Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

7 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
phamlang  
#21 Posted : Sunday, March 9, 2014 4:21:02 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 3 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Mới đây, tại buổi sinh hoạt của hội cựu nữ sinh một trường trung học nọ, tôi được xếp cho ngồi cạnh hai cựu giáo sư của trường. Đang sung sướng và hân hạnh được gặp hai nhà giáo khả kính, ôn lại một số chuyện cũ của thời đi học, thì niềm vui của tôi bị cắt đứt ngang. Một phụ nữ mà tôi nghĩ là một cựu nữ sinh của trường đến tận nơi, yêu cầu hai vị giáo sư này chuyển xuống ngồi ở một hàng ghế dưới để dành các ghế hàng đầu cho những người khách khác chưa tới. Tuy không biết những người khách chưa tới là ai nhưng tôi chắc không phải là ông bà Obama. Dẫu thế, tôi vẫn thấy rất khó chịu. Hai vị cựu giáo sư này không tự ý chiếm lấy hai chỗ của hàng ghế đầu. Cả hai được một cựu nữ sinh khác dẫn đến tận nơi mời ngồi xuống ghế, để rồi mấy phút sau, hai cụ bị bà cựu nữ sinh yêu cầu đổi xuống hàng ghế dưới, nhường chỗ cho người khác. Tôi bị cản ngay lúc ấy nên đã không nói được vài ba lời phải quấy với người đàn bà ấy. Mãi sau buổi lễ, tại một tiệm ăn, khi ngồi ăn với một số bạn bè, tôi mới nói lên được (thẳng vào mặt của bà ta) việc làm sai quấy của bà ta, việc làm mà tôi chắc chắn bất cứ ai nghe qua cũng thấy rất khó chịu.

Trước hết, hai vị cựu giáo sư đã không tự ý ngồi xuống ở hàng ghế đầu, mà hai cụ đều đã được ban tổ chức đưa tới tận nơi. Nếu có lầm lẫn trong việc xếp chỗ (đưa hai cụ lên ngồi hàng ghế đầu) thì việc yêu cầu hai cụ đổi chỗ cũng đã là việc rất không nên. Đằng này, hai cụ rất xứng đáng được mời ngồi ở hàng ghế đầu. Hai cụ đều là những người có tuổi. Đã chắc gì những người khách chưa tới đó đáng được nể trọng hơn hai cụ về tuổi tác?

Hai cụ không thể bị đối xử như vậy. Hai cụ phải được dành cho những cách đối xử trân trọng hơn những người khách chưa tới. Giản dị là vì hai cụ đều là những người từng dậy ở cái trường có tổ chức cựu nữ sinh ấy.

Sau ít phút thì những người khách mời được dành cho hàng ghế đầu cũng lục tục kéo tới. Buổi lễ bắt đầu sau đó, và những người khách đó liền cười nói trò chuyện với nhau thoải mái bất kể nỗ lực thông dịch sang tiếng Anh của ban tổ chức. Tôi nhìn sang thì thấy mấy khuôn mặt đã gặp vài ba lần ở mấy buổi sinh hoạt khác. Họ là những đại diện của mấy khu vực thuộc địa phương, chứ chưa phải là cỡ tiểu bang, và lại càng không phải là cấp liên bang. Những người ấy, có người tuổi tác có thể chưa bằng con cái của hai vị cựu giáo sư. Những đóng góp của họ cho ngôi trường trung học cũ ở Việt Nam phải nói ngay là không có gì. Vậy mà họ được dành cho cách đối xử trịnh trọng hơn là cách đối xử mà người cựu nữ sinh kia dành cho hai cựu giáo sư. Bậy hết chỗ nói.

Kế đến, những người này được mời lên nói dăm ba câu và tặng cho hội cựu nữ sinh mấy tấm bằng khen (tiền chế) mà bất cứ một tổ chức nào mời họ đến, họ đều in ra để tặng cho có lệ. Có một tấm tưởng lục tặng cho hội thì in sai cả tên trường, thành trường TRUONG VUONG. Làm việc như thế thì họ coi ngôi trường của hội có ra cái gì đâu, mà họ lại vẫn được trọng vọng hơn là hai cụ giáo cũ của trường? Một phụ nữ dân cử khác thì trọ trẹ vài câu tiếng Việt đánh dấu sai bét, đọc sai lên sai xuống rồi quay ra cười ngặt nghẽo mãi. Hai người phụ nữ được mời lên sân khấu thì phục sức như vừa đi chợ về. Đôi ba câu phát biểu không sửa soạn trước cùng với lối ăn mặc như vừa kể có phải là thái độ trân trọng đối với ngày hội của trường và cần được đối xử tử tế hơn là cách đối xử dành cho hai cựu giáo sư của trường không?

Tất cả, sau khi xuất hiện cho có lệ thì bỏ về ngay, trong khi đó, hai cô giáo cũ của trường thì ngồi lại đến tận phút chót và lại còn có quà bằng hiện kim không nhỏ cho quĩ hoạt động của trường. Trong khi đó, quà của những ông bà dân cử cho hội chỉ là mấy tờ tưởng lục gọi là ghi nhận việc làm của hội. Rồi liền tất tả biến ngay.

Như vậy, ai là người nên được đối xử tử tế hơn trong dịp này?

Nên nhớ những người đại diện đó cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ. Họ cần phiếu của chúng ta. Nếu chúng ta không đi bầu, không bỏ phiếu cho họ thì họ không thể ngồi vào được những chiếc ghế dân cử đó. Bởi thế, không cần dành cho họ những đối xử đặc biệt nào, nhất là không được coi họ cao hơn là những cựu giáo sư của trường.

Thỉnh thoảng đi ngoài đường tôi nhìn thấy những chiếc bumper sticker dán trên cản của những chiếc xe chạy trên đường. Người hút thuốc, chống lại những luật chống hút thuốc thì khẳng định: I SMOKE AND I VOTE. Người chống phá thai thì I AM PRO LIFE AND I VOTE, người ủng hộ quyền sở hữu súng thì I HAVE GUNS AND I VOTE...

Tất cả những cái bumper sticker đó, tuy nghe thì hài hước, nhưng lại chính là những lời hăm dọa nhắm vào các ứng cử viên: chúng tôi có lá phiếu nên các ông các bà phải biết điều với chúng tôi...

Như vậy thì ai cần ai?

Họ mới là người cần và đến với chúng ta là vì họ cần lá phiếu của chúng ta. Nhưng chúng ta thì đã có thời, thời tuổi trẻ đi học của chúng ta, chúng ta đã rất cần các thầy cô của chúng ta. Vậy thì có cần phải quá nịnh bợ những người ấy một cách không cần thiết và quay sang vô lễ với các cựu giáo sư có tuổi của mình như cô cựu nữ sinh kia không?

Tôi nghĩ là không.

Nếu cần phải yêu cầu dời chỗ thì chính tôi mới là người mà bà cựu nữ sinh kia phải chiếu cố. Chứ đuổi hai cô giáo cũ của trường đi ngồi chỗ khác thì vừa bậy vừa hỗn. Không thể tha được.

**
*

Ngày 4 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,
Ở Việt Nam đang có đề nghị bỏ hẳn việc luyện chữ đẹp cho các học sinh và bỏ luôn việc dậy cho trẻ làm tính nhẩm, vì theo các chuyên viên giáo dục trong nước, thì cả hai việc kể trên đều tốn rất nhiều thì giờ trong khi lại không thực sự hữu ích.

Một ý kiến cho rằng viết chữ đẹp là không cần thiết và việc làm tính nhẩm cũng không nên là chuyện bắt buộc vì học sinh vẫn có thể dùng máy tính để tính rất nhanh.

Máy tính thì nhất định tính nhanh và chính xác hơn tính nhẩm nhiều. Nhưng không phải lúc nào các em cũng có cái máy tính trong tay. Khả năng tính nhẩm vẫn rất cần thiết trong tất cả mọi sinh hoạt thường ngày của chúng ta.

Không biết làm tính nhẩm nên mới xẩy ra chuyện "một quan tiền tốt mang đi / nàng mua những gì mà tính chẳng ra?" đành phải đi hỏi người biết tính nhẩm mới ra đáp số "chẵn thì một quan". Tính nhẩm vẫn cần thiết trong các sinh hoạt bình thường của cuộc sống hàng ngày là vậy. Tại sao lại bỏ đi?

Thế còn chuyện viết chữ đẹp?

Chữ đẹp vẫn còn rất cần thiết. Không phải Lúc nào cũng có sẵn cái computer, cái laptop trong tay, cái điện thoại smart phone để text cho nhau. Vẫn cần cái bút và tờ giấy.

Tuởng tượng những hàng chữ như gà bới, thì lời thư có đẹp cách mấy, cảm tưởng về người có nét chữ xấu nhất định là những cảm tưởng không mấy tốt...

... Em ướp hương vào những giấy thư
Tôi hôn lên chữ một đôi tờ
Nghĩ rằng em gửi hồn thơm đấy
Là bởi lòng kia vẫn ước mơ

Mơ ước hiền như chuyện trẻ thơ
Hoài nghi từng nét mực phai mờ
Chữ "yêu" lượn nét hoa kiều diễm
Tưởng thấy nghìn đuôi mắt hẹn hò

(Đinh Hùng)


Chữ đẹp vẫn là điều cần thiết trong đời sống của chúng ta.

Nhớ lại những bài tập viết ở những năm tiểu học, chúng ta biết ơn các ông thầy, các bà giáo biết là chừng nào. Những bài tập viết hồi ấy ngoài việc luyện cho bàn tay vụng về của chúng ta biết cầm cái quản bút gắn cái ngoài bút lá tre để viết xuống những bài học... bài tập viết còn kèm theo vài ba câu châm ngôn tục ngữ để chúng theo chúng ta suốt bao nhiêu năm sau khi ra khỏi lớp học , chẳng hạn như những câu "anh em như chân như tay", "ai ơi đừng bỏ ruộng hoang, bao nhiêu tấc đất, tấc vàng bấy nhiêu", " công cha như núi Thái Sơn", "nhất tự vi sư, bán tự vi sư"...

Những đứa bé cúi trên tập vở, viết chữ "o" thì cái miệng phải tròn lại, viết chữ "c" thì phải có cái chống cho khỏi ngã, viết những chữ khác thì phải "xịt" mũi để kéo cái "ống bễ" cho mũi giãi khỏi chẩy xuống vở. Ôi sao mà tôi nhớ cụ giáo Vũ Vĩnh Tuy, cụ Phạm thị Mão, cụ Bùi Đình Côn, cụ Nguyễn thị Nghĩa, cụ Nguyễn thị Huyền (chị ông Nguyễn Cao Kỳ) biết là chừng nào.

Tại sao phải đề nghị bỏ những giờ tập viết ấy đi?

Tiết kiệm được một ít thì giờ để mà tung chưởng đánh nhau, tụt quần áo của nhau ra rồi lấy điện thoại cầm tay ra thu hình cho lên facebook chăng?

Nhân đọc bài báo nói về "đề xuất bỏ luyện chữ đẹp và tính nhẩm nhanh", tôi thấy có một bức ảnh đi kèm với bài viết. Bức ảnh chụp trong một lớp dậy viết chữ đẹp có một ông giáo đang viết trên bảng cho các học sinh xem những hàng chữ đẹp của ông. Người đàn ông còn rất trẻ đang dùng phấn trắng viết lên tấm bảng xanh một bài thơ lục bát. Phải công nhận ông viết chữ rất đẹp. Dùng phấn trắng mà viết được những hàng chữ nét đậm nét nhạt hệt như dùng ngòi bút viết trên giấy.

Ông viết một bài thơ có 4 câu lục bát. Nét chữ chân phương với những dòng này:

Chiều trên đồng lúa
Trời xanh lồng lộng trên đầu
Mênh mông mặt đất một mầu lúa xanh
Nàng thơ thổi gió thênh thênh
Tiếng chim thấáp thoáng như là hư không

UserPostedImage[


Bài thơ không hay lắm, thôi thì cũng được, nhưng điều đáng nói ở đây là câu cuối là một câu lạc vận. Câu thứ ba vần hơi khiên cưỡng một chút nhưng có thể tha thứ được: XANH ( câu thứ hai) mà phải vần với THÊNH thì hơi ép nhưng có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, THÊNH thì không thể vần với chữ thứ sáu của câu cuối (câu tám) là "LÀ" được.

Vì thế, bài mẫu cho học trò viết theo lại là một bài lục bát không hiệp đúng vần của thơ lục bát. Tiếc biết là chừng nào!

Nhưng đó không phải là bài tập viết sai về âm vận, mà còn có một bài tập viết mẫu khác, chữ viết rất đẹp, nhưng cũng lại sai về cách hiệp vần. Bài viết được viết trên bảng nguyên văn như thế này:

Con yêu mẹ nhất trên đời
Ơn trời nhờ mẹ nên người hôm nay
Cưu mang chín tháng mười ngày
Ba năm ẵm bế đong đầy sữa ngon
Ngày con biết nói ê a
Đầu đời tiếng gọi sẽ là "Mẹ ơi!"

Câu số bốn, chữ cuối "ngon" thì không thể vần với "a" ở cuối câu số năm được.

Có lẽ chi tiết hay nhất, đáng kể nhất trong bài lục bát để trẻ tập viết là câu cuối: "Đầu đời tiếng gọi sẽ là "Mẹ ơi!"

Câu cuối đã minh oan cho những đứa bé Việt Nam, đó là khi học nói, "tiếng đầu lòng" chúng không bao giờ gọi tên cái thằng cha ác quỉ Liên Xô Sít ta lin bao giờ hết.

Còn những bài tập viết khác mà người ta có thể tìm thấy trong internet thì toàn những bài như "Bác là non nước trời mây / Việt Nam có Bác mỗi ngày đẹp hơn..." hay "Đến thăm nhà Bác..."

Thế thì bỏ những bài tập viết dốt nát và ngớ ngẩn như vậy là đúng. Chúng chỉ làm bẩn tâm hồn trẻ thơ đi mà thôi.

***

Ngày 5 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Chuyện một số người kéo nhau đến "múa đôi" tại quảng trường Lý Thái Tổ thuộc vườn hoa Chí Linh hôm 16 tháng 2 vừa qua để át giọng những người tổ chức mít tinh tưởng nhớ mấy chục ngàn người Việt bị binh lính của Đặng Tiểu Bình tàn sát trong cuộc chiến biên giới cách đây 35 năm đã được một số ý kiến ví việc làm đó cũng hệt như lũ con hát không biết hờn vong quốc, vẫn ca hát trong tửu gia cạnh bến sông Hoài trong bài tứ tuyệt của Đỗ Mục.

Bài thơ nhan đề Bạc Tần Hoài của họ Đỗ nguyên văn như sau:

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa

mà một dịch giả đã dịch thành:

Nước lồng khói tỏa, cát trăng pha
Thuyền đỗ sông Hoài cạnh tửu gia
Con hát biết chi hờn mất nước
Cách sông còn hát Hậu Đình Hoa

Hậu Đình Hoa (hoa ở sân sau) là một tập thơ được viết thành nhạc để Trần Hậu Chủ, tức là Trần Thúc Bảo, một ông vua đời Hậu Trần thời Nam Bắc Triều cùng với đám các cung nữ và phi tần hát xướng trong những tiệc tùng linh đình trong cung. Những cuộc vui tưởng như bất tận đó của ông vua ham chơi đã chấm dứt khi quân nhà Tùy kéo đến đánh Đại Thành. Vua Trần Hậu Chủ phải cùng với mấy người cung phi sủng ái nhẩy xuống giếng tự trầm. Người sau cho rằng chính ca khúc Hậu Đình Hoa đã đưa tới việc nhà Hậu Trần bị diệt vong. Hậu Đình Hoa bị coi là khúc ca mất nước.

Đỗ Mục trong một chuyến đi đã neo thuyền trên bến Tần Hoài gần một tửu gia. Đêm khuya trăng lạnh, sương khói mờ mờ, ánh trăng loang trên bến cát. Từ đó, vẫn nghe tiếng đàn hát của các ca nhi trong tửu quán bên kia sông vọng qua. Đám ca nhi như không biết cái hờn mất nước nên vẫn thản nhiên ca hát bản Hậu Đình Hoa.

Đỗ Mục ngậm ngùi khi nghe tiếng đàn giọng hát bay từ bên kia sông tới nên đã viết bài Bạc Tần Hoài. Lời thơ có ý trách những ca nhi trong tửu quán vẫn hằng đêm ca xướng, không biết đến mối nhục mất nước. Nhưng Đỗ Mục làm như vậy có phải là quá nghiêm khắc với những cô thương nữ đó không? Có thể là có. Co lẽ ông không nên đòi hỏi và kỳ vọng quá nhiều vào những người làm nghề ca xướng đó. Họ chỉ có nghề ca hát để kiếm sống. Đêm đêm vẫn phải chuốc rượu cho khách, giúp vui cho khách bằng tiếng đàn, giọng hát. Những người ca nhi đó làm được gì khác hơn là ca hát để nuôi thân?

Bài thơ thì hay nhưng ông già họ Đỗ thì quá khe khắt. Ông không thích nghe thì bịt tai lại và làm thơ tiếp. Không nên quá khó với các cô ca nhi tiếp rượu và hát cho khách nghe.

UserPostedImage


Vậy thì không nên ví những người thương nữ này với bọn ngợm kéo nhau đến xập xình ở trước tượng đài Lý Thái Tổ trong ngày kỷ niệm những người dân vô tội bị bọn giặc Tầu tàn sát một cách dã man như nhũng bức ảnh chụp đã cho thấy. Một bọn kệch cỡm ôm nhau nhẩy nhót trong ngày kỷ niệm đau đớn như thế thì đáng tởm hơn việc hát xướng của các ca nhi trong tửu lầu bên sông Hoài rất nhiều. Bản nhạc mà bọn chó dại này đem ra dùng để nhẩy nhót với nhau lại là một bản nhạc Tầu nhan đề "Trung Quốc Chính Nghĩa". Bài ca được chuyển dịch sang tiếng Việt với những lời ca như thế này : "Cô gái Trung quốc xinh đẹp như đóa hoa/ đi trên đường phố cô nhìn khắp nơi/ cô nương có đôi môi hồng tươi / chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi / là lúc tiết trời hoan lạc / chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi / là lúc thời tiết âu sầu... cha cha cha... "

Mả mẹ mấy con đĩ cùng với mấy thằng ma cô!

Bọn đười ươi đó mới là bọn bất tri vong quốc hận chứ mấy cô ca nhi trong quán rượu bên sông Hoài thì có đáng trách chi!

Mẹ cha chúng nó không biết chúng nó có còn nhớ những phụ nữ Việt Nam bị lính Tầu cưỡng hiếp rồi dùng dao cắt vú, khoét âm hộ, quăng xác xuống giếng, hay để mặc cho giòi bọ đục khoét những thân xác tội nghiệp ấy không?

Cha cha cha ... bố tiên sư cụ nhà chúng nó, bọn chó dại, đười ươi nhẩy nhót theo điệu nhạc của bài "Trung Quốc Chính Nghĩa" chứ mấy cô ca nhi bên bến sông Hoài thì tội tình gì!


Ngày 7 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Cách đây không lâu, tôi có dự một đám cưới và nhận ra một điều là khá nhiều người Việt Nam chúng ta mắc một thứ bệnh trầm kha, đó là bệnh dịch.

Cụ Nguyễn Văn Vĩnh mà còn sống thế nào cụ cũng cho một bài không thua gì bài Gì Cũng Cười đăng trên Đông Dương Tạp Chí để cho chúng ta nhớ đời cho mà coi.

Đại khái chắc cụ sẽ viết rằng An nam ta có một thói lạ là thế nào cũng ... dịch. Bất cứ ở đâu, hễ dịch được là phải dịch ngay. Một cuộc họp le ngoe hai, ba người Mỹ là phải có ngay một người lên sân khấu để dịch. Có khi không có một người Mỹ nào cũng phải dịch. Cử tọa ở dưới toàn các cụ ông, cụ bà chắc còn hiểu và nghe tiếng Việt được. Nhưng vẫn phải dịch mặc dù ở dưới không thấy một người trẻ thuộc thế hệ thứ hai chỉ nói và hiểu toàn tiếng Anh. Nhưng vẫn dịch.

Đám cưới tôi dự thì chú rể người Việt, cô dâu người Mỹ. Nhà gái có khoảng 5 người ngồi ở một bàn với nhau. Còn lại thì toàn là người Việt phe nhà trai. Thôi thì trong đám cưới Việt Mỹ như vậy, chuyện nói thêm vài ba câu tiếng Anh cho nhà gái hiểu qua loa về đám cưới cũng được đi. Nhưng cũng không cần phải dịch từng câu và tất cả những lời phát biểu cũng như những câu giới thiệu họ hàng, bạn bè thân sơ của chú rể sang tiếng Anh. Bàn nhà gái hình như không mấy để ý tới những chi tiết được dịch sang tiếng Mỹ. Họ nói chuyện với nhau trong khi nhà thông dịch mất bao nhiêu công để dịch trên sân khấu. Họ nhà trai phải nghe phần giới thiệu phát biểu bằng tiếng Việt, rồi sau đó bằng tiếng Mỹ. Và hình như cũng không mấy ai để ý đến những gì hai em-xi Việt Mỹ nói.

Ở một cuộc họp mặt khác, người dịch cũng có toan tính giáo dục cho vài ba người khách Mỹ về văn hóa, lịch sử Việt Nam bằng tiếng Mỹ. Hay lắm, nhưng tôi cũng không nghĩ những người khách Mỹ đó ra về, mang theo được bao nhiêu kiến thức về lịch sử Việt nhờ phần thông dịch sang tiếng Anh đó.

Tưởng tượng vài ba người Việt được mời dự một buổi sinh hoạt của người Thái. Một em-xi nói được tiếng Việt thông dịch từng câu tiếng Thái sang tiếng Việt về xứ Thái, về vài ba triều vua Thái, về lịch sử Thái vài ba trăm năm trước ... sau khi tan cuộc, trở về nhà thì mấy ai trong chúng ta nhớ được tên dài loằng ngoằng của mấy ông vua Thái? Con cái ở nhà hỏi bố đi đâu về thì nhiều lắm cũng là câu trả lời đại khái vừa đi dự một cuộc họp mặt của mấy người Thái, nghe câu được câu chăng về ông vua thuê bà giáo người Anh sang dậy học cho các bà phi và các hoàng tử công chúa là cùng.

Vậy thì dịch tiếng Thái sang tiếng Việt cho ... tôi nghe làm gì cho phí sức?

Bây giờ tưởng tượng chúng ta là mấy người Mỹ đến một cuộc tụ họp của một tổ chức người Việt. Ban tổ chức làm lễ giỗ vua Quang Trung chẳng hạn. Em-xi dịch liên miên về trận Đống Đa, về Tôn Sĩ Nghị, Hứa Thế Hanh, Sầm Nghi Đống... về chuyến hành quân đêm, ngày từ miền Trung ra miền Bắc... Mấy người bạn Mỹ về nhà, khi bị vợ con hỏi về cuộc tụ họp thì thử hỏi bài học Việt sử cấp tốc tại cái hội trường ồn ào đó còn được bao nhiêu trong đầu, và những người Mỹ đó, sau khi nghe về vua QuangTrung, bao nhiêu người còn nhớ đến người anh hùng áo vải Tây Sơn mà em-xi đã cố dịch sang tiếng Anh, hay lại cũng chỉ là cái nhún vai trả lời rằng "Well... they talked about a Vietnamese guy fighting some Chinese guys a couple of hundred years ago... I guess." Đó, nhưng như thế cũng là nhiều rồi.

Thế mà vẫn bắt chúng tôi, đám đông thầm lặng phải ngồi nghe hết phần thông dịch sang Anh ngữ trong khi những người khách Mỹ thì ... như vậy đó.

Nhưng vẫn phải dịch như thường. Trước là khoe tài nói tiếng Anh của mình, sau là vì An nam ta có một thói lạ là thế nào cũng dịch. Người ta khen cũng dịch, người ta chê cũng dịch. Hay cũng dịch, mà dở cũng dịch, quấy cũng dịch. Dịch một cái là mọi việc hết nghiêm trang.

Và chẳng có Mỹ nào thèm nghe cả. Đến khổ!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#22 Posted : Wednesday, March 19, 2014 3:48:53 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)

Ngày 11 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Tôi có thể nói chắc rằng ngày xưa người ta sống vui hơn chúng ta rất nhiều. Muốn làm gì là người ta làm được ngay, chẳng bao giờ phải toan tính bao nhiêu chuyện rắc rối, nhiêu khê như chúng ta ngày nay.

Thí dụ như chuyện người đàn ông này:

Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Nàng về nuôi cái cùng con
Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng...

Người đàn ông thanh lịch này có vợ con hẳn hoi, nhưng chuyện thưng đấu thì chàng đẩy vào tay mẹ cháu để một mình mẹ cháu làm thân cò lặn lội nơi quãng vắng, vất vả nuôi đủ năm con với một chồng, lại còn gánh thêm bà mẹ chồng nữa để chàng rảnh tay đi chơi cho thỏa chí trai. Chàng đi "trẩy hội nước non Cao Bằng" chứ nào phải đi lo cho vợ con, mẹ già đâu. Đã thế, lại còn tay bầu rượu, tay nắm nem, túi giắt ít tiền của mẹ cháu giúi cho lót túi, còn vui anh vui em bõ những ngày cơ cực...

Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mảng vui quên hết lời em dặn dò
Gánh vàng đi đổ sông Ngô
Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương...

Chàng đem tiền đi tiêu thoải mái, đến tối, nằm nghĩ tiếc tiền không biết kiếm đâu cho ra, tính đi mò sông... Thương vậy.

Ngày nay, chỉ cần toan tính đi chơi một chuyến là đã bị mẹ cháu quăng ra một đống chuyện, nghe qua là mưu toan đi giang hồ một chuyến phải dẹp ngay lập tức.

Ôi sao mà ngày xưa những người đàn ông lại có thể oai đến là làm vậy. Một ông thì ngày xuân bao tươi thắm sau mấy năm phiêu linh về thăm nhà, ông nhớ người em hàng xóm bé bỏng khi ông ra đi, nàng đứng bên hàng tường vi, dõi theo người anh phong sương (không biết đi đâu) nay trở về, chàng thắc mắc không biết cô láng giềng còn nhớ chàng không. Sao không đến thăm nàng ngay đi, còn đứng hỏi "Cô hàng xóm (?) ơi, không biết cô còn nhớ đến tôi?" (Cứ hát thử câu này lên là biết ngay!)

Sung sướng đến thế là cùng. Đi giang hồ đã đời, dừng bước phiêu linh về thăm nhà, rồi vẫn vác mặt về tìm người em bé bỏng. Gan thật!

Còn người đàn ông khác thì "ngày mai lênh đênh trên sông Hương, theo gió đưa hồn về đâu". Đó, cứ lênh đênh, lêu bêu nay đây mai đó mà ... vẫn sống được mới là kỳ la. Bây giờ, ra khỏi thành phố đang ở này là bao nhiêu là chuyện cần giải quyết. Bỏ việc làm sao sống kiếp giang hồ được. Thư từ chuyển đi đâu, tiền nhà tiền cửa, nợ xe cộ tính sao đây...

Nhưng đi là cứ đi. Cứ "giũ áo phong sương trên gác trọ, lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang" như ông Thế Lữ xúi bậy.

Chao ơi sao mà sướng thế. Cứ thế mà làm "người đó bên sông đứng ngóng đò", lại còn tay vít dây hoa trắng cạnh lòng mới là romantica chứ. Mà hay hơn nữa là lênh đênh chán trên sông Hương, chàng còn hứa với em bé một câu rằng "kiếp sau xin chắp lời thề cùng sống kiếp lang thang". Ô hay, kiếp này đã lênh đênh hết làng cùng sông, lại cứ thế mà trên sông Hương nhớ ngày nào cùng tắm nắng vườn đào rồi lại hẹn nhau sống kiếp lang thang tiếp.

Hay thật. Thế ra bà đầm già Simone de Beauvoir sai bét. Bà viết trong Le Deuxième Sexe rằng đàn ông dưới hai mươi thì sẵn sàng bỏ nhà đi theo gái. Nhưng đàn bà thì tuổi nào cũng bỏ nhà đi theo trai được. Thế mà mấy người đàn ông trong mấy bài hát thì lúc nào cũng sẵn sàng bỏ nhà đi giang hồ ngay lập tức.

