Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

142 Pages«<8990919293>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hạ Vi  
#1801 Posted : Wednesday, April 3, 2013 3:56:06 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,545
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10697 time(s) in 2629 post(s)

UserPostedImage


Thảo Xưa


Màn đêm kéo đến bên song cửa
Đem nhớ về theo tận chốn xa
Làn tóc Nhỏ bay đường ngược gió
Cho ta uống trộm dưới trăng ngà

Đêm thu hiu hắt vương niềm nhớ
Đâu bóng Người Xưa để gởi trao
Ta xé thời gian tìm dĩ vãng
Chợt nghe nhung nhớ đã phai màu

Thảo của ai giờ..? xưa của ta
Một lần chia cách buổi phôi pha
Mà nghe nuối tiếc lòng tê tái
Tan vỡ từ lâu giấc mộng ngà

Lối cũ ngày nào im tiếng gọi
Từ ta trở gót chốn xa xăm
Nhỏ xưa xa vắng lần yêu cuối
Níu bóng thời gian xóa lỗi lầm

Ta về gội lại mùa trăng cũ
Để nhớ về theo phủ ngập lòng
Nhưng ánh trăng non vừa khép lại
Để sầu giăng kín tận mùa đông.



090112
Minh Tường





UserPostedImage
thunder  
#1802 Posted : Thursday, April 4, 2013 2:07:04 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

Sáng tác: Ngô Thuỵ Miên
Trình bày: Nguyên Khang


http://www.nhaccuatui.co...en-khang.QREPksZ9yq.html

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai
Vòng tay biếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Ðời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi , riêng một góc trời

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu

Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi

Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau

phamlang  
#1803 Posted : Thursday, April 4, 2013 5:48:03 AM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
UserPostedImage

Mimoza vàng

Nguyễn Thánh Ngã


Ướp vào ngày nắng lạnh
Làn môi em thiết tha
Chợt ấm lòng lữ khách
Bừng lên Mimoza…

Đóa hoa vàng rung động
Ngập ngừng tóc em bay
Những cung đường chợt vắng
Vàng nôn nao đất này

Ôi em Mimoza…
Làn môi thơm bất tận
Hương ám dụ hồn ta
Giữa sương mù hư ảo
Này, lời nguyền của nắng
Màu áo lụa vàng ươm
Này người tình im lặng
Giữa Đà Lạt môi thơm

Đừng khi nào em hỏi,
Đâu sắc màu thênh thang
Đừng một lần em nói,
Đâu phận lá mịn màng…

Anh một lần kinh ngạc
Bên dốc đá chênh vênh
Chùm hoa nào mới nở
Tia nắng vàng bay lên…


Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
thunder  
#1804 Posted : Friday, April 5, 2013 7:56:00 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

Làm thế nào để biết nhìn nhận và đánh giá con người


Kết bạn không cẩn thận, sẽ không thấy được bộ mặt thật của “bạn”. Do vậy, thường khi bị bạn làm hại người ta phải thốt lên: “Đúng tôi không có mắt!”.

UserPostedImage
Làm thế nào để biết nhìn nhận và đánh giá con người

Nghe cách nói, nhìn cách thức và sự biểu lộ tình cảm của một ai đó khi đi đường ta có thể phán đoán tính cách của người đó. Nếu như bạn không có loại khả năng này, thì bạn sẽ gặp phải “những người xấu”. Hàng ngày chúng ta đều phải làm việc, giao tiếp, hợp tác với rất nhiều người có tính cách khác nhau, chẳng lẽ ta không có một chút khái niệm “nhìn người” hay sao.

Vậy chúng ta phải nhìn người như thế nào?

Dùng thời gian nhìn người


Cái gọi là dùng thời gian để “nhìn người” là ám chỉ sự quan sát lâu dài, không phải là lần đầu gặp mặt đã đưa ra kết luận tốt xấu về một người nào đó. Vì kết luận nhanh chóng sẽ phát sinh lệch lạc giữa kẻ xấu và người tốt, ảnh hưởng đến sự giao tiếp của bạn. Ngoài ra con người còn vì lợi ích sinh tồn, đa số đều mang cho mình một chiếc mặt nạ, khi gặp bạn họ thường đeo một chiếc mặt nạ giả. Đây là một hành vi có ý thức. Những chiếc mặt nạ chỉ có thể dùng khi gặp bạn, và chỉ thể hiện những góc độ mà bạn thích. Nếu bạn chỉ căn cứ vào những điểm này mà phán đoán sự tốt xấu của một người, từ đó quyết định mức độ giao tiếp với anh ta, vậy có thể bạn sẽ mất phải sai lầm. Dùng “thời gian” để nhìn người tức là sau khi gặp mặt lần đầu tiên cho dù bạn và anh ta “lần đầu gặp mà như đã quen” hay là “lời nói không cùng quan điểm” đều cần phải có một khoảng trống chứ không nên xuất hiện yếu tố tình cảm chủ quan tốt xấu. Sau đó bình tĩnh quan sát hành vi của đối phương.

Thông thường, con người dù có giấu giếm tính cách của mình thế nào, cuối cùng sẽ lộ ra bộ mặt thật. Vì đeo mặt nạ là một hành vi có ý thức, lâu sau sẽ tự mình cảm thấy mệt mỏi. Do vậy không còn cách nào khác cuối cùng đành tự tháo mặt nạ, từ đó tính cách thật cũng lộ ra nhưng anh ta tuyệt đối không nghĩ được rằng bạn đang kề bên bình tĩnh quan sát anh ta.

Cái gọi là “đường xa mới biết sức ngựa, ngày dài mới hiểu lòng người” – dùng thời gian để nhìn người chính là bao hàm ý câu châm ngôn kể trên.

Dùng “thời gian” thường rất dễ để nhận ra mấy loại người dưới đây:

Người không thành khẩn: Vì anh ta không thành thực, do vậy lúc đầu rất nhiệt tình, sau đó lại thờ ơ; lúc đầu thân thiện, lúc sau xa lạ. Dùng “thời gian” để nhìn, có thể nhận ra sự thay đổi này.

Người nói dối. Loại người này thường không ngừng dùng sự dối trá để che lấp những lời nói dối. Nói dối lâu, sau đó sẽ lộ ra kẻ hở từ đầu đến cuối. Dùng “thời gian” chính là công cụ sắc bén để kiểm nghiệm những lời nói dối đó.

Người lời nói không đi đôi với hành động. Loại người này nói và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nhưng dùng “thời gian” để nhìn nhận có thể phát hiện ra sự không đồng nhất trong lời nói và hành động.

Trên thực tế, dùng “thời gian” có thể nhìn ra bát kể loại người nào, bao gồm có cả kẻ tiểu nhân và người quân tử.

Thời gian lâu dài mới có thể nhìn ra được tính cách thật của một người. Ở đây không có một tiêu chuẩn nào, hoàn toàn là những tình huống khác nhau. Cũng có thể nói, có người ngay từ ngày thứ hai đã bị bạn hiểu thấu bên trong, có người hai, ba năm vẫn nằm trong “bí mật”, làm cho bạn không thể hiểu rõ. Do vậy tiếp xúc với người lạ, miền đất mới không nên quá vồn vã, nên lùi vài bước, dành cho mình thời gian để quan sát, đây là cách bảo vệ bản thân tối thiểu nhất.

Dùng “nghe ngóng” để nhìn người Dùng “thời gian” để nhìn người cũng có điểm tốt, nhưng cũng có lúc không đáp ứng được yêu cầu cấp bách: Chỉ qua vài ngày phải quyết định hợp tác với một người nào đó, nhưng lại không hiểu người đó như thế nào. Dùng thời gian quan sát lâu dài làm sao mà kịp được.

Gặp phải tình huống này, có người hoàn toàn dựa vào trực giác của mình cho rằng là tốt, không tốt là không tốt.

Liên quan đến trực giác, có người chính xác. Dây là hiện tượng tâm lý rất hay, rất khó giải thíc được nhưng cũng cần khuyên bạn ít dùng “trực giác” để nhìn người. E rằng có những kinh nghiệm trực giác đã qua là chính xác, nhưng những kinh nghiệm này không nên hỉêu lầm nhất định là đúng trong tương lai. Vì trạng thái tâm sinh lý của con người bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh lúc đó, có thể trực quan của bạn nhận được sự quấy nhiễu, trong trường hợp đó nếu ỷ lại vào trực giác, sẽ rất nguy hiểm.

Biện pháp có thể dựa vào là nghe ngóng từ mọi phía. Con người luôn phải giao tiếp với người khác, đồng thời bản tính dễ bị lộ ra bởi người thứ ba không liên quan. Cũng có thể nói, anh ta không nhất định phải biết người thứ ba, nhưng người này lại biết đến sự tồn tại của anh ta và đã quan sát tư tưởng và hành vi của anh ta. Con người làm sao đeo mặt nạ mãi được. Khi mà không có đối thủ trên vũ đài thì chiếc mặt nạ kia sẽ được gỡ xuống, vì vậy mọi người đều có thể nhìn thấy bộ mặt của anh ta. Khi anh ta giao tiếp, hợp tác với người khác, mọi người sẽ có những ấn tượng không giống nhau về anh ta. Do vậy bạn có thể nghe ngóng những ý kiến khác nhau về cách làm việc, tư tưởng làm người của anh ta. Đáp án cura mọi người sẽ không có sự chênh lệch vì mỗi người đều có cách nhìn nhận tốt xấu không giống nhau. Bạn có thể tập hợp những điều nghe thấy lại, tìm ra những điểm tương đồng nhất, bạn sẽ có thể hỉêu đại khái về tính cách thật của anh ta. Điểm tương đồng giữa các nhận xét cũng có thể là điểm chủ yếu trong tính cách của ânht. Nếu trong 10 người có 9 người nói “xấu”, vậy bạn cần phải cẩn thận. Nếu trong 10 người có 9 người nói “tốt”, vậy qua lại với anh ta không có vấn đề gì cả.

Nhưng nghe ngóng cũng cần phải xem đối tượng. Nếu bạn nghe từ bạn thân của anh ta đương nhiên bạn chỉ nghe thấy những lời nói tốt; nghe từ đối thủ của anh ta bạn sẽ nghe thấy những lời nói xấu. Tốt hơn nên hỏi những người không có quan hệ lợi hại gì với anh ta, không nhất định phải là bạn, đồng nghiệp, bạn cùng lớp, cùng xóm, ai cũng có thể hỏi. Quan trọng là phải tổng hợp lại những điều đã hỏi, không nên chỉ nghe lời một cá nhân nào.

Lẽ đương nhiên nghe ngóng cần có kỹ xảo. Hỏi quá trắng trợn sẽ làm đối phương hoài nghi, không dám nói thật với bạn. Tốt hơn là dùng phương pháp nói chuyện và gợi chuyện để hỏi, kỹ xảo này cũng cần phải luyện tập.

Như vậy bạn có thể thấy đối tượng giao tiếp là loại người như thế nào. Chúng ta thường nói “người nào vật ấy” có nghĩa là người như thế nào sẽ thích chơi cùng người như vậy. Do cách nhìn nhận của họ có những điểm tương đồng nên có thể chơi cùng nhau. Do vậy người tính tình cương trực không thể hợp với người mưu lược; người thích rượu, chè, cờ bạc không thể trở thành bạn thân của người nghiêm túc. Quan sát tình hình kết bạn của một người, có thể biết khái quát tình hình kết bạn của người này.

