Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

40 Pages«<383940
Options
View
Go to last post Go to first unread
phamlang  
#781 Posted : Friday, December 25, 2015 7:44:20 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1713 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
UserPostedImage

Lịch sử ca khúc Giáng sinh “Silent Night”

Silent night, holy night, all is calm, all is bright…

Năm 1817, cha Joseph Mohr, lúc đó mới 25 tuổi, được bổ nhiệm làm linh mục phụ tá tại nhà thờ Thánh Nicholas ở miền Oberndorf nước Áo. Lúc thiếu thời Mohr đã say mê âm nhạc, có lúc cậu sáng tác thơ và đặt lời cho những bài ca trong các nghi lễ đặc biệt tại giáo đường. Khi trở thành linh mục, cha Mohr làm việc không biết mệt mỏi trong công tác từ thiện, phục vụ thanh thiếu niên con các gia đình nghèo khó trong vùng.

Một ngày mùa đông năm 1818, cha Mohr đang cố hoàn thành mọi việc sửa soạn cho thánh lễ Giáng sinh, một nghi lễ mà cha đã hoạch định trước cả tháng. Mọi thứ đều đã xong xuôi, từ bài hát cho đến bài giảng. Nhưng lúc cha dọn dẹp thánh đường mới phát hiện một trở ngại tưởng không thể khắc phục được: đó là chiếc phong cầm của nhà thờ bị hư. Nóng lòng, cha lui cui hàng giờ đánh vật với hàng phím, với bàn đạp của chiếc đàn. Bất chấp mọi khó nhọc của cha, chiếc đàn vẫn nằm ỳ ra không lên tiếng, im lặng chẳng khác cái lặng lẽ của một đêm đông giá lạnh.

Nhận thấy không thể làm gì hơn, vị linh mục ngừng lại và cầu nguyện. Cha cầu xin Chúa cho cha tìm được một giải pháp để đem âm nhạc đến với giáo dân trong ngày lễ có ý nghĩa nhất trong năm. Và rồi cha đã tìm được đáp ứng cho lời cầu nguyện của mình khi nhớ lại bài thơ mà mình sáng tác cách đây gần hai năm. Đó là bài Still Nacht! Heilige Nacht! (Đêm yên lặng! Đêm thánh!). Cha thấy dường như Chúa đã cho cha một tia sáng hi vọng. Bỏ bài thơ vào túi áo, cha vội vã ra khỏi nhà băng qua những đường phố đầy tuyết phủ. Chỉ còn mấy giờ nữa là thánh lễ nửa đêm bắt đầu.

Cũng vào chiều hôm đó, Franz Gruber, người giáo viên làng 31 tuổi, đang co ro trong căn phòng nhỏ bên cạnh trường học. Mặc dù đã theo học phong cầm với giáo sư nổi tiếng Georg Hardobler, Gruber cũng chỉ chơi đàn cho nhà thờ St. Nicholas nhỏ bé. Cha Morh bước vào, hối hả kể cho kéo ông giáo làng nghe nỗi khó khăn của mình. Sau khi bảo Gruber rằng chiếc đàn không thể sửa được, cha liền đem bài thơ ra và nói:

– Franz, anh xem có thể viết nhạc cho bài thơ này để ca đoàn hát được không? Không có phong cầm thì ta chơi guitar vậy.

Rồi vị linh mục đưa mắt nhìn đồng hồ trên bàn, nói thêm: “Không còn nhiều giờ nữa đâu”.

Đọc kỹ bài thơ, Gruber gật đầu, chấp nhận thử thách.

Mấy giờ sau, hai người gặp nhau tại nhà thờ. Gruber đưa cho vị linh mục xem bản nhạc của mình. Linh mục dùng đàn guitar gảy lên những nốt nhạc rồi vội vã chuyển cho ca đoàn. Không có nhiều thời giờ, cha Mohr và Gruber chỉ dạy được cho ca đoàn phần hòa âm bốn giọng của mỗi hai câu thơ cuối.

Trong thánh lễ nửa đêm, cha Mohr và Gruber đứng trước bàn thờ giới thiệu bản nhạc nhỏ bé và giản dị của hai người. Họ đâu ngờ rằng Still Nacht! Heilige Nacht! được dịch sang tiếng Anh là Silent night vào tháng 12-1839, không chỉ sẽ được nhớ tới vào ngày Giáng sinh năm sau trong ngôi làng bé nhỏ của họ mà còn được khắp thế giới ca vang.

