nhếch nhác đẩy một chiếc xe đạp phía trước có một cái giỏ đựng vài ba thứ không biết là gì, có thể vài ba cái bánh, kẹo. Phía sau là hai cái giỏ khác đựng khoảng hơn chục quả soài. Người phụ nữ mặt mũi méo xệch đang hết lời năn nỉ van xin năm công an vây quanh xin được tha cho về nhà. Người phụ nữ xưng là “cháu” và gọi đám công an là “chú”. Người phụ nữ vừa van xin, vừa giữ chặt lấy ghi đông chiếc xe đạp, bất chấp lệnh của đám công an. Người ta nghe thấy rõ lệnh được nhắc đi nhắc lại mấy lần “Có chấp hành không? Có chấp hành không?” Chấp hành thế nào được! Gia tài có cái xe, mấy giỏ soài, chấp hành thì xe bị cảnh sát đem đi, mấy giỏ soài sẽ mất toi. Lời hứa chờ mẹ về mẹ mua gạo thổi cơm sẽ trôi xuống lỗ chuột, mấy đứa con sẽ mất bữa ăn chiều, ngày mai lấy tiền đâu nộp phạt lấy lại cái xe đạp thổ tả nhưng vẫn nuôi được mấy đứa con. Mặc cho những lời van xin thảm thiết, hứa sẽ về nhà, không bán buôn gì nữa trong khi con ốm đau đang nằm ở nhà, một công an viên giật tay người phụ nữ này ra khỏi chiếc ghi đông xe mà bà vẫn cố ghì lấy không chịu buông ra để đưa cả người lẫn xe đi.

Thế thì tôi phải là người độ lượng, khoan dung với các anh công an nhé?

Tôi xin phép để nghĩ ác về các anh một chút. Tôi thành thực cầu mong sao cho vợ con của anh ra đường cũng gặp toàn những người tử tế như các anh. Hay cầu xin làm sao con gái của thằng Ba X lọt vào cái ổ điếm kinh hoàng nhất ở bên Tầu, cháu ngoại nó bị bán sang Cam pu chia, vợ nó phải hút cầu tiêu cho Ba Tầu mãn đời nhé…

Chuyện thứ hai là vụ cái tầu đắm trên sông Dương Tử chết gần hết số người trên tầu. Kỳ lạ là tôi chẳng thấy xúc động gì về vụ tai nạn chìm tầu này cả. Có thể khi nghe cái tên ấy, tôi nghĩ biết đâu trong số người chết ấy lại chẳng có vài ba đứa đi chơi lần cuối trước khi lên đường ra Trường Sa, Hoàng Sa, lên tầu hải giám để xịt nước, húc vào những cái tầu đánh cá của các ngư dân Việt Nam từ Quảng Nam ra bắt cá… Cũng có thể trong đám hành khách ấy lại có cả những đứa từng đánh sang Lào Cai, Cao Bằng, Lạng sơn… hồi năm 1979, thẳng tay bắn giết, cướp phá, hãm hiếp… và nay lên tầu đi du lịch trên sông Dương Tử.

Vậy thì cứ việc du lịch trên sông rồi đắm tầu cho mát nhé. Và tôi thì có ai nói rằng tôi độc ác vì có trong đầu những ý tưởng, ước muốn dã man, vô nhân đạo đó, thì tôi vui vẻ nhận ngay.

Tôi chợt nhớ Kim Thánh Thán, một nhà phê bình văn học Trung Hoa sống hồi thế kỷ XVII trong một chiều mưa buồn ngồi một mình trong ngôi miếu cổ có ghi lại những phút mà ông cho là lạc thú của đời ông. Ông nhớ lại được gần bốn chục những lúc vui như thế, trong đó có một chuyện làm ông vui sướng mà tôi thấy cũng lạc thú như ông vậy. Ông kể là buổi sáng thức dậy thấy trong nhà gia nhân xôn xao không biết vì lý do gì, ông xuống nhà hỏi thì được cho biết đêm qua, có một kẻ quỉ quyệt, độc ác nhất, bị nhiều người ghét nhất trong thành vừa lăn cổ ra chết. À ra là thế. Mọi người vui là vì thế. Nghe xong, họ Kim cũng thốt lên rằng “Chẳng cũng khoái ư?”

Không biết Lâm Ngữ Đường diễn câu nói đó của Kim Thánh Thán bằng tiếng Anh trong cuốn The Importance Of Living như thế nào, nhưng cụ Nguyễn Hiến Lê dịch sang tiếng Việt thì không ai có thể dịch hay hơn được. Kim Thánh Thán bằng câu “Chẳng cũng khoái ư?” lập tức xóa bỏ đi bao nhiêu điều lấn cấn trong đầu óc của tôi trong suốt bao nhiêu năm nay. Đó là nghĩ xấu, chúc ác cho người khác có… xấu không? Mong những chuyện không ra gì đến với người khác có nên làm không? Nghe tin một người chết, gặp phải những điều bất hạnh có nên vui không…?

Đọc câu “Chẳng cũng khoái ư?” của Kim Thánh Thán xong tôi thấy là được. Nên lắm. Tại sao cứ “nghĩa tử là nghĩa tận”, người ta chết rồi, thôi tha cho người ta, không nên nhắc lại những chuyện cũ không có gì hay ho cả… lôi những chuyện ấy ra làm chi… hãy tha cho họ, hãy xả hết đi… tội nghiệp người ta mà…sao lại vui trên bất hạnh của người khác vân vân. Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống bề gì cũng không còn trên cõi đời này nữa…

Nhưng những người đó bộ ra đi rồi là thành thánh cả hay sao? Không. Không bao giờ. Nên nếu có chết đi thì những chuyện khốn nạn mà họ làm thì vẫn còn nguyên. Ghét họ, thù họ, mong chuyện không hay xẩy ra cho họ, cho gia đình họ, cầu mong họ chết không yên là “okay” đừng có “dư nước mắt khóc người đời xưa” huống chi là đời nay.
It is okay để nghĩ ác về chúng, cầu mong toàn những chuyện khốn nạn xẩy ra cho chúng, cho con cháu nhà chúng nó.


Do đó, ai bảo tôi ác thì tôi… nhận luôn.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#89 Posted : Thursday, July 2, 2015 11:03:09 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 19, 2015


CÒN CÁI ẤY THÌ CÒN … CÁI NÀY


Thỉnh thoảng tôi tìm ra được một hai thứ chân lỳ vững như đinh đóng cột, thứ chân lý không sao lay chuyển, kéo sang bên này, lôi sang bên kia được.

Phổ Chiêu thiền sư, một tay nhậu có hạng, thất tình Trương Quỳnh Như đã giải thích chuyện đi đâu cũng cặp cái be rượu của mình rằng “Còn trời còn nước còn non, còn cô bán rượu, anh còn say sưa”. Ngay cả lúc xuống âm phủ gặp Diêm Vương mà cái be cũng không rời chàng (*) . Lập luận của Tiêu Sơn tráng sĩ tức Chiêu Lỳ Phạm Thái là trời còn, đất còn, cô bán rượu vẫn còn thì không thể bỏ nhậu được. Chàng tráng sĩ với mối tình quá đẹp ấy chỉ với hai câu lục bát đã khiến cho bao nhiêu bàn tay ngần ngừ phân vân cầm cái tire-bouchon có thêm được can đảm rút những cái nút liège ra khỏi những cái chai đỏ để … uống tiếp.

Còn ba thứ trời, đất, núi non, lại còn cô bán rượu thì cứ rót. Cứ như trong “hồ trường” Nguyễn Bá Trác. Cứ “tương tiến tửu” như Lý Bạch, cứ “tuý hậu cuồng ngâm” như Vũ Hoàng Chương …

Những biện minh cho chuyện khui chai rượu đỏ nghe cũng được.

Bây giờ quay sang một chuyện văn học nghệ thuật hơn. Ông Phạm Quỳnh, một nhân vật mà tới nay vẫn chưa có bao nhiêu người hiểu hết những việc làm của ông trong cương vị một nhà văn, một vị thượng thư của triều Nguyễn đã nói một câu mà nhiều người nghĩ là sẽ còn ở với cùng ta ít ra cũng phải thêm vài ba thế kỷ nữa. Đó là câu

“Truyện Kiều còn tiếng ta còn.
Tiếng ta còn, nước ta còn”.

Tiền đề, trung đề và kết luận chắc nình nịch, không ai có thể bẻ gẫy được. Câu nói đó có từ gần một trăm năm nay, nhưng vẫn chưa có một phản bác nào đủ sức thuyết phục ngược lại. Tố Như không cần một giọt lệ nào để khóc ông nữa, vì câu của Phạm Quỳnh. Và Phạm Quỳnh cũng chỉ cần một câu nói đó cũng đủ để giữ một chỗ cho ông trong tâm thức và văn học người Việt.

Theo Phạm Quỳnh, truyện Kiều gắn liền với tiếng Việt. Mà theo ông, nếu tiếng nói của chúng ta còn, thì sẽ vẫn mãi còn nước Việt. Lập luận của ông vừa là một tiên đoán, vừa là một xác định, một quyết đoán có tính cách bất di bất dịch không thể tranh cãi được. Câu nói khẳng định rõ ràng những liên quan khắng khít, vững chắc dính liền không thể tách rời.

Xin tạm hết chuyện văn học ở đây.

UserPostedImage

Mới đây, tôi được xem hình chụp một tấm bảng dựng ở trước trụ sở của bộ Công An số 44 phố Yết Kiêu Hà Nội. Trong tấm bảng, có hình của hai viên công an cầm súng, bên cạnh có hàng chữ CÔNG AN NHÂN DÂN CHỈ BIÊT CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH. Tấm bảng được dựng lên nhân kỷ niệm 80 năm ngày thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam (3 tháng 2 năm 1930 / 3 tháng 2 năm 2010). Phía trên cùng của tấm bảng là hàng chữ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM. Dưới là hình búa liềm.

Bức ảnh chụp đã có từ mấy năm chắc nay không còn nữa nhưng những hàng chữ trên tấm biển thì vẫn còn. Đó là một câu nói của Lê Duẩn trong lần phát biểu nhân đại hội công an toàn quốc lần thứ 13 năm 1959. Đoạn phát biểu đó có một câu nguyên văn : “Đảng lựa chọn công an trong những người trung thành nhất với đảng, những người chỉ biết sống chết với đảng, chỉ biết còn đảng thì còn mình.”

À thì ra là như thế. Tưởng công an nhân dân là vì dân, vì nước, vì tổ quốc trên hết, bảo vệ quốc gia hết lòng, vì an nguy của dân tộc chứ có ai ngờ là công an chỉ biết có đảng, vì đảng, bảo vệ đảng hết mình, còn đảng thì còn mình mà thôi.

Mà đảng thì không bao giờ là tổ quốc, đất nước cả. Quốc gia có bao giờ cần phải có đảng đâu. Các đời Đinh, Lê, Lý, Trần … có bao giờ có cái… con đảng nào đâu. Con vật gọi là đảng đó chỉ mới có khoảng hơn 80 năm nay. Trước đây không có nó, dân tộc, đất nước của chúng ta vẫn sống, vẫn tươi đẹp biết là bao nhiêu đó chứ. Và nhất là có bao giờ đất nước lại đã rơi vào cảnh khốn khổ khốn nạn như ngày nay đâu. Thời Quang Trung, thời Lê Thánh Tôn, thời Trân Nhân Tông, thời Trưng Triệu, thời nhà Đinh, nhà Lý có bao giờ cần tới một thứ đảng, một lũ công an mới dựng được nước hay giữ được nước đâu.