Ngoài việc kết bạn, còn có thể nghe ngóng tình hình trong gia đình anh ta, xem anh ta cư xử với cha mẹ như thế nào, đối với anh chị em ra sao, đối với hàng xóm như thế nào. Nếu như bạn nghe được những điều không tốt về anh ta, vậy bạn nên cẩn thận với người này. Vì đối xử với những người thân không tốt sao đối với bạn tốt được, nếu cư xử tốt với bạn tất nhiên là có một mưu đồ gì khác.

Nếu anh ta đã có vợ con, vậy cũng có thể xem cách đối xử với vợ con ra sao. Nếu đối với vợ con không tốt, loại người này phải nên đề phòng. Nếu người bạn quan sát là phụ nữ, thì cũng có cách nhìn tương tự về thái độ của cô ấy đối với chồng con, lý lẽ cũng giống như vậy.

Dùng “quan điểm tương đồng” để nhìn người


Cách nhìn người rất nhiều, nhưng không phải ai cũng hiểu. Có một câu chuyện trong “Ngụ ngôn Hy Lạp” rất đáng để tham khảo. Câu chuyện như sau:

Có một vị vương tử nuôi vài con khỉ. Anh ta luyện cho chúng cách nhảy múa, và mặc cho chúng những bộ quần áo tuyệt đẹp, đeo cho chúng những chiếc mặt nạ hình mặt người. Khi lũ khỉ nhảy múa, rất giống như những con người thật đang nhảy múa vậy. Một ngày kia, vương tử bắt bọn khỉ nhảy múa để cho các triều thần thưởng thức. Sự diễn xuất điêu luyện của lũ khỉ đã nhận được những tiếng vỗ tay khen ngợi hết mình. Nhưng trong đó có một vị triều thần đã cố ý làm rơi một trái chuối trên sàn. Những con khỉ thấy vậy đã tháo lớp mặt nạ để tranh nhau trái chuối. Kết quả cuộc trình diễn tinh vi của lũ khỉ đã trở thành trò chế giễu cho các triều thần.

Câu chuyện ngụ ngôn này nói rõ bản tính của khỉ không thể thay đổi dù đã học nhảy múa và đeo mặt nạ. Khỉ vẫn là khỉ, nhìn thấy trái sẽ lộ nguyên hình.

Nếu như so sánh người với loài khỉ trong truyện, con người không phải đeo mặt nạ giả biểu diễn trên khán đài của cuộc sống hay sao? Do vậy tiểu nhân đeo mặt nạ sẽ làm bạn nhầm tưởng người quân tử. Kẻ ác đeo mặt nạ làm bạn nhầm tưởng người lương thiện. Kẻ háo sắc đeo mặt nạ bạn tưởng nhầm là người tử tế. Thật sự làm chúng ta phòng mà không phòng được. Chúng ta đối nhân xử thế, tất nhiên muốn không hại đến ai, nhưng phòng ngừa người khác không thể không nên. Do vậy khả năng nhận biết được mặt nạ giả cũng không nên không luyện một chút. Chúng ta không thể dùng nguyên lý trong câu chuyện ngụ ngôn trên để nhìn người nhưng đây chính là một kinh nghiệm đáng lưu tâm.

Khỉ không thay đổi bản tính thích ăn trái cây, do vậy khi nhìn thấy trái chuối nó quên ngay rằng nó đang nhảy múa mua vui mọi người. Biểu hiện của con người cũng không trực tiếp giống như khỉ, nhưng cho dù anh có cải trang thế nào, gặp phải thứ trong lòng yêu thích, anh ta sẽ vô thức và hiện rõ bộ mặt thật của chính mình. Do vậy kẻ háo sắc bình thường rất tử tế nhưng nhìn thấy người đẹp, hai mắt sẽ dán chặt vào, ngôn từ thất thái; kẻ thích đánh bạc bình thường không đam mê, nhưng nhìn thấy chiếu bạc không thể kìm nén được bản thân. Không phải họ không biết nếu lộ những bản tính này ra là không tốt, nhưng một khi đã gặp phải sở thích của mình họ liền lộ ra ngay bộ mặt thật cũng giống như lũ khỉ kia vậy.

Vận dụng trên thực tế, bạn có thể chủ động “đầu tư những gì mình thích”, và cần hiểu “sở thích” sau đó “đầu tư” (vì nếu hiểu được “sở thích” sẽ không phải dối lòng nữa). Có thể đưa ra ví dụ như, nếu bạn muốn hiểu tính tốt xấu của một người, bạn có thể chủ động sắp xếp để người đó thật sự có mặt tốt, mặt giả sẽ hạn chế được ít nhiều, thậm chí anh ta còn quên mất mình là ai, và lộ rõ bộ mặt thật ra. Từ đó bạn có thể hiểu được những tính cách khác của người này và lấy đó để tham khảo cho việc kết giao với anh ta. Có một số nhà kinh doanh đã dùng phương pháp này để nắm bắt tâm lý khách hàng.

Nếu bạn không có năng lực sắp xếp tình huống, vậy thì cũng có thể lợi dụng các cơ hội để quan sát sở truờng. Quan sát này có ý nghĩa sâu sắc hơn so với sự sắp xếp vì đối tượng bị quan sát không phòng bị, bộ mặt thật lộ ra tương đối sát thực.

Dùng “điểm tương đồng với sở trường” nhìn người không nhất thiết có thể nhận ra anh ta là người quân tử hay kẻ tiểu nhân, nhưng có thể thấy được nhân phẩm, mà nhân phẩm lại ảnh hưởng đến việc hành sự, sự phán đoán và cách đánh giá của anh ta. Thậm chí ảnh hưởng đến sự lựa chọn thiện hay ác. Cho dù kết bạn hay tìm đối tác, đây là những tham khảo rất quan trọng.

Trích trong cuốn sách: Làm thế nào khi lựa chọn sai.


thunder  
#1805 Posted : Friday, April 5, 2013 8:32:44 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

Hơn Cả Giấc Mơ

Có giây phút đắm chìm trong suy tưởng
Sóng trong lòng dồn nén những khát khao
Chiều hoàng hôn tím một màu thương nhớ
Báo đêm về trằn trọc những vần thơ

Anh yêu em như chưa thế bao giờ
Đầy ăm ắp tuổi thơ và kỷ niệm
Ba mươi năm vẫn ngày đêm tìm kiếm
Bỗng em về hơn cả giấc chiêm bao

Tình đôi ta xa cách vẫn ngọt ngào
Dẫu có thể sau này và mãi mãi
Không bao giờ trong vòng tay ân ái
Ở hai đầu nỗi nhớ vẫn bên nhau.

Hoa Huyền

Hạ Vi  
#1806 Posted : Friday, April 5, 2013 2:58:23 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,545
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10697 time(s) in 2629 post(s)

Những mùa hoa đặc trưng theo tháng của Hà Nội


Mùa thì e ấp nụ đào, mùa thì lãng mạn nhành sưa, Hà Nội - mảnh đất kinh kỳ luôn được thiên nhiêu ưu ái với những mùa hoa đẹp rất đặc trưng.

Tháng giêng thắm sắc hoa đào

Mỗi dịp Tết đến, Xuân về, ta lại bắt gặp hình ảnh những người trồng hoa chở theo những cành đào chúm chím nụ trên chiếc xe đạp cũ dạo khắp các nẻo phố phường. Nhìn những cánh hoa thắm mỏng manh rung rinh trong làn mưa bụi, lòng người bỗng thấy xuyến xao bởi mùa xuân đã bắt đầu gõ cửa mọi nhà.


UserPostedImage
Hoa đào bích...


UserPostedImage
Cùng hoa đào phai đua nhau khoe sắc.



Hoa sưa trắng trời tháng 2

Cứ mỗi dịp cuối tháng 2 và đầu tháng 3 âm lịch, Hà Nội lại trở nên sáng bừng với màu trắng tinh khiết của hoa sưa.
Hoa sưa đẹp nhưng mùa hoa lại ngắn, nở rất nhanh nhưng cũng chóng lụi tàn. Có khi chỉ sau một đêm hoa đã nở trắng trời như một món quà bất ngờ không hẹn trước. Nhưng rồi lại nhanh chóng rụng xuống theo gió,mưa xuân, nhường chỗ cho sắc lá xanh non.


UserPostedImage
Hoa sưa nở trắng trời Hà Nội...


UserPostedImage
Sắc hoa trắng tinh khôi...


UserPostedImage
Nhưng mỏng manh và dễ tàn.



Tháng 3 hoa gạo

Hoa gạo hay còn được biết đến với những cái tên khác như mộc miên hay pơ lang là loài hoa quen của các làng quê Bắc Bộ. Hoa gạo là thứ hoa thắp lửa đã gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ. Hoa gạo nở báo hiệu mùa xuân sắp hết để nhường chỗ cho những ngày hè chói chang.

Hình ảnh những bông gạo đỏ rực không chỉ tạo một vẻ đẹp thanh bình mà còn có thể làm nhói lòng những người con xa quê khi nhớ về quê hương và những ký ức tuổi thơ.


UserPostedImage
Hoa gạo rực trời mỗi độ tháng ba về.


UserPostedImage
Loài hoa này gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ người Việt
“Bao giờ cho đến tháng ba, hoa gạo rụng xuống bà già cất chăn".



Loa kèn tháng 4

Tháng 4 về, lẫn với khúc hát mùa hè, là lúc những chiếc xe chất đầy loa kèn rong ruổi khắp các ngõ phố của mảnh đất Kinh kỳ. Những ngày này, dường như ai cũng muốn bớt chút vội vã, dừng lại bên gánh hàng dong, chọn mua về những đóa hoa có sắc trắng mong manh và hương thơm tinh khiết.


UserPostedImage


UserPostedImage



Tháng 5, bằng lăng và phượng vĩ của tuổi học trò


Bằng lăng và phượng vĩ là hai thứ hoa đặc biệt của tuổi học, của mùa thi và mùa chia tay mái trường. Hai loại hoa tiếp bước nhau làm nên màu sắc của cả một mùa hạ dài. Khi sắc tím của bằng lăng dần nhạt màu theo những cơn mưa hạ thì cũng là lúc phượng vĩ bắt đầu đốt hết mình rực rỡ trong nắng hè.


UserPostedImage


UserPostedImage
Loài hoa mang màu mực tím.



UserPostedImage
Phượng vĩ - loài hoa thắp lửa tuổi học trò.


UserPostedImage
Nhuộm đỏ những góc trời.


Tháng 6 hoa sen

Mỗi độ tháng sáu về, sen lại hé nụ khoe sắc hương quyến rũ. Để có được những bó hoa tươi, đẹp, những người hái sen phải thức dậy từ sớm tinh mơ, khéo léo lách thuyền trong hồ, chọn hái từng bông.


UserPostedImage



UserPostedImage
Trong đầm gì đẹp bằng sen.



Tháng 7 của hướng dương và xà cừ


UserPostedImage
Những bó hướng dương nhuộm vàng góc phố.


UserPostedImage
Loài hoa với ý nghĩa hướng về mặt trời, hướng về ánh sáng.


Cùng với hướng dương là hoa xà cừ - một loài hoa giản dị của mùa hạ Hà Nội mà ít người biết tới. Sau mùa trút lá, những bông hoa màu vàng trắng sẽ bắt đầu xuất hiện, chúng rất nhỏ và nếu không để ý, bạn sẽ rất khó phát hiện ra nếu có đi ngang qua.


UserPostedImage
Rất khó để phát hiện ra hoa xà cừ.