Vậy mà sao lại có những người khổ như tôi thế này? Đi không dám đi. Nổi máu giang hồ lên là bao nhiêu chuyện ào đến. Đi sao nổi.

***

Ngày 10 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Có vài ba cách để giải thích câu thân gái mười hai bến nước.

Theo một lối hiểu thì mười hai bến nước là mười hai nghề và địa vị trong xã hội của những người đàn ông mà phụ nữ có thể ghé bến neo thuyền, lấy làm chồng. Các địa vị mà những người đàn ông có được là công, hầu, khanh và tướng. Còn 8 nghề của người đàn ông có thể lấy làm chồng là sĩ, nông, công, thương, ngư, tiều, canh và mục. Có khi thay vì công, hầu, khanh tướng thì là công, hầu, bá, tử, nhưng lại bỏ nam (nam tước) ra ngoài. Mười hai cũng có thể hiểu là mười hai con giáp nên chuyện hôn nhân cũng được tính bằng việc so đôi tuổi, tuổi nào hợp, tuổi nào xung.

Những cách giải thích như vừa kể trên đều có những lối có thể chấp nhận được, và có những cách thì không. Lý do là con số mười hai đó có thể không nêu đủ mọi loại và hạng người cho người phụ nữ lấy làm chồng. Thí dụ số lấy phải ăn mày, kẻ trộm, tướng cướp thì sao? Vẫn có những người đàn bà lấy phải những người chồng như thế đấy chứ có phải thấy xấu xa, đê tiện là né được hết đâu. Nhưng trong số những địa vị và nghề nghiệp như vừa nói thì lại hoàn toàn không có những nghề nghiệp đó. Thí dụ như nghề ma cô, ma cạo của Mã Giám Sinh.

Còn thêm một vế sau nữa: "trong nhờ, đục chịu" mà. Tức là số lấy ăn mày thì thành bà ăn mày. Số lấy tướng cướp thì thành bà cướp. Số lấy trộm thì thành bà trộm chẳng hạn. Lấy phải những anh chồng như vậy thì cố gắng mà chịu. Đại khái là như thế.

Nhưng cách giải thích của cụ Huỳnh Tịnh Của trong Việt Nam Quốc Âm Tự Vị in năm 1895 thì mười hai bến nước đó nghĩa là "thân con gái như chiếc đò, hoặc gặp bến trong, hoặc mắc bến đục, hoặc đưa người tốt, hoặc đưa người xấu, may thì nhờ, rủi thì chịu. Nói mười hai bến là nói cho vần."

Chính vì con số mười hai đó đã làm cho người ta phải đi tìm sao cho đủ mười hai bến đỗ cho người phụ nữ. Và như chúng ta thấy, mười hai bến (nghề nghiệp địa vị) kể ra ở trên, như trong bộ tự điển của hai cụ Lê Văn Đức và Lê Ngọc Trụ thì có hơi khiên cưỡng. Trong đó có những nghề được nhắc tới hai lần. Thí dụ đã có nông sao còn ghi thêm canh vào làm gì. Hay công được nhắc tới hai lần. Trong khi số mười hai đó lại có thể là còn thiếu. Nếu theo ông Trần Tế Xương thì con số mười hai đó là quá ít:

Trời đất sinh ra chán vạn nghề
Làm thầy, làm thợ, lại làm thuê
Bác này mới thật thái vô tích
Sáng vác ô đi, tôi vác về

Chán vạn nghề là nhiều lắm, cả vạn nghề là ít.

Vậy thì cách giải thích với mười hai nghề và địa vị có thể không đúng.

Cách giải thích của nhà làm tự điển Huỳnh Tịnh Của có vẻ hợp lý hơn. Trong ca dao, tục ngữ, nhiều khi chỉ vì muốn cho câu nói dễ nghe hơn, hay hợp với vận của câu trên, hay câu dưới, tác giả phải thêm vài ba chữ nhiều khi không có ý nghĩa gì hết, chỉ cốt làm cho xuôi tai mà thôi.

Thực ra không phải chỉ có thân gái mười hai bến nước, mà thân trai cũng vậy. Có những người đàn bà nhờ lấy chồng mà nên danh giá, giầu sang phú quí, có người thì khổ một đời vì chồng. Đàn ông cũng thế. Đâu phải chỉ có những người đàn ông mới phá nát đời của những người phụ nữ thiếu may mắn, mà những người phụ nữ cũng có thể làm tan nát đời của những người đàn ông. Trong lịch sử thế giới thiếu gì những anh hùng khốn khổ vì mỹ nhân. Vì thế, nếu chỉ nói thân gái mười hai bến nước thì e là hơi thiên vị, làm như thể đàn ông là cưỡng lại được căn phần của mình không bằng. Có lẽ phải sửa đi một chút để thân trai cũng như thân gái đều ... mười hai bến nước cả.

Còn khúc sau thì cũng nên cập nhật hóa một chút cho thích hợp với tình thế hiện nay, với những tiến bộ của nhân loại, nam cũng như nữ, bằng câu mà chúng ta nghe đã vài ba năm nay. Bây giờ nên chính thức hóa vế sau để thành "trong nhờ, đục chạy" cho hợp lý, hợp tình và hợp cảnh hơn.

**
*
Ngày 12 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Ghana là một quốc gia ở tây Phi châu nằm cạnh Côte D’Ivoire , Togo và Burkina Faso. Đọc một hai tài liệu về xứ này thì tôi nghĩ là nếu chọn một nơi để du lịch, chắc chắn tôi không bao giờ chọn đi Ghana. Có chăng là ... kiếp sau vậy. Kiếp này thì đành đi chỗ khác chơi.

Đi chơi thì đã như vậy. Đi làm thì tại sao lại chọn lối đoạn trường mà đi. Thế nên đi làm cũng không chọn Ghana. Có bị coi là kỳ thị thì đành nhận vậy. Đi chơi hay đi làm thì cũng chọn nơi nào khá hơn chứ dại gì mà vác xác đến Ghana.

Mà tại sao hôm nay tôi lại nhắc đến Ghana? Tại vì tôi đã tìm ra được một nơi tồi tệ khủng khiếp hơn là những cái cũi ở Mumbai (tên mới của Bombay) trên đường Falkland. Những cái cũi nhốt người, những nhà điếm mà nhiếp ảnh gia Mary Ellen Mark đã ghi lại trong cuốn sách ảnh của bà. Bạn có thể vào inernet, tìm cage girls of bombay thì sẽ thấy những hình ảnh và bài viết về khu địa ngục này.

UserPostedImage



Vậy mà Falkland Road còn khá hơn là một khu nhà thổ tại Ghana rất nhiều. Ở thành phố Takoradi thuộc phía tây Ghana, nhà chức trách, nhờ một phóng sự của Anas Aremeyaw Anas, đã giải thoát được 6 phụ nữ Việt Nam khỏi một ổ điếm. Các phụ nữ này đã bị hai người Hoa dụ dỗ hứa cho công ăn việc làm rồi bị buộc phải bán dâm, mang tiền về cho hai người này. Báo chí Ghana cho biết tất cả đều trong hạng tuổi 30, đã sống là làm việc ở Ghana từ hơn một năm nay. Sứ quán Trung quốc tại Ghana đã không bình luận gì về tin này nhưng người ta biết rằng các Hoa kiều tại Ghana đã dính líu vào rất nhiều hành động bất hợp pháp và trong năm qua, chính phủ Ghana đã trục xuất hơn 120 người Hoa ra khỏi Ghana vì tội nhập cảnh lậu và các hoạt động phạm pháp khác, từ khai khẩn mỏ không có giấy phép tới buôn bán ma túy giả và nhiều việc khác.


UserPostedImage

Gái VN bị Tầu bán cho các ổ điếm tại Ghana


Những phụ nữ Việt Nam, với những cái tên đẹp như Hoa, Thi, Mai, Anh... chắc chắn cũng từng có những năm thơ ấu rất đẹp, những mơ ước cho đời sống tử tế hơn. Tất cả đều bị bọn Tầu bất lương sang tận Việt Nam dụ dỗ đem sang Ghana bắt làm điếm kiếm tiền cho chúng. Các phụ nữ này cho biết giấy tờ tùy thân của họ đã bị bọn ma cô giữ hết, ngôn ngữ xa lạ, không cách nào liên lạc được với gia đình hay người quen để nhờ giúp đỡ.

Tôi có một tấm poster in hình của James Dean đang co ro trong chiếc áo lạnh bước trên một con đường ướt sũng nước mưa với nhan đề mà tôi rất thích. Nghe thật lãng mạn và thơ mộng: Boulevard Of Broken Dreams. Con đường của những giấc mơ tan nát.

UserPostedImage


Lời của bài hát thì buồn thảm, không liên quan gì đến câu chuyện khổ đau của sáu người phụ nữ Việt bị buộc phải làm điếm ở Ghana để đem tiền về cho mấy thằng Tầu khốn nạn. Những người phụ nữ ấy cũng là người Việt đấy chứ. Cũng có gia đình, cha, mẹ, anh em, có thể cả chồng con nữa. Ra đi họ có kịp ngó nhà mấy cột ngó cau mấy buồng không? Có sót người tựa cửa hôm mai không? Có bao giờ nhìn những đám mây Ghana mà nhớ quê cũ không? Cảnh bước chân đi của họ có giống như của Kiều trên xe với Mã Giám Sinh không?

Những giấc mơ của họ cũng đều đã tan nát từ cái chuyến đi theo mấy thằng Tầu khốn kiếp đó.

Chao ôi đi làm điếm ở đâu cũng đã là địa ngục. Làm điếm ở cái xứ Phi châu Ghana ấy thì còn gì tang thương hơn!

Thế nhưng bọn Tầu khốn nạn vẫn được cho tự do ra vào đất nước Việt Nam, vẫn làm đủ mọi chuyện khốn nạn trên quê hương của chúng ta, trên thân xác của phụ nữ Việt. Chúng vẫn đang tiếp tục làm những chuyện đó. Đầu độc người dân bằng những hàng hóa đầy chất độc, hãm hại nông dân bằng đủ mọi trò. Rồi vẫn ra vào thong thả. Chúng không còn chỉ mua phụ nữ Việt đem sang Tầu bán cho các ổ điếm nữa, mà còn đưa cả những phụ nữ xấu số sang tận Phi châu để mang thân xác ra nuôi chúng nó.

Đất nước Việt Nam sao lại khổ đến như thế!

**
*
Ngày 14 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Hôm 24 tháng 2 vừa qua, một tai nạn sập cầu ở Lai Châu đã khiến cho gần hết những người tham dự một đám tang đang di chuyển trên cầu bị hất xuống một dòng suối cạn đầy đá tảng ở dưới. Kết quả là 9 người chết và hơn 40 người bị thương. Hầu hết các nạn nhân đều là những người Mông sinh sống ở địa phương.

UserPostedImageUserPostedImage

Tin tức sơ khởi cho hay nguyên do gây ra vụ sập cầu Chu Va ở xã Sơn Bình thuộc huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu là một con ốc bị gẫy đứt. Chiếc cầu chỉ chịu được một sức nặng khoảng 1 tấn rưỡi trên mỗi mét trong khi trọng lượng của những người dự đám tang trên cầu đã vượt quá sức chịu của cây cầu.

Cuộc điều tra sơ khởi cũng cho thấy là những chiếc cột chính neo giữ những dây cáp đỡ cầu đều được xây bằng gạch lỗ ôm lấy những chiếc cột bê tông ở trong. Gạch lỗ được dùng, theo một vài nguồn tin, là để tăng mỹ thuật cho cầu nhưng thực ra, là để che phần bê tông "ốm yếu" vì bị nhà thầu cắt xén vật liệu xi măng cốt sắt đem bỏ túi như những chuyện đã xẩy ra với nhiều công trình xây cất khác.

Trong khi đó giám đốc công an tỉnh Lai Châu là Trần Duân thì lại nói rằng chưa thể khẳng định tai nạn xẩy ra là vì làm ẩu hoặc "thi công không đúng". Anh tướng công an này đưa ra một giải thích khá lý thú, nói rằng cầu sập vì "người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh."

Nhận định của anh công an này có hai chi tiết cần phải nói ở đây.

Thứ nhất, khi anh ta nói nguyên văn rằng "người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh" thì anh ta đã dựa trên những gì để quả quyết như vậy? Người Mông khi khiêng quan tài thường đi nhanh vì đó là phong tục của người Mông? Họ đi nhanh vì tập quán? Hay vì người Mông, về phương diện chủng tộc, có những điểm khác (về chân cẳng ?) so với những giống dân khác, nên khi di chuyển trên cầu thường đi rất nhanh? Vận tốc di chuyển của những người Mông ở Lai Châu khi bước đi bình thường trên đất bằng là bao nhiêu và trên cầu là bao nhiêu kilômét giờ thì anh ta không cho biết rõ.

Người ta không nghĩ người Mông có cấu trúc cơ thể khác với các sắc tộc khác sinh sống ở Việt Nam khiến họ đi nhanh hơn người Kinh. Cũng không ai nghĩ người Mông ngày thường đi không nhanh lắm nhưng khi có đám tang thì đi nhanh hơn mà khi đi trên cầu thì lại càng nhanh hơn.

Như vậy nhận định của anh tướng công an này hoàn toàn bố lếu bố láo.

Thứ hai, anh ta nói rằng vì đi nhanh nên cầu sập. Trên thế giới này có thứ cầu nào hạn chế tốc độ di chuyển của người và xe cộ trên cầu không? Những hạn chế chỉ có thể về trọng lượng của xe cộ chứ không bao giờ có hạn chế về vận tốc di chuyển. Nếu cần phải di chuyển chậm hơn để tránh cho cầu khỏi bị sập thì ở hai đầu cầu có bảng ghi rõ chi tiết đó hay không? Cầu chỉ có thể sập vì không chịu nổi sức nặng của xe và người di chuyển ở trên mặt cầu chứ không thể vì vận tốc di chuyển, nhất là chuyện người di chuyển nhanh chậm, chạy trên mặt cầu bao giờ. Nói thế thì còn ai dám tổ chức chạy thi hàng năm trên các cây cầu như Golden Gate ở San Francisco, Brooklyn ở New York, Harbour Bridge ở Sydney... nữa?

Rõ ràng là những lời tuyên bố thiếu hiểu biết lại còn mơ hồ là chỉ nhắm gỡ tội cho bọn nhà thầu xây cầu ăn bớt tiền xây cầu để bỏ túi.

Cầu Chu Va sập nhất định không phải vì người Mông khiêng quan tài đi quá nhanh.

Thực ra, ở một nơi khác, chuyện di chuyển quá nhanh có thể làm sập cầu thật. Nhưng những người di chuyển trên chiếc cầu đó không phải là người Mông. Những người đó cũng không khiêng quan tài khi ào ào tranh nhau chạy trên cầu. Cây cầu phao bị sập là cây cầu bắc ngang qua sông Hồng ở Phượng Nhãn. Và những người chen nhau chạy qua cầu là đám quân nhà Thanh của Tôn Sĩ Nghị bị quân Quang Trung đánh cho tan nát phải bỏ chạy về Tầu.

Chứ cầu Chu Va sập vì một con ốc bị hư. Anh tướng Công An này nói người Mông đi nhanh quá nên làm cầu sập là vì trong đầu của anh ta có một con ốc bị ... lỏng, như một cách nói trong tiếng Anh: he has a screw loose in his head. Nói rõ hơn, chỉ có cái thứ điên khùng, ngu xuẩn thì mới ăn nói như thế.

Nhưng đi cầu không nhanh, đi cầu chậm cũng có thể là một chuyện khá phiền. Thí dụ đứng chờ để dùng cái cầu mà người Việt thường gọi là cái lăng bác thì nên đi nhanh. Đi chậm lại còn hát ông ổng thì bị người ở ngoài đá cho sập cầu có khi.

Như vậy, đi chậm mới có thể gây chuyện sập cầu chứ đi nhanh thì không thể làm cho cầu sập được.


Đến là chán cái thứ ngợm vừa ngu lại vừa xuẩn!

Edited by user Wednesday, March 19, 2014 3:49:27 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#23 Posted : Sunday, March 30, 2014 5:37:50 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
March 21, 2014

VƯỢT SÔNG ĐI HỌC

Thời đi học, tôi rất sợ và rất ghét những tấm gương hiếu học của vài ba ông Tầu, những người làm cho tuổi thơ của tôi bị các ông nhồi thêm bao nhiêu phần khốn khổ. Một ông nhãi con (Uất Trì Cung thì phải) thì đi chăn heo, thập thò ngoài cửa lớp để học lóm vài ba chữ của ông thầy. Ông nhãi khác (Trác Dận) thì bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng để làm đèn học. Ông khác thì cột búi tóc lên xà nhà để không ngủ gục trong lúc học bài. Ông Châu Trí thì quét lá đa vun vào góc sân, đốt lên để học bài...

Nhưng tất cả những tấm gương hiếu học đó đều nhanh chóng bị dẹp ngay bằng lý luận đem phần thắng lợi (nhất định về cho mình) theo cách nhân vật Ả Q của Lỗ Tấn. Tại sao có đèn néon lại phải dùng đom đó, hay đốt lá khô thay cho đèn học? Tại sao phải thập thò ngoài cửa lớp khi có thể vào lớp ngồi như... tôi chẳng hạn. Tôi không có búi tóc làm sao treo... đầu lên xà nhà để học?

Cũng may vì cách đây hơn nửa thế kỷ chưa có những tấm gương hiếu học như đoạn video clip mà tôi coi được hồi tuần qua. Video clip này do một cô giáo dậy một trường tiểu học ở bản Sam Lang, xã Nà Hỳ, huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên thu được. Gương hiếu học của những em học sinh nhỏ ở Nà Hỳ chắc chắn sẽ làm cho mấy anh Tầu đáng ghét (mà cụ giáo rất yêu và nể phục) xấu hổ đến chết được.

UserPostedImage


Các em học sinh ở Sam Lang hết sức vất vả trong việc đến trường kiếm vài ba chữ . Nhưng các em không than vãn gì hết. Cha mẹ của các em cũng là những tấm gương can đảm hy sinh vô cùng lớn. Can đảm và hy sinh cho việc học của các em. Sáng nào cha mẹ các em cũng đẩy các em ra khỏi nhà để tới trường đi học. Để tới được trường, chuyến đi của các em không có mẹ âu yếm nắm tay dẫn đi trên con đường làng như cảnh đến trường mà Thanh Tịnh tả hết sức thơ mộng, hay như cảnh cậu bé An Di trong Tâm Hồn Cao Thượng trở lại trường sau mấy tháng hè. Cũng không tung tăng qua vườn Lục Xâm Bảo như một đoạn văn của Anatole France.

Để đến được lớp học, các em phải qua một khúc sông nước chẩy siết tuy mực nước có thể không sâu lắm. Trong đoạn video, nước sông chỉ ngập tới cổ của người lớn. Các em không đi đến trường bằng cầu treo, cầu ván đóng đinh như trong mấy câu ca dao Nam bộ:

...Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dẫn con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời...

Ở bản Sam Lang thì các em không đến trường bằng cầu. Dẫu sao thì cầu ván hay cầu tre thì cũng vẫn là cầu. Các em vượt sông bằng cách hiện đại hơn. Hiện đại vì cách đây vài chục năm thì đã làm gì có những cái túi ni lông. Những cái túi ni lông lớn khoảng cái túi rác 30 gallon chúng ta dùng ở nhà. Các em đến bờ sông thì có người cầm cái túi ni lông cho các em chui vào, ngồi xuống. Một người lớn túm lấy cái miệng bao ni lông, rồi kéo xuống sông. Người thanh niên nắm lấy cái bao ni lông trong đó có em, và lôi cái bao đó sang bên kia dòng nước chẩy siết đó. Đoạn video cho thấy người thanh niên dùng hết sức mình và phải mất mấy phút vất vả mới lôi được cái bao sang bên kia sông. Đến được bên kia sông, em nhỏ mới chui ra, leo lên bờ rồi đi bộ tiếp để đến trường.

Bao nhiêu chuyện có thể xẩy ra trong chuyến vượt sông đó.

Có thể nước chẩy siết, cái bao tuột ra khỏi tay người thanh niên. Có thể người thanh niên sau mấy chuyến, tay chân thấm mệt, cái bao rời khỏi tay. Cái bao ni lông bị nước cuốn đi. Em bé nằm trong làm sao thoát ra khỏi cái túi mà miệng túi đã bị túm lại. Em bé có thể ngạt thở vì phải ngồi trong cái bao quá lâu. Cái bao ni lông có thể rách , nước sông tràn vào. Cái bao có thể đụng phải những cành cây khô trôi trên sông kéo cái bao khỏi tay người thanh niên đang cố đưa em sang sông. Sau hai ba chục chuyến như thế, dẫu cho là có hai ba người thay phiên nhau nhưng chẳng lẽ sức người không mỏi mệt sao?

Chiếc bao có thể băng băng trôi theo dòng nước lũ. Đứa bé ngồi trong không vùng thoát ra được thì chuyện gì xẩy ra ai cũng có thể đoán được.

Mà không chỉ các em bé phải dùng phương tiện qua sông đó. Luôn cả các cô giáo cũng phải chui vào những chiếc bao ni lông đó. Thử lôi một cái bao bên trong có người nặng khoảng 40 kilô xem. Mỗi ngày hai lần phải phó mặc đời sống cho cái bao ni lông và bàn tay của những người thanh niên trong bản.

Nếu cô giáo Tòng Thị Minh không quay được đoạn video bằng smart phone thì thế giới còn lâu mới biết được những chuyến đi tử thần đó. Gọi là chuyến đi tử thần vì những chuyến đi của các em mỗi ngày còn kinh khiếp hơn những chuyến thực tập tại quân trường Thủ Đức, Đồng Đế biết là bao nhiêu. Trường huấn luyện sình lầy ở Malaysia chưa chắc đã kinh hoàng đến thế.

Trong một bức ảnh khác, cô giáo Minh đứng sau lũ học trò nhỏ của cô. Những em bé mặt sáng như gương tuy quần áo nhếch nhác, vá đùm vá đụp, chân giầy chân đất, số còn lại không có được đôi dép để đến trường. Cám ơn cô giáo Minh. Cô học sư phạm xong, được bổ về ngôi trường với những cảnh đời khốn khổ thế cô vẫn vui vẻ đến nhiệm sở với bầy em bé tội nghiệp đó. Những đứa bé đó được ở trong bàn tay nhân ái đó của cô bao lâu? Những đứa bé gái đó liệu có thoát được tay bọn khốn nạn lừa bán chúng sang bên kia biên giới để làm điếm không?

Cô hy sinh nhiều lắm chắc chẳng bao giờ đủ tiền hay đủ thì giờ về Hà Nội nghe giọng ca sến ca hát rồi kể chuyện tình với 4, 5 người đàn bà vẫn yêu nó đắm đuối, hay dẫn các em học sinh của cô đến tiệm McDonald’s ăn thử cái hamburger của rể thằng Ba Ếch, hay đi một chuyến shopping với một thằng đại gia nào đó ở Singpore hay Hongkong... Tội nghiệp cô. Tội nghiệp các em học sinh của cô!

Này các em bé vượt sông ơi. Các em đừng nản chí. Đừng bỏ học rồi khai bừa là có cử nhân luật trong rừng nhé, đừng quăng ra vài ba triệu mua lấy những cái bằng giả bán đầy đường, đừng học tập gương đạo đức của cái thằng chó mà khốn khổ đời nhé các em.

Xem đoạn video mà chỉ muốn chửi vài ba câu tục tĩu cho đỡ bực cái ... mình.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#24 Posted : Sunday, March 30, 2014 5:41:28 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
March 28, 2014

Bạn ta,

TÂM HỒN CAO THƯỢNG

Trong cuốn Tâm Hồn Cao Thượng của De Amicis do Hà Mai Anh dịch có một truyện ngắn với tựa đề là Lòng Yêu Nước Của Cậu Bé Thành Pađôva. Truyện kể trên một chuyến tầu chạy từ Tây Ban Nha đi Ý, có một chú bé quần áo rách rưới đứng ở một góc toa xe. Chú bé nhà nghèo phải theo một gánh xiếc bỏ nhà ở Ý để đi tha phương cầu thực hết ở Pháp rồi qua Tây Ban Nha. Sau hai năm bị chủ gánh xiếc ngược đãi, chú bỏ trốn tìm về nhà cũ. Thấy chú rách rưới tội nghiệp, một vài hành khách thương hại quăng cho chú vài ba đồng bạc. Chú bé vui vẻ bỏ túi, nghĩ khi về nhà sẽ dùng những đồng tiền ấy mua quà cho cha mẹ. Lát sau, tình cờ, khi đứng cạnh phòng ăn, chú nghe thấy những người khách vừa cho chú tiền kể chuyện về những chuyến đi du lịch của họ và đề cập tới nước Ý của chú. Những người khách này đã không tiếc lời nói ra toàn những chuyện xấu xa về nước Ý mà họ đã có dịp viếng thăm. Một người nói nước Ý toàn những thứ cường đạo xấu xa. Người thì nói dân Ý toàn một bọn ngu dốt. Người thứ ba nói thêm là người Ý sống rất bẩn thỉu. Một người nói tiếp người Ý là một bọn ăn cắp. Người này chưa nói hết câu thì ông ta liền và luôn cả mấy người bạn bị ném một nắm tiền vào mặt. Những người ấy đứng dậy xem ai là người làm việc đó, thì chú bé thành Pađôva bước tới, hét lớn bằng giọng phẫn nộ rằng chú không thèm nhận những đồng tiền bố thí của những người lăng mạ nước Ý của chú.

Truyện đọc đã hơn nửa thế kỷ mà tôi vẫn nhớ nguyên từng chi tiết. Nước Ý trong truyện của De Amicis quả là có nghèo và lạc hậu thật. Chú bé người Ý rách rưới, nghèo đói nhưng nghe người nói những điều không đẹp về nước Ý, chú đã phản ứng rất mạnh như thế.

Ngày nay, những thái độ kỳ thị như câu chuyện trên chuyến tầu của De Amicis có lẽ không còn thấy nữa. Mà nếu có, thì cũng kín đáo hơn. Nói ra những điều đó công khai thì rất ít. Chuyện nói xấu nước Ý lại càng không.

Nhưng vẫn có thể xẩy ra với một vài nước.

UserPostedImage

Đặc biệt là Việt Nam.

Hãy đọc thử mấy hàng chữ trên tấm biểu ngữ này: "Gần đây phát hiện ra người Việt hay trộm đồ, trong cửa hàng đều có gắn camera, toàn bộ sẽ đưa ra công an xử lý. Ở Đài Loan tội trộm cắp sẽ bị phạt tù ít nhất 3 tháng".

Bức ảnh không cho biết được treo ở đâu, thành phố nào ở Đài Loan nhưng chắc đó phải là nơi có nhiều người Việt. Chuyện trộm cắp mà thủ phạm là người Việt Nam chắc đã xẩy ra nhiều. Nhiều đến nỗi người ta phải đem chi tiết đó ra nói để cảnh cáo. Những dòng chữ ở phía trên là chữ Hoa. Chữ Hán của tôi chỉ đủ để nhìn ra chữ thứ 5 và thứ 6 ở hàng trên cùng đọc từ trái qua phải là hai chữ Việt Nam.

Đấy, chình ình ra đấy, nhưng tiếc là không thấy có một chú bé nào đòi hạ xuống. Các đại diện ngoại giao của Hà Nội ở Đài Loan cũng không có phản ứng gì. Lẽ ra cũng phải lên tiếng phản đối yêu cầu dẹp tấm biểu ngữ đó để bảo vệ danh dự của quốc gia.

Những thứ biểu ngữ như thế chỉ mới xuất hiện gần đây. Trước đây, nói rõ hơn, trước năm 1975 thì không bao giờ thấy.

Mà cũng chẳng chỉ riêng ở Đài Loan, luôn cả ở Nhật, ở Đại Hàn, ở Thái Lan, ở Singapore ... cũng có những tấm bảng tương tự. Tuy không viết thẳng là "người Việt Nam hay trộm đồ" như trong tấm biểu ngữ ở Đài Loan, nhưng rõ ràng những lời cảnh cáo trộm cắp như vậy đều nhắm vào người Việt. Vì tất cả đều được viết bằng tiếng Việt. Không lẽ mấy hàng chữ Việt đó là để cảnh cáo người Pakistan hay người Ma rốc?