Bây giờ có đảng thì có được cái gì? Hình như ngày nay không còn câu này ở cửa miệng của người dân như trong những năm 50 hay 60 nữa, câu “nhờ ơn bác và đảng…”

Nói của đáng tội, thí dụ tối đến, lên giường muốn một cái (?) mà lôi cả bác lẫn đảng ra để xin, mà phía bên kia cứ bế quan tỏa cảng thì bác với đảng lảm được gì. Trong những năm gần đây, trò lôi đảng ra không còn thiêng nữa thì phải. Người dân không còn sợ côg an như trước nữa. Cần xuống đường thì xuống đường. Bị cản trở, hành hung, bị những trò khốn nạn nhất, người ta vẫn xuống đường. Đảng vẫn chỉ là một con ngáo ộp vô hình không còn ai sợ nữa.

Lôi những câu thơ thối tha ngu xuẩn như thế này ra để tỏ tình với em bé thì có khi chỉ ôm đầu máu với vết giầy cao gót chạy về với má mà thôi:

… Trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều
Phần cho thơ và phần để yêu em…
Em xấu hổ : thế cũng nhiều anh nhỉ…
(Tố Hữu / Bài ca xuân 61)

Bố khỉ thơ với thẩn, đảng với điếc!
Gặp phải em bé không khật khùng như em trong bài thơ thế nào nó cũng tát cho mấy cái vỡ mặt rồi chửi như tát nước, dùng mọi ngôn từ có giáo dục nhất (?) của các cháu ngoan bác Hồ, cho con vuốt mặt không kịp về ôm chân đảng khóc tu tu lên cho coi. Thí dụ đại khái như thế này: “Cái thằng kia… sao mày ăn nói vô duyên thế? Mày nói mày yêu bà mà mày chỉ cho bà có một chút … híu quả tim mày. Phần to mày cho đảng, còn phần cho thứ thơ ngớ ngẩn ấy thì cút xéo đi nghe chửa…lạng quạng bà đập quần lên cả đảng nhà mày lẫn mày bây giờ…”

Mà đảng thì cũng sắp đi tướt cha nó rồi.

Đảng hiện nguyên hình là một đảng cướp. Bọn cướp công an phải dựa vào đảng (cướp) để sống chứ có gì lạ đâu. Vì thế, câu nói khốn nạn của Lê Duẩn lại hóa ra đúng mới đểu chứ !

(*)
Sống ở nhân gian đánh chén nhè
Thác xuống âm phủ cặp kè kè
Diêm Vương phán hỏi rằng chi đó?
Be!

Edited by user Thursday, July 2, 2015 11:04:34 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#90 Posted : Thursday, July 2, 2015 11:06:05 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 26, 2015


HÀ NỘI … CHỬI

Võ Phiến ở một bài viết trong cuốn Tùy Bút I có khẳng định rằng người Việt Nam hay chửi tục và hay nói tục. Cuốn sách ấy xuất hiện từ trước năm 1975. Vẫn theo Võ Phiến, một linh mục người Pháp cũng trình một luận án ở đại học Sorbonne về chuyện chửi bới của người Việt. Và như vậy, chuyện chửi thề tục tĩu là chuyện đã có từ lâu rồi, chẳng phải đến bây giờ người Việt mới chửi thề, văng tục. Phải nói như thế kẻo sẽ có người nói rằng người viết lại sắp sửa qui kết rằng chỉ có những người Cộng sản mới ăn nói như thế chứ còn “Ngụy” thì bao giờ cũng tốt, cũng đẹp… không chửi thề bao giờ.

Không, người Việt ai cũng chửi thề. Người ít, người nhiều mà thôi. Người ta chửi thề, văng tục là để giảm bớt những phẫn nộ, những bất mãn, những áp lực trong đời sống, mong ước những điều không hay xẩy ra cho đối phương, cho kẻ thù mà không cần phải dùng bạo động hay võ lực mà xã hội và luật pháp không cho phép. Có những câu chửi chỉ thấy trong văn hóa thờ cúng tổ tiên trong khi không hề thấy trong những văn hóa khác.

Nhưng nhiều người đồng ý rằng làn sóng người từ miền Bắc sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã tạo một cú “shock” lớn khi đông đảo những thành phần ấy đem kiểu ăn nói thô tục, chửi thề độc địa ấy vào miền Nam, không một chút hạn chế, không một chút kiêng nể gì hết. Người lớn đã đành, luôn cả tuổi trẻ, và cả thầy cô giáo cũng chửi thề văng tục một cách rất “vô tư” cùng khắp mọi nơi…

Tình trạng này ở khắp nước chỉ mỗi ngày mỗi trầm trọng hơn. Báo chí trong nước trong tuần qua đã để ra rất nhiều trang để nói về chuyện chửi thề và nói tục của người Việt, đặc biệt là ở Hà Nội. Các tờ Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong, An Ninh Hà Nội, Lao Động … đều đăng tải những bài báo mà bình thường có thể bị coi là bầy ra những hình ảnh tiêu cực cho chế độ và nhà nước. Một giới chức giữ chức giám đốc trung tâm phát huy và bảo tồn văn hoá dân tộc có nói với một tờ báo rằng ông ta đã đi rất nhiều nơi trong nước và nhận ra rằng không một nơi nào nói tục và chửi thề nhiều bằng Hà Nội.

Như vậy, chuyện chửi thề là chuyện lan rộng và rất nghiêm trọng đến nỗi ngay trước mặt cả các cán bộ cao cấp của nhà nước người dân vẫn văng tục và chửi thề một cách thoải mái (thì ông giám đốc này mới nghe được). Ở thủ đô, chốn nghìn năm văn vật, nhân vật này nhận định thêm rằng không một nơi nào qua mặt được Hà Nội về trò chửi thề.

Những bài báo đọc được đều lên tiếng báo động về tệ nạn chửi thề và văng tục của người Hà Nội. Nhưng có thêm một chi tiết khác mà những tờ báo này cũng như những phát biểu này đều ghi nhận là thành phần chửi thề và văng tục nhiều nhất ở Hà Nội là phụ nữ chứ không phải là nam giới. Một bài báo ghi lại nhận xét của một du khách nước ngoài rằng phụ nữ Hà Nội xinh đẹp nhưng ăn nói thô tục, chửi thề dữ quá.

Cách đây mấy tháng đã có nhiều ý kiến kêu gọi làm sạch sẽ lời ăn tiếng nói của các cán bộ nhà nước, tránh chửi bới, ăn nói xỏ xiên, dùng tiếng lóng, nói năng xách mé … nhưng cũng không đi tới đâu vì nhà nước vẫn tiếp tục lối ứng xử kinh hoàng trong khi tiếp xúc với người dân. Chuyện nói tục càng ngày càng trầm trọng thêm.

Và bây giờ, thủ đô Hà Nội đang phải nghĩ tới việc phạt những người chửi tục ở những nơi công cộng. Người ta đề nghị treo những bảng cấm trên xe buýt, trong các trường học kêu gọi dân chúng giữ mồm giữ miệng, tránh dùng những thứ ngôn từ thô tục nếu không muốn bị phạt.

Nhưng chắc chắn những răn đe đó rồi cũng chẳng đi tới đâu hết vì mấy thế hệ qua đã quá quen với lối ăn nói vô giáo dục đó mất rồi. Những thành phần vô học lớn lên từ cống rãnh thì phải ăn nói như thế chứ. Thanh lịch làm gì có nơi những thứ ấy.

Phan Văn Khải, người từng giữ chức thủ tướng, theo Lê Nhân, một người rất gần gũi với đương sự, cùng học lớp chính trị do Hoàng Minh Chính dậy, kể lại là Khải có biệt danh là Khải Đờ Mờ vì hễ mở miệng ra là phải có hai tiếng xúc phạm tới thân mẫu của mình. Có một lúc, Khải được tặng một giấy khen vì bỏ được những tiếng chửi thề cố hữu mỗi khi mở mồm. Nhưng rồi tính nào vẫn tật ấy. Tại buổi lễ khai giảng khóa chính trị Mác Lê cao cấp, có Lê Đức Thọ chủ tọa, Phan Văn Khải được chỉ định điều khiển lễ chào cờ. Trước đông đủ quan khách lớn bé, Khải đã hô lớn câu này (yêu cầu đăng nguyên văn, đừng viết tắt vì đây là lời của Phan Văn Khải) bằng giọng Củ Chi Nam Bộ: “Đù má nghiêm! Chào cờ, chào!”

Chuyện chào cờ là chuyện nghiêm trọng, trong một khung cảnh trang nghiêm mà (Khải) vẫn phải lôi thân mẫu ra … một cái thì làm sao bỏ được cách ăn nói đã quá quen mồm quen miệng như thế.

Vì thế, chuyện thay đổi lối ăn nói của người Hà Nội chắc rồi cũng chẳng đi tới đâu. Người Hà Nội đã bị làm hư mất rồi. Chửi thề, văng tục đã trở thành một chuyện không thể thiếu được. Nó là một thứ phản xạ, người Hà Nội sẽ không nói được nếu không có những câu chửi , những tiếng tục tĩu, như con chó của Pavlov, nghe tiếng chuông thì tiết ra nước miếng. Bún mắng, phở chửi, ốc lắm mồm vẫn đông nghẹt khách. Họ đến để nghe chửi, nghe những lời ăn tiếng nói thô tục. Những lời ăn tiếng nói đó đã thành một phần không thể thiếu được trong đời sống của họ. Ăn mà không nghe tiếng chửi bới mất dậy thì ăn không được.

Chao ơi “Không thơm cũng thể hoa nhài / dẫu không thanh lịch cũng người Trường An” Người Trường An đi đâu hết rồi? Nay chỉ còn bọn đười ươi đang làm xấu Hà Nội.


Vì vậy, trò chửi thề, ăn nói thô tục sẽ không bao giờ hết nơi người Hà Nội khi vẫn còn bọn đười ươi, những thứ như Phan Văn Khải và những con tương cận còn ngồi một đống ở Hà Nội.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#91 Posted : Saturday, July 11, 2015 8:21:29 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 3, 2015

NHỮNG NHÁT KÉO KHỐN NẠN


Trò chặn đường các thanh niên có mái tóc hơi dài hơn những mái tóc vừa ở trong rừng ra và thẳng tay cắt nghiến đi chỉ là một trong những việc làm không do bất cứ một thứ luật nào hay một chỉ thị nào từ “trên” truyền xuống cả.

Trò này được thấy trong những ngày đầu tháng 5 năm 1975, lúc không khí còn rất bàng hoàng khi những chiếc T-54, những đôi dép Bình Trị Thiên lần đầu tiên tiến vào Sài Gòn. Bức ảnh đen trắng tìm thấy trong một trang báo cũ ghi lại khá rõ cảnh một người lính Bắc Việt đầu đội mũ cối đang dùng kéo để cắt mái tóc một thanh niên trên một con đường nào đó ở Sài Gòn. Vài ba thiếu niên gần đó đứng ngó với những khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, lo lắng.

UserPostedImage

Người thanh niên có mái tóc không dài lắm được giữ một cách tươm tất. Anh có vẻ là một người còn đi học, có thể là đang học lớp cuối của một trường trung học nào đó hoặc cũng có thể là một sinh viên đại học. Có khó lắm, khắt khe lắm thì cũng không thể nói mái tóc với khuôn mặt, cách phục sức đó là “đồi trụy”. Người ấy có thể có việc phải ra đường, đang đi thì bị chặn lại để bị “lên lớp” bởi một tên lính Bắc Việt ngu ngơ vừa vào thành phố. Dĩ nhiên bàn tay cầm cái kéo cắt tóc có thể cũng là lần đầu tiên sử dụng cái kéo đó.