Bài hát càng được phổ biến thì nguồn gốc càng bị phân hóa. Có nhiều lúc các nhà xuất bản gán cho tác giả bản nhạc này là một trong các nhạc sĩ đại tài như Bach, Beethoven hoặc Handel. Chỉ mãi tới khi Franz Gruber gửi tới các báo và các nhà xuất bản bản sao tờ phổ nhạc của mình thì nguồn gốc đích thực mới được công nhận. Mặc dù vậy, nhiều giai thoại về lời ca của bản nhạc vẫn còn truyền tụng.

Cha Mohr qua đời trong cảnh nghèo khó năm 1848 trước khi được công nhận là tác giả bài thơ được phổ nhạc.

Vào cuối thập niên 1890, bản Silent night được phiên dịch ra hơn 20 ngôn ngữ khác nhau và là bản nhạc không thể thiếu trong các lễ hội Giáng sinh trên khắp thế giới. Sang thế kỷ 20, bản nhạc này đã đi ra khỏi các giáo đường, hội nhập với những tập tục Giáng sinh khác. Năm 1905, bản nhạc Silent night được thu âm lần đầu tiên do ban nhạc Haydn Quartet. Đó mới chỉ là khởi đầu, sau đó bản nhạc đã được thu âm cả ngàn lần do các ban nhạc khác nhau trên khắp thế giới hát. Tới năm 1960, Silent night đuợc công nhận là bản nhạc được ghi âm nhiều nhất trong lịch sử âm nhạc.

Trong tâm trí nhiều người, bản Silent night được viết ra lúc khởi đầu chỉ là một bản nhạc giản dị, một khúc ngợi ca, được sáng tác để làm nghi thức mừng lễ Giáng sinh có ý nghĩa hơn, bản nhạc xưa cũ này vẫn còn mạnh mẽ và tươi mát như lần đầu tiên được hát lên trong ngôi thánh đường nhỏ bé nơi nước Áo xa xôi.

Thoibao.com

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thanks 2 users thanked phamlang for this useful post.
ASIAlcoholic on 2/23/2016(UTC), Hạ Vi on 4/23/2016(UTC)
Hạ Vi  
#782 Posted : Saturday, April 23, 2016 4:39:24 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,501
Location: CỏThơm

Thanks: 4224 times
Was thanked: 10638 time(s) in 2605 post(s)


UserPostedImage



Lạc mất mùa Xuân (LỮ LIÊN; NHẠC PHÁP)


nguồn: Facebook Tình khúc bất tử


Âm nhạc là một thế giới biến ảo. Cùng là dãy nốt nhạc trên khung kẻ nhưng khi tấu lên, mỗi người sẽ bắt lấy được chìa khóa thanh âm khác nhau để mở ra tâm cảnh của chính mình. Cùng là một bản nhạc nhưng hai nhạc sĩ ở hai thế hệ, hai đất nước, hai nền văn hóa khác nhau đã cho ra đời những dòng lời xao xuyến, theo cách cảm của mỗi người. Nếu như “Le Géant De Papier” của Jean Lacques Lafon là lời tình da diết ngợi ca vẻ đẹp tình yêu của người tình thì khi được nhạc sĩ Lữ Liên viết lại lời Việt, “Lạc mất mùa xuân” trở thành nốt trầm dài bâng khuâng, nuối tiếc cho cuộc tình xa.

“Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Dòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha”


“Vấn thế gian tình thị hà vật - Hỏi thế gian tình là gì” (Nhạn Khâu, Nguyên Hiếu Vấn), câu hỏi ngàn năm còn để ngỏ. Shakespear cũng thốt lên rằng “Tình yêu là khói, sinh ra bởi hơi thở ngẹn ngào”. Riêng với nhạc sĩ người Việt tình là ngọn lửa đắm say thổi bùng lên xua tan đi hoang vắng của cõi đời cô đơn vậy. Nóng hổi, rạo rực, tha thiết tưởng chừng như sẽ làm dài năm tháng trùng phùng nhưng rồi:

“Đành hỡi duyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết...”