Tháng 8, trở lại với tuổi thơ cùng hoa dâu da xoan


Khi những trận mưa rào nặng hạt đặc trưng của mùa hè tới thấm đẫm mặt đất sẽ là thời điểm rộ nở của dâu da xoan. Hoa kết thành từng chùm li ti, trắng tinh khiết. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, từng vạt hoa rơi xuống trắng cả con đường.


UserPostedImage
Những bông hoa trắng li ti đã quen thuộc với bao thế hệ người Việt.



Tháng 9 ngọt ngào với hoa sữa


Nhắc đến mùa thu Hà Nội, người ta thường nhớ ngay đến hoa sữa. Những chùm hoa vàng nhạt cũng mùi hương dào dạt đã đi vào những khúc ca về Hà Nội rất tự nhiên. Vội vã trên dòng đời xuôi ngược, người ta có thể quên ngày, quên tháng, nhưng một mùi hương ngọt ngào thoảng hoặc bất ngờ thoáng qua cũng đủ để nhắc họ rằng mùa thu đã về.

UserPostedImage
Hoa sữa ngọt ngào đầu phố.


UserPostedImage



Tháng mười cúc lại nở hoa

Thu sang, cúc đến - loài hoa của riêng mùa thu mang nét phảng phất buồn của những ngày sắp chuyển đông giá rét. Hoa cúc vàng như gom lại hết chút nắng cuối hè còn sót lại, sánh bên hoa cúc trắng mỏng manh, tinh khôi mang đến "chất thu" rất đặc trưng của Hà Nội.


UserPostedImage
Cúc vàng gom nắng mùa thu.


UserPostedImage
Gánh hàng hoa


UserPostedImage
Cúc họa mi tinh khiết.



Tháng 11 hoa lưu ly

Tím biếc trên những giỏ xe, hoa lưu ly đi qua phố trong những ngày giá rét. Với nhiều người, loài hoa tím mỏng manh này tượng trưng cho sự thủy chung. Mùa hoa lưu ly chỉ rộ khoảng hai tuần rồi biến mất trước khi những cơn gió lạnh giá của mùa đông ào ào qua phố vắng.


UserPostedImage
Sắc tím dịu dàng mỏng manh của lưu ly.


UserPostedImage
"Xin đừng quên em".



Tháng 12 hoa cải về trời

Hà Nội có một mùa đặc biệt xen giữa những ngày đông u ám giá lạnh: mùa hoa cải. Cuối tháng mười một, hoa cải bắt đầu nở và sang tháng mười hai, cải bắt đầu vàng rực một góc trời, đung đưa trong gió. Có người nói, hoa cải là thứ hoa quê mùa, giản dị đến nỗi nhiều khi bị bỏ quên, tự nở tự tàn, tự lụi nhưng có lẽ ít ai biết rằng, cái quê mùa ấy đã gắn liền với tuổi thơ của bao lớp người Việt...


UserPostedImage
Những cánh đồng hoa cải bát ngát.


UserPostedImage
Thứ hoa dân dã.


... gắn với tuổi thơ rất nhiều người.




sưu tầm





UserPostedImage
thanks 2 users thanked Hạ Vi for this useful post.
thunder on 4/6/2013(UTC), Leo13 on 4/14/2013(UTC)
thunder  
#1807 Posted : Saturday, April 6, 2013 11:44:47 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

Mỏi Mòn

Anh ơi ! Em lỡ yêu rồi
Yêu anh giọng hát tiếng cười lời thơ
Yêu anh em đợi em chờ
Biết rằng duyên phận bến bờ xa xôi

Yêu anh xa cách đôi nơi
Tình không biên giới một trời tương tư
Gửi anh qua những bài thơ
Tình em như lá mùa thu rụng đầy

Yêu anh tha thiết đắm say
Vàng thu một thuở ngất ngây tình nồng
Thả tình theo những dòng sông
Qua cơn sóng biển mênh mông trôi về

Ngày dài tháng rộng lê thê
Nơi đây một bóng đêm về nhớ anh
Nhớ anh tìm ánh trăng thanh
Sao trời lấp lánh long lanh giọt buồn

Mắt em ngấn lệ sầu tuôn
Nhớ anh bao nỗi tủi hờn cô đơn
Tim em thổn thức từng cơn
Tình em một cõi mỏi mòn chờ anh

Chờ anh trong nỗi mong manh
Tình em trọn kiếp để dành cho anh
Bao mùa thu lá lìa cành
Em chờ em đợi tóc xanh bạc đầu

Phạm Sĩ Trung

Hạ Vi  
#1808 Posted : Sunday, April 7, 2013 5:46:11 AM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,545
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10697 time(s) in 2629 post(s)



UserPostedImage


Gánh hàng Hoa


Tháng ba hoa ngập Hà Thành
Sắc hương khoe thắm cho anh tặng nàng
Mùa xuân ơi chớ vội vàng
Mưa phùn ướt phố ươm hàng lộc non

Tháng ba còn lạnh hơi sương
Gánh hoa tất bật dặm đường lá rơi
Tinh mơ buốt giá ngập trời
Gánh hoa bươn trải thương người bán rong

Tháng ba kẽo kẹt lưng ong
Vai chùng em gánh mùa xuân cho đời
Tình em gửi cánh hoa tươi
Hương bay thơm ngát mỉm cười tháng ba..


Võ Nhung




UserPostedImage
thunder  
#1809 Posted : Sunday, April 7, 2013 11:14:46 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)
UserPostedImage

Nhớ

Hôm nay buồn nhớ anh
Trong hoang vắng vây quanh
Rưng buồn em anh khóc
Giọt lệ nào rơi nhanh

Tuyết nơi này vẫn bay
Rơi ướt tóc vai gầy
Xanh xao từng sợi nhớ
Anh nơi nào có hay

Đường về lạnh giá băng
Em những bước buồn tênh
Cô đơn lòng hoang vắng
Mà nghe lòng nhớ thêm

Anh ở đâu phương nào
Có biết lòng em đau?
Phương này cô đơn lạnh
Một đời hoài nhớ nhau...

Nguyenthitehat

Edited by user Sunday, April 7, 2013 11:45:28 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hạ Vi  
#1810 Posted : Sunday, April 7, 2013 5:20:44 PM(UTC)
Hạ Vi

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Moderator, Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 5,545
Location: CỏThơm

Thanks: 4253 times
Was thanked: 10697 time(s) in 2629 post(s)


UserPostedImage


Ngơ ngác màu xưa


Người đi rồi
Kỷ niệm vứt chơ vơ
Ta cúi nhặt- làm quà cho nỗi nhớ
Cội bằng lăng bên đường ngơ ngác tím
Phía xa nào
Em tiếc cánh hoa xưa?

Nỗi niềm gì
Trời lắc rắc hạt mưa
Ta núp vào đâu- chút tình đầu đã vỡ
Trái tim gầy chạy lang thang trên phố
Gọi mùa xưa ngơ ngác cuối hiên chiều...



Lê Minh Tú






UserPostedImage
thunder  
#1811 Posted : Monday, April 8, 2013 10:56:23 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

Gởi cho em

Gởi theo mưa lời thì thầm tình tự
Từ buồng tim về phố núi tương tư
Ru tình nhân vào mộng mị địa đàng
Quên mùa thu lá vàng sầu héo úa

Gởi theo gió một vòng tay xiết chặt
Ru tình nhân vào giấc ngủ mơ màng
Ngỡ có nhau cho em say giấc mộng
Không ngỡ ngàng trong giá lạnh lập đông

Gởi theo nắng một trái tim tha thiết
Ru tình nhân hơi ấm của yêu thương
Để chiều rơi đôi mắt không rũ buồn
Bên song cửa nhìn hoàng hôn du mục

Gởi theo mây một tình yêu chân thật
Vẫn cuồng si đắm đuối tựa ngày nào
Dù tình xa dù chẳng được gần bên
Theo tháng ngày nhớ thương tơi tả

Gởi theo sao một trái tim thơ thẩn
Đến bên em trong bóng tối đêm về
Say đợi chờ chớp đắm đuối cuồng si
Ru yêu thương bằng muôn ngàn lấp lánh

Gởi theo trăng một trái tim mộng tưởng
Đang mênh mang lỗi nhịp bềnh bồng
Thơ thẩn si tình theo bóng thời gian
Ru giấc mơ vào bến yêu hò hẹn

Gởi theo sóng nụ hôn yêu đắm đuối
Cho môi hồng quên trống vắng cô đơn
ở bên nầy tim như ở bên kia
Dù ngăn sông dù nghìn trùng xa cách

Ngô Thiên Tú

thunder  
#1812 Posted : Tuesday, April 9, 2013 12:25:59 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

Cảm nhận về bài ca dao “Khăn thương nhớ ai”


Kho tàng ca dao Việt Nam vô cùng phong phú, giàu giá trị tư tưởng, nghệ thuật, là “thơ của vạn nhà”, là tấm gương soi cho tâm hồn và đời sống dân tộc, là niềm tự hào khôn xiết về cái cách mà những con người lao động Việt Nam trực tiếp bày tỏ long mình mà không cần nhờ đến bất kì một khuôn khổ thơ chính quy nào. Họ gửi gắm vào đó là yêu thương, sướng vui, đau khổ; là hoài bão, ước mơ, niềm mong mỏi…

Không nằm ngoài chuỗi sáng tác mang đề tài thương nhớ làm nên bản sắc văn hoá dân gian, bài ca dao được nhà phê bình Hoài Thanh đánh giá là “hay nhất Việt Nam”, “ Khăn thương nhớ ai” cũng trĩu nặng niềm thương nỗi nhớ của người con gái đang yêu, sâu lắng và hay lạ lùng…:

“Khăn thương nhớ ai
Khăn rơi xuống đất
Khăn thương nhớ ai
Khăn vắt lên vai
Khăn thương nhớ ai
Khăn chùi nước mắt
Đèn thương nhớ ai
Mà đèn không tắt
Mắt thương nhớ ai
Mắt ngủ không yên
Đêm qua em những lo phiền
Lo vì một nỗi không yên một bề.”

Ca dao về nỗi nhớ là hợp âm các nốt trầm lắng đọng lòng người trong cung bậc tình yêu – vốn là đề tài muôn thưở và quen thuộc của người bình dân. Nỗi nhớ nhung nào có buông tha một ai? Mọi cảnh huồng, mọi số phận, mọi trang lứa; và nó nhẫn tâm bủa vây, bám víu lấy người con gái đơn chiếc. Nỗi nhớ ấy như muốn thiêu đốt tan chảy cả cõi lòng nhưng lại được che giấu kín đáo và ý nhị, không bộc lộ một cách buông tuồng, suồng sã. Tâm trạng nàng, biết tỏ cùng ai? Những câu hỏi không có câu trả lời, cô dành để hỏi những vật dụng quen thuộc nhất kề bên mình trong lúc cô đơn :

“Khăn thương nhớ ai?…
… Đèn thương nhớ ai?”