Nhưng chi tiết đó có đáng gì quan trọng. Những đường kéo đó không nhắm làm đẹp cho người thanh niên nọ. Nạn nhân của đường kéo có một vẻ nhẫn nại, chịu đựng. Với vài ba khẩu AK ở cái nút chặn ấy thì có nhẫn nại và chịu đựng cũng là điều dễ hiểu.

Mái tóc của người thanh niên được cắt một cách nhanh chóng. Sau đó chắc anh được để cho đi tiếp. Mái tóc được anh o bế bỗng nhiên bị cắt bằng những nhát kéo nham nhở, thù hận, rồi thả cho đi.

Những câu chửi thề tục tĩu nhất ngầm vang lên trong đầu của người thanh niên trong chuyến đi trở về nhà với mái tóc mới, món quà ra mắt của cuộc đổi đời vừa bắt đầu. Cuộc gặp gỡ chớp nhoáng ở góc phố, không kéo dài trong bao nhiêu lâu, nhưng cũng đủ để lại những ấn tượng không mấy tốt đẹp cho người thanh niên Sài Gòn trong bức ảnh.

Nhưng có thể anh sẽ thấy được an ủi phần nào khi biết rằng việc làm ấy mà anh phải gánh chịu không phải là chuyện khốn nạn duy nhất xẩy ra cho một mình anh. Nhiều thanh niên bị chặn lại chỉ vì ống quần hẹp, chiếc áo nhiều mầu. Một cái chai được đẩy vào ống quần, nếu không lọt thì lấy kéo cắt cho ống quần rộng thêm để hết … Mỹ Ngụy. Những chiếc chiếc áo nhiều mầu bị lột ngay ở giữa đường, lý do chỉ vì nó đế quốc quá, nó Ngụy quá, nó đồi trụy quá.

Tiên sư bố cái kéo khốn nạn và chó má đó!

Mà cũng không chỉ có thế. Những chiếc áo dài cũng bị làm khó. Khởi đi từ những chiếc áo tứ thân, qua tay của Lemur Nguyễn Cát Tường với vài thay đổi, rồi với bàn tay của phụ nữ Sài Gòn những năm sau đó đã cho những chiếc áo dài một vẻ đẹp, một nét duyên dáng để hai chữ “áo dài” đi thẳng vào tự điển Anh ngữ như Oxford (British & World English) và Webster (Third New International Dictionary). Những chiếc áo ấy cũng bị bọn mọi rợ bức tử ngay trong những ngày đầu sau khi chúng tiến vào Sài Gòn. Chúng bị chủ của chúng đem cất đi, dấu kín trong góc tủ áo, cũng có thể hai tà áo trước sau bị cắt đi, hay không được đem ra mặc nữa, chấm dứt một thời hạnh phúc… tà áo mỏng không còn buông hờn tủi, dòng lệ thơ ngây của Quang Dũng hết dạt dào và tâm tư khép mở hai tà áo của Đinh Hùng cũng không còn nữa.

Nhưng rồi tất cả những chuyện bức tử ấy vẫn không giết chết được cái đẹp của cái thành phố tôi đã sống, đã yêu, đã trung thành với nó từ hơn nửa thế kỷ nay.

Mấy em nhà quê Hà Nội lúc đầu thì kín đáo, sau thì cũng thấy phụ nữ Nam Kỳ đẹp. Những cái đít không có gân (?) như chúng đã ngỡ trong cơn hốt hoảng. Những cái gân chỉ là những cái quần lót, và những cái soutien quả là đã giúp chặn đúng được cuộc nam tiến (?) của hai cái zú (viết theo kiểu bác Hồ). Các chị ra chợ trời mua về mặc cho bõ những ngày bưng biền cơ cực. Rồi áo dài vai raglan, tà búp bâu tươi không có eo (áo) vẫn có eo (?) được đặt may và mặc với nhau làm như cả đời lúc nào cũng lịch sự lịch sàng như Nam Bộ, Nam Kỳ chúng tôi không bằng.

Thế là mấy con đười ươi cái vợ của những đười ươi đực Ba Ếch, Trọng Lú… mỗi khi đi đây đi đó đều lôi áo dài ra diện, thứ áo mà chúng đã có một thời căm thù đến tận gan tận tủy.

Sao không khăn giữ những nét đẹp cách mạng bưng biền với nhau nữa ?

Cứ xem mấy em bần cố… lông xúng xính quần là áo lượt là lại lộn ruột. Nhưng nghĩ lại thì cũng tội nghiệp chúng nó. Cuối cùng thì chúng nó cũng nhìn ra đâu là đẹp, đâu là xấu…

Những chiếc áo dài, những mái tóc, những tà áo, những vạt áo ấy mới đích thực là cái đẹp. Tội nghiệp có thể là người bộ đội chặn người thanh niên cắt mái tóc của anh.

Bây giờ, ở một ngôi làng nào đó anh bộ đội đang sống, sau khi phục viên, chắc chắn thế nào anh cũng nhớ lại cái buổi sáng hôm ấy ở Sài Gòn khi anh chặn người thanh niên ở góc phố và dùng kéo cắt mái tóc của anh. Người thanh niên ấy đang ở đâu? Mái tóc của anh có còn dài không? Liệu người ấy có tha thứ cho những nhát kéo của anh không, bây giờ những mái tóc không những đã dài mà cỏn là kiểu mẫu cho những mái tóc mà anh cho là phản động và đồi trụy trước đây nữa.

Cũng may mà anh đã không cắt những cái ống quần, những cái vạt áo dài hồi đó.

Chứ nếu anh đã làm những việc đó, thì anh còn ân hận biết là chừng nào nữa. Mấy con đười ươi cái lôi ra để làm đẹp trong khi vợ con anh thì vẫn lem luốc nhà quê nhà quáo như hồi bưng biền vậy.

Nhưng anh cũng thấy an ủi được một điều là mấy con chó cái đười ươi đó mặc cái gì thì cũng xấu như Trời có chửa hoang vậy!
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#92 Posted : Friday, July 31, 2015 11:45:24 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 10, 2015


CÁI NÒN

Vào internet đọc báo ở trong nước tôi ghét nhất là những bức hình trên báo chụp những người đàn ông đội những cái nón cối mầu cứt ngựa. Nhưng có vẻ càng ngày càng bớt thấy những cái nón đó. Chỉ có lính tráng bộ đội là còn đội chúng. Người thường không còn bao nhiêu đi ra đường với những cái nón cối nữa.


UserPostedImage

Tôi nghĩ là có mấy lý do để chúng ít còn thấy xuất hiện.

Nhìn những đoàn người di chuyển trên đường phố trong nước bằng các loại xe hai bánh, thì người ta thấy ngay là tất cả đều phải đội nón an toàn mà trong nước gọi là mũ bảo hiểm. Không đội thì bị cảnh sát giao thông chặn lại làm tiền lập tức. Đội những cái nón rẻ tiền sẽ bị coi là không đúng tiêu chuẩn cũng có thể bị làm khó dễ. Nón cối dĩ nhiên không thấy trên đầu những người đi xe gắn máy. Có một số người tìm được những chiếc mũ sắt của binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa cũng lôi ra đội cho đến khi bị bắt dẹp bỏ. Bớt đi một số khá lớn những cái nón cối đó. Xem lại những bức ảnh chụp trong thời bao cấp là thấy ngay. Những người đàn ông đủ mọi hạng tuổi đều đội những cái nón đó. Đạp xe một mình hay chở vợ, bạn gái là thế nào trên đầu cũng có cái nón cối. Một nhà báo ngoại quốc có chụp cảnh một người ngồi sửa mũ cối thuê ở trước một căn nhà tại Hà Nội quanh chỗ ông ta ngồi là ba bốn cái mũ cối. Hồi ấy, có được cái mũ là quí lắm. Hỏng hay rách thì sửa lại đội tiếp. Thành phố đầy những nón cối áo quần một kiểu trông buồn nản, thê lương hết sức. Những cái mũ cối thì ở Việt Nam cũng như những cái mũ lưỡi trai kiểu Mao và những cái nón dúm dó kiểu Khmer Đỏ đều có một nét chung: chúng rất xấu. Ngày nay ở Hoa Lục và luôn cả ở Campuchea, những kiểu mũ đó đều biến mất gần hết. Ở cả những vùng nông thôn cũng hiếm thấy. Thỉnh thoảng lắm mới thấy vài ba người già còn đội chúng. Rõ ràng là không hề có một nỗ lực làm đẹp nào khi đặt chúng lên đầu.

Chúng được thay bằng những chiếc nón bảo hiểm nhập cảng từ Trung Quốc để cho một số lãnh đạo được chấm mút. Khi không ngồi xe chạy (rất ẩu) ngoài đường thì người ta để đầu trần nếu không kiếm được cái baseball cap kiểu Mỹ, rồi đội ngược lại, xoay cái vành mũ ra đằng sau cho đúng kiểu cọ.

Như vậy, cuối cùng, những cái đẹp đã được nhận ra. Cái gọi là cái đẹp cách mạng, bưng biền làm gì có. Những thứ đó chỉ được nại ra để an ủi cho những cái xấu, những thứ đi ngược lại thẩm mỹ, để bào chữa qua quít cho trò lợi dụng những thành phần ngây thơ bị phỉnh phờ, lừa bịp suốt bao nhiêu năm để cuối cùng, sau khi đạt được cứu cánh thì bị quăng ra ngoài không thương tiếc. Bọn kia thì giành lấy chính những gì chính chúng đã hết lời miệt thị nào là đồi trụy, nào là đế quốc, nào là phản cách mạng … để sau đó chúng độc quyền ôm lấy hít hà không bao giờ chịu buông ra nữa. Mấy con vợ trông rất nhà quê của bọn lãnh đạo cũng lôi áo dài ra mặc cho bõ những ngày bưng biền cơ cực.

Nhưng cái nón cối đã có được một đời sống khá dài. Trong khi những chiếc áo trấn thủ của những ngày đầu kháng chiến sống không được bao nhiêu lâu thì những chiếc nón cối vẫn còn thỉnh thoảng được trông thấy cho đến tận ngày hôm nay, tuy nhìn chung thì cũng đã dần dần hiếm đi.

Những chiếc mũ cối ấy lại có nguồn gốc rất thực dân. Chính người Pháp đã đem nó vào Việt Nam. Nó được làm bằng bấc nên nó còn được gọi là mũ liège. Nó nhẹ, không giữ nóng nên rất thích hợp cho các vùng nhiệt đới. Ở Ấn Độ, ở Phi châu, ở Đông Nam Á nó đều có mặt. Kiểu có thể hơi khác nhau nhưng chung chung thì nó vẫn giống nhau. Bác sĩ Schweitzer đội nó ở rừng già Phi châu, toàn quyền Doumer đội nó trong bức ảnh chụp chung với vua Khải Định, phó vương Mountbatten ở Ấn Độ… và tôi cũng bị bắt đội nó trong mấy năm tiểu học. Có thể vì thế mà tôi thù ghét nó suốt bao nhiêu năm nay. Rồi những chiếc mũ đó thình lình xuất hiện tại đường phố Sài Gòn trong ngày 30 tháng 4 năm 1975 lại làm cho chuyện tôi thù ghét nó càng gia tăng thêm.

Chắc chỉ có bác Hồ là yêu nó. Người ta kể là bác yêu nó kể từ một hôm trời mưa nặng hạt, bác được các em cán bộ đứng đón, trong đó có cả (Dáng Đứng Bến Tre) Nguyễn thị Định mà hai câu thơ của Bút Tre còn ghi lại tất đậm nét:

Chị Định đón bác dưới mưa
Chị sợ bác ướt, chị đưa cái nòn…


Cái nòn (?) được bác và con cháu bác thích dùng (?) là vì thế.