“Chiều mưa”, “bến đợi”, “thuyền trôi” phải chăng chỉ là những hình ảnh của tâm tưởng để xoa dịu đi khổ đau bất ngờ, chỉ có mùa thu là thật. Mùa thu là cuộc tình hay cũng có thể mùa thu chỉ là chứng nhân của sự tan vỡ? Nhưng dù là gì chăng nữa thì thu cũng đã chết, thu chết theo lá úa tàn, thu chết theo chia lìa lứa đôi! Nỗi khắc khoải, ám ảnh mùa như kéo dài bất tận theo câu ngân cuối của đoạn nhạc, kéo dài sang cả mùa xuân phía trước.

“Xuân về cho cây xanh lá
Có riêng mình anh lạc mất mùa xuân
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng
Bên song ngồi trông đầu non trăng xế
Thương bèo trôi theo sông nước
Biết bây giờ em lạc bước về đâu?
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao”


Phải chăng mùa xuân luôn mang đến cho người ta những say đắm mơ màng cùng những yêu thương độ lượng? Hay khi lá xanh trở lại, hạt giống bâng khuâng chờ sẵn lại nảy mầm cùng những hồi sinh tươi mới? Con người là vậy, “khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”, xuân đã về trên cành lá xôn xao mà riêng ai lại chìm trong ánh trăng tơ tưởng, loay hoay kiếm tìm ai giữa màn tối tương tư.

“Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc/Đôi mắt em buồn thiên thu.
Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết...”


Tưởng chừng như men đắng sẽ xóa nhòa bóng dáng người xưa, tưởng chừng như con sóng mê đắm sẽ nhấn chìm, cuốn phăng đi tất cả. Nhưng rồi “rượu cạn ly, uống say lòng còn giá”, thoáng mắt em nhìn chìm đáy cốc bâng khuâng để khi cơn say đã tàn, ta vẫn chỉ thấy thu chết giữa mùa xuân. Kỷ niệm vẫn len lỏi trong tâm trí, những hoài niệm mà ta cố nén vào cái ngăn sâu nhất của tâm thức lại hiện về giữa vô thức mênh mang. Ủy mị quá chăng? Không, thế gian mấy ai thoát được chữ tình và chỉ có những bậc chân tu đắc đạo mới đứng ngoài được sinh ly nghiệt ngã.

“Xuân về cho cây xanh lá
Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?


Câu hát hay là câu hỏi tiếc nuối oán than, oán than cho duyên kiếp, trách móc người xưa hay trách móc chính mình? Vạn vật cây cỏ còn có mùa xuân mà cớ sao tình ta chỉ là thu vàng úa, chỉ có

“Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non tàn canh bóng xế” ?


Nhưng giữa những chuỗi đời đớn đau, dằn vặt, tuyệt vọng, hạt giống hi vọng vẫn còn chỗ để sinh sôi.

“Thương bèo trôi theo muôn hướng
Biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Mong cho ngày sau, mình mãi bên nhau!”


Ta vẫn chờ em giữa mơ hồ, dẫu chẳng biết em đã lạc bước nơi nao, ta vẫn gọi tên em giữa cuộc đời dù rằng mộng tương phùng quá mong manh. Cái kết nhẹ xao xuyến của bản lời Việt như làn hơi xuân thổi chút ấm nồng vào miên trường sinh ly, tựa như vật phẩm cuối cùng tươi đẹp mà Zeus đã ban cho loài người từ chiếc hộp Pandora.

Trong bản nhạc Pháp, “Le Géant de papier”, Jean Jacques Lafon dẫn dắt chúng ta vào cõi vi diệu của tình yêu thanh xuân tràn đầy mà ở đó


“Khi tôi ngắm nàng, người đàn ông đầy tham vọng với trái tim sắt đá như tôi.
Trước trái tim của một người phụ nữ cũng chỉ là một gã khổng lồ bằng giấy.”