Những câu hỏi cất lên rồi lại trôi dạt mãi vào hư vô im tiếng, cứ nén chặt niềm thương nỗi nhớ trong lòng, để rồi chực trào tuôn ra thành tiếng thở dài triền miên. Cái khăn được hỏi đến đầu tiên và cũng được hỏi nhiều nhất’ cô gái hỏi vật trao duyên mang ý nghĩa thiêng liêng duy nhất của mình. Chiếc khăn ấy phải chăng đã ấp ủ biết bao hơi ấm bàn tay, đã thấm đượm nhiều vô chừng những lời ân ái mặn nồng :

“Gửi khăn, gửi áo, gửi lời,
Gửi đôi chàng mạng cho người đàng xa”

Giờ người đã xa, hơi ấm nồng đượm vương vấn nơi đây âu chỉ là nỗi buồn chờ đợi quá khứ, cái không gian cô quạnh cứ miên man trải rông trên nhiều chiều, nỗi nhớ cứ thế mà quanh quẩn trong tâm trí trăm mối tơ vò, khiến vật chứng nhân vô trí vô giác cũng động lòng mà:

“Khăn thương nhớ ai
Khăn rơi xuống đất
Khăn thương nhớ ai
Khăn vắt lên vai
Khăn thương nhớ ai
Khăn chùi nước mắt.”

Ba hình ảnh đặc trưng cộng hưởng thêm ba câu thơ láy cô gái tự nhân hoá chiếc khăn lên rồi hỏi: “Khăn thương nhớ ai?”, cùng lối vắt dòng láy tổng cộng sáu lần từ “khăn” thành một điệp khúc tạo cảm giác dường như nỗi nhớ càng thêm triền miên. Mỗi lần hỏi là một lần nỗi nhớ kia thêm trào dâng cuồn cuộn trong lòng. Ôi, sầu đong càng lắc càng đầy! Cô gái đang hỏi chiếc khăn trao duyên hay đang đối thọi với bản thân mình đây? Đằng sau nghệ thuật đảo thanh đầu uyển chuyển, cách sử dụng hình ảnh vận động trái chiều, đằng sau hết thảy các sử “xuống- lên”, “rơi- vắt” của khăn hiện lên hình ảnh một con người rất rõ, con người ấy đang tiếc nhớ khôn nguôi về mối tình đẹp đẽ. Nhớ đến mức không còn tự chủ được dáng đứng bước đi, không thề đứng yên ngồi ổn được, cứ thất thểu ra vào, bởi vậy người ta mới có câu:

“Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
Như đứng đống lửa như ngồi đống than”

Nỗi nhớ cứ rừng rực trong lòng, len lỏi vào từng dòng máu thớ thịt, thế mà vẫn không đủ để cản ngăn dòng nước mắt khóc thầm:

“Khăn thương nhớ ai
Khăn chùi nước mắt”

Nước mắt em rơi từ khoé lệ u sầu, rơi trên tiếng cười đùa hôm qua, và rơi trên u buồn hôm nay, những “ hai hàng nước mắt đầm đàm như mưa: làm khổ em biết bao nhiêu đêm dài. Nỗi nhớ sâu trong tâm hồn réo thúc bùng sôi nhưng được bộc lộ ý nhị, nọt ngào, mang màu sắc nữ tính, nhẹ nhàng. Cô gái trong bài ca dao là một con người biết trân trọng những kỉ niệm, biết ghìm nén lòng mình, dẫu cho trái tim đã băng hoại vì nỗi buồn man mác gậm nhấm lủi tàn mất rồi. Cái khăn đã giãi bày hộ cô gái cái nghẹn ngào đọng mãi trong lòng không nói ra được. Cái thứ cảm gáic không gọi được tên nặng trĩu trong lòng là thế, vậy mà cứ nhẹ tênh lan toả rộng khắp, thấm đượm vào không gian, vào cả sự đồng cảm nơi người đọc…

Nhưng không chỉ có thế, nỗi nhớ ở đây còn được đong đếm theo bước chân thời gian chứ không chỉ thăng trầm theo từng bước đi của nhân vật. Ban đêm là thời khắc để bất kì con người nào cũng có thể suy ngẫm về người, về đời, rất thật. Đối với cô gái, đó là lúc niềm khắc khoải lại càng làm tim cô đau nhói. Niềm đau ở đây được diễn tả theo một cách riêng, nhất quán và không thể nhầm lẫn. Điệp khúc “thương nhớ ai” được giữ lại trọn vẹn còn tâm sự được gửi gắm tiếp vào ngọn đèn đêm:

“Đèn thương nhớ ai
Mà đèn không tắt”

Cả bài ca dao là một hệ thống các câu hát lẻ độc lập: khi đứng riêng chúng hoàn toàn có thể diễn đạt hết nghĩa, còn khi ghép chúng lại với nau, chúng thu hút người đọc và nỗi lòng trải rộng mãi hết không gian rồi lại sang thời gian. Trong sự ưu phiền vò võ của đêm khuya khắc vợi canh tàn, trong bóng đêm mịt mù đến hốt hoảng, đốm lửa ấm dù nhỏ nhoi trên đầu ngọn bấc kia chứng tỏ người thắp đèn vẫn chưa tài nào ngủ yên được. Cô gái gửi tâm tình ngổn ngang trăm mối những đêm thâu trằn trọc vào ngọn lửa nhỏ, hay chính ngọn lửa tình bất diệt luôn cháy mãi trong tâm can? Chừng nào lửa tình vẫn cháy thì chừng ấy lửa đèn kia tắt làm sao được. Vẫn là câu hỏi không có lời đáp, và vẫn là hình ảnh tượng trưng được nhân hoá, “ngọn đèn” cũng biết thổ lộ bao điều, buộc ta phải rung cảm suy nghĩ nhiều hơn, sâu sắc hơn những điều được đề cập trong lời ca da diết.

Bày tỏ, giãi bày hộ cô gái bằng giá trị tượng trưng rất biểu cảm theo lối nói vòng đầy cuốn hút, nhưng rồi rốt cuộc “khăn” và” đèn”cũng chỉ là cách nói gáin tiếp thông qua biện pháp nhân hoá. Đến dòng thơ thứ chín, không kìm lòng được nữa, thứ “cảm xúc không gọi được tên” trên kia chực vỡ oà, cô tự hỏi chính mình:

“Mắt thương nhớ ai
Mắt ngủ không yên.”

Hình tượng các nghệ nhân dân gian sử dụng thật hợp tình hợp lý, nhất quán và xuyên suốt: “đèn chẳng tắt” vì “mắt không yên”, “mắt không yên” nên “đèn chẳng tắt”. Nỗi ưu tư còn nặng trĩu, khối tinh thần bất biến vẫn vẹn nguyên, tình yêu chung thuỷ chẳng đổi dời. Cứ khép đôi bờ mi đẫm lệ, hình bóng người thương lại hiện về, giấc ngủ dẫu có cũng vô cùng ngắn ngủi và mãi chập chờn những giấc vơ vô ảo vô thực. Năm lần hỏi, năm lần điệp từ “ai” vang lên thổn thức xoày vào lòng ta một nỗi niềm khắc khoải, đồg cảm bi ai. Bản thân từ “ai” mang ý phiếm chỉ, nên câu trả lời thực chất được khẳng địh ngay từn câu hỏi tưởng như không có lời đáp. Cách khẳng định này không được diễn đạt bằng ý chính mà mang tính nghệ thuật, thi vị hơn, mạnh mẽ hơn. Dẫu vậy, với tính chấ nghệ thuật rất riêng của văn học dân gian, chẳng mấy ai yêu quý bài ca dao này không tự lý giải được, rằng không ai khác ngoài chàng trai đã gây nên nỗi lòng cô đọng trong điệp từ “ ai” kia. Mười câu thơ bốn chữ còn hay về cách gieo vần: vần chân xen lẽ vần lưng, trong đó thanh bằng và thanh trắt lại xoắn quýt lấy nhhau tạn nên âm điệu luyến láy liên hoàn, bâng khuâng mãi. Và nếu cứ đi theo cung cách cấu tứ như thế, lòng cứ tự hỏi lòng, thì bài ca dao sẽ trải dài cùng nỗi sầu đến vô tận. Lần theo mạch xúc cảm xuyên suốt, qua tới mấy lần hỏi, điểm cao trào bất chợt xuất hiện đột ngột dưới hình thức câu tho8 lục bát, biến nỗi nhớ nhung dằng dặc kia thành:

“Đêm qua em những lo phiền
Lo vì một nỗi không yên một bề”

Từ nhịp thơ bốn chữ dồn dập và gây rung động lạ kỳ chuyển sang lục bát nhẹ nhàng và xao xuyến, bởi lẽ, cô gái một mực thương nhớ người yêu vẫn biết lo lắng cho số phận trái ngang của mình. Cô nhớ lắm, đến nỗi:

“Qua cầu dừng bước trơng cầu
Cầu bao nhiêu nhịp lòng sầu bấy nhiêu”

Guồng quay cuộc sống thì cứ mãi lừng lững tiến về phía trước, hoàn cảnh trớ trêu không cho phép người con gái đơn thân mãi “ Thương thương nhớ nhớ sầu sầu”, xã hội không đồng ý để cô “Một ngày ba bận ra cầu đứng trông” . Từ “lo” được lặp lại đến hai lần, cùng chỉ từ số nhiều “những” chứng tỏ trong lòng cô gái đang có nhiều lo sợ mênh mông khi nghĩ về người mình yêu cùng một lúc; nhói cả tim khi nghĩ rằng anh sẽ thay đổi, sẽ như” vầng mây bạc giữa trời mau tan”; quặn cả lòng khi hay cả một xã hội phong kiến thối nát đang chực chờ ép duyên… Hạnh phúc quá mong manh và cái quyền tự do yêu đương cũng thật là bấp bênh, khi tình yêu tha thiết chân chính luôn bị nỗi sợ nơm nớp vô biên lấn át, “Sợ mẹ bằng đất, sợ cha bằng trời”. Nỗi lo phiền trĩu nặng tâm can, xuất phát từ chính nỗi nhớ thương khôn nguôi, từ khát vọng yêu và được yêu, từ sự bức bối muốn được vùng dậy giải thoát. Tình yêu, nỗi nhớ nơi con tim mồ côi và nguội lạnh vẫn cứ chan chưa tình người, dạt dào sức sống mà không hề bị luỵ, đau thương, yếu hèn. Càng yêu, càng nhớ thì con người ta càng bộc lộ sự lạc quan trữ tình và chung thuỷ của mình:

“Chờ anh cho tuổi em cao
Cho duyên em muộn má đào em phai”

Để diễn tả được hết nỗi long cũng như tính nhân văn sâu sắc, bài ca dao mang những yếu tố thi pháp và biện pháp nghệ thuật quen thuộc: điệp từ, điệp ngữ gây cảm giác quyến luyến mà dồn dập; dùng hình ảnh tượng trưng và nhân hoá chúng đạt hiệu quả cao. Quan trọng hơn cả, ẩn chưa trong toàn bài ca dao là nét đẹp kín đáo, thu hút, đằm thắm nữ tính; khá đặc biệt so với các khúc ca thương nhớ khác dung hình thức biểu đạt trực tiếp…:

“Nhớ ai hết đứng lại ngồi,
Ngày đêm tơ tưởng một người tình nhân.”

“Nhớ ai nhớ mãi thế này?
Nhớ đêm quên ngủ, nhớ ngày quên ăn”

Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai?

…Vì thế, “Khăn thương nhớ ai” luôn có một chỗ đứng nhất định trong ca dao nỗi nhớ nói riêng , toàn bộ kho tàng văn học dân gian nói chung và một vị trí riêng trong lòng người đọc. Vượt chặng đường “những mấy nghìn năm”, bài ca dao sẽ mãi là viên ngọc long lanh, tuy hình thành từ bàn tay thô kệch nhưng được gọt giũa bởi tấm lòng và tâm hồn đẹp đẽ cao quý của người bình dân Việt Nam.