Tuần qua, tờ Japan Daily Press của Nhật loan tin một nữ tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines bị bắt ở Tokyo vì bị nghi mang trong hành lý đồ ăn cắp. Cảnh sát Nhật cũng đã tới khám xét văn phòng của Vietnam Airlines ở Tokyo để tìm thêm bằng cớ. Ngoài cô tiếp viên này, cảnh sát Nhật cũng muốn gặp 4 tiếp viên và 1 phi công phụ của Vietnam Airlines để thẩm vấn nhưng hiện những người này không có mặt ở Nhật. Cô tiếp viên bị bắt nói là cô đã làm như thế mấy lần và nhiều tiếp viên khác của Vietnam Airlines cũng đã làm những việc như cô. Cô cũng cho biết các bạn của cô còn mang hàng ăn cắp cho các hãng hàng không khác để lấy công.

Ở Hà Nội, theo tờ Sankei Shimbun , có mấy cửa tiệm chuyên bán những thứ hàng ăn cắp ở Nhật mang về. Những món hàng này còn nguyên cả giá tiền Yen của Nhật và tên của các cửa tiệm ở Tokyo.

Chẳng phải chỉ những thành phần nghèo khó ít học đi lao động ở Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan ... mới giở những trò trộm cắp như thế, mà ngay cả một phụ nữ con gái của một ủy viên trung ương đảng (Vũ Văn Hiến) và cũng là tổng giám đốc truyền hình Việt Nam, cô Kiều Trinh đã hai lần bị cảnh sát Thụy Điển (năm 2001) và Anh (năm 2006) bắt giữ về tội trộm cắp. Cô Kiều Trinh sau những can thiệp của các sứ quán Việt Nam, vẫn bình an, lại còn được đề bạt lên làm trưởng phòng văn hóa dân tộc, xuất hiện thường xuyên trong chương trình Văn Hóa Dân Tộc trên đài truyền hình VTV.

UserPostedImage

Hai tác giả Eugen Burdick và William Lederer khi viết cuốn The Ugly American đã dùng chữ "ugly" để nói về chính sách ngoại giao xấu chơi của Washington đối với các nước khác. Nhưng những việc làm xấu xa của người Việt như trộm cắp, buôn lậu, ồn ào, ăn tham uống tục... qua mắt nhìn của người Thái, người Nhật, người Đài Loan, người Hàn quốc ... thì nhất định khi được viết xuống chắc phải đặt tên cuốn sách là The Ugly Vietnamese.

Xấu xa tệ lậu vô cùng.

Cách đây vài năm, ở Việt Nam, một nhà tu hiền lành cũng phải ngán ngẩm nói rằng khi xuất ngoại, ngài thấy rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, vì đi đâu , khi xuất trình giấy tờ ở phi trường, ngài đều bị soi xét rất kỹ lưỡng... Ngài mong sao người Việt Nam đi đâu cũng được kính trọng như người Nhật, người Hàn quốc cầm hộ chiếu của họ là đi qua tất cả mọi nơi, không ai bị xem xét gì cả...

Nhưng nếu những chuyện như thế này cứ tiếp tục diễn ra, thì điều mơ ước của tổng giám mục Ngô Quang Kiệt khi tuyên bố trước ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội hôm 20 tháng 9 năm 2008 sẽ còn phải rất lâu mới thành sự thực được.

Xóa được những thành kiến xấu xa về Việt Nam sẽ rất khó và sẽ mất rất nhiều thời gian ngay cả trong trường hợp bắt đầu ngay từ bây giờ.

Tại sao Việt Nam, đất nước quê hương chúng ta lại trở thành một đất nước tồi tệ, xấu xa đến như thế?

Nhớ chuyện Án Anh người nước Tề khi bị vua Sở tìm cách lăng nhục bằng cách đổ cho là người Tề hay trộm cắp đã trả lời vua Sở nói rằng quýt trồng ở Hoài Nam thì rất ngọt, mang trồng ở Hoài Bắc thì chua . Án Anh nói rằng người nước Tề không quen trộm cắp nhưng sang nước Sở sinh sống thì sinh ra trộm cắp là do thủy thổ của hai nước khác nhau.

Trường hợp người Việt ăn cắp đến nỗi mang tiếng ở nhiều nước chắc chắn không phải vì thủy thổ khác nhau mà chính là thứ đạo đức được đem ra dậy dỗ từ mấy chục năm nay, đó là đạo đức của Hồ Chí Minh vậy.

Trước đây làm gì có chuyện người Việt mang tiếng xấu như thế! Mắc cở vô cùng!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#25 Posted : Sunday, April 6, 2014 4:19:27 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 31 tháng 3 năm 2014

Bạn ta,

Vô tư, theo các từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh và Nguyễn Văn Khôn, là không tư vị, không thiên lệch, là công bình, là đối xử ngang bằng với tất cả mọi bên, mọi phe, là không vì lợi ích riêng.

Như vậy thì ngày nay, ở trong nước, hai chữ này đã bị đem ra hiểu hoàn toàn khác với các định nghĩa trước đây. Hay cũng có thể nói rõ hơn là cách hiểu mới này không thấy tại miền Nam trước năm 1975.

Ở hải ngoại, cách hiểu hai chữ vô tư theo lối mới cũng thấy xuất hiện khoảng trên dưới 10 năm trở lại đây. Lối nói ấy được những người từ trong nước mang ra hải ngoại dùng một cách rất vô tư. Mua cái thẻ điện thoại để gọi viễn liên với phí tổn rất nhẹ thì khi dùng cứ "vô tư", cứ gọi "vô tư". Gọi vô tư thì chắc chắn không có nghĩa là gọi không thiên lệch, gọi công bằng, gọi không vì lợi ích riêng.

Mua cái xe mới xong thì lái vô tư về nhà. Vào nhà hàng gọi vài chai bia uống vô tư...

Dần dần thì cái nghĩa mới của hai chữ vô tư cũng rõ ra, và cách dùng hai chữ này đang từ từ mất đi sự kinh ngạc nó tạo ra trong lúc ban đầu. Nó được đem dùng rất rộng rãi. Đâu cũng thấy ... vô tư. Hai chữ đó được dùng một cách thoải mái. Đó là về mặt tiếng nói. Cái gì cũng vô tư cả.

Cách đây mấy hôm, một tờ báo điện tử trong nước có phổ biến một video clip khá dài với những tai nạn giao thông kinh hoàng ở Việt Nam. Có những tai nạn xe hơi đụng nhau, xe vận tải đụng xe nhỏ, xe lớn đụng xe hai bánh, xe đạp đụng người đi bộ gây thiệt hại vật chất không nhỏ cho các xe bị tai nạn và luôn cả cho người đi đường. Nhưng có một chi tiết gây kinh ngạc cho người xem là thái độ vô tư (lại vô tư) của những người đi đường. Lái xe đụng xe người khác, cứ vô tư lách sang một bên, chạy tiếp. Xe nhỏ đụng xe lớn cũng vô tư bỏ đi ngay, nếu còn đi được. Xe lớn đụng xe nhỏ cũng bỏ đi, vô tư không thèm ngó lại. Không cả một cái nhún vai. Nạn nhân đứng dậy, dắt xe vào lề, rồi leo lên xe đi tiếp rất vô tư.

Mấy hôm trước, mụ bộ trưởng y tế bị chất vấn về những vụ tiêm chủng làm chết trẻ em thì trả lời thật khó là tránh được, và rất khó mà ngăn chặn được những chuyện như thế. Lại cũng vô tư.

Rất nhiều vụ học sinh đánh nhau lột áo của bạn học thì các bạn cùng lớp, bạn trai cũng như bạn gái đứng chung quanh cổ võ, lấy điện thoại cầm tay ra thu hình đưa lên internet rất vô tư.

Học sinh đi thi thì ngang nhiên quay cóp, dùng "phao" để... tham khảo rất vô tư. Thầy cô giáo làm giám thị trong phòng thi cũng đi lại ung dung trong lớp, thỉnh thoảng ghé lại bàn cố vấn cho các học sinh chép bài một cách rất vô tư như một vài video clip cho thấy.

Mở báo ra đọc, mỗi ngày, không báo nào có dưới 10 tin giết người, cha giết con, cháu giết bà lấy tiền đi chơi game, chồng giết vợ, hàng xóm giết nhau rồi ... đi nhậu vô tư như không có chuyện gì xẩy ra.

Giải phẫu thẩm mỹ không xong gây tử vong thì đem xác ném xuống sống rồi vô tư về nhà. Thanh niên lừa bạn gái đem bán cho các ổ điếm ở Trung quốc. Hàng xóm bán hàng xóm sang Trung quốc, dụ người đưa sang các nước bên cạnh để bán thân cũng một cách vô tư. Hàng hóa, thực phẩm nhập cảng từ Trung quốc vào chứa toàn hóa chất độc hại vẫn bầy bán vô tư trước mắt công an. Người dân vô tư mua những thứ ấy về ăn uống với nhau một cách vô tư. Cầu cống đường xá xây cất cẩu thả, vừa xây vừa chấm mút với nhau khiến cầu sập, đường đầy ổ gà, xa lộ hầm hố trong lúc quan chức (chữ của bọn huênh hoang là bài trừ phong kiến) vẫn vô tư làm như không có chuyện gì xẩy ra.

Ăn cắp từ trên xuống dưới, hở ra là ăn cắp trong cũng như ngoài nước. Lộ chuyện thì tuyên bố vài ba câu huề vốn rằng sẽ xử lý nghiêm túc rồi lại vô tư ăn cắp tiếp. Bằng giả đầy đường, bằng lớn bằng nhỏ đều giả cả, muốn gì có nấy mua về đem dùng vô tư. Chính quyền cũng vô tư nói là bằng giả chỉ có thể kiếm việc với nhà nước. Có đứa không học luật bao giờ, vẫn khai là có bằng luật rồi nhơn nhơn cái mặt và vô tư làm tới thủ tướng. Một con ranh tên là Kiều Trinh cứ xuất ngoại là giở trò ăn cắp, vậy mà vẫn tiếp tục được trao việc dẫn chương trình Văn Hóa Dân Tộc trên truyền hình một cách rất vô tư vì bố nó làm tới ủy viên trung ương đảng. Sao mà không vô tư cho được. Rồi con ranh con lại còn vô tư nhận là bệnh tâm thần để khỏi bị Thụy Điển và Anh quốc tha tội ăn cắp vật. Rất vô tư.

Bọn chó dại mở hết công ty này, công ty nọ để làm ăn nhưng chính ra là chỉ để ăn cắp với nhau cho các cơ sở ấy lỗ chỏng gọng rồi phủi tay. Lại cũng vô tư.

Ngày kỷ niệm giặc Tầu đánh phá mấy tỉnh miền Bắc thì bọn ngợm lôi nhau ra múa đôi ăn mừng rất vô tư. Ngư dân bị bọn khốn nạn Tầu ô bắt nạt, cướp tầu, bắn giết thì vô tư gọi đó là những tầu ... lạ. Bỏ bạc tỉ ra mua mấy cái tầu ngầm mang về Cam Ranh chưng chơi rồi để đó lại cũng rất vô tư.

Thành ra Việt Nam bây giờ đã trở thành một quốc gia vô tư nhất thế giới. Cho nên cái gì cũng vô tư là vậy.

Người ta thấy là chỉ cần thay vài ba chữ trong một bài viết của cụ Nguyễn Văn Vĩnh đăng trong Đông Dương Tạp Chí số 23 là đúng ngay: "Việt Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng ... vô tư. Người ta khen cũng vô tư, người ta chê cũng vô tư. Hay cũng vô tư, mà dở cũng vô tư; quấy cũng vô tư. Nhăn răng vô tư một tiếng mọi việc hết nghiêm trang."

Thật là khốn nạn cho cái nước ta.

**
*

Ngày 2 tháng 4 năm 2014

Bạn ta,

Đáng lẽ ra, việc này phải làm cho các cụ Tản Đà, Phạm Quỳnh vui lắm mới phải.

Cụ Tản Đà thì cho rằng "Chữ quốc ngữ, chữ nước ta, con cái nhà, đều phải học..." Cụ Phạm Quỳnh thì yêu truyện Kiều đến nỗi quả quyết chừng nào còn truyện Kiều thì tiếng Việt của chúng ta sẽ còn và đất nước của chúng ta cũng còn theo...

Việc đem tiếng Việt dậy cho người nước ngoài đã được thực hiện từ mấy chục năm trước. Nhờ đó, một số người đã học được tiếng Việt để nghiên cứu các vấn đề Việt Nam trong nhiều lãnh vực như văn chương, chính trị lịch sử và văn hóa. Giáo sư Patrick Honey, giáo sư Douglas Pike ... là những trường hợp như thế.

Mới đây, theo một nguồn tin từ Nhật Bản, tiếng Việt cũng được cấp tốc đem dậy ở Nhật. Và những người được dậy tiếng Việt thì lại không phải là những thành phần như các giáo sư Honey và Pike, mà là một số cảnh sát Nhật. Tiếng Việt mà họ học cũng không phải là thứ tiếng Việt academic, kiểu trường ốc như thứ tiếng Việt mà các giáo sư Nguyễn Đình Hòa của đại học Southern Illinois University, và khách viên giáo thụ Nguyễn Khắc Kham của đại học Ngoại Ngữ Đông Kinh dậy cho các sinh viên của các ông.

Cảnh sát Nhật được cho học tiếng Việt để giải quyết những vấn đề liên quan đến người Việt Nam ở Nhật mà cảnh sát Nhật đang càng ngày càng gặp phải nhiều hơn.

Như vậy, rõ ràng là những tấm bảng cảnh cáo tệ nạn ăn cắp viết bằng tiếng Việt ở một số siêu thị ở Nhật đã không làm được việc, tức là đã không ngăn chặn được những vụ ăn cắp vặt của người Việt tại các cửa hàng của người Nhật. Không lẽ mỗi khi có chuyện thì lại phải lôi tấm bảng viết bằng tiếng Việt ra dí vào mặt các đồng bào của chúng ta. Vậy nên người ta phải huấn luyện cho cảnh sát ở những nơi có nhiều người Việt một ít câu tiếng Việt để dùng khi hữu sự. Một cơ quan ngôn luận của Nhật, Jiji Press, cho biết người Việt đứng đầu danh sách các vụ trộm cắp ở các cơ sở thương mại của Nhật. Trong năm qua , năm 2013, con số những vụ trộm cắp của người Việt ở Nhật đã tăng khoảng 60%. Con số chính xác là 1.118 vụ.

Thế nên, nhu cầu biết dăm ba "câu tiếng nước tôi, tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi" là một nhu cầu của cảnh sát Nhật. Không lẽ khi bị bắt, lại cứ ú ớ nói là không biết nói tiếng của quốc gia sở tại như Lê Văn Bàng, đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc khi bị bắt quả tang đang mò sò bất hợp pháp tại New Jersey dạo nào.

Vừa mới tuần trước, một cô tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines đã bị bắt về tội mang đồ ăn cắp về Việt Nam tiêu thụ và báo chí Nhật đang làm ầm lên về vụ này khiến nhu cầu biết tiếng Việt của cảnh sát Nhật lại càng cấp bách hơn. Thứ tiếng Việt này đâu phải thứ được dậy ở Tokyo Gaigo Daigaku hay Osaka Gaigo Daigaku... mà chỉ là thứ tiếng Việt đầu đường xó chợ dậy đại cho cảnh sát Nhật.

Tưởng tượng những đoạn đối thoại được dậy cho cảnh sát Nhật để thẩm vấn các nghi can người Việt sẽ có những câu ngô nghê như thế này và mong tiếng Việt của các cảnh sát viên Nhật sẽ không là thứ tiếng Việt quái đản như vậy:

Mày là người Việt Nam phải không?

Tao là cảnh sát Nhật đây.

Tại sao người Việt chúng mày hay ăn cắp thế?

Hồi xưa bọn sinh viên đi sang đây du học đâu có như chúng mày.

Mày mà cũng nhận là con cháu cụ Phan Bội Châu à? Hồi ấy các ông Khuyển Dưỡng Nghị (Inukai Tsuyoshi) , Đại Ôi Trọng Tín (Okuma Shigenobu) của chúng tao kể lại là người Việt đâu có thứ ăn cắp vặt như chúng mày bây giờ.

Hồi ấy, các cụ Đông Du Tăng Bạt Hổ, Đặng Tử Kính ... là những ngươi đàng hoàng lắm chứ.

Nói thật đi, mày ăn cắp bao nhiêu lần rồi?

Mày lấy những thứ mỹ phẩm này đem đi đâu? Đem gửi cho con mẹ ở Tokyo rồi chuyển về Hà Nội phải không?

Luật nước tao sẽ xử nặng những vụ như mày.
Tao cũng muốn biết tại sao "bệt tơ nam sàn" hay xả rác như vậy? Sao chúng mày ở dơ thế. Tokyo đâu có phải như cái nhà mồ của thằng già chết khô ở Ba Đình đâu mà phóng uế bừa bãi?

Chúng tao sẽ đuổi cổ mày về nước nghe chửa...

Chỉ tưởng tượng ra mấy câu như trên là đã thấy uất lên rồi. Nếu được có ý kiến về tài liệu dậy Việt ngữ cho cảnh sát Nhật, tôi nghĩ tôi chỉ xin bỏ những chữ xưng hô "mày tao" như trong bài học mà thôi. Còn tất cả cứ để nguyên mà dậy cũng được.

Cũng may, người Nhật sau thời Minh Trị không biết ăn nói thô tục, chi dùng toàn kính ngữ với nhau nên mới còn được như thế.

Nhưng mà vẫn đau cho tiếng Việt của chúng ta biết là chừng nào!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#26 Posted : Sunday, April 13, 2014 9:17:57 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 11, 2014

PHÚNG ĐIẾU

Phúng là lễ vật mang cúng người chết. Phúng có thể là thức ăn, có thể là tiền bạc để giúp cho tang gia chi trả cho những chi phí của đám tang.

Điếu là viếng thăm người chết. Có thể là tới thăm người quá vãng lần cuối, thắp nén hương, cúi lạy trước quan tài, dừng lại trước linh cữu của người ra đi. Phúng và điếu thường đi đôi với nhau. Đã mang phẩm vật đến cúng thì tiện thể viếng thăm người chết luôn. Ít khi chỉ có phúng mà không điếu. Nhưng cũng có thể đến phúng nhưng không điếu. Chỉ phúng mà không điếu có thể là do ý muốn của tang gia. Chuyện từ chối nhận phúng có thể có nhiều lý do. Tang gia có thể là đã giầu có, dư thừa, không muốn gây khó khăn cho bạn bè. Người ta đã cất công tới điếu mà lại phải mang theo đồ phúng, với nhiều người có thể không tiện.

Cũng có thể tang gia không muốn mắc nợ ai, ngay cả trong chuyện tang ma nên nhất quyết không nhận đồ phúng. Hay tang chủ có thể là người nhiều tự ái: chúng tôi lo lấy được, không cần những giúp đỡ từ bên ngoài, theo những dặn dò của người đã ra đi.

Nhưng vì phúng và điếu hay đi kèm với nhau, và cũng là hai chữ không thể rời nhau được nên hai chuyện phúng và điếu vẫn lại cứ dính liền với nhau. Hễ có phúng thì phải có điếu. Thế nên tang gia tuy không muốn nhận phẩm vật cúng người chết thì lại thuận miệng để nói là "miễn phúng điếu".

Vậy là xin đừng đến thăm (phúng) hay sao? Chắc không phải vậy.

Nhưng bạn bè của người chết, những quen thuộc của tang quyến thì hiểu là điếu thì cứ điếu, nhưng phúng thì đừng. Tuy vậy, chẳng lẽ gia đình người chết lại nói rõ ra thành "xin phúng nhưng đừng điếu". Không thấy một cái cáo phó nào nói rõ ra như thế.

Có một số gia đình viết trong cáo phó là xin miễn vòng hoa, và thay vì vòng hoa thì xin gửi tặng tiền chi phí vòng hoa cho một tổ chức từ thiện, hay cho một chương trình nghiên cứu căn bệnh mà người nằm xuống đã ra đi vì căn bệnh đó.

Nhưng cũng có nhiều người tuy được nhắn nhủ là miễn vòng hoa thì vẫn cứ vòng hoa như thường. Tang gia cũng không phản đối. Bầy tỏ lòng thương nhớ người đi bằng vòng hoa thì sao lại cấm? Chuyện ấy, là bạn bè thì cho dù có cấm thì vẫn cứ làm như thường.

Tang gia mặc dù không nhận đóng góp tiền bạc (phúng), nhưng chỗ thân tình, bạn bè biết tình hình tài chính của tang gia thì cứ gửi chút ít. Chắc không ai nỡ từ chối, không nhận những giúp đỡ của bạn bè.

Những căn dặn như "xin miễn phúng điếu" trên các trang cáo phó, chúng ta đọc được không ít. Chúng ta vẫn phúng, và vẫn điếu như thường.

Cách đây không lâu, tôi có người bạn đau nặng đã mấy năm. HXS, một người bạn rất thân của anh ở Canada, quen nhau cả hơn nửa thế kỷ từ Huế rồi lại vào đến Sài Gòn và ra hải ngoại. HXS đến thăm bạn và sau đó có viết một e-mail cho những người cũng quen biết người bạn đau nặng và nói thẳng về hoàn cảnh gia đình không mấy khả quan của người bệnh và kêu gọi những người bạn gửi quà cho gia đình người bạn đang đau nặng. HXS nói thẳng là bạn bè nên "phong bì" cho gia đình bạn.

Chúng tôi chuyển cho nhau lá thư e-mail đó và một số người hưởng ứng đã "phong bì" ngay. Cả những người không quen biết bạn tôi bao nhiêu cũng đáp ứng liền.

Nhưng lập tức, ngay sau e-mail của HXS thì một người nhận là quen biết thân tình với người bạn đang đau nặng và gạt phăng đề nghị "phong bì", nói rằng vợ của người bệnh rất tự ái và việc "phong bì" sẽ bị chị coi là rất "phản cảm". Ông ta yêu cầu là đừng "phong bì" gì hết. Cứ cầu nguyện cho người bệnh là được rồi.

Cũng may là những người bạn khác đã "phong bì" liền ngay sau khi đọc e-mail của HXS và không làm theo đề nghị ấm ớ của người đàn ông kia.

Gia đình đang gặp nhiều chuyện khó cùng một lúc thì chắc chắn khi nhận được những "phong bì" của bạn bè nhất định sẽ không thấy "phản cảm" gì hết mặc dù có thể vợ người bạn tôi rất tự ái.

Còn riêng tôi thì tôi thấy rất là "phản cảm" về cái e-mail của người đàn ông vớ vẩn nọ.

Gia đình chưa kịp "xin miễn phúng điếu" trong cáo phó thì ông ta đã nhanh nhẩu đoảng e-mail một cái để xin miễn "phúng điếu" hộ rồi.

Rõ là vớ vẩn.

**
*
CẢ LÀNG NHẬN TỘI GIẾT NGƯỜI

UserPostedImage

Ở Quảng Trị cách đây không lâu có xẩy ra vụ hai người bị nghi là trộm chó bị đánh chết tại chỗ. Vụ này xẩy ra từ tháng 8 năm 2012 đến ngày 28 tháng 3 vừa qua tòa Quảng Trị mới xử. Có 10 người bị tòa phạt nhẹ nhất là 2 năm tù treo và nặng nhất là 3 năm tù ở.

Dân làng Nhĩ Trung, nơi xẩy ra vụ đánh người trí mạng này có vẻ không đồng ý về những bản án vừa kể, nói rằng tòa quá nặng tay với những người bị truy tố về tội gây thiệt mạng cho hai người đàn ông trộm chó.

Như vậy, theo những người dân Nhĩ Trung, tội giết người bị phạt tù treo 2 năm và 3 năm tù ở là quá nặng. Vậy thì những bản án phải như thế nào mới được coi là không nặng?

Sau khi tòa có phán quyết thì lập tức 68 người dân làng gửi đơn cho công an xã Gio Thành nhận là có nhúng tay vào vụ hành hung trí mạng đó và muốn tòa xử lại.

Thông thường thì khi xẩy ra những vụ giết người gia trọng như thế thì nghi can phải chối ngay. Nghi can đã thế, và luôn cả thủ phạm cũng đều làm như vậy. Chối bay chối biến lập tức, hy vọng thoát tội. Những người không liên can thì lại càng phải đứng ra thật xa, tránh bị kéo vào mà bị liên lụy, vạ lây.

Nhưng người dân làng Nhĩ Trung thì lại hành xử ngược lại. Gần 70 người viết thư cho công an nhận tội đánh chết những người trộm chó. Người thì khai là có tát tên trộm chó mấy cái, người thì nhận là có dùng gậy đánh nạn nhân một gậy. Người già nhất là một lão ông ngoại bát tuần. Người trẻ thì trong hạng tuổi ba mươi.

Những lá thư nhận tội đã đặt ra những điều khó xử. Tòa án cũng như công an địa phương đều không kêu gọi dân làng đứng ra nhận tội. Lý do là cuộc điều tra đã kết thúc, đã tìm ra thủ phạm đưa ra xử. Nay tòa đã tuyên án thì dân làng đứng ra nhận tội đòi xử lại.

Như thế là làm sao? Những người dân làng này bỗng nhiên trở thành những công dân thành thật, gương mẫu, làm lỗi thì nhận, không né tránh? Những người nhận là có tội thì muốn được trừng phạt đích đáng?

Chắc không phải vậy. Có thể là những người dân làng cho là toàn thể hệ thống luật pháp không còn làm được nhiệm vụ bảo vệ người dân nữa, luật pháp đã để cho những hoạt động phạm pháp được thảnh thơi diễn ra mà không có bất cứ một biện pháp ngăn chặn những hoạt động đó để người dân được sống trong yên lành.

Những vụ trộm chó vẫn còn đang diễn ra rất nhiều trên khắp nước. Người ta đã phải có một danh từ mới để gọi những thành phần này: cẩu tặc.

Ở khắp nơi, những vụ trộm chó diễn ra ở mức độ đáng ngại. Những cẩu tặc thường đi thành cặp, mang theo hung khí sẵn sàng tấn công những người tìm cách ngăn chặn hành động trộm chó của họ. Dĩ nhiên, chủ chó và những người dân sống tại nơi xẩy ra những vụ trộm chó cũng phản ứng mạnh. Nhiều cẩu tặc đã bị đánh trọng thương và cũng đã có một số bị đánh chết. Các vụ trộm chó vẫn tiếp tục diễn ra. Một cặp trộm chó trong một đêm có thể trộm cả chục con chó. Và đó là lý do người dân phải hành động. Nhà cầm quyền chỉ hành động lấy lệ với những biện pháp trừng phạt quá nhẹ nên dân chúng phải ra tay ... hành pháp. Việc dân chúng đứng ra nhận tội giết người chính là để nói với công an và tòa án rằng các người không làm trách nhiệm được trao phó thì chúng tôi làm. Giết bọn trộm chó để trừng phạt chúng. Và đã xẩy ra nhiều vụ mạng chó đổi mạng người.

Ở Nghệ An, hàng ngàn người đã hành hung gây trọng thương và trí mạng cho hai người trộm chó và không cho xe cứu thương chở các đương sự đi bệnh viện.

UserPostedImage

Ở xã Nga Phú thuộc tỉnh Nam Định, khoảng 300 người dân đã hành hung hai người bị bắt quả tang leo tường trộm gà. Một trong hai người đã thiệt mạng. Người kia bị thương tích trầm trọng.

Ăn cắp một hai con gà mà bị đánh chết đau đớn như thế.

Đất nước chúng ta đã trở thành một miền đất hung hiểm như thế sao?

Đạo đức Hồ Chí Minh mà người ta đem ra dậy nhau từ mấy chục năm nay đã đưa tới những chuyện đau lòng ấy ư?