Tạm đọc:
(Quand je la regarde, moi l’homme loup au cœur d’acier
Devant son coeur de femme, je suis un géant de papier)

Đó chính là cái chất lãng mạn hào hùng, đầy “galant” của người Tây phương. Ngược lại, “Lạc mất mùa xuân” của Lữ Liên là sự chìm đắm miên man vào cõi tình đau khổ với đắng cay, oán trách dằn vặt tưởng như tất cả đều mờ đi trong màn đêm tuyệt vọng, nhưng rồi ngọn lửa hi vọng vẫn nhen nhóm lung linh. Lữ Liên trải đời hơn J.J. LaFon, hay là cái tinh hoa tình cảm Á Đông dạt dào, đẫm tính hoài niệm luôn chảy tràn trong huyết quản của người nhạc sĩ cao niên nầy?




Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha

Đành hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết

ĐK:
Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế
Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong màn tối muôn sao

Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu

Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết

Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non tàn canh bóng xế
Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Xin cho ngày sau, mình mãi bên nhau.







UserPostedImage
ba tam sai gon  
#783 Posted : Tuesday, May 3, 2016 4:02:28 AM(UTC)
ba tam sai gon

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 9/4/2012(UTC)
Posts: 413

Thanks: 373 times
Was thanked: 398 time(s) in 199 post(s)
SmileKhoa ui, 8 PM cho Khoa không được nên phải mò qua đâyBigGrin . lâu quá haWink . Nói ra hông biết Tý quậy có tin hông nữa , cũng nhiều tháng rùi do bận quá 8 hông có vào forum huống chi la log in hehe.Lúc này 8 bận lém hehe. Mới đọc message của Khoa nè hì hìSmile . Cảm ơn lời chúc nhiều tình củm của Khoa nhaLove Love Tongue . Tám cũng mong Khoa và gia đình luôn luôn được bình yên, hạnh phúc, nhiều may mắn, vui khỏe trong cuộc sống nha.ThumpUp Whistle Whistle
thanks 1 user thanked ba tam sai gon for this useful post.
ASIAlcoholic on 8/8/2016(UTC)
phamlang  
#784 Posted : Sunday, June 11, 2017 5:06:40 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,534

Thanks: 1713 times
Was thanked: 1043 time(s) in 671 post(s)
Bésame Mucho



UserPostedImage



Có lẽ rất nhiều người đã nghe ca khúc Bésame Mucho, một nhạc phẩm mà năm 1999 được xếp hạng là ca khúc Mễ Tây Cơ được hát và thu âm nhiều nhất trên thế giới.

Và có lẽ ít ai nghĩ tác giả của nhạc phẩm nổi tiếng này là một phụ nữ.


Nhiều người trên thế giới, chỉ biết nó là ca khúc tiếng Tây Ban Nha chứ không rõ của nước nào. Nhiều người Mễ biết nó là bài hát của nước mình nhưng không rõ tác giả là ai và tất nhiên cũng không biết do một phụ nữ sáng tác. Có lẽ đấy cũng là tâm lý chung, thích ca khúc nào đấy và biết những ca sĩ nào hát bài ấy hay nhất nhưng lại ít để ý đến người sáng tác là ai.

Bésame Mucho ra đời từ hồi năm 1940, trong thể điệu bolero với giai điệu nồng nàn và lời ca cháy bỏng. Ngay cái tựa bài hát không thôi cũng đủ nói lên điều đó: hãy hôn em thật nhiều! Chữ Mucho (trong bài hát) nghĩa là nhiều theo kiểu liên tục không dứt, nói khác đi, đấy là một nụ hôn đắm đuối kiểu Pháp. Thực sự không rõ người Pháp có thường hôn như thế không nhưng trong tiếng Anh gọi là French Kiss. Phải nói hơi kỹ về chuyện hôn như thế vì chính tác giả khi viết bài này, đã 24 tuổi, chưa hề được hôn! Chính xác là chưa dám hôn ai vì văn hóa Mễ Tây Cơ thời ấy xem hôn (môi) là tội lỗi. Ở Việt Nam thời đấy cũng thế; các nhạc sĩ không dám viết lời lộ liễu như bây giờ. Tả nụ hôn cũng nói xa xa, như Văn Cao trong Buồn Tàn Thu chỉ “kề má say sưa”! Có lẽ nhờ sự ức chế do mâu thuẫn giữa bản năng và văn hóa đã khiến một thiếu nữ ở lứa tuổi sung mãn của tình yêu viết ra được một ca khúc vượt thời gian và không gian như thế! Dĩ nhiên một phần lớn cũng nhờ tài năng âm nhạc của cô nữa.