Trần Hồ Thanh Thương

thanks 1 user thanked thunder for this useful post.
Leo13 on 4/14/2013(UTC)
thunder  
#1813 Posted : Wednesday, April 10, 2013 12:46:42 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

CÁNH LÁ PHAI


Em đón mùa Thu và ...Mong Nắng
Mà sao Nắng hối hả đi xa
Trời Thu ở lại cùng mây trắng
Chợt úa thơ nhau đến nhạt nhòa ...

Chân bước bơ vơ bên gió lạnh
Vần thơ chợt lạc giữa heo may
Hai hàng lá đổ trong hiu quạnh
Như mộng chiều nay chắp cánh bay ...

Người đến tìm Em từ vô cực
Nên mơ theo gió cứ bay hoài
Câu thương ngơ ngẩn về trên phố
Chìm khuất theo ngàn cánh lá phai ...

LOÀI HOA CUỐI HẠ


tieng Viet  
#1814 Posted : Wednesday, April 10, 2013 8:14:28 AM(UTC)
tieng Viet

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 515

Thanks: 1039 times
Was thanked: 464 time(s) in 237 post(s)
Hạ Về, Biển Nắng Xôn Xao

UserPostedImage

Những bọt biển ngậm dài vòng chân cát
Những rì rào muôn thuở với đường mây
Gió xa xôi muộn màng từ tiềm thức
Tiếng ru êm lời yêu của những ngày

Ngày tháng lạ vụng biển buồn anh đến
Bước lang thang chân lạc lõng dấu trần
Những cuội hòn, những đá sõi lăn xăn
Em cuống quít cuộn khăn che vòng phấn

Anh bỡ ngỡ con gái vùng biển mặn,
Tóc đen dài da ngâm ngấm nắng trưa
Mắt lưa thưa bóng dừa sầu trong đáy
Anh ngại ngần nghe tiếng nói bỗng thừa

Qua vòng núi anh đi về ngõ lạ
Nhánh thùy dương đưa đẩy như cợt đùa
Gã lính sầu, buồn rong ruỗi tháng năm
Trăm cây số chợt thấy lòng êm ả

Trên dốc đá anh dõi tìm bóng lá
Chỗ em ngồi trưa nắng rắc lưa thưa
Chiếc võng đưa tóc chảy dài trên cát
Hồn anh trôi theo dấu bãi bóng dừa

Về Cầu Đá, anh nhìn mây hao hụt
Sóng vẫn trầm chao đảo những mùa xưa
Bên đồi thông anh thấy sầu nhuốm gởi
Vụng biển mùa chim lạ cánh đong đưa...

Malibu mà cứ ngỡ biển quê nhà
Qua ghềnh đá cứ ngỡ là dốc lạ ...

Phong Vũ
UserPostedImage
thunder  
#1815 Posted : Wednesday, April 10, 2013 3:58:30 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

Có những lúc


Có những lúc
buồn đến bồn chồn
lang thang không nơi an ủi
Có những lúc
tưởng như không đứng nổi
giữa chơi vơi sóng gió cuộc đời
lòng tê tái đơn côi
mình với bóng – ánh đèn hờ hững
Có những lúc
khát đến cháy bỏng
một niềm tin, một chút sẻ chia
một khoảng trời bình yên sau cơn mưa
anh bất chợt như thiên thần… thoáng hiện
Có những lúc
với bao điều… im lặng
Em một mình
anh đi đâu, nơi đâu ! ?

Bùi Sim Sim


thanks 1 user thanked thunder for this useful post.
Leo13 on 4/14/2013(UTC)
thunder  
#1816 Posted : Saturday, April 13, 2013 5:56:29 PM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

NGHE DÀI NHUNG NHỚ

Hoàng hôn tím nhuộm chân trời nhớ
Nhỏ vẫn nơi đây đợi một người
Dõi mắt trông theo từng chiếc lá
Lìa cành chợt rụng thấy chơi vơi

Chơi vơi lắm lúc nghe sầu chạm
Nhớ ngỏ làm sao đặng hết lời
Khẽ hỏi vì mô anh chẳng tới
Vô tình giết chết cả hồn tôi

Hồn tôi lặng khóc anh nào biết
Cố nén dòng châu chẳng để trào
Sợ lệ làm hoen đôi mắt biếc
Khi mình vĩnh viễn cách xa nhau

Xa nhau chắc hẳn đời buồn lắm
Nắng trở vàng hanh nắng sẽ rơi
Vũ trụ ngừng xoay trời bão táp
Gây cuồng phong trỗi dấu yêu ơi

Sầu ơi ngủ nhé đừng nên dậy
Kẻo thấy chiều buông chạnh cả lòng
Năn nỉ gió xin ngừng chớ thổi
Cho chàng sớm tới kẻo ta trông

Chờ mong chắc hẳn là dài lắm
Thấu hỏi tình ơi ai biết không

Nhạt Nắng

thunder  
#1817 Posted : Sunday, April 14, 2013 9:54:23 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage


Nụ cười là một hiện thực gắn liền với phần lớn sinh hoạt của con người. Đối với đạo Phật là đạo của từ bi và giải thoát, nụ cười của đức Phật đã được xem là “Nụ cười từ bi muôn thuở”, và chúng ta nhớ đến kỳ quan “Đế Thiên Đế Thích”, mà một trong những nét đẹp trầm hùng của nó chính là “Nụ cười của đức Phật”: “Xe chạy vòng quanh đền Bayon, dưới nụ cười hiền từ của Phật Avalokitecvara rồi rẽ vào một đường hẹp ngập cát... Ở đây có năm mươi cái tháp, cái nào cũng cao trên mười thước. Có một trăm bảy mươi hai mặt người (tức bốn mươi ba đầu Phật, mỗi đầu có bốn mặt) lớn tới hai, ba thước, cái ở trên cao, cái ở dưới thấp, cái sáng một nửa, cái sáng một góc, cái sáng cả, cái tối cả, hướng về đủ bốn phương trời, và cái nào cũng có đôi mắt hiền từ, cũng có nụ cười khoan hòa, mỉa mai và bí mật...”. (Đế Thiên Đế Thích, Du Ký của Nguyễn Hiến Lê, nhà xb Thời Mới, S, 1968, trang 24, 41)

Đó là dấu ấn của “Nụ cười đức Phật” nơi điêu khắc, kiến trúc. Bài viết nầy xin bước đầu bàn về Nụ cười trong văn học Thiền Việt Nam.

Nụ cười được xem là đầu tiên trong Thiền học chính là nụ cười của Tôn giả Ma Ha Ca Diếp, tương truyền ở Hội Linh Sơn đối trước đóa hoa sen của đức Phật Thích Ca giơ lên giữa đại chúng.
Sau này, vua Trần Thái Tông (1218 - 1277) gương mặt Thiền học xuất sắc bậc nhất của Phật giáo thời thịnh Trần, trong bốn mươi ba công án được ghi chép nơi sách Khóa Hư Lục, ta thấy công án ba, nhà vua đã nhắc lại sự kiện “Niêm hoa vi tiếu” kể trên:
 
Cử:   
         
Thế Tôn giơ cành hoa
Ca Diếp nở môi cười nụ

Niệm: 
          
Dương mày mở mắt mà trông
Bước lên nghị nghị muôn trùng cách xa.
 
Tụng: 
          
Thế Tôn giơ lên một cành hoa
Ca Diếp sớm nay đạt tới nhà
Ví bảo thế là truyền pháp yếu
Bắc phương Di Việt lộ còn xa.
(Khóa Hư Lục, Nguyễn Đăng Thục dịch, nhà xb Khuông Việt, S, 1972, trang 88 - 89)
 
Thiền sư Chân Nguyên (1646 - 1726), người có công rất lớn trong nỗ lực phục hưng Thiền học Việt Nam cuối thế kỷ 17, nơi tác phẩm chữ Nôm “Yên Tử Sơn Trần Triều Thiền Tông Bản Hạnh” cũng mô tả lại “Nụ cười Thiền học” khởi đầu ấy:
 
“Thuở xưa hội cả Kỳ Viên
Bụt cầm một đóa hoa sen giơ bày
Ca Diếp trí tuệ cao thay
Liễu ngộ tự tánh bằng nay mỉm cười
Trần trần sát sát Như Lai
Chúng sanh mỗi người mỗi có hoa sen...”.
(Dẫn theo Nguyễn Lang, Việt Nam Phật giáo sử luận T2, nhà xb Văn Học, H, tr127)
 
Nơi bài phú chữ Nôm “Thiền Tịch Phú”, nụ cười của Tôn giả Ca Diếp cũng được Thiền sư Chân Nguyên gợi lại:
 
“Tổ Đạt Ma cửu niên diện bích
Thần Quang đoạn tý, lúc còn mê mặt khó đăm đăm
Ca Diếp nhãn đồng, thoát chốc ngộ miệng cười khềnh khệch”.
(Dẫn theo Nguyễn Lang, Sđd, tr126)
 
Đó là nụ cười ngộ đạo.
Thiền sử Trung Hoa còn ghi nhớ lại trường hợp ngộ đạo của Thiền sư Thủy Lạo trong lần đầu đến tham bái Mã Tổ (707 - 786) hỏi về ý nghĩa của việc Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma qua Đông Độ, được Mã Tổ tặng cho một đạp té nhào, lồm cồm bò dậy, chợt tỏ ngộ “chấp tay cười ha hả”. Sách “Ngữ Lục” của Tuệ Trung Thượng Sĩ Trần Tung (1230 - 1291), phần “Đối cơ” đã nhắc lại sự kiện trên qua lời hỏi của một vị Tăng. Và Thượng Sĩ đáp:
- Cái đạp đá của voi quý, chẳng phải sức lừa chịu nổi.
- Lại hỏi: Sau đó, Thủy Lạo còn nói với học trò của mình rằng, từ lúc ăn phải cái đá của Mã Tổ đến nay, ông cười mãi không thôi. Thế lại là nghĩa gì?
- Thực là tiếng gầm rống của loài sư tử. Phải đâu giọng kêu the thé của chó rừng.
- Lại nói: Tôi không hiểu.
- Sư bèn đọc kệ, chỉ cho:
 
“Một đạp lăn cù
Ai giảng tìm rõ
Đứng dậy cả cười
Lại thêm buồn não
Rõ lẽ qua Tàu
Ngựa tơ ăn cỏ”.
(Tuệ Trung Thượng Sĩ Ngữ Lục, Trúc Thiên dịch, Đại học Vạn Hạnh xb, S, 1969, tr32 - 33)
 
Đó cũng là nụ cười ngộ đạo.
Từ nụ cười mang tính chất thể ấy, trong thơ Thiền Việt Nam, thỉnh thoảng chúng ta cũng gặp một số nụ cười với những tướng trạng khác nhau:
Có thể là “nụ cười nhẹ” về tình quyến luyến của người đời đối với chuyện sanh tử:
 
“Thu về chẳng báo nhạn theo bay
Cười nhạt người đời uổng xót vay
Thôi hỡi môn đồ đừng quyến luyến
Thầy xưa mấy lượt hóa thầy nay!”
(Bài Kệ thị tịch của Thiền sư Đạo Hạnh, Ngô Tất Tố dịch. Dẫn theo Thiền uyển tập anh, bd, nhà xb Văn Học, 1990, tr203)
 
Hoặc là “tự cười mình” vì sự bất lực của ngôn từ trong việc “truyền tâm”:
 