Edited by user Friday, July 31, 2015 11:46:15 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#93 Posted : Friday, July 31, 2015 11:47:51 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 17, 2015

ĐẸP SAO LÀ LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG

Phải nói ngay người vẽ cái poster đó vẽ rất khéo. Những ai không phải là người Nhật hay người Việt, không đọc được chữ Nhật và chữ Việt mà nhìn tấm poster ấy thì chỉ thấy lá cờ đỏ sao vàng quang vinh (?) của nước ta để rồi nghĩ ngay rằng (nội dung của tấm poster là) nước ta đang oai hùng tiến lên cùng năm châu thế giới.


UserPostedImage

Manbiki wa hanzai desu 万引き わ 犯罪 です
"ăn cắp là phạm tội"

Tấm poster này được một sinh viên Việt Nam học tại đại học Matsuyama Matsudo, Chiba tìm thấy ở trong khuôn viên của đại học. Nửa trên của poster là lá cờ đỏ sao vàng với ngôi sao phinh phính beo béo của nước ta, không thể lầm với bất cứ một ngôi sao nào trong các lá cờ của thế giới. Thực ra trong tấm poster đó cũng không hẳn là một lá cờ, mà là một khoảng mầu đỏ chẩy loang xuống nửa dưới của tấm poster. Khoảng mầu đỏ loang che gần hết hai chữ “Trộm cắp”. Một hình vẽ bàn tay, biểu tượng quốc tế cho chữ “STOP!”. Ngay phía dưới là hàng chữ Nhật mà kiến thức rất hạn hẹp về chữ Hán của tôi chỉ đọc được lõm bõm ba bốn chữ, nhưng chắc ý nghĩa của hàng chữ Nhật ấy chắc cũng không ngoài một lời nhắn là đừng ăn cắp. Ở cuối của tấm poster là hàng chữ Việt nguyên văn: “LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG”.

Chuyện ăn cắp thì ở đâu mà lại không có. Ăn cắp không chỉ thấy ở những người thuộc riêng một quốc tịch nào nghĩa là những người ăn cắp thì nước nào cũng có. Nhưng theo một bản tin của đài BBC mới đây, thì người Việt ở Nhật dính vào hơn 40% những vụ ăn cắp vặt. Các vụ này thường diễn ra tại các siêu thị, luôn cả các cửa tiệm bán quần áo, mỹ phẩm sang trọng. Thủ phạm là những thành phần lao động, du sinh, và luôn cả các phi công và tiếp viên hàng không. Tình trạng này diễn ra nhiều đến nỗi cảnh sát của một thành phố (Nhật) nọ phải đưa người sang Việt Nam để học tiếng Việt ngõ hầu giải quyết những trường hợp ngôn ngữ bất đồng giữa cảnh sát và những người Việt phạm tội ăn cắp. Ở một số nơi đã xuất hiện những poster có nội dung cảnh cáo những người trộm cắp viết bằng tiếng Việt hăm là hình phạt sẽ rất nặng. Điều an ủi duy nhất là, vẫn theo bản tin của đài BBC, thành tích ăn cắp của người Việt ở Nhật vẫn còn thua Trung quốc.

Nhưng người ta phải đồng ý là không có một tấm poster cảnh cáo nào có nội dung độc địa (nhắm vào Việt Nam) như tấm ở đại học Matsuyama. Có thể nó cũng xuất hiện ở những nơi khác nữa chứ chẳng lẽ chỉ in ra vài tấm treo trong khuôn viên đại học thôi.

Người designer vẽ tấm poster đó rất khéo nhưng cũng rất đểu. Thay vì chỉ là mấy dòng chữ Việt cũng đủ để răn đe những người có toan tính bất lương, phạm pháp thì designer dùng ngay lá cờ và những hàng chữ Việt để đích danh nói thẳng với các công dân của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chứ không hề nhắm vào các lao động đến từ Philippines, Indonesia, Hàn quốc…

Lá cờ được ghép vào tấm poster nhưng không phải là môt lá cờ tung bay ngạo nghễ trong gió, mà là một khoảng mầu đỏ loang lổ.

Sau hết, cái đểu của người vẽ tấm poster đó ghép vào tấm poster đó là câu mà nhà nước vẫn đem ra để bảo ban, dậy dỗ những người dân cùng khổ của Việt Nam: “LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG”.

Người design tấm poster rất đểu khi đem câu này ra để mỉa mai, rỉa rói, xỏ xiên nhà nước Việt Nam… Này mấy anh kia, cứ hô hào, cổ vũ cho chuyện lao động là vinh quang thì hãy cứ nhìn lại coi người dân của các anh có làm đúng theo lời cổ vũ của mấy anh không. Họ có thực tâm tin rằng lao động là vinh quang không? Hay những công dân khốn khổ của nước Việt Nam mà các anh xuất cảng đi làm nô lệ ở khắp mọi nơi (nhưng không thấm nhuần đạo đức Hồ chí Minh và những lời kêu gọi của các anh) chỉ là thứ hàng xuất cảng trây lười, chỉ biết trộm cắp sang nước Nhật của chúng tôi và làm bẩn, làm ô nhiễm đất nước của chúng tôi.

Tấm poster xuất hiện từ hồi cuối năm 2014 nhưng tới nay, đại sứ quán của nước ta vẫn chưa có bất cứ một phản ứng nào. Không có một công hàm phản đối gửi cho chính phủ Nhật đòi tháo gỡ những tấm biểu ngữ có nội dung lăng mạ người dân và đất nước Việt Nam.

Hay là chúng nó cũng đồng tình với những lời chửi cha chúng nó lên như vậy?

Đáng lẽ ra bộ ngoại giao phải gọi đại sứ Nhật tới than phiền, đòi chính phủ Nhật phải ra lệnh cho thành phố Chiba dẹp bỏ, thu hồi những tấm poster đó và xin lỗi người Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Nhưng bộ ngoại giao, sứ quán Việt Nam ở Tokyo không hề mở mồm, mặc cho người Việt và lá cờ (dơ dáy ấy) bị mặc tình bôi bẩn thêm.

Nhưng làm thế nào được, khi mà cả nước chúng nó toàn là một bầy trộm cướp, đạo tặc với nhau. Cứ tìm chữ kleptocracy (chế độ ăn cắp) trong internet là lại thấy có tên Việt Nam ngay lập tức.


Cái danh dự của Việt Nam sau năm 1975 bị bọn chó dại ném xuống đất đen biết đến bao giờ mới gột rửa cho sạch đây!
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#94 Posted : Friday, July 31, 2015 11:51:28 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 24, 2015

TÌM NGƯỜI ĐI LẠC

Đây là một đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đọc được trên một tờ báo trong nước hồi tuần trước. Những dòng chữ này làm người ta nhớ ngay tới những đoạn nhắn tin tìm trẻ lạc trên báo chí Sài Gòn hồi trước năm 1975. Đại khái là sau mấy dòng mô tả người muốn tìm như vóc dáng, dung mạo với những nét đặc biệt, tuổi tác, quần áo mặc lúc ra đi, đoạn cuối bao giờ cũng là một hai lời hứa là muốn gì, gia đình cũng chiều theo, ai gặp, xin dẫn về địa chỉ nhà đương sự sẽ được hậu tạ, cam đoan không làm khó dễ, hệt như chủ của những con chó bị trộm sẵn sàng trả tiền chuộc “no question asked”.

Đoạn nhắn tin tìm người đi lạc đó nguyên văn như thế này:

Đàn ông, dáng người hơi lùn, mặt giống mặt lợn, 66 tuổi. Bị bệnh tâm thần, nên tin chắc mình là Chệt, xưng tên là FENG GUANG SHENG, chỉ nói tiếng Tầu tuy là người Việt 100%, luôn luôn nhận cha là Mao Ze Tung

UserPostedImage

Khi đi lạc mặc quần áo kiểu hát bộ Hồ Quảng, trong túi có một số tiền nhân dân tệ nhờ bán được một ít nước. Lạc ở Paris, thủ đô Pháp từ hơn một tháng nay không tin tức gì, có tin nói là đã chết.

Anh FENG GUANG SHENG ơi, anh ở đâu về ngay, cả nhà rất tâm tư (chữ của anh đấy). Gia đình rất cần anh. Thằng Hải (Feng Guang Hai) con chúng ta đớp chưa đủ no. Anh không về, tài sản tham nhũng mà nó vồ được chắc khó mà giữ được. Chắc em phải đi bán bánh bò bánh tiêu để sống quá. Thà trốn sang Trung quốc làm ăn mày chó còn đỡ khổ hơn.

Anh sống khôn thì tìm đường về nhà còn nếu chết thiêng thì cũng báo mộng cho em và con.

Ông bà ai thấy chồng cha, anh của chúng tôi ở đâu thì đưa giúp về nhà, chúng tôi xin đền ơn một bữa cơm lạ (cơm Tầu). Xin đừng giết, để lò heo Chánh Hưng giết đẹp hơn.

Anh FENG GUANG SHENG, anh về nhà ngay, anh muốn gì cũng được. Muốn là Chệt cũng được, cụ Xi Jiinping (Tập Cận Bình) sắp sang chơi, anh nên về đón cụ cho phải phép lại thuận lợi cho việc bán nước của anh.

Vợ anh: Roan Si Lu (Nguyễn Thị Lộc)

Con trai: Feng Guang Hai (Phùng Quang Hải) đại tá, bí thư đảng ủy, chủ tịch HĐTV Tổng Công Ty 319 bộ Quốc Phòng Việt Nam.

Em gái: Fen Shui Lian (Phùng Thùy Liên) Phó Tổng Biên Tập báo Công An Nhân Dân


Tôi đọc đi đọc lại mấy lần mà không sao đoán ra tên Việt Nam của đương sự là thằng chó gì. Chán thật.

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#95 Posted : Friday, July 31, 2015 11:53:02 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 31, 2015

MA CÔ CHÀO HÀNG

“Ma cô” không phải là một danh từ Việt ngữ. Lý do có thể là vì người Việt (trước đây) không có ai làm cái thứ công việc xấu xa, tồi tệ và khốn nạn đó. Thế nên Việt ngữ không có tiếng để gọi bọn dẫn khách cho những phụ nữ tội nghiệp và bất hạnh, những người phải đem chính ngay thân thể thể của mình ra bán để kiếm sống. Thời Nguyễn Du, tiếng Việt không có danh từ để gọi bọn thú vật ấy nên nhà thơ họ Nguyễn phải dùng ngay tên của tên đàn ông khốn kiếp Mã Giám Sinh, để gọi cái thằng đàn ông chó má chuyên đi kiếm những phụ nữ khốn khổ mang về bán cho bọn chứa điếm.

Mãi đến khi tiếng Pháp du nhập vào Việt Nam, người Việt mới quơ đại danh từ “maquereau” và giản lược nó đi thành “ma cô”, thì tiếng Việt mới có chữ mà nhà làm tự điển Đào Duy Anh phải định nghĩa là “người dẫn mối cho đĩ” cho dễ hiểu. Từ đó tiếng Việt mới có danh từ ma cô để khỏi phải dài dòng khi gọi những đứa sống nhờ cái vốn Trời cho có sẵn của những người phụ nữ khốn khổ trong những địa ngục kinh hoàng nhất trên trái đất này.