Thiếu nữ lãng mạn ấy được giới mộ điệu thời ấy biết đến với cái tên Consuelito Velázquez, dù tên thật của cô là Consuelo Velázquez. Cô là một dương cầm thủ nổi tiếng thời bấy giờ. Cô sinh năm 1916 nhưng nhiều tài liệu âm nhạc lại ghi năm sinh là 1924, giúp cô trẻ hơn 8 tuổi. Nếu đúng là được sinh năm 1924 thì hóa ra Consuelo viết bản Bésame Mucho khi mới 16 tuổi. Chừng đó tuổi mà đã viết được những câu quá táo bạo: “Besame mucho, que tengo miedo a perderte después”. Cứ hôn em nữa đi kẻo mai đây em sẽ mất anh! Ở Việt Nam giai đoạn ấy cũng có một chàng thiếu niên trạc tuổi này dám viết những câu thơ nồng nàn không kém:

Ta cùng nàng nhìn nhau không tiếng nói

Sợ lời than lay đổ cả đêm sâu

Đôi hơi thở tìm nhau trong bóng tối

Đôi linh hồn chìm đắm bể u sầu

Chàng trai ấy tên Phan Ngọc Hoan sinh năm 1920, được biết đến với bút hiệu Chế Lan Viên khi cho phổ biến những câu thơ này vào năm 1937. So sánh như thế để thấy con trai Việt Nam thời ấy cũng lãng mạn không kém gì con gái Mễ Tây Cơ! Từ đó để thấy rõ âm nhạc không có biên giới, trong khi thi ca “vượt biên” không phải dễ dàng gì. Có mấy ai trên thế giới biết đến bài Đêm Tàn ấy cho dù giá trị nội dung lẫn nghệ thuật vượt xa lời ca của Bésame Mucho? Bài hát này được mọi người khắp thế giới yêu mến gần tám chục năm nay chắc chắn là nhờ giai điệu quá quyến rũ của nó. Bài này hát cũng hay, chơi độc tấu trên hầu hết nhạc cụ nào cũng hay, nghe hòa tấu càng hay hơn nữa! Thậm chí, không biết tiếng Mễ, vẫn khoái nghe ca bài này theo bản gốc. Giai điệu nghe như vừa van lơn, vừa nũng nịu. Lời hát lặp đi lặp lại nhiều lần: “Hôn em đi, hôn nhiều nữa đi anh! Bésame, bésame mucho!”. Nốt nhạc ngay chỗ chữ MU được luyến dài lên xuống rất gợi cảm. Dầu sao, bản dịch tiếng Việt nghe cũng tạm, chứ không diễn tả hết cái hồn của bài hát:

Yêu nhau đi, đời ta có nghĩa chi

Yêu nhau đi ta lo chi cho đôi mi thêm phai úa màu..

Yêu nhau đi… cớ sao anh âu sầu?

Phút giây này có bao giờ đến với đời ta hai lần đâu…

Bên nhau đêm nay ta cùng vui ta say sưa trong niềm hoan ca hòa ngàn câu ân ái

Vui lên đi anh trong triền miên vui bao la trong hồn nhiên say trong đắm đuối ngất ngây…

Yêu nhau đi, mình không nên tiếc chi

Yêu nhau, trao nhau muôn môi hôn và đam mê trong phút này

Ta yêu nhau… có trăng sao trên trời

Chiếu muôn ngàn ánh soi tình

Chúng ta bừng muôn sắc hồng…

Bản dịch này của Trường Kỳ với tựa đề là Yêu Nhau Đi. Còn một bản dịch khác với tựa đề Đời Là Giấc Mơ của Y Vân cũng là “chế” thêm ít nhiều chứ lời không đúng y như nguyên bản.

Consuelo Velázquez qua đời năm 2005 tại thủ đô của Mễ Tây Cơ. Bà cũng để lại nhiều nhạc phẩm nổi tiếng khác nhưng không được “bất tử” như Bésame Mucho. Nằm thưởng thức ca khúc này, nghĩ đến giai điệu và lời ca được viết ra từ trái tim đang khao khát yêu đương của một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn, thì quả đúng đời là giấc mơ như ý của nhạc sĩ Y Vân.


By Nguyên Tâm
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
Users browsing this topic
Guest (2)
40 Pages«<383940
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.