“Kham tiếu Thiền gia si độn khách
Vi hà tương ngữ dĩ truyền tâm”.
(Cửa Thiền những thẹn người si độn
Để lại câu gì nghĩ chửa thông)
 (Bài Kệ thị tịch của Thiền sư Tịnh Giới, Ngô Tất Tố dịch, Sđd, tr136 - 137)
 
Cũng có thể là “nụ cười tự cười về mình” rất đáng trân trọng của Thiền sư Huyền Quang (1254 - 1334), không chỉ là vị Tăng Thống đang có trách nhiệm lớn đối với Giáo hội đương thời, mà còn là một nhà thơ yêu thiên nhiên, nghệ thuật:
 
“Củi hết, lò còn vương khói nhẹ
Sơn đồng hỏi nghĩa một chương kinh
Tay cầm dùi mõ, tay nâng sáo
Thiên hạ cười ta cứ mặc tình”.
(Nguyễn Lang dịch, VNPGSL T1, S, 1974, tr370)
 
Trong văn học đời Trần hay nói chung là cả mảng văn học chữ Hán của văn học Việt Nam, Thiền sư Huyền Quang thật đã xứng danh là “Nhà thơ của hoa cúc”. Sáu bài Thất ngôn tứ tuyệt của ông viết về hoa cúc không chỉ có giá trị về nghệ thuật thi ca mà còn bao hàm những giá trị lớn về Thiền học. Đây là nụ cười của nhà thơ - Thiền sư “Với tất cả lòng từ bi khi nhìn thấy một thiếu nữ vì không thấy rõ được bản chất mầu nhiệm của hoa cúc, đã hái hoa cắm đầy đầu trước khi ra về”:
 
“Cười kẻ không hay hoa huyền diệu
Khi về mái tóc giắt đầy hoa”.
(Nguyễn Lang dịch, Sđd, tr374)
 
Hàm ý của nụ cười mang tính chất nhân bản ấy cũng có sức khơi gợi lớn của một công án Thiền học.
Nơi hai câu cuối của bài thơ Đường luật thất ngôn bát cú “Đưa nhà sư Đạo Khiêm về núi”, Nguyễn Trãi (1380 - 1442) viết:
 
“Lão khứ cuồng ngôn hưu quái ngã
Lâm kỳ ngã diệc thượng thừa Thiền”.
(Lẩm cẩm già rồi, đừng lạ tớ
Chia đường, tớ cũng sẽ theo Thiền!)
(Đào Duy Anh dịch, Nguyễn Trãi toàn tập, 1976, tr353 - 354)
         
Sư Đạo Khiêm vốn là bạn thân của Nguyễn Trãi, sau mười năm xa cách gặp lại nhau, cùng ngủ một đêm với nhau để tâm sự, và khi chia tay, Nguyễn Trãi đã tự hứa với mình như thế. Nụ cười mỉm của Ức Trai rõ ràng đã mang một ý nghĩa tự khám phá.
Chúng ta cũng sẽ nhận thấy tính chất tự khám phá tương tợ nơi nhà thơ Cao Huy Diệu thời Tây Sơn. Trong bài thơ “Lên thăm chùa Tiên Sơn lần trước”, ông kết luận:
 
“Thế giới dưới chân cờ nửa cuộc
Cười ai bể trọc chửa nhìn ra”.
 (Cước hạ giang sơn kỳ bán cục
Thao thao lãnh tiến trọc đồ mê).
 (Ngô Linh Ngọc dịch, Văn học Tây Sơn của Nguyễn Lộc, 1986, tr382 – 383)

UserPostedImage

 
Trong cửa Thiền còn có một nụ cười rất đáng chú ý là nụ cười của Phật Di Lặc. Di Lặc là vị Bồ tát có mặt nơi phần lớn các kinh điển của Phật giáo Bắc truyền, và được đức Phật Thích Ca Mâu Ni thọ ký là sẽ thành Phật vào đời vị lai với đạo tràng là Hội Long Hoa. Thời Ngũ Đại (907 - 960) của lịch sử Trung Quốc, như Thiền sử đã ghi lại, có một vị Thiền sư hiệu là Hòa thượng Bố Đại, cuộc đời và hành trạng rất kỳ lạ, về sau, nhờ bài Kệ thị tịch mới biết đây là hiện thân của Phật Di Lặc. Do vậy, các tượng thờ Phật Di Lặc ở Trung Hoa và Việt Nam đều được tạc theo hình ảnh của vị Hòa thượng kia: bụng phệ, người phốp pháp, nụ cười rạng rỡ, với sáu đứa trẻ tượng trưng cho “sáu giặc” đã được Ngài hàng phục.
Nhà thơ Đào Tấn (1845 - 1907) hầu như rất tâm đắc với nụ cười của Phật Di Lặc. Ông đã có hai bài Thất ngôn tứ tuyệt viết về nụ cười ấy.
Bài thứ nhất nhan đề: “Hứng viết trong đêm thăm điện Di Lặc”:
 
“Di Lặc nguyên lai bản Đại Hùng
Lãn tàn cao cứ Phạm vương cung
Cổ kim quân độc an bài đắc?       
Thương hải phù vân nhất tiếu không”.
(Di Lặc cũng là bậc Đại Hùng
 
An nhiên ngồi ngự Phạm vương cung
Xưa nay muôn việc, ông sắp đặt
Biển dâu, mây nổi, cười như không”.
(Thơ và từ Đào Tấn, nhà xb Văn Học, 1987, tr215. Phần dịch thơ là của chúng tôi)
 
Bài thứ hai mang tên “Phật ở mình” (Tự Phật) phản ánh chỗ thấu đạt về Thiền học của ông Đào:
 
“Hòa nam khấu thỉnh Di Lặc Phật
Phúc trung hứa đại tàng hà vật?
Tiếu vân trung hữu nhất đoàn băng
Chỉ thị không không vô xứ ngật”.
(Đảnh lễ thưa cùng Phật Di Lặc
Bụng chứa những gì con muốn biết
Cười rằng: Tâm trung vốn như như
Thảy là không không, vượt sinh diệt).
(Sđd, tr217. Phần dịch thơ là của chúng tôi)
 
Từ nụ cười của Tôn giả Ma Ha Ca Diếp, đến nụ cười của Thiền sư Bố Đại, Phật giáo đã có trên 1500 năm truyền bá, gắn bó với đời, và từ đó đến nay sự gắn bó ấy vẫn phát triển liên tục. Xét về khía cạnh triết lý, chỉ với nụ cười của Phật Di Lặc - qua sự diễn tả rất tâm đắc của Đào Tấn: “Biển dâu, mây nổi, cười như không” - cũng đã góp cho đời bao nhiêu là giá trị về nhân sinh rồi.
 
phamlang  
#1818 Posted : Sunday, April 14, 2013 5:25:10 PM(UTC)
phamlang

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 4/1/2011(UTC)
Posts: 1,535

Thanks: 1727 times
Was thanked: 1046 time(s) in 673 post(s)
Nỗi buồn tháng Tư
Mũ xanh Phạm Văn Tiền


Mỗi năm có 12 tháng
Ta cứ nhớ hoài mỗi Tháng Tư!

Thêm một lần nữa tháng Tư lại về, tháng Tư xứ người chợt nhớ tháng Tư xứ mình, tháng Tư ấy đã đánh dấu một đoạn đường dài lưu lạc của tập thể người Việt tha hương. Tháng Tư với ngày cuối tháng nhạt nhòa nước mắt mà chúng ta muốn quên, nhưng không thể nào quên được. Tháng Tư đen ngày vong quốc hận, chiều 30 đất nước phủ màu tang!

Ngày 30-4-1975 của 38 năm về trước là ngày buồn thảm nhất trong dòng sử của dân tộc Việt Nam. Một chế độ Cộng Hòa sau hơn 20 năm gầy dựng cùng bao xương máu đã đổ ra, phút chốc đã tan thành mây khói. Cuộc tháo chạy của Đồng minh trước sự xâm lăng thô bạo của chủ nghĩa Cộng Sản toàn cầu, đã làm cả miền Nam bàng hoàng sửng sốt. Người dân không còn kềm nỗi sợ hãi nên đã bỏ của chạy lấy thân. Những xác người lênh đênh ngoài biển cả hoặc bỏ nắm xương tàn tận mãi rừng sâu. Cả đất nước trở thành biển máu từ khi cộng sản tràn vào. Nhiều chiến sĩ can trường của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu bảo vệ thủ đô đến giờ phút cuối cùng, với rất nhiều sự tuẫn tiết trong đó có các tướng lãnh anh hùng.

Tháng Tư gợi nhớ hình ảnh hơn 400 em Thiếu Sinh Quân mặc đồ vàng, nghiêm chỉnh xếp hàng đôi lặng lẽ chờ đợi dưới sân cờ tại trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu, để rồi sau đó tử thủ đến sức cùng lực kiệt. Những người lính Nhẩy Dù oai hùng tại trại Hoàng Hoa Thám, những đơn vị TQLC tan hàng tại cầu xa lộ, ngã tư Hàng Xanh đã tung nổ lựu đạn để cùng chết bên nhau, khi vị Tổng Thống “tạm quyền” Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, cùng vài chục tướng tá của chế độ Cộng hòa đã tự sát. Còn, còn nhiều lắm những chiến sĩ vô danh tự tìm cho mình một cái chết vinh hơn sống nhục. Những giọt nước mắt rồi sẽ được tiếp tục nhỏ xuống để tiếc thương, thương tiếc về những oan khúc cho những người lính anh hùng, cùng biết bao chiến sĩ đồng bào vô danh khác. Chính họ đã viết nên trang sử đen tối nhưng vô cùng hãnh diện cho Chính Nghĩa Quốc Gia, những người Việt Tự Do không bao giờ chấp nhận chế độ cộng sản phi nhân.

Tháng Tư năm 1975, hàng trăm ngàn quân, dân, cán chính miền Nam đã bị đưa vào các trại tù “học tập cải tạo”, hàng chục ngàn người đã bỏ xác trong các trại giam, nạn nhân của chính sách trả thù thâm độc. Hàng vạn đồng bào đã chết tức tưởi nơi sương lam chướng khí vì chính sách đày đọa trả thù ở các vùng kinh tế mới. Hàng ngàn người đã mất trắng tay vì bị đảng Cộng Sản Việt Nam ăn cướp tài sản, bằng chính sách cải tạo công thương nghiệp.

Tháng Tư 1975, đánh dấu giai đoạn cả nước Việt Nam trở thành nạn nhân của chủ nghĩa Cộng sản. Một chủ thuyết phi nhân man rợ đã gieo rắc tai ương thảm họa cho nhân loại nói chung và nhân dân Việt Nam nói riêng. Sau 38 năm áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản trên toàn đất nước, Viêt Nam hiện nay vẫn là quốc gia nghèo, chậm tiến, tham nhũng, độc tài toàn trị và liên tục vi phạm thô bạo các quyền làm người.

Tháng Tư, chúng ta nghiêng mình tưởng niệm những chiến sĩ anh dũng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh vì lý tưởng Tự Do, đã chiến đấu ngăn chận chủ nghĩa Cộng Sản và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ trước thảm họa ngoại xâm.

Tháng Tư, chúng ta ngậm ngùi và ghi ơn các chiến sĩ dân chủ Việt Nam, đã vì lý tưởng Tự Do, Dân Chủ, chủ quyền cho đất nước mà chịu cảnh đọa đày, tù tội. Họ những người Việt Nam yêu nước can đảm đứng lên tranh đấu trước hiểm họa mất nước vì kẻ thù phương Bắc.