Edited by user Sunday, April 13, 2014 9:18:58 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#27 Posted : Friday, April 18, 2014 7:23:02 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
April 18, 2014

LŨ LỢN XỔNG CHUỒNG: BỌN DU KHÁCH TẦU

UserPostedImage

Chiang Mai là một thị trấn ở miền bắc Thái Lan. Đây là một thành phố đẹp và cổ kính, từng là thủ đô của Thái trước khi thủ đô chuyển về Krungthep tức là Bangkok . Chiang Mai được nhắc tới nhiều trong thời chiến tranh Việt Nam khi các quân nhân Mỹ đến thị trấn này để nghỉ phép. Những người lính chiến này không phải lúc nào cũng là những nhà ngoại giao lịch sự văn minh, nhất là trong thời chiến khi áp lực của chiến tranh và cái chết lúc nào cũng cận kề. Chuyện họ phá phách, say sưa, đập phá đã xẩy ra không ít. Nhưng chưa bao giờ Chiang Mai có một thái độ kinh tởm, thù ghét nhắm vào những người lính đó như Chiang Mai đang ghê khiếp đám du khách người Hoa nườm nượp kéo đến Chiang Mai vào lúc này.

Những chuyến du lịch của những bọn du khách tới từ Hoa lục đã làm cho khoảng 80 phần trăm dân chúng Chiang Mai không muốn nhìn thấy những thành phần này kéo đến thành phố của họ nữa.

UserPostedImageUserPostedImage

Theo một cuộc thăm dò ý kiến của khoảng hơn 2 ngàn người dân Chiang Mai hồi tháng trước, thì hơn 80% dân Chiang Mai coi đám du khách Tầu này là những phiền nhiễu cho thành phố. Người Chiang Mai rất ghét những cách hành xử của những toán du khách người Hoa như lối ăn nói ồn ào, lỗ mãng, không chịu xếp hàng chờ đến phiên mình, xô đẩy nhau, hút thuốc ở những nơi cấm hút thuốc, khạc nhổ xuống đất, xuống sàn nhà, mặt đường, vi phạm tất cả những luật lệ của thành phố, ngay cả trong những chuyến họ đi thăm chùa chiền, đại học. Người Hoa còn bị than phiền là hồn nhiên cởi quần áo tắm rửa ở ngay tại các giếng phun, tiểu tiện ở các góc phố, đại tiện xuống hồ bơi, xuống những khúc rạch hào chạy quanh thành phố. Nhiều du khách người Hoa đến ăn ở các tiệm buffet thì mang theo bao giấy, lấy đồ ăn mang về khách sạn ăn với nhau. Đi ngoài đường thì thoải mái ngoáy mũi, xỉa răng, ăn uống xì xụp, nhai ồn ào, lớn tiếng gây gổ với nhau bất cứ ở đâu kể cả tại các nơi tôn nghiêm của thành phố.

Con số du khách Hoa lục kéo tới Chiang Mai hiện nay là khoảng 50 ngàn người mỗi tháng và con số này chắc chắn sẽ còn tăng thêm nữa. Các cơ quan du lịch của thành phố kêu gọi phải giáo dục những du khách này trước khi đến Thái Lan.

Những hành động thô bỉ của người Hoa trong những chuyến đi ra nước ngoài của họ được ghi nhận ở tất cả những nơi họ ghé qua chứ chẳng riêng gì tại Chiang Mai, mà còn ở các địa điểm du lịch thuộc các nước Âu châu, Mỹ châu. Họ hồn nhiên xả rác phóng uế ở tất cả các địa điểm du lịch khiến một vài khách sạn ở Paris và Luân Đôn đã phải treo biển không tiếp các đoàn du khách người Hoa. Một giới chức cao cấp của Bắc kinh, phó thủ tướng, cũng phải lên tiếng khuyên các đồng bào của ông ta phải hành xử một cách văn minh khi ra nước ngoài.

Người ta cũng đã nhiều lần phàn nàn, than phiền và nặng lời với những đám du khách Tầu này trong khi chưa thấy ai phải lớn tiếng bực bội về các du khách từ các nước khác.

UserPostedImage
Một cuốn sách mới đây của Wang Yunmei nhan đề Pigs On the Loose: Chinese Tour Groups tạm dịch là Lũ Lợn Xổng Chuồng: Bọn Du Khách Tầu đã chi tiết ghi lại những kinh nghiệm của cô sau 6 năm đi tới khoảng 40 quốc gia, với những lần gặp gỡ các toán du khách người Hoa. Tác giả nói rằng rất nhiều trong số những du khách này là những thành phần nông dân thất học, có một ít tiền sau khi bán được đất đai cho chính phủ và quyết định làm vài ba chuyến du lịch ngoại quốc. Kinh nghiệm sống văn minh của họ gần như không có. Ở làng quê của họ, họ có thể ra đồng, ra sông, ra hồ để giải quyết một vài nhu cầu của cơ thể thì ra nước ngoài họ cứ làm như thể còn đang ở trong nước.Tác giả cho rằng giáo dục đã không bắt kịp được với sự gia tăng nhanh chóng của giai cấp trung lưu và tiền bạc mới kiếm được của họ.

Người Thái, khi lịch sự thì nói là đã xẩy ra nhiều trường hợp va chạm văn hoá (cultural clashes). Những người khác thì nói thẳng các du khách người Hoa rất thô bỉ bất lịch sự, thiếu văn minh, kém văn hoá và làm dân chúng rất bất bình. Tờ The Nation viết bằng Anh ngữ thì than phiền người Hoa lái xe ẩu tả, không tôn trọng luật đi đường, tự nhiên dừng xe giữa đường, cãi nhau, các khách sạn cho biết nhiều khách thuê phòng khai là có hai người thì bốn năm người lén vào ở. Nhiều người xả rác bừa bãi, giặt quần áo phơi trên ban công khách sạn. Một số không biết giật nước cầu tiêu, khạc nhổ, to tiếng, tùy tiện phóng uế trong các bể bơi. Ngay cả những người Hoa sống tại Chiang Mai cũng xấu hổ vì cách hành xử của đám du khách Tầu này. Một vài người nói rằng họ rất xấu hổ vì là người Hoa. Trong bức thư gửi cho báo The Nation, một người phải năn nỉ là bọn du khách người Hoa không nên làm nhục người Hoa nữa. Trong năm nay, 2014, theo một ngồn tin của chính phủ Thái, sẽ có khoảng 1 triệu 500 ngàn con heo xổng chuồng kéo nhau đến làm bẩn xứ Thái.

Đọc xong những điều mà người Hoa làm tại Chiang Mai, người ta thấy bọn heo xổng chuồng chạy sang Việt Nam còn kinh hồn hơn đám du khách đến Chiang Mai rất nhiều. Chúng làm tất cả những gì tàn độc nhất cho nước Việt Nam. Ỉa bậy đái bậy mà đã nhằm nhò gì! Chúng nó đang đầu độc cả dân tộc Việt, tàn phá nền kinh tế, nông nghiệp của người Việt, đưa người vào chiếm đất của nước Việt, chiếm đảo của chúng ta, đối xử tàn ác, khốn nạn, chó má với người Việt, mua người đem về nước chúng bắt làm nô lệ, bắt nạt những người dân đánh cá khốn khổ...

Chứ ngoáy mũi, khạc nhổ, tiểu tiện, đại tiện thì đã ăn thua gì.

Hỡi những người bạn Thái Lan, bọn lợn xổng chuồng quậy phá đất nước của các bạn mà đã ăn thua gì. Hãy nhìn sang nước chúng tôi thì thấy ngay.

Edited by user Friday, April 18, 2014 7:28:41 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#28 Posted : Sunday, April 27, 2014 2:17:21 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 22 tháng 4 năm 2014
Bạn ta,

Đáng lẽ tôi không mất thì giờ để đề cập tới người này, và những điều ông ta viết xuống không đáng để nhắc lại ở đây và cũng không đáng được một đôi câu trả lời.

Ông ta đọc bài viết của tôi (12 tháng 3 năm 2014) về mấy phụ nữ Việt bị những tên ma cô ma cạo người Hoa đưa sang Ghana ép làm điếm rồi "nổi sùng như hỏa diệm sơn vừa mới bộc phát". Ông nói là đã muốn "lặng" nhưng "gió chẳng muốn ngừng" vì ông nhận được bạn bè của ông gửi bài viết của tôi cho ông tới hai lần khiến ông ta "nổi giận, hơi nóng tỏa ra xì xèo trên đầu". Ông cho là tôi, khi viết về những việc làm của những người Hoa đó, đã "dùng từ ngữ xấu xa không tốt xỉ vả cả dân tộc Trung quốc". Ông cho biết ông "ngứa tai vì chữ dùng khinh miệt gọi người Trung quốc" trong bài viết của tôi và vì tôi đã "xúc phạm" khi dùng những chữ mô tả những người Hoa ma cô ma cạo đó. Ông ta còn viết thêm là nếu "chủ tịch Đảng Cộng Sản Trung Quốc Tập Cận Bình là người nóng tính, đọc được tiếng Việt" có thể "xua quân đánh Việt Nam" thì mọi chuyện sẽ ra sao.

Xin nói với bạn ngay là trong vài viết tôi không hề "vơ đũa cả nắm" như ông ta đề quyết. Trong bài, tôi đề cập rõ ràng tới "hai người Hoa", tới "bọn Tầu bất lương sang tận Việt Nam dụ dỗ (người) đem sang Ghana bắt làm điếm", tới "mấy thằng Tầu khốn nạn (ở Ghana)", rồi "mấy thằng Tầu khốn kiếp đó", và "bọn Tầu khốn nạn vẫn được tự do ra vào đất nước Việt Nam". Những cách đề cập đó không hề mang ý nghĩa miệt thị toàn thể dân tộc Trung Hoa mặc dầu trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam, cái quốc gia phương Bắc đó không bao giờ để nước của chúng ta yên. Cách đối xử của họ dành cho các triều đại và người dân Việt Nam không bao giờ là cách đối xử tử tế.

Trong lịch sử hiện đại, Tầu Tưởng (Giới Thạch) cũng như Tầu Mao (Trạch Đông) đều có tham vọng đất đai nhắm vào biển đảo của chúng ta. Tầu quốc (gia) cũng như Tầu Cộng đều không bao giờ tử tế gì với chúng ta hết.

Tôi nghĩ bài viết của tôi, bạn đọc lại sẽ thấy, không có một đoạn nào mảy may "xúc phạm" tới dân tộc Trung Hoa mặc dù là nếu có, thì cũng chẳng sao khi nhớ lại cái thái độ không tốt của nước Trung Hoa dành cho chúng ta suốt chiều dài lịch sử. Ông ta đòi tôi nên viết rõ thêm chữ "này" khi đề cập tới những người Hoa trong vụ Ghana để thành "bọn Tầu bất lương NÀY", "bọn Tầu khốn nạn NÀY" "mấy thằng Tầu khốn kiếp NÀY". Ông ta coi tôi vì giận quá nên đã mất khôn và viết ra những điều mà ông cho là "xúc phạm" tới cả một tỉ người Hoa.
Rõ ràng là ông ta đọc bài viết của tôi mà không hiểu, rồi cố tình xuyên tạc những điều tôi viết xuống. Vậy nên chính ông ta mới là "giận quá mất khôn" như ông đã thú nhận là "nổi giận, hơi nóng tỏa ra xì xèo" ngay trong mấy dòng đầu.

Bạn xem Nguyễn Trãi viết ở đầu bài Bình Ngô Đại Cáo có cần phải viết "mấy thằng giặc Minh NÀY đang xâm lấn Việt Nam" đâu. Cứ viết thẳng thừng: "Cường Minh tứ khích"... bọn cường Minh thừa cơ tứ ngược ... nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ..."
Đâu có cần viết phải "bọn quân Minh NÀY" bao giờ.

Người đàn ông đó đọc bài viết của tôi, rồi hoặc vì không hiểu hết, hoặc cố tình bẻ cong để chỉ trích và méc bu Tập Cận Bình dọa Tập Cận Bình sẽ nổi giận đem quân sang đánh Việt Nam.
Tôi không nghĩ bài viết của tôi lọt vào mắt của Tầu phệ Tập Cận Bình và tôi cũng không bao giờ cho rằng thằng híp đó đọc bài của tôi rồi đem quân sang đánh Việt Nam. Tôi không hề hoang tưởng đến mức đó.

Bài ông ta viết được chuyển đi nhiều nơi cùng với câu hỏi của ông: "Nên hay không nên viết". Ý nói (tôi) có nên viết xuống những điều không tử tế về những người Hoa ở Ghana, ở Việt Nam, ở vùng biển của Việt Nam, và về những chuyện không tốt họ đang làm ở đất nước chúng ta không.
Chắc chắn ông ta nghĩ là không.

Tôi thì nghĩ là phải viết nữa, tiếp tục viết mãi về bọn Tầu khốn nạn ấy.

Còn ông ta, cái người viết lá thư ấy, nếu còn ở Việt Nam chắc chắn phải là một trong đám ngợm hóa dại kéo nhau ra nhẩy đầm ở vườn hoa Hà Nội để phá thối khi có những người tụ họp tưởng niệm các nạn nhân của bọn Tầu trong cuộc chiến biên giới. Ông ta cũng có thể là thứ chỉ điểm để công an bắt Điếu Cầy, Phương Uyên, Mẹ Nấm và những người can đảm xuống đường đòi Tầu khựa cút khỏi biển Đông ... hay cái thứ động một chút là lôi thằng mặt chó Tập Cận Bình ra dọa sẽ đem quân sang đánh Việt Nam lần nữa.

Câu hỏi "nên hay không nên viết" thì trả lại cho ông mang về ... luộc lên mà ăn. Làm cứ như những bài viết đụng nhẹ tới mấy thằng Tầu chó má đó là động mồ động mả cha mả bố nhà ông ta.
Khốn khổ cho cái thân vừa nô dịch vừa hèn hạ.
Hệt như suốt mấy chục năm qua, cứ vừa nhắc tới Hoàng Sa là như phạm húy ba đời bọn chó dại lên không bằng.

Edited by user Sunday, April 27, 2014 2:17:58 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#29 Posted : Wednesday, May 7, 2014 3:53:30 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 21 tháng 4 năm 2014

Bạn ta,
Gửi bạn mấy bài thơ viết trong những năm ở ngoài Việt Nam...


XA NHÀ ĐỌC THƠ HẠ TRI CHƯƠNG

Tưởng tượng mai về khu Ngã Sáu
Chiều ra đầu ngõ đứng trông xe
Có người quen hỏi : "Lâu không gặp?"
Đáp khẽ: "Đi xa mới trở về."
Cũng hệt như Hồi Hương Ngẫu Thư (*)
Tóc xanh giờ đã bạc như tơ
Tiếng quê nghe vẫn đầy âm cũ
Mà cũng lạ tai câu trẻ thơ
Ô hay, tiền bối Hạ Tri Chương
Tiền bối xa quê thuở Thịnh Đường
Sao thơ hệt chuyện bây giờ nhỉ
Thuở ấy mà sao cũng não lòng
Tôi cũng như ông, đời biệt xứ
Trẻ ra đi, già vẫn tha hương
Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
Tôi đọc thơ ông nát cả hồn.

(*)Hồi Hương Ngẫu Thư của Hạ Tri Chương:

Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi
Hương âm vô cải mấn mao thôi
Nhi đồng tương kiến bất thương thức
Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai?

Tuổi trẻ đi xa, già mới trở về
Tiếng quê hương không có gì thay đổi chỉ có tóc là bạc
Bọn trẻ trông thấy ta không biết ta là ai
Nên cười và hỏi ta từ đâu đến


TRỞ VỀ CĂN NHÀ CŨ Ở SÀI GÒN
gửi các con


Hỡi căn nhà của ta thời tuổi trẻ
Của những chiều mưa buồn gõ xuống mái tôn
Những buổi sáng nắng lùa qua khe cửa
Vẫn theo ta những đêm tuyết mịt mùng
Hãy ngỏ cửa, đêm nay ta trở lại
Cánh cửa ơi có còn nhớ nhau không?
Chiếc chìa khóa năm xưa ta làm gẫy
Mấy chục năm trời trên cổ vẫn tòn ten
Này buổi tối, cứ nằm yên ở đó
Đèn ơi đèn, đừng trở dậy đêm nay
Ta nhớ kỹ ở đây là chiếc ghế
Tủ sách ngày xưa đứng ở chỗ này
Chiếc bàn viết chắc còn nguyên trong góc
Những đêm buồn ngồi dậy viết lăng nhăng
Giấy mực ơi, biết có còn trong hộc
Hãy ra đây, nói tiếp chuyện văn chương
Ở dưới bếp vẫn những đồ thân thiết
Bể nước mưa ngày đó phải nằm đây
Chiếc ống máng vẫn lạnh tanh mùi thiếc
Từ bếp này xưa khói ấm xa bay
Vòng trở lại là chiếc cầu thang gỗ
Ta vẫn thường rón rén tối về khuya
Ở trên gác, nơi các con ta ngủ
Mấy chục năm rồi, mùi chúng vẫn đâu đây
Phòng bên cạnh ta đã nằm đêm cuối
Ngó trần nhà mà nước mắt rưng rưng
Ngoài cửa sổ lao xao dàn bông giấy
Cỏ cây ơi, phút chốc đã như sương
Đêm còn tối trên tàng cây trứng cá
Ta phải đi, buổi sáng sắp lên
Căn nhà cũ sẽ bỗng đầy người lạ
Đường xá xác xơ, thành phố cũng thay tên.

GỬI CĂN NHÀ CŨ

Hãy tưởng tượng khi bước vào cuối ngõ
Căn nhà xưa rêu phong kín tường vôi
Khung cửa sắt sơn đã bong lỗ chỗ
Chìa khóa mòn trong ổ bỗng reo vui
Hãy tưởng tượng trong hộp thư ngoài cửa
Mấy bức thư đọng lại những năm qua
Một tấm thiệp báo tin người yêu nhỏ
Đã tìm ra hạnh phúc dưới trời xa
Hãy tưởng tượng trong khu vườn thuở trước
Cây ngọc lan ngày đó đã ra hoa
Mấy bụi trúc và một hàng thược dược
Mùi đất thơm cơn mưa nhỏ đầu mùa
Hãy tưởng tượng khi bước chân lên gác
Bàn ghế còn nguyên, sách vở còn bầy
Bỗng nghe thoáng tiếng mưa khuya dìu dặt
Những giọt buồn rơi mãi xuống đêm nay
Hãy tưởng tượng đêm sẽ nằm nghe gió
Trên chiếc giường thân thiết mấy năm xưa
Mấy con muỗi nhận ra người bạn cũ
Chú thạch sùng trong vách cũng bò ra
Hãy tưởng tượng trở về nơi hẹn cũ
Thăm hàng sao và bể nước đầy mây
Trên ghế đá vọng âm lời tình tự
Nét chữ mờ quấn quýt vẫn còn đây
Hãy tưởng tượng buổi chiều ra ngồi quán
Bạn cũ tới đầy, đủ mặt cố tri
Dăm ba đứa biệt tăm trong thời loạn
Đã trở về cùng khật khưỡng vài ly
Hãy tưởng tượng lại đi trên đường cũ
Những lề đường đá lát lá me non
Thời trốn học lang thang trên vỉa phố
Sách trong tay, mộng ước chất đầy hồn
Hãy tưởng tượng ghé vào thăm tên bạn
Bắc ghế ra ngồi đọc lại Đường thi
Trên căn gác năm xưa trăng vẫn sáng
Nhớ Hạc Vàng từ thuở mới bay đi
Và tưởng tượng vừa tan cơn mộng dữ
Bạn bè xưa, người tình cũ về đây
Căn gác nhỏ của một thời sách vở
Vẫn còn nguyên, cơn ác mộng xa bay.


GỬI NGƯỜI SẮP RỜI SÀI GÒN

Em Sài Gòn, bao giờ em đi
nhớ mang theo chút trời và chút đất
tẩm trong mái tóc
nhớ mang theo chút gió, chút mưa
chút nắng mùa hạ
gói trong vạt áo
nhớ mang theo tiếng guốc trên đường về học
những chiều tan trường
những bàn tay thơm
và những trang sách
cất trong ngăn kéo bàn học từ mấy chục năm nay
Em Sài Gòn, bao giờ em đi
nhớ mang cho anh miếng môi
miếng mắt
miếng tóc
miếng đồng tiền
miếng cằm chẻ, miếng nốt ruồi duyên
miếng chanh chua, miếng hay hờn, miếng làm cao, miếng điệu
miếng ngúng và miếng nguẩy, miếng mắc cở, miếng bầy đặt
miếng nguýt, miếng lườm, miếng làm lành, miếng nói mát...
Em Sài Gòn bao giờ em qua đây
làm ơn mang theo chút bụi đường tội nghiệp
chút thổ mộ khốn khổ
chút xích lô nhọc nhằn
chút xe lam chật chội khói mù
và chút xe buýt ngột thở buổi chiều
chút xe lô mệt mỏi qua cầu
Em yêu dấu bao giờ em đi
mang cho anh miếng nước mía Viễn Đông
mang cho anh miếng đậu đỏ bánh lọc
mang cho anh miếng bò khô, miếng bò bía, miếng bia 33
miếng chanh muối, miếng bánh cuốn Phan đình Phùng
miếng bia ôm, miếng quán cóc, miếng phở đêm, miếng mì thất nghiệp...
Em Sài Gòn bao giờ em lên đường
nhớ mang cho anh
thật nhiều Việt Nam
thật nhiều Sài Gòn, thật nhiều Chợ Lớn, thật nhiều Phú Nhuận, Đa Kao
nhớ mang cho anh thật nhiều Thủ Đức và Gia Định
thật nhiều ngã năm, ngã bẩy
thật nhiều ngoại ô, thật nhiều ngõ tối
thật nhiều ổ gà, thật nhiều mái tôn, thật nhiều ngõ lội
thật nhiều bùn lầy đêm mưa
và thật nhiều số nhà năm bẩy lần chồng chất lên chúng ta
Em Sài Gòn, bao giờ em đi
nhớ thăm hộ anh những hàng cây trong sở thú
đọc hộ anh những hàng chữ viết trên tường
thăm hộ anh những chiều mưa
những đêm cúp điện
những đầu ngày nóng hổi mệt nhoài trước mặt
những rạp ciné thường trực
những quán nước, những hàng hiên đã giữ chúng ta trong cơn mưa hạnh phúc
nhớ mang câu vọng cổ trưa buồn não nuột xuyên qua vách ván
nhớ mang truyện tình kết rất đẹp đêm cải lương thứ bẩy
và nhớ mang cho anh một chút dịu dàng mà ở đây anh rất thiếu
Em Sài Gòn, bao giờ em đi....

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#30 Posted : Sunday, May 11, 2014 6:10:01 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Thằng mất dậy kia giở giói ra

Cách đây mấy năm, trong cuộc thi Ai Là Triệu Phú của đài truyền hình VTV3 Hà Nội, một giảng viên trường Đại Học Sư Phạm, cô Nguyễn Thị Tâm 27 tuổi, khi trả lời một câu hỏi liên quan đến văn học Việt Nam, đã cho biết cô chưa hề nghe nói tới Tự Lực Văn Đoàn bao giờ và nói rằng theo cô, có thể đó là tên một gánh cải lương mặc dù có hai chữ văn đoàn ở cuối. Rồi cô giảng viên đại học này khẳng định Nhất Linh là một nghệ sĩ cải lương, còn các ông Hoàng Đạo, Thạch Lam và Khái Hưng thì cô không rõ có phải là nghệ sĩ cải lương như Nhất Linh hay không. Giám khảo cuộc thi cho cô được dùng điện thoại cầu cứu một đồng nghiệp mà cô nói là người đọc rất nhiều sách, kiến thức rất rộng để giúp cô trả lời câu hỏi. Nhưng người đồng nghiệp này (cùng dậy ở đại học với cô) cũng đáp sai tất cả các câu hỏi về Tự Lực Văn Đoàn và nói Hoàng Đạo không phải là anh em với Nhất Linh và Thạch Lam.
Năm ngoái, một cô giáo tên là Hà Thị Thu Thủy dậy ở trung học Lômônôxốp thuộc huyện Từ Liêm, Hà Nội thì đã cùng sai lầm với học sinh khi học sinh của cô viết trong bài luận văn rằng “canh gà Thọ Xương” trong một bài ca dao rằng “canh gà” là một món ăn mà em rất muốn được cha cho đi ăn thử một lần. Cô giáo Thủy cho em học sinh 8 điểm và không sửa một chữ nào của bài luận văn. Như thế là cô hoàn toàn đồng ý với chi tiết em học sinh viết trong bài luận. Hồ sơ cho biết cô tốt nghiệp khoa văn của trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội và vừa hoàn tất luận văn thạc sĩ với số điểm 10/10. Sau khi bài luận của em học sinh được cô cho điểm cao được đưa lên báo, cô đã xin nghỉ việc và vào một bệnh viện tâm trí để nghỉ ngơi.
Chi tiết đáng nói nhất trong hai vụ này là cô giáo Thủy đã xin nghỉ dậy còn cô Nguyễn thị Tâm tại cuộc thi của đài truyền hình với những câu trả lời về Tự Lực Văn Đoàn chỉ bị loại khỏi cuộc thi.

Ông Tú Vị Xuyên mà còn sống thế nào ông chẳng hét ầm lên rằng “…học trò chúng nó tội gì thế / lỡ để hai cô túm được đầu…”
Hai cô giáo dậy văn mà kiến thức về văn học Việt Nam như thế thì dốt thật. Nói câu này thế nào chẳng có người trách rằng lại đem trình độ của các nhà giáo thời Việt Nam Cộng Hòa ra để chê các nhà giáo của cái nước Việt Nam độc lập tự do hạnh phúc ngày nay.

Nhưng không nói như thế không được, vì những thứ nhà giáo ngu dốt như vậy thì không hề thiếu ở Việt Nam ngày nay. Dẫu có khiêm tốn cách mấy đi chăng nữa thì cũng phải nói ngay rằng chúng tôi hồi còn đi học ở trung học không thể dốt tàn dốt tệ như thế được. Trong giờ kim văn lớp đầu tiên của bậc trung học, lớp đệ thất, chúng tôi đã đọc Anh Phải Sống của Khái Hưng, Núi Văn Dú của Thế Lữ, mấy đoạn trích trong Đoạn Tuyệt của Nhất Linh, một hai bài viết trong Bùn Lầy Nước Đọng, Con Đường Sáng của Hoàng Đạo, và Cô Hàng Xén, Nhà Mẹ Lê của Thạch Lam nên nếu bị hỏi về Tự Lực Văn Đoàn, chúng tôi… giỏi hơn cô Nguyễn Thị Tâm đang dậy ở Đại Học Sư Phạm rất nhiều nhiều.
Mới đây ở Việt Nam người ta đã nói về những thay đổi cần có cho chương trình giáo dục Việt Nam. Tôi không biết những đổi thay đó sẽ như thế nào nhưng biết là trong đó có những thay đổi trong lãnh vực sách giáo khoa.
Những thay đổi, sửa sang đó sẽ như thế nào? Thí dụ trong lãnh vực văn học như kim văn và cổ văn? Thay đổi ra sao để cải tiến trình độ của các nhà giáo để tránh xảy ra những chuyện ngu dốt như người ta đã thấy?

Câu hỏi này làm nhiều người nhớ tới một cuốn sách nhan đề Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng do nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin in năm 2012. Cuốn sách được nói là của Đỗ Minh Xuân, một kỹ sư không rõ trong lãnh vực gì. Một người giới thiệu cho biết ông kỹ sư này đã nghiên cứu rất kỹ Truyện Kiều và các tài liệu liên quan đến tác phẩm của Nguyễn Du để đưa ra khoảng một ngàn sửa chữa, dẹp bỏ hẳn những từ ngữ khó hiểu lấy từ chữ Hán và thay thế bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều.
Đỗ Minh Xuân cho rằng những thay đổi của ông sẽ giúp cho Truyện Kiều của Nguyễn Du hay hơn, dễ hiểu hơn. Để làm được việc đó, Đỗ Minh Xuân đã sửa và thay thế hơn một ngàn chữ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du bằng những chữ mà ông cho là dễ hiểu hơn, thuần Việt hơn là nguyên tác của Nguyễn Du.

Truyện Kiều có 3.524 câu thì Đỗ Minh Xuân lôi hơn một ngàn câu ra sửa. Như vậy, người đàn ông này đã can thiệp vào 1/3 tác phẩm của Nguyễn Du.
Về giá trị của Truyện Kiều thì không cần phải nói ở đây. Những người không ưa Nguyễn Du đả kích ông về thái độ hàng thần lơ láo của ông khi ra làm việc với nhà Nguyễn, nhưng không thấy có một ai chê Truyện Kiều. Cốt truyện có thể là thường thôi. Nhưng khía cạnh văn chương mới là viên ngọc quí của văn học Việt Nam. Văn chương của Truyện Kiều đã được coi là lý do tồn tại của tiếng Việt và nước Việt như một câu nói của Phạm Quỳnh.