Trong khi các nghề nghiệp khác đều có những thay đổi thì nghề ma cô gần như không có những đổi thay nào đáng kể. Bọn ma cô vẫn dùng một giọng điệu cũ xưa để quảng cáo cho món hàng mà chúng muốn bán, vẫn lọc lừa thủ đoạn dối gạt cốt sao kiếm thứ đút vào lỗ miệng.

Đọc những tiểu thuyết của Nguyễn Thụy Long là thấy đầy những cảnh như thế. Tác giả Kinh Nước Đen viết về những ma cô tí hon chạy theo xe của những người đàn ông đi tìm hoa ở những xóm điếm, chào hàng bằng những câu nói không thường thấy ở những cái miệng mà tuổi tác chỉ mới lên chin, lên mười. Nào là có em là nữ sinh, nào là em vừa cắt chỉ, nào là em còn mới, không có bệnh tật gì …

Lối chào hàng như thế của bọn ma cô thì vẫn còn nguyên như từ bao nhiêu năm nay. Khung cảnh có thể khác, nhưng mục đích thì vẫn còn y nguyên, để quảng cáo cho món hàng mà chúng muốn bán.

Một tên ma cô ma cạo mới đây đã có lần sang tận nước Mỹ để làm công việc đó. Nó nói là để quảng cáo cho việc đầu tư ở Việt Nam. Nhưng điều nó nói ra thì cũng chẳng khác gì lời lẽ của những tên ma cô chào hàng, kiếm khách cho những người phụ nữ sống bằng nghề bán trôn nuôi miệng. Thay vì nói rằng Việt Nam là một môi trường rất thuận lợi cho các nhà đầu tư vì kỹ năng của người công nhân Việt Nam rất cao, lương hướng hợp lý, lại không có nghiệp đoàn để gây khó dễ cho chủ, Việt Nam có thể cạnh tranh dễ dàng với Trung quốc, hơn hẳn Philippines, Indonesia, Thái Lan… vân vân. Thay vào những chi tiết dùng để chào hàng, để hấp dẫn, lôi cuốn khách đầu tư đến Việt Nam thì miệng lưỡi của tên ma cô nói rằng hãy đến Việt Nam, vì “con gái Việt Nam đẹp lắm”.

Tình hình đầu tư thuận tiện ở Việt Nam được tô vẽ cho hấp dẫn bằng nét đẹp của phụ nữ Việt Nam. Những phụ nữ này không được làm cho hấp dẫn các nhà đầu tư bằng những khả năng của những tấm bằng MBA, của tài khéo trong các sinh hoạt thương trường, tại thị trường chứng khoán … Tên ma cô nói tới chi tiết không dính dáng gì tới chuyện đầu tư mà chỉ nêu ra nét đẹp của phụ nữ Việt Nam.

Không nói ra, nhưng chắc chắn nó muốn nói về những “vành ngoài, vành trong” , những “bẩy chữ”, những “tám nghề” như những bài học mà người đàn bà “lờn lợt mầu da”, “to lớn đẫy đà” đã hết mình dậy cho người con gái họ Vương để làm việc cho mụ.

Chi tiết về câu chào hàng khốn nạn đó được ghi lại đầy đủ trong một bài phỏng vấn mà nó dành cho một tờ báo nhà nước. Thằng ma cô ấy tên là Nguyễn Minh Triết. Cuộc phỏng vấn được thực hiện ngay trong dinh chủ tịch sau chuyến đi Mỹ của nó. Cuộc phỏng vấn được thu hình và thu thanh đầy đủ và được lưu trữ trong kho tài liệu của đảng. Chính những lời rao hàng ô nhục đó đã khuyến khích và mở đường cho hàng ngàn phụ nữ Việt đem “hàng trắng” đi bán đi bán ở khắp nơi. Dịch vụ nở rộ đến độ mới đây, Singapore đã phải từ chối cho nhập cảnh một số phụ nữ Việt Nam khi những người này tìm cách đến Singapore để cho những người dân Singapore… đầu tư mà không cần phải mất công lặn lội đến tận Việt Nam cho tốn kém.

Đau và nhục nhã cho người Việt Nam biết là bao nhiêu vì bọn ma cô khốn kiếp đó.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#96 Posted : Sunday, August 9, 2015 3:38:18 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
August 7, 2015

RỖNG TUỀCH RỖNG TOÁC



Hồi còn học tiểu học, trong những chuyến đi cắm trại, bài hát mà chúng tôi thích nhất được thầy cô dậy cho hát là bài Bạch Đằng Giang, trong đó có mấy câu đến nay, hơn nửa thế kỷ trôi qua, tôi vẫn còn nhớ: “Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng của nòi giống tiên rồng, giống Lạc Hồng, giống anh hùng Nam Bắc Trung…”

Sông Bạch Đằng thì quả là con sông “hùng dũng” đúng như lời của bài hát. Con sông đó đã đóng góp bằng dòng thủy triều lên xuống đúng giờ giấc gíúp cho hai chiến lược gia đại tài của lịch sử Việt Nam đánh tan tành quân Nam Hán và quân Nguyên không còn một manh giáp. Trong cả hai trận đánh, Ngô Quyền (năm 938) và Trần Hưng Đạo (năm 1288) đều cho binh sĩ đóng những cọc nhọn mũi bọc thép xuống lòng sông rồi nhử địch vào khúc sông có đóng cọc để quân Nam phục kích xông ra đánh đoàn tầu chiến của địch. Quân địch bị tấn công thình lình bỏ chạy thì đúng lúc đó, thủy triều rút xuống, tầu thuyền địch bị cọc nhọn nhô lên khỏi mặt nước sông đâm thủng chìm gần hết.

Một đô đốc hải quân Cao Ly, đô đốc Yi Sun-shin, mà người ta nói là gốc nhà Lý ở Việt Nam chạy qua lánh nạn, trong cuộc chiến tranh 7 năm giữa Cao Ly với quân Nhật năm 159, trên sông Myongnyang cũng dùng một chiến thuật tương tự, lợi dụng thủy triều của sông để phục kích đánh tan đoàn tầu chiến Nhật tướng Matashi Kurushima chỉ huy.

Sông Bạch Đằng xứng đáng được mô tả là con sông hùng dũng.

Hùng dũng là phải như thế. Hai chiến thắng vẻ vang của hải quân Việt Nam ở con sông này đã giữ vững được biên cương đất nước, nếu không thì người Việt đã cạo răng, thắt bím trên đầu và đi bán ve chai dầu cháo quẩy hết rồi còn chi.

Hôm nay lôi hai chữ “hùng dũng” ra nói chơi vì tuần qua mấy bản tin của báo chí trong nước cũng đem hai chữ này ra dùng để tường thuật lễ thượng kỳ của hai chiếc tầu ngầm mới mua của Nga vừa được “cõng” từ một xưởng đóng tầu ở Nga về Cam Ranh. Hai tiềm thủy đĩnh mang tên là Hải Phòng và Khánh Hòa đã được kéo cờ đỏ sao vàng lên tại bến cảng Cam Ranh. Bài báo trên tờ Tuổi Trẻ viết nguyên văn: ”Tầu ngầm Hải Phòng và Khánh Hòa HÙNG DŨNG trong lễ thượng cờ”.

Được biết hai tầu ngầm này cùng 4 chiếc khác được mua của liên bang Nga, được đóng trong xưởng đóng tầu tại St Petersburg và được đưa về Cam Ranh bằng tầu vận tải của Hà Lan. Tất cả đều không tự vận hành từ Nga về Việt Nam.

Nhưng những tin tức báo chí thì đều hô hoán lên rằng những chiếc tầu ngầm ấy đã “rẽ nước” về Viêt Nam, rằng loại tầu ngầm kilo mà Nga đóng cho Việt Nam là loại tầu tối tân hơn của Trung quốc và Ấn độ (mặc dù tất cả đều do Nga đóng).

Tầu ngầm do Nga đóng và được tầu vận tải của Hà Lan đưa về tận Việt Nam thì cũng chẳng cần phải khoe nhắng lên như thế. Thực ra thì chuyện mua tầu của một nước khác thì cũng là chuyện nước nào cũng làm, như Israel, Canada, Úc... Nga cũng nhờ Pháp đóng cho hai chiếc tầu đổ bộ chở trực thăng loại Mistral. Do đó, Việt Nam nhờ Nga đóng tầu ngầm cũng dễ hiểu.

Các tầu ngầm mà Nga đóng cho Việt Nam, khi được chuyển giao cho hải quân Việt Nam đều được “cõng” về tận Việt Nam thì cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng nói là các tiềm thủy đĩnh này rẽ nước về Cam Ranh là nói phét, nói cho sướng cái lỗ tai vậy thôi.

Nói nghe cho sướng. Chứ có gì đáng nói đâu.

Về đến Cam Ranh, nước ta liền làm lễ thượng kỳ cho hai chiến hạm. Quân ta lễ phục “hoành tráng” kéo cờ lên, chụp hình cho đẹp rồi chẳng lẽ … chấm hết. Thế là hô hoán lên rằng hai chiến hạm “hùng dũng” trong lễ thượng cờ.

Nghe “hùng dũng” thì tưởng hai chiếc tầu ngầm chạy về Cam Ranh đã khiến cho những chiếc tầu “lạ” cong đít lên chạy ra khỏi những vùng biển của Việt Nam, không dám héo lánh đến gần khu vực đánh cá của các ngư dân Việt Nam. Những cái tầu “lạ” vừa nghe nói tới các tầu ngầm Hải Phòng và Khánh Hòa là rút hết. vân vân. Nếu có như thế thì hãy nổ là “hùng dũng” chứ chỉ “chiều buồn len lén tâm tư” tiến vào Cam Ranh thì “hùng dũng” cái quái gì?

Trong cùng số báo có bản tin “hùng dũng” đó là tin hơn 9 ngàn tầu cá của Trung quốc tiến vào biển đông đi thẳng vào hải phận Việt Nam để bắt nạt ngư dân Việt.

Chẳng thấy cái tầu quái nào của nước ta ra mặt cho tầu “lạ” nó sợ gì hết. Tầu đánh cá “lạ” vẫn cứ “hùng dũng” tiến vào vùng kinh tế của Việt Nam, không coi các tiềm thủy đĩnh “hùng dũng” ra cái kilo (?) nào hết trơn. Tầu ngầm kilo (?) bị coi là không ra cái kilo (!) nào hết thì nản thật.

Thêm một điều nữa là tất cả những tầu chiến của Việt Nam mua mới dây không có một chiếc nào được đặt tên bằng tên của những nơi từng diễn ra những trận hải chiến giữa Việt Nam và Tầu trong lịch sử “hùng dũng” của chúng ta hết. Toàn những tên như Hồ Chí Minh, Hà Nội, Hải Phòng, Kiến Hòa, Đà Nẵng, Bà Rịa… Mấy cái tên này có liên quan quái gì đến chuyện đánh Tầu đâu. Còn những cái tên như Vạn Kiếp, Vân Đồn, Trần Khánh Dư, Trần Hưng Đạo… thì bố bảo cũng không dám đặt cho các chiến hạm. Phạm húy thì thấy mẹ ngay.

Vì chúng nó hèn, rất rất hèn với giặc trong khi lại rất rất ác với dân.