Ba mươi tám năm về trước, không ai có thể nghĩ đến một ngày nào đó mình phải sống lưu lạc nơi xứ người, và cũng chẳng ai dám nghĩ rằng vì muốn có một cuộc sống Tự Do mà bao nhiêu người đã vùi thân xác mình tận rừng sâu hay ngoài biển cả.

Ba mươi tám năm mùa Quốc hận đã qua đi, dân tộc Việt Nam vẫn còn đắm chìm trong màn đêm tăm tối dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam. Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, đất biển đảo do tiền nhân để lại lần lượt vào tay kẻ thù truyền kiếp Trung Quốc. Câu hỏi nào sẽ được đặt ra để Người Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại nầy có thể làm gì cho đất nước!

Nhiều chính trị gia đã từng nói, sự lừa dối là thứ thuốc phiện của chủ nghĩa cộng sản. Chúng lừa dối người lẫn mình, bưng bít thông tin để lừa người trí thức, nói láo với nông dân để nâng họ lên tận trời xanh, tâng bốc người ít học để họ làm điều ác, con lên án cha mẹ, vợ đấu tố chồng để rồi sau khi đạt được mục đích tất cả đều trở thành vật hy sinh, bị chính con người cộng sản thanh trừng giết hại chẳng gớm tay. Chế độ cộng sản cai trị người dân bằng vũ lực như lời khẳng định của Mao Trạch Đông “Súng đạn đẻ ra chính quyền, hay quyền lực đặt trên nòng súng”.

Nhân mùa Quốc hận lần thứ 38 năm nay, những tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa đã được tên Thứ Trưởng Ngoại giao Việt Cộng Nguyễn Thanh Sơn cùng phái đoàn cộng sản đến thăm vào ngày 1-3-2013. Hình ảnh thắp nhang tưởng niệm trong một y phục không trang nghiêm đã để lộ bản chất thiếu lịch sự của một nhà ngoại giao. Bên cạnh sự thăm viếng rất trang trọng và uy nghiêm của phái đoàn do ông Tổng lãnh sự Lê Thành Ân tòa Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Saigon vào ngày 7-3-2013. Một âm mưu tráo trở mới mà chúng ta cần phải đề cao cảnh gíác. Ngay chính nơi Nghĩa Trang phía Bắc những đồng đội của họ đã nằm xuống trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc vẫn còn bị hoang tàn bỏ phế, không cho phép một vòng hoa tưởng niệm vào ngày 17-02-2013 vừa qua thì làm gì họ có lòng tưởng niệm những tử sĩ QLVNCH! Đây cũng là trò chơi chính trị dơ bẩn của một chế độ đầy mưu mô chước quỷ, đánh lận con đen, vàng thau lẫn lộn khi chúng một lần nữa đã đổi tên, từ Nghĩa Trang dân sự nay trở thành Nghĩa Trang Nhân Dân huyện Dĩ An nhằm xóa tan di tích lịch sử, lợi dụng người chết để chạy tội bán nước. Một lần nữa chúng âm mưu biến những sự hy sinh cao cả của người lính miền Nam thành sự chiến công thần thánh của chúng. Một hành động gian manh mà chúng ta, những người còn sống hôm nay cần phải lên tiếng, minh oan cho hơn 16.000 tử sĩ Việt Nam Cộng hòa đã nằm xuống trong nghĩa trang nầy chỉ vì lý tưởng Tự Do.

Là người dân Việt Nam, chúng ta phải biết rằng bọn cộng sản Việt Nam đã lừa đảo quá nhiều rồi, chúng dối trá lường gạt để cùng nhau chia chác, làm giàu trên xương máu nhân dân mà không cần biết đến sự cùng cực đói nghèo cả một dân tộc. Tài nguyên quốc gia bị lần lượt tịch thu bán dần mòn vào túi tham của bọn tham ô lãnh đạo đảng. Bao nhiêu công trình đang xây dựng bị dở dang, hàng loạt các tập đoàn kinh doanh thất thoát hàng chục tỷ đôla cùng toàn thể hệ thống ngân hàng tín dụng bị sụp đổ. Chỉ tính riêng trong tháng 1 và 2 năm 2013 đã có hơn 8.600 công ty xí nghiệp ngưng hoạt động (theo lời ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng Chủ Nhiệm Văn Phòng Chính Phủ CSVN). Chúng đang lâm vào cảnh thiếu nợ ngập đầu nếu không có ngoại tệ để chi trả thì sẽ nguy cơ bị hủy diệt, cùng với chiến dịch đòi sửa đổi hiến pháp được khởi đầu bằng 72 cựu đảng viên trí thức trong nước.
Có nhiều người nước ngoài đã đặt thẳng vấn đề với người Việt chúng ta. Chúng ta thỉnh nguyện chính phủ Hoa Kỳ và các nước phương Tây không trợ cấp, không mua bán hoặc tiếp tay cho một chế độ độc tài gian ác phi nhân quyền. Trong khi đó, chính chúng ta trực tiếp hoặc gián tiếp chuyển về Việt Nam hàng tỉ đôla mỗi năm. Số tiền nầy chiếm hơn 1/3 ngân sách tài chánh của chế độ đương quyền, để nuôi dưỡng đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn tiếp tục đè đầu, đè cổ người dân.
Mỗi một người Việt Nam phải suy nghĩ và tìm ra hướng đi cho chính chúng ta. Tẩy chay hàng hóa độc hại Trung Quốc, không mua hàng hóa Việt Nam, không du lịch và không gởi tiền về Việt Nam dù bất cứ hình thức nào. Tuyệt đối không ủng hộ, không quyên góp cho bất cứ tổ chức nào để gây quỹ dưới danh nghĩa từ thiện, tôn giáo chùa chiền, trừ việc cần thiết để cứu giúp các thương phế binh, cô nhi quả phụ của các tử sĩ anh hùng.

Cộng đồng tị nạn Cuba đã thay đổi được xứ sở Cuba bằng cách không gởi tiền về thân nhân họ từ năm 2004-2009 và họ đã thành công. Cuba hiện là nước đang có chiều hướng phát triển hòa nhập theo sự tiến bộ của cộng đồng thế giới.

Ba mươi tám năm mùa Quốc hận đã đi qua, người dân trong nước đã quá ê chề dưới sự cai trị độc tài của đảng cộng sản. Việc bắt giam các nhà trí thức một cách rầm rộ trong nước gần đây đã nói lên sự sụp đổ không sớm thì muộn của đảng cầm quyền. Cho đến khi nào toàn dân không còn sợ hãi nữa và chúng ta ngưng nguồn tiếp tế cho họ thì lúc đó đảng cộng sản sẽ bị cáo chung.

Ba mươi tám năm qua, đã đến lúc Đảng Cộng Sản Việt Nam nhìn thấy cần sức mạnh khối tài lực của người Việt tại hải ngoại. Qua hình thức văn hoá vận bằng nghị quyết 36 để chiêu dụ những kẻ hám danh, trục lợi nhằm lũng đọan hàng ngũ quốc gia. Nhưng chúng đã hoàn toàn thất bại vì những thứ mà chúng kiếm được là những thành phần rác rưới nhẹ dạ, hám danh, một loại phế thải trong tập thể cộng đồng Người Việt Quốc Gia đang sống lưu vong tại hải ngoại. Ở đâu và bất cứ thời nào cũng có những tên Việt gian trở mặt theo kẻ thù để đâm sau lưng chiến hữu và đồng bào bất chấp hậu quả. Bọn tay sai nầy chỉ biết có tiền, nhắm mắt vâng theo để quậy phá làm tan rã khối đoàn kết chống cộng của chúng ta.

Tháng Tư xứ người nắng ấm tình nồng, tháng của đất trời vào Xuân chim hót líu lo, nhiều cụm hoa dại màu rực rỡ như khoe sắc khắp mọi nơi. Màu cỏ non xanh mướt cùng những cơn mưa nhẹ bất chợt buổi chiều đã gợi nhớ lại nổi buồn trong lòng người xa xứ. Qua rồi những ngày tháng Tư buồn thảm lê thê trong lòng người xa xứ. Tháng Tư năm nay, chúng ta đốt nén nhang, cầu nguyện những người quá cố hãy vì sự tồn vong và tương lai đất nước, giúp chúng ta nghị lưc và sáng suốt để tiếp nối đoạn đường. Xin cúi đầu, tưởng niệm anh linh, liệt sĩ đã vị quốc vong thân phù trợ chúng ta thêm dũng cảm để tiếp tục cuộc đấu tranh vì chính nghĩa. Với tất cả lòng thành và nhiệt tâm chúng ta sẽ cùng toàn dân trong nước đòi cho được “Dân chủ, Nhân Quyền và Chủ Quyền” cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

Cộng Sản Việt Nam đang trên đà suy sụp trước sự bất mãn của toàn dân từ quốc nội đến khắp năm châu. Bản Kiến Nghị 72 của 72 nhà trí thức phản tỉnh cộng sản đã được Người Việt khắp mọi nơi hưởng ứng nhiệt thành, Thư của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và mới nhất là Bản Tuyên Bố Công Dân Tự Do đã được hàng vạn người trong và ngoài nước hưởng ứng: đòi hủy bỏ điều 4 hiến pháp, đa nguyên đa đảng trong một cuộc bầu cử tự do. Quân đội phải là lực lượng phục vụ dân chứ không phải phục vụ đảng, phi chính trị hóa quân đội.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry vừa vinh danh blogger Tạ Phong Tần, người đã bị cộng sản kêu án 10 năm tù là một trong 10 phụ nữ kiệt xuất của thế giới năm 2013, nhân Ngày Phụ Nữ Quốc Tế 8-3 năm nay. Bên cạnh danh dự lớn lao nầy, còn có Blogger Huỳnh Ngọc Chênh - người đã có những bài viết cổ súy quyền tự do báo chí và ngôn luận nhằm tố cáo nhà cầm quyền cộng sản vi phạm trầm trọng trên trang blog của mình, cũng đã được tổ chức phóng viên Không Biên Giới Quốc Tế tặng giải thưởng “Công dân mạng 2013”. Giải thưởng đã được tổ chức tại Paris vào ngày 12-3-2013.

Có mùa Quốc hận 30-4 nào mà chúng ta không ngóng trông một cơn bão chính trị đột biến để giật sập chế độ cộng sản hiện hành. Có mùa Quốc hận nào mà chúng ta không mơ ước cho đất nước và dân tộc Việt Nam sớm thóat khỏi chế độ độc tài toàn trị.

Đã đến lúc mỗi một người dân Việt Nam không còn sợ hãi cùng hòa nhập với “Lời tuyên bố Công Dân Tự do”, sẽ trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam hầu xóa tan một thể chế độc tài toàn trị, bảo thủ và ngu xuẩn. Từ ngày hôm nay chúng tôi khẳng định rằng, chúng tôi sẽ sống và hành xử như những người tự do với trọn vẹn nhân phẩm thiêng liêng. Giờ của tự do đã điểm, tất cả mọi người hãy cùng nhau lên đường!!! (Lời tuyên bố mới đây của Blogger Trần Quốc Việt trên trang mạn Danlambao)

“Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế. Cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể. Vì người ta cần ánh mặt trời. Tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!” Thơ nhà báo dũng cảm Nguyễn Đắc Kiên (Hà nội 25-2-2012).