Văn chương như thế mà nay bị một người chê là thua chữ nghĩa của ông ta, rồi lại được một người cũng có vai, có vế ở Việt Nam hết lòng xưng tụng, coi cuốn sách của Đỗ Minh Xuân là “một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều”. Ông này còn nói rằng Đỗ Minh Xuân có “một tinh thần khoa học nghiêm túc”, rồi “hoan nghênh công phu nghiên cứu” của ông ta.
Tôi muốn nói thêm một điều ở đây rằng đây là lần cuối cùng tôi nhắc đến người đàn ông tên là Đỗ Minh Xuân bằng chữ “ông” vì sau lần này, cách đề cập tới Đỗ Minh Xuân sẽ không bao giờ được dùng với chữ “ông” nữa.

Nó hoàn toàn không xứng đáng. Nó chỉ là một thằng dốt, ngu xuẩn, hỗn hào và mất dậy.
Nó tự coi nó là đứa tài giỏi hơn Nguyễn Du, chữ nghĩa hơn nhà thơ Tiên Điền, vượt lên trên mọi nỗ lực, mọi việc làm của người đi săn núi Hồng Lĩnh. Nên nó mới đòi sửa lại hơn một ngàn câu trong Truyện Kiều.

Để coi nó sửa như thế nào mà nó dám nói rằng nó sửa để làm cho Truyện Kiều hay hơn.
Ở ngay những đoạn đầu của Truyện Kiều nó đã thay thế hẳn câu “Lạ gì bỉ sắc tư phong”, câu tóm gọn được ý chính của Nguyễn Du khi viết Truyện Kiều để đẩy vào câu “Mỗi người thứ có thứ không” rồi kéo câu kế tiếp lên để thành:

Mỗi người thứ có, thứ không
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Lập tức ý niệm tài mệnh tương đố, con Tạo đánh ghen với má hồng biến mất không sao tìm lại được nữa.
Ở câu “Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung” thì đại danh từ “nghỉ” được thay bằng đại danh từ “ông” cho dễ hiểu và mới hơn, hay hơn Nguyễn Du!
Hai chữ “mạch tương” mà Nguyễn Du dùng để đưa một điển cũ vào hoàn cảnh của Kiều thì bị bỏ hẳn
Vâng lời khuyên nhủ thấp cao
Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch tương,

để trở thành:

Chưa xong điều nghĩ đã chào vừng dương
nghĩa là đang suy nghĩ thì trời đã… sáng. Không còn thấy nước mắt của Kiều đâu nữa.
Đoạn mô tả nấm mồ của Đạm Tiên nguyên là “sè sè nắm đất bên đường” với hai chữ “sè sè” được dùng để tả ngôi mộ thấp, không được đắp cao lên, nói lên cảnh đìu hiu, không ai chăm sóc của ngôi mộ vô chủ thì bị đổi thành “se se” và giải thích đó là nấm mồ mới đắp, đất hơi se se, chưa hồi phục hẳn.

Trong khi đó, Đạm Tiên chết đã lâu như lời dẫn của Vương Quan: “Đạm Tiên nàng ấy XƯA là ca nhi”. Nấm mồ ấy đã “trải bao thỏ lặn ác tà” thì mộ mới đắp lúc nào? Kiều làm thơ tặng Đạm Tiên thì bị Thúy Vân chê là “khéo dư nước mắt khóc người đời xưa”.
Hiểu bố lếu bố láo như thế rồi sửa thơ của Tiên Điền.

Câu 280 hai chữ “Lãm Thúy” rất đẹp bị đổi thành “kiểu dáng”. Điển Lam Kiều trong câu 266 bị bỏ hẳn không nhắc tới và thay bằng “đánh liều” nên từ nguyên bản “Xăm xăm tìm nẻo Lam Kiều lần sang” thành “xăm xăm tìm nẻo đánh liều lần sang”.
Hai chữ Hợp Phố trong điển châu về Hợp Phố bị bỏ và thay bằng “chủ cũ”.
Câu “Nàng Ban ả Tạ cũng đâu thế này” bị sửa thành “Xưa nay hiếm thấy tài đâu thế này”.

Câu “Lứa đôi ai dễ đẹp tày Thôi, Trương” là để nhắc tới Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thụy thì bị đổi thành “Lứa đôi từng thấy những ngày trái ngang”. Nét bác học điển cố của câu thơ bị loại hẳn.
Câu “Ấy là Hồ Điệp hay là Trang Sinh” bị đổi thành “Ấy là trong mộng hay là thực sinh”. Thực sinh là sinh cái gì đây?
Điển “trên Bộc trong dâu” bị đổi thành “trên cỏ dưới dâu”.

Câu “nước non luống những lắng tai Chung Kỳ” trở thành “nước non luống những lắng tai ngưỡng vì”. Bá Nha và Tử Kỳ bị đuổi khỏi đoạn dạo khúc cho tiếng đàn rất đẹp của Kiều.
Câu “Thời trân thức thức sẵn bầy” bị sửa thành “Quả ngon thức thức xách tay” để thành món … “to go” cho tiện…
Hai câu: “Trộm nghe thơm nức hương lân / Một nền Đồng Tước khóa xuân hai Kiều” bị sửa cho dễ hiểu (?) hơn để thành “Buồng đào nơi tạm khóa xuân hai Kiều” cho hai Kiều ngủ bót công an chơi.

Mấy chữ rất đắt của Nguyễn Du cũng bị mang ra dung tục hóa đi rất nhiều như trong câu “Người về chiếc bóng năm canh” bị đổi thành “Người về đơn bóng năm canh”. Rồi hễ cứ chỗ nào có chữ “chiếc” để nói về sự đơn lẻ, cô quạnh là nó thay ngay chữ “chiếc” bằng một chữ khác ngay.
Câu “Trải qua một cuộc bể dâu” là một tóm gọn cả cuộc đời lưu lạc bất hạnh của Kiều thì bị sửa thành “Trải qua MỖI cuộc bể dâu” vì nó lý luận rằng có nhiều cuộc bể dâu nên nói “một” là không đúng. Phải sửa như nó, Đỗ Minh Xuân, mới hay và đúng.

Thế nên, có mới hơn, có hay hơn, có dễ hiểu hơn thì người ta có thể thấy ngay khi đọc những chữ mà Đỗ Minh Xuân đã dùng để thay cho những chữ trong nguyên bản của Nguyễn Du.
Khốn khổ là một thằng dốt dám hỗn hào sửa chữ của nhà thơ lớn nhất của văn học Việt Nam rồi lại được một đứa dốt và ngu không kém lôi ra hít hà, khen lấy khen để.
Chuyện học hành của thế hệ học sinh sắp tới sẽ như thế nào với cuốn sách được coi là đóng góp “đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều”.
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh là thế.

Bố khỉ! Đúng như Nguyễn Khuyến đã viết trong một bài thơ vịnh Kiều:
Thằng bán tơ kia giở giói ra
Làm cho bận đến cụ Viên già…
Chỉ khác thằng bán tơ là một thằng ranh con dốt nát và mất dậy. Cụ Viên thì là nhà thơ Tiên Điền mà thôi.

* * *

Ngày 29 tháng 4 năm 2014

Bạn ta,
Mấy tháng trước, một nhân vật trong chính giới Hoa Kỳ, khi bực bội phát biểu về mấy cậu Taliban ở Afghanistan, có gọi mấy cậu này là cái bọn trùm khăn tắm lên đầu — those towelled heads.
Lập tức chàng bị mấy tờ báo đem làm thịt, nói rằng chàng là người đầu óc kỳ thị, coi rẻ, khinh miệt những người Hồi giáo… Những người này nhẩy đong đỏng lên nói rằng gọi những chiếc khăn quấn lên đầu của các cậu Taliban là khăn tắm là nhục mạ Hồi giáo, là bằng cớ cho thấy một thái độ khinh thị những người không cùng văn hóa, tôn giáo với mình. Những chiếc khăn quấn trên đầu này, theo những người đó, là những vật thiêng liêng gắn liền với Hồi giáo. Gọi chúng là những cái khăn tắm là một việc làm xúc phạm, báng bổ Hồi giáo.
Tội như vậy thì quá nặng. Chàng hoảng hốt phải xin lỗi rối rít mới không bị lôi ra xử bằng luật Hồi giáo như đánh cho vài chục roi quắn đít lại, hay chặt cái tay, cái chân, ném đá cho nát mặt, vân vân.

Nhưng thực ra thì không phải vậy. Những cái khăn này không hề dính dáng đến Hồi giáo. Jean Abinader, Giám đốc điều hành của Học Viện Hồi Giáo Hoa Kỳ, nói rằng những chiếc turban (chữ dường như xuất xứ từ tiếng Farsi, ngôn ngữ chính của Iran) không hề là vật bắt buộc phải quàng lên đầu những người anh em Hồi giáo bao giờ. Quàng hay không quàng là tùy ý. Có cái khăn trùm đầu những lúc nắng mưa mà nữ sĩ họ Hồ của chúng ta đã nói từ hơn thế kỷ trước cũng đã đời lắm, nhưng không là chuyện bắt buộc bao giờ:

… Mát mặt anh hùng khi nắng cực
Che đầu quân tử lúc sa mưa… (*)
Chuyện nó dính tới Hồi giáo thì không hề có, như mấy cậu nhà quê hô hoán lên.

Tuy thế, nếu chàng chịu khó chai lì một chút, không vội vã, hốt hoảng, thì nay chàng không còn cần phải xin lỗi ai hết.
Tại trại X Ray ở căn cứ Guantanamo, nơi giam giữ một số tù Taliban và Al Qaeda, một cậu Taliban hay Al Qaeda bị giữ trong trại mấy tuần qua, ngồi buồn quá, ngoài trời thì lúc nắng, lúc mưa, cậu thấy… cực vô cùng mà không có cái gì cho mát… mặt, hay che cái đầu lúc sa mưa, cậu bèn kiếm đại một thứ sẵn bên cạnh, quấn lên đầu cho bõ cảnh xa quê hương nhớ vợ già. Lính gác giật cái turban dã chiến của cậu ra vì lệnh trong trại cấm… che đầu quân tử bằng bất cứ một vật gì, dẫu cho là mưa sa hay nắng cực thì cũng thế.
Thế là các cậu Taliban và Al Qaeda khác ào ào rủ nhau tuyệt thực phản đối, nói rằng Hoa Kỳ đã vi phạm nhân quyền của cậu này khi không cho cậu quấn khăn trên đầu như đời sống văn hóa của các cậu đòi hỏi. Mặc dù cái mà cậu quấn lên đầu chỉ là cái khăn trải giường của cậu.

Thế là nhà chức trách Mỹ phải chiều các cậu ngay, cho các cậu quấn cái gì lên đầu cũng được. Cho dù đó là cái khăn trải giường.
Thôi thì cứ cho các cậu quấn cái khăn đó lên đầu. Nhưng đừng có giặt ủi gì cả. Cứ tối trải ra nằm lên, chùi đủ các thứ, từ chân cẳng, đít khu lên khăn, sáng lại đội lên đầu cho… đẹp. Muốn quấn cho quấn. Không cấm cản nữa. Khăn (?) ai… vừa mũi người ấy.

Bây giờ mà gọi các cậu là bọn quấn khăn trải giường thì ai dám phản đối?

Nhưng các cậu Taliban và Al Qaeda quả là những người tù khó tính. Ngày hôm sau, các cậu lại tuyệt thực nữa. Lý do là vì trại tù để cho các nữ quân nhân Mỹ mang thức ăn vào cho các cậu. Các cậu nói rằng đàn bà không được mó đến đồ ăn của các cậu. Mó đến là đồ ăn (?) của các cậu bị nhơ nhớp, bẩn thỉu.
Bố khỉ, cứt lạc đà thì phơi khô, hết đem bôi lên mặt cho đẹp, lại dùng để nấu ăn, trát lên tường làm vách… thì không sao. Các phụ nữ Mỹ, những người tiêu hàng mấy tỉ bạc cho son phấn, nước hoa, sản phẩm của Victoria’s Secret thì chê là dơ dáy, không cho đụng tới đồ ăn thức uống.

Các cậu nhà quê Taliban và Al Qaeda có biết là ở nước Mỹ này có bao nhiêu người mong được cơm bưng nước rót như vậy không?
Không chịu thì để… tôi. Không cần phải tuyệt thực như vậy. Ðúng là cái thứ cả đời chưa được uống một chai Heineken, chỉ biết (H)ôn (E)m (Í)t (N)ên (E)m (K)hều, (E)m (N)héo. Ðã có thì phải biết (N)ếu (E)m (K)hoái (E)m (N)ằm (I)m (E)m (H)ưởng chứ!
Ngu ơi là ngu.

* * *

Ngày 30 tháng 4 năm 2014
Bạn ta,
“Thà làm một Socrates khốn khổ còn hơn làm một con heo tự mãn”. Người nào nói câu này, có lúc tôi nghĩ, chưa bao giờ là con heo. Vì chưa bao giờ là con heo nên làm sao dám nói là heo cũng sung sướng, hạnh phúc đến độ tự mãn được?
Không. Heo không có gì để tự mãn. Từ khi ra đời đến lúc được đưa đến lò heo để biến thành… thịt heo, heo không bao giờ sung sướng và hạnh phúc. Ðời sống chỉ xoay quanh những cái máng chứa thực phẩm, ăn cho béo để chờ ngày tới lò sát sinh, có gì đâu để mà tự mãn, sung sướng với hạnh phúc của mình để bị so sánh với Socrates?
Socrates thì khốn khổ thật. Khốn khổ đến nỗi phải trở thành triết gia như ông đã có lần nói: “là đàn ông nên lấy vợ, may ra thì hạnh phúc một đời, nếu không thì cũng thành triết gia”. Socrates trở thành triết gia, cuối cùng uống thuốc độc tự vẫn.

Nhưng có thể cũng có những con heo sung sướng và hạnh phúc thật. Ở Westphalia thuộc nước Ðức, nơi có đến 6 triệu con heo được nuôi trong các trại heo, mới đây, nhà cầm quyền, theo tờ Parade (số ra ngày 5/5, trang 17), đòi các trại chủ phải nuôi những con heo này một cách nhân đạo hơn.
Thế nào là nhân đạo? Theo khuyến cáo của nhà chức trách, mỗi con heo nuôi trong trại phải có ít nhất 1 mét vuông để xoay xở cho dễ, và mỗi con phải được cung cấp một tấm nệm nhỏ để ngả lưng khi đi ngủ. Vào giờ chơi, heo phải có đồ chơi để giải trí cho đỡ buồn. Mỗi ngày heo phải được hưởng 8 tiếng đồng hồ ánh sáng mặt trời, bất kể mùa đông hay mùa hạ. Cuối cùng, mỗi con phải được người nuôi ngó nhìn vào tận mặt ít nhất 20 giây đồng hồ.

Không biết được đối xử như thế, món thịt heo muối hay súc xích mà vùng Bắc sông Rhine-Westphalia sản xuất khoảng hơn 300 loại có ngon hơn thịt heo nuôi theo lối thông thường không.
Nếu được đối xử như vậy thì heo quả có hạnh phúc hơn Socrates thật. Riêng khoản mặt nhìn mặt và tay trong tay không nói một câu trong 20 giây, heo cũng sung sướng hạnh phúc hơn rất nhiều đồng loại với ông triết gia người Hy Lạp rồi. Huống chi lại được dăm ba câu vỗ về đại khái: “Heo đấy à? Có mệt không heo? Hôm nay đi làm có gì vui không heo? Ở sở heo có bị mấy đồng nghiệp cạnh tranh nhan sắc làm kinh hoàng không? Heo có bị đứa nào chê là ngu như heo không? Heo có thích làm trò con heo không? Heo thích làm heo thịt hay heo nọc? Heo muốn sau này lớn lên làm bacon hay ba chỉ? Heo không ưa ba rọi sao? Hay muốn làm dồi tràng, dồi tiết, dồi mỡ? Heo có thích vào nồi cháo lòng để bà phó tổng thống gánh đi bán cho ông khỏi phải cúi đầu như bà đã nói cách đây vài chục năm không? Không à? Cũng không thích bún bò Huế vì sợ ớt hay sao? Thôi được, hủ tíu heo vậy nhé. Chịu khó hay ăn chóng lớn nhé, đừng có làm lợn cấn ăn cám tốn nhé. Có uống cà phê không, để em (?) pha cho. Hay uống trà nghe cục cưng heo? Ở Macy’s hôm nay có sale đặc biệt. Ngay cạnh lại là St. John với lại Prada, Louis Vuitton heo dẫn em đi shop nhé…”

Ðược cho ăn, cho ngủ tử tế, giờ chơi được quăng cho mấy món đồ chơi, mỗi ngày được vỗ về 20 giây với bằng ấy lời an ủi thì hơn là làm ông Socrates với mấy tư tưởng triết lý vớ vẩn trong lúc đàm đạo với môn sinh là Plato nhiều.
Vậy thì làm ông Socrates khốn khổ mà làm gì? Làm heo tự mãn sướng hơn nhiều chứ. Cho dù là chỉ được một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn nếu được như đôi câu đối của cụ Tam Nguyên tặng ông hàng thịt:

Tứ thời bát tiết canh chung thủy
Ngạn liễu đôi bồ dục điểm trang
Thì còn gì hơn được nữa?
Hơn đứt chuyện làm Socrates suốt năm canh nhiều!

* * *

Ngày 1 tháng 5 năm 2014
Bạn ta,
Chuyện ăn sáng và uống cà phê lúc ngồi trước tay lái trong khi xe di chuyển đang được báo chí nhắc đến liên tiếp hai tuần nay, nói rằng đó là việc hết sức nguy hiểm cho lưu thông xa lộ. Ðiều này khiến nhiều người nghĩ là có thể các nhà làm luật lại đang dự tính làm thêm một số luật mới cho cái tiểu bang miền tây đã quá nhiều luật lệ này.
Các ông bà nghị đúng là không có gì làm nên nhàn cư, lại nghĩ ra những chuyện vớ vẩn khác để làm khổ chúng ta. Chắc họ định cấm vừa lái xe vừa ăn sáng như cấm vừa lái xe vừa nói chuyện điện thoại vậy.

Chuyện ăn sáng và uống cà phê là một việc làm hoàn toàn hợp lý đối với những người sáng lái 40 dặm đi, chiều lái 40 dặm về, trên đường đi đến sở vào buổi sáng cũng như trên đường về nhà vào buổi chiều thế nào cũng kẹt xe ít ra là 4 lần. Hơn một tiếng đồng hồ ngồi trong xe, còn việc làm nào lợi ích và thú vị hơn là bữa điểm tâm đầu ngày?
Buổi sáng nhặt hai tờ báo ngoài cửa vào, vừa đọc vừa xem tin truyền hình, quần áo lịch sự, nước bông thơm lừng, sửa sang lại tấm nhan sắc cho não nùng (?) một chút, lên xe chạy ra Starbuck mua chiếc croissant, ly cà phê Latte Grande đặt vào cái giá đựng ly, lấy cái CD của Diana Krall bỏ vào máy, vặn lên nghe Cry Me A River thì còn gì hơn?
Ly cà phê ra đến xa lộ thì vừa uống, không còn cháy lưỡi nữa. Tay bỏ ly cà phê xuống thì cầm chiếc croissant lên. Hai khuỷu tay để trên tay lái, điều chỉnh nút cruise để xe chạy đúng 60 dặm mà không cần phải đặt chân lên ga. Hai tay bẻ chiếc croissant lấy một miếng đưa lên miệng. Một hớp cà phê. Giọng Diana Krall chuyển qua bài I Get Along Without You Very Well tiếp theo sau bài Dancing In The Dark…

Gần tới phi trường Los Angeles thì bữa sáng cũng đã xong, và cũng nghe xong một nửa cái CD của Diana Krall. Xe bắt đầu kẹt. Vận tốc giảm xuống còn 30, rồi 20, rồi 10, rồi 5… Mãi đến lúc thấy cái bảng đầu tiên chỉ về hướng Santa Monica xe mới hết kẹt… Trở lại với vận tốc cũ, 60 rồi 65. Ly cà phê đã uống xong.
Tới sở làm, đậu xe, phủi những vụn croissant rơi trên áo, vuốt lại quần áo cho “thẳng thớm” và bắt đầu một ngày mới.

Buổi chiều nếu không có ai rủ đi ăn thì lại ghé tiệm đầu phố gọi một món take out rồi ra xe, dùng bữa chiều trên… đường về nhớ đầy (?).
Như thế mà các ông bà nghị định lấy đi niềm vui của những người công dân gương mẫu thì ác không dể đâu cho hết ác được.
Lấy đi thì họ sẽ làm gì với hơn hai tiếng đồng hồ mỗi ngày trên xa lộ 405 rồi freeway 10 ở California?

Những người đàn ông trung niên không hề đánh rối mái tóc, quét vôi, tô lại đôi môi, mang đôi panty hose vào như tờ Los Angeles Time cho biết, hay đổi cái nịt vú, quăng cái cũ ra ngoài như sở lộ vận cho biết trên đoạn xa lộ chạy ngang Orange County người ta nhặt được rất nhiều quần áo lót phụ nữ quăng xuống dọc đường.
Vậy thì tại sao lại lấy đi niềm vui ấy của họ? Không có ly cà phê Starbuck, không có chiếc croissant thì họ sẽ phải làm gì trong một tiếng đồng hồ trên xa lộ mỗi sáng?
Rồi lại một tiếng đồng hồ khi… chiều chậm đưa chân ngày?

Trong khi người công dân tốt này không bao giờ quăng cái ly giấy ra cửa xe cho dù đường có vắng cách mấy đi chăng nữa, tuy việc quăng cái ly giấy ra là sẽ tạo ra công ăn việc làm cho rất nhiều người dân ở California.

Mặc dù nó không lý thú bằng khi quăng những chiếc quần lót, những chiếc nịt vú ra xa lộ như tờ Orange County Register đã tiết lộ mấy năm trước.
Nhưng ngay cả những việc làm (?) đòi hỏi phải quăng chúng ra xa lộ cũng không nên cấm chút nào. Huống chi là chuyện ăn sáng và ăn chiều của tôi.


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#31 Posted : Wednesday, May 28, 2014 4:41:03 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 7 tháng 5 năm 2014

Bạn ta,
Một phụ nữ từng đoạt vương miện hoa hậu thế giới người Việt năm 2010 tên là Lưu Thị Diễm Hương vừa gặp vài ba khó khăn trong các sinh hoạt trình diễn của cô. Người ta nói rằng trong bản lý lịch kèm theo đơn xin dự thi hoa hậu, cô đã khai không trung thực về tình trạng hôn nhân của cô. Cô không khai là đã kết hôn cách đây 3 năm, và chỉ sau khi hai vợ chồng cô ly dị, chi tiết về tình trạng gia đình của cô mới bị lộ. Có thể trong những điều kiện để được dự thi và được chọn làm hoa hậu, thí sinh phải là người độc thân. Vì việc đó, cô bị cấm xuất hiện trong các nhạc hội, trong các cuộc trình diễn thời trang, trong các phim ảnh. Nhưng sau đó, hình như lệnh cấm đã được thu hồi. Cô đã có thể đi trình diễn trở lại.
Có lẽ các cuộc thi hoa hậu nên dẹp hẳn điều kiện độc thân đòi hỏi nơi các thí sinh vì người ta thấy là trước và sau khi cô bị khui là khai gian chưa lập gia đình trong khi đã có chồng cả ba năm nay, cô vẫn là một người đẹp.

Đâu phải có chồng cô đẹp hơn nên được chấm làm hoa hậu. Hay độc thân làm cô đẹp hơn nên kết quả cuộc thi hoa hậu không công bằng, cô cần phải bị trừng phạt đâu. Đòi hỏi thí sinh thi hoa hậu phải độc thân cần phải được dẹp bỏ vì đòi hỏi đó hết sức vô lý.
Trong khi một cô ca sĩ tên là Hà Linh thì vẫn không bị một biện pháp khiển trách hay chế tài nào về việc cô chơi nguyên một bộ áo Tầu không ra Tầu, Nhật không ra Nhật, thấp thoáng hai cái đùi trần, rồi… hát quan họ Bắc Ninh. Mặc gì cũng được nhưng nếu nói là trình diễn quan họ Bắc Ninh thì phải áo tứ thân, nón quai thao chớ.

Người ta đã xuyên tạc nhiều thứ đủ rồi, không cần hát quan họ với y phục như vừa đóng một đoạn phim Tầu như thế. Đã nhiều cảnh đàn ông mặc áo dài, dưới mặc quần tây bó sát hai ống chân nhẩy hip hop như những thằng điên trong các video hải ngoại. Các phụ nữ thì phải kiếm cho được chiếc khăn hoàng hậu mới chịu uốn éo bước lên sân khấu, hát karaoke, dự đám cưới… Chị nào chị ấy kiếm cho được cái khăn thật to, to như bác nọ trong thơ Trần Tế Xương: Khăn là bác nọ to tầy rế…

Cô ca sĩ mặc áo Tầu không ra Tầu hát quan họ bị một số ý kiến chống đối thì liền được một hai người trong ban tổ chức nhẩy ra bênh chằm chặp.

Đó, sao không đuổi nó vào, cấm đụng vào quan họ mà xúc phạm các liền anh, liền chị như quần áo thế có phải là hợp lý không nào.
Quần áo như thế mà vác xác đi hội chùa Lim thì dân quan họ xúm lại, ném nó xuống sông Tiêu Tương chứ để cho nó tiếp tục làm bẩn văn hóa Kinh Bắc bằng những trò xuyên tạc ngu xuẩn như vậy hay sao.

* * *

Ngày 8 tháng 5 năm 2014
Bạn ta,

Tờ Tuổi Trẻ, một tờ báo trong nước vừa đăng một bài báo với tựa đề là câu hỏi nguyên văn: “Tại sao Trung Quốc đưa “tầu sân bay” khoan dầu vào thềm lục địa Việt Nam?” Bài báo xuất hiện ngày 6 tháng 5, sau khi giàn khoan HD-981 của Trung Quốc được đưa tới lô 143 thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Bắc kinh nói rằng khu vực mà họ đặt giàn khoan là thuộc chủ quyền của họ và giàn khoan này sẽ hoạt động đến ngày 15 tháng 8.

Sau ngày 15 tháng 8, giàn khoan này sẽ được dời đi hay sẽ ở lại nguyên vị trí hiện nay và tiếp tục hoạt động thì chưa rõ. Bộ Ngoại giao Hà Nội đã yêu cầu Trung quốc đưa giàn khoan này ra khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam nhưng Bắc kinh lập tức bác bỏ lời phản đối và lời yêu cầu của Hà Nội.
Đất nước bị xâm phạm, biển bị lấn, đảo bị chiếm mà cũng chỉ dám “yêu cầu” yếu xìu thì ăn thua gì. Chệt nó cười cho là phải.

Rồi báo nhà nước lúc ấy mới nêu thắc mắc tại sao Trung quốc lại làm như thế. Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn.
Bắc kinh đưa giàn khoan vào vùng lãnh hải của Việt Nam vì sao có biết không?

Vì nhà nước không hề chống đối việc làm lấn đất, lấn biển của họ chứ còn gì nữa. Cứ nhìn lại những chuyện ở Việt Nam hồi gần đây là thấy ngay. Kìa ông Điếu Cầy chỉ đến biểu tình cạnh tấm pa nô với mấy câu khẳng định về chủ quyền của Việt Nam tại các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì lập tức bị bắt lôi đi giam ở đâu cho đến bây giờ vẫn chưa biết. Cô sinh viên Phương Uyên đòi đuổi Tầu ra khỏi biển Đông, hô hào tẩy chay hàng hóa của Tầu thì bị còng tay đưa ra tòa. Nhiều người chỉ cần mặc những tấm áo T-shirt có in hình cái lưỡi bò bị gạch chéo là bị công an hành hung ngay giữa đường. Bất cứ ai biểu tình chống Tầu, đòi tôn trọng chủ quyền đất biển của Việt Nam thì bị bọn côn đồ lôi lên xe mang nhốt cho bằng hết.
Nhìn những chuyện ấy xẩy ra giữa thanh thiên bạch nhật hết ở Sài Gòn rồi lại ở Hà Nội thì ngay cả mấy con chó cũng hiểu ngay “thông điệp” của chính phủ ta gửi đi là các đồng chí Trung quốc cứ tự do phơi phới chiếm đất của chúng tôi đi. Sông liền sông, núi liền núi… cứ tự nhiên ạ.