Hùng với chả dũng. Vẫn chỉ phét lác mấy câu rỗng tuếch rỗng toác mà thôi.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#97 Posted : Wednesday, August 19, 2015 5:12:11 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
August 14, 2015

QU’ILS MANGENT DE LA BRIOCHE

Coi bộ kế hoạch của tỉnh Sơn La định xây một tượng đài cho bác có thể không thành. Kế hoạch này vừa được tiết lộ thì liền bị đả kích rất dữ dội nêu lý do là tốn kém quá đáng trong khi Sơn La là một tỉnh nghèo đang không đủ tiền để chi cho các nhu cầu cấp thiết khác. Theo những chi tiêu dự tính, khu tượng đài này sẽ tốn khoảng 1,400 tỉ đồng, tương đương với 70 triệu đô la Mỹ.
Tỉnh Sơn La có khoảng 96 ngàn dân nằm cách Hà Nội chừng 300 km về hướng Tây Bắc. Tự nhiên chính quyền địa phương bầy ra trò xây tượng đài trong lúc trẻ em của tỉnh thiếu trường học và dân chúng thì thiếu những tiện nghi tối thiểu khác cho đời sống. Tỉnh không có bất cứ một hấp dẫn nào đối với du khách. Mà dù có được một hai kiến trúc, đền đài lăng tẩm, chùa chiền, miếu đền thì cũng không thể lôi kéo được bao nhiêu du khách trong nước cũng như ngoài nước đến để tiêu tiền. Khoản tiền đầu tư bỏ ra để xây một tượng đài cho bác chắc sẽ khó mà lấy lại được. Một tượng đài, dẫu cho có đẹp cách mấy đi nữa thì cũng khó mà qua mặt được Taj Mahal, Kinkakuji, các kim tự tháp Ai Cập, núi Rushmore, các phế tích ở Hy Lạp và La Mã vân vân.

Tượng đài của Hồ Chí Minh ở Việt Nam hiện nay không thiếu, gần như ở khắp các tỉnh tại Việt Nam đều có. Du khách tại sao phải mất tiền mất thì giờ đến ngó cái tượng của bác, cho dù tượng bác đứng hay tượng bác ngồi, vì tượng nào cũng như tượng nào vậy mà thôi.

You’ve seen them one, you’ve seen them all: thấy một cái thì cũng như đã thấy được hết. Sao phải lần mò lên tận Sơn La?

Mà nếu không là tượng đài Hồ Chí Minh thì biết làm tượng đài gì bây giờ để bằng anh bằng em? Mà rồi nếu không bầy trò xây tượng đài thì làm gì để tham nhũng kiếm tí tiền bỏ túi? Không lẽ dựng bức tượng của vài ba ông Thái, mấy ông Mèo cho du khách chiêm ngưỡng. Nhưng nhất định Sơn La phải có tượng đài. Thế là tỉnh vẽ ra kế hoạch xây tuợng đài 1,400 tỉ. Bị chê là tốn kém, lãnh đạo thành phố nói rằng tượng không thôi thì chỉ khoảng 200 tỉ nhưng nếu kể luôn cả quần (?) thể thì mới thành 1,400 tỉ. À thì ra là thế. Người ta cho bác dính vào để kiếm chác đó mà.

Chúng nó khôn lắm: kéo bác vào thì đứa nào dám chống. Chống là chống bác à? Là không yêu bác à? Là không kính bác, không mê bác, không đời đời nhớ ơn bác à?

Chúng nó đinh ninh là có bác thì nếu giở trò tham nhũng, có chấm mút thì cũng không ai dám chống. Phen này có tiền rồi nghe chưa?

Phe chống cũng khôn lắm: chúng tôi chống lãng phí, chống vì tốn kém quá chứ chúng tôi chống bác hồi nào đâu? Vẫn mê bác mà. Đêm nào lại không nằm mơ thấy bác, đêm nào chẳng nhớ chòm râu của bác. Không mê bác xe cán à nha! Thề rồi đó.

Nhưng vì có quá nhiều chống đối, nên chính phủ cũng đòi xem kế hoạch xây tượng đài lại, chưa biết coi lại rồi sẽ quyết định ra sao. Trong khi đó, cũng thấy có vài ba tiếng nói bênh vực cho kế hoạch xây tượng đài. Đại khái là tượng đài rất cần thiết để thể hiện lòng biết ơn sâu sắc với bác, nhắc nhớ mọi người về bác vân vân. Vậy nên tốn kém thì cũng vẫn phải xây tượng đài như thường. Lập luận chỉ có như thế.


UserPostedImage

Nhưng lời phát biểu bênh vực cho kế hoạch xây tượng đài được coi là ngu xuẩn nhất phải là phát biểu của Đào Ngọc Nghiêm, phó chủ tịch Hội Qui Hoạch và Phát Triển Đô Thị Việt Nam. Tài liệu về anh này cho biết là một kiến trúc sư, có bằng tiến sĩ. Anh ta tuyên bố nguyên văn: “Tôi cho rằng không nên đặt vấn đề xây tượng như thế đắt hay rẻ. Trước khi phán xét, cần phải nhìn tổng thể giá trị văn hóa. Tượng đài sẽ là động lực để tạo nên sự phát triển. Không thể nói rằng vì có nhiều người còn đói nên để tiền đó mua cơm trước. Đôi khi văn hóa phải đi trước.”

Không biết anh này học tiến sĩ ở đâu và tiến sĩ ngành gì mà ngu đến như thế. Tưởng tượng anh, vợ con anh lạc đường trên biển hay trong rừng sâu, trong sa mạc cả chục ngày đói khát gần chết, cả đoàn còn một ổ bánh mì định đem dâng bác để cám ơn bác đã tặng cô Nông Thị Xuân cái bầu, cho có văn hóa một chút, thì thằng con nhỏ và vợ bác đói quá, định xin miếng bánh ăn còn lấy sức kính yêu bác, thì anh kiến trúc sư tiến sĩ này có đem văn hóa ra, lấy cớ là cần văn hóa để không cho vợ con miếng bánh mì không?

Mẹ kiếp cả cái tỉnh Sơn La nghèo khổ ấy chắc chắn cần mấy cái trường học tử tế cho lũ trẻ, một cái bệnh viện cho ra hồn, dăm cây cầu để cho việc đi lại dễ dàng hơn chứ ai cần một bức tượng, cái nhà bảo tàng bầy vài ba thứ vớ vẩn nói là của bác, hay cái thư viện để ngày nghỉ kéo nhau đến đọc sách, xem triển lãm.

Marie Antoinette, vợ vua Louis XVI, theo một truyền thuyết, khi một cận thần cho biết là dân chúng đang rất đói khổ, một ổ bánh mì cũng không có cho đỡ đói, liền thản nhiên nói: “Qu’ils mangent de la brioche.” Ôi giời, đói thì cho chúng nó ăn bánh ngọt cũng được có sao đâu!

Chuyện này xẩy ra từ thời cách mạng Pháp. Còn thằng ngu Đào Ngọc Nghiêm thì còn đang sống ở Hà Nội và vẫn còn đang ngu tiếp. Không có cơm ăn thì xây cái tượng lên cho có văn hóa!

Chán quá là chán!
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#98 Posted : Saturday, September 12, 2015 5:42:20 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
September 4, 2015


NGÀY KHAI TRƯỜNG … MỚI

Nhà văn Thanh Tịnh vừa gửi cho độc giả của ông đoạn cập nhật hóa bài văn mà chúng ta ai cũng thuộc nằm lòng, bài viết về ngày khai trường. Ông cho biết nếu không thay đổi, bài viết nhan đề Tôi Đi Học của ông từng được cả mấy thế hệ người Việt yêu mến, khi đọc lại, có thể các độc giả ấy sẽ không còn có được những cảm thông đã có từ gần một thế kỷ nay nữa.

Chúng ta ai cũng nhớ mấy câu trong đoạn mở đầu của đoạn văn xuôi đầy chất thơ đó của Thanh Tịnh: “Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường… Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy …”

Thanh Tịnh bỏ hẳn những đoạn sau đó và viết lại như thế này: “Tôi không mặc chiếc áo vải dù đen như thằng học sinh ngày xưa mà cha Thanh Tịnh tả, tôi mặc chiếc áo trắng đã ngả sang mầu cháo lòng tôi đòi mẹ mua cho cái mới mà mẹ tôi vẫn chưa mua. Trên cổ quàng chiếc khăn đỏ mà mẹ tôi bắt buộc vào cổ, cái khăn tôi ghét cay ghét đắng không bao giờ muốn tròng vào, vậy mà mẹ tôi vẫn bắt tôi phải đeo vào cổ mới cho tôi đi học, nói rằng tôi là cháu ngoan bác Hồ thì phải đeo vào mới được đến trường. Tôi biết tôi cóc phải cháu ngoan bao giờ hết mặc dù trong lớp treo đầy những khẩu hiệu kêu gọi học tập theo gương đạo đức của bác Hồ, lại còn bắt học sinh tuyên thệ mới được đeo khăn quàng đỏ của thiếu nhi tiền phong. Mẹ kiếp cháu ngoan cái con củ … cải.

Tôi nhớ lại những ngày nghỉ hè tuyệt vời không phải đến lớp, rảnh rỗi lại còn thỉnh thoảng ra chợ nhìn thấy thầy giáo đứng bán rau, tôi giả vờ mua rau rồi vứt xuống bỏ đi cho bõ những ngày trong lớp bị nó gọi lên bảng làm khó.

Năm nay tôi đã lớn nên mẹ tôi không còn nắm tay dẫn đi học nữa, tôi cứ tha thẩn trên đường trở lại trường. Tôi trông thấy thằng Tí Cu, con thằng chủ tịch xã, đang đi trước. Thằng khốn nạn Tí Cu cầm con dế mới đang áp vào tai không biết nó nói chuyện với ai. Sao mà tôi thèm được như nó làm vậy! Nó còn có phây búc mở ra xem bao nhiêu thứ hơi bị vui, nào là mấy con học trò chỉ lớn hơn tôi một hai tuổi cũng đã có người yêu, ghen nhau, đánh nhau xé áo nhau bị bạn thu được cảnh cởi trần cho lên phây búc xem thích quá. Tôi lấy tay thò vào cái ba lô xem con dao Thái Lan có còn không, thì yên trí là vẫn còn. Năm nay thằng nào đụng vào bố, bố cho một nhát là đi gặp bác Hồ lập tức. Tôi thấy yên bụng lạ thường. Năm ngoái trong lớp tôi đã có mấy trận đánh nhau mà toàn con gái đánh con gái thôi. Bọn con trai thì đứng xem còn lấy dế ra quay video cho lên phây búc. Có đứa còn xúi bọn con gái xé áo xem cho vui. Mà sao chúng nó đánh hay thế, vừa đánh vừa chửi nghe sướng cả lỗ tai. Còn có vụ thầy giáo bị học trò bức xúc chạy lên bục tung chưởng đấm đá, lên gối xem sướng con mắt.

Trước cửa trường bọn học sinh đến đã đông, tụ tập nói chuyện và chửi tục vang một khu. Đừng tưởng là tôi không biết chửi tục nhá. Ông chửi lành nghề lắm đấy. Cứ thử chọc ông lên mà xem. Bà ngoại tôi hồi còn trẻ chửi mất gà hay đến độ những đứa trộm gà trong làng động lòng phải ném vào sân nhà luôn cả những con gà không phải của bà tôi. Đến mẹ tôi thì nghề chửi đã cao tay nghề lắm rồi. Cả các thầy giáo cô giáo cũng nói tục hay lắm. Ngay Phan Văn Khải, một lãnh đạo nước ta có hôm trước mặt Sáu Búa Lê Đức Thọ cũng chửi lớn “Đù má chào cờ… chào!” thì tại sao tôi không được chửi tục?