Ngày tàn của đảng cộng sản Việt Nam sẽ không còn bao lâu nữa... Những kẻ bạo phát rồi sẽ bạo tàn. Lịch sử dân tộc đã chứng minh điều đó.

Arlington, mùa Quốc hận 30-4-2013

Mũ xanh Phạm Văn Tiền K20

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi
-Trịnh Công Sơn-
Duy An  
#1819 Posted : Monday, April 15, 2013 6:18:20 AM(UTC)
Duy An

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 6/5/2011(UTC)
Posts: 1,250

Thanks: 211 times
Was thanked: 695 time(s) in 507 post(s)
Nhà truyền thông Vũ Quang Ninh và bạn hữu



Viên Linh


Ông Vũ Quang Ninh (1928-2013), người thành lập Little Saigon Radio ở Quận Cam, là một khuôn mặt, một bóng dáng nổi bật trong số những người xây dựng ngành truyền thanh của Miền Nam, và ở hải ngoại, điều ấy hầu như nhiều người đã rõ; nói cụ thể hơn, cả ngàn người làm việc trước và sau cái máy thu âm, ra và vào các phòng thu âm và phát thanh của Sài Gòn, và của Little Saigon, còn biết rõ hơn tôi, song một tháng trời từ ngày ông nằm xuống cho tới nay, tôi vẫn đợi mà không nghe không thấy một bài viết nào tưởng nhớ về ông, như một khuôn mặt cần tưởng nhớ. Do đó, tuy không thân cận ông, nơi tôi vẫn có một hai điều phải ghi nhớ về Ninh-con.


UserPostedImage

Ông Vũ Quang Ninh, một đời làm phát thanh. (Hình: Viên Linh cung cấp)



Trước hết tại Sài Gòn trước 1975 có hai ông Ninh, cả hai lại cùng làm phát thanh, là Phạm Xuân Ninh, tức Hà Thượng Nhân, thiếu tá rồi trung tá, và Vũ Quang Ninh, đại úy rồi thiếu tá; cho nên người ta thường bị hỏi lại “bạn đang nói về ông Ninh nào đấy?” - người ta bèn gọi họ bằng cách phân loại theo hình dáng: Ninh-lớn, tức thi sĩ Hà Thượng Nhân, người vai to, lưng thẳng, cao lớn, và Ninh-con, tức Vũ Quang Ninh, người nhỏ bé, thoăn thoắt, và có kẻ lại đùa là “con nuôi của Tổng Thống Diệm.”

Chuyện này người viết bài không rõ lắm, nhưng theo “truyền thuyết,” ấy là đang là thiếu úy, đùng một cái, người ta thấy ông đeo lon đại úy. Cái “đùng một cái” không dễ như ta nghe nói, nó là cả ngàn cái đùng, cả vạn viên đạn, cả nhiều ngày đêm của trận đánh giữa quân đội quốc gia và quân đội Bình Xuyên của Bảy Viễn từ Nha Cảnh Sát Ðô Thành tới Cầu Chữ Y khoảng giữa thập niên '50. Nghe nói Thiếu Úy Vũ Quang Ninh là một anh hùng của một trận đánh chiếm trụ sở này, và được ông Diệm, lúc ấy là thủ tướng, đặc cách thăng lên đại úy. Tuy thế ông lại đeo lon đại úy quá lâu, có hơn mười năm. Do một dịp tình cờ nào đó không còn nhớ rõ, khoảng năm 1960-61, tôi vào làm biên tập viên đài Tiếng Nói Tự Do lúc ông Vũ Quang Ninh đang là trưởng Ban Biên Tập, trụ sở là một tòa biệt thự có cây xanh bóng mát trên đường Chi Lăng, Gia Ðịnh.

Tiếng là đài phát thanh, song đài không có bảng hiệu, cũng không ai biết đó là một cái đài, trừ những người làm việc ở đó. Và những người cùng làm việc ở đó lại là những người danh tiếng: nhạc sĩ kịch sĩ ca sĩ kỹ thuật viên chuyên nghiệp có Vũ Ðức Duy, Lữ Liên, Vũ Huyến, Xuân Phát, Thanh Thoại, Nguyễn Hữu Công, Bích Sơn, Bích Thủy, Mai Hân, ban Tam Ca Ðông Phương Tuyết Hằng, Hồng Vân, Thu Hương (người chỉ đến vài ba phút sau khi mùi hương nước hoa của nàng đã bay tới báo hiệu trước), và Mai Hương, Quỳnh Giao,... Biên tập viên có anh Thái Sơn (thập niên '60, đầu '70 là trưởng Ban Biên Tập Ðài VOA ở Hoa Thịnh Ðốn), anh Nguyễn Thượng Tiến (người hồi đầu Tháng Năm 1975 ở đảo Guam bảo tôi: “Hoa Kỳ nó mắc nợ moa, nó cũng mắc nợ toa nữa” - vì anh mang theo một gia đình 30 người chỉ có vợ con) - Phan Tùng Mai, con trai nhà cách mạng “ngồi tù khám lớn” Phan Văn Hùm, Nguyễn Thượng Hiệp, Viên Linh, Tú Kếu, Song Hồ,... còn nhiều nữa không thể nào nhớ hết.

Sau này đài chuyển về Sài Gòn, tọa lạc ở tòa nhà gạch kiên cố ở số 7 Hồng Thập Tự, nơi lui tới của hầu hết văn nghệ sĩ, nhất là nghệ sĩ tên tuổi của Việt Nam, tuy khi về đây khí thế của đài đã xuống, vì đã lộ, không còn được xếp vào loại “đen” nữa, mà đã thành “xám.” Ðen hay xám là tiếng lóng để chỉ sự hiện diện của đài, vì nó không ở chỗ thiên thanh bạch nhật như Ðài Phát Thanh Quốc Gia ở đường Phan Ðình Phùng, hay đài Tiếng Nói Quân Ðội ở trong Cục Tâm Lý Chiến gần Thảo Cầm Viên, đài này, cũng như sau rốt là Ðài Mẹ Việt Nam, chỉ phát thanh ra Bắc, thính giả từ Bến Hải vào Nam không nghe được, chỉ thính giả từ Bến Hải ra Bắc mới nghe được, giản dị là tuy nhân viên làm việc ở Sài Gòn, mà băng thu âm phải cho máy bay mang ra Ðông Hà, nơi có đài phát tuyến đặc biệt. Chỉ từ Ðông Hà trở ra người ta mới bắt được làn sóng của Ðài Tự Do, đài Mẹ Việt Nam.


UserPostedImage

Nhà truyền thanh Nguyễn Hữu Công, người kế tục cho ông Vũ Quang Ninh, cùng nghệ sĩ Ngọc Chánh, Viên Linh. (Hình: Tài liệu Viên Linh)


Ông Vũ Quang Ninh là người đã đóng góp công đầu trong sự thu dụng những nhân tài văn nghệ truyền thanh của Miền Nam vào làm việc trong đài Tự Do. Nhưng ông không liên hệ gì tới Ðài Mẹ Việt Nam, nơi tôi làm việc toàn thời gian cùng với Thượng Tá Tám Hà, nhà văn Nguyễn Thượng Tiến, nhà văn Xuân Vũ; không phải nhân viên thường trực của đài song được mời cộng tác, từ ngoài gửi bài vào có rất nhiều, như Võ Phiến, Túy Hồng, hay các nhà bình luận tên tuổi khác trong làng báo dân sự.

Riêng ông Vũ Quang Ninh giữ mục bình luận có tính cách xã hội, thường là vài ba phút. Tuy nhiên những năm đầu tiên ông khai thác triệt để và lâu dài cuốn ký sự ngắn nhan đề “Tôi Chọn Tự Do” của một nhà văn khối cộng sản Âu Châu, như là khuôn mẫu để viết bài tác động vào các cán binh cộng sản, trong khi Chiêu Hồi là một chính sách lớn của chính quyền Cộng Hòa Miền Nam.

Trong thập niên '80, và ngay cả '90, sinh hoạt truyền thanh Việt ngữ tại hai khu vực Tây Nam Hoa Kỳ và Nam Hoa Kỳ, California và Houston, rất rộn ràng. Không ai có thể ngờ rằng tại Mỹ có một làn sóng phát thanh tiếng Việt 24 trên 24, thế mà điều ấy đã xảy ra. Ðài phát thanh do ông Vũ Quang Ninh và các bạn, như Nguyễn Hữu Công, Phạm Long, Ðinh Quang Anh Thái và một số yêu nghề khác thành lập và điều hành đã gây phấn khởi cho sinh hoạt cộng đồng, đóng góp rất nhiều, rất tích cực, vào sự phát triển của văn hóa cộng đồng, cũng như các vận động văn nghệ khác của các nghệ sĩ tự do, hay các đoàn thể đồng hương. Công của họ, và của nhà truyền thông Vũ Quang Ninh, cần được ghi nhận đúng mức. Ðiểm son đáng kể nữa là họ Vũ đã thành công bắt làn sóng địa phương ở Quận Cam với các làn sóng quốc tế như BBC ở Luân Ðôn, hay đài VOA, và một số đài khác tuy còn thiếu chuyên nghiệp và thiếu ý thức trong việc truyền đạt thông tin cho một cộng đồng lưu vong và tị nạn cộng sản như cộng đồng Việt Nam, dù sao đã làm dấy động các cảm quan và cảm thức thính giả tới mức cao nhất và có lẽ là không bao giờ còn đạt được một mức độ tương tự trong tương lai.

Ông Vũ Quang Ninh đã ra đi, song một hình bóng và người cộng tác thân cận ông nhất là bạn Nguyễn Hữu Công vẫn còn tiếp tục, đó là điều may mắn cho sinh hoạt truyền thanh hiện nay.

Ðể ghi nhận điều ấy, tôi viết bài này như một tiễn biệt một đồng nghiệp ở ngành khác, mặc dù từng có nhiều năm làm việc với ông Vũ Quang Ninh ở đài Tự Do lúc khai sáng, 50 năm trước ở Gia Ðịnh, và một thời gian hai năm phụ trách Câu Chuyện Văn Học Nghệ Thuật cùng với ca sĩ Khúc Lan trên đài Little Saigon Radio.

Edited by user Monday, April 15, 2013 6:19:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
thunder  
#1820 Posted : Monday, April 15, 2013 8:39:05 AM(UTC)
thunder

Rank: Advanced Member

Reputation:

Groups: Registered
Joined: 3/15/2011(UTC)
Posts: 4,099

Thanks: 1924 times
Was thanked: 919 time(s) in 608 post(s)

UserPostedImage

Thương Anh

Thương anh nơi phương xa
Em mang chia nỗi buồn
Một nửa gửi theo gió
Một nửa chôn trong tim

Chia cả cuộc đời em
Nụ cười và nước mắt
Niềm tin yêu góp nhặt
Vơi đầy theo tháng năm

Gửi về anh câu thơ
Hòa trong dòng nước mắt
Là muối mặn đời em
Khổ đau cùng dông tố

Thương anh nơi phương xa
Mang tâm hồn lạnh giá
Bước chân về đơn lẻ
Khao khát vòng tay ai

Đêm nay nơi phương ấy
Lá có rụng nhiều không
Hoa có còn nở thắm
Giấc mơ về vui không?

Trắng đêm em thao thức
Nhặt bông hoa cỏ may
Khâu lời thề chia cắt
Khâu cuộc tình mong manh

Nguyễn Tường Vân


Users browsing this topic
Guest (10)
142 Pages«<8990919293>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.