Vụ Hoàng Sa bị Tầu chiếm thì cả bọn lãnh đạo biến thành lũ hến, im thin thít, không dám mở mồm nói ra một câu. Cho đến tận ngày hôm nay, chúng nó vẫn chưa một lần chính thức nói về hành động bảo vệ đất nước của những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Như thế có phải là đồng lõa với bọn xâm lược miền Bắc không nào? Và như thế thì có khác nào nói thẳng với bọn ở Trung Nam Hải rằng các anh cứ thích cái gì thì tha hồ lấy đem về dùng hay chăng?

Nhưng tệ lậu và hèn hạ nhất là cái quai cả bọn tự động quàng vào cái mồm của chúng nó qua hình thức bức công hàm ô nhục mà Phạm Văn Đồng đã tự động gửi cho Chu Ân Lai nói rõ Hà Nội tôn trọng những tuyên bố đơn phương của Trung quốc (ngày 4 tháng 9 năm 1958) về hải phận của họ kể cả những vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam và ra lệnh cho các cơ quan có trách nhiệm tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung quốc kể cả tại những vùng biển của Việt Nam.
Há cái miệng ra thì mắc cha nó cái quai thì còn làm được cái củ gì nữa. Ai đặt vấn đề chủ quyền của Việt Nam thì bị bọn cầm quyền làm mọi cách để buộc im tiếng thì đó không phải là những khuyến khích cho bọn xâm lược sao?

Vậy thì còn kêu than yêu cầu, xin xỏ cái gì nữa.
Mấy cái tầu chiến mang về đến nay vẫn chẳng thấy động đậy gì hết.

Đúng là tầu lặn rồi còn chó gì nữa.

* * *

Ngày 9 tháng 5 năm 2014
Bạn ta,
Tôi nghĩ nếu còn sống, người đàn ông ấy phải nhiều tuổi lắm. Tôi được xem bức ảnh đen trắng chụp ông đã lâu, trước 1975, ít nhất cũng phải cả chục năm. Trong ảnh, ông đã là một người phải ngoài ba mươi tuổi là ít. Ông là một người lính tác chiến, không phải là một tân binh. Tôi chắc như thế.

Ông là một quân nhân bộ binh. Không thấy lon lá của ông nên không biết cấp bậc của ông như thế nào. Ông có bàn tay của một người đã lăn lộn nhiều, không phải là bàn tay một thư sinh trói gà không chặt. Bàn tay phải của ông nắm chặt một quả lựu đạn. Khuôn mặt của ông đầy nét gió sương. Đời sống để lại trên khuôn mặt nhiều vết nhăn. Tuổi tác. Âu lo. Đời sống của người lính trận. Những sợi râu mọc lởm chởm trên mép, dưới cằm. Chiếc mũ sắt ông đội trên đầu đã theo ông trong nhiều cuộc hành quân. Rìa mũ có những vết sứt, méo, rõ ràng nó không phải vừa được lấy trong kho phát cho ông. Trận đánh chắc phải kéo dài đã vài ba ngày. Hàm răng của ông cho thấy ông là người hút thuốc nhiều. Trong ảnh, ông đang dùng răng cắn chiếc khoen tròn giữ cái thìa của trái lựu đạn miểng, chắc là một quả MK2. Những cái khía được trông thấy khá rõ qua mấy ngón tay của ông. Đôi mắt ông ngước nhìn lên, hướng qua phía bên trái. Có thể chỉ vài giây sau đó, ông đã rút được cây đinh ở quả lựu đạn bằng hàm răng, cây đinh giữ cho cái thìa khỏi bật lên, quả lựu đạn được tay ông ném đi về phía hướng mắt nhìn của ông. Một tiếng nổ sẽ vang lên. Người chụp bức ảnh là một nhiếp ảnh gia quân đội đi theo trận đánh chắc cũng không có dịp gặp lại ông sau trận đánh, nói chi đến việc in cho ông tấm ảnh đen trắng chụp ngoài mặt trận để ông giữ làm kỷ niệm.
Cuộc chiến tàn bạo, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi…

Những ai trong đoàn quân ấy của ông còn trở về sau trận giao tranh?

Nhưng bức ảnh của ông vẫn theo tôi, vẫn ám ảnh tôi suốt mấy chục năm qua. Trong một cuốn sách mang đi từ Sài Gòn, qua bao nhiêu lần dọn nhà, di chuyển, cuốn sách ấy vẫn theo tôi, trong đó có bức ảnh của ông với hàng chữ “Quyết tâm bảo vệ quê hương” chắc do người chụp bức ảnh đặt cho nó. Tuần trước khi muốn viết về bức ảnh này, tôi đã hai lần tìm cách liên lạc với người chụp bức ảnh, Trung tá Nguyễn Ngọc Hạnh, nhưng không được. Tôi muốn hỏi Trung tá Hạnh xem ông có biết gì thêm về người lính trong bức ảnh của ông không, sau khi chụp bức ảnh đó, có bao giờ ông gặp lại người lính đó không, và nếu gặp thì người lính ấy ra sao rồi…

Nhưng tôi không liên lạc được với nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh. Tôi không tin là ông biết thêm một số điều về người lính ấy. Liệu người lính ấy có sống sót sau trận đánh ấy không? Nếu qua được trận đánh, ông có lành lặn trở về không? Và sau đó, những gì đã xẩy ra cho ông. Sau năm 1975, người chụp bức ảnh của ông, Trung tá Hạnh đi tù gần một chục năm. Còn ông thì tù bao nhiêu năm? Ra khỏi tù ông làm gì, ông đã thoát sang Mỹ hay đang lê cái xác tàn phế đi bán vé số độ nhật trên những con đường Việt Nam như nhiều người bạn đồng ngũ của ông?
Tôi mong những chuyện tốt đẹp đến với ông. Hy vọng ông sống sót sau cuộc chiến, trở về với đời sống của một người Việt Nam. Ông có thể đã rất già rồi, mong ông còn khỏe mạnh. Mong cho hàm răng cắn cái chốt lựu đạn vẫn còn đủ, đôi mắt của ông vẫn còn sáng. Hy vọng ông vẫn còn sống đâu đó trên đời này.

Nếu ông đọc được mấy hàng chữ của một người không quen ông, lại cũng chưa bao giờ gặp ông thì cũng mong ông còn nhận được ra mình, không phải thốt lên như câu cuối của bài Sonnet d’Arvers được sửa đi một hai chữ: Qui est donc cet homme? mà Khái Hưng dịch là “Người đâu tả ở mấy dòng trên đây?”
Xin ông nhận ở đây lòng yêu mến và biết ơn rất lớn của rất nhiều người còn sống được tới ngày hôm nay là nhờ quả lựu đạn mà ông ném đi trong trận đánh hôm ấy.

Edited by user Wednesday, May 28, 2014 4:42:04 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#32 Posted : Wednesday, May 28, 2014 4:45:34 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
UserPostedImage

Ngày 19 tháng 5 năm 2014

Bạn ta,

Có một người đàn ông nọ vì chuyện nước nôi phải vào một nhà vệ sinh công cộng để giải quyết. Xong việc, ông định đi ra thì thấy một người đứng gần cửa, mặt mũi sầu bi đầy vẻ đau khổ. Ông hỏi người ấy cần gì ông sẵn sàng giúp thì người ấy nhờ ông kéo hộ cái zipper quần của ông ta xuống. Kéo xong, ông lại hỏi người ấy cần gì nữa không thì ông lại được nhờ lôi ... nó ra và dùng tay cầm lấy, hướng dẫn để nó xả nước trúng vào cái bồn tiểu, tránh vương vãi ra ngoài. Kế đến, ông lại được nhờ giúp vẩy cho nó ráo nước và đưa nó về nguyên quán, kéo lại cái zipper lên. Người đàn ông kia lúc ấy mới thoải mái, hiên ngang bước ra khỏi nhà vệ sinh. Thấy ông ta đi đứng nhanh nhẹn, tay chân lành lặn, người đàn ông tử tế hay giúp đỡ người liền thắc mắc hỏi rằng trông ông ta khỏe mạnh, bình thường cớ gì lại phải nhờ người khác giúp giải quyết chuyện thủy lợi thì người ấy trả lời rằng ông ta thấy việc ấy ... dơ quá, ông không thích tự tay làm lấy vì sợ bẩn tay.

Người đàn ông tốt bụng nghe vậy thì bực lắm, tuy vậy đã lỡ rồi nên không dám kể lại cho ai nghe việc lòng tốt của ông ta bị người đàn ông kia lợi dụng, thế nên ít người biết. Dù cho có đem kể lại, người ta sẽ đổi khác một vài chi tiết cho nhẹ đi. Tục ngữ Việt Nam ghi lại chuyện đó bằng câu mô tả cầm cái ấy cho chó đái. Có khi nói một cách lịch sự, văn học nghệ thuật thành "cầm cờ (c) cho chó đái".

Chao ơi là hay.

Chó là giống vật không được bao nhiêu sự tôn trọng của người. Chúng ta cứ thấy chuyện gì không hay là đổ hết cho nó. Chó ỉa đường. Ngu như chó. Hỗn như chó...

Thế nên là người mà lại cầm bộ phận bài tiết cho con chó để nó thoát nước thì còn gì ngu cho bằng. Ngay chính con chó khi làm việc ấy cũng có thèm tự ... tay (?) làm lấy đâu. Nó chỉ chạy đến gốc cây, hay cột đèn điện, giơ cẳng sau lên rồi xả. Xong chuyện thì lại tung tăng chạy cà rỡn tiếp. Như vậy mà lại có người dùng tay cầm "cái ấy" hay là cầm "cờ" cho nó đái thì nhục thật.

Bởi thế, dẫu có thực sự nâng bi con chó mà làm công việc cầm bộ phận bài tiết cho chó đái thì cũng chẳng ai dám nhận bao giờ.

Vậy mà vẫn có những cái thứ ngu xuẩn hô hoán, khoe nhắng lên là đã làm công việc ấy cho con chó khỏi bị bẩn chân mới là lạ.



Hôm 19 tháng 1 năm 2014, nước ta vừa làm công việc ấy. Ngay tại cổng của ngôi đền thờ Lê Duẩn mới xây ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, có một tấm bảng lớn trang trọng ghi lại một câu nói của cậu Lê Duẩn. Hàng chữ rất lớn được đặt giữa ngoặc kép, tức là nguyên văn câu nói của Lê Duẩn, không thêm, không bớt như thế này: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc". Rõ ràng đó là một câu nói quan trọng nhất trong sự nghiệp của Lê Duẩn cần được ghi nhớ. Cần được ghi nhớ mới được ghi khắc ngay trên cổng vào đền thờ của nó.

Vậy thì, theo chính Lê Duẩn tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, cuộc chiến ở miền Nam làm chết hơn hai triệu người Việt của cả hai miền, chỉ là việc làm của Hà Nội theo lệnh của Liên Xô và Trung Quốc chứ không hề là để giải phóng miền Nam như Hà Nội đã tuyên truyền láo khoét từ bao nhiêu năm nay. Hà Nội chỉ làm công việc đánh thuê, theo lệnh, theo chỉ thị của Liên Xô và Trung Quốc chứ chẳng vì độc lập của đất nước, giải phóng dân tộc cái quái gì hết.

Nếu câu nói trên của Lê Duẩn không được ghi rõ trên tấm bảng mà nhà nước cho dựng lên ở cái đền xây tại hồ Kẻ Gỗ, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh thì bọn đàn em của lũ đười ươi trong nước lại gân cổ lên chối bay chối biến, đề quyết rằng dòng chữ ấy là do bọn xấu tàn dư Ngụy bịa đặt ra để bêu xấu đồng chí Lê Duẩn. Nay chúng không thể làm chuyện đó được. Muốn biết thực hư, cứ đến tận nơi mà xem, câu nói ô nhục ấy vẫn còn nguyên ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh.

Đánh thuê, chém mướn không bao giờ là hành động đáng tôn vinh cho bất cứ một lực lượng nào trên thế giới. Nhưng chuyện tự nhận đánh thuê, đánh theo lệnh lại được ghi rõ ngay tại cái đền thờ mới xây, do Trương Tấn Sang, chủ tịch nước cùng phái đoàn đến cắt băng khánh thành. Bọn chó bọ đã công khai ghi rõ việc chúng làm chỉ là theo lệnh của Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh chứ chẳng có cái chính nghĩa quái gì hết như bọn chúng đã rêu rao từ mấy chục năm nay.

Bọn chúng đã nhâng nháo công nhận, qua chính câu nói của Lê Duẩn rằng Hà Nội đưa quân vào đánh miền Nam là để tuân hành lệnh của Liên Xô và Trung Quốc.

Chao ôi, cuộc chiến cốt nhục tương tàn gây chết chóc cho bao nhiêu thanh niên của hai miền lại chỉ là theo mệnh lệnh của hai nước Cộng Sản đàn anh. Và chính Trung quốc còn đã từng nói rất rõ là họ sẵn sàng đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng.

Việc làm đó, việc đánh thuê theo lệnh của Liên Xô và Trung quốc mà bọn lãnh đạo Hà Nội, từ Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn ... tiến hành chẳng bao giờ là giải phóng, giải phiếc quái gì hết. Cảnh cầm cờ đỏ sao vàng chạy văng mạng về phía trước để hai thằng to đầu ... đái đã diễn ra trong ngày 30 tháng Tư năm 1975, do đó, đơn thuần việc chúng làm chỉ là "cầm cặc cho chó đái," như nguyên văn một câu nói hay tuyệt của dân gian mà thôi. Có nói trại đi thì cầm cờ cho Liên Xô và Trung quốc thì cũng vẫn chỉ là cầm cái ấy cho hai con chó tiểu tiện.

Làm chó mà được nguyên một bọn khốn nạn cầm cặc cho đái như thế thì cũng vinh dự biết là chừng nào. Không tin thì cứ đến cái đền Lê Duẩn ở Hà Tĩnh là thấy liền à.

Đọc xong câu nói ô nhục của thằng khốn nạn thì chỉ muốn chửi cha tiên nhân bố cả cái bọn chuyên cầm cặc cho chó đái.

Nếu có nguời trách sao viết lách không kiêng cữ gì thì người viết vẫn nhắc lại nguyên câu nói quá hay của dân gian rằng cả lũ ở Hà Nội chỉ làm công việc "cầm cặc cho chó đái" mà thôi.


Chuyện kiêng cữ


Khoảng hai tháng trước, sau khi đọc một bài báo nói về vụ 6 phụ nữ Việt bị mấy người Hoa lừa bán sang Ghana, một quốc gia thuộc tây Phi châu, để rồi sau đó bị ép làm công việc bán thân lấy tiền bỏ vào mồm của mấy người Hoa này, tôi có viết một bài về thân phận bất hạnh của các phụ nữ tội nghiệp đó. Trong bài viết, tôi cũng nêu ra một số những việc làm tàn độc, dã man của những người Hoa đã làm tại nước Việt Nam của chúng ta, và tôi đã không giấu được sự tức giận khi nói tới họ, và gọi họ là những “thằng Tầu khốn kiếp, khốn nạn, bất lương”.
Và bây giờ, nếu có nhắc tới chúng lần nữa, tôi sẽ vẫn gọi chúng là “những thằng Tầu khốn nạn và bất lương”, những danh từ tôi đã viết trong bài viết hơn hai tháng trước.
Chuyện tức giận, phẫn nộ trước những việc làm độc ác, hiểm độc của mấy thằng Tầu đó là chuyện dễ hiểu và tôi thấy tôi hoàn toàn có lý khi nổi giận trước những việc làm đê tiện và chó má của chúng.

Mấy ngày sau đó, có một người mà tôi không biết ở trong hay ngoài nước, đã nhẩy dựng lên làm như ngôi sinh phần của song thân ông ta bị xúc phạm không bằng. Ông ta viết trong internet cho biết rất bất bình về bài viết của tôi, vì theo ông ta, tôi đã dùng những chữ đầy khinh miệt để gọi người Trung quốc. Ông coi đó là những chữ xúc phạm tới dân tộc Trung quốc. Ông sợ là những người Hoa khi đọc bài viết của tôi sẽ thấy cả dân tộc họ bị xúc phạm, họ sẽ quay ra thù ghét người Việt để rồi sẵn sàng dậy cho người Việt một bài học khi có dịp. Rồi ông ta lo sợ Tập Cận Bình là người nóng tính có thể sẽ xua quân sang đánh Việt Nam thì sao. Dân lành của hai bên sẽ chết một cách vô lý.
Chao ôi, tôi không ngờ những điều mình vết xuống lại có thể đưa tới những thảm họa to lớn như thế cho dân tộc của cả hai nước.
Tôi không bao giờ có cái ảo tưởng như thế. Ảo tưởng cho rằng bài viết của mình được bọn chó má ở Trung Nam Hải lôi ra đọc, nghiền ngẫm với nhau rồi lôi giàn khoan dầu tới hải phận Việt Nam khoan vài mũi chơi, và đánh cho bọn Việt Nam một trận cho bõ ghét.

Thật là chán cho trò viết lách của ông ta.

Trước hết là việc ông cho rằng bài viết của tôi đã xúc phạm tới nước Trung Hoa. Hai chữ “xúc phạm” là của ông ta dùng. Xúc phạm là đụng chạm, làm tổn thương đến một cái gì cao quí, ở trên chúng ta. Tôi không hề xúc phạm tới Trung quốc bằng những chữ dùng trong bài báo mà ông ta có dẫn ra đầy đủ. Giản dị là tôi không hề nghĩ những chữ ấy (bọn Tầu khốn nạn, bọn Tầu bất lương) là những chữ xúc phạm Trung quốc. Xúc phạm là việc kẻ dưới đụng tới người trên bằng ngôn từ hay hành động mang tính vô phép, bất kính. Tôi không là kẻ dưới đối với Trung quốc và cũng không bao giờ coi Trung quốc là bề trên của tôi.

Một bọn suốt mấy ngàn năm qua trong lịch sử lúc nào cũng tìm đủ mọi cách khống chế, bắt nạt, đàn áp, xâm phạm dã man nhắm vào dân tộc và đất nước chúng ta. Lịch sử cho thấy không có một triều đại nào ở phương Bắc lại tử tế đối với Việt Nam. Chúng luôn tìm mọi cách để bắt nạt, hãm hại, xâm lấn Việt Nam. Với một quốc gia như thế, chúng ta có cần phải dành cho cái nước ấy những sự tôn trọng, kính nể hay không?

Do đó, chuyện bài viết của tôi xúc phạm tới Trung quốc là chuyện không có. Không tôn trọng, không kính nể gì, lôi ra chửi vài quả cho hả giận thì xúc phạm ở đâu? Rõ là suy nghĩ của một người điên.

Người điên này còn chơi trò hèn hạ là méc bu, nghĩ là tâng công với thằng mặt chó Tập Cận Bình là Tập Cận Bình lôi quân đến dậy cho Việt Nam một bài học ngay lập tức không bằng.
Nhưng ông ta không cần phải làm trò méc bu đó. Thằng mặt chó Tập Cận Bình đã lôi vài chục cái tầu chiến đến vùng biển sát Việt Nam rồi đó. Chúng nó có cần ông méc bu, lôi bài viết của tôi ra cho mấy thằng Tà…o lao đó xem đâu. Vậy mà cũng mất công kiêng với chả cữ.
Bây giờ đã nghe tiếng loảng xoảng của gươm giáo ở ngoài khơi Việt Nam chắc người đàn ông này mừng lắm chứ chẳng phải không. Bố nó, thằng Tầu mặt chó Tập Cận Bình vừa kéo cha nó cái mả tổ đến tận sát bờ biển Việt Nam, lại mang bọn du côn lôi súng phun nước xịt vào tầu của Việt Nam rồi đấy. Ông ta đã vui chưa?
Méc bu, thì… bu đã ầm ầm binh mã kéo tới gần Việt Nam rồi đó. Còn chờ gì nữa mà không kéo nhau ra vườn hoa nhẩy đầm, vui mừng vặn nhạc cho át tiếng những người biểu tình chống Trung quốc?

Trong không khí sôi sục hiện nay mà giở trò Lục Sở ra như bọn đười ươi chó má ôm nhau nhẩy đầm ở gần tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội hôm 17 tháng 2 năm 2014 thì khó mà có thể toàn thây vì cái trò kệch cỡm của chúng lắm. Lúc ấy, thằng mặt chó Tập Cận Bình có bênh cũng chẳng ăn thua gì đâu. Thử tạt qua Bình Dương mà thử thời vận một cái coi!

* * *

Business as usual


“Business as usual” là… Vũ Như Cẩn, là vẫn như… củ. Câu này ra đời chắc phải đã lâu lắm. Tuổi tác chắc phải lớn hơn người đàn ông họ Vũ của chúng ta nhiều. Business as usual là không có gì thay đổi, mọi chuyện vẫn diễn tiến như thường lệ, không để cho đôi ba chuyện lấn cấn đang diễn ra làm ảnh hưởng tới các hoạt động khác.
Thí dụ chân gà thối, nội tạng thối, gà thải vẫn tiếp tục được đưa vào để phục vụ các bữa tiệc của người Việt về thăm quê hương.

Tầu đánh cá của ngư dân Việt Nam vẫn bị tầu hải giám Trung quốc phun nước, tấn công, ngăn không cho đánh cá ngay ở trong hải phận của Việt Nam, chưa nói tới những vùng thuộc hải phận quốc tế.
Các thứ hàng độc hại chế tạo bằng các hóa chất nguy hiểm vẫn được bán sang Việt Nam, từ đồ chơi trẻ em, quần áo lót của phụ nữ để đầu độc cả nước.
Các du khách Trung quốc vẫn được tự do ra vào Việt Nam như chốn không người. Vào rồi ở lại, sống bất hợp pháp, lấy vợ Việt Nam, sinh con đẻ cái tại chỗ để chờ một ngày nào đó đòi trưng cầu dân ý như đã diễn ra tại Crimea thuộc Ukraine trước đây.

Ở Bình Dương, Đông Đô Đại Phố vẫn tấp nập người ra vào, các bảng hiệu vẫn chình ình viết bằng chữ Hán để người Việt lạc vào như vừa xuất ngoại sang… Tầu.
Các chuyến du lịch Trung quốc vẫn được chiếu cố tận tình cho các du khách trong và ngoài nước Việt.

Người Việt vẫn rủ nhau đi ăn cơm… lạ (trước kia gọi là cơm Tầu).
Các cuộc đấu thầu xây cất ở Việt Nam vẫn vào tay các công ty Trung quốc để các công nhân người Hoa có lý do để được đưa vào Việt Nam, lấy đi công việc của người Việt ngay trên chính quê hương của người Việt.

Các công trường xây cất vẫn áp dụng các luật lệ không phải của Việt Nam, ngay cả đối với những người Việt tại địa phương. Các khu này càng ngày càng giống như những khu tô giới đời nhà Thanh trước đây ở những nơi như Thượng Hải và luôn cả Bắc Kinh.

Công an Việt Nam vẫn tiếp tục thẳng tay với các thành phần yêu nước hay những tiếng nói cảnh báo việc mất nước. Ai dám nói lên lòng yêu nước thì bị đạp vào mặt, bắt đưa đi biệt tích. Cảnh sát vẫn bảo vệ các Hoa kiều, không cần phải có một công hàm ngoại giao đòi Việt Nam không được để cho an ninh của người Hoa bị đe dọa. Trong khi các ngư dân Việt Nam vẫn tiếp tục bị bắt đi mất tích, tài sản bị phá hỏng không bao giờ nghe nói chuyện bồi thường thiệt hại.

Các phụ nữ Việt tiếp tục bị lừa bán sang bên kia biên giới vào các ổ điếm hay làm vợ của bọn đàn ông già trẻ đui què mẻ sứt.
Các nông dân của Việt Nam từ Bắc chí Nam vẫn tiếp tục bị bọn thương lái người Hoa lừa suốt cả bao nhiêu năm nay, hết đi bắt đỉa, lại chặt chân trâu chân bò đem bán để không còn con trâu, con bò làm kế sinh nhai vì các trò hiểm độc của bọn Hoa thương khốn nạn.

Chiếc giàn khoan tổ chảng đã khởi sự hoạt động sau khi được kéo đến sát bờ biển Việt Nam bất chấp các hiệp ước, các tài liệu lịch sử, các bộ luật của công pháp quốc tế.
Và đó là business as usual ở biển Đông trong thời gian qua.

Trong khi ít ra thì cũng phải bớt những trò khốn nạn như tuồn thực phẩm nhiễm độc, thịt thối, hoa trái tẩm hóa chất độc hại vào Việt Nam đi chứ!
Hay cũng nên ngưng trò lừa đảo, mua bán phụ nữ Việt Nam một cách công khai, bêu diếu trên báo như vẫn thấy chứ.
Ít ra thì cũng tạm ngưng những chuyến đi Việt Nam kiếm phụ nữ Việt mang về làm con ở, làm nô lệ tình dục, làm điếm để phát triển đất nước tiến lên trở thành cường quốc hàng đầu của thế giới chứ.

Ít nhất cũng đem xét lại cái công hàm bán nước mà thằng mặt chó đơn phương, tự động gửi cho Chu Ân Lai hôm 14 tháng 9 năm 1958 chứ!
Nhưng mọi chuyện lại vẫn như cũ.

Chỉ vì mấy cái tầu ngầm mua về vẫn tiếp tục nằm phơi nắng, đâu có gì khác gì mấy cái đống sắt vụ của Vinashin.

Cũng vì chỉ khoe nhắng lên là tầu ngầm kilo mới tiếp nhận chạy hay nhất, tối tân nhất, mạnh nhất… rồi yếu xìu nằm một chỗ.

Có biết là chiếc Nhật Tảo HQ10 của hải quân Việt Nam Cộng Hòa bị hư máy, giàn hải pháo không hoạt động mà vẫn lao tới, nổ súng vào tầu của bọn Tầu để bảo vệ Hoàng Sa không?

Trong khi mấy cái tầu mua về còn không dám đặt cho những cái tên phạm húy, nhắc tới các danh tướng, các trận đánh của hải quân Việt Nam thì hỏi đánh đấm cái nỗi gì?
Cho nên không thể busines as usual như thế này được nữa.

Nhưng có một điều đang hiện rõ ra. Đó là bọn mặt chó ở Hà Nội sợ Điếu Cầy, Nguyễn Phương Uyên, Việt Khang, Bùi Minh Hằng, Mẹ Nấm, Anh Ba Sàm… hơn là những đe dọa ở ngoài khơi Trung Việt và khu biên giới miền Bắc rất nhiều.
Những đe dọa ấy không làm mất những chỗ ngồi béo bở của chúng.

Nhưng những người yêu nước không một tấc sắt trong tay thì có thể bứng chúng đi cho dân tộc nhờ bất cứ lúc nào.
Thôi thì hay là tổ chức hát hò cho mấy anh chị ca sĩ về hát hò, tuyên bố vung vít lảm nhảm hay vài ba ông bà Việt kiều giả bộ khóc mếu diễn văn, diễn viếc cho vui cảnh mất nước chăng?

* * *

Ba khoan


UserPostedImage
đền thờ Lê Duẫn

Trong những năm chống Mỹ cứu nước, đảng đề ra chính sách ba khoan, đó là chưa yêu thì khoan yêu; lỡ yêu thì khoan cưới; lỡ cưới thì khoan đẻ.
Nhà nước lý luận những việc như vướng vào tình yêu, rồi hôn nhân và sinh con đẻ cái đều không thuận tiện cho nỗ lực chiến tranh ở miền Nam. Mọi chuyện nên để giải quyết sau. Chuyện đánh Mỹ, đánh Ngụy là những chuyện cần phải làm trước. Yêu nhau, cưới nhau, đẻ con có thể chờ.

Khoan là hoãn lại, không làm ngay cũng được. Chuyện đánh Mỹ, đánh Ngụy, đánh miền Nam thì không thể trì hoãn được.

Khoan cũng có nghĩa là chậm, không “dục tốc”. Trái với khoan là nhặt, là nhanh. Tiếng đàn có lúc khoan, lúc nhặt.