Nghĩ tới việc phải đi học thêm vài năm nữa mà thấy mệt. Tôi chỉ mong sao chóng ra trường đi xuất khẩu lao động chứ học nữa mà làm gì. Như đồng chí Ba Ếch có học Luật ngày nào đâu mà vẫn xưng là có cử nhân Luật đó thôi. Muốn có bằng gì thì cứ làm như nó. Hay nếu không thì mua bằng giả, thuê người học, thuê người thi hộ. Đi thi thì phao trắng cả sân trường, tha hồ có bằng giả bằng thật rồi bỏ túi chạy đầy đường cho vui. Ngay bây giờ đang có cả trăm nghìn thằng cử nhân thạc sĩ thất nghiệp chạy nhông đầy đường thì đi học làm con mẹ gì.

Chẳng biết năm thằng thầy nào sẽ dậy chúng tôi tiếng Anh. Tiếng Nga thì chỉ có chó mới học. Tôi có cuốn sách dậy tiếng Anh hay đáo để. Thí dụ con-cu-lây-tinh, rồi lại min-mai-địt… không biết là gì nhưng đọc lên là thấy mê luôn. Nếu học xong tiếng Anh là tôi đi kiếm việc ngay. Không đi Hàn quốc, Nhật thì Hương Cảng, Thái Lan, Singapore … cũng tìm được việc. Có việc xong còn làm thêm việc chôm chỉa ở các cửa hàng để tăng thêm thu nhập. Có những đứa đi xuất khẩu lao động vài năm là có tiền tậu nhà tậu xe. Con Kiều Trinh xuất ngoại ăn cắp bị bắt rồi có sao đâu, vẫn lên truyền hình nhí nhố như thường. Mấy con bạn cùng lớp chắc cũng nghĩ như tôi, mong sớm ra khỏi trường để còn đi lấy chồng Đài, chồng Hàn chứ cũng chẳng thèm ngó bọn tôi đâu. Vài năm sau thân tàn ma dại thì lại về nước tìm chúng tôi mà lấy chứ còn lấy ai nữa. Nghĩ thế là tôi lại thấy yên lòng.

Tôi vào trong sân trường và thấy cha hiệu trưởng hắc ám đã đứng trên hàng hiên. Cha này năm ngoái bị tố là dụ dỗ vài ba nữ học sinh vào nhà nghỉ mà rồi có sao đâu hệt như thằng hiệu trưởng Sầm Đức Xương rủ mấy nữ sinh làm trò dâm đãng mà vẫn được một con mụ điên làm báo gọi tôn lên là “vị hiệu trưởng” đó thôi!

Tôi xếp hàng vào lớp, ngồi lại chỗ cũ. Thằng bạn năm ngoái đã bỏ học vì bố nó ngáo đá bị đi cải tạo, mẹ nó lấy ngay thằng cán bộ trong xóm.

Tôi ngồi xuống ghế, chợt nghe từ đàng sau vọng lên giọng nói quen thuộc của một thằng bạn khác biến mất suốt mùa hè bỗng đưa tôi về thực tế: "Tổ tiên sư cha mày, cũng đi học đấy à?”

Nghe nó chào lập tức tôi biết là thật chứ không phải là đang nằm mơ: đéo mẹ nó… hôm nay tôi đi học thật mới đểu chứ!

Tôi tháo cái khăn đỏ chết tiệt ra khỏi cổ áo và kiểm soát lại để biết con dao Thái Lan vẫn còn nguyên.



TRẢ TÁC QUYỀN CHO BÀI “TIẾN QUÂN CA”



Chắc chắn trên thế giới này chỉ có Rabindranath Tagore là người làm được việc viết hai bài quốc ca cho cả Ấn Độ lẫn Bangladesh. Nhà thơ Tagore được cả ba nước Ấn Độ, Pakistan và Bangladesh nhận là công dân của mình vì ông ra đời tại Bengal, một vùng thuộc lãnh thổ Ấn Độ khi Ấn Độ còn là một thuộc địa của Anh. Khi bán đảo Ấn Độ được trả độc lập thì bán đảo này bị chia thành hai quốc gia là Ấn Độ và Pakistan. Pakistan lại có Đông và Tây Pakistan. Bengal thuộc đông Pakistan nên Pakistan coi Tagore là người Pakistan. Khi miền đông Pakistan tách khỏi Pakistan để thành một quốc gia độc lập lấy tên là Bangladesh thì sinh quán của Tagore lại nằm trong lãnh thổ của Bangladesh nên Tagore cũng được Bangladesh coi là công dân của mình. Vì thế, nhà thơ từng được trao giải Nobel Văn Chương 1914 có tới ba quê hương, là công dân của cả ba nước. Bài quốc ca ông viết cho Ấn Độ thì vẫn tiếp tục được dùng ở Ấn Độ. Bài ông viết cho Pakistan thì Bangladesh dùng làm quốc ca.

Trên thế giới chỉ có một Tagore có được vinh dự đó.

Viết một bài hát mà được dùng cho cả một dân tộc, một quốc gia thì đúng là một vinh dự. Những người viết những bài Star Spangled Banner, La Marseillaise, Advance Australia Fair, God Defend New Zealand, O Canada, God Save the Queen… đều được hưởng những vinh dự không kém Tagore bao nhiêu.

Nhưng không một tác giả nào nghĩ tới chuyện đòi tiền tác quyền cho các tác phẩm của họ. Những ca khúc họ viết được dùng làm quốc ca, được các dân tộc này hát lên, tấu lên đã là những vinh dự lớn hơn tất cả tiền bạc mà các dân tộc hát những ca khúc đó mang tới cho họ.

Bài quốc ca Việt Nam Cộng Hòa tuy được viết bởi một nhạc sĩ đi theo Cộng sản nhưng chúng ta, thời Cộng Hòa cũng như ở hải ngoại vẫn tiếp tục dùng nó mặc dù Lưu Hữu Phước đã có lần đòi cấm sử dụng nó. Chúng ta vẫn dùng nó vì nó được viết ra khi tác giả chưa phải là một người Cộng Sản. Và cũng có thể, hay có phần chắc chắn, là ông ta bị ép buộc phải nói như thế. Bài Tiếng Gọi Thanh Niên của Lưu Hữu Phước đã được nhuộm bằng máu của người Việt không Cộng Sản để bảo vệ tự do trong suốt nhiều năm nên nó đã trở thành tiếng nói, thành biểu tượng của chúng ta, không ai có thể lấy nó đi, hay phản đối, không cho chúng ta dùng nó.

Trong khi đó, một sáng tác của Văn Cao, bài Tiến Quân Ca, đã được dùng làm quốc ca của Cộng Sản ngay từ ngày 13 tháng 8 năm 1945. Hồ Chí Minh đã nói rõ trong bài phát biểu tại trước nhà hát lớn Hà Nội. Việc dùng bài Tiến Quân Ca làm quốc ca cũng được ghi trong điều 3 của bản hiến pháp Việt Nam Cộng Sản.

Trên thế giới, việc đòi tác quyền cho những bài quốc ca hầu như chưa bao giờ được nghe thấy. Tác giả của những nhạc phẩm đó, một số đã ra đi từ trước khi có những luật về tác quyền, hay có những trường hợp không ai biết họ là ai, những người khác thì coi tác phẩm của mình được dùng làm quốc ca cũng đã là vinh dự lớn hơn là tiền bạc trả cho tác quyền.

Trường hợp hai bài quốc ca của Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cũng thế. Với Lưu Hữu Phước, các chính phủ Cộng Hòa, cho dù muốn trả tác quyền, người ta cũng không biết kiếm ông ta ở đâu trong vùng kiểm soát của Cộng Sản. Còn Văn Cao, nhờ viết bài Tiến Quân Ca, ông đã thoát, không bị trù giập trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm cũng đã là quí lắm rồi. Có điên hay không mà đòi tác quyền cho bài ca đã cứu được ông trong vụ đàn áp Nhân Văn Giai Phẩm.

Năm 2010, ngày 21 tháng 6, cơ quan đặc trách bản quyền tác giả ở Hà Nội nhận được thư của bà Nghiêm Thúy Băng, quả phụ nhạc sĩ Văn Cao đề nghị “hiến tặng bài Tiến Quân Ca cho đảng, chính phủ và toàn dân”. Phía nhà nước im không nói gì đối với đề nghị của gia đình Văn Cao. Và vì thế, mới đây một tổ chức bảo vệ tác phẩm và tác quyền ở Việt Nam đòi thu tác quyền của bài Tiến Quân Ca trong các buổi trình diễn ca nhạc. Vì thế, nhà nước mới vào cuộc và kêu gọi ngưng việc này.

Ngưng là phải. Đòi thu phí tác quyền mỗi khi hát bài Tiến Quân Ca rồi không chó nào thèm hát thì quê biết là chừng nào. Việc thu phí của phần ca từ không chính thức của bài hát này cũng sẽ không thể làm được vì không ai biết thiên tài nào đã viết chúng. Không ai tìm được họ vì nếu tìm được thì đương sự sẽ khó mà toàn thây với các “đồng chí”. Nhưng trong những năm học tiểu học ở Hà Nội, bọn nhãi con chúng tôi cũng có một vài đứa trong lớp mới từ vùng Việt Minh về thành hát bài Tiến Quân Ca để bị những nhóc con khác trong lớp hát lời phản động để chọc quê trong đó có câu “…ngồi trong lớp kiến cắn sưng … đài dấu (?), xuống nhà thương xin thuốc côn đờ măng…”

Nếu trả tác quyền, tôi muốn trả tác quyền cho thiên tài đặt lời nhảm này, người đã cho chúng tôi biết bao nhiêu là trận cười đã đời trong sân trường …

Có một điều về bài quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, đó là bài ca này không hề có một lời ca nhảm nhí nào. Bài Tiến Quân Ca thì có ít nhất là hai ba lời ca: “Đoàn quân Tầu ô (quân tướng Lư Hán đi tước khí giới quân Nhật) đi sao mà ốm thế bước chân phù lang thang trên đường Việt Nam...”

Phải chăng đó là thái độ của người dân Việt đối với nền cộng hòa?
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#99 Posted : Tuesday, September 22, 2015 4:28:13 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
September 11, 2015


MỪNG MỘT CÁI ĐƯỢC KHÔNG?


Tuần trước là ngày quốc khánh của nước ta, nhưng rõ ràng là rất nhiều người không tìm thấy được cái quái gì trong ngày 2 tháng 9 để mừng cả.

Sau 70 năm kể từ ngày bác tuyên bố mấy câu ấm ớ ở vườn hoa Ba Đình để thành lập nước “Việt nam to thế Việt nam mẹ sề” như người dân Hà Nội thêm vài ba cái dấu vào những khẩu hiệu bằng tiếng Anh kẻ vội vã trên những bức tường khắp Hà Nội: VIETNAM TO THE VIETNAMESE.

Đó là năm 1945, tính tới năm 2015 là đúng 70 năm. Nếu cứ tính 25 năm là một thế hệ thì nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, rồi đổi thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đã là có ba thế hệ người Việt sống dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam. Nhưng những điều hứa hẹn độc lập tự do hạnh phúc mà bác Hồ thuổng của anh Tầu Tôn Dật Tiên (thuyết Tam Dân: dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc) vẫn chỉ là những khẩu hiệu rỗng tuếch, những hứa hẹn nhảm nhí mà người dân bị nhồi nhét vào đầu. Độc lập tự do hạnh phúc đã trở thành trò cười khi bị bắt buộc viết cả vào trong những tờ đơn xin nghỉ học hay những hồ sơ li dị, tranh chấp vài ba chuyện nhỏ nhít trong đời sống không mấy hạnh phúc của một đất nước không độc lập mà cũng chẳng bao giờ tự do.