Nhưng tình thế đổi thay, không chỉ còn ba khoan như trong những năm chiến tranh. Bây giờ có thêm một cái khoan nữa. Không chỉ là ba khoan nữa.
Hồi chiến tranh ở miền Nam thì khoan ba thứ để dồn mọi nỗ lực cho chiến trường B. Mọi cố gắng phải dành cho miền Nam, phải đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào tức khắc. Tại sao lại phải làm ngay như thế?

Tại vì đồng chí Lê Duẩn đã nói thế. Đồng chí nói rằng “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung quốc”. Câu nói ô nhục và khốn nạn đó được ghi ngay trên cổng dẫn vào đền thờ của Lê Duẩn vừa được khánh thành hồi đầu năm nay (19/1/2014) tại huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, nói là để tri ân công lao của thằng mặt chó họ Lê.

Chuyện tri ân thằng mặt chó Lê Duẩn tại sao không để cho Trung quốc và Liên Xô làm mà người dân Việt Nam phải ghi ơn nó? Trong khi việc nó làm là để đem chiến thắng cho Trung quốc và Liên Xô bằng tổn thất sinh mạng của hơn 2 triệu người Việt trong cuộc chiến tại miền Nam.

Ba khoan đảng đề ra ngày nay không còn nữa nhưng nay vừa có cái khoan thứ tư. Đó là cái khoan HD-981 vừa được kéo tới một nơi nằm sát bờ biển Việt Nam cách đây ít ngày.

Đây là giàn khoan thăm dò dầu khí, để tìm những túi dầu và hơi đốt ở thềm lục địa Việt Nam. Việc kéo giàn khoan HD-981 đang gây ra những căng thẳng ở biển Đông. Nhưng đe dọa mạnh nhất vẫn là cho Việt Nam vì nó được đưa tới sát Việt Nam, ở ngay trong vùng hải phận của Việt Nam. Những đe dọa của giàn khoan này đối với Philippines, Brunei, Malaysia, Indonesia kể như không có. Chuyện Trung quốc rút giàn khoan này đưa đi tới một nơi khác là chuyện khó xẩy ra vào lúc này. Một khi giàn khoan được đưa tới lãnh hải Việt Nam thì sẽ không có chuyện dời nó đi chỗ khác. Trung quốc cho thấy họ sẵn sàng dùng võ lực nếu cần.

Vậy thì bây giờ phải khoan gì? Khoan yêu, khoan cưới, khoan đẻ đã làm hết rồi thì còn gì khoan nấy vậy.

Thế thì chỉ còn mấy cái mả mẹ của bọn mặt chó ở Trung Nam Hải, ở Bắc Bộ phủ là chưa khoan thì nay mang ra mà khoan với nhau chứ còn… khoan cái gì nữa!

Khoan cái tiên sư cha nhà chúng nó vậy.Cursing

Edited by user Thursday, May 29, 2014 5:54:05 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#33 Posted : Tuesday, June 3, 2014 5:34:15 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
May 30, 2014

NGỌN LỬA SỚM MAI

UserPostedImage


Sáng sớm hôm 23 tháng 5, một phụ nữ tên là Lê thị Tuyết Mai 67 tuổi nhà ở quận Bình Thạnh thuộc ngoại ô Sài Gòn đã tới trước dinh Độc Lập cũ mang theo 6 tấm biểu ngữ viết tay và một thùng xăng, rồi bình tĩnh ngồi xuống tự tưới xăng lên người, châm lửa tự thiêu để phản đối việc làm của Trung quốc tại các vùng biển của Việt Nam.

Những tấm biểu ngữ do chính tay bà viết đã nói rất rõ mục đích việc tự thiêu của bà, đó là bà muốn làm ngọn lửa để tăng thêm sức mạnh cho cảnh sát biển và các ngư dân đánh cá trong vùng biển của Việt Nam đang bị Trung quốc ngang nhiên xâm phạm. Bà đòi nhà cầm quyền Trung quốc rút ra khỏi các đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung quốc đã cưỡng chiếm và bỏ ngay các toan tính xâm lược nhắm vào lãnh thổ của Việt Nam.

Những điều đó đã do chính bà viết tay trên 6 trang giấy mà công an thu được tại hiện trường. Lý do bà đem mạng sống của mình ra làm ngọn đuốc chống lại những việc làm của Trung quốc như vậy đã quá rõ.

Nhưng ngay lập tức đã có một số ý kiến muốn làm nhẹ thái độ chống lại việc làm của Trung quốc, việc làm đưa tới quyết định hy sinh thân xác của người phụ nữ 67 tuổi này.

Một bài tường thuật của tờ Tuổi Trẻ thì nói rằng bà Lê Thị Tuyết Mai đang có những chuyện buồn trong gia đình. Ý nói bà tự thiêu là vì một phần cũng là chuyện cá nhân và vì thế, chuyện phản đối Trung quốc cũng chỉ là một phần đưa tới việc tự thiêu của bà. Nêu chi tiết chuyện buồn gia đình (nếu có thật) là tờ báo muốn cho việc phản đối Trung quốc của bà nhẹ đi một phần. Nhưng trên những biểu ngữ có bút tích của bà, người ta chỉ thấy những lời tâm nguyện cho đất nươc hòa bình an lạc và đòi Trung quốc trả lại bình yên cho biển đảo của Việt Nam. Những tấm biểu ngữ cũng kêu gọi bạn bè quốc tế ủng hộ nhân dân Việt Nam bảo vệ quyền lãnh thổ hải phận Việt Nam. Người ta không hề thấy một tấm nào ghi những chuyện buồn đau riêng tư trong gia đình của bà.

Tờ báo, khi nói rằng bà Lê thị Tuyết Mai có chuyện buồn trong gia đình trước khi tự thiêu rõ ràng muốn người đọc coi nhẹ sự chống đối nhắm vào Trung quốc của bà Lê thị Tuyết Mai. Việc tự hủy thân xác mình bằng ngọn lửa phải nói là một hành động rất can đảm. Phải có một quyết tâm, một tâm nguyện hết sức lớn mới dám làm công việc đó. Những phản ứng tự nhiên của cơ thể với ngọn lửa, với sự đau đớn chắc là rất lớn, bản năng sinh tồn của con người tự động làm chùn tay lại và quay sang lựa chọn một giải pháp khác. Đối diện với một cái chết hết sức đau đớn là việc không phải ai cũng làm được. Chính ngọn lửa thiêu nhục thể của Hòa Thượng Quảng Đức đã gây kinh hoàng cho cả thế giới và đưa tới sự sụp đổ của một chế độ.

Sự lựa chọn cái chết can đảm đó đã bị làm cho nhẹ bớt đi qua ý kiến nói ràng bà buồn chuyện gia đình và việc phản đối Trung quốc chỉ là một phần đưa tới quyết định tự hủy mình mà thôi.

Cũng còn thêm một chuyện khác mà người ta ghi nhận qua bản tin của tờ báo điện tử VNExpress, đó là lời tuyên bố của Lê Trương Hải Hiếu, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân quận 1 về gia đình bà Mai. Người đàn ông này nói rằng, nguyên văn, "Qua xác minh, gia đình bà Mai luôn chấp hành tốt chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước. Từ trước đến nay chưa có vấn đề gì bức xúc với chính quyền địa phương."

Nhận xét này có cần không? Chắc không. Câu nói vớ vẩn đó được đưa ra chỉ nhắm mục đích ca ngợi đảng và nhà nước một phát. Nó không hề dính dáng gì tới việc hy sinh cao cả thân xác của một phụ nữ yêu nước dâng hiến cho quê hương biển đảo. Nó chỉ là một câu nói với ý nghĩa và ngu dốt của một đứa không dám bình luận gì thêm, không biết nói được một câu gì trước cái chết anh hùng của bà Lê thị Tuyết Mai cho tổ quốc.

Cái chết đó đã không được nhắc đến thêm một lần nào nữa. Và đám tang của bà Mai đã bị bọn công an gây đủ mọi chuyện khó dễ. Những vòng hoa phân ưu bị tháo gỡ mang đi lập tức để khỏi làm phiền lòng bọn cướp đất cướp biển đang tiếp tục những trò khốn nạn ngang ngược ở biển Đông.

Hèn với giặc là thế đó.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#34 Posted : Friday, June 6, 2014 6:14:30 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 6, 2014

ĐẶC SẢN MỚI CỦA HẢI DƯƠNG


Đọc những tin tức liên quan đến một món đặc sản mới của tỉnh Hải Dương, chắc chắn không ít người đã phải nghĩ ngay là cách đối xử nó được dành cho không được công bình lắm so với các thứ trước đây vẫn được coi là những sản phẩm đặc biệt của cái thành phố nhỏ này. Nó được đối xử đặc biệt hơn các món đặc sản đã có từ lâu nay của Hải Dương.

Thành phố Hải Dương mà tôi có trong tri nhớ không phải là một thành phố lớn lắm. Nhớ lại một lần tôi đi ngang thành phố này (trong khi được cột cẩn thận vào cái porte bagage của chiếc xe đạp ông bố tôi đạp) thì Hải Dương lúc ấy không có được bao nhiêu điều tôi giữ lại trong trí nhớ. Mấy con đường nhỏ, vài ba tiệm buôn lèo tèo khách. Nó không được bằng Nam Định hay Hưng Yên... mà tôi cũng đã có dịp đi ngang qua (trên porte bagage của chiếc xe đạp Terrot mà ông bố tôi còng lưng đạp).

Đó là trước năm 1954.

Ở miền Nam sau chuyến di cư, thỉnh thoảng lắm tôi cũng nghe nhắc đến tên Hải Dương. Một thứ của Hải Dương được người di cư mang theo vào miền Nam là bánh đậu xanh cùng với một hai thứ bánh mứt khác đã giúp tên của Hải Dương được nhắc đến để ngay cả những người không từng biết nó, hay chỉ biết lơ mơ về nó (như tôi) cũng vẫn còn được nghe về Hải Dương.

Rồi mấy thứ sản phẩm nguyên gốc Hải Dương gần đây được mang bán sang cả ở Mỹ. Bánh đậu xanh, bánh khảo, bánh cốm sản xuất ở Hải Dương có thể mua dễ dàng ở các chợ của người Việt, chẳng bù đã từng có lúc được làm quà một hộp bánh đậu xanh nhỏ bằng hai ngón tay cũng quí vô cùng. Phải pha ngay một bình trà Thái Nguyên để ... ngồi xuống với nó. Thiếu điều phải đi kiếm nước mưa cho ấm trà để tỏ lòng yêu quí bánh đậu xanh Hải Dương.

Nói thế để cho thấy đặc sản của Hải Dương được yêu quí như thế nào.

Nhưng khoảng vài ba tháng nay, một thứ khác của Hải Dương cũng bỗng được nhắc đến um xùm trên báo chí. Không rõ món đặc sản này có đích thực xuất xứ ở Hải Dương hay không, hay lại cũng chỉ là một sản phẩm sản xuất ở một nơi khác rồi được khoác cho cái nhãn Hải Dương.

Món đặc sản mới này của Hải Dương được xuất cảng từ Hoa kỳ ngược lại về Hải Dương. Nó được dán nhãn hàng hóa sản phẩm của nước Mỹ (trên giấy tờ). Sản phẩm này được đưa trở lại Hải Dương và được coi ngay là đặc sản của Hải Dương.

Đặc biệt nó không được phân phối (?) bằng các phương tiện vận chuyển bình thường khác, mà gần như bao giờ nó cũng được chuyên chở bằng taxi. Nó được chở bằng taxi đi tới gần như tất cả mọi nơi. Từ Hải Dương đi Hà Nội, từ Sài Gòn đi lên cao nguyên Trung phần, từ Hà Nội đi Nghệ An... đi đâu đặc sản Hải Dương cũng dùng taxi. Và vì thế, một số chuyện rắc rối liên quan đến đặc sản Hải Dương bị đưa lên báo cũng là do từ những chuyến di chuyển bằng taxi. Có mấy trường hợp, không rõ đích xác là bao nhiêu, nhưng phải trên hai hay ba hay bốn vụ, tài xế taxi được thuê lái xe chở đặc sản Hải Dương đã nói với báo chí là bị đặc sản Hải Dương lợi dụng tối đa sức lao động sau những chuyến đi đường trường với đặc sản. Các nạn nhân nói với vài ba tờ báo là đặc sản Hải Dương bắt họ phải ngủ chung giường và phải ... lái (?) rất nhiều lần. Có nạn nhân nói là bị bắt lái (?) tới hơn hai chục lần sau khi được đặc sản Hải Dương đổ cho đầy bình xăng super. Sức tài xế taxi có hạn, xe chạy mà không được châm thêm nhớt (?) máy thì ... lột dên, thân tàn ma dại chứ còn gì mà về với các mẹ cháu. Có các nạn nhân chịu không nổi đã phải bỏ đặc sản chạy lấy người. Một ông taxi khác vì không chịu ... lái tiếp đã bị đặc sản đập vỡ kính xe phải gọi công an cứu. Một tài xế khác thì chở đặc sản tới khách sạn thì bị đặc sản bắt đi tắm cho mát, tắm xong, đặc sản đã đứng ngờ ngờ bóc sẵn giấy gói (?) đứng ở cửa phòng tắm đòi ... lái. Bác tài sợ quá thì bị đặc sản tố cáo là đòi ... lái đặc sản. Những chuyện như thế đã được đưa lên báo cả chục lần. Đặc sản thì nói là không có chuyện đặc sản đòi lái, mà chính các bác tài đòi lái mà đặc sản không chịu.

UserPostedImage



Chuyện um xùm ở Hải Dương, đặc sản bay về Mỹ rồi lại trở qua Việt Nam, vào Sài Gòn lại gây ra chuyện mới. Và mới đây nhất, đặc sản đã đưa một bác tài trong tình trạng hôn mê, không một mảnh vải che thân vào một bệnh viện ở Hà Nội cấp cứu.

Sau những chuyện như thế, người ta vẫn không thấy nhà cầm quyền Việt Nam có bất cứ một biện pháp nào với đặc sản Hải Dương. Tội bắt tài xế lái (?) xe ngược lại ý muốn là tội ... cưỡng lái. Nhưng đặc sản Hải Dương vẫn không bị một khó dễ nào về mặt luật pháp.

Thử tưởng tượng một "đặc sản đực" từ Mỹ về Việt Nam mà cứ hết lái chỗ nay, lại lái chỗ nọ, gặp ai lái nấy, dù có hay không có sự đồng ý của phía bên kia thì chắc chắn bị còng tay đuổi về Mỹ cho vợ con xử. Đằng này thì không thế. Đặc sản Hải Dương vẫn ra vào Việt Nam thong thả, chán thì lại về Mỹ thơ thới hân hoan. Vài ba tuần, ngứa ngáy trong người thì đặc sản lại về Việt Nam kiếm cái taxi bắt tài xế lái vài quả chơi cho vui mà không ai làm gì đương sự hết.

Như thế, cách đối xử dành cho đặc sản Hải Dương có nhiều sự bất công là vậy.

Nhưng ít ra, đặc sản Hải Dương cũng làm được một việc tốt. Đó là dằn mặt những thứ "đặc sản đực" từ Mỹ về Việt Nam: đừng có tưởng chỉ mấy ông làm được chuyện về Việt Nam lái lia chia, mà đặc sản Hải Dương cũng thừa sức làm được những chuyện đó, trả thù được cho rất nhiều phụ nữ, cho mấy cha đàn ông ở Việt Nam phải bỏ chạy mất quần luôn.


Coi vậy, đặc sản bánh đậu xanh Hải Dương ngon và hiền hơn cái thứ đặc sản mới của Hải Dương này rất nhiều.

Edited by user Friday, June 6, 2014 6:15:02 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#35 Posted : Sunday, June 15, 2014 6:02:14 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 13, 2014

KHÔNG NÓI TỤC KHÔNG CHỬI BẬY

Chuyện ăn nói tục tĩu, hành vi thô lỗ của các cán bộ và công chức nhà nước đã trở thành một "đặc sản" của bọn Việt Cộng từ nhiều năm nay. Không ăn nói mất dậy không phải là cán bộ và công chức nhà nước.

Mấy năm trước, năm 2007 Nguyễn Tấn Dũng đã phải đưa ra khuyến cáo về chuyện này, cấm sử dụng những thứ ngôn ngữ bưng biền cách mạng trong các giao tiếp với người dân. Chính Hồ Chí Minh cũng đã phải đề cập tới tệ nạn này khi nói rằng cán bộ, công chức phải là công bộc, là đầy tớ phục vụ nhân dân, phải lễ độ với dân chúng. Nhưng rõ ràng là điều ngược lại mới là thực tế mà người dân phải đối mặt.

Một cuộc điều tra mới đây cho thấy 88% dân Hà Nội cho rằng cán bộ lãnh đạo có những hành vi "ứng xử" không phù hợp. Nói rõ hơn là cán bộ công chức luôn luôn có lối ăn nói hành xử rất mất dậy trong những giao tiếp với người dân.

Mà đó là ở thủ đô, và đó cũng lại là những nhận định của người dân đối với các thành phần cán bộ lãnh đạo. Ở những cấp dưới và ở những nơi khác ngoài thủ đô thì tệ nạn này còn khiếp đảm đến mức độ nào nữa thì khỏi cần phải nói ra, ai cũng biết.

Và đây là một vụ.

Chuyện xẩy ra ngay tại tòa án ở Sài Gòn hồi cuối tháng 9 năm 2012, hôm xử ba bloggers được đài BBC tường thuật lại. Bà Dương thị Tân, vợ cũ của ông Điếu Cầy cho biết khi thấy bà và con trai mặc áo có hàng chữ "Tự Do Cho Những Người Yêu Nước", thì một sĩ quan công an thuộc phường 6, quận 3 đã đòi bẻ cổ bà và bình luận về hàng chữ trên áo của bà bằng câu nguyên văn: "Tự do cái con cặc".

Người đàn ông này mang lon trung tá tên là Vũ Văn Hiển, chỉ huy phó công an phường. Như vậy, Vũ Văn Hiển là một cán bộ cao cấp, không phải là thứ tép riu đứng đường thổi còi xin tiền mãi lộ. Chuyện anh ta công khai đòi bẻ cổ một công dân vô tội là chuyện không thể chấp nhận được. Trong một đất nước độc lập, tự do và hạnh phúc thì không ai được phép hăm dọa tính mạng của người dân như thế. Đòi bẻ cổ một người phụ nữ không hề đe dọa chế độ như vậy là không được, là đi ngược lại tinh thần ý nghĩa của mấy chữ ở đâu cũng thấy nhắc. May ra trên mấy tờ giấy chùi đít là không thấy ghi mặc dù có ghi thì cái đít chắc cũng hạnh phúc hơn được một chút.

Kế đó là câu chửi bố câu nói của bác Hồ. Bác nói rằng không gì quí hơn là độc lập và tự do. Thế nhưng độc lập thì không có. Tập Cận Bình nắm cả nước trong tay nó rồi chỉ còn hy vọng còn chút tự do cho đúng với lời bác dậy, thì trung tá công an Vũ Văn Hiển đem cái món đó dìm xuống ngang hàng với cái bộ phận ở dưới thắt lưng của nó: "Tự do cái con cặc".

Trung tá Hiển đưa tự do vào vị trí cái háng của y. Hay vì vậy mà bọn Hán gian đã nhốt cái tự do vào cái háng của chúng. Hán này háng nọ, háng nọ ngó Hán kia, nhìn một hồi hoa (?) mắt thì tự do thành ra cái con cặc hay sao!

Chắc là vậy nên sau vụ này, nhà nước không thấy cho áp dụng một biện pháp trừng phạt nào nhắm vào tên trung tá này hết. Từ đó đến nay.

Chưa hết.

Một người khác cũng hay văng tục và chửi thề thuộc hàng cao thủ là Phan Văn Khải, nguyên là thủ tướng trước cả Nguyễn Tấn Dũng. Khải có biệt danh là Khải Đờ Mờ vì hễ mở mồm ra là lại nhắc tên viết tắt của Đỗ Mười. Phan Văn Khải, theo Lê Nhân, một người cùng lớp, cùng tuổi với Khải trong lớp học về chính trị Mác xít do ông Hoàng Minh Chính phụ trách, là một người mở miệng ra là phải chửi thề như thể không chửi thề thì không ăn nói nên lời được. Theo Lê Nhân, có lúc Khải tưởng như đã bỏ được cái trò chửi thề văng Đê Em đó nên đã được nhà trường cấp cho một bằng khen vì đã làm sạch được cái mồm, bỏ được thói đem thân mẫu ra làm chuyện mây mưa. Nhưng sau đó, chứng nào vẫn tật ấy. Lê Nhân kể là tại một buổi lễ khai mạc khóa chính trị Mác Lê cao cấp, Khải được giao trách nhiệm hô chào cờ cho quan khách tham dự buổi lễ. Trong số khách có măt, có cả Sáu Búa Lê Đức Thọ. Khải có thể xúc động quá nên trước chân dung của Mác, Lê Nin, Stalin, Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông, nên Phan Văn Khải đã dõng dạc, bằng giọng Củ Chi Nam Bộ hô lớn, nguyên văn : "Đù má nghiêm! Chào cờ, chào!"

Sau đó cũng không thấy Khải bị bất cứ một biện pháp chế tài hay kỷ luật nào.

Hay là cứ nhìn thấy cái cờ đó, phải chào nó thì Khải lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà để mây mưa với thân mẫu của mình và thân mẫu của hết cả bọn trong bộ chính trị nên đảng và chính phủ cũng không làm gì chàng cả, mà lại còn thăng chức nữa đấy chứ.

Vậy thì sức mấy mà cán bộ, công chức nhà nước ăn nói tử tế cho được.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#36 Posted : Thursday, June 26, 2014 11:24:23 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 20, 2014

BẠN BÈ CÁI CON ... CỦ GÌ ?

Cuối tháng 5 đầu tháng 6, tại Diễn Đàn Shangri-La ở Singapore, đại diện Hoa kỳ, bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel, đã lên tiếng cáo buộc Bắc kinh là phía đã tạo ra những bất ổn hiện nay tại biển Đông bằng việc đưa một giàn khoan (Hải Dương 981) tới vùng biển sát cạnh Việt Nam đồng thời hăm dọa cả Philippines và Việt Nam khi hai nước này phản đối Trung quốc về những hoạt động trái phép trong các vùng lãnh hải của hai nước.

Trước đó, đại diện Nhật, thủ tướng Shinzo Abe cũng nói rõ là Nhật sẽ yểm trợ cho các quốc gia trong khối ASEAN khi các nước này tìm cách bảo đảm an ninh trên biển và trên không, duy trì tự do di chuyển của tầu bè và máy bay của quốc tế trong vùng này. Cả hai tiếng nói vừa kể đều nêu đích danh Trung quốc là phía đang tạo sóng gió cho toàn vùng đông Á.

Ngay sau đó, phái đoàn Việt Nam đã lên phát biểu với Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng và khẳng định trước các phái đoàn tham dự diễn đàn Shangri-La rằng bang giao giữa Việt Nam và Trung quốc, theo nguyên văn, "vẫn đang phát triển tốt đẹp" ngoại trừ vấn đề tranh chấp tại biển đông, đôi khi cũng có những lúc "va chạm căng thẳng." Phùng Quang Thanh nói tiếp rằng ngay cả các thành viên trong "cùng một gia đình cũng còn có những mâu thuẫn huống chi là giữa các nước như Trung quốc và Việt Nam." Phùng Quang Thanh gọi Trung quốc là "nước bạn láng giềng".

Nhưng lời ăn tiếng nói của Phùng Quang Thanh hoàn toàn đi ngược lại với phát biểu của hai đại diện của Nhật và Mỹ, hai nước đang rất quan tâm và lo ngại về tình hình biển Đông và đang có những kề hoạch nhắm đối phó với các hoạt động đi ngược lại công pháp quốc tế của Trung quốc. Theo bộ trưởng quốc phòng của Việt Nam, quốc gia đang trực tiếp phải đương đầu với Trung quốc, thì những việc làm của Trung quốc không đáng quan ngại, bang giao giữa Việt Nam và Trung quốc vẫn đang phát triển tốt đẹp, hai nước vẫn là hai nước "bạn láng giềng".

Đáng lẽ Phùng Quang Thanh phải đưa ra trước diễn đàn những định nghĩa mới của danh từ "bạn" mà ông ta dùng để gọi Trung quốc. Chắc chắn người đàn ông này đã có những cách hiểu chữ "bạn" rất khác với lối hiểu thông thường của mọi người.

Bạn đích thực thì không đối xử với nhau như thế. Bạn thì không hơi một chút là nạt nộ đòi dậy cho Việt Nam một trận nữa. Bạn thì không ầm ầm kéo tầu chiến đến uy hiếp, lao vào tầu của bạn, húc tầu của bạn, gây hư hại, làm đắm tầu của bạn, bắt ngư dân của bạn đòi tiền chuộc như bọn cướp biển. Đã là bạn thì cũng không ném chai lọ, rác rến vào tầu đánh cá của bạn, dùng vòi rồng xịt nước vào tầu của bạn. Bạn thì không điều động máy bay chiến đấu tới hải phận của bạn để uy hiếp tinh thần bạn, không ăn nói xấc xược, hỗn hào, trịch thượng, hăm dọa bạn. Bạn thì cũng không bao giờ ngang nhiên kéo cái giàn khoan đến ngay trong vùng lãnh hải của bạn để khoan dầu một cách bất chấp pháp luật, xem thường chủ quyền lãnh hải của bạn. Bạn của nhau thì không vu vạ đặt chuyện đổ cho tầu thuyền của bạn lao vào tầu của mình, khiêu khích áp đảo tầu của mình một cách ngoa ngoắt như trò cào đầu ăn vạ của bọn côn quang không xứng đáng với tư cách của một nước lớn.

Bạn mà như thế sao?

Một nguời đeo lon đại tướng, lại giữ chức bộ trưởng quốc phòng, còn có thời ngồi ở Bộ Chính Trị mà ăn nói ngu như lợn là thế nào? Hay cách hành xử như bọn Tầu ngang ngược mới là bạn của cái nước Việt Nam khốn khổ ngày nay.

Người Anh có một câu tục ngữ truyền tụng đã từ lâu: With friends like these, who needs enemies. Với những bạn bè như thế thì ai còn cần phải có kẻ thù nữa.

Càng nghĩ càng thấy đúng.

Bạn bè gì mà lại khốn nạn như thế. Ngay vào lúc Phùng Quang Thanh lên diễn đàn nói những câu nhăng nhít đó ở Singapore, thì Trung quốc lại điều thêm tầu chiến tới khu đặt giàn khoan và tin cho hay lại thêm một chiếc tầu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tầu của Ba Tầu đụng chìm.

Tin tức mới nhất cho biết Trung quốc lại đang kéo một giàn khoan thứ hai, chiếc Nan Hai Jiu Hao (Nam Hải số 9) ngay sau chuyến đến Hà Nội của Dương Khiết Trì để gặp bọn đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Bình Minh gọi là để thảo luận về những tranh chấp ở biển Đông.

Đó, thương thuyết để kéo thêm cái giàn khoan thứ hai tới biển Việt Nam. Và cũng để chứng tỏ tình bạn thắm thiết giữa hai nước mà Phùng Quang Thanh vừa khoe nhắng lên ở Singapore.

Rốt cuộc là chỉ có người dân là không bán nước như mấy gánh nước ở Sài Gòn mang tặng không cho người qua lại. Nhưng chính việc không bán nước của họ đã suýt đưa họ vào vòng tù tội như những cảnh vừa được ghi nhận ở Sài Gòn.

Vì chỉ có bọn bán nước thật mới được tự do độc quyền hành nghề mà thôi.

Cứ nghĩ tới bọn mặt chó là lại muốn văng tục ra.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#37 Posted : Thursday, June 26, 2014 11:28:17 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
June 27, 2014

QUẢ ĐẠI PHÁO CUỐI CÙNG

Ông là một cựu quân nhân thuộc pháo binh biệt động quân (liên đoàn 9) quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Trong bức hình chụp gia đình còn giữ, ông mặc một chiếc jacket da mầu nâu, không phải là quân phục biệt động quân nên không rõ ông cấp bậc ra sao. Nhưng theo bản cáo phó, thì ông là một hạ sĩ quan pháo binh. Ông ra đời tại Huế năm 1942. Như vậy, khi ra đi, ông đã qua được cái tuổi cổ lai hy được một năm.