Mở miệng ra là ra rả khoe tự hào về đủ thứ nào là đánh thắng mấy đế quốc, lãnh đạo thì toàn là những đỉnh cao trí tuệ con người, đất nước thì đang trên đường tiến mau tiến mạnh tới thiên đường bánh vẽ, rồi để chỉ biến người Việt thành những thành phần bị khinh bỉ, bị kỳ thị vì những trò ăn cắp ở hết Nhật, Đài Loan, Hàn Quốc, Thái Lan … hay chỉ giỏi đi làm đầy tớ hay làm đĩ ở các nước ngoài và mới đây một số khá đông đảo còn bị chặn ngoài phi trường Singapore không cho nhập cảnh vì bị nghi là có những âm mưu không tốt đẹp du nhập vào Singapore.

Không thể tiếp tục đổ vấy những chuyện xấu xa ấy cho Mỹ Ngụy được nữa. Gần nửa thế kỷ áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản lên miền Nam đã khiến miền Nam cũng đã học được nhiều cái xấu xa của miền Bắc mà nếu cái chủ nghĩa khốn nạn đó không sớm ra đi thì tất cả những cái bẩn thỉu khốn kiếp sẽ hoàn toàn phủ chụp lên toàn thể một đất nước đã có một thời rất đẹp đó.

Trong ngày 2 tháng 9 vừa qua, lại diễn ra cảnh “bao nhiêu cờ kéo với đèn treo” (thơ Nguyễn Khuyến) rực một trời đỏ, đi đâu cũng thấy biểu ngữ ca ngợi chế độ đọc phát mệt. Nhưng trong số những băng rôn (banderole) treo đầy đường người ta tìm thấy một cái đọc lên nghe lại rất được. Tấm băng rôn này treo ở đâu thì không biết nhưng rõ ràng là được treo trên một con đường đẹp hai bên có cây xanh, nhà cửa ngăn nắp treo đầy cờ đỏ sao vàng. Tấm băng rôn có hàng chữ nguyên văn như thế này: MỪNG QUỐC KHÁNH 2/9 MỪNG NGÀY MẤT CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH.


UserPostedImage

Những chữ trên băng rôn xuất hiện liền nhau, cùng một hàng, không chấm phẩy gì hết để đọc nguyên một hơi tuồn tuột một lèo.


Đọc liền một lèo có thể là vì người ta coi hai biến cố đều quan trong ngang nhau và cùng xẩy diễn trong cùng một ngày. Nước ta lấy giỗ làm chạp, cử hành cà hai ngày cho tiện việc sổ sách, đỡ phải làm thành hai ngày như “hăm mốt Lê Lai, hăm hai Lê Lợi”. Nhập hai ngày làm một, để lỡ các nước, vì nghi lễ ngoại giao, có mừng quốc khánh nước ta thì cũng có lời mừng luôn cả bác Hồ.

Nhưng mừng gì cho bác Hồ? Mừng sinh nhật bác? Không. Mừng bác có cô Nông Thị Xuân cho vui đời cách mạng? Chắc không. Mừng bác không dính cái bầu số hai với cô Xuân? Không. Thế thì mừng cái gì liên quan đến bác bây giờ?

Thì liền được hai câu lục bát của nhà thơ Bút Tre gợi ý và giúp trí nhớ:
Tin đâu như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần

Thế là viết cha nó hai chuyện vào cùng một dòng cho tiện việc. Làm luôn cho trẻ nó mừng. Mừng ai cũng vậy, mừng bác, tôi cám ơn. Thế là mừng uôn ngày mất chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bác chết, như thế là ngày 2 tháng 9 có hai quả mừng: mừng quốc khánh là một; điều mừng số hai là bác mất. Nói cách khác là bác chết.

Thông thường cứ mở nhừng trang cáo phó trên báo ra là người ta bao giờ cũng đọc được những câu như “chúng tôi đau đớn báo tin buồn” hay “tang gia đồng khấp báo” mặc dù có những người chết trong lúc còn sống cũng chẳng ra gì, chết đi là mọi người mừng vui, thở ra nhẹ nhõm. Nhưng không thấy có một sự mừng vui nào được nói lên, được rêu rao lớn ở khắp đầu đường xó chợ để mọi người hả hê vui mừng về cái chết của một thằng khốn nạn nào đó cả.

Đến nhà quàn viếng người chết, bắt tay những ngưởi trong tang gia mà nói “Xin góp vui với ông, với bà” thì chắc chắn là ốm đòn như truyện “tù lì tám tiền” mà Huình Tịnh Của kể hồi nào. Có bao giờ lại vui mừng vì một người ra đi đâu? Thế thì tại sao lại “mừng ngày mất chủ tịch Hồ Chí Minh”?

Một trường hợp “Freudian slip” chăng? Lỡ mồm lỡ miệng ư? Chắc không. Vì một tấm băng rôn như thế không thể là kết quả của những lầm lẫn của một người, mà phải là công việc của nhiều người. Phải duyệt đi duyệt lại không phải chỉ bởi một người. Mà phải là việc của nhiều người.
Hay là bây giờ, cuối cùng cũng đã có nhiều người thấy được chuyện bác chết là một điều vui mừng như chúng ta đã nghĩ từ bao nhiêu lâu nay? Bác sống chỉ làm bẩn đất nước mà thôi.

Nên bác chết thì mừng là phải.


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#100 Posted : Tuesday, September 22, 2015 4:29:14 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
September 18, 2015


NỖI BUỒN PHÂY BÚC

Là người ngồi trước cái computer mỗi ngày một khoảng thời gian lâu hơn ngó mặt … người thật, tôi phải nói ngay và thú nhận ở đây rằng tôi rất chậm tiến và rất nhà quê về facebook. Trò chơi này đã có mặt từ cả hơn một chục năm, nó đã đi tới khắp hang cùng ngõ hẻm, tận rừng già Phi châu, đã về tận Việt Nam, tới cả những nơi chó ăn đá, gà ăn muối, luôn cả những nơi tôi không có thể ngờ tới… đến nỗi nó đã trở thành “thân thương” và được gọi thân mật (?) là phây búc thì cho mãi tới gần đây, tôi vẫn không biết gì về nó.

Đủ mọi loại người đã dùng nó cho đủ mọi thứ việc, đủ mọi thứ chuyện, như làm quen với nhau, thông tin với nhau, kể cho nhau về đủ mọi thứ chuyện trong đời sống, trăm thứ bà dằn không thể nào kể ra cho hết được. Làm quen nhau, biết nhau, tìm gặp nhau, hò hẹn nhau, rồi đè ra cưỡng hiếp ngay sự quen biết (mới) đó, rồi đem sự quen biết (mới ấy ) bán vào những ổ điếm như đã nhiều lần báo chí trong nước loan tin. Hay rủ nhau ra trước cổng trường thanh toán vài ba chuyện bất bình rồi nhờ bạn dùng điện thoại smart phone thu hình lột quần áo của nhau, đăng lên phây búc cho cả năm châu bốn biển coi chung cho biết. Thì trong lúc đó, con người cù lần này vẫn không biết gì về phây búc.

Con người cù lần vẫn tiếp tục đi cạnh cuộc đời, vẫn ái ân lạt lẽo của … phây búc. Cho đến tận cuối tháng 8 của năm 2015, hôm tôi đến thăm một người bạn và phải nuốt một cục tự ái to tổ chảng, bẽn lẽn thú nhận là chưa có phây búc, cũng không biết phây búc là gì. Người bạn hỏi là có muốn có phây búc không rồi khi được trả lời là có, thì người bạn hỏi thêm dăm ba câu về thân thế, về cuộc đời ái tình và sự nghiệp (không huy hoàng mấy), và những ngón tay thoăn thoắt của nàng lập cho tôi một phây búc cho đỡ mắc cở với bạn bè.

Nhờ đó, tôi hiểu ngay tại sao chung quanh tôi, ở đâu ai cũng chăm chú ngó vào cái màn ảnh nhỏ xíu, ngón tay lúc thì gạt, lúc thì chọc chọc vào cái màn hình. Ngay cả những cô bé chú bé nhỏ xíu cũng thoăn thắt những ngón tay trên những chiếc smart phone.

Và từ hôm ấy, gần hai tháng nay, đời sống của tôi cũng có những thay đổi. Tôi phải nạp thêm điện vào điện thoại mỗi ngày hai lần thay vì một lần như trước. Lý do là thời gian mà tôi ngó vào cái điện thoại rõ ràng là đã gia tăng. Thời gian nhìn vào cái computer giảm bớt đi nhiều. Nhưng vừa có phây búc thì tôi liền thấy mình nộ khí xung thiên ngay lập tức. Dựa trên mấy chi tiết bạn tôi cung cấp, phây búc liền ghi xuống một chi tiết tôi không bao giờ đồng ý và cung cấp. Phây búc tự tiện cho tôi là người của thành phố Hồ Chí Minh! Chi tiết này khiến tôi phải lập tức sử dụng ngay những chữ chửi thề tục tĩu nhất trong cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt để nói rõ tôi không bao giờ, không một ngày nào sống ở cái thành phố mang tên một thằng bồi tầu rồi chính cái thằng ấy lại trở thành một thằng bồi Tầu (!).

Nhưng tôi bắt đầu ghiền phây búc từ lúc nào không biết. Thỉnh thoảng, nói đúng ra là cứ vài ba phút, tự nhiên tôi lại mở phây búc ra, check vài ba cái trang của mấy hãng tin, dăm ba người bạn xem có gì mới không. Hầu hết những lần như thế thì cũng chẳng có gì mới. Nhưng chuyện mở phây búc trở thành một thói quen, một hành động vô thức: tôi mở ra không vì một lý do gì hết.

Tự nhiên những chuyện ấm ớ đập vào mắt, bất kể tôi có đi kiếm hay không. Có những chuyện hoàn toàn vô bổ có lẽ cũng chẳng có bao nhiêu người quan tâm hay muốn biết. Một cái sinh nhật, một món ăn vừa được thưởng thức, một cái áo mới, một quen biết tình cờ mới gặp lại, một đứa con, một đứa cháu mới ra đời, một chuyến đi mới thực hiện…Những chuyện đó được “bốt” lên phây búc thì cũng chẳng sao, cũng chẳng gây phiền não cho bất cứ ai. Nhiều khi những chuyện đó lại làm được việc thông báo một số chuyện về những quen biết lâu không gặp hay không có tin tức.

Thế nhưng nhiều khi phây búc cũng lại rất vô tình. Cũng không thể trách những vô tình đó được. Phây búc nhận được gì thì “bốt” lên cái ấy. Nhất là những cái ấy lại được gửi tới bằng tiếng Việt. Có bao nhiêu người biết tiếng Việt trong số hơn một ngàn bẩy trăm người làm việc cho phây búc. Hơn nữa làm sao đọc hết được hàng tỉ phây búc mỗi ngày. Thí dụ một bản tin về một người bị một tai nạn mất hết khuôn mặt, mắt mũi, hay về một phụ nữ trẻ bị vẩy nến vừa qua đời… rồi ngay phía dưới là những bức ảnh của một phụ nữ uốn éo với những trang phục rất đẹp mời đi dự một party sang trọng…

Đồng ý là phê búc không có lỗi trong những chuyện như thế. Mà thật ra cũng chẳng phải là những cái lỗi nào hết. Chúng ta vẫn phải sống đời sống của chúng ta bất kể những chuyện gì đang xẩy ra chung quanh. Không một ai có lỗi cả.

Nhưng những chuyện như thế vẫn xẩy ra. Đó là những chuyện rất là obscene, chữ mà tôi không biết dịch sang tiếng Việt ra làm sao.


Đọc mấy trang phây búc này bỗng chán đời không thể tả được. Thà không có trang phây búc còn hơn.

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
Users browsing this topic
Guest (2)
7 Pages«<34567>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.