Ông quyết định cho sự ra đi ấy sau khi dặn dò bà ngoại của mấy đứa cháu coi chừng mấy đứa cháu còn bé. Ông nói với bà câu cuối rằng "Tôi đi nghe."

Rồi ông đi sáng thứ sáu 20 tháng 6. Ông cầm theo một chiếc thùng nhựa mầu đỏ đựng mấy lít xăng. Ông đến trước một bức tường ở lối vào khu chúng cư Silver Lake, tự tưới xăng lên người rồi châm lửa. Lúc ấy là đúng 11 giờ 15 sáng. Hai người Mỹ tình cờ đi qua trông thấy đã chạy lại tìm cách dập tắt ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội. Ông nói bằng tiếng Anh với họ: "I want to die. Let me die". Hai người dùng nước đổ lên người ông và dùng một tấm vải cố dập ngọn lửa. Nhưng ông đã bị phỏng rất nặng. Trực thăng đưa ông vào bệnh viện Tampa, ba ngày sau thì ông qua đời lúc 6 giờ sáng thứ hai 23 tháng 6.

UserPostedImage

UserPostedImage

Một tấm bìa có bút tự của ông nguyên văn "Hai Yang 981 phải rời khỏi VN hải phận. Anh hùng tử, chí hùng nào tử." Ông ký tên ở dưới: Thu Hoàng.

Hai Yang 981 là dàn khoan Hải Dương số 981 mà Bắc kinh đã ngang ngược kéo tới vùng biển của Việt Nam hôm 1 tháng 5. Ông Hoàng Thu đã đi như lời cuối ông dặn dò bà ngoại các cháu.

Câu từ biệt mà ông đã nói nhiều lần với bà khi còn là người lính pháo binh biệt động quân trước những chuyến hành quân thời còn trẻ, thì lần này, sáng thứ sáu 20 tháng 6, lại là lời chào vĩnh biệt ông gửi bà.

Ông biết ông không làm gì hơn được trong vụ dàn khoan Hải Dương.

Người lính già ấy không còn khẩu 150 ly, hay khẩu 155 ly, hay khẩu 175 ly mà ông đã từng có thời vào sinh ra tử với chúng ngoài chiến trường. Ông đã phải giã từ những cỗ đại pháo yêu quí ấy từ tháng 5 năm 1975. Ông đem gia đình chạy từ Huế vào Sài Gòn, rồi bị đưa đi kinh tế mới ở Đồng Xoài, một địa danh mà những năm trong quân ngũ cũng đã có lần ông đi qua. Nguời lính già ấy đã phải làm tất cả những gì có thể làm được bằng sức chân tay để sống, cho tới năm 2008, tức là 33 năm sau ông mới đến nước Mỹ để bắt đầu một đời sống mới. Ông và bà đến sống với gia đình con gái ở Tampa, Florida.

Nhưng không một ngày nào ông không nghĩ tới miền Nam mà ông đã phải bỏ đi vì không thể tiếp tục ở lại trên chính đất nước của mình nữa. Ông rời đất nước nhưng đất nước vẫn là đất nước, vẫn là quê hương của ông. Đất nước ấy không thể để mất vào tay bọn giặc phương Bắc suốt mấy ngàn năm qua không một lúc nào ngưng dòm ngó đất nước Việt Nam.

Ông không còn trong tay những khẩu đại pháo của những năm chinh chiến nữa. Ông cũng không còn có thể có mặt trên chiếc HQ 10 bên dàn đại pháo để bắn đi những quả đạn cuối cùng trước khi cùng ở lại tầu chết cùng với thiếu tá Ngụy Văn Thà và các chiến sĩ hải quân khác hôm 17 tháng 1 năm 1975.

Người lính già Hoàng Thu đã chết ở Florida. Nhưng thực ra, ông đã chết ở Hoàng Sa cùng với những người lính hải quân trên hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10.

Tuy thế, ông lại không chết trong lòng của những người Việt.

Ông đã bắn được quả đạn cuối cùng từ khẩu đại pháo mà ông vẫn có bên mình từ khi nó im tiếng sau tháng 4 năm 1975. Quả đạn đại pháo đã bắn trực xạ vào bọn cướp biển Bắc kinh.

Cái dàn khoan Hải Dương 981 vẫn còn ở nguyên chỗ cũ. Lại mới có thêm một cái khác đang được kéo vào vùng biển Việt Nam. Có thể hai cái khác cũng sắp được đưa tới gần đó. Việc ông làm không ngăn được những chuyện ngang ngược bất hợp pháp của bọn hải tặc phương Bắc. Ông cũng biết rất rõ điều đó. Nhưng không phải vì thế mà ông không chọn lấy cho ông cách ra đi như ông đã làm. Việc ông làm có thể là nhỏ, nhỏ vì không đuổi được nhưng chiếc tầu của cướp biển, nhưng không vì việc đó nhỏ mà không làm cũng như không phải thấy việc ác nhỏ mà không tránh.

Quả đạn được bắn đi làm bùng lên ngọn lửa được xác thân của ông làm cháy lên rừng rực.
Vĩnh biệt ông. Ông đã ra đi như một người lính anh dũng bảo vệ quê hương Việt Nam.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#38 Posted : Tuesday, July 22, 2014 2:42:22 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Ngày 7 tháng 7 năm 2014

Bạn ta,

Gió bên đông động bên tây
Đấy nói bên ấy bên đây động lòng

Đầu tháng 6, một người đàn ông gánh hai thùng nước đến một nơi đông người qua lại tại công viên Tao Đàn, và đặt gánh nước xuống mời mọi người dùng nước. Giữa cơn nóng nực, những ly nước của ông đã được chiếu cố tận tình. Nhưng chi tiết đáng nói nhất về những ly nước của ông là ông không nhận tiền của khách. Ông mời mọi người dùng nước miễn phí. Ông nhất định từ chối không lấy một đồng tiền nào của những người nhận những ly nước của ông. Khách uống nước lúc đầu không biết nguyên do vì đâu lại có người tử tế như thế giữa cái xã hội đã bị những người Cộng sản làm bẩn đi không ít từ mấy chục năm qua, nhưng sau khi nhìn thấy hai tấm bảng người chủ gánh nước treo bên hai thùng nước thì mọi người liền hiểu ngay. Hai tấm bảng có những hàng chữ nguyên văn: “Nước nhà không bán” và “Mất nước là chết”.

Thì ra là như thế. Chuyện nước mới là chuyện chính. Ông chỉ mời mọi người uống nước. Ông không bán nước.

Ai hiểu mấy câu ông viết như thế nào cũng được. Nhưng chính vì hiểu thế nào cũng được mà những người uống nước của ông lại hiểu rất đúng điều ông muốn nhắn nhủ.

Ông đã khéo léo lợi dụng cái lắt léo, uyển chuyển của ngôn ngữ Việt để nói ra đề ông muốn nói mà không cần phải huỵch toẹt ra.

Ông bình tĩnh, không nói gì. Chỉ mời mọi người uống nước giữa cơn nóng bức, rồi nhẹ nhàng nói với những người đang mang cơn quốc bệnh trong người cái nguy của căn bệnh. Mất nước (dehydration) là chết.

Ông không làm như người phụ nữ mất con gà đứng trong sân chửi vọng ra bên ngoài, đứa nào ăn cắp con gà của bà nghe chửi rồi thấy động mồ động mả tổ tiên phải trả lại con gà.

Ông không nói gì vậy mà có khối đứa giật mình. Giật mình vì có tật. Khi không tại sao lại mang nước ra mời người qua đường uống miễn phí? Khi không tại sao lại khuyên mọi người phải lo chuyện nước nôi?

Việc làm của ông liền có nhiều người làm theo. Ở Hà nội, nhiều người trẻ cũng mang nước ra đường mời người qua đường miễn phí. Cũng những ly nước bên lề đường không lấy tiền, chỉ mời không mọi người. Và cũng kèm theo những tấm bảng có những dòng chữ nói rõ nước của họ chỉ để mời không phải trả tiền. Không phải trả tiền vì nước không để bán.

Nước nhà không bán. Mất nước là chết. Muốn hiểu thế nào cũng được. Nghĩa đen cũng được mà nghĩa bóng lại càng hay hơn.

Đến đây thì có ngu nhất, có mặt dầy nhất, có vô liêm sỉ nhất thì cũng phải hiểu.

Câu chửi ngầm của ông đã được nghe thấy và ý nghĩa đã khá rõ. Lập tức ông bị bắt giữ nhưng sau đó ông đã được thả. Lý do có thể là nếu giam ông, đưa ông ra tòa, đem ông đi mất tích thì lại là một sự tự thú là có … bán nước hay sao?

Thôi thì đành câm cái mồm lại và tiếp tục độc quyền bán nước vậy. Ai không bán nước thì cứ việc mang nước ra đường mời mọi người uống miễn phí.


Ngày 8 tháng 7 năm 2014

Bạn ta,

Mấy chục năm qua, cứ thỉnh thoảng tôi lại nghe không ít người nói rằng tiếng Việt hay lắm, đáng yêu lắm, phong phú lắm, giàu có lắm… Và cứ mỗi lần nghe những nhận định như thế, tôi lại phải vui vẻ đồng ý ngay, sợ bị chụp cho cái mũ vong bản đội chơi cho vui đời lưu vong thì khổ.

Nhưng trong lòng thì đồng ý được khoảng một nửa cũng đã là nhiều lắm rồi.

Tiếng Việt của Nguyễn Du, Đoàn thị Điểm, Hồ Xuân Hương … trong máu của chúng ta, mà chúng ta đã "yêu từ khi mới ra đời” như Nguyễn Đức Quỳnh đã khẳng định hồi nào, như Phạm Quỳnh đã gắn vận mệnh, sự sống còn của nó cùng với đất nước và truyện Kiều quả là có đáng yêu và đẹp thật nhưng nó có được "anh hùng chen chân thế giới" thì mới đây mới thấy. Nhưng thấy được rồi thì lại cũng chẳng vui được bao nhiêu.

Một bản tin của thông tấn xã Jiji cho biết một số cảnh sát viên ở một thành phố cách Tokyo không bao xa mới đây đã ghi tên theo học tiếng Việt ở mấy trường dậy Việt ngữ ở thủ đô Nhật. Những người này còn định đi Việt Nam để học thêm vì muốn sử dụng tiếng Việt một cách thành thạo hơn nữa.

Nghe vậy mà không sướng ư!

Phen này, những người chiếu cố học tiếng của chúng ta sẽ đọc văn chương truyện Kiều thoải mái, đọc Hồ Xuân Hương bù lại những ngày chúng ta đọc Basho, Issa, Kawabata, Mishima … rồi nhá.

Nhưng đọc hết bản tin thì mới biết những người cảnh sát Nhật này học tiếng Việt không phải để yêu Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương … hay để nghe quan họ, hò Huế, vọng cổ … gì hết.

Họ học tiếng Việt vì nhu cầu công việc. Công việc của họ đòi hỏi họ cần biết tiếng Việt để dùng trong công việc khi phải có những tiếp xúc với một số người Việt ở ngay thành phố của họ. Những người Việt này một số không nói được tiếng Nhật và những cảnh sát viên này thì lại không nói được tiếng Việt. Ngôn ngữ bất đồng. Hai bên không cách gì hiểu được nhau. Phiền vô cùng.

Thành phần họ phải tiếp xúc là những người Việt bị bắt về tội trộm cắp. Cảnh sát không cách nào thẩm vấn họ, lấy lời khai của họ được. Chẳng lẽ bó tay. Thế nên họ quyết định phải đi học tiếng Việt. Học để nói được một cách thông thạo chứ không thể tiếp tục ra hiệu bằng tay mãi được nữa. Những tấm bảng cảnh cáo không nên ăn cắp viết bằng chữ Việt treo ở nhiều nơi tại cái thị trấn ấy không giảm được những vụ phạm pháp của người Việt. Thì thôi đi học tiếng Việt cho rồi.

Nhu cầu nói và hiểu được tiếng Việt của cảnh sát ở thị trấn này chắc phải nhiều lắm. Nhiều đến độ các cảnh sát phải đi học tiếng Việt. Như vậy có nghĩa là con số người Việt phạm pháp nhiều lắm và những lần phải làm việc với những người này cũng phải thường xuyên lắm. Thường xuyên đến độ các cảnh sát viên phải học tiếng Việt để dùng cho tiện, không thể chờ kiếm được thông dịch viên như năm thì mười họa, vài ba năm một lần được nữa.

Phải học tiếng Việt là vì vậy chứ không vì một lý do văn học nghệ thuật nào cả.

Tuần trước, ở Malaysia, một phụ nữ Việt bị bắt quả tang ăn trộm điện thoại đã bị đám đông hành hung và làm nhục ngay giữa đường phố. Báo chí đăng hình còn ghi rõ quốc tịch Việt Nam của cô.

Một con ranh, con một ông lớn trong nước cũng chơi trò bàn tay nhám tới hai lần, một lần ở Anh, một lần ở Phần Lan nhưng nhờ gốc lớn, nó lại về nước xuất hiện trên các chương trình văn hóa Việt trên đài truyền hình của bố nó.

Nham nhở đến tận cùng của sự nham nhở.

Không thể đổ cho tàn dư Mỹ Ngụy nhá. Mấy chục năm học tập theo gương đạo đức của Hồ chủ tịch đấy chứ Mỹ Ngụy hồi nào hè!

Tội nghiệp tiếng Việt biết là chừng nào là như vậy. Học tiếng Việt chỉ là để lấy lời khai của các cháu ngoan trộm cắp của bác Hồ đấy chứ.


***


Ngày 12 tháng 7 năm 2014

Bạn ta,

Bọn ngợm ở Hà nội là những thứ không biết phải mô tả như thế nào cho đúng. Bọn chúng có những lối hành xử không ai có thể hiểu được. Thí dụ ngợm Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch quốc hội chẳng hạn.

Tháng trước, tại phiên họp bế mạc của kỳ họp thứ 7 (24 tháng 6) của quốc hội, ngợm này đã lên tiếng kêu gọi "người Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước gìn giữ quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước láng giềng Việt Nam và Trung quốc."

Mẹ kiếp bọn Tầu không thèm dấu giếm gì những việc làm cực kỳ khốn nạn của chúng đối với Việt Nam, với đất nước, với người dân Việt Nam thì ngợm Hùng vẫn gọi những quan hệ giữa hai nước là "hữu nghị" và kêu gọi người Việt trong cũng như ngoài nước gìn giữ những quan hệ hữu nghị đó.

Thế nào là hữu nghị?

Chắc chắn không là thứ quan hệ thể hiện qua những vụ bọn chúng dùng tầu lớn húc vào tầu của Việt Nam, chèn ép, phá hỏng, gây hư hại, bắt giữ các ngư dân, cướp các tầu đánh cá của họ tại các vùng biển của Việt Nam. Hữu nghị cũng không thể là dùng võ lực đánh chiếm lấy đất đai, biển đảo của bạn. Nhưng phía bọn Tầu khốn nạn thì chúng đã làm tất cả những điều kể trên và còn rất nhiều chuyện đểu cáng khác nữa.

Bất kể những việc làm đó của Bắc Kinh, bọn ngợm ở Hà Nội vẫn một lòng cúc cung trong những giao tiếp với lũ khốn nạn rồi còn lên tiếng kêu gọi người Việt gìn giữ những liên lạc gọi là hữu nghị đó như Nguyễn Sinh Hùng vừa kêu gọi.

Làm trái lại là chúng bắt giam ngay, có khi chúng đưa đi biệt tích như ông Điếu Cày, hay đầy ải, ngược đãi, tù đầy như Nguyễn Phương Uyên, Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy…

Nhưng hình như ở hải ngoại đã có đứa làm đúng những lời kêu gọi của ngợm Hùng rồi thì phải. Mấy tháng trước tôi có viết một bài nhân vụ 6 phụ nữ Việt bị mấy tên ma cơ ma cạo Trung Hoa lừa bán sang Ghana làm điếm. Sót cho số phận tội nghiệp của các nạn nhân ấy, tôi đã gọi bọn ma cô là bọn Tầu khốn nạn và một hai danh từ khá nặng khác. Nghĩ lại, tôi vẫn thấy chúng rất xứng đáng với những từ ngữ tôi dùng trong lúc quá phẫn nộ đó.

Lập tức có ngay một anh nhà quê nào đó viết ngay một bài trên internet đổ cho tôi là đã xúc phạm cả dân tộc Trung Hoa mặc dù tôi chỉ nói về mấy thằng ma cạo hại đời những người phụ nữ Việt Nam tội nghiệp đó. Anh ta cho là tôi không nên viết như thế, vì lỡ Tập Cận Bình đọc bài báo ấy rồi tức giận đem quân đánh Việt Nam thì sao. Anh ta nói là bài viết của tôi làm cho anh rất tức giận, hơi nóng bốc xì xèo trên đầu.

Rõ thật là ấm ớ. Tôi không bao giờ hoang tưởng đến độ cho rằng Tập Cận Bình sẽ đọc bài báo của tôi rồi nổi giận đem quân đi đánh Việt Nam.

Tôi muốn anh cứ yên tâm. Không cần phải đọc bài báo ấy bọn Tầu khốn nạn ấy cũng đang sửa soạn đánh Việt Nam rồi đấy.

Bọn chúng không cần phải đợi anh ta méc bu đâu.

Đâu phải đi chơi Hoa lục một chuyến, xúng xính mặc một bộ quần áo Tầu vào chụp vài ba bức ảnh xoè răng ra cười vô duyên là về Mỹ ôm lấy đít Tập Cận Bình hít hà rồi lên mặt dọa dẫm, dậy dỗ mọi người được đâu.

Trịnh Công Sơn đã rất sai khi viết "một ngàn năm đô hộ giặc Tầu".

Vẫn còn tiếp tục bị đô hộ và vẫn còn bị nô lệ đấy chứ!


Và ngợm Nguyễn Sinh Hùng có ngay một anh nhà quê làm đúng như lời kêu gọi rất ngu xuẩn rồi đó nhé.

Edited by user Tuesday, July 22, 2014 2:46:12 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#39 Posted : Tuesday, July 22, 2014 2:45:06 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 18, 2014

KHÔNG BÁN NƯỚC

Bức ảnh không biết được chụp ở đâu vì background không rõ lắm. Chỉ là những chấm sang xanh đỏ của đèn đêm. Trong hình có hai phụ nữ tóc đen, rõ ràng là người Á châu. Một người ở gros plan có cầm trong tay một tấm bìa trắng có những chữ viết bằng bút đỏ. Kiểu chữ cho thấy người viết phải là người Việt vì dấu được đánh rõ ràng, đúng chỗ, không phải là người không biết chữ Việt chỉ cố gắng … vẽ lại những chữ đó một cách vụng về.


Hàng chữ nguyên văn như thế này: “Bán trôn không bán nước”.

UserPostedImage


Trôn là tiếng ngày nay thấy ít có người dùng nhưng ý nghĩa thì mọi người đều hiểu. Ít người dùng có thể một phần là vì ý nghĩa của nó không thanh tao lắm. Ngay khi dùng nó, người ta cũng dùng để tránh khỏi phải dùng cái tên chỉ bộ phận kia, thô tục hơn nhiều. Trôn là bộ phận dưới cùng của cơ thể con người dùng trong việc bài tiết. Người ta dùng trôn để không phải gọi bộ phận kia bằng đích danh của nó. Cũng có thể để đối với “miệng”, người ta dùng “trôn” chăng?

Câu tục ngữ xuất hiện trong các từ điển tiếng Việt đều ghi rõ là “bán trôn nuôi miệng”.

Nhưng dù gì chăng nữa thì “bán trôn nuôi miệng” cũng là việc làm không tử tế và danh giá bao giờ. Nói thẳng ra, “bán trôn nuôi miệng” là làm đĩ.

Bán cái bộ phận ấy để nuôi thân thì vừa thảm vừa nhục nhã. Nhục nhã vì phải dùng cái bộ phận ấy ở phía dưới, không sạch sẽ để nuôi cái bộ phận ở trên cao, nơi dùng để ăn, để ăn uống nuôi cơ thể, lại còn là nơi phát ra tiếng nói, là “tú khẩu cẩm tâm”, là lời vàng tiếng ngọc. Đem bán cái ở dưới để nuôi cái ở trên thì còn gì thảm hơn, nhục nhã hơn?

Những người phải làm công việc ấy không bao giờ được dành cho những sự đối xử tử tế, nếu không nói thẳng ra là bị khinh bỉ, ghê tởm nhất trong xã hội.

Người phụ nữ trong bức ảnh không biết có làm cái nghề bán cái bộ phận ấy hay không. Trông cô có vẻ hiền lành hơn là hình ảnh chúng ta có sẵn trong đầu. Cô có nét mặt không vui. Một tay cầm tấm bìa, tay trái chỉ vào hàng chữ trên tấm bìa. Hàng chữ khẳng định cô có thể bán cái ấy của cô nhưng cô không bán nước.

Chao ôi, cô sẵn sàng nhận cô làm đĩ. Cô nói thẳng ra như vậy. Cô không dấu giếm chuyện làm đĩ của cô. Nghề của cô không vinh dự và cao quí gì nhưng cô vẫn sẵn sàng nhận là cô làm việc đó. Cô đem bán cái của cô. Cô không đem bán những thứ không phải của cô, những thứ của dân tộc, của tổ tiên lịch sử để lại. Những thứ ấy thì cô không bán. Cô không bán cả mấy ngàn cây số vuông ở gần biên giới miền bắc, không tự động dâng hết đất lại đến biển, nhường quyền khai thác các tài nguyên, quặng mỏ cho nước ngoài, không cho người ngoài ngang nhiên vào sinh sống xây nhà cửa thành phố như những vùng đất hoang vô chủ.


Nhìn cô người ta không thể không nghĩ tới bài thơ của Đỗ Mục, bài Tần Hoài Dạ Bạc. Đỗ Mục có vẻ buồn trong bài thơ ông viết trong đêm neo thuyền ở bến sông Tần Hoài:

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.


Đời sau, nhiều người cho là Đỗ Mục quá khe khắt với người thương nữ . Đâu phải người thương nữ nào cũng thản nhiên vô tình với cảnh mất nước nhà tan. Mà cũng đâu phải những người không phải là thương nữ cũng đều biết đau niềm đau mất nước.

Người thương nữ trong bức ảnh cầm tấm bìa nhận là cô có làm đĩ thật nhưng việc cô chỉ bán cái trôn của cô. Cô bị đẩy tới việc phải theo nghề làm đĩ vì cái đất nước nằm trong tay cai trị của một bọn chó má tệ lậu hèn với giặc, ác với dân, đem biển đảo ngoài khơi, đất đai tiền nhân để lại đem bán hết cho giặc rồi nhâng nhâng nháo nháo khoe giữ nước, với lại dựng nước.

Để cô đứng cạnh những thứ như thế thì cô vẫn là người đáng quí trọng hơn nhiều. Trông cô bình thản không mắc cở gì về cách kiếm sống của cô chút nào.

Edited by user Tuesday, July 22, 2014 2:46:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
phamlang  
#40 Posted : Friday, July 25, 2014 10:01:57 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
July 25, 2014


CHIA SẺ


Không biết bắt đầu từ bao giờ, nhưng mỗi năm, đài BBC đều đưa ra một danh sách những chữ bị ghét nhất trong Anh ngữ. Đó có thể là những chữ bị lạm dụng nhiều nhất, bị dùng sai nhiều nhất và bạ đâu cũng đem ra dùng nhiều nhất. Có năm danh sách này có chữ “lovely”, một chữ tôi thấy cũng chẳng có gì đáng để ghét bao nhiêu tuy nó hơi … phụ nữ một chút, có thể là vì các little old ladies hay dùng nó, theo tờ New York Times mấy năm trước. Thực ra, chữ “lovely” này quả là được nhiều người đem ra dùng một cách bạt mạng thật. Bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào người ta cũng có thể lôi ra trám đại vào chỗ trống theo kiểu tử vi nam nữ xem chung, hớt tóc unisex hay thuốc cao đơn hoàn tán trị bách bệnh, bệnh nào cũng chữa mà chẳng bệnh nào khỏi cả.

Nó đã khiến cho nhiều người rất khó chịu. Một số editor, những người có trách nhiệm về chữ nghĩa trong các tòa báo, trong các nhà xuất bản coi danh sách những chữ đáng ghét này là những chữ phải tránh, phải tuyệt đối tránh hẳn. Thấy những chữ đó là phải delete ngay lập tức không mảy may thương tiếc.

Thực ra việc lập ra danh sách ấy không phải là việc của hàn lâm viện hay một cơ quan nào được chính thức trao cho quyền hạn làm sạch chữ nghĩa, giữ cho ngôn ngữ trong sáng như hàn lâm viện của Pháp. Nó chỉ là ý kiến của một số người thấy khó chịu cái lỗ tai khi nghe thấy những chữ ấy, hay thấy gai con mắt khi đọc thấy nó rồi lập ra cái danh sách đó. Đọc thấy vui, làm theo hay không làm theo là tùy người.

Nếu có một cái danh sách như thế cho những người dùng tiếng Việt thì tôi tin chắc phải có hai chữ “chia sẻ”.

Hai chữ “chia sẻ” này thình lình xuất hiện hình như chỉ mới khoảng một chục năm trở lại đây nhưng nó lập tức được tiếp nhận một cách nhiệt tình và hết sức rộng rãi. Nó được dùng một cách bừa bãi để thay thế cho nhiều từ ngữ mà những người sử dụng nó không dùng những chữ chính xác hơn. Lý do có thể vì lười biếng cũng có, mà cũng có thể vì khả năng ngôn ngữ hạn hẹp, không có được một kho từ vựng đầy đủ để dùng cho đúng ý tưởng muốn diễn đạt.

Những tự điển coi hai chữ “chia sẻ” không mấy quan trong nên có cuốn không thèm đưa nó vào. Thí dụ các cuốn của Khai Trí Tiến Đức, Lê Văn Đức đều không có nó. Cuốn của Linh mục Trần Văn Kiệm chỉ dành cho nó vài dòng.

Nhưng nó lại được lôi ra dùng rất bừa bãi.

Thí dụ thay vì dùng những chữ như trình bầy, nói thêm, phát biểu, giải thích… thì người ta lôi ngay hai chữ “chia sẻ” ra dùng cho xong chuyện. Vì thế mới có những hành văn như thay vì phải nói: tác giả trình bầy… đương sự nói thêm… diễn giả phát biểu… anh ấy giải thích… thì người ta quăng ngay hai chữ “chia sẻ” vào là xong ngay.

Trong một đoạn quảng cáo cho một dealer bán xe, muốn người bán xe nói về những chiếc xe trong bãi đậu thì … yêu cầu ông ta “chia sẻ”. Mời độc giả gửi những hình ảnh, video cho toà báo thì … xin “chia sẻ”. Một nạn nhân bị đụng xe nằm gần chết trong bệnh viện nói thều thào về tai nạn cũng “chia sẻ”. Nhà có đại tang đang bối rối thì gia đình cũng “chia sẻ” tin buồn ấy. Nhận định về những xáo trộn ở Israel và Gaza thì lại “chia sẻ” luôn. Ông X. lăm le ra tranh cử cũng “chia sẻ” với các cử tri…

Mở những trang báo trong nước ra có khi trên có một trang người ta có thể đếm đươc gần hai chục lần “chia sẻ”. Và ở ngoài nước thì cũng thế. Hai chữ “chia sẻ” đã cứu nguy được bao nhiêu người là vậy.

Thế rồi sau một hồi, thấy hai chữ “chia sẻ” bắt đầu xuất hiện hơi nhiều thì người ta đảo ngược hai chữ này theo kiểu ăn nói của Hồ chủ tịch để thành “sẻ chia” cũng như “đơn giản” thành “giản đơn”, “khai triển” thành “triển khai”…

Và người ta lại ào ào “sẻ chia” để cho “chia sẻ” …ngồi nghỉ một chút.

Chỉ sợ rồi quýnh quáng nói thành “chẻ sia” ra mất thôi. Lúc ấy lại phải mang ra sơi cho hết chứ làm sao “chia sẻ” cho ai được bây giờ.

Chán hai chữ này quá nên hôm nay phải “chia sẻ” với quí độc giả vậy.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
Users browsing this topic
Guest
7